Toc Trang Moderator


Ngày tham gia: 10 6 2008 Số bài: 1767
|
Gửi: CN 11 23, 2014 6:22 am Tiêu đề: Mẹ chồng ác khẩu |
|
|
Mẹ chồng ác khẩu
Bà toà n nói Ä‘iêu cho tôi, khi tôi bảo không nói thế hoặc không là m thế thì bà lại bắt tôi thá» trước bà n thá» gia tiên. Tôi thấy đó như má»™t trò há». Thỉnh thoảng bà lại tụng kinh, kể các tá»™i cá»§a tôi cho các cụ.
Tôi lấy chồng được 6 năm, trước đó mất 7 năm yêu anh. Tôi sinh được cháu trai, cuá»™c sống coi như tạm ổn vì vợ chồng Ä‘á»u có nghá» nghiệp ổn định nhưng lúc nà o tôi cÅ©ng trong trạng thái mệt má»i, nguyên nhân cÅ©ng chỉ vì mẹ chồng quá khó tÃnh. Nhiá»u lúc tôi tưởng mình không thể chịu đựng nổi nữa.
Ngay từ đầu bà đã ngăn cấm chúng tôi yêu nhau vì lý do không môn đăng há»™ đối, vì mẹ tôi chỉ bằng tuổi con trai bà , vì nhà tôi ở xa, anh ở Hà Nam, tôi ở Nam Äịnh. Còn nhiá»u lý do khác nữa, có lẽ vì mối tình 7 năm đó tôi quyết định có nghá» nghiệp má»›i cưới, hứa vá»›i lòng mình sẽ vượt qua tất cả nhưng tôi đã nhầm.
Tôi sinh con không há» biết bà n tay chăm sóc cá»§a bà ná»™i, em gái tôi lên chăm sóc bà còn tìm cá»› Ä‘uổi vá». 7 ngà y sau sinh tôi vừa chăm con, cÆ¡m nước giặt quần áo như ngưá»i bình thưá»ng, không há» biết kiêng khem. Thá»i gian đó cÅ©ng qua Ä‘i, đến giá» nghÄ© lại tôi không dám đẻ nữa.
Tôi sống cùng nhà vá»›i mẹ chồng, ngà y ngà y tôi chỉ ước mình có căn nhà riêng để sinh sống. Bà để ý từng câu tôi nói từng việc tôi là m nhưng không nói ngay lúc đó mà đợi có cÆ¡ há»™i bà bắt đầu nói ra. Sống trong má»™t gia đình lúc nà o cÅ©ng như quân thù vá»›i nhau váºy. Tôi biết bà khó tÃnh nên không nói gì, vả lại tôi cÅ©ng Ä‘i là m suốt ngà y.
Bà ghét tôi má»™t cách kỳ lạ. Lúc bà ốm chúng tôi thay nhau chăm sóc, bà rất bình thưá»ng; nhưng đến khi khá»i bệnh, bà như ngưá»i khác, ăn riêng, tôi đưa gì cÅ©ng không ăn, biếu gì cÅ©ng không lấy trong khi đó con gái bà mang gì bà cÅ©ng nháºn. Nhiá»u khi tôi bảo bà hãy coi tôi như con gái, sao bà lại phân biệt như váºy? Bà bảo tao ốm đã có xã há»™i lo vì có bảo hiểm, tao không ăn nhỠở Ä‘áºu đứa nà o.
Nhiá»u khi tôi thấy mình nhục nhã quá, bà nói vì há» hà ng tôi lên quỳ lạy nên má»›i cho cưới, thỉnh thoảng bà lại Ä‘uổi chúng tôi Ä‘i. Tôi có má»™t ông chồng không quyết Ä‘oán, chẳng nói gì nhưng lúc nà o cÅ©ng cho đó là việc cá»§a tôi, anh không quan tâm. Bà thưá»ng xuyên nói vì tôi vá» là m loạn gia đình bà . Ai đến nhà bà cÅ©ng kể xấu tôi vá»›i đủ thứ chuyện.
Tôi Ä‘em chuyện kể vá»›i chị chồng, chị bảo đó chỉ toà n những chuyện vặt thôi, bà khó tÃnh nên phải cố nhịn nhục. Nhưng sá»± chịu đựng cá»§a con ngưá»i có hạn, tôi cÅ©ng có lòng tá»± trá»ng cá»§a mình. Bà toà n nói Ä‘iêu cho tôi, khi tôi bảo không nói thế hoặc không là m thế thì bà lại bắt tôi thá» trước bà n thá» gia tiên. Tôi thấy đó như má»™t trò há». Thỉnh thoảng bà lại tụng kinh, kể các tá»™i cá»§a tôi cho các cụ.
Äỉnh Ä‘iểm là hôm ná» bà đuổi chúng tôi Ä‘i, tay bà cầm con dao ăn trầu múa trước mặt tôi. Tôi không thể chịu thêm nữa, xin phép được ra ngoà i ở, đến lúc đó chồng tôi cÅ©ng nói thế, váºy là bà lại bảo tôi chia rẽ tình cảm mẹ con bà . à bà chỉ muốn mình tôi Ä‘i thôi. Lúc đó tôi mừng lắm, cứ nghÄ© được ra ngoà i ở, tôi vui chảy nước mắt. Nhưng đến ngà y hôm sau, chồng tôi không há» nhắc thêm câu nà o vá» chuyện đó nữa khiến tôi thất vá»ng vô cùng. Giá» tôi sống ở đó như má»™t cái bóng, không nói không cưá»i, không thiết là m gì cả.
Tôi muốn xin lá»i khuyên cá»§a các anh chị độc giả, tôi nên là m thế nà o, có nên ra Ä‘i má»™t mình không vì tôi còn gia đình nhá» cá»§a mình nữa. Nếu cứ ở váºy tôi sợ mình sẽ bị trầm cảm mất. Tôi thấy mệt má»i và thất vá»ng quá. Giá như chồng tôi quyết toán hÆ¡n nữa.
Chinh_________________  |
|