Nguyá»…n Công Trứ “chá»i†thÆ¡ vá»›i Cao Bá Quát
Ông “ngông†Nguyá»…n Công Trứ thỉnh thoảng lại gặp gỡ ông “cuồng†Cao Bá Quát, xem chừng cÅ©ng tâm đắc lắm. Má»™t lần hai ông vừa Ä‘i vừa đà m đạo văn chương, bá»—ng có tiếng ngưá»i trong xóm hát câu ca dao:
Äang khi lá»a tắt, bếp vùi
Lợn con kêu khóc, chồng đòi tòm tem!
Bây giá» lá»a đỠbếp nhen
Lợn ăn, con ngủ, tòm tem thì tòm!
Cả hai ông chịu là câu ca dao tháºt lý thú, rồi thách nhau má»—i ngưá»i là m má»™t bà i thÆ¡ diá»…n đạt cÅ©ng cái ý trên nhưng bằng cách cá»§a mình.
Ông Trứ Ä‘á»c trước:
Những lúc vội và ng, chà ng cũng muốn...
Bây giỠthong thả, thiếp xin vâng...
Ông Quát cưá»i:
- ThÆ¡ bác cÅ©ng khá đạt đấy, nhưng chưa “quái chiêuâ€, lại thừa mất mấy chữ!
- Thế theo ý bác thì nên viết thế nà o?
- Theo ngu ý tôi, ta nên viết thế nà y:
Những lúc vội và ng, gượm!
Bây giỠthong thả, nà o!
Ông Trứ vỗ đùi đánh đét:
- Phải!
Theo Tuổi Trẻ Cưá»i
_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)