ThieuNu HS SaoMai

Ngày tham gia: 02 4 2011 Số bài: 601
|
Gửi: Hai 6 23, 2014 12:13 pm Tiêu đề: CHẠY TRONG MƯA |
|
|
CHẠY TRONG MƯA
Bức tranh vẽ má»™t cô gái Ä‘ang đứng giữa ngã ba, tên tay là chiếc vali nhá» xách há». Có vẻ như cô ấy không mong chá» má»™t con đưá»ng rõ rà ng. Cô ấy chỉ đứng đơn độc váºy thôi. Äúng rồi, đôi lúc tất cả những gì ngưá»i ta cần là má»™t mình.
An nói nhá» vá»›i chÃnh mình như váºy. Mặt sà n trong khuôn viên triển lãm bóng loáng, phải Ä‘i cẩn tháºn lắm thì gót già y mòn má»›i không khiến ta lâm và o tình cảnh ngã sóng xoà i ở má»™t nÆ¡i sang trá»ng thế nà y. Ở góc khuất giữa hai gian phòng, An lén soi mình và o bức tưá»ng là m bằng đá thạch anh sáng trưng. Má»™t lá»n tóc rÆ¡i ra khá»i mối cá»™t. Chán ghét vá»›i những tình tiết nhá» nhặt, An giáºt mạnh sợi dây buá»™c. Äám tóc không được chăm sóc kỹ cà ng những ngà y qua bung ra, khô cằn. An kéo vá»™i mảnh khăn Ä‘ang cá»™t ở cổ tay, lùa tất cả cái đám rÆ¡m khô ấy và o má»™t mối. Thế là xong. Mình Ä‘ang cần má»™t mình. Kể cả buá»™c tóc má»™t mình. Chắc rồi.
Má»™t và i ngưá»i Ä‘i lướt ngang qua. Dần dà , ngưá»i ta không còn tròn xoe mắt trước những cô cáºu trẻ tuổi hay đứng lẩm bẩm hoặc nói chuyện má»™t mình nữa. Bất cứ Ä‘iá»u kỳ khôi gì, dù là quái đản đến đâu, cÅ©ng cà ng ngà y cà ng được bao dung. Chỉ bởi há» còn trẻ. Có má»™t ngưá»i đà n ông tiến đến và nhắc nhở An vá» tiếng chuông Ä‘iện thoại Ä‘ang vang lên nhiá»u đến khó chịu ở phòng tranh lặng tá». An giáºt mình, xin lá»—i là nhà và bắt máy. Lá»™n số. An bình thản bá» Ä‘iện thoại vô lại túi. Chỉ là má»™t cuá»™c gá»i lá»™n số, nhưng cÅ©ng đủ để vạch trần sá»± tháºt rằng An ước muốn được kết nối vá»›i ai đó đến Ä‘iên lên được. Ngoà i kia là bá» sông trải dà i ngút tầm mắt. Ráng chiá»u và ng vá»t. Äâu đó, mặt trá»i ló dạng, báo hiệu hoà ng hôn sắp đến. An bước vá»™i ra khá»i cá»a, đứng dưới nhánh cây bà ng già . Hoà ng hôn chẳng gắt, nhưng không hiểu sao là m mắt An đỠquạch.
Bởi An Ä‘ang nhá»› vá» ngà y cuối cùng há» gặp nhau. Minh há»i:
- Em còn yêu anh?
- Nhiá»u lắm Minh ạ.
- Mình còn yêu nhau?
- Em không biết, Minh...
...
- Vì lẽ gì anh chán ghét em?
- Anh không biết. Sá»± kỳ quặc cá»§a em từng má»™t thá»i là m anh phấn khÃch, nhưng dần dà nó là m anh thôi không còn hiểu chÃnh mình nữa.
- Và như tiếng hắt xì liên tiếp của em?
- Äúng. Âm thanh ấy khiến anh nhức đầu. Như máy khoan cắt bê tông trong buổi trưa nắng gắt từ ngôi nhà đang xây bên cạnh.
- Em có thể...sá»a chữa nó, Minh. Em sẽ thôi kỳ quặc... – Giá»ng nói An bạc mà u, đến ná»—i là m cho ngưá»i đối diện có cảm tưởng xa lạ.
- Chúng ta yêu nhau, nhưng tất cả còn lại Ä‘á»u không thuá»™c vá» nhau.
Cuá»™c đối thoại chấm dứt. Nó khiến cả hai hụt hẫng. An đón nháºn sá»± lạnh lùng từ Minh má»™t cách bình thản, không phiá»n hà , không tin nhắn. Má»™t phần nà o đó trong An vụn vỡ Ä‘i. Suy nghÄ© trôi tuá»™t và o những ngà y tháng cÅ©, ngà y mà Minh – vá»›i sá»± bắt mắt và tá»a sáng cá»§a mình – Ä‘i xuyên đám đông và gá»i trao An nụ cưá»i. An tin Minh. ChÃnh bởi vì tin, nên khi má»i thứ dần bạc mà u, nó khiến An Ä‘au đớn đến ngã gục.
An nhắn cho Minh: Em Ä‘ang ở phòng tranh, nÆ¡i lần đầu tiên mình gặp gỡ. Rồi em sẽ và o tiệm mỳ, gá»i má»™t bát mỳ. Nhưng không uống bất kỳ giá»t nước mắt nà o cá»§a mình nữa.
–
Ở văn phòng, Minh đứng im lìm bên cá»a kÃnh. Äiện thoại đã nằm sâu nÆ¡i túi áo. Má»™t tháng trôi qua, đây là tin nhắn đầu tiên cá»§a An sau quãng thá»i gian im lặng. Ào vá» trong anh không gian vắng lặng nÆ¡i phòng tranh, vá»›i mắt An long lanh, tóc khô xù ấm áp. Khi anh tình cá» gặp lại An lần thứ hai trong tiệm mỳ nhá» gần đó, anh đã nghÄ© vỠđịnh mệnh. Nghẹt thở biết bao khoảnh khắc anh đứng sau lá»›p cá»a kÃnh nhìn An buồn rầu ăn mỳ. Khói nóng bốc lên nghi ngút, phá»§ ướt đôi mắt An. Dáng ngồi như gom hết tất cả ná»—i buồn trên Ä‘á»i nà y. Giữa khoảng lặng cá»§a mùa thu, má»™t giá»t nước to rá»›t xuống, rÆ¡i ngay và o bát mỳ. An bình thản cầm lên và uống. Uống cạn cả giá»t nước mắt cá»§a mình. Khoảnh khắc đó, Minh thấy Ä‘au. Kể cả bây giá», giữa tòa nhà sáng trưng, nghÄ© lại, vẫn thấy Ä‘au. Vì lẽ gì mà An cứ cô độc hoà i? Vì lẽ gì mà quãng thá»i gian bên Minh, yêu thương trong anh cÅ©ng không đủ để cô thôi nhấn chìm mình và o thứ xúc cảm mệt nhoà i đó?
Anh yêu thương An nhiá»u. Cả những lúc khùng Ä‘iên khi cả hai Ä‘ang chạy xe trên đưá»ng, bá»—ng An kêu Minh dừng xe và bảo :"Em chán anh rồi!", sau đó tá»± mình cứ Ä‘i bá»™ mê mải trên vỉa hè, thì anh vẫn kiên nhẫn ká» bên. Nhưng dần dà , sá»± kỳ quặc nÆ¡i cô khiến Minh hoang mang. Má»—i khi rảnh rá»—i, cô tháo tung đồng hồ hoặc laptop cá»§a Minh ra mà y mò, tìm kiếm, rồi sá»a chữa. Thảng hoặc, cô ngồi thừ, hóp bụng và phùng má. Minh bảo là m gì đấy, cô đáp gá»n lá»n :"Táºp thể dục". Kinh hoà ng hÆ¡n là lần cô Ä‘u ngưá»i ra khung cá»a sổ phòng Minh, treo mình lÆ¡ lá»ng ngoà i đó. Máu dưới da Minh đông lại. Hóa ra vẫn còn má»™t sợi dây chắn chắn nối cánh tay cô vá»›i song cá»a, nhưng như váºy cÅ©ng đủ là m anh chết khiếp. Các trải nghiệm kỳ quặc vá»›i An đưa anh và o cảm giác cá»§a má»™t mối quan hệ nguy hiểm, nÆ¡i mà lần đầu tiên Minh phải căng não ra để hiểu đối phương cá»§a mình Ä‘ang nghÄ© gì, thÃch gì, sẽ là m gì. Äôi ba lần, má»™t và i ngưá»i xuất hiện. Äẹp đẽ, an toà n, xứng đôi. Giữa cÆ¡n lạc lối, anh tá»± gợi nhá»› vá» khuôn mặt cá»§a An,cùng đêm hôm nà o anh chạy xuyên mưa đến bên cạnh cô, sau khi can đảm bấm dãy số lạ lẫm anh có được, sau buổi chiá»u kỳ lạ há» gặp gỡ nhau lần đầu tiên. Äoạn đối thoại còn hằn má» trong tâm trÃ.
- An hả? Là anh
- ...Ừ. Em đang nghe.
- Em biết là anh sẽ gá»i cho em?
- Em đã mong váºy.
- Em đang ở đâu?
- Nơi nà y đang mưa. Em mắc kẹt trong mưa. Bỗng dưng chẳng biết là m gì
- Äá»c cho anh địa chỉ, và đứng tạm trong má»™t mái hiên chá» anh.
Rồi Minh chạy. Trên vệ đưá»ng trÆ¡n ướt. Dưới những vòm cây còn đẫm nước. Xuyên qua rất nhiá»u ngưá»i lạ. Hết khu phố khô ráo, bá»—ng mưa ở đâu kéo đến. Minh vẫn cắm cúi chạy. Qua hai cái ngã tư, góc đưá»ng tối tăm hiện ra. An Ä‘ang co ro dưới mái hiên cá»§a má»™t mái nhà cÅ©. Khi đứng trước mặt An rồi, bá»—ng dưng Minh mỉm cưá»i. Lạ lùng là m sao khi ai đó xuất hiện và là m bạn cưá»i mãi không thôi. Môi An đỠcóng trên ná»n da tái xanh. Cô thầm thì qua hà m răng Ä‘ang va và o nhau vì lạnh.
- – Hiếm khi có những cuá»™c gặp gỡ như thế nà y trên Ä‘á»i. Ngưá»i ta luôn cần rất nhiá»u thá»i gian để hiểu vá» ngưá»i Ä‘ang đứng trước mặt.
- – Em biết anh hiểu em?
- – Ừ. Ngay khi chúng ta tắt máy và anh xuất hiện ở đây, ngay tức khắc.
Buổi tối hôm đó là buổi tối lạ kỳ nhất mà anh từng có. Há» Ä‘i bá»™ dưới phố. Minh nhưá»ng áo khoác má»ng cá»§a mình cho An. Ở góc khuất ngã ba, mùi bánh nướng ở đâu áºp và o mÅ©i. Mình nắm tay An bước và o. Mở cánh cá»a kÃnh, má»™t không gian sáng chói dá»™i ngược mạnh mẽ. Giữa quầy hà ng phá»§ đầy sắc mà u lung linh từ những bá»™t kem, cả hai chÆ¡i trò Ä‘oán xem đối phương sẽ thÃch ăn bánh gì. An cháºm rãi chá»n má»™t cái Mousse xoà i nhiệt đới và ng óng, như nắng Hawaii mùa hè. Riêng anh, anh lấy cho An má»™t chiếc cupcake nhá» xÃu, đơn giản, được phá»§ vụn cookie bên trên.
- Anh thÃch không?
- Tháºt sá»± thì anh thÃch cái bên cạnh hÆ¡n, rồi má»›i tá»›i cái nà y. Em được 9 Ä‘iểm.
- Sao anh lá»±a chá»n cái nà y cho em? Em hoà n toà n thÃch nó, Minh.
- Bởi nó đơn giản, nhưng đẹp đẽ. Y hệt em.
Cô gái bé nhá» lặng yên sau câu nói. Má»™t cách cháºm rãi, Minh thì thầm vá» những lá»±a chá»n cá»§a cuá»™c Ä‘á»i. Äôi ba lần, ta buá»™c lá»±a chá»n. Nhưng giống như trò tung đồng xu, ta đã có ngay câu trả lá»i cho riêng mình trước khi đồng xu rÆ¡i xuống. "CÅ©ng giống như chẳng hiểu sao anh lại chạy đến vá»›i em trong mưa và mua cho em cái bánh có mà u xám tro nà y ". CÆ¡n lạnh kéo qua, rùng mình. An hắt xì. Luôn ba cái liên tiếp. Minh cưá»i phá lên. Má»™t vệt kem nhá» dÃnh trên ria mép anh. 'Chùi giùm anh, An...". An nhón chân, đưa ngón tay bé xÃu lên mặt Minh. HÆ¡i thở từ An phả ra mát lạnh. Cả hai đứng bất động dưới ánh đèn đưá»ng. à nghÄ© thấu suốt nhau áºp đến, khiến khóe miệng bá»—ng dưng nhoẻn thà nh má»™t nụ cưá»i.
Äó là lần đầu tiên há» Ä‘i chÆ¡i vá»›i nhau. Trái tim anh phá»§ đầy sá»± kỳ lạ nÆ¡i cô. Dần dà , anh nháºn ra bản thân không còn muốn những thứ bóng bẩy, váºt chất, tiá»n bạc tầm thưá»ng...như anh đã cố gắng má»—i ngà y nữa. Anh chỉ mong buổi chiá»u tan tầm, anh qua chở An Ä‘i ăn tối, nghe những câu chuyện kỳ khôi cá»§a cô, cố gắng hiểu ý nghÄ©a cá»§a nó, và là m má»i cách để khiến cô cưá»i. Cánh tay An gầy xanh. Äôi ba lần, anh nắm tay cô, mà có cảm tưởng mình Ä‘ang chạm và o không khÃ. Anh xót. Bắt An ăn Ä‘iên cuồng. ÄÆ°a An tá»›i những nÆ¡i An chưa từng đặt chân tá»›i. Tháºm chà ngay cả khi An lóng ngóng là m đổ má»™t già n đèn chùm có thiết kế lạ mắt ở khu mua sắm sang trá»ng vắng ngưá»i, thì Minh cÅ©ng không lấy gì là m khó chịu. Bởi An mang đến anh sá»± sẻ chia cuá»™c sống trong là nh, cùng vô và n Ä‘iá»u kỳ diệu qua cái nhìn cá»§a má»™t cô gái trẻ tuổi. Nhưng rồi má»i thứ trở nên tệ đến mức, tiếng hắt xì cá»§a cô thôi cÅ©ng là m anh khó chịu. Anh đỠnghị chia tay. Cô đồng ý, má»™t cách khổ sở.
Cuối năm, công việc đầy ắp. Minh chạy các dá»± án ngon là nh và trôi chảy. Má»i thứ vẫn hoà n hảo, như chưa từng có đưá»ng ray nà o tráºt bánh trong cuá»™c Ä‘á»i nà y. Nhưng cái sá»± tháºt rằng An đã xa anh má»™t tháng, khiến anh khá»±ng lại. Có cô gái trẻ trong văn phòng thÃch anh. Cô ấy hay quà ng má»™t cái khăn má»ng quanh cổ. Má»—i lần Ä‘i sượt qua, hương thÆ¡m Ä‘á»ng lại gây ám ảnh không nguôi. Há» hẹn ăn trưa vá»›i nhau, nói vá» công việc, cÅ©ng như cuá»™c sống. Kết nối được tạo láºp má»™t cách nhanh chóng và gần gÅ©i. Anh lại được ở trong vùng an toà n cá»§a mình, hiểu cái nhÃu mà y cá»§a ngưá»i đối diện mang nghÄ©a gì, hiểu khi nà o thì nên nắm tay ngưá»i Ä‘i bên cạnh... Äôi ba lần, An nhắn tin. Những tin ngắn gá»n, gãy đục: "Trá»i dạo nà y lạnh suốt. Em táºp mặc áo len không cổ. Sợi len đâm và o da gây ngứa ngáy không chịu được.". "Dexter ra season má»›i rồi đấy!". "Hôm nay má»™t ai đó há»i em vá» anh. Em bảo anh vẫn ở trong thà nh phố nà y.". "Minh, em buồn kinh khá»§ng khiếp.". Các tin nhắn khiến cá»— máy trong anh lại tráºt nhịp. Như má»™t kẻ hèn nhát, anh trốn trong vòng tròn an toà n cá»§a mình. Anh không há» biết rằng, An từng Ä‘i theo anh tá»›i quán ăn vắng, nhìn anh cưá»i vá»›i má»™t ai đó, rồi thôi. Äêm vá», cô nhốt mình bên khung cá»a sổ, khóc lặng lẽ.
Äêm. Thưá»ng xuyên có những cÆ¡n mưa đột ngá»™t. Khi cÆ¡n mưa Ä‘i qua, nó để lại trong thà nh phố không khà ẩm ướt, buồn rầu. Ngoà i kia đèn lên, trá»i bá»—ng dưng chuyển lạnh kinh khá»§ng. Góc đưá»ng ná» có má»™t cặp đôi Ä‘ang cãi nhau. Cạnh đó, má»™t ngưá»i lao công Ä‘ang thản nhiên quét rác. Minh Ä‘i bá»™. Ký ức đêm hôm nà o Ä‘áºp và o tim Ä‘au nhói. Anh ngồi xuống má»™t quán nước vỉa hè, thở dốc. Ông già bán nước nhìn chằm chằm và o anh. Ngưá»i già tháºt đáng sợ. Anh nghÄ© váºy. Ở há» có đủ thông suốt để thấu hiểu nhiá»u cuá»™c Ä‘á»i, bởi chÃnh hỠđã sống đủ lâu để biết được rằng mùi vị mà ngưá»i đối diện đã từng trải qua trong cuá»™c Ä‘á»i nà y là gì...
- Ông đã từng yêu ai chưa?
- Có chứ. Tôi và bà ấy tới nay vẫn sống hạnh phúc.
- Cháu cũng muốn hạnh phúc.
- ÄÆ¡n giản thôi. Táºn hưởng tất cả, kể cả khổ Ä‘au. Tốt nhất là cùng nhau.
- Ãt ngưá»i dám đánh đổi.
- Do ngưá»i ta hèn nhát. Äến má»™t lúc nà o đó, ngưá»i ta sẽ nhá»› vá» thá»i trẻ, tiếc nuối khi nghÄ© vá» lần đầu tiên bá» nhà đi, hoặc cảm giác muốn bá» tất cả để sống má»™t cuá»™c Ä‘á»i mình mong muốn. Nhưng chẳng ai là m váºy.
Câu nói cá»§a ông già tá»±a như mÅ©i dao chÄ©a mạnh và o anh, gây váng vất. Các ý nghÄ©a cuá»™c sống được bóc trần, không chút e ngại. Thá»i gian trôi lướt qua như má»™t dòng phim cháºm. Vá» năm tháng anh vùi đầu há»c ở xứ ngưá»i, rồi miệt mà i ở những cabin trong những tòa nhà lắp kÃnh sáng trưng, cả những mối quan hệ tẻ nhạt thoáng qua. Bá»—ng dưng anh muốn được nghe má»™t âm thanh gì đó tháºt ồn à o. Tháºt lạ kỳ, khi Ä‘iá»u anh muốn là tiếng hắt xì cá»§a An.
- Bà ấy có táºt xấu gì mà ông phải chịu đựng không?
- Chẳng phải táºt xấu đâu. Bà ấy má»—i khi bệnh thì hay rên rỉ, kể cả có mệt hay không. Muốn là m tôi chú ý đó mà .
Ông già phá lên cưá»i. Anh thôi cưá»i. Anh đứng dáºy, nói tạm biệt và bước Ä‘i. Rồi anh chạy. Như đêm nà o. Xuyên mưa. Sẽ có đôi lần như váºy trong Ä‘á»i. Chúng ta gặp má»™t sá»± việc gây bối rối, và bản thân không thể tá»± tìm câu trả lá»i. Thưá»ng thì con ngưá»i ta yếu Ä‘uối nhất lúc đó. Và biểu hiện cao nhất cá»§a sá»± yếu Ä‘uối, là mong muốn được yêu thương. An đến, và yêu thương anh, là m cho anh thôi nhạt mà u. à nghÄ© có khi nà o lúc nà y đây, An Ä‘ang ngồi ăn mỳ ở má»™t tiệm ăn nà o đó, và lại uống cạn giá»t nước mắt cá»§a mình như ngà y xưa, khiến anh Ä‘au nhói. Anh nhấc Ä‘iên thoại lên.
- Là anh, An. Em ở đâu?
- Em ngồi bên cá»a sổ, ở nhà .
- Äừng Ä‘u mình ra ngoà i lan can nữa, nếu không có anh.
- Váºy thì anh đến Ä‘i, và em sẽ thôi là m chuyện rồ dại.
- Ngồi yên đó, chá» anh. Khi chúng ta gặp nhau, em có thể là m bất kỳ Ä‘iá»u khùng Ä‘iên nà o khác cÅ©ng được. Kể cả đánh và o ngá»±c anh.
- Anh đến ngay đi. Em sắp chịu không nổi nữa rồi.
Tiếng An vỡ òa. Anh chạy, chạy mãi. Gót già y xém trượt và i lần, bá» vai đụng ngưá»i Ä‘i ngược chiá»u và i báºn...Anh bá» qua tất cả. Ngang qua tiệm bánh ngá»t, bản nhạc Pretty face cá»§a Sóley ở đâu vang lên cháºm rãi. Anh dừng lại. Ghé và o mua há»™p bánh nhá». Mà u và ng cá»§a nắng và vụn coockie xám Ä‘en nằm yên trong há»™p. Anh biết rằng mình sắp được hạnh phúc. Phố phưá»ng như đứng yên.
Thiên Bình
|
|