Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

HẠNH PHÚC TÌM Ở ĐÂU? - Vân Anh

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sưu Tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Năm 4 16, 2009 8:08 am    Tiêu đề: HẠNH PHÚC TÃŒM Ở ĐÂU? - Vân Anh Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bài 1:

HẠNH PHÚC TÌM Ở ĐÂU?

Một ngày kia, đám yêu tinh họp nhau lại để tìm cách phá hoại cuộc sống của loài người. Yêu tinh đầu đàn lên tiếng:
-Với loài người, hạnh phúc là thứ quí giá nhất. Vậy chúng ta hãy đánh cắp và giấu đi. Các ngươi thấy sao?
Một yêu tinh lên tiếng:
-Hãy đem hạnh phúc giấu trên đỉnh núi cao nhất Trái đất này.
Yêu tinh đầu đàn lắc đầu:
-Rồi họ sẽ chinh phục đỉnh núi cao nhất ấy.
Một yêu tinh khác nói:
-Vậy hãy giấu hạnh phúc dưới đáy đại dương sâu thẳm…
Yêu tinh đầu đàn lại lắc đầu:
-Rồi họ cũng thám hiểm đến đáy đại dương nhờ phương tiện hiện đại.
Một tiểu yêu tinh đề nghị:
-Mang giấu ở một hành tinh khác vậy.
Yêu tinh đầu đàn ngao ngán:
-Con người đang tìm cách khám phá vũ trụ và các hành tinh khác.
Bây giờ một nữ yêu tinh mới chậm rãi nói:
-Có một sự thật: con người hay tìm kiếm hạnh phúc khắp mọi nơi; nhìn thấy hạnh phúc nơi người khác nhưng thường KHÔNG NHÌN THẤY HẠNH PHÚC Ở NGAY CHÍNH TRONG BẢN THÂN MÌNH. Vậy ta hãy giấu hạnh phúc trong mỗi con người, chắc chắn họ sẽ không thể nào tìm thấy được…
Cả đám yêu tinh reo lên sung sướng và quyết định làm như thế.
Liệu hạnh phúc của con người có bị đám yêu tinh kia giấu mất? Câu trả lời tuỳ thuộc chính bản thân chúng ta trong quá trình tìm kiếm hạnh phúc cho mình…


VÂN ANH
(Theo SAKURANBO – Chocolate for a teen’s dreams)



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)


Được sửa bởi kimanh ngày Ba 4 21, 2009 5:03 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Năm 4 16, 2009 6:20 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Có một sự thật : Con người hay tìm kiếm Hạnh Phúc khắp mọi nơi - nhìn thấy Hạnh Phúc nơi người khác . Nhưng - thường không nhìn thấy Hạnh Phúc ở ngay trong chính bản thân mình .

Quá hay .Nhưng riêng trường hợp của THAINGÔ em , có vận dụng được điều hay nầy làm lẽ sống không vậy KIMANH ?????.

Hạnh phúc ở ngay trong chính bản thân mình đâu - khi - đã lâu lắm rồi , ta không có lấy một buổi cơm chiều đầm ấm trong cảnh đoàn tụ , sum họp của một gia đình . Cái Hạnh Phúc đời thường nhất đã bị đánh cắp .Ta phải làm sao ?????? Hay noói như anh TVH - " Nhẫn , là chữ bao dung . Liêu xiêu phố , mai phố chưng thẳng hàng ..."

Vậy - TA là ai ? TA là ai ?.Giữa mùa thay đổi ấy ?????.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: Năm 4 16, 2009 10:50 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Vậy ta là ai? Ta là ai?

Nếu TháiNgô không biết mình là ai, thì tự hỏi .... làm sao người khác biết Thái là ai!

Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều Thái cần làm là không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.

Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, Thái sẽ không thể sống thanh thản nếu Thái không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.




_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Sáu 4 17, 2009 8:10 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bài 2:

QUẲNG GÁNH LO ĐI MÀ VUI SỐNG

Người dẫn chương trình giơ cao một ly nước và hỏi khán giả: "Quí vị thử đoán xem ly nước này nặng bao nhiêu?".
"Điều đó còn phụ thuộc vào chuyện anh cầm nó trong bao lâu chứ".
"Đúng vậy, nếu tôi cầm nó trong một phút thì không có gì đáng nói. Nhưng nếu tôi cầm nó trong một tiếng đồng hồ tay tôi sẽ mỏi. Còn nếu tôi cầm nó cả một ngày, quí vị sẽ phải gọi xe cấp cứu cho tôi. Cùng một khối lượng, nhưng mang nó càng lâu thì nó càng trở nên nặng hơn".
Trong cuộc sống cũng vậy. Nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày càng trở nên trầm trọng. Không sớm thì muộn chúng ta cũng gục ngã. "Điều quí vị phải làm là đặt ly nước xuống nghỉ một lát rồi lại tiếp tục cầm nó lên".
Thỉnh thoảng chúng ta phải biết đặt gánh nặng cuộc sống xuống, nghỉ ngơi lấy sức để còn tiếp tục mang nó trong quãng đời tiếp theo. Khi bạn trở về nhà, hãy quẳng lo âu về công việc ngoài cửa. Ngày mai bạn sẽ nhặt nó lên và tiếp tục mang. Còn bây giờ: hãy giải trí và thư giãn!
Mỗi ngày chúng ta đều cần phải có giây phút nghỉ ngơi, không bận tâm đến bất kỳ một gánh nặng nào!


HƯƠNG GIANG (Dịch từ Internet)



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Ba 4 21, 2009 5:08 am    Tiêu đề: THUỐC CHá»®A ĐAU BUá»’N Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bài 3:

THUỐC CHỮA ĐAU BUỒN

Chuyện kể về một người phụ nữ vừa mất con trai. Trong nỗi đau thương tột cùng bà tìm đến một nhà hiền triết. “Có lời cầu nguyện nào, câu thần chú nào mà ông biết có thể làm con trai tôi sống lại không?” - lời của người mẹ vô cùng tuyệt vọng.

Thay vì từ chối hoặc khuyên bà mẹ hãy nguôi ngoai, nhà hiền triết đáp: “Hãy tìm về đây cho ta một hạt giống cây mù tạc từ gia đình nào chưa từng biết đến đau khổ. Nó có thể dùng để xua đi nỗi đau của bà”.

Người phụ nữ cảm tạ và lập tức lên đường tìm hạt giống thần kỳ. Đầu tiên, bà tìm đến một căn nhà lớn rất sang trọng, gõ cửa và hỏi: “Tôi đang tìm hạt giống cây mù tạc từ ngôi nhà không bao giờ biết đến đau khổ. Có phải nơi này không?”. Họ trả lời rằng bà đã nhầm chỗ. Họ kể với bà những chuyện bi thảm đã xảy đến với mình. Nghe chuyện, bà ngồi lại và an ủi họ.

Rồi bà lại tiếp tục cuộc tìm kiếm gia đình hạnh phúc nhất. Nhưng bất cứ nơi nào bà ghé vào, từ những ngôi nhà cao sang hay gác xép ọp ẹp, bà đều được trả lời bằng những câu chuyện buồn. Bà trở nên quan tâm và nuốn giúp đỡ, chia sẻ nỗi bất hạnh của người khác, đến nỗi sau cùng bà đã quên đi câu hỏi về hạt giống cây mù tạc thần kỳ. Mà tự bao giờ, hạt giống thần kỳ đó cũng đã mang nỗi đau trước kia ra khỏi cuộc đời bà rồi.


THỤY KHANH (Dịch từ Internet)



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sưu Tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI