THỀM LẠNH ÄÊM MƯA
thá»m lạnh
đêm mưa ngồi trống trãi
gió thốc ngoà i tê
quạnh mấy mùa
một mình lẻ bóng
không thèm nói
thương nhá»› lá»n vá»n
đuối mắt khuya
bên nớ đêm ni
ngươi có thức
lắng nghe bỠbãi
vá»— vá» ru
ta úp tay che
hà ng nước mắt
ta khóc ngưá»i
hay ta khóc thu
mắt ngó bóng đêm
thầm đo đếm
ngoà i tê
mưa vẫn sụt sùi rơi
buồn lắm mưa ơi!
buồn ghê lắm
chưa hết đêm
đã thấy đêm dà i
ngá»n gió mon men
vá» gõ cá»a
ta lùa thương nhớ
áp lên môi
thá»m lạnh đêm mưa
vá»i vợi nhá»›
đêm dà i đêm!
... ngá»™...
bóng đêm dà i
CHÊNH VÊNH
MỆT LÃ DẤU HÀI
CÚT CÔI THỀM LẠNH
MƯA CÀI NHỚ THÆ¯Æ NG
DaoLam
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm