| Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn |
| Tác giả |
Thông điệp |
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Hai 11 22, 2010 5:09 am Tiêu đề: Truyện ngắn cá»§a Äoà n Thạch Biá»n |
|
|
Äừng mÆ¡ là thác đổ
Äoà n Thạch Biá»n
------------------------------------
Má»™t lần đứng trên đỉnh thác Äambri nhìn xuống đáy vá»±c sâu thăm thẳm, tá»± nhiên tôi bá»§n rá»§n tay chân và thốt gá»i: "Má Æ¡i!" Má»™t cô nữ sinh Bảo Lá»™c đứng kế bên, cưá»i nói: "Ông ngó lá»›n váºy mà nhát như má»™t chú nhóc." Tôi đỠmặt im lặng. VỠđến nhà , tôi viết ngay truyện nà y để bà o chữa cho tánh nhát gan cá»§a mình.
o O o
Äứng trên đỉnh thác Äambri nhìn xuống vá»±c sâu, mặc dù hai tay nắm chặt lấy lan can bằng sắt, tôi vẫn cảm thấy "lạnh" đôi chân. Trong khi ấy cô bé thản nhiên chạy Ä‘i, chạy lại tìm bứt má»™t đóa hoa rừng rồi em quăng nó xuống mặt thác. Äóa hoa mà u tÃm hồng trôi váºt vá» trên mặt nước đục rồi bị cuốn và o dòng thác trắng xóa đổ à o xuống vá»±c sâu. Mất hút.
Cô bé quay qua há»i tôi:
- Nhóc thấy thác nà y đẹp hÆ¡n những thác ở Äà Lạt không?
Tôi dáºm dáºm bà n chân cho đỡ "lạnh" cẳng rồi trả lá»i:
- Nó đẹp hÆ¡n nhiá»u vì nhá» có em đứng bên cạnh.
- Em không đứng mãi bên nó đâu. Em sắp là nó...
Tá»± nhiên cô bé loạng choạng ôm đầu. Tôi vá»™i chạy đến ôm vai em, dìu đến ngồi ở má»™t kè đá, dưới má»™t tà n cây ráºm lá.
- Äừng nhìn xuống vá»±c sâu, em sẽ bị chóng mặt.
Cô bé lắc đầu, thở hổn hển:
- Em có cảm tưởng như ai Ä‘ang gá»i em.
- Ai?
- Cái thác.
- Bá láp. Nó nhắc chúng ta đã đến giỠăn trưa.
Tôi mở túi xách lấy ra một ổ bánh mì kẹp chả lụa đưa cho em. Cô bé lắc đầu:
- Em không đói.
Tôi khui má»™t lon nước ngá»t, bỠống hút và o rồi đưa cho em. Cô bé cầm lấy lon nước, hút má»™t hÆ¡i dà i. Khuôn mặt em đã bá»›t nhợt nhạt. Tôi vừa nhai bánh mì kẹp chả vừa há»i em chuyện há»c hà nh để em quên Ä‘i chuyện cái thác gá»i.
- Kỳ thi tú tà i vừa qua em là m bà i khá không?
Cô bé hút thêm má»™t hÆ¡i nước ngá»t rồi nói:
- Bà i toán của em chắc chắn được điểm 10.
- Äừng quá tá»± kiêu. Có thể em chỉ được 9.5 Ä‘iểm.
- Tại sao váºy? Em giải đúng má»™t trăm phần trăm mà .
- Em hãy xòe bà n tay viết bà i ra.
Cô bé đưa lon nước ngá»t qua tay phải rồi xòe bà n tay trái ra. Tôi chỉ vết má»±c tÃm ở ngón giữa.
- Em thấy đó, ngón tay em khi viết còn để dÃnh má»±c huống chi bà i viết cá»§a em. Như váºy bà i thi cá»§a em có thể bị trừ ná»a Ä‘iểm vì dÆ¡ bẩn.
Cô bé đưa ngón giữa lên, liếm và o vết má»±c tÃm rồi chùi ngón tay và o áo thun trắng. Vết má»±c vẫn còn nguyên vì vai áo em đâu phải là cục tẩy. Cô bé gáºt đầu:
- Thôi được, em chịu mất ná»a Ä‘iểm bà i toán. Còn môn Lý chắc trên trung bình. Em chỉ sợ môn Văn được Ä‘iểm 2.
- Äừng quá tá»± ti. Những lá thư em viết cho tôi Ä‘á»u rất "văn há»c". Váºy chắc chắn bà i văn cá»§a em được Ä‘iểm 6.
- Em không tin khả năng thẩm định văn há»c cá»§a nhóc.
- Äừng đùa. Tôi từng Ä‘i dạy kèm há»c sinh luyện thi môn văn và o lá»›p 6.
- Nhưng đây là chương trình lớp 12 mà .
- Thì hÆ¡n nhau có 6 lá»›p chứ nhiêu mà tôi không "thẩm định" nổi. Äó là chưa kể tôi đã có má»™t bà i thÆ¡ được chá»n đăng trên báo Nhi Äồng.
- Nhưng Nhóc viết văn đâu có hay. Vì nếu hay thì những lá đơn xin việc cá»§a Nhóc đã không bị ngưá»i ta trả lại.
Cô bé thá»±c tế quá khiến tôi "cứng há»ng". Tôi cầm lon nước ngá»t, hút má»™t hÆ¡i cạn lon để miệng lưỡi được trÆ¡n tru. Nhưng tôi cÅ©ng chẳng nói được lá»i nà o. Chẳng bao giá» má»™t ngưá»i Ä‘ang thất nghiệp lại "ăn nói" hÆ¡n ngưá»i được.
- Em xin lỗi đã nói chạm tự ái Nhóc.
Tôi ngồi im không thèm cắn miếng chả to bá»± ở ổ bánh mì. Tôi vá» như ngưá»i bị trúng gió á khẩu.
- Sá»± tháºt em rất lo...
Thấy cô bé nhÃu mà y lo nghÄ© tá»™i nghiệp, tôi buá»™t miệng nói như má»™t cái máy:
- Äừng lo cho tôi. Rồi tôi sẽ tìm được việc là m mà .
- Không. Em lo cho em. Em không muốn thi trượt lần nà y.
- Em đừng quá lo lắng. Còn Ä‘iểm môn thi sinh ngữ nữa. Tôi biết em rất giá»i Anh Văn.
- Bây giá» em Ä‘ang há»c tá» ngữ.
- Em há»c tiếng La tinh là m gì?
- Không. Em Ä‘ang há»c ngôn ngữ ở nÆ¡i đó là im lặng.
- Em đừng quá bi quan. Thua keo nà y ta bà y keo khác. Em hãy há»c chuẩn bị thi lại kỳ hai. Chắc chắn em sẽ thi Ä‘áºu.
Cô bé đưa hai tay lên xoa xoa hai bên thái dương:
- Em sợ không còn nhiá»u thá»i gian trước khi đến đó.
- Äã đến đó cần quái gì bằng cấp mà em phải quan tâm. Nhiá»u ngưá»i chưa há»c xong lá»›p má»™t cÅ©ng đến đó được.
- Nhưng em không muốn là há»c sinh thi rá»›t khi đến đó.
Tôi ném mạnh ná»a ổ bánh mì kẹp chả còn lại xuống dòng thác. Lần đầu tiên trong Ä‘á»i tôi phung phà như váºy vì tức giáºn. Thi rá»›t cuá»™c Ä‘á»i mà em không sợ, lại sợ thi rá»›t bằng tú tà i! Nhưng tôi không thể giải thÃch cho em rõ cái nà o quan trá»ng hÆ¡n cái nà o. Má»™t khi em cảm thấy Ä‘au lòng vì má»™t chiếc lá rÆ¡i hÆ¡n má»™t cây cổ thụ bị ngã đổ...
Cả hai cùng im lặng nhìn xuống dòng thác và như em nói: im lặng là tá» ngữ. Tôi cảm thấy không khà ngá»™t ngạt khó thở dù Ä‘ang ở độ cao trên ngà n mét so vá»›i mặt nước biển. Äể phá tan không khà im lặng chết chóc, tôi bẻ gãy má»™t cà nh khô và nói:
- Xin lỗi, nếu tôi có là m em buồn.
Cô bé mÄ©m cưá»i nói:
- Äố Nhóc tiếng thác đổ nghe vui hay buồn?
Tôi lắng tai nghe rồi trả lá»i:
- Không buồn, không vui.
- Em cÅ©ng như nó váºy. Bao giá» Nhóc trở vá» Sà i Gòn?
- Ngay chiá»u nay vì sáng mai có Công ty hẹn tôi đến nháºn thá» việc. Khi công việc ổn định, tôi sẽ lại lên Bảo Lá»™c thăm em.
- Thôi Nhóc khá»i lên đây nữa mất công.
- Váºy em sẽ xuống Sà i Gòn?
- Nhóc quên "trái đất tròn như con số không" à ? Chúng ta đã quen nhau ở điểm nà o, chúng ta sẽ gặp lại nhau ở điểm đó.
Tôi vui mừng nói:
- Em thông minh ghê! Váºy chúng ta sẽ gặp lại nhau ở quán bán vịt lá»™n đưá»ng Kỳ Äồng, nÆ¡i lần đầu chúng ta đã quen nhau.
- Thiếu chút nữa là Nhóc đã thông minh! Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở nÆ¡i tổ tiên chúng ta Ä‘ang sống. Bây giá» em hát tặng Nhóc má»™t bà i ca trước khi chia tay. "...Nhiá»u đêm thấy ta là thác đổ. Tỉnh ra có khi vẫn còn nghe..."
Tôi ngồi im sững nghe em hát. Tôi thà nh tháºt cầu mong em đừng mÆ¡ thấy mình là thác đổ, vì em còn quá trẻ để phải "đổ" dù cho bệnh ung thư máu cá»§a em có là bệnh nan y. Tôi mở to đôi mắt nhìn khuôn mặt nhợt nhạt cá»§a em. Không phải tôi muốn ghi nhá»› hình ảnh khuôn mặt đó lần cuối. Tôi - má»™t ngưá»i vốn Ãch ká»· - chỉ muốn giữ không cho những mà mắt gặp nhau, nếu không những giá»t nước mắt tròn như con số không sẽ lăn ra...
Chú thÃch: Xin các bạn đừng hiểu lầm tôi tên Nhóc, sá»± tháºt tôi tên... Biá»n đà ng hoà ng. Cô bé gá»i tôi là Nhóc vì không bao giá» em coi tôi lá»›n hÆ¡n em hoặc ngang hà ng vá»›i em. Tôi cÅ©ng chẳng thèm cãi cá» vá»›i em vá» chuyện đó. Chẳng việc gì phải cãi cá» vá»›i má»™t ngưá»i sắp Ä‘i xa. Cô bé sắp Ä‘i xuất cảnh à ? Trá»i! Nếu bạn nghÄ© như váºy thì tôi đà nh phải khen bạn (như cô bé đã khen tôi): Thiếu chút nữa là bạn đã thông minh!
Äoà n Thạch Biá»n
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Hai 11 29, 2010 6:10 pm Tiêu đề: |
|
|
Äâu phải gì cÅ©ng mong manh
Äoà n Thạch Biá»n
Má»—i chiá»u tan sở ra, tôi Ä‘á»u Ä‘i bá»™ đến chợ huyện xây cất ở gần bá» biển, ghé mua thá»±c phẩm cho bữa ăn tối, trước khi trở vá» nhà . Bữa ăn trưa vì thì giá» eo hẹp, tôi thưá»ng ăn vá»™i vã má»™t dÄ©a cÆ¡m ở quán gần sở, rồi trở và o căn phòng ngồi ngả lưng ở ghế dá»±a ngá»§ má»™t giấc ngắn, trước khi là m việc lại và o lúc má»™t giá». Bữa ăn tối, tôi thÃch tá»± tay mình là m lấy hÆ¡n là đi ăn cÆ¡m ngoà i. Ngưá»i dân ở đây thưá»ng nấu các món ăn bằng cá biển bá» tháºt nhiá»u á»›t. Những món ăn như thế chẳng hợp vá»›i bệnh gan cá»§a tôi.
Buổi chiá»u nay khi đến chợ, tôi ngạc nhiên thấy má»™t đống bắp cải bà y bán ở ngoà i sân cát. Thá»±c phẩm nà y vốn là thứ tôi bị bó buá»™c phải ưa thÃch vì nó cần thiết cho lá gan trục trặc. Má»—i khi đến chợ, tôi phải đến hà ng rau tìm nó trước nhất rồi má»›i đến hà ng thịt và chẳng bao giá» tôi bước chân đến hà ng cá biển. Ở chợ nà y, bắp cải bán rất đắt, đắt vì phải chuyên chở từ Äà Lạt xuống, thưá»ng thưá»ng má»™t ký bắp cải giá từ ba đến bốn trăm đồng. Váºy mà chiá»u nà y, khi Ä‘i ngang qua đống bắp cải xanh tươi, tôi đã nghe cô bé rao "Trăm đồng má»™t bắp cải đây." Tôi không hiểu cô bé nói tháºt hay mình nghe lầm.
Những ngưá»i bán rau ở chợ nà y, tôi Ä‘á»u quen mặt (nếu không quen mặt thì sức mấy mà há» dám bán thiếu cho tôi má»—i khi tôi kẹt tiá»n), nhưng cô bé đây trông lạ hoắc. Ở xứ nắng chói chang nà y mà em vẫn mặc áo len, thế má»›i kỳ. Tôi đứng sững nhìn em má»™t lát và cô bé cất tiếng má»i:
- Dịp may hiếm có. Ông mua bắp cải Ä‘i, giá rẻ rá».
Tôi nói:
- Chắc bắp cải nà y hư nên em mới bán giá rẻ rỠchứ gì?
Cô bé cúi xuống lấy một bắp cải đưa cho tôi.
- Ông xem nà y. Còn tươi nguyên, má»›i Ä‘em ở Äà Lạt xuống mà .
Tôi cầm lấy bắp cải, láºt lá»›p lá xanh bao bên ngoà i, bên trong những lá cải trắng nõn cuốn chặt chẳng có dấu vết hư thối nà o, nó tháºt tươi đúng như cô bé nói.
Bắp cải nặng gần hai ký. Tôi há»i cô bé:
- Bao nhiêu đây?
- Em bán giá đồng hạng, một trăm một cây.
Äể chứng tá» mình cÅ©ng là ngưá»i rà nh chuyện buôn bán, tôi nói:
- Thôi tám chục đi.
Cô bé lắc đầu.
- Má»™t trăm là rẻ rồi, ngà y thưá»ng ông phải mua ba trăm là Ãt.
- Thôi chÃn chục Ä‘i. Tôi sẽ mua má»™t cây rưỡi.
- Em không bán một cây rưỡi. Cứ một trăm một cây, giá nhất định.
- Thôi chÃn lăm Ä‘i. Em bán không.
- Trá»i đất Æ¡i ! Ông kỳ kèo trả giá còn hÆ¡n đà n bà . Bá»™ ông sợ mua há»› vá» vợ ông la hả?
- Không. Tôi sợ mua há»› em sẽ cưá»i tôi ngu.
Cô bé báºt cưá»i.
- Ông cứ mua má»™t trăm má»™t cây Ä‘i. Em không cưá»i ông ngu đâu.
- Váºy chứ em vừa cưá»i cái gì váºy?
- Em cưá»i ông tháºt thà . Em khuyên ông nên mua hai ba cây để dà nh. Ngà y mai sẽ không còn bắp cải rẻ như hôm nay.
Tôi "tháºt thà " há»i:
- Tại sao váºy?
Cô bé chớp mắt nói:
- Ba em chở má»™t xe bắp cải, định Ä‘em và o Sà i Gòn bán; ná»a đưá»ng xe hư, ba em phải chở và o đây bán giá rẻ. Nhưng ba em đã Ä‘i thuê xe khác, vì váºy em nói ngà y mai giá bắp cải sẽ đắt.
Nghe cô bé giải thÃch xong, tôi nói:
- Váºy em bán cho tôi năm bắp cải.
Cô bé đi vòng quanh đống bắp cải, bới tìm những cây khá lớn, rồi em lấy dây cột chúng lại đưa cho tôi.
- Em đã lựa cho ông những bắp cải chắc nhất.
Vì đã tá»± giá»›i hạn, má»—i ngà y chỉ được chi tiêu ba trăm tiá»n chợ; nên mua bắp cải xong, tôi khá»i mất công Ä‘i đến hà ng thịt hay bất cứ hà ng nà o khác.
Bữa ăn tối đó, tôi đã ăn bắp cải trừ cÆ¡m, rất may, bắp cải không là m tôi Ä‘au bụng phải thức giấc và o lúc ná»a đêm.
Buổi chiá»u hôm sau Ä‘i chợ, tôi thấy cô bé vẫn còn đứng bán bắp cải. Em vẫn mặc chiếc ao len xanh dà i tay, dù cho trá»i nắng gắt. Mặc áo len có lẽ là thói quen cá»§a dân Äà Lạt, nên há» Ãt khi chịu rá»i bá». Khi tôi đến gần, nghe em rao: "Äại hạ giá. Hai trăm đồng ba bắp cải đây." Tôi lại tá»± há»i, cô bé nói tháºt hay mình nghe lầm. Thấy tôi, em nói:
- Má»i ông mua bắp cải.
- Mua gì nữa. Hôm qua tôi đã mua năm bắp cải rồi.
- Ông nên mua thêm. Hôm nay giá rẻ hơn hôm qua.
Nghe cô bé liến láu, tôi nổi sùng nạt:
- Sao hôm qua em nói giá hôm nay sẽ đắt hơn.
- Em đâu có ngá», ba em chưa thuê được xe chở bắp cải và o Sà i Gòn. Hôm nay em bị bắt buá»™c phải bán giá rẻ, vì xứ nóng bắp cải mau hư.
Tôi thở dà i:
- Váºy là tôi đã bị há»› rồi, em có cưá»i tôi ngu?
- Không. Vì em cũng đã bị hớ.
- Em hớ cái gì?
- Cảm tình dà nh cho ông.
- Dà nh cho tôi?
- Phải. Em tưởng ông thông cảm sẽ không kỳ kèo vá» chuyện mua bắp cải vá»›i giá đắt. Nà o ngá»...
Cô bé bá» lá»ng câu nói, thở dà i, rồi ngoảnh mặt rầu rầu nhìn Ä‘i nÆ¡i khác. Tiếng thở dà i cá»§a ngưá»i lá»›n tháºt đáng ghét như lốp xe xì hÆ¡i. Nhưng tiếng thở dà i cá»§a mấy cô nhá» như ngá»n gió mùa Thu nghe tháºt thê lương và trái tim tôi, má»™t chiếc lá và ng úa, tránh sao khá»i rung động. Tôi vá»™i nói:
- Nà y nhá», tôi thông cảm vá»›i em rồi. Hôm nay tôi mua thêm ba bắp cải nữa.
Cô bé quay nhìn tôi cưá»i.
- Äể em lá»±a cho ông ba bắp cải chắc nhất.
- Hôm qua em đã lựa cho tôi năm bắp cải chắc nhất rồi, còn đâu bắp cải chắc nhất nữa.
- Em vẫn còn những bắp cải chắc nhất dà nh cho ông chiá»u nay.
Biết mình bị cô bé lừa, nhưng tôi chỉ cưá»i trừ. Nếu má»™t bà già nói vá»›i tôi như váºy, chắc tôi sẽ giảng "moran" cho bà nghe Ä‘iếc con ráy, nhưng vá»›i má»™t cô bé tôi đà nh nÃn thinh. Chẳng bao giá» tôi thÃch cãi tay đôi vá»›i má»™t cô bé. Già nh giáºt "thắng lợi" vá»›i má»™t ngưá»i nhá» tuổi hÆ¡n mình, nà o có thÃch thú gì.
Khi cô bé đưa cho tôi ba bắp cải đã được cá»™t dây cho cẩn tháºn, tôi há»i:
- Nà y nhá», bây giá» gia đình em ở đâu?
- Gia đình em ăn ngá»§ luôn trên xe, Ä‘áºu ở khoảng sân trống trước rạp hát.
- Tôi cũng ở gần đó. Tối nay em rảnh không?
- Ông định má»i em Ä‘i xem cải lương?
- Em thÃch cải lương?
- ThÃch lắm. Em xin ba hoà i nhưng ba không cho Ä‘i xem.
- Váºy tối nay tôi sẽ đến xin phép cho em Ä‘i xem.
Cô bé reo lên.
- Ông hứa chắc nghe.
Tôi cưá»i.
- Chắc như bắp cải của em.
Sau khi rá»a bát đũa xong, đúng bảy giá», tôi Ä‘i bá»™ đến rạp cải lương. Mùa hè ở đây ban ngà y trá»i rất khó chịu, chẳng ai muốn ra ngoà i đưá»ng, vì nắng chiếu rát da mặt, lại thêm những ngá»n gió thổi cát à o và o mắt nhắm không kịp. Nhưng đêm đến, gió từ biển thổi và o mang theo hÆ¡i nước, khiến ngưá»i ta thấy dá»… chịu hÆ¡n khi rá»i khá»i nhà . Trên vỉa hè đông ngưá»i qua lại, há» Ä‘i mua sắm váºt dụng hay Ä‘i xem hát. Äa số dân ở đây rất mê cải lương, nhưng chẳng mấy khi được xem táºn mắt, há» chỉ được nghe các vở tuồng truyá»n thanh hay trên những chuyến xe đò mở nhạc cải lương oang oang câu khách. Vì váºy má»—i khi có Ä‘oà n cải lương vá» huyện hát, con phố nhá»™n nhịp hẳn lên.
Tôi Ä‘i thẳng ra sân cát rá»™ng trước rạp hát. Có khoảng chục chiếc xe hà ng Ä‘áºu nÆ¡i đây. Không biết gia đình cô bé ở xe nà o, tôi Ä‘i vòng quanh tìm kiếm. Chợt có tiếng kêu:
- Chà o ông.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên. Cô bé đang ngồi với hai em nhỠtrên một mui xe và em đưa tay vẫy. Tôi đưa tay vẫy lại. Cô bé bám và o một chiếc thang nhỠleo xuống. Vẫn mặc chiếc áo len mà u xanh dà i tay. Cô bé đứng trước mặt tôi đưa tay vuốt lại mái tóc.
- Em đợi ông từ sáu giá».
Tôi giải thÃch:
- Tôi phải nấu cÆ¡m và rá»a chén bát xong má»›i Ä‘i được.
- Vợ ông đau à ?
- Tôi chưa hân hạnh gặp bà ấy ở Ä‘á»i nà y.
- Trá»i đất ! Váºy ông mua bắp cải là m gì mà nhiá»u quá váºy. Bá»™ ông có nuôi heo hả?
- Nếu có nuôi heo, tôi sẽ sạt nghiệp. Tôi nuôi tôi còn ốm nhách thế nà y, nuôi heo bán ai mua.
Cô bé cưá»i, chỉ dưới chân tôi.
- Tại ông lo chăm sóc cái bóng cá»§a ông nhiá»u quá. Ông thấy không, nó máºp hÆ¡n ông.
Tôi cưá»i nói:
- Ba em đâu, để tôi xin phép ông cho em đi xem cải lương. HỠsắp trình diễn rồi.
Cô bé gá»i lá»›n và o khoang xe:
- Bố ơi, có ông khách mua bắp cải.
Từ trong khoang xe tối om, má»™t ngưá»i đà n ông mặc áo vét sá»n cÅ© bước ra. Äứng ở thà nh xe, ông há»i tôi:
- Ông muốn mua sỉ bắp cải?
Cô bé xua tay.
- Con bán cho ông ấy nhiá»u ở chợ rồi, ông ấy đến để...
Cô bé quay sang tôi:
- Äể là m gì ông nói Ä‘i.
Ngưá»i đà n ông từ thà nh xe nhảy xuống bắt tay tôi.
- Cáºu là m việc ở huyện?
- Dạ phải.
Bây giá» tôi má»›i nháºn ra ngưá»i đà n ông nà y buổi sáng tôi đã gặp ở văn phòng hà nh chánh huyện. Ông đến xin phép thuê xe chở bắp cải và o Sà i Gòn. Tôi đã giúp ông có giấy phép sá»›m. Tôi không ngỠông là ba cô bé. Tôi nói:
- Bác thuê được xe chở bắp cải chưa?
- Cám Æ¡n cáºu. ÄÆ°á»£c rồi, bốn giá» sáng xe chở bắp cải sẽ chạy. Còn chúng tôi ở lại sá»a xe xong và o sau.
Cô bé reo lên:
- Váºy ông hên nhé. Ngà y mai bắp cải sẽ đắt.
Ngưá»i đà n ông nói:
- Cáºu muốn mua bắp cải nữa, tôi vẫn để cho cáºu giá đặc biệt.
Trước lòng tốt cá»§a ngưá»i đà n ông, tôi phát hoảng, vì đã hai tối rồi tôi phải ăn bắp cải trừ cÆ¡m. Tôi vá»™i từ chối.
- Cám ơn bác. Tôi còn sáu bắp cải ở nhà . Dư ăn một tuần.
Thấy cô bé nháy mắt ra hiệu, tôi biết em đã nôn nóng muốn Ä‘i xem cải lương. Tôi vá»™i kết thúc câu chuyện bằng má»™t câu quen miệng: "Sau cÆ¡n mưa trá»i lại sáng, chúc bác may mắn." Rồi tôi ngỠý muốn má»i ông và cô bé Ä‘i xem cải lương "giải buồn." Ông nói:
- Cám Æ¡n cáºu. Lúc nà y tôi chẳng còn hứng thú xem cải lương, nhưng con nhá» nà y mê lắm, váºy nhá» cáºu dẫn nó Ä‘i xem.
Tôi bắt tay chà o ông và dẫn cô bé Ä‘i. Khi chúng tôi Ä‘i khuất chiếc xe váºn tải, cô bé nói:
- Em không ngỠông cũng thuộc tên tuồng cải lương dữ.
Tôi ngạc nhiên há»i:
- Tôi có thuộc tên tuồng cải lương nà o đâu?
- Hồi nãy ông nói vá»›i em "Sau cÆ¡n mưa trá»i lại sáng" đó không là tên má»™t tuồng cải lương sao? Tôi không hiểu cô bé nói tháºt hay đùa, nên đà nh nÃn thinh.
Sắp đến giá» trình diá»…n, khán giả đã và o rạp, chỉ còn bá»n con nÃt bu đông bên ngoà i chá»±c và o ké. Tôi đến phòng vé há»i mua hai vé hạng ba. Há» nói hạng nhất, nhì, ba Ä‘á»u đã hết, chỉ còn thượng hạng, tám trăm má»™t vé. CÅ©ng may tôi má»›i lãnh lương hồi chiá»u; nếu không, tôi phải nói dối vá»›i cô bé là đã bị bá»n móc túi lấy bóp và dẫn em vá».
Trong rạp đông nghẹt khán giả, thở không nổi. Nhá» mua vé thượng hạng, chúng tôi đã được ngồi ngay dưới má»™t hà ng quạt trần. Có váºy tôi má»›i đủ sức chịu đựng ngồi ở đây suốt ba tiếng đồng hồ.
