Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: CN 3 01, 2015 8:37 am Tiêu đề: Khi thức dáºy, không thấy tôi, mình đừng khóc... |
|
|
" Ông cÅ©ng sợ phải sống má»™t mình, nhưng ông sợ bà phải sống má»™t mình hÆ¡n. Nhưng ná»—i niá»m ấy, ông không nói cho bà biết. Äà n ông thưá»ng là thế. Yêu ai yêu hÆ¡n cả tÃnh mạng cá»§a mình, nhưng vẫn cứ lặng lẽ mình mình biết, mình mình hay."
[img] https://us-mg61.mail.yahoo.com/ya/download?mid=2%5f0%5f0%5f1%5f5208%5fAFyvCmoAAA%2bFVOjBdABCaH8RAnU&m=YaDownload&pid=4&fid=Inbox&inline=1&appid=yahoomail [/img]
Khi thức dáºy, không thấy tôi, mình đừng khóc...
Ông cụ quay sang nhìn ngưá»i bạn già đi bên cạnh mình, ông mỉm cưá»i:
Bà nà y, má»—i buổi sáng, dáºy sá»›m, Ä‘i táºp thể dục, nghe chim hót, ngắm mặt trá»i lên, có bà bên cạnh, vá»›i tôi cứ như là đã chỠđợi từ lâu lắm rồi.
Thì ông công tác xa, lại được giữ lại là m cố vấn, tôi ở xa ông cÅ©ng quen rồi. Có khi bây giỠông vá», tôi lại chưa quen ấy chứ!
Cái bà nà y, tôi kể cả là ở xa, nhưng khi ở bên bà , tôi có thấy lạ gì đâu? Tôi vẫn thấy lòng mình thanh thản lắm.
Thì giỠgià rồi, chỉ mong thanh thản thôi.
Ngà y nà o há» cÅ©ng cùng nhau Ä‘i như thế. Dưới con mắt ngưỡng má»™ cá»§a cả ngưá»i trẻ và ngưá»i già . Ngưá»i trẻ nhìn ông bà mà ước: Ước gì già mình cÅ©ng được như thế. Ngưá»i già thì ghen tỵ vì có ngưá»i còn có ngưá»i bạn đồng hà nh, có ngưá»i thì không. Nhưng nhiá»u khi già rồi, lại trái tÃnh, trái nết, mấy ai mà được tình cảm như hai ông bà . Tình già vẫn còn vương, nhất là cụ ông, cÅ©ng xấp xỉ bẩy mươi tuổi nhưng vẫn phong độ nhanh nhẹn lắm. Äúng là quân nhân có khác. ÄÆ°á»£c rèn luyện qua gian khổ nên má»›i được như váºy. Còn cụ bà có vẻ yếu Ä‘uối hÆ¡n, lưng bà cÅ©ng đã không còn thẳng nữa, nhưng khuôn mặt phúc háºu khi nà o cÅ©ng lấp lánh ánh cưá»i.
*** Â
[img] https://us-mg61.mail.yahoo.com/ya/download?mid=2%5f0%5f0%5f1%5f5208%5fAFyvCmoAAA%2bFVOjBdABCaH8RAnU&m=YaDownload&pid=3&fid=Inbox&inline=1&appid=yahoomail [/img]
Ông kéo ghế cho bà ngồi xuống bên cạnh, còn mình thì ngồi chiếc ghế gá»— nhá», ông chăm chú nhìn nồi cháo Ä‘ang sôi, lát lại lấy cái giá ngoáy cho cháo đỡ bị dÃnh dưới đáy nồi. Bà bảo để bà là m cho, nhưng ông nhất định không chịu, ông cưá»i:
Bao nhiêu năm, chỉ toà n bà nấu cháo cho các con tôi, cho bố mẹ tôi, bây giá», tôi có nấu cho bà ăn tá»›i hết Ä‘á»i cÅ©ng chưa thá»a lòng mà !
Bà nhìn ông, đôi mắt nâu đã nhạt mà u vì thá»i gian ngân ngấn nước, mấy sợi tóc bạc trắng cá»§a bà phất phÆ¡ trước mặt. Bà vén mấy sợ tóc cho gá»n rồi nhìn ông:
Thứ tôi nuối tiếc duy nhất là khi còn trẻ chúng ta không được sống gần nhau. Ông là má»™t ngưá»i đà n ông dịu dà ng. Nhưng bây giá», ông vá» rồi. Vá»›i tôi thế là đủ!
Ông nhìn bà , ánh mắt lấp lánh niá»m vui, và ngáºp trà n yêu mến. Äúng là khi già , ngưá»i ta má»›i cần ngưá»i là m bầu là m bạn, có ngưá»i sá»›m tối bên nhau, câu chuyện câu trò thì cùng nhau ăn bát cháo trắng cÅ©ng ấm lòng biết mấy.
[img] https://us-mg61.mail.yahoo.com/ya/download?mid=2%5f0%5f0%5f1%5f5208%5fAFyvCmoAAA%2bFVOjBdABCaH8RAnU&m=YaDownload&pid=2&fid=Inbox&inline=1&appid=yahoomail [/img]
Â
Bà nhìn già n mướp trổ đầy hoa và ng, những con ong máºt từ đâu kéo vá» bay vo vo trước hiên nhà . Ãnh nắng buổi sáng chưa gắt, chút gió mát từ ngoà i sống thổi lại khiến không khà thoáng dịu vô cùng. Bà nhắc ông:
Thằng cả nó bảo hôm nay nó cÅ©ng nghỉ phép đưa cả vợ con nó vỠđấy. Ông tÃnh mua cái gì vá» là m cÆ¡m bây giá»?
Ôi dà o, bà kệ chúng nó, nó vỠkhắc biết mua gì mà ăn. Bà chăm nó mấy chục năm, phải để nó chăm lại bà chứ?
Nhưng mà chúng nó vỠđây, biết cái gì mà mua.
Ông nhìn bà , ánh mắt cưá»i vẫn không đổi.
Thì mua được cái gì, ăn cái đó!
Bà cÅ©ng cưá»i nhìn ông: Váºy thì nghe ông!
Rồi như sá»±c nhá»› ra Ä‘iá»u gì, bà bảo ông:
Quên mất, nhà mình có gà đấy, việc gì phải mua cái gì nữa.
Chuyện đó cứ để đấy, tôi với bà ăn cháo đã.
Ông bưng hai bát cháo để lên chiếc bà n nhỠở góc sân, hai ông bà ngồi ăn cháo và nói chuyện gì đó rất vui, khiến bà cứ nhìn ông rồi tá»§m tỉm cưá»i hoà i. Những nếp nhăn trên mặt cứ xô và o rồi lai dãn ra, như dấu bước cá»§a thá»i gian, cứ im lìm, lặng lẽ nhưng không thể xóa nhòa.
***
Â
Khi còn trẻ, hai ông bà cùng mệnh kim, nên ngưá»i ta nói, ở vá»›i nhau rất hay va chạm. Bà là ngưá»i phụ nữ thông minh, lại chịu thương chịu khó, nhưng cÅ©ng khá bướng bỉnh, nên khi nà o ông cÅ©ng là ngưá»i nhưá»ng nhịn bà . Ông cưá»i:
Thua ai má»›i sợ, chứ thua vợ là đương nhiên! Nà y nhé: Tôi là m sao mà đẻ được cho bà được hai đứa con vừa ngoan ngoãn như bà , là m sao mà má»™t lúc chăm cả bốn đứa trẻ (ý ông nói là cả bố mẹ chồng, các cụ xưa chả có câu: Má»™t già má»™t trẻ bằng nhau là gì)… Ngoà i ra, bà biết sá»a Ä‘iện, biết tháo lắp các đồ Ä‘iện trong nhà bị há»ng, bà biết nấu những món ăn ngon mà chỉ vá» nhà ông má»›i được ăn …
Nói chung là vì bà vÄ© đại như thế, nên ông thua là cái chắc. Có lẽ suốt cuá»™c Ä‘á»i bà , chưa khi nà o phải cãi nhau vá»›i ông. Nói ra thì chẳng ai có thể tin. Bà biết vì ông lúc nà o cÅ©ng thương và trá»ng bà .
Trong thâm tâm bà cÅ©ng váºy, khi còn trẻ, lấy ông vì yêu ông, và cho tá»›i táºn bây giá», tình cảm đó vẫn không thay đổi. Ngà y ấy trẻ, những lần ông vá» buổi tối khi nà o hai ông bà cÅ©ng nằm tâm sá»± tá»›i khuya, có lần bà ôm ông nói:
Sau nà y chúng mình già , anh không được chết trước em, em không muốn mình sống cô đơn một mình.
Em đã sống cô đơn má»™t mình nhiá»u rồi, nay mai anh vá», em không muốn mình lại phải má»™t lần nữa sống như thế. Vì váºy, nhất định anh phải sống lâu hÆ¡n em đấy! Em sẽ rất sợ nếu má»™t sáng nà o đó em tỉnh dáºy và chỉ còn lại má»™t mình. Em sẽ khóc đến hết nước mắt! Em không muốn sống cô đơn không có anh lần hai. Anh nhá»› đấy nha!
Trong thâm tâm bà cÅ©ng váºy, khi còn trẻ, lấy ông vì yêu ông, và cho tá»›i táºn bây giá», tình cảm đó vẫn không thay đổi. (Ảnh minh há»a)
Từ đó, bà thấy ông Ãt uống rượu hÆ¡n, nghe nói, ông còn bá» cả thuốc lá mặc dù ông nghiện nặng. Không phải vì ông muốn sống lâu hÆ¡n bà , mà vì ông muốn, khi vá» già , ông phải khá»e mạnh hÆ¡n bà để có thể chăm sóc bà , và cÅ©ng có thể, để sống bên bà tá»›i cùng thì thôi. Ông cÅ©ng sợ phải sống má»™t mình, nhưng ông sợ bà phải sống má»™t mình hÆ¡n. Nhưng ná»—i niá»m ấy, ông không nói cho bà biết. Äà n ông thưá»ng là thế. Yêu ai yêu hÆ¡n cả tÃnh mạng cá»§a mình, nhưng vẫn cứ lặng lẽ mình mình biết, mình mình hay.
***
Từ ngà y có ông vá» nhà , bà vui vẻ lên nhiá»u, sức khá»e cÅ©ng tốt hÆ¡n, bệnh huyết áp thấp cá»§a bà cÅ©ng đỡ hÆ¡n nhiá»u. Sáng nà o ông cÅ©ng dáºy sá»›m hÆ¡n, đánh thức bà và há» lại nắm tay nhau Ä‘i táºp thể dục. Váºy mà đột nhiên mấy hôm nay, khi nà o bà tỉnh dáºy cÅ©ng chỉ thấy có má»™t mình trên giưá»ng, ông thức từ khi nà o? Ông đã Ä‘i táºp thể dục má»™t mình sao? Bà thầm nghÄ©: Cái ông nà y, là m gì cÅ©ng được và i bữa (Tháºt ra cái và i bữa bà nói ấy cÅ©ng đã hÆ¡n ba năm rồi).
Bà dáºy, mặc thêm cái áo len, trá»i sang thu nên buổi sáng hÆ¡i lạnh. Bà thấy ông từ đằng xa, tay xách tùi đồ ăn sáng, khuôn mặt có vẻ đăm chiêu. Nhưng vừa nhìn thấy bà , ông lại mỉm cưá»i ngay được. Bà nhìn ông, ngưá»i đà n ông cao lá»›n, đẹp trai ngà y nà o, rồi cÅ©ng thà nh má»™t ông già , thá»i gian trôi cứ ngỡ má»›i là hôm qua, nhưng thá»i gian cÅ©ng tháºt khắc nghiệt vá»›i con ngưá»i và vá»›i cả tình yêu.
Thấy vẻ mặt suy tư cá»§a bà , ông cưá»i:
Bà lại đang nghĩ gì thế?
Tôi chỉ nghĩ không biết ông đi đâu?
Ông cưá»i:
Tôi Ä‘i mua bánh khúc cá»§a bà Dần đấy. Món nà y bà thÃch nhất mà . Gá»›m, bà bà ấy là m bánh khúc cỡ cÅ©ng ba bốn chục năm rồi ấy nhỉ?
Bánh khúc của bà ấy, thì chẳng ai là m ngon được bằng ông ạ. Từ ngà y hai đứa con nhà mình mới hai ba tuổi, đã ăn bánh của bà ấy rồi. Mà ăn bánh khúc của bà ấy, thì đi ăn ở đâu cũng không thấy ngon nữa.
Nhưng vừa rồi bà ấy bảo, bà ấy bán nốt tuần nà y thôi. Bà ấy thấy mệt rồi.
Bà thở dà i, nhìn ông:
Thì chúng ta già cả rồi mà . Ông nhìn xem, cây mÃt nà y tôi trồng khi thằng Hải má»›i được mấy tuổi, váºy mà năm nay nó cÅ©ng đã cằn cá»—i rồi! Có ra được quả nà o nữa đâu!
Cứ để nó đấy là m kỹ niệm bà ạ!.
Nhưng sao dạo nà y không thấy ông dáºy đánh thức tôi dáºy cùng thế?
Ông nhìn xa xa, rồi quay lại nhìn bà , ánh mắt vẫn âu yếm như thế:
Tôi thấy bà ngá»§ ngon quá, nên không đánh thức bà dáºy là m gì.
Lần sau, ông cứ đánh thức tôi dáºy Ä‘i cùng ông!
Ông biết tâm tình của bà . Ông đưa tay nắm lấy tay bà bảo:
Thôi tôi với bà vỠăn bánh khúc thôi!
***
Nhưng tất cả những buổi sáng sau nữa, ông vẫn không đánh thức bà . Khi nà o tỉnh dáºy trên giưá»ng, bà cÅ©ng chỉ thấy có má»™t mình. Lúc đầu bà có chút hốt hoảng, nhưng sau và i buổi sáng, bà biết, ông không Ä‘i đâu xa, ông chỉ Ä‘ang ngồi ở ngoà i sân hoặc lại Ä‘i lại mua đồ ăn sáng, nên bà vẫn thấy an lòng. Bà chỉ thấy thắc mắc, dạo nà y nhiá»u lúc vắng bà , là ông lại trâm ngâm đến lạ. Có lần bà vá» rồi, nhưng ông không biết, khuôn mặt ông nặng trÄ©u suy tư. Chợt bà thấy lòng mình có chút bất an.
Ông Ä‘ang ngồi nấu cháo bên chiếc bếp than nhá» quen thuá»™c ở góc sân. Nhưng nối cháo đã trà o cả ra ngoà i mà ông không biết. Bà cầm chiếc áo khoác lên ngưá»i ông rồi mở vung nồi cháo cho đỡ trà o. Giá»ng bà vẫn dịu dà ng như má»i khi:
Buổi sáng cuối thu rồi, trá»i sắp chuyển lạnh đấy ông ạ. Mà dạo nà y, tôi thấy ông gầy Ä‘i!
Ông đưa mắt nhìn bà , miệng nở má»™t nụ cưá»i:
Bà yên tâm, tôi ốm sao được!
Nhưng dạo nà y, tôi thấy ông cứ suy nghĩ đi đâu ấy!
Tôi biết, nếu đột ngá»™t  má»™t sáng nà o đó mình tỉnh dáºy và không còn thấy tôi ở bên cạnh  nữa, chắc hẳn mình sẽ không chịu nổi đâu. (Ảnh minh há»a)
Tôi thì nghĩ đi đâu được ngoà i bà !
***
Mấy tháng sau, ngưá»i ta không còn thấy hình ảnh hai vợ chồng già dắt tay nhau Ä‘i dạo nữa. Mà chỉ thấy có má»™t mình bà cụ Ä‘i và o má»—i buổi sáng. Khuôn mặt bà không còn rạng rỡ như ngà y nà o. Äôi mắt dưá»ng như mỠđục hÆ¡n, như được phá»§ má» bởi má»™t lá»›p sương má»ng. Bà đi quanh má»™t vòng rồi lặng lẽ vá» nhà , nấu cháo, múc hai bát và đặt trên bà n. Bà ăn cháo và ánh mắt bà lại lấp lánh ánh cưá»i.
Má»™t năm sau, đúng ngà y ông mất, bà cÅ©ng ra Ä‘i. Khi con gái dá»n dẹp đồ đạc cá»§a cha mẹ má»›i phát hiện ra lá thư cá»§a ông viết cho bà , nét chữ run run nhòe ướt, không biết vì nước mắt cá»§a ông khi viết hay cá»§a bà má»—i khi Ä‘á»c, cô chỉ thấy những nếp gấp gần như bị rách ra:
Mình à !
Tôi muốn được sống lâu hÆ¡n mình để có thể nấu cháo cho mình ăn má»—i sáng, đánh thức mình dáºy má»—i sáng và để mình không phải sống cô đơn má»™t mình những năm tuổi già . Khi trẻ, tôi đã để mình sống cô đơn như váºy. Tôi muốn bù đắp lại cho mình.
Những ngà y tháng nà y, là những tháng ngà y hạnh phúc nhất Ä‘á»i tôi. Khi được sống bên mình, được chăm sóc cho mình để bù đắp những tháng ngà y tôi không là m tròn trách nhiệm cá»§a má»™t ngưá»i chồng. Nhưng ông trá»i không chiá»u lòng ngưá»i rồi.
Tôi biết, nếu đột ngá»™t má»™t sáng nà o đó mình tỉnh dáºy và không còn thấy tôi ở bên cạnh nữa, chắc hẳn mình sẽ không chịu nổi đâu. Nên khi tôi biết tôi bị ung thư giai Ä‘oạn cuối, tôi biết tôi sẽ chẳng sống được lâu nữa. Tôi đã hết sức lo lắng bởi tôi lại thất hứa vá»›i mình rồi. Sáng nà o tôi cÅ©ng tỉnh giấc trước mình và để mình lại đó. Tôi muốn mình quen cảm giác ấy Ä‘i. Äể sau nà y khi tôi Ä‘i rồi, mình  không quá hụt hẫng. Không biết mình đã quen chưa?Nhưng dù sao, khi thức dáºy má»™t sáng nà o đó, không có tôi bên cạnh, mình cÅ©ng đừng khóc đấy!
Khi không có tôi bên cạnh, mình vẫn phải chăm sóc bản thân và sống vui vẻ. Nếu mình cảm thấy cô đơn quá, thì có thể vỠở với thằng cả. Vợ chồng nó sẽ thay tôi chăm sóc mình.
Tôi vẫn chưa nói câu nà y với mình: Tôi yêu mình!
Bức thư trên tay cô gái chữ đã nhòe gần như không Ä‘á»c được nữa. Lau nước mắt, cô gái lặng lẽ đặt bức thư cá»§a bố dưới bức ảnh cá»§a mẹ trên bà n thá». Dù không thể cùng Ä‘i vá»›i ông, nhưng cuối cùng bà cÅ©ng đã thá»a nguyện được vá» gần ông. Cô gái thấy tá»± hà o vá» bản thân mình, vì cô được sinh ra từ chÃnh tình yêu sâu Ä‘áºm, đẹp đẽ cá»§a cha mẹ mình. Và cô tin, ở má»™t nÆ¡i nà o đó, chắc hẳn, bố cô lại sáng sáng đánh thức mẹ dáºy, hai ngưá»i cùng nhau thong dong Ä‘i táºp thể dục má»—i sáng, trong ánh mắt mỠđục vì thá»i gian cá»§a há», hạnh phúc vẫn cứ hiện lên rạng ngá»i hÆ¡n cả ánh bình minh!
Theo VÅ© Phi
|
|