| Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn |
| Tác giả |
Thông điệp |
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Năm 2 23, 2012 9:31 pm Tiêu đề: Hoà ng Tá» Bé |
|
|
Hoà ng TỠBé
Antoine de Saint-Exupéry
Gá»i Léon Werth
Anh xin lá»—i các em bé vì đã đỠtặng cuốn sách nà y cho má»™t ông ngưá»i lá»›n. Anh có má»™t lý do bà o chữa nghiêm chỉnh :
ông ngưá»i lá»›n nà y là ngưá»i bạn tốt nhất mà anh có trên Ä‘á»i.
Anh có má»™t lý do khác nữa : ông ngưá»i lá»›n nà y có thể hiểu má»i chuyện,
ngay cả những cuốn sách viết cho các em bé.
Anh có má»™t lý do thứ ba : ông ngưá»i lá»›n nà y hiện Ä‘ang sống đói và rét ở nước Pháp.
Ông ấy quả tháºt Ä‘ang cần được an á»§i. Nếu mà tất cả những lý do bà o chữa ấy vẫn không đủ,
thì anh rất muốn tặng cuốn sách nà y cho cáºu bé hồi xưa,
mà đã là ông ngưá»i lá»›n bây giá». Tất cả má»i ngưá»i lá»›n lúc đầu Ä‘á»u là những em bé
(nhưng Ãt ngưá»i trong số há» còn nhá»› Ä‘iá»u ấy). Váºy anh xin chữa lại lá»i đỠtặng :
Gá»i Léon Werth
Khi ông ấy còn là má»™t cáºu bé.
Hồi lên sáu, có lần tôi đã nhìn thấy má»™t bức tranh tuyệt đẹp trong má»™t cuốn sách nói vá» Rừng hoang nhan Ä‘á»
"Những chuyện có tháºt". Nó vẽ má»™t con trăn Ä‘ang nuốt má»™t con thú. Äây là bản sao cá»§a bức tranh đó.
Ngưá»i ta nói trong sách: "Con trăn nuốt chá»ng cả con mồi mà không nhai.
Sau đó nó không thể nhúc nhÃch được nữa và nó nằm ngá»§ sáu tháng liá»n trong khi chá» tiêu hoá."
Từ đó tôi hay nghÄ© đến các cuá»™c phiêu lưu trong rừng ráºm, và đến lượt tôi,
với một cây bút chì mà u, tôi đã vẽ được bức phác thảo đầu tiên.
Bức phác thảo đầu tiá»n cá»§a tôi. Nó như thế nà y:
Tôi Ä‘em khoe kiệt tác cá»§a mình vá»›i những ngưá»i lá»›n và há»i há» rằng nó có là m há» kinh hãi không.
Há» trả lá»i: "Sao lại phải sợ má»™t cái mÅ© chứ?"
Bức vẽ của tôi không vẽ một cái mũ. Nó vẽ một con trăn đang nằm chỠtiêu hoá một con voi.
Thế là tôi phải vẽ phÃa trong cá»§a con trăn, để cho ngưá»i lá»›n có thể hiểu.
Ngưá»i lá»›n lúc nà o cÅ©ng cần phải có giải thÃch. Bức phác thảo thứ hai cá»§a tôi nó như thế nà y:
Những ngưá»i lá»›n bèn khuyên tôi nên gác sang má»™t bên các bức vẽ trăn kÃn
và trăn mở kia và nên chú tâm há»c địa lý, sá» ký, tÃnh toán và văn phạm. Tôi đã bá» dở như váºy đó, và o năm lên sáu, má»™t sá»± nghiệp há»™i hoạ tuyệt
vá»i.
Tôi bị thất vá»ng vì sá»± thất bại cá»§a bản thảo số má»™t và số hai.
Những ngưá»i lá»›n chẳng bao giá» tá»± há» hiểu được cái gì cả,
và tháºt là mệt cho trẻ con lúc nà o cÅ©ng phải giải thÃch cho há».
Váºy là tôi phải chá»n nghá» khác, và tôi há»c lái máy bay.
Tôi đã bay khắp thế giá»›i má»—i nÆ¡i má»™t tÃ. Và môn địa lý, đúng như váºy,
đã giúp tôi rất nhiá»u. Tôi biết là m thế nà o để chỉ nhìn qua má»™t cái là phân biệt được ngay Trung Quốc vá»›i Arizona.
