HTLong HS SaoMai

Ngày tham gia: 14 11 2011 Số bài: 75 Đến từ: Da Nang
|
Gửi: Tư 6 06, 2012 11:28 am Tiêu đề: Gái nước Việt |
|
|
Truyện ngắn của Vi Ký
Tôi là má»™t đứa con gái cá»§a nước Việt, khi xung quanh tôi những ngưá»i đà n bà khác há»›n hở nhá»› ngà y Tám Tháng Ba là ngà y quốc tế phụ nữ thì tôi lại nhá»› ngà y đó là ngà y khởi nghÄ©a cá»§a Hai Bà Trưng. Và như thá»i nà o cÅ©ng có những ngưá»i như chị em Trưng Trắc, Trưng Nhị thì ngưá»i ta có cần ngà y Tám Tháng Ba là m gì?
Gia đình tôi đã có má»™t thá»i đà i các nên đám em gái cá»§a tôi khá kiêu sa. Nhưng bây giá» lụn bại hết rồi, tôi chẳng mà ng chuyện cÅ©, tháºm chà thấy cuốn Buồn Æ¡i chà o mi cá»§a mụ Francoise Sagan, tôi chỉ láºt và i trang ngó chÆ¡i.
Trong khi má tôi ngồi kể ngà y xưa bà có má»™t căn biệt thá»± nguy nga, mấy đứa em thì khoe hồi nhá» Ä‘i há»c bằng xe hÆ¡i, tôi lãnh đạm chải đầu soi mình trong tấm kiếng đã ố và ng và dắt chiếc xe đạp ra phố để tránh không khà ngá»™t ngạt rởm Ä‘á»i cá»§a má»™t gia đình thượng lưu đã bệ rạc.
Má»™t đà n con trai chạy xe Honda theo mái tóc dà i bay bay cá»§a tôi. Tôi không chú ý há», chỉ thấy thương thương những gã đà n ông chạy xe Cub nghÄ©a địa mà mặt cứ hếch lên trá»i.
Tôi Ä‘i há»c tiếng Anh. Giáo viên bản ngữ há»i há»c viên trong lá»›p há»c tiếng Anh để là m gì? Ngưá»i nói để Ä‘i xuất cảnh, kẻ kêu để Ä‘i là m nhà hà ng, khách sạn, tiếp viên hà ng không... Tôi nói tôi há»c để há»… có dịp thì tôi sẽ phát biểu trên diá»…n đà n cá»§a Liên Hiệp Quốc. Các há»c viên ngưá»i Việt cưá»i ồ, riêng cô giáo già ngưá»i Anh là nhìn tôi trìu mến. Có lẽ đó là là do duy nhất để tôi còn tiếp tục theo há»c tại lá»›p đó.
Má tôi nói tôi là đứa con gái bất bình thưá»ng. Còn ba tôi thì rất thương tôi, ông thưá»ng hay nói tôi là đứa con gái đẹp nhất trong ngôi nhà toà n ngưá»i đẹp. Tôi thầm biết Æ¡n ba, nhưng cÅ©ng không quên trách chÃnh ông đã vô tình khÆ¡i sâu sá»± ngăn cách giữa tôi và gia đình.
Mấy đứa em gái tôi thưá»ng mau quên những chiếc xe hÆ¡i thuở bé để mau mắn, ngoan ngoãn leo lên những chiếc xe Dream cá»§a những tên con trai lấc cấc, ngổ ngáo. Tôi thấy tiếc má tôi đã không sinh cho tôi má»™t đứa em trai để chở tôi Ä‘i há»c và để trở thà nh đồng minh cá»§a tôi. Những gã con trai Ä‘eo Ä‘uổi tôi suốt những năm tôi Ä‘i há»c là m tôi thấy tá»™i nghiệp mình.
Tôi là m ở má»™t khách sạn lá»›n, chức vụ cá»§a tôi là thu ngân. Há» bảo tôi đẹp chỉ cần ngồi ở quầy cho ngưá»i ta ngắm. Và chỉ váºy không gì khác. Tôi sá» dụng tiếng Anh rất Ãt, và i từ chuyên môn. Không nói gì thêm vá»›i những gã ngoại quốc, tôi chẳng cần gì để nói. Tôi là m pháºn sá»± cá»§a mình và không biết Æ¡n ai hết. Hết giá» là m việc, chấm hết! Hẹn ngà y mai. Không có ăn trưa, ăn chiá»u, ăn tối vá»›i ai cả. Tôi không thấy tá»± hà o vá» chuyện là m việc cho ngoại quốc. Hình ảnh những ngưá»i con gái Việt Nam qua Campuchia là m gái rồi bị bán qua biên giá»›i Thái Lan, há» cÅ©ng là m việc cho ngoại quốc váºy? Không lẽ chẳng ai thấy ê chá» sao, huống chi tôi cÅ©ng là pháºn gái?
Nếu bị Ä‘uổi việc tôi sẽ chuyển qua là m ở má»™t chi nhánh ngân hà ng. Tôi có chuyên môn, tôi không sợ ai hết, tôi không nháºn tiá»n “boa,†tôi Ä‘i xe đạp để giữ eo mà mặc áo dà i.
Má»™t lần trong giá» nghỉ trưa, tôi Ä‘i uống cà phê má»™t mình, tình cá» gặp má»™t tên Mỹ say, gã khá già , hình như là má»™t cá»±u binh Mỹ. Gã há»i tôi nghÄ© gì vá» cuá»™c chiến tranh vừa qua? Tôi đáp lạnh lùng: “Hãy quên những cuá»™c chiến Ä‘i, nhưng đừng quên những ngưá»i đà n bà đã chết.†Gã khóc, tôi bá» Ä‘i. Tôi ghét sá»± “cải lương,†dù là “cải lương†kiểu Mỹ.
Buồn tình, những ngà y nghỉ tôi đi du lịch chơi.
Tôi ngồi trên má»™t cây cầu nhá» bắt ngang suối nước nóng. Cặp giò tôi ngâm dưới nước và dòng suối cuốn Ä‘i đôi guốc model mà u đỠcá»§a tôi. Nó trôi lững lá» trước khi mất hút. Tôi không Ä‘i theo nó, không thấy luyến tiếc gì cả, chỉ thấy nhá»› thương Huyá»n Trân công chúa. Nà ng đã bị Ä‘em cống cho Vua Chiêm để đổi lấy đất Ä‘ai. Nà ng có lẽ là “Việt kiá»u†đầu tiên... Chiến tranh, ký ức vá» nó trong tôi là má»™t mà u xám nhức nhối tâm can. Khi tôi lên tám, dì tôi bị lạc đạn chết. Tôi ôm xác dì tôi còn nóng hổi, mà cái đầu cá»§a dì cứ quẹo mãi sang má»™t bên như con gà vừa bị cắt cổ, từ bên mà ng tang cá»§a dì má»™t dòng máu Ä‘en kịt cứ rỉ rỉ ra...
Ở khách sạn nÆ¡i tôi là m việc chẳng ai chÆ¡i vá»›i tôi, tôi cÅ©ng chẳng chÆ¡i vá»›i ai. Mấy đứa con gái cứ lo xun xoe nịnh bợ Tây, Tà u. Mở miệng ra là khoe hôm qua vừa Ä‘i vá»›i “mÃt†nà y, “mÃt†kia. Tôi dá»ng dưng vá»›i cuá»™c chÆ¡i cá»§a há». Tôi có suy nghÄ© cá»§a tôi - suy nghÄ© cá»§a má»™t ngưá»i con gái nước Việt yêu tá»± do. Nhưng tôi chợt má»§i lòng và thèm báºt khóc khi tâm thức chợt vẳng lại câu hát ngà y xưa như thầm nhắc: “Thương thay cây quế giữa rừng...†Tôi thấy mình dù không phải là háºu duệ cá»§a Huyá»n Trân nhưng biết đâu má»™t ngà y nà o đó, tôi cÅ©ng phải tá»± mình Ä‘em “cống nạp†cho má»™t tên đà n ông cha căng chú kiết nà o đó?
Gã đà n ông đứng trước mặt tôi vá»›i đôi guốc mà u Ä‘á». Ãôi chân tôi đã nhăn nhúm, trắng bệch vì ngâm nước lâu. Tôi nhá»› Tấm ngà y xưa tìm được hoà ng tá» cÅ©ng nhỠđánh rÆ¡i hà i. Còn gã đà n ông nà y, gã có phải là hoà ng tá» hay chỉ là má»™t hướng dẫn viên, bồi khách sạn, hay có khi là má»™t tên sở khanh lừa đảo?
Tôi thấy ghét gã tháºm tệ, ngay cả khi gã cưá»i nhe hà m răng trắng bóc trên gương mặt đà n ông cương nghị, rám nắng.
Tôi quen vá»›i Trần từ đó. Anh Ä‘i theo tôi như cái bóng, lặng lẽ như má»™t vệ sÄ©. Lúc giáºn tôi Ä‘uổi Trần Ä‘i, nhưng ngà y mai anh lại lặng lẽ đến. Tôi nháºn được nhiá»u thÆ¡ tá» tình cá»§a má»™t tên thi sÄ©, nhưng những vần thÆ¡ sướt mướt hão huyá»n cá»§a gã là m tôi phát á»›n cái bá»™ vó ná»a bụi Ä‘á»i ná»a hà o hoa cá»§a gã. Má»™t tên há»a sÄ© táºp sá»± đòi vẽ tôi, tôi chỉ thÃch tranh khá»a thân nhưng trong mắt gã tôi thấy nhiá»u men say hÆ¡n là men nghệ thuáºt.
Má»™t gã Việt kiá»u đến trú ngụ nÆ¡i khách sạn tôi Ä‘ang là m. Gã thưá»ng hay xuống quầy thu ngân đổi bạc lẻ. Trông gã sạch sẽ, giản dị và lãnh đạm. Tôi thÃch gã. Khi gã má»i tôi Ä‘i chÆ¡i, tôi Ä‘i ngay không cần suy nghÄ©.
Tháºt lạ, cả gã và tôi Ä‘á»u không biết khiêu vÅ©. Gã rất Ãt lá»i. Lúc gã hôn tôi, tôi cảm nháºn được mùi thuốc lá và tròng kiến cáºn cá»§a gã cá» trên sống mÅ©i cá»§a tôi.
Lúc gã cởi áo ngá»±c cá»§a tôi là lúc tôi từ chối. Gã không há» bối rối, chúng tôi trả phòng và rá»i khá»i khách sạn. Gã ngỠý muốn cưới tôi, tôi há»i vá» thiên hướng cá»§a gã. Gã nói gá»n: “Vi tÃnh!â€
Tôi vá» suy nghÄ© không biết mình sẽ sống ra sao vá»›i má»™t gã chồng có bá»™ óc Ä‘iện tá»? Gã trao lại địa chỉ cho tôi rồi ra Ä‘i. Tôi bỠđịa chỉ cá»§a gã và o thùng rác tá»± tiêu. Hy vá»ng nó không lá»t và o tay má»™t con bé ngu xuẩn nà o đó.
Trần lại đến, chẳng gợi ở nÆ¡i tôi má»™t cái gì. Trần hÆ¡n tôi bao nhiêu tuổi? Có thể là mưá»i, mưá»i lăm hay hai mươi tuổi? Tôi không quan tâm.
Ngà y đứa em gái kế tôi Ä‘i lấy chồng. Trần ngang nhiên tá»›i phụ. Má tôi thì lạnh lùng, ba tôi thì tá»™i nghiệp, còn tôi thì dá»ng dưng. Nhưng khi khách má»i thắc mắc vá» sá»± hiện diện cá»§a Trần, tôi trả lá»i gá»n: “Bạn!â€
Trần vẫn mãi lẽo đẽo theo tôi, chỉ giúp được tôi có má»™t lần. Ãó là lần tôi Ä‘i là m vá» khuya, vừa rá»i khách sạn gặp tụi du đãng toan là m há»—n. Trần đã nhanh chóng trấn áp bá»n chúng. Trần đưa tôi vá», trầm tÄ©nh như má»i lần. Không há»›n hở, cÅ©ng chẳng ra vẻ ta đây con nhà ... võ. Lần đầu tiên tôi nói vá»›i Trần hai tiếng: “Cám Æ¡n.â€
Tình cá» tôi biết Trần là má»™t võ sư. Anh Ä‘ang có những mối ưu tư để phát triển môn võ thuáºt cổ truyá»n. Nghe anh nói vá» sá»± say mê võ thuáºt tôi không hiểu nhưng vẫn thÃch nghe giá»ng nói trầm, ấm và chuẩn cá»§a anh.
Thu nháºp cá»§a anh từ những lá»›p võ rất thấp, nhưng anh từ chối những hợp đồng béo bở là m bảo vệ cho mấy vÅ© trưá»ng. Có lần anh được má»i tham gia đóng phim, anh rất mừng vì đây là má»™t dịp để anh triển khai các đòn thế cá»§a môn võ cổ truyá»n nhằm tạo thanh thế chấn hưng lại má»™t ná»n võ há»c Ä‘ang mai má»™t dần. Nhưng giữa anh và đạo diá»…n có sá»± bất đồng, trong khi anh muốn sá» dụng những đòn tháºt, tuy giản dị mà hữu hiệu, thì tay đạo diá»…n chỉ muốn phô trương những đòn hư để câu khách. Anh rút các môn đệ cá»§a mình vá».
Trần rất Ãt nói, anh chỉ say sưa khi nói vỠđạo há»c trong môn phái cá»§a anh. Tôi thấy anh cÅ©ng có ná»—i buồn giống tôi. Trai nước Việt theo Trần thấy thì há» thÃch Ä‘i há»c Anh ngữ, vi tÃnh để là m bồi bà n, tà i xế taxi, nhân viên văn phòng hÆ¡n là rèn luyện thân thể, suy tư vá» khoa há»c hay đạo há»c - là lẽ hưng vong sống còn cá»§a má»™t quốc gia trên con đưá»ng mưu cầu sá»± hưng thịnh và hạnh phúc.
Tôi giúp Trần há»c thêm vi tÃnh để anh có Ä‘iá»u kiện nghiên cứu võ há»c má»™t cách khoa há»c hÆ¡n. Cụ thể, nhá» biểu đồ tá»± sáng chế trên máy, anh “lược giản†bá»›t những nghi thức, đòn thế rưá»m rà sao cho mau lẹ và hiệu quả, phù hợp vá»›i tinh thần tấn công cá»§a thá»i đại.
Năm đó tôi ba mươi tuổi, má tôi gá»i tôi là “gái già .†Ãám em gái tôi Ä‘á»u đã có chồng ở nước ngoà i, hưởng má»™t cuá»™c Ä‘á»i vinh hoa phú quý. Tôi chuyển vá» má»™t công ty kinh doanh và ng bạc, đá quý. Ông tổng giám đốc vừa má»›i chết vợ ngá» lá»i cầu hôn vá»›i tôi, má tôi mừng như bắt được và ng vì cuối cùng cÅ©ng có má»™t “ngưá»i Việt cao quý†ngá» lá»i vá»›i con gái bà . Nhưng tôi từ chối thẳng thừng.
Năm đó Trần bước và o lứa tuổi bốn mươi. Tôi chưa má»™t lần tá»›i nhà anh. Má tôi bây giá» quý mến anh lắm, anh là niá»m hy vá»ng cuối cùng cá»§a má tôi vá» ngưá»i đà n ông có thể là m cho tôi rung động con tim sắt đá.
Ngà y tôi tiá»…n cô bạn gái Ä‘i công cán ở nước ngoà i, có má»™t gã Hà n Quốc trẻ tuổi Ä‘eo theo tôi từ phi trưá»ng cho tá»›i táºn nhà . Gã được má tôi tiếp, còn tôi bá» vô phòng ngá»§. Khi ra vá», gã trao lại cho má tôi má»™t tấm danh thiếp ghi rõ chức vụ là tổng giám đốc má»™t công ty danh tiếng. Gã có nhã ý má»i tôi là m giám đốc má»™t công ty sắp thà nh láºp (?)Má tôi thở dà i, bà chẳng dám khuyên gì tôi.
Ãêm ấy tôi khóc, chẳng biết vì buồn hay vì bá»±c tức? Lần đầu tiên trong Ä‘á»i tôi tá»± há»i, ngưá»i ta là m thân con gái đẹp để là m gì?
Sáng ra Trần đến thăm tôi, tôi nói vá»›i anh mà nước mắt lưng tròng: “Anh hãy cưới em Ä‘i.â€
Trần cầm tay tôi xót xa, anh cố nén một tiếng thở dà i.
Ãêm ấy Ä‘i chÆ¡i, tôi chá»§ động hôn Trần, anh chỉ nhẹ nhà ng vuốt tóc tôi mà không đáp lại nụ hôn đầu cá»§a tôi.
Tôi cầu khẩn Trần thêm má»™t lần nữa: “Hãy lấy em Ä‘i!â€
Trần buồn bã lắc đầu: “Không! Anh không thể lấy má»™t ngưá»i con gái không yêu anh.â€
Tôi buồn bã tá»± há»i, là m sao để yêu má»™t gã con trai? Tôi chẳng biết, vì trái tim tôi chưa biết Ä‘áºp rá»™n rã má»™t lần nà o.
Trần Ä‘i vắng má»™t thá»i gian, tôi không cảm thấy nhá»›. Tối Ä‘i chÆ¡i lần đầu tiên sau khi anh vá», anh đột nhiên nói: “Anh muốn cưới em là m vợ vá»›i má»™t Ä‘iá»u kiện!â€
Tôi giương mắt nhìn anh: “Ãiá»u kiện gì?â€
“Em đừng tá»± dằn vặt mình nữa?†- Giá»ng cá»§a Trần tháºt nhá» nhưng gương mặt anh rắn Ä‘anh đầy Ä‘au khổ.
Tôi rùng mình lúc anh cúi xuống hôn tôi. Tôi cảm nháºn được sá»± mạnh mẽ cưá»ng tráng và tình yêu vô bá» bến anh dà nh cho tôi, khi sá»± khắc khổ trên gương mặt anh biến mất. Trong vòng tay đà n ông cá»§a anh tôi nháºn ra thân xác đà n bà cá»§a mình.
Ãám cưới cá»§a tôi, ngưá»i vui nhất là má tôi. Tôi nói vui vá»›i bà : “Chồng con nghèo lắm!â€
Má tôi cưá»i rõ to. Tôi cảm thấy bà thấu hiểu tôi hÆ¡n bao giá» hết khi bà đoan chắc là cuá»™c Ä‘á»i tôi sau nà y sẽ vô cùng hạnh phúc.
|
|