Hồi chuông thứ tư vang lên. Äèn trong rạp tắt hết và loa phóng thanh kêu oang oang. "KÃnh thưa quà vị khán giả. Hôm nay Ä‘oà n Hoa Mai chúng tôi xin trình diá»…n ra mắt quà vị vở tuồng "Duyên tình mong manh." Má»™t vở tuồng tình cảm xã há»™i đặc sắc nhất và má»›i lạ nhất cá»§a soạn giả Äức Thịnh. Vá»›i sá»± có mặt cá»§a các danh tà i..." Và tôi ngáp, mặc dù theo thông lệ, ở nhà má»—i tối đúng 10 giá», tôi má»›i Ä‘i ngá»§.
Chắc tôi đã ngá»§ thẳng má»™t giấc trong rạp, nếu không có những tiếng vá»— tay vang lên rà o rà o. Trên sân khấu, anh kép chÃnh và chị đà o thương Ä‘ang ôm nhau ca những lá»i mùi mẫn, diá»…n tả mối tình trong trắng và mong manh như giấy pelure cá»§a há». Tôi ngạc nhiên thấy những ngưá»i ngồi chung quanh và cô bé đã khóc dá»… dà ng. Em đưa ống tay áo lên thấm những giá»t nước mắt lăn trên má. Tá»± dưng tôi đâm "thù" những ngưá»i Ä‘ang ca hát trên kia, vì hỠđã giúp cho ngưá»i khác khóc. Tá»± ngưá»i ta khóc chưa đủ buồn sao mà còn phải giúp ngưá»i ta !
Cho đến khi tấm mà n khép lại, nhạc ò e tạm biệt lên và đèn trong rạp báºt sáng, tôi cÅ©ng không hiểu hỠđã diá»…n cái gì trên sân khấu. Tôi giữ cô bé ngồi lại trên ghế, chá» khán giả ra bá»›t để đỡ chen lấn. Cô bé há»i tôi:
- Ông xem hay không?
Tôi lắc đầu nói:
- Há» diá»…n thua tôi nhiá»u.
- Còn khuya. Ông mà biết diễn tuồng?
- Äừng vá»™i chê, nhá». Tôi má»i em tối mai đến xem tôi trình diá»…n vở tuồng "Bữa ăn tối tại nhà trá»."
Äạo diá»…n xong bữa ăn tối, tôi Ä‘i đón cô bé đến xem. Trong căn phòng cháºt hẹp, dưới ánh đèn néon sáu tấc, chúng tôi ngồi đối diện nhau qua chiếc bà n nhá». Trên bà n, bà y bắp cải bảy món, do tôi nấu theo quyển sách: "Tá»± há»c là m bếp." Gồm có: bắp cải luá»™c, bắp cải trá»™n giấm, bắp cải xà o mì chay, bắp cải bằm chiên trứng, bắp cải nấu canh thịt mỡ, bắp cải hầm xương heo, bắp cải muối dưa và món tráng miệng đặc biệt là bắp cải sống.
Cô bé quan sát kỹ lưỡng món ăn rồi em há»i:
- Sao toà n bắp cải váºy?
Tôi phân bua:
- Thì em có bán cho tôi món gì khác ngoà i bắp cải đâu?
- Ăn xong, có đau bụng không?
- Äau bụng hay không chắc em biết rõ hÆ¡n tôi vì bắp cải nà y cá»§a em mà .
Bữa ăn tiến triển má»™t cách cháºm chạp, nhưng thà nh quả rất tốt đẹp; vì sau cùng, chúng tôi đã thanh toán hết các món ăn. Tôi thu dá»n bát dÄ©a và o cháºu rồi Ä‘i pha trà . Cô bé nói:
- Äể em rá»a bát chén giúp ông.
Tôi xua tay.
- Em là m giúp, tôi sẽ mất thói quen và tối mai tôi không còn can đảm rá»a chén nữa.
- Sao ông không láºp gia đình? Má»™t ngưá»i vợ sẽ giúp ông nhiá»u chuyện.
- Tôi đã biết giặt quần áo, biết Ä‘i chợ trả giá, biết nấu ăn, biết rá»a chén, váºy khá»i phải lấy vợ.
- Ông vẫn cần phải lấy vợ như thưá»ng.
- Tại sao?
- Ai săn sóc khi ông đau ốm?
- Nhà thương thÃ.
- Ai cằn nhằn ông khi ông vỠkhuya hay say sưa?
- Trá»i đất quỉ thần ba má anh chị Æ¡i ! Bá»™ cần phải có má»™t ngưá»i cằn nhằn mình, mình má»›i sống được sao?
- Äúng váºy. Ông thấy đó, ai cÅ©ng ghét tiếng động nhưng thiếu tiếng động ngưá»i ta sẽ buồn chán và hoảng sợ ngay.
Nghe cô bé nói cÅ©ng có lý, tôi không biết bắt bẻ thế nà o nên chá»c tức em:
- Váºy chắc em cÅ©ng rà nh chuyện cằn nhằn lắm hả?
Cô bé trả lá»i tỉnh bÆ¡.
- DÄ© nhiên. Äà n bà con gái ai không rà nh chuyện đó.
- Váºy em là m Æ¡n cằn nhằn tôi má»™t hồi Ä‘i.
Cô bé trợn mắt nhìn tôi.
- Bộ ông điên rồi hả?
- Tôi nói tháºt mà . Em cằn nhằn cho tôi thâu băng, rồi khi nà o cảm thấy cần tiếng cằn nhằn, tôi sẽ mở băng ra nghe. Như thế tôi khá»i cần phải lấy vợ nữa.
Cô bé báºt cưá»i rÅ© rượi.
- Ông đúng là vua lưá»i.
- Tôi mà lưá»i? Nếu lưá»i tôi đã không tá»± tay nấu những bữa ăn tối. - Những ngưá»i đà n ông sợ láºp gia đình Ä‘á»u là những ngưá»i lưá»i biếng. Ông hãy tưởng tượng, nếu tất cả đà n ông Ä‘á»u sợ láºp gia đình thì thế giá»›i nà y sẽ ra sao? - á»’ ! tháºt tuyệt diệu. Thế giá»›i nà y sẽ trở thà nh thiên đà ng ngay.
Cô bé kéo ghế đứng dáºy.
- Thôi chà o ông, em vá».
Tôi chưng há»ng nói:
- Gấp váºy. Còn sá»›m mà .
- Em không muốn ở trong thiên đà ng của ông nữa. Ngột ngạt quá.
Mặc dù tôi năn nỉ, cô bé vẫn đòi vá». Khi đưa em đến gần chá»— gia đình em Ä‘áºu xe, tôi nói:
- Em xem có hay không?
- Xem gì đâu?
- Vở tuồng "Bữa ăn tối ở nhà trá»" do tôi diá»…n.
Cô bé cưá»i.
- Dở ẹc. Ông nấu nướng nuốt không vô.
Tuy vở tuồng cá»§a tôi "dở ẹc," nhưng tôi vẫn cảm thấy sung sướng. Tôi không là m cho cô bé tốn nước mắt mà trái lại đã giúp em có được nụ cưá»i.
Má»™t buổi tối từ nhà ngưá»i bạn trở vá», tôi thấy cô bé đã ngồi đợi tôi ở trước thá»m nhà trá». Em ngồi bó gối gục đầu, tóc buông xõa, dáng Ä‘iệu á»§ dá»™t. Tôi há»i:
- Em ngồi đợi lâu chưa?
- HÆ¡n ná»a tiếng rồi.
- Má»i em và o nhà .
- Em ngồi đây được rồi. Tôi nghÄ© và o phòng giá» nà y cÅ©ng nóng bức nên ngồi xuống thá»m nhà vá»›i em. Căn phòng khi Ä‘i tôi đã đóng kÃn các cá»a nên ánh sáng đèn Ä‘iện bên trong không hắt ra ngoà i. Trước mặt chúng tôi khoảng sân rá»™ng lát gạch, sáng rá»±c ánh trăng đêm mưá»i sáu. Hai cây dừa trồng trong sân vươn cao vá»›i những tà u lá ánh bạc và im sững. Äêm không gió, không khà ngá»™t ngạt khó thở. Chợt cô bé ngẩng đầu lên, nhìn thẳng và o mắt tôi, em nói nhanh:
- Em đến từ biệt ông. Ngà y mai em Ä‘i, xe cá»§a ba em sá»a đã xong.
Tôi biết chuyện nà y rồi sẽ xảy ra. Äã biết trước nhưng tôi cÅ©ng không ngăn được tiếng thở dà i.
- Ông đừng buồn.
- Ủ.
- Ông còn nhớ vở tuồng chúng ta cùng xem?
- Nhá»›.
- Tên tuồng là gì?
- "Bữa ăn tối ở nhà trá»."
- Không phải vở tuồng dở ẹc đó đâu. Em muốn nói vở tuồng chúng ta cùng xem ở rạp.
- "Duyên tình mong manh."
- Äúng rồi. Không phải ở trên sân khấu mà ở ngay Ä‘á»i nà y, má»i thứ cÅ©ng Ä‘á»u mong manh.
- Äâu phải cái gì cÅ©ng mong manh.
- Có những thứ rất chắc chắn.
- Thứ gì đâu?
- Những bắp cải của em rất chắc chắn.
- Chúng chỉ chắc chắn đối với ông.
- Äối vá»›i em cÅ©ng có má»™t thứ rất chắc chắn.
- Thứ gì?
Ngẩng đầu lên, nhìn thẳng và o mắt cô bé. Tôi nói cháºm rãi: - Tình cảm cá»§a tôi dà nh cho em.
Äáng lẽ tôi phải đồng ý vá»›i cô bé là má»i thứ ở Ä‘á»i nà y Ä‘á»u mong manh. Ngà y mai em Ä‘i, chẳng bao giá» chúng tôi có dịp gặp lại, tôi không nên để em còn những rà ng buá»™c vá»›i nÆ¡i chốn nà y, không rà ng buá»™c, em sẽ sống dá»… chịu hÆ¡n ở má»™t nÆ¡i chốn khác. Váºy mà vì Ãch ká»·, tôi đã nói lên tiếng nói cá»§a lòng mình và là m cho cô bé khóc. HÆ¡n những thứ khác, những giá»t nước mắt rất mong manh, tôi biết váºy. Nhưng chắc suốt Ä‘á»i tôi sẽ ân háºn vì chỉ má»™t phút yếu lòng, tôi đã giúp cho cô bé biết ở Ä‘á»i có má»™t thứ không mong manh.
Äoà n Thạch Biá»n
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Ba 2 01, 2011 3:08 am Tiêu đề: |
|
|
Anh Chà ng Có Bá»™ Mặt Há»
Tác Giả: Äoà n Thạch Biá»n
Tôi Ä‘ang cắm cúi đánh máy bảng kết toán cuối năm để trình giám đốc ký. Chợt có tiếng cưá»i vang cá»§a các bạn trong phòng, khiến tôi phải ngẩng mặt nhìn lên. Má»™t thanh niên lạ mặt đứng ngÆ¡ ngác ở giữa phòng, tay Ä‘ang mân mê chiếc mÅ© nỉ mà u nâu Ä‘á». Khuôn mặt anh có vẻ gì đó tếu tếu khó diá»…n tả. Bá»™ râu mép cá»§a anh đã cạo sạch, vẫn nổi lên má»™t vệt Ä‘en ở dưới mÅ©i trông như râu vua há» Sạclô. Có lẽ thấy tôi nghiêm mặt không cưá»i (tôi vẫn mang tiếng là "bà cụ non"), anh rụt rè bước đến há»i:
- Xin lỗi, đây có phải là phòng kế toán tổng hợp?
- Äúng váºy ạ.
Tôi chưa kịp mở miệng, ba cô bạn đã đồng thanh trả lá»i rồi cưá»i vang. Bây giá» tôi má»›i biết há» cưá»i vì anh Ä‘i hai chân "chà ng hảng" chữ bát. Tôi há»i:
- Anh cần gặp ai?
- Tôi muốn gặp trưởng phòng.
Anh móc túi đưa tôi giấy quyết định bổ nhiệm có chữ ký cá»§a giám đốc. Tên anh là Lê Hữu Nghiêm. Nghá» nghiệp: kỹ sư Ä‘iện tá». Chức vụ: Phó phòng kế toán. Chị trưởng phòng cá»§a chúng tôi Ä‘i vắng. Tôi má»i anh đến ngồi đợi ở chiếc bà n cá»§a chị. Tôi vẫy tay gá»i cô bạn đến cuối phòng, nói nhá»:
- Phó phòng của tụi mình đó.
Lan trợn mắt há»i:
- Mi định "hù" tụi tao hả?
Tôi lắc đầu. Nguyệt há»i:
- Chắc anh ta thuá»™c loại COCC (*) gốc bá»±, chứ tướng đó xin và o là m nhân viên hợp đồng giám đốc cÅ©ng không nháºn.
- Äừng coi thưá»ng. - Tôi nói - Ông ấy tốt nghiệp kỹ sư Ä‘iện tỠđó.
Hương bĩu môi:
- Bằng "dá»m". Tao nghÄ© ông ấy đã tốt nghiệp lá»›p diá»…n viên há».
Ba cô bạn lại che miệng cưá»i khúc khÃch rồi nhá» to nói chuyện. Tôi trở vá» bà n ngồi đánh máy tiếp. Thỉnh thoảng nhìn lên, tôi thấy anh vẫn ngồi im như pho tượng ở bà n trưởng phòng. Anh ngồi rất nghiêm trang nhưng trông cÅ©ng buồn cưá»i. Má»™t lúc sau, chị Tâm, trưởng phòng Ä‘i công tác vá». Ba cô bạn vá»™i ngồi và o bà n chăm chỉ là m việc.
Hai ngưá»i trao đổi vá»›i nhau Ä‘iá»u gì đó, rồi chị Tâm gá»i chúng tôi đến giá»›i thiệu vá»›i anh chà ng có bá»™ mặt há». Anh đứng dáºy, lá»… phép cúi chà o từng ngưá»i khiến ba cô bạn cá»§a tôi lại được dịp cưá»i. Chị Tâm nói:
- Các em hãy là m quen vá»›i anh Nghiêm, phó phòng cá»§a chúng ta. Anh tuy biên chế ở phòng, nhưng lại là m việc bên giám đốc. Anh coi máy vi tÃnh cá»§a xà nghiệp. Thôi các em vá» chá»— là m việc. Chị đưa anh Nghiêm Ä‘i giá»›i thiệu vá»›i các phòng ban khác.
Äúng như lá»i chị Tâm nói. Hằng ngà y anh Nghiêm chỉ tạt qua phòng má»™t chút, để chị Tâm thấy mặt chấm công. Sau đó, anh Ä‘i đâu mất. Có lần tôi lên phòng giám đốc để trình lý báo cáo sá» dụng váºt tư trong tháng nhưng không gặp ông. Tôi ngó qua phòng bên cạnh để tìm ông. Trong căn phòng lắp kÃnh, chạy máy lạnh, anh Nghiêm Ä‘ang ngồi trước má»™t dà n máy có mà n hình nổi lên những con số như tivi. Tôi tò mò đứng xem. Anh Nghiêm thấy tôi, vá»™i chạy ra mở cá»a, má»i và o.
- Tuyết muốn há»i chuyện gì?
- Cái máy nà y là "bộ óc" của xà nghiệp phải không anh?
- Äúng váºy. Tuyết thắc mắc Ä‘iá»u gì nó sẽ giải đáp ngay.
Tôi cưá»i nói, tôi muốn biết tại sao lương cá»§a tôi thấp quá váºy? Anh Nghiêm há»i tôi và o là m ở xà nghiệp được bao lâu, báºc lương mấy. Anh ngồi xuống máy nhấn nút, những con số hiện ra. Anh trả lá»i tại cÆ¡ chế quan liêu bao cấp cần tinh giảm biên chế má»›i được hưởng lương cao. Tôi nói như váºy chẳng cần máy tÃnh tôi cÅ©ng biết, và để trêu anh, tôi há»i:
- VỠchuyện tình yêu, máy có giải đáp được không?
- ÄÆ°á»£c chứ. Nếu Tuyết cung cấp đầy đủ dữ kiện vá» ngưá»i Tuyết yêu, tôi sẽ cho biết chÃnh xác lương hai ngưá»i cá»™ng lại đủ nuôi dưỡng tình yêu trong bao lâu.
Không biết anh nói đùa hay tháºt, tôi bá» Ä‘i vá» phòng. Tôi kể cho ba cô bạn nghe vá» sá»± kỳ lạ cá»§a máy vi tÃnh. Lan cưá»i nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, tao sẽ nhỠông ấy dùng máy vi tÃnh tìm giúp tao má»™t ngưá»i chồng đúng "kÃch cỡ".
Chiá»u đó, khi ra vá» tôi thấy anh Nghiêm đứng lóng ngóng đợi ai ở góc đưá»ng. Tôi vừa Ä‘i ngang, anh nói:
- Tôi muốn thông báo vá»›i Tuyết, tôi đã tìm ra ngưá»i yêu cá»§a Tuyết.
Tôi chưng há»ng:
- Ai váºy?
- Qua máy vi tÃnh tôi được biết lương cá»§a tôi cá»™ng vá»›i lương cá»§a Tuyết đủ nuôi dưỡng tình yêu trong má»™t tháng.
Tôi phì cưá»i vì anh chà ng "mát" nà y. Nhưng không hiểu sao vẫn nháºn lá»i Ä‘i uống nước vá»›i anh. Tôi ngượng đỠmặt khi Ä‘i bên anh và o quán đông ngưá»i. Có ngưá»i tế nhị che miệng cưá»i nhưng cÅ©ng có ngưá»i cưá»i hô hố nói:
- Vua hỠSạclô tái xuất giang hồ.
Ngưá»i ta thưá»ng nghÄ© vượt qua những giá»t nước mắt tháºt khó khăn, nhưng tôi lại nghÄ© vượt qua những nụ cưá»i diá»…u cợt còn khó khăn hÆ¡n. Ngưá»i ta rất dá»… yêu mến má»™t anh há» trên sân khấu, nhưng má»™t anh há» ngoà i Ä‘á»i lại bị diá»…u cợt. Phải chăng vì Ä‘á»i sống đã có quá nhiá»u trò há», nên ngưá»i ta chán má»™t anh chà ng có bá»™ mặt há»?
Bây giá» tôi má»›i hiểu và thông cảm vá»›i anh Nghiêm. Anh đã phải chịu đựng nhiá»u vì bá»™ mặt há» cá»§a mình. Anh cho biết năm nay anh 38 tuổi, vẫn chưa láºp gia đình. Vì cô nà o nghe anh tá» tình cÅ©ng phì cưá»i, cho anh nói giá»…u chÆ¡i. Ngưá»i ta khó mà tin được lá»i nói đứng đắn ở má»™t bá»™ mặt há». Tôi nói:
- Anh hãy thay đổi cách diá»…n tả để há» không buồn cưá»i, như viết thư chẳng hạn.
- Không phải tại cách diễn tả mà tại quan niệm của tôi vỠtình yêu. Tôi nghĩ yêu nhau không phải là ngồi dựa lưng và o nhau rồi bốn mắt nhìn vỠbốn hướng. Yêu nhau là nhìn thẳng và o mắt nhau để giúp nhau lấy những hạt bụi trong mắt.
Thú tháºt, tôi đã phải báºm chặt môi để khá»i báºt cưá»i. Không biết có phải máy vi tÃnh đã giúp anh có quan niệm đó?
Sau má»™t thá»i gian tìm hiểu, tôi đã quyết định nháºn lá»… há»i cá»§a anh Nghiêm. Mặc cho ba cô bạn cùng phòng khuyên ngăn. Lan nói:
- Nhìn bá»™ mặt ông ấy mà mi tin ông ấy nói tháºt à ? Ông ấy giá»…u mi đó.
Hương nói:
- Trên Ä‘á»i nà y chỉ có tình yêu đứng đắn chứ là m chi có "tình há»".
Nguyệt nói:
- Hay mi "yêu" chức phó phòng?
Tôi Ä‘á»u lắc đầu không trả lá»i. Con tim có lý lẽ cá»§a nó mà tôi không giải thÃch được. Nhưng anh Nghiêm há»i tôi, tại sao không từ chối tình yêu cá»§a anh. Tôi nói:
- Anh có bá»™ mặt "há»". Em có bá»™ mặt "bà cụ non". Chúng ta sẽ bổ sung cho nhau. Con cái chúng ta vừa giống cha vừa giống mẹ, chúng sẽ có bá»™ mặt bình thưá»ng.
Anh Nghiêm xiết chặt tay tôi, sung sướng mỉm cưá»i. Lần đầu tiên tôi thấy anh cưá»i. Nụ cưá»i trông tháºt thảm thương. Tôi thầm nghÄ© thà anh đừng cưá»i, như váºy còn hay hÆ¡n.
(*) COCC = con ông cháu cha
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Hai 6 20, 2011 12:56 am Tiêu đề: |
|
|
Nhà tiên tri ảo
Äoà n Thạch Biá»n
Mắt Tùng sáng lên khi anh thấy cuốn sách có tá»±a "Cuá»™c Ä‘á»i cá»§a má»™t nhà tiên tri Do Thái", nằm giữa đống sách cÅ© để ngổn ngang ở góc nhà . Anh cầm cuốn sách lên. Bìa sách vẽ má»™t ông già râu tóc bạc phÆ¡, có vầng trán cao và đôi mắt sâu hoắm như Ä‘ang nhìn chằm chằm và o anh. Cuốn sách đã quá cÅ©, nhưng vẫn còn Ä‘á»c được. Chỉ đáng tiếc là nó đã mất mấy trang cuối. Có lẽ đó là lý do khiến ông chá»§ hiệu sách cÅ© đã để nó nằm trong đống sách dưới đất, thay vì để trên kệ như những cuốn sách khác còn nguyên vẹn. Dù sao Tùng cÅ©ng thấy vui khi trả tiá»n vì đã mua được loại sách anh Ä‘ang sưu tầm. Bước ra khá»i cá»a hiệu sách cÅ©, anh tá»± nhá»§: "Mình sẽ Ä‘á»c cuốn sách ngay trong đêm nay".
Äang chạy xe Honda trên đưá»ng, Tùng nghe có tiếng la: "Cướp! Cướp!". Anh quay lại nhìn, Má»™t chiếc Suzuki phóng à o lên, tiếng máy rú nghe lạnh gáy. Tùng lóng ngóng lái xe chệch ra tim đưá»ng. Chiếc Suzuki tông và o xe anh. Tùng ngã nhà o, đầu Ä‘áºp mạnh xuống đưá»ng. Äau buốt...
Khi Tùng mở mắt, váºt anh thấy đầu tiên là chai nước biển treo lÆ¡ lá»ng ở bên giưá»ng. Rồi khuôn mặt cá»§a Ngân - vợ anh - cúi xuống mừng rỡ:
- ồ, anh đã tỉnh rồi!
Tùng cố nhá»› lại má»i chuyện nhưng chẳng nhá»› được gì. Anh cảm thấy đầu Ä‘au nhức, đưa tay trái lên bóp trán thì đụng lá»›p băng. Ngân nắm tay anh kéo xuống để dá»c trên giưá»ng nệm.
- Anh đừng cỠđộng. Anh mới giải phẫu xong. Bác sĩ nói anh bị chấn thương sỠnão và gãy ống xương chân trái.
Tùng nhắm mắt lại. Äầu óc anh hiện ra ông già râu tóc bạc phÆ¡, có vầng trán cao và đôi mắt sâu hoắm. Anh thá»u thà o nói:
- Cuốn sách đâu?
- Sách gì?
- Sách anh mới mua.
- Trá»i Æ¡i! Sắp chết đến nÆ¡i mà còn lo sách vá»›i vở! Nà o, anh mở miệng ra để em đút cho miếng cháo.
Tùng định nói nữa nhưng muá»—ng cháo đã là m anh nghẹn há»ng.
***
Sau mưá»i ngà y nằm bệnh viện, Tùng được chuyển vá» nhà . Cái đầu đã tháo băng nhưng chân trái vẫn còn bó bá»™t và anh phải Ä‘i đứng nhỠđôi nạng. Hà ng ngà y bé Ly được vợ anh chở Ä‘i há»c lá»›p 3 bán trú đến chiá»u má»›i vá». ở nhà má»™t mình, Tùng chẳng biết là m gì ngoà i việc xem tivi và chÆ¡i game trên máy vi tÃnh. Nhưng anh vẫn không quên được cuốn sách đã mất. Anh đã nhá» bạn bè đến chá»— anh gặp tai nạn để tìm, tháºm chà còn há»i những ngưá»i bán hà ng hai bên đưá»ng nếu ai lượm được cuốn sách thì xin chuá»™c lại bằng tiá»n. Nhưng cÅ©ng chẳng ai biết. Có lẽ cuốn sách quá cÅ©, nằm lăn lóc trên đưá»ng đã bị ngưá»i ta lượm quăng và o sá»t rác.
Có tiếng gõ cá»a. Tùng chống nạng bước ra mở cá»a. Hưng, bạn thân là m việc cùng công ty vá»›i anh, bước và o.
- Ông khoẻ chưa?
- CÅ©ng đỡ. Má»i ông ngồi. Ông có tìm ra cuốn sách tôi đánh mất không?
Hưng ngồi xuống ghế, đốt thuốc hút:
- Ông quên cuốn sách vá»› vẩn đó Ä‘i. Ráng tÄ©nh dưỡng rồi và o công ty giúp tôi má»™t tay. Công việc cuối năm tất báºt là m tôi muốn Ä‘iên cái đầu.
Trong đầu Tùng lại hiện ra ông già râu tóc bạc phơ, có vầng trán cao và đôi mắt sâu hoắm. Tùng nhìn Hưng bằng đôi mắt đó và nói:
- Ông đừng lo. Ông sắp được thảnh thơi rồi.
- Sao? Thảnh thơi là sao?
- Ông có muốn tôi nói tháºt không?
- Trá»i đất! Bạn bè bao lâu nay, tôi có nói dối ông Ä‘iá»u gì đâu.
- Thứ tư tuần tá»›i ông sẽ chết. Váºy ông còn bốn ngà y nữa để sống. Hoặc ông lo là m cho hết má»i chuyện cần là m, hoặc ông cứ vui chÆ¡i thoải mái. Tuỳ ông.
Hưng trợn mắt nhìn Tùng:
- Ông điên rồi à ! Ai lại đùa giỡn kiểu đó.
- Tôi không nói đùa. Ông không tin tuỳ ông nhưng ông sẽ chết và o ngà y đó.
Hưng đứng dáºy, hét lá»›n:
- Ông khùng rồi! Ông nên nhỠbác sĩ khám lại cái đầu. Nếu ông không xin lỗi, tôi sẽ chia tay ông.
- Váºy tôi xin lá»—i anh trước bởi sẽ không còn dịp nà o nữa.
Và o lúc đó Ngân chở bé Ly vá» nhà . Thấy mặt Hưng đỠbừng có vẻ giáºn dữ, nà ng há»i:
- Có chuyện gì váºy anh Hưng? Má»i anh ngồi chÆ¡i chút đã.
- Cám ơn chị. Chị và o lo cho ông chồng của chị đang nổi cơn khùng kia kìa!
Hưng lấy xe, nổ máy chạy Ä‘i. Ngân dẫn bé Ly và o nhà . Thấy Tùng ngồi cúi đầu ở ghế, nà ng há»i:
- Anh là m gì mà anh Hưng giáºn dữ váºy?
- Anh chỉ nói sá»± tháºt.
- Sá»± tháºt gì?
- Anh ấy sẽ chết và o ngà y thứ tư tuần tới.
- Trá»i đất! Nói váºy mà anh cÅ©ng nói được hả?
- Anh chỉ muốn giúp anh ấy biết trước ngà y chết để thu xếp má»i chuyện cho êm đẹp.
- Nhưng là m sao anh dám quả quyết Ä‘iá»u anh nói là đúng?
- ChÃnh ông già trong cuốn sách anh là m mất đã giúp anh biết Ä‘iá»u đó.
Ngân lắc đầu, thở dà i:
- Äầu óc anh bị trục trặc rồi. Sáng mai em sẽ xin nghỉ việc đưa anh Ä‘i bệnh viện khám lại cái đầu.
Có tiếng gõ cá»a. Ngân ra mở cá»a. Bà Năm hà ng xóm tươi cưá»i bước và o:
- Chà o cô Ngân. Bảy giá» tối qua nhà tôi bá» giấy hốt hụi nha. Còn cáºu Tùng khá»e chưa?
Ngân nói đỡ lá»i chồng:
- Anh ấy đỡ rồi bà Năm. Tối con sẽ qua bà .
- Thôi tôi vá».
Bà Năm vừa đi, Tùng nói với vợ:
- Tối em qua nhà bà Năm bá» tiá»n cao mà hốt hụi Ä‘i. Bà ấy sẽ chết và o thứ hai tá»›i.
Ngân nắm chặt hai tay, gà o lên:
- Trá»i Æ¡i là trá»i! Sao anh nhìn ai cÅ©ng thấy ngưá»i ta chết váºy. Anh nhìn tôi thá» nói xem bao giá» tôi chết?
Tùng nhìn Ngân lắc đầu:
- Tháºt đáng tiếc, anh chưa đủ khả năng nhìn xa được. Anh chỉ nhìn được những cái chết sẽ xảy ra trong vòng má»™t tuần mà thôi.
***
Chiá»u thứ hai, Ngân Ä‘i là m vá» ghé bệnh viện lấy phim chụp vết thương ở đầu Tùng. Bác sÄ© nói vết thương đã là nh, trắc nghiệm tâm lý cÅ©ng cho biết Tùng là ngưá»i bình thưá»ng, không có gì phải lo ngại. Ngân cảm thấy an tâm vì chồng đã bình phục.
Chở bé Ly vỠđến đầu ngõ, Ngân chợt nghe những tiếng khóc vang lên từ nhà bà Năm. Ngân dừng xe, há»i thăm má»™t ngưá»i trong nhà và biết bà Năm đã bị Ä‘iện giáºt chết lúc ba giá» chiá»u. Ngân tái mặt. Không phải nà ng sợ đã không nghe lá»i chồng bá» tiá»n cao hốt hụi để giỠđây dây hụi có thể bị đứt. Nà ng tái mặt vì thấy chồng đã tiên Ä‘oán đúng cái chết cá»§a bà Năm.
Bước và o nhà , Ngân thấy Tùng Ä‘ang ngồi chÆ¡i game ở máy vi tÃnh. Nà ng để hồ sÆ¡ bệnh cá»§a anh lên bà n.
- Bác sÄ© nói anh bình thưá»ng.
Tùng vẫn chăm chú nhìn và o mà n hình và nói:
- Anh cÅ©ng nghÄ© váºy.
Bé Ly chạy đến bên anh:
- Ba cho con chơi với.
Tùng bế bé Ly đặt ngồi ở ghế bên. ÄÆ°a con chuá»™t cho con, anh nói:
- Tá»›i phiên con cứu công chúa. Nhá»› coi chừng con rắn gác cá»a nghe.
Buổi tối. Ngân định Ä‘iện thoại cho anh Hưng biết cái chết cá»§a bà Năm để anh đỠphòng, nhưng nà ng phân vân không dám gá»i. Báo cho anh Hưng biết, cả nhà anh ấy sẽ lo lắng. Nếu chuyện không xảy ra như anh Tùng dá»± báo thì gia đình anh ấy sẽ nghÄ© gì vá» vợ chồng nà ng? Ngân đà nh im lặng chỠđợi đến ngà y thứ tư.
11 giá» trưa thứ tư, Ngân nháºn được Ä‘iện thoại cá»§a Tùng. Anh nói: "Má»™t ngưá»i trong công ty cá»§a anh Ä‘iện thoại cho hay Hưng vừa má»›i chết ở ngay trong văn phòng là m việc vì bị nhồi máu cÆ¡ tim. Chiá»u nay Ä‘i là m vá» em hãy ghé thăm vợ anh Hưng. Còn bé Ly, anh sẽ Ä‘i taxi tá»›i đón".
***
Rồi từ Ngân, nhiá»u ngưá»i đã biết được khả năng "nhìn thấy cái chết" cá»§a Tùng, HỠđến nhá» anh coi giúp bản thân mình hay coi cho ngưá»i thân. Có ngưá»i biết mình sắp chết đã trở nên sống đạo đức hÆ¡n vá»›i ước muốn "để đức lại cho con". Có ngưá»i trở nên ăn chÆ¡i trác táng vì nghÄ© dù gì Ä‘i nữa mình cÅ©ng sắp chết rồi. Tháºm chà có ngưá»i còn Ä‘i vay nợ để ăn chÆ¡i vì biết sắp "xù nợ Ä‘á»i". Ngưá»i ta gá»i anh là nhà tiên tri số má»™t, nhưng cÅ©ng có kẻ gá»i anh là "Tùng quạ" vì anh chỉ bảo được cái chết như loà i quạ.
Má»™t sáng thứ hai, bé Ly và o chà o ba Ä‘i há»c. Tùng đã tái mặt và run rẩy ôm chặt lấy con:
- Hôm nay con nghỉ há»c, ở nhà chÆ¡i game vá»›i ba.
Bé Ly lắc đầu:
- Cô giáo sẽ la con tá»™i trốn há»c.
- Không. Má sẽ xin phép cho con nghỉ vì bệnh.
- Con có bị bệnh gì đâu ba?
- Äang có dịch sốt xuất huyết, ba muốn con ở nhà để ba dá»… theo dõi. Con Ä‘i thay quần áo mặc ở nhà rồi ra đây chÆ¡i game vá»›i ba.
Bé Ly vừa ra khá»i phòng, Ngân đóng cá»a lại và lo lắng há»i:
- Có chuyện gì sắp xảy ra cho con váºy anh?
Tùng ứa nước mắt nói:
- Nó chỉ sống được một tuần nữa. Anh không muốn xa con một phút nà o.
Ngân ôm tay anh lắc mạnh:
- Tháºt váºy không anh?
- Anh cầu mong lần nà y anh đoán sai.
Ngân sụt sùi khóc:
- Anh có cách gì cứu con không?
- Anh không phải là ông trá»i.
- Biết trước cái chết của con mà không giúp được gì cho nó, em cảm thấy như mình có tội.
- Em cứ Ä‘i là m bình thưá»ng, đừng để nó nghi ngá». Chiá»u vá», em nấu cho con những món ăn gì nó thÃch. Còn anh sẽ thuê xe taxi dẫn nó Ä‘i chÆ¡i. Chúng ta hãy cố giúp nó những ngà y còn sống được hạnh phúc. Cái chết đến, nó sẽ cảm thấy đỡ Ä‘au đớn hÆ¡n.
Có tiếng Ä‘áºp cá»a và tiếng bé Ly gá»i:
- Ba ơi ra chơi game đi ba.
Tùng chống nạng đứng dáºy mở cá»a.
- Nà o cha con mình cùng chơi game.
***
Má»™t tuần được nghỉ há»c, được ba má chăm lo ăn uống và được dẫn lên Äà Lạt nghỉ mát, bé Ly trông hồng hà o và máºp hẳn ra.
Sáng thứ hai, bé Ly mở cá»a cho mẹ dắt xe Ä‘i là m. Bé thấy ở hà ng rà o có bông hoa cát đằng má»›i nở, bé hái định tặng ba. Má»™t con rắn xanh lè nhá» bằng chiếc đũa đã mổ và o tay bé. Bé hét lên. Tùng chống nạng chạy ra, lấy dây cá»™t chặt phÃa trên vết rắn cắn. Anh và o nhà gá»i taxi qua Ä‘iện thoại. Năm phút sau xe đến. Anh bồng con và o xe, hối thúc tà i xế chạy nhanh đến bệnh viện cấp cứu. Bé Ly đã chết ngay khi xe chạy đến cổng bệnh viện.
Tùng đã Ä‘áºp đầu và o quan tà i bé Ly đến ngất xỉu. Vết thương cÅ© bị động và anh phải và o nằm ở bệnh viện.
Sau má»™t tháng Ä‘iá»u trị, ngưá»i ta chuyển Tùng đến má»™t bệnh viện tâm thần. Bác sÄ© khám bệnh cho anh rồi cưá»i há»i:
- Nghe nói anh có tà i Ä‘oà n đúng ngà y ngưá»i ta chết. Váºy anh có thể Ä‘oán tôi chết ngà y nà o, năm nà o không?
Tùng nhìn chăm chăm ông bác sĩ rồi nói:
- 2050.
Ông bác sĩ:
- Tôi sống lâu váºy à ?
Cô y tá đứng bên há»i:
-Còn tôi?
Tùng nhìn cô y tá nói:
- 2050
- Tôi sẽ chết cùng năm với bác sĩ à ? Thế còn anh sẽ chết năm nà o?
- 2050.
Cô y tá nhÃu mà y rồi báºt cưá»i phá lên. Cô chỉ tay cho bác sÄ© thấy con số trên áo bệnh nhân cá»§a Tùng: 2050.
Äoà n Thạch Biá»n
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Bảy 10 29, 2011 10:42 pm Tiêu đề: |
|
|
Tên cá»§a má»™t ngưá»i
Äoà n Thạch Biá»n
Tôi chăm chú xem xấp ảnh nghệ thuáºt cá»§a Phước. Anh muốn nhá» tôi chá»n má»™t số ảnh Ä‘em vá» Sà i Gòn giá»›i thiệu đăng trên các báo. Anh chuyên chụp ảnh phong cảnh và các loà i hoa ở Ãà Lạt. Những tấm ảnh đó có góc chụp đẹp và lạ. Phước muốn ghi giữ lại những tia nắng lung linh trên những giá»t sương ở đầu lá thông, những tia nắng lung linh trên mặt hồ Xuân Hương và o buổi sá»›m mai... Lẫn trong xấp ảnh đó, tôi thấy tấm ảnh chân dung má»™t cô bé ôm bó hoa dã quì và ng rá»±c để sát và o cằm. Tôi rất thÃch đôi mắt cá»§a em. Ãôi mắt mở lá»›n như Ä‘ang cưá»i dù em không nhếch môi. Tôi đưa tấm ảnh, há»i Phước:
- Ai váºy?
- Dã Quì, há»c sinh lá»›p 12 trưá»ng Quang Trung.
- Dã Quì là tên tấm ảnh hay tên cô bé?
Phước báºt cưá»i, vừa lúc đó có ngưá»i đẩy cá»a hiệu ảnh cá»§a anh, bước và o. Má»™t cô gái đội mÅ© len mà u xanh lá cây, khăn quà ng cổ mà u rượu chát và chiếc áo gió mà u và ng rá»±c như hoa dã quì. Phước giá»›i thiệu tôi và quay sang định giá»›i thiệu cô gái thì tôi nói cắt ngang:
- Dã Quì.
Cô gái tròn xoe mắt nhìn tôi.
- Sao ông gá»i em tên đó?
Phước cưá»i chỉ tấm ảnh chân dung tôi còn Ä‘ang cầm trên tay.
Tôi nói:
- Không phải nhỠtấm ảnh đâu. NhỠchiếc áo gió mà u và ng rực em đang mặc đó.
- Váºy em tên Kim Châm. Mà u và ng nà y cÅ©ng là mà u hoa kim châm.
- Kim châm dá»… khiến ngưá»i ta liên tưởng đến kim chÃch, tên đó chẳng hay tà nà o.
Cô bé che miệng cưá»i:
- Ãá»c truyện cá»§a ông thấy ông thưá»ng mô tả ăn uống rất thú vị. Váºy ông có thể giúp em biết sá»± thú vị đó không?
Phước cú nhẹ và o đầu cô gái:
- Nhá» "bắt địa" giá»i lắm.
Kinh nghiệm cho tôi biết, trong khi ăn uống ngưá»i ta dá»… cởi mở và thân thiện nên tôi đứng dáºy nói:
- Sẵn sà ng. Tôi rất "thú vị" được Ä‘i ăn vá»›i em. Rồi quay qua Phước tôi nói: Má»i cáºu cùng Ä‘i ăn cho vui.
Phước lắc đầu:
- Tôi báºn coi cá»a hiệu, có khách hẹn đến chụp hình. Hai ngưá»i cứ Ä‘i ăn tá»± nhiên. Miá»…n đừng "ăn" nhau là được.
- o O o -
Sau khi là m má»™t bụng bánh xèo no ứ há»±, cô gái tiếp tục "hướng dẫn" tôi Ä‘i ăn xôi gà ở má»™t quán gần đó. Kinh nghiệm cho biết khi ăn quá no, ngưá»i ta sẽ là m biếng nói chuyện và chỉ muốn ngáp nên tôi nói:
- Chúng ta đi lòng vòng cho tiêu bánh xèo đã. Xôi gà , cháo vịt sẽ thanh toán sau, đồng ý?
Cô gái gáºt đầu bước Ä‘i và tôi bước theo. Ãi bên em, tôi chá»n Ä‘i trên vỉa hè và để em Ä‘i dưới lòng đưá»ng. Chẳng phải tôi sợ xe tông mà vì em cao hÆ¡n tôi ná»a cái đầu. Ãi như váºy, ngưá»i ngoà i nhìn và o thấy chúng tôi rất "cân xứng".
Trá»i vừa nhá nhem tối. Gió kéo lướt thướt qua những lá dã quì xanh thẳm ở bên đưá»ng. Dưới ánh đèn cao áp trắng nhạt, má»™t và i chiếc lá nhá» mải chạy Ä‘uổi bắt đã xô và o đôi già y vải jean cá»§a cô gái. Em nhấc chân lên để chiếc lá khô tiếp tục cuá»™c chÆ¡i chạy vá» nÆ¡i vô định. Tôi khẽ rùng mình, cà i há»™t nút áo sát ngay cổ và há»i:
- Gió mùa Ãông Bắc phải không em?
Cô gái vuốt ngược mái tóc lòa xòa trước trán vá» phÃa sau lưng và trả lá»i:
- Ông thấy lạnh không?
- Lạnh.
- Váºy là đủ rồi. Bá»™ ông phải biết tên ngá»n gió đó, ông má»›i cảm thấy lạnh à ?
- Tôi muốn biết Ä‘Ãch xác tên cá»§a nó, để khi viết truyện tôi có thể mô tả rõ rà ng.
- Truyện của ông luôn luôn dở ở điểm đó.
- Ãiểm nà o?
- Rõ rà ng. Ngưá»i Ä‘á»c chẳng còn tìm thấy gì sau những dòng chữ viết cá»§a ông.
Tôi im lặng tìm hiểu ý nghÄ©a sau những lá»i nói cá»§a em. Thấy tôi cứ cúi đầu im lặng bước Ä‘i, em báºt cưá»i nói:
- Ông giáºn à ? Ãây, em bắt Ä‘á»n cho ông.
Cô gái móc túi áo gió, đưa cho tôi má»™t nhúm hạt. Tôi há»i:
- Hạt bà rang?
- Không. Rõ rà ng là hạt hướng dương. Ông thấy đó, khi biết sá»± việc rõ rà ng, ngưá»i ta thưá»ng được biết thêm là mình... sai. Như váºy chẳng thú vị tà nà o.
Ãi loanh hoanh má»™t hồi, em dẫn tôi và o con đưá»ng không có vỉa hè, cá» má»c trà n ra mép đưá»ng. Tôi chỉ đứng đến cằm em nên má»—i lần nói chuyện, tôi cứ phải ngẩng đầu lên má»i muốn... gãy cổ. Em cắn hạt hướng dương vừa há»i:
- Ngưá»i ta nói "có tà i là có táºt". Váºy ông có thể báºt mà cho em biết ông có táºt gì?
Tôi bỠmột nhúm hạt hướng dương và o miệng, nhai nhuyễn nhừ rồi nuốt luôn đỡ phải cắn lôi thôi.
- Tôi đâu có tà i mà có táºt.
- Ông đừng khiêm tốn. Nếu ông không có tà i, em đã không đi ăn chung với ông.
- May phước ! Tôi có tà i chút chút nên cÅ©ng có táºt chút chút thôi. Khó thấy lắm.
- Táºt gì?
- Nói xạo !
Cô gái báºt cưá»i.
- Còn em không có tà i mà cÅ©ng có táºt.
- Táºt gì đâu. Tôi thấy mặt mÅ©i, tay chân em đẹp hÆ¡n bình thưá»ng mà .
- Em có táºt là dá»… tin và o những lá»i nói xạo.
Tôi muốn hôn và o trán vồ cá»§a em để thưởng má»™t câu nói thông minh. Nhưng nghÄ© lại chiá»u cao cá»§a mình, chỉ có thể hôn và o... vai em như thế rất dá»… bị hiểu sai ý nghÄ©a. Tôi lắc đầu than thầm số pháºn "lùn" cá»§a mình. Nhưng tôi tá»± an á»§i:
Trá»i cho cái nà y nhưng lấy Ä‘i cái khác. NhỠđược "lùn" nên tôi chẳng bao giá» té bị chảy máu đầu mà chỉ bị u sÆ¡ sÆ¡. Vì khoảng cách giữa đầu tôi và mặt đất chưa đủ tiêu chuẩn là m "đổ máu". Còn em nếu trượt chân té, chắc chắn sẽ bị vỡ đầu. Váºy "cao" mà là m chi em !
- Sắp đến nhà em rồi. Thôi chúng ta chia tay.
Tôi vội nắm tay em. Cô gái rút tay ra và nói:
- Em hết hạt hướng dương rồi.
- Tôi không yêu hạt hướng dương. Tôi yêu...
Cô gái bịt miệng tôi và nói ngay.
- Em không thÃch rõ rà ng.
Khi em buông tay ra, tôi vá»™i hÃt thở những hÆ¡i dà i. Lúc nãy vô tình em đã bịt chặt mÅ©i tôi. Tôi muốn lặp lại rõ rà ng "Tôi yêu Ãà Lạt đêm nay vô cùng". Nhưng sợ em buồn vì đã lầm nên tôi im lặng.
- Chúc ông mai vỠSà i Gòn bình an.
- Dã Quì, em có thể cho tôi biết tên tháºt cá»§a em?
- Ông đừng há»i tên tháºt cá»§a em. Bởi khi trở vá» Sà i Gòn, ông sẽ chỉ nhá»› cái tên còn con ngưá»i em thì ông lại quên.
- o O o -
Như đã nói, tôi là ngưá»i vốn thÃch má»i chuyện rõ rà ng. Nên sau má»™t hồi tra vấn Phước, tôi đã biết tên tháºt cá»§a em. Chắc các bạn cÅ©ng muốn biết cái tên đó để là m quen? Dá»… thôi mà . Tên tháºt em trùng vá»›i tên ngưá»i Ä‘ang Ä‘á»c truyện nà y.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Hòang Thủy Biển Moderator


Ngày tham gia: 18 1 2010 Số bài: 167
|
Gửi: CN 10 30, 2011 2:35 am Tiêu đề: |
|
|
Hoan Hô Trình Äá»™ Văn Há»c cá»§a Nguyá»…n Thanh Trịnh (Äoà n Thạch Biá»n).Từ "Và Dụ Ta Yêu Nhau" Nguyá»…n Thanh Trịnh đã Ä‘i quá xa, hay hÆ¡n vá» truyện ngắn.
Hoà ng Thủy Biển.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Bảy Tháng 5 19, 2012 4:43 am Tiêu đề: |
|
|
Lộc Tình
TRUYỆN NGẮN CỦA ÄOÀN THẠCH BIỀN
NVTPHCM- Tôi đã đến Hà Ná»™i và o dịp cuối đông. Tôi muốn được thấy táºn mắt những trái sấu, muốn được ngá»i táºn mÅ©i hương hoa sữa. Nhưng rất tiếc và o mùa ấy những cây sấu, cây hoa sữa chỉ còn lá xanh rì. Viết vá» món ăn ngon ở Hà Ná»™i đã có nhà văn Thạch Lam, VÅ© Bằng vá»›i những trang viết tuyệt vá»i. Tôi đà nh chá»n đối tượng khác - viết vá» ngưá»i ăn. Truyện nà y khi đăng trên báo Má»±c TÃm đã được đổi tá»±a là Ngưá»i đốt cháy bông hồng. Tôi vốn không thÃch “đốt†bất cứ cái gì, ngay cả những lá thư tình cÅ© cân ký lô bán cÅ©ng có giá, nên tôi lấy lại tá»±a cÅ©: Lá»™c Tình. Ai trong chúng ta mà không thÃch “Lá»™câ€?
***
Nhà Trung ở trong khu táºp thể. Leo lên lầu ba, tôi gõ cá»a phòng 306. Má»™t cô bé tóc ngắn mặc áo len mà u và ng chanh mở cá»a. Khi tôi há»i thăm Trung, em há»i lại:
- Xin lỗi, ông ở Sà i Gòn mới ra?
Tôi gáºt đầu. Cô bé má»i tôi và o phòng rồi chạy Ä‘i lấy má»™t lá thư để trên bà n giao cho tôi.
- Anh Trung gá»i cho ông.
Tôi mở lá thư ra Ä‘á»c:
"Biá»n thân.
Äã nháºn được Ä‘iện tÃn cá»§a cáºu báo ngà y ra Hà Ná»™i để viết bà i vá» Äại há»™i sinh viên. Nhưng vì phải Ä‘i công tác đột xuất viết phóng sá»± buôn hà ng láºu ở cá»a khẩu Móng Cái, nên mình rất tiếc đã không thể hướng dẫn cáºu Ä‘i thăm Hà Ná»™i. Mình đã nhá» nhá» em Minh Thụy Ä‘ang là há»c viên má»™t lá»›p hướng dẫn du lịch sẽ "thá»±c táºp" hướng dẫn cáºu. Hẹn gặp nhau và o tuần tá»›i nếu cáºu chưa và o lại Sà i Gòn.
Minh Trung."
Äá»c xong lá thư, tôi ngước nhìn ngưá»i đưa thư há»i:
- Xin lỗi em là Minh Thụy?
Cô bé gáºt đầu cưá»i há»i:
- Ông định kinh doanh ngà nh ăn uống?
- Sao em lại nghÄ© váºy?
- Vì anh Trung đã dặn em chỉ hướng dẫn ông đi "tham quan" những nơi có món ăn đặc biệt của Hà Nội.
Tôi báºt cưá»i giải thÃch:
- Khi ở Sà i Gòn tôi rất thÃch cuốn "Thương nhá»› mưá»i hai" cá»§a nhà văn VÅ© Bằng. Ông ấy đã thương nhá»› ngưá»i yêu ở Hà Ná»™i qua mưá»i hai món ăn đặc biệt cá»§a mưá»i hai tháng. Tôi cÅ©ng sẽ thương nhá»› Hà Ná»™i qua má»™t món ăn đặc biệt nà o đó, nên đã viết thư nói ý định nhá» Trung hướng dẫn Ä‘i ăn.
- Nhưng Hà Ná»™i cÅ©ng có nhiá»u thắng cảnh đáng nhá»› lắm chứ.
- Tháºt đáng tiếc! Chúng lại không "ăn" được nên tôi khó mà nhá»› lâu.
Cô bé chép miệng, thở dà i:
- Tháºt đáng tiếc! Bao tá» cá»§a ông lại nằm trong đầu cá»§a ông.
Con gái Hà Ná»™i có khác. Ä‚n nói luôn hÆ¡n ngưá»i. Tôi nghÄ© cần phải tháºn trá»ng khi đối đáp vá»›i "cô Bắc kỳ nho nhá»" nà y.
- Bây giỠem có thể hướng dẫn tôi đi ăn tối.
- Ông muốn đi ăn cơm "bụi"?
- Cơm bình dân ở đâu mà chẳng có. Tôi muốn ăn một món ăn ngon và lạ.
- Xin ông đợi em một chút.
Năm phút sau, tôi cùng Thụy Ä‘i xuống thang lầu. Em đã đội thêm chiếc mÅ© len mà u xanh nhạt và quấn khăn quà ng cổ có những ô vuông mà u Ä‘á». Hà Ná»™i và o cuối đông trá»i se lạnh, nhưng tôi vẫn quen mặc chiếc áo gió má»ng mà u xám vì nó có túi rá»™ng để đựng chiếc máy ảnh mini.
Thụy Ä‘i lấy chiếc xe Honda gá»i ở nhà giữ xe cá»§a khu táºp thể. Và rồi dưới sá»± hướng dẫn cá»§a Thụy, tôi đã lái xe đến phố Chả Cá. Em chỉ cho tôi má»™t nhà hà ng và nói:
- Äây là nÆ¡i bán má»™t món ăn nổi tiếng.
Tôi nhìn dòng chữ viết trên cá»a kÃnh "Cha Ca La Vong". PhÃa trước nhà hà ng Ä‘áºu đầy xe dream và xe hÆ¡i. Má»™t và i khách nước ngoà i đứng lóng ngóng trước cá»a vì bên trong đã đông khách. Tôi nói:
- Thôi chúng ta đi chỗ khác.
- Ông không thÃch món chả cá Lã Vá»ng à ?
- Tôi không thÃch và o nÆ¡i đông đúc. Ä‚n uống mà phải xếp hà ng chỠđợi thì tháºt mệt. Vả lại tên bảng hiệu đã mất dấu, chắc mùi vị món ăn cÅ©ng mất theo.
- Ông khó tÃnh thế. Váºy chúng ta Ä‘i ăn chá»— khác.
Thụy dắt tôi đi ăn bún thang rồi hướng dẫn tôi chạy xe đến phố Hà ng Trống. Bộ "trống" mà cũng ăn được hay sao?
Tôi định há»i nhưng sợ Thụy chê "ngố" nên đà nh "im lặng là và ng". Chúng tôi dừng lại ở quán bánh gối. Những chiếc bánh có hình như chiếc gối thu nhá» bằng ba ngón tay là m bằng bá»™t có nhân thịt được chiên dòn rồi ăn vá»›i rau sống và nước mắm chua ngá»t.
Tôi nói đùa:
- Sao ngưá»i ta không đặt tên là bánh "trống" cho hợp vá»›i tên phố? Em xem nó cÅ©ng giống hình cái trống thu nhá» lại.
- Thì ông cÅ©ng biết những cái gì "nhá»" thưá»ng giống nhau. Ngưá»i ta chỉ khác nhau ở chá»— "lá»›n".
Tôi đã dặn lòng phải cẩn tháºn khi nói chuyện vá»›i cô bé. Váºy mà ... có lẽ tại bánh gối chiên có nhiá»u dầu nên đã là m... lưỡi tôi trÆ¡n!
Ä‚n xong đĩa bánh gối, tôi há»i:
- Em còn biết món ăn gì đặc biệt nữa không?
- Ông chưa no à ?
- Äã thấm tháp gì đâu.
- Váºy thì Ä‘i tiếp.
Tôi lái xe chạy má»™t vòng quanh Hồ Gươm. Äêm, nước mặt hồ xanh thẳm. Những tà ng cây trên bá» hồ kêu lao xao khi gió mùa đông bắc thổi vá». Và tôi khẽ rùng mình. Thụy đặt tay lên vai tôi há»i:
- Ông lạnh rồi à ?
Tôi cưá»i nói:
- Tôi có chở tủ lạnh đâu mà lạnh. Tôi đang chở một lò sưởi chạy bằng "nhân điện".
Thụy vá»™i bá» tay khá»i vai tôi và nói:
- Ông hãy chạy quanh bỠhồ một vòng nữa.
- Em quên chỗ bán rồi à ?
- Äấy là quán hà ng rong. HỠđâu có bán nhất định má»™t chá»— nà o. A! Kia rồi.
Thụy chỉ má»™t ngưá»i đẩy xe hà ng có ngá»n đèn dầu treo ở phÃa trước. Ngưá»i đó vừa dừng xe hà ng bên bá» hồ, tôi phóng xe đến. Trong khi tôi dừng xe Honda, Thụy đã chạy đến nói chuyện vá»›i ngưá»i bán hà ng. Rồi em bưng hai cái chén đến đưa tôi má»™t chén.
Tôi há»i:
- Món gì váºy?
- Lục tà o xá.
Tôi đưa cái chén ra xem dưới ánh đèn và ng đục. Thì ra là món chè Ä‘áºu xanh bá»™t báng thiếu nước cốt dừa. Ä‚n xong chè tôi há»i:
- Ở đây có món "xâu mÃn dìn" không?
- Có thể ở Sà i Gòn ngưá»i ta gá»i tên món ăn đó khác vá»›i ngưá»i Hà Ná»™i. Ông hãy tả cho em biết, em sẽ chỉ chá»— bán.
- Äó là "xin miếng dầu". Em hãy chỉ chá»— cho tôi mua má»™t chai dầu Nhị Thiên ÄÆ°á»ng. Tôi sợ tối nay sẽ bị Ä‘au bụng.
Suốt những ngà y Äại há»™i, tôi đã phải là m việc tất báºt. Phá»ng vấn và ghi chép xong tôi phải viết bà i rồi đến bưu Ä‘iện gởi fax vá» tòa soạn. Tôi chỉ rảnh được buổi tối và Thụy đã hướng dẫn tôi Ä‘i ăn các món bánh tôm, quẩy nóng, gà tần, miến lươn.
Công việc xong. Hôm nay tôi hoà n toà n rảnh rá»—i. Tôi nhá» Thụy dẫn Ä‘i mua má»™t Ãt quà Hà Ná»™i để sáng mai đáp chuyến bay sá»›m vá» Sà i Gòn. Chúng tôi gởi xe và cùng Ä‘i bá»™. Từ cá»a hà ng bách hóa tổng hợp Trưá»ng Thi bước ra, tay tôi nặng trÄ©u má»™t túi xách đựng quà . Thụy chợt nÃu áo tôi đứng lại và chỉ tay qua bên kia đưá»ng.
- Ông nhìn cây kia kìa.
Tôi nhìn qua con đưá»ng xe cá»™ Ä‘ang chạy tấp náºp. Trên hè đưá»ng có má»™t cây cao, lá thưa thá»›t, những chùm hoa trắng li ti Ä‘ang chao đảo trong gió.
- Cây hoa sữa đó.
Hoa sữa? Tôi cố hÃt má»™t hÆ¡i dà i để cảm nháºn mùi hương đặc biệt cá»§a hoa sữa mà ngưá»i ta thưá»ng ca ngợi nhưng tôi chỉ ngá»i thấy mùi khói xe. Tôi quay lại há»i Thụy:
- Sao nó không thơm gì cả?
- Nó cÅ©ng khó tÃnh như ông váºy. Chỉ thÆ¡m vỠđêm khi con đưá»ng đã im vắng.
Tôi thấy Thụy đắm Ä‘uối nhìn những chùm hoa sữa trên cao, tôi há»i:
- Em yêu hoa sữa lắm hả?
Thụy cưá»i buồn:
- Không bằng ông yêu các món ăn đâu, nhưng hoa sữa luôn gợi cho em nhá»› đến má»™t ngưá»i. Äó là anh Hưng. Anh ấy há»c trên em hai lá»›p và đã dạy kèm cho em. Biết em thÃch hoa sữa, anh ấy thưá»ng trèo cây hái hoa tặng em. Có lần anh Hưng bị ngã từ trên cây xuống gãy cánh tay phải, anh vẫn tươi cưá»i trao chùm hoa cho em bằng tay trái. Nhà anh Hưng rất nghèo. Khi anh bị bệnh nặng, gia đình thiếu tiá»n thuốc thang nên anh ấy đã mất. Chuyện tình cá»§a em và anh Hưng mong manh như hương hoa sữa váºy.
Tôi đưa túi xách đựng quà cho Thụy và nói:
- Em giữ giùm. Tôi sẽ trèo lên cây hái hoa sữa tặng em. Nếu có bị té gãy hai tay tôi sẽ tặng hoa bằng... miệng.
Thụy cưá»i:
- Cám Æ¡n ông. Ông là m việc đó chỉ khiến em nhá»› đến anh Hưng nhiá»u hÆ¡n.
Giúp em nhá»› đến Hưng thì tôi leo cây là m quái gì cho mệt! Tôi vá»™i dắt em Ä‘i xa khá»i cây hoa sữa gợi nhiá»u ká»· niệm kia.
Chúng tôi Ä‘i bá»™ trên má»™t con đưá»ng khác. Hai hà ng cây bên đưá»ng tà n lá xanh mướt giao nhau, chỉ để lá»t xuống mặt đưá»ng lấm tấm những đốm nắng và ng. Thụy dừng lại trước má»™t cây cao và nói:
- Ông hãy nhìn cây nà y.
Tôi nhăn mặt:
- Lại cây hoa sữa nữa à ?
- Không. Äây là câu sấu.
Tôi nhìn lên vòm lá xanh và tá»± nhiên ứa nước miếng dù không thấy má»™t trái sấu nà o. Tôi đã thấy trái sấu khi Hằng mang nó từ Hà Ná»™i và o Sà i Gòn. Trái sấu chỉ lá»›n bằng ngón chân cái nhưng chua hÆ¡n trái cóc nhiá»u. Hằng thách tôi ăn hết má»™t trái sấu mà không ứa nước mắt. Tôi đã nhắm mắt ăn và khi mở mắt ra má»›i hay mình đã thua cuá»™c. Hằng đã Ä‘i đến má»™t phương trá»i xa, rất xa. NÆ¡i chỉ có trái táo chÃn đỠngá»t lịm và không có trái sấu xanh chua lè.
- Ông là m gì mà đứng há hốc mồm váºy?
- À, tôi đang chỠtrái sấu rụng và o miệng.
- Trái sấu không má»m như trái sung đâu. Coi chừng ông rụng hết răng.
- Äúng váºy. Trái sung đã ở má»™t phương trá»i xa, rất xa.
- Ông Ä‘ang nhá»› đến má»™t ngưá»i ở xa?
Tôi gáºt đầu và nắm tay Thụy kéo Ä‘i.
- Em hãy dẫn tôi đi tìm một món ăn mới, để quên đi những kỷ niệm cũ.
Theo sá»± hướng dẫn cá»§a Thụy, tôi phóng xe chạy đến Phá»§ Tây Hồ để ăn bún ốc. Trước khi ra đến bá» hồ, xe chạy qua má»™t là ng trồng đầy hoa. Chúng tôi phải gá»i xe để Ä‘i bá»™ và o má»™t con đưá»ng nhá». Hai bên đưá»ng ngưá»i ta kê những chiếc bà n bà y bán những bó hoa, nhang, giấy và ng bạc, giấy tiá»n có in hình đồng đô la. Tôi mua má»™t bó hồng đỠtươi tặng Thụy. Ngưá»i bán hà ng chà o má»i:
- Anh mua thêm giấy và ng bạc, giấy tiá»n.
Tôi lắc đầu:
- Cám Æ¡n. Tôi chỉ Ä‘i ăn bún ốc. Tiá»n đó đâu có trả cho chá»§ quán được.
Qua khá»i những hà ng bán hoa là những quán bún ốc, ốc luá»™c, ốc xà o. á»c đặc sản cá»§a hồ Tây. Tôi ngạc nhiên thấy các quán Ä‘á»u có chiếu phim video. Có quán còn mở máy hát karaoke. Tháºt lạ! Không lẽ ăn ốc ở đây sẽ giúp cho giá»ng hát cá»§a mình hay hÆ¡n?
Ä‚n xong hai tô bún ốc và má»™t đĩa ốc luá»™c, đôi mắt tôi đã lồi ra như hai con ốc bươu. Thụy há»i:
- Ông đã ăn nhiá»u món ăn đặc biệt cá»§a Hà Ná»™i, váºy ông thÃch món ăn nà o nhất?
Tôi uống má»™t ngụm bia Trúc Bạch rồi trả lá»i:
- Bây giá» tôi má»›i biết những món ăn ngon cá»§a Hà Ná»™i mà nhà văn VÅ© Bằng đã tả trong cuốn "Thương nhá»› mưá»i hai", sở dÄ© chúng ngon là do bà n tay ngưá»i tình cá»§a ông nấu nướng. Vì váºy món ăn ngon nhất đối vá»›i tôi sẽ là món cÆ¡m nguá»™i chiên, nếu ngưá»i tình cá»§a tôi chiên cho tôi ăn. Thôi chúng ta Ä‘i vá». Trá»i sắp tối rồi.
- Ông hãy và o thăm Phá»§ Tây Hồ má»™t lần cho biết. NÆ¡i đây thá» bà chúa Liá»…u Hạnh rất linh thiêng. Ngưá»i ta đến đây lá»… rất đông để xin lá»™c.
Vì tò mò, tôi Ä‘i theo em. Trước sân Phá»§, đầy những ngưá»i bán vé số. Khách Ä‘i lá»… mua vé số Ä‘em và o cúng vá»›i hy vá»ng sẽ trúng... lá»™c. Trong Phá»§ thá» khói nhang bay mù mịt, chỉ thấy những bóng đèn sáng má» má». Thụy nói tôi và o cúng, tôi lắc đầu. Em đến đứng và o hà ng ngang vá»›i khách tháºp phương trước bà n thá». Ngưá»i bá» tiá»n, ngưá»i bá» vé số, còn em bá» bó hồng lên trên bệ thá» rồi tất cả quỳ xuống khấn vái xin lá»™c.
Má»™t lúc sau, Thụy cầm bó hồng Ä‘i đến chá»— hóa và ng ở ngoà i sân. Ngưá»i ta đốt giấy tiá»n, giấy và ng bạc cháy thà nh ngá»n, Thụy quăng bó hồng và o ngá»n lá»a Ä‘ang bùng lên. Tôi nhăn mặt há»i:
- Em đốt bó hồng để tặng cho Hưng đã mất?
- Không. Em đốt để tặng cho ngưá»i tình cá»§a ông ở phương xa. Chị ấy cần bông hồng hÆ¡n em vì em đã biết ông thÃch món ăn gì rồi
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Năm Tháng 5 22, 2014 10:24 pm Tiêu đề: |
|
|
Tôi Hay Mà Em Äâu Có Thương ?
Tác Giả: Äoà n Thạch Biá»n
Äá»c cái tá»±a trên có bạn sẽ nghÄ© tôi là kẻ cao ngạo, hợm hÄ©nh. Ông thì có Ä‘iểm gì "hay" mà khoe khoang?
Chúa Æ¡i! Tôi đâu có ý nói tôi "hay" là "tà i giá»i". Tôi chỉ muốn nói: Tôi hay (biết) mà , em đâu có thương (tôi).
Chắc có bạn sẽ cá»± ná»±: Sao ông không viết rõ rà ng như váºy để tránh hiểu lầm. Tôi nghÄ© văn chương mà viết rõ rà ng như 1+1=2, thì viết sách toán há»c cho rồi.
Tôi hay... truyện nà y không hay. Tôi biết chắc như váºy và bạn Ä‘á»c cÅ©ng sẽ nháºn xét như váºy sau khi Ä‘á»c truyện. Nhưng cái tá»±a thì hay. Có lẽ suốt Ä‘á»i tôi là ngưá»i không viết được truyện hay mà chỉ viết được tá»±a truyện hay.
- o O o -
Khoảng mưá»i giỠđêm, con đưá»ng rá»™ng chạy dá»c theo bá» sông đã vắng ngưá»i qua lại. Con đưá»ng sạch bóng, gió từng cÆ¡n thổi sát mặt nhá»±a Ä‘en thẫm không là m bay lên mẩu giấy nà o. Dãy nhà nằm đối diện vá»›i dòng sông, các cá»a lá»›n Ä‘á»u đóng kÃn. Ãnh Ä‘iện thưá»ng hắt ra từ những cá»a sổ lắp kÃnh ở các tầng trên cao cÅ©ng đã tắt ngấm.
Trên bá» sông, những quán lá»™ thiên bà y bà n ghế la liệt ngay cả trong khu công viên có bồn cá» xanh. Muốn Ä‘i dạo nÆ¡i đây, ngưá»i ta bị bắt buá»™c phải Ä‘i len lá»i giữa những bà n ghế đó. Äêm nay trá»i không oi nồng như những đêm trước nên Ãt ngưá»i Ä‘i hóng mát. Má»™t và i đôi tình nhân chia nhau ngồi rải rát ở các quán nước dá»c theo bá» sông dà i.
PhÃa gần bến đò, trên bá» sông cao không tráng ximăng còn nguyên mặt đá nhám, có má»™t thanh niên và má»™t cô gái Ä‘ang ngồi tá»±a lưng và o những chiếc ghế Ä‘an bằng những sợi nilon nhiá»u mà u. Cô gái mặc áo Ä‘en móc bằng những sợi len má»ng và chiếc quần jean xanh. Tóc nà ng cắt ngắn uốn gá»n gà ng, trái hẳn vá»›i mái tóc dà i bù xù cá»§a ngưá»i thanh niên ngồi cạnh bên. Cô gái Ä‘ang chăm chú nhìn chuyến đò máy từ bên kia sông sang. Mặt sông phẳng lặng và bóng như con đưá»ng trải nhá»±a, khi con đò gần và o bến má»›i thấy gợn lên những dợn sóng nhá» không bá»t. Khách xuống đò vén quần lá»™i qua khoảng nước láºp lỠđến mắt cá chân, rồi bước lên miếng ván dà i hÆ¡n hai thước bắc lên bá» sông cao. Chiếc đò máy Ä‘uôi tôm vẫn giữ cho nổ bụp bụp Ä‘á»u đặn, trong khi con đò chỠđợi khách trên bá» bước xuống.
- Anh đã sang bên kia sông chưa? - Cô gái há»i.
- Chưa. - Ngưá»i thanh niên nói - Còn em?
- Em đã sang bên đó nhiá»u lần vá»›i lÅ© bạn.
- Có gì lạ không?
- Anh đoán thỠxem.
Ngưá»i thanh niên nhìn sang bá» sông kia. Chà ng chỉ thấy những khối Ä‘en lô nhô không phân biệt được nhà cá»a hay tà ng cây. Mặt trăng tròn má»c ngay trên đỉnh nhá»n cá»§a má»™t khối Ä‘en có hình dáng giống tháp chuông nhà thá». Mặt trăng tròn và sáng như chiếc nhẫn cưới mà chà ng đã được cô ấy Ä‘eo và o tay trong ngà y hôn lá»…. Chiếc nhẫn hÆ¡i rá»™ng nên chẳng bao lâu chà ng đã đánh rÆ¡i nó. Và cô ấy cÅ©ng chia xa...
- Bên đó có chiếc nhẫn cưới đã đánh rÆ¡i cá»§a anh. - Ngưá»i thanh niên nói.
- Thôi dẹp chuyện cÅ© Ä‘i ông. - Cô gái xô nhẹ vai chà ng - Bên đó chỉ có những vưá»n cây vú sữa.
- Trái ngá»t không?
- Ngá»t nổi tiếng.
- Váºy chúng ta qua bên đó Ä‘i.
- Qua bên đó giá» nà y tối mò là m sao anh thấy được những trái chÃn.
- Anh dư sức Ä‘oán được những trái chÃn nằm ở đâu. Anh luôn luôn Ä‘oán trúng má»i thứ.
- Nhưng có lần anh đã đoán sai.
- Ừ, chỉ má»™t lần duy nhất. Äấy là lần anh Ä‘oán cô ấy đã yêu anh.
- Chỉ má»™t lần thôi cÅ©ng đủ cho anh thất bại nhá»› Ä‘á»i.
- Nhưng khả năng đoán trúng phong phóc của anh vẫn còn.
- Bây giỠđịnh là m nghỠthầy bói nữa à ? Hãy thực tế một chút.
- Ừ thì thực tế.
Ngưá»i thanh niên quay vá» phÃa chiếc bà n để đầy những chai nước giải khát, chà ng gá»i lá»›n:
- Nà y cô bán hà ng, cho thêm chai bia nữa đi.
- Anh uống năm chai rồi. - Cô gái nói - Chưa đủ sao?
- Thêm má»™t chai nữa có nhằm gì! - Ngưá»i thanh niên nói - Anh còn tiá»n mà . Em uống chai nước ngá»t nữa nghe?
- Thôi, má»™t chai nước ngá»t cÅ©ng là m em no ứ hÆ¡i rồi.
Cô bán hà ng, mặc áo bà ba mà u hồng, đem đến một chai bia đặt xuống bà n và xô đựng nước đá. Nà ng mở nút chai bia đặt xuống bà n và gắp đá bỠthêm và o hai chiếc ly lớn.
- Äá»§ rồi. - Cô gái đặt tay lên miệng ly nước cá»§a nà ng.
- Ông bà ăn há»™t vịt lá»™n không? - Cô bán hà ng há»i.
- Không. - Ngưá»i thanh niên nói - Tôi không thÃch mấy thứ lá»™n xá»™n đó.
Cô bán hà ng cưá»i bá» Ä‘i, tay cầm theo xô nước đá.
- Anh vẫn thÃch ăn há»™t vịt lá»™n mà . - Cô gái nói.
- Nhưng anh không thÃch cô ấy gá»i ông bà lá»™n xá»™n. - Ngưá»i thanh niên nói.
- Bá»™ em chưa là m "bà " được sao? - Cô gái cưá»i há»i.
- Thôi cô. - Ngưá»i thanh niên nói - Äừng bà y đặt ngang hà ng vá»›i tôi là m gì cho mệt.
- Xà - Cô gái bĩu môi - Ai thèm ngang hà ng với ông.
Ngưá»i thanh niên nghiêng ly, rót cho bia không nổi bá»t rồi bưng lên uống má»™t hÆ¡i dà i. Bia lạnh có vị ngá»t khiến chà ng khoan khoái báºt quẹt gaz châm má»™t Ä‘iếu thuốc. Chà ng rÃt liên tiếp những hÆ¡i thuốc đầu và nhả khói bay thà nh những sợi nhá». Mặt trăng bên kia sông đã lên cao, lúc nà y trông có vẻ sáng hÆ¡n. Nó có mà u và ng óng ở giữa và chung quanh có mà u xanh biếc. Má»™t chiếc nhẫn cưới, chà ng nghÄ© phải mất công đánh bóng nhiá»u lần má»›i có mà u và ng óng kia. Nếu còn chiếc nhẫn cÅ©, mình sẽ là m nó và ng óng lên không mấy khó khăn. Tại sao mình lại lÆ¡ đễnh đánh rÆ¡i nó ở xó xỉnh nà o váºy. Äó không phải là má»™t ká»· váºt đáng lưu giữ trong Ä‘á»i để ngắm nghÃa và nhá»› lại má»™t cuá»™c tình cá»§a mình hay sao?
- Anh nhìn gì sững váºy? - Cô gái há»i.
- Mặt trăng kia kìa. - Không ngoảnh lại, ngưá»i thanh niên chỉ tay qua bên kia sông.
- Có gì lạ đâu. Nó cũng như những đêm rằm khác.
- Lạ chứ. Nó đẹp như chiếc nhẫn cưới anh đã đánh mất. Ước gì bây giỠanh có thể đeo nó.
- Muốn đeo chiếc nhẫn cưới đã đánh mất à ?
- Không. Äeo mặt trăng kia kìa.
- Thôi đừng mÆ¡ má»™ng nữa ông Æ¡i. - Cô gái lại xô vai ngưá»i thanh niên.
- Ừ. - Ngưá»i thanh niên nói và búng tay gá»i - Nà y cô bán hà ng, cho thêm chai bia nữa Ä‘i.
- Thôi khá»i. - Cô gái quay vá» phÃa ngưá»i bán hà ng và xua tay.
- Nà y cô - Ngưá»i thanh niên giữ tay cô gái lại - Tôi đâu có gá»i cho cô uống.
- Em sợ anh say. - Cô gái gục đầu nói.
- Chắc em cÅ©ng biết anh không ưa được những ngưá»i ngăn cấm anh.
- Em đâu muốn ngăn cấm anh. Em chỉ muốn là m cái thắng khi anh sắp ngã.
- Dẹp mẹ cái thắng cá»§a em Ä‘i. - Ngưá»i thanh niên gắt giá»ng - Hãy để anh ngã, như thế anh thấy dá»… chịu hÆ¡n. Hoặc ngã hoặc đứng thẳng, anh không thÃch ở trạng thái lảo đảo.
- ÄÆ°á»£c rồi, em để anh ngã. - Cô gái tấm tức quay gá»i ngưá»i bán hà ng - Nà y cô, cho thêm mưá»i chai bia.
- Thôi khá»i. - Ngưá»i thanh niên xua tay từ chối vá» phÃa ngưá»i bán hà ng rồi quay lại nói vá»›i cô gái - Anh không muốn ngã khi ngưá»i ta muốn anh ngã.
- Trá»i Æ¡i! - Cô gái đấm liên tiếp và o vai ngưá»i thanh niên - Sao xe lôi không cán anh cho rồi.
- Thá»±c tế má»™t chút. - Ngưá»i thanh niên cưá»i - Mấy cái xe lôi bầm dáºp đó cán chết được ai.
- Em đâu muốn xe lôi cán chết anh. - Cô gái ngả đầu và o lưng ghế thở hồng há»™c như má»™t võ sÄ© sau khi thượng đà i - Em chỉ muốn xe lôi cán anh bị thương. Chết rồi ngưá»i ta không biết Ä‘au đớn nữa.
- Bá»™ muốn mặt anh mang đầy sẹo để cưá»i cho bá» ghét hả?
- Äúng.
- Nhưng nhằm nhò gì mấy cái sẹo ở ngoà i da đó, nếu em biết đã có một vết thương mãi mãi không thà nh sẹo ở trong anh.
- Vết thương nằm ở đâu váºy anh? - Cô gái lo lắng há»i.
- Nó di động khắp trong ngưá»i anh. - Ngưá»i thanh niên nói.
- Em muốn biết bây giỠanh cảm thấy nó nằm ở đâu?
- Trong tim. - Ngưá»i thanh niên ngả đầu và o lưng ghế và nhắm mắt lại.
- Tá»™i nghiệp. - Cô gái thở dà i - Bây giá» em má»›i hiểu chÃnh vết thương đó đã khiến anh chẳng còn biết yêu thương.
- Em hiểu lầm rồi. - Ngưá»i thanh niên nhổm dáºy, cầm ly bia nốc cạn - Anh Ä‘ang yêu thương nhiá»u thứ.
- Và dụ?
- Anh yêu dòng sông chảy lặng lá» nà y. - Ngưá»i thanh niên chỉ tay - Anh yêu bồn cá» xanh tươi kia, yêu chiếc ghế êm ả nà y, yêu mặt trăng bên kia sông, yêu khi trá»i mát mẻ đêm nay, yêu hương vị bia ngá»t ngà o, yêu...
- Còn gì nữa?
- Còn nhiá»u thứ lắm. Sức đâu mà kể cho hết.
- Em nói đúng mà , khi yêu thương quá nhiá»u, kể như ngưá»i ta chẳng yêu thương gì. Như bầu trá»i quá rá»™ng nên bầu trá»i chẳng cá»§a riêng ai.
- Chưa bao giá» em cảm thấy bầu trá»i cá»§a riêng em sao?
- Chắc anh đã từng cảm thấy tất cả tiá»n trong ngân hà ng Ä‘á»u cá»§a riêng anh?
- Ừ, đấy là má»™t cảm thấy tuyệt vá»i.
- Cho xe lôi cán mấy cái cảm thấy tuyệt vá»i ấy Ä‘i.
- Äể cho anh mÆ¡ má»™ng má»™t chút chứ. - Ngưá»i thanh niên nhăn mặt nói.
- Không mơ mộng gì cả. - Cô gái gắt - Hãy thực tế!
- Thì anh đã thá»±c tế rồi. Anh yêu má»i thứ trên thá»±c tế.
- Còn dưới thá»±c tế? - Cô gái nhìn chăm chăm ngưá»i thanh niên nói.
- Dưới thá»±c tế. Trá»i Æ¡i! Dưới thá»±c tế...
Ngưá»i thanh niên báºt cưá»i như Ä‘iên. Tiếng cưá»i là m bụng chà ng Ä‘au thắt và mắt chà ng nổ Ä‘om đóm khiến cảnh váºt nhòa Ä‘i. Cả mặt trăng sáng chói bên kia sông cÅ©ng nhòa Ä‘i. Cô gái cắn chặt môi ngồi im, chịu đựng tiếng cưá»i xoáy và o tai đến buốc óc. Nà ng cố gắng không khóc, nhưng nước mắt vẫn ứa ra và tiếng nấc vẫn thoát ra khá»i chiếc miệng ngáºm kÃn. Tiếng nấc nghe rất nhá», nhá» như mÅ©i kim đâm và o tai khiến ngưá»i thanh niên chợt im sững. Chà ng không thể cưá»i được nữa mặc dù vết thương còn Ä‘ang chạy nhá»™t nhạt trong ngưá»i.
- Äừng, đừng khóc. Em khóc trông chẳng hay tà nà o.
- Mặc em. Anh hãy cưá»i nữa Ä‘i.
- Không, anh không cưá»i được nữa. Anh muốn khóc đây.
Chà ng cố gắng khóc cho nà ng thấy. Chà ng tháºt sá»± cố gắng nhưng trá»i Æ¡i tháºt khó khăn. Ngưá»i ta chẳng thể nà o khóc được khi ngưá»i ta cố gắng khóc.
Äoà n Thạch Biá»n
|
|
| Về Đầu Trang |
|
|