Cái đó tháºt là Ãch lợi nếu như ngưá»i ta bay lạc đưá»ng trong đêm tối.
Tôi cÅ©ng đã gặp trong Ä‘á»i tôi cả đống những con ngưá»i nghiêm chỉnh.
Tôi đã sống nhiá»u vá»›i những ngưá»i lá»›n. Tôi đã nhìn thấy há» rất là gần.
Nhưng cái đó chẳng là m thay đổi ý kiến của tôi bao nhiêu.
Má»—i lúc gặp má»™t ngưá»i lá»›n có vẻ sáng sá»§a má»™t tÃ, tôi lại thỠông ta bằng bức phác thảo số má»™t mà tôi luôn mang theo.
Nhưng luôn luôn ông ta trả lá»i: "Äấy là má»™t cái mÅ©". Thế là tôi chẳng thèm nói vá»›i ông ta vá» trăn rắn,
rừng hoang hay các vì sao nữa. Tôi tự hạ mình xuống ngang tầm ông ta.
Tôi nói vá» chÆ¡i bà i, chÆ¡i gôn, chÃnh trị và cravate. Và con ngưá»i lá»›n kia
cảm thấy hà i lòng vô cùng khi được quen má»™t con ngưá»i biết Ä‘iá»u như váºy.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Sáu 2 24, 2012 8:07 pm Tiêu đề: |
|
|
Tôi đã sống cô đơn như váºy đó, chẳng có ai để chuyện trò thá»±c sá»±, cho đến khi máy bay cá»§a tôi bị há»ng giữa sa mạc Sahara, cách đây sáu năm. Có cái gì đó trong động cÆ¡ cá»§a tôi bị gãy. Và tôi chỉ Ä‘i má»™t mình không có hà nh khách cÅ©ng chẳng có thợ máy, tôi phải má»™t mình bắt đầu cuá»™c sá»a chữa khó khăn. Äấy là vấn đỠsống chết vá»›i tôi. Tôi chỉ có đủ nước để uống trong nhiá»u nhất là tám ngà y.
Äêm đầu tiên váºy là tôi phải ngá»§ trên cát ở cách xa nÆ¡i ngưá»i ở hà ng ngà n dặm. Lúc đó tôi còn cô độc hÆ¡n cả má»™t kẻ đắm tà u trên chiếc bè lên đênh giữa biển. Bạn chắc sẽ tưởng tượng ra ná»—i kinh ngạc cá»§a tôi, và o lúc má» sáng, khi má»™t giá»ng nói nhá» nhẹ ngá»™ nghÄ©nh đánh thức tôi dáºy. Cái giá»ng ấy nói:
– Nếu ông vui lòng ... xin vẽ hộ tôi một con cừu!
– Cái gì?
– Xin vẽ hộ tôi một con cừu ...
Tôi nhảy dá»±ng lên như là bị sét đánh. Tôi dụi mắt tháºt kỹ. Tôi đã nhìn tháºt kỹ. Và tôi thấy má»™t cáºu bé tháºt khác thưá»ng Ä‘ang nhìn tôi vá»›i vẻ nghiêm trá»ng. Äây là bức chân dung đẹp nhất mà vá» sau tôi vẽ được vá» cáºu bé ấy. Nhưng bức vẽ cá»§a tôi chắc là kém đẹp hÆ¡n ngưá»i mẫu nhiá»u. Không phải lá»—i tại tôi. Tôi đã bị ngưá»i lá»›n là m cho nản lòng trong sá»± nghiệp há»™i hoạ từ hồi sáu tuổi, và tôi có bao giá» há»c vẽ cái gì ngoà i những con trăn khép kÃn và những con trăn mở bụng đâu.
Váºy là tôi nhìn cái sá»± hiển hiện đó vá»›i hai con mắt tròn xoe vì kinh ngạc. Xin nhá»› là lúc ấy tôi Ä‘ang ở cách má»i chá»— có ngưá»i hà ng ngà n dặm. Thế mà cáºu bé cá»§a tôi trông chẳng giống như bị lạc đưá»ng, chẳng há» mệt lả, chẳng hỠđói, chẳng há» khát nước hay sợ hãi gì cả. Cáºu ta chẳng có vẻ gì cá»§a má»™t cáºu bé lạc giữa sa mạc, cách nÆ¡i có ngưá»i cả ngà n dặm. Tá»›i khi mở được miệng, tôi há»i em:
– Nhưng ... em là m cái gì ở đây?
Thế là em lặp lại câu nói lúc nãy, tháºt nhẹ nhà ng, như là má»™t Ä‘iá»u rất quan trá»ng:
– Nếu ông vui lòng ... xin vẽ hộ tôi một con cừu ...
Khi mà sá»± bà ẩn quá lá»›n, ngưá»i ta không dám không vâng lá»i. Dù Ä‘iá»u nà y tháºt là vô lý khi tôi Ä‘ang ở cách xa nÆ¡i ngưá»i ở cả ngà n dặm và đang bị nguy đến tÃnh mạng, tôi rút trong túi ra má»™t cây bút và má»™t mảnh giấy. Nhưng tôi sá»±c nhá»› rằng mình đã chỉ há»c địa lý, sá» ký, tÃnh toán và văn phạm, và tôi nói vá»›i cáºu bé (có vẻ hi khó chịu) rằng tôi không biết vẽ. Em trả lá»i tôi:
– Không sao đâu. Xin vẽ hộ tôi một con cừu.
Bởi vì tôi chưa bao giá» vẽ má»™t con cừu cả nên tôi vẽ lại cho em má»™t trong hai bức tranh mà tôi có thể vẽ. Äó là hình con trăn kÃn.
Và tôi sững sá» khi nghe cáºu bé trả lá»i:
– Không! Không! Tôi không muốn má»™t con voi trong bụng má»™t con trăn đâu. Con trăn nguy hiểm lắm, còn con voi thì quá ká»nh cà ng. Chá»— tôi bé lắm. Tôi cần má»™t con cừu. Hãy vẽ cho tôi má»™t con cừu!
Thế là tôi vẽ.
Em nhìn chăm chú, rồi nói:
– Không! Con nà y ốm quá. Hãy vẽ con khác đi.
Tôi vẽ.
Cáºu bé cá»§a tôi cưá»i nhẹ, giá»ng khoan dung:
– Ông thấy đấy ... đây không phải con cừu, đây là dê. Nó có sừng ...
Tôi lại vẽ lại lần nữa. Nhưng bức nà y cũng bị từ chối như các bức trước.
– Con nà y già quá. Tôi muốn má»™t con cừu sống tháºt lâu.
Bấy giỠtôi hết kiên nhẫn, bởi sốt ruột muốn bắt đầu tháo máy, tôi vẽ nguệch ngoạc bức vẽ nà y đây.
Và tôi nói bừa:
– Äây là cái thùng. Con cừu chú muốn nó ở trong ấy đấy.
Nhưng tôi hết sức ngạc nhiên khi thấy mặt vị quan toà nhỠcủa tôi sáng rõ lên:
– Äúng là cái mà tôi muốn đấy! Ông nghÄ© có cần nhiá»u cá» cho con cừu nà y không ạ?
– Sao váºy?
– Vì chỗ tôi bé lắm ...
– Chắc là đủ. Tôi vẽ cho em má»™t con cừu bé xÃu ấy mà .
Em cúi đầu xuống bức vẽ:
– Không nhỠlắm đâu ... Kìa! Nó đã ngủ rồi ...
Và như thế đấy, tôi đã là m quen vá»›i ông hoà ng bé nhá».
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Bảy 2 25, 2012 4:39 am Tiêu đề: |
|
|
Phải rất lâu tôi má»›i biết em từ đâu đến. Ông hoà ng bé nhá», vốn rất hay đặt câu há»i cho tôi, lại dưá»ng như không bao giá» chú ý nghe tôi há»i. Chỉ vì những tiếng ngẫu nhiên buá»™t ra dần dần nói cho tôi hiểu má»i sá»±. Và dụ như, khi lần đầu em thấy chiếc máy bay cá»§a tôi (tôi sẽ không vẽ chiếc máy bay đâu, bức vẽ đó quá phức tạp đối vá»›i tôi) em há»i tôi:
– Cái thứ nà y là cái gì?
– Không phải cái thứ. Nó bay được đấy. Nó là má»™t chiếc máy bay. Äó là chiếc máy bay cá»§a tôi.
Tôi tá»± hà o nói cho em biết là tôi bay. Em liá»n kêu lên:
– Sao? Ông từ trên trá»i rÆ¡i xuống ư?
– Phải, tôi nói khiêm tốn.
– Ai chà ! Cái nà y ