Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Tư 11 21, 2012 3:10 am Tiêu đề: |
|
|
BÀI VÄ‚N 9,5 ÄIỂM VỀ "BỆNH VÔ CẢM" GÂY XÚC ÄỘNG SÂU SẮC
Những câu văn cá»§a em Phan Hoà ng Yến , há»c sinh lá»›p 9A2 trưá»ng trung há»c Chu Văn An, Hà Ná»™i đã gây ấn tượng mạnh vá»›i ngưá»i Ä‘á»c không chỉ bởi đỠtà i em lá»±a chá»n mà còn bởi cách hà nh văn rất tinh tế và sắc sảo . Bà i văn được cô giáo cho 9,5 Ä‘iểm vá»›i nháºn xét :"Em có những phát hiện và suy nghÄ© sâu sắc vá» hiện tượng đáng buồn nà y. Má»™t ngưá»i có trái tim nhân háºu, Ä‘a cảm và tư duy sắc sảo như em tháºt đáng quý .
-----------------------------------------
ÄỀ BÀI :
TRÃŒNH BÀY SUY NGHĨ CỦA EM VỀ MỘT Sá»° VIỆC HOẶC HIỆN TƯỢNG Ở ÄỊA PHÆ¯Æ NG HOẶC TRƯỜNG, LỚP (ÄẶT NHAN ÄỀ CHO BÀI VIẾT)
BỆNH VÔ CẢM
Có được má»™t xã há»™i văn minh, hiện đại ngà y nay má»™t phần lá»›n cÅ©ng là do những phát minh vÄ© đại cá»§a con ngưá»i. Má»™t trong số đó chÃnh là sá»± sáng chế ra rô-bốt, và cà ng ngà y, rô-bốt cà ng được cải tiến cao hÆ¡n, tỉ mỉ hÆ¡n là m sao cho tháºt giống con ngưá»i để giúp con ngưá»i được nhiá»u hÆ¡n trong các công việc khó nhá»c, bá»™n bá» cá»§a cuá»™c sống. Chỉ lạ má»™t Ä‘iá»u: Äó là trong khi các nhà khoa há»c Ä‘ang "vò đầu bứt tóc" không biết là m sao có thể tạo ra má»™t con chip "tình cảm" để khiến "những cá»— máy vô tình" biết yêu, biết ghét, biết thương, biết giáºn thì dưá»ng như con ngưá»i lại Ä‘i ngược lại, cà ng ngà y cà ng vô tình, thá» Æ¡ vá»›i má»i sá»± xung quanh. Äó chÃnh là căn bệnh nan y Ä‘ang hoà nh hà nh rá»™ng lá»›n không những chỉ dừng lại ở má»™t cá nhân mà đang len lá»i và o má»i tầng lá»›p xã há»™i - bệnh vô cảm.
Nhìn thấy cái xấu, cái ác mà không thấy bất bình, không căm tức, không phẫn ná»™. Nhìn thấy cái đẹp mà không ngưỡng má»™, không say mê, không thÃch thú. Thấy cảnh tượng bi thương lại thá» Æ¡, không động lòng chua xót, không rung động tâm can. Váºy đó còn là con ngưá»i không hay chỉ là cái xác khô cá»§a má»™t cá»— máy?
Trước hết là vá» cái đẹp, bây giá» ra ngoà i đưá»ng, hiếm ai có thể bắt gặp má»™t ngưá»i đà n ông đạp xe ung dung dạo mát, thưởng ngoạn cái không khà trong là nh, tươi mát dưới những hà ng cây cổ thụ và m bóng quanh bá» hồ ; má»™t ngưá»i con gái dịu hiá»n, yêu kiá»u trong chiếc váy thanh thoát tản bá»™ trên những con đưá»ng hoa sấu, hoa sữa đầy má»™ng mÆ¡ mà hầu hết là những dòng ngưá»i tấp náºp, vá»™i vã, chen lấn xô đẩy trên đưá»ng, xe buýt. Lúc ấy cÅ©ng chÃnh là lúc mà con ngưá»i ta mất má»™t phần tâm hồn đẹp đẽ đã bị chôn vùi dưới lá»›p cát. Phải chăng cÅ©ng vì như thế mà há» cà ng lúc cà ng khép chặt cánh cá»a trái tim mình lại, không còn biết hưởng thụ cái đẹp mà chỉ nghÄ© đến tiá»n, đến công việc ngà y mai?
Vo cảm vá»›i cái đẹp má»›i chỉ là bước đầu. Má»™t khi ngưá»i ta đã không biết ngưỡng má»™, không biết say mê, rung động trước những Ä‘iá»u đẹp đẽ thì trái tim cÅ©ng dần chai sạn rồi đến đóng băng Khi ấy, không chỉ là cái đẹp mà đứng trước những hà nh động ác động, vô lương tâm, con ngưá»i ta cÅ©ng cảm thấy bình thưá»ng, không oán trách cÅ©ng không cảm thông, động lòng vá»›i những nạn nhân bị hại . Má»™t tháng trước, tôi Ä‘á»c được má»™t bà i báo trên mạng có đưa tin vá» vụ má»™t đứa bé Trung Quốc hai tuổi bị xe tải cán . Thương xót, Ä‘au lòng là m sao khi nhìn cô bé Ä‘au đớn nằm trên vÅ©ng máu mà không má»™t ngưá»i nà o qua đưá»ng để ý, cuống cuồng gá»i cấp cứu. Há» nhìn thấy rồi đấy nhưng há» lại cố tình như không thấy, Ä‘i vòng qua cô bé để tiếp tục con đưá»ng nhạt thếch, sáo mòn cá»§a mình . Cà ng chua xót, Ä‘au lòng, phẫn ná»™ hÆ¡n khi chiếc xe tải tiếp theo nhìn thấy cô bé nằm đó, vẫn thoi thóp thở, bám vÃu lấy cuá»™c Ä‘á»i lại vô tình chẹt cả bốn bánh xe nặng trịch Ä‘i qua ngưá»i cô bé, thản nhiên Ä‘i tiếp . Ngưá»i qua đưá»ng vẫn thế, vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Cô bé xấu số chỉ được cấp cứu khi má»™t ngưá»i phụ nữ nhặt rác Ä‘i qua, thấy cảm thông, Ä‘au lòng nên đã bế cô Ä‘i bệnh viện. Có những con ngưá»i Ãch ká»·, vô tâm, tà n nhẫn như váºy đấy. Không những thế, bây giá» ra đưá»ng gặp ngưá»i bị cướp, bị trấn lá»™t, bị Ä‘uổi chém nhưng lại không thấy anh hùng nà o ra can ngăn, cứu giúp hay chỉ má»™t việc nhá» nhoi thôi là báo công an. Äó là những con ngưá»i "không dại gì" và cÅ©ng chÃnh "nhá»" những ngưá»i "không dại gì" đó mà xã há»™i ngà y cà ng ác độc, há»—n loạn. ChÃnh lẽ đó mà căn bệnh vô cảm cà ng được thể truyá»n nhiá»…m, lây lan.
Vô cảm còn là con đưá»ng trá»±c tiếp dẫn đến những cái xấu, cái ác. Nó là má»™t căn bệnh lâm sà ng mà trong đó, não cá»§a ngưá»i bệnh vẫn hoạt động nhưng trái tim lại hoà n toà n băng giá. Ngưá»i ta đã vô cảm thì là m sao có thể thấu hiểu được ná»—i Ä‘au, tình cảm cá»§a ngưá»i khác. ngưá»i ta chỉ nghÄ© đến mình và lợi Ãch cá»§a riêng mình mà thôi . Nếu không vô cảm, tại sao các cô giáo ở trưá»ng mầm non lại nhẫn tâm giáºt tóc, đánh Ä‘áºp, bịt miệng các cháu bé còn ngây thÆ¡, nhá» tuổi? Tại sao má»™t ngưá»i còn chưa qua tuổi trưởng thà nh lại vô tư chém giết cả nhà ngưá»i ta để lấy cá»§a cải ? Xa hÆ¡n nữa là các công chức bình thản ăn tiá»n á»§ng há»™, trợ giúp những số pháºn Ä‘au thương, bất hạnh cá»§a ngưá»i dân để kiếm lợi cho riêng mình. Và còn nhiá»u, còn nhiá»u hà nh động xấu xa hÆ¡n nữa. Tất cả những Ä‘iá»u vô lương tâm ấy đỠxuất phát từ căn bệnh vô cảm mà ra.
Chúng ta biết bệnh vô cảm vô cùng nguy hiểm nhưng lại đặt ra câu há»i: Rốt cuá»™c thì nguyên nhân tại sao? Suy cho cùng, tình cảm là điá»u chi phối tất cả. Những ngưá»i vô cảm là những ngưá»i bị thiếu hụt tình yêu thương. ChÃnh vì không cảm nháºn được tình yêu thương mà ngưá»i ta ngà y cà ng lạnh giá. Má»™t phần nữa cÅ©ng là do xã há»™i hiện đại quá báºn rá»™n và đòi há»i con ngưá»i phải là m việc, là m việc và là m việc mà bá» quên thá»i gian để trao nhau hÆ¡i ấm cá»§a tình thương, để ươm mầm cảm xúc.
Tình cảm như những hạt mưa, hạt mưa cà ng to, cà ng nặng thì cà ng dáºp tắt được những ngá»n lá»a cá»§a lòng thù háºn, ghen ghét, bi ai và nó cÅ©ng như má»™t ngá»n lá»a thổi bùng cháy mãnh liệt trong tâm hồn để nuôi dưỡng tiếp nguồn sống cho chúng ta. Vì váºy, Ä‘iá»u duy nhất chúng ta có thể là m để cho căn bệnh vô cảm "không còn đất sống" là hãy biết mở cá»a trái tim để biết cảm nháºn, biết yêu ghét, thương giáºn và chia sẻ những Ä‘iá»u tinh túy đó cho những ngưá»i xung quanh mình.
"Con ngưá»i ta không phải là cái đồng hồ và trái tim ta cÅ©ng không phải là cái lò xo" - má»™t giáo sư ngưá»i Anh đã nói như thế . Tóm lại, ta nháºn thấy rằng căn bệnh vô cảm Ä‘ang lan trà n ngà y cà ng rá»™ng lá»›n và trở nên vô cùng nguy hiểm, biến con ngưá»i thà nh má»™t cá»— máy vô tri chỉ biệt váºn động Äừng để Ä‘iá»u đó xảy ra mà hãy đấu tranh để già nh lại phần "ngưá»i", già nh lại "trái tim" mà Thượng Äế, mà tạo hóa đã ban cho chúng ta, đà o thải căn bệnh vô tình quái ác ra khá»i xã há»™i . /.
_____________________________
NNH St...
|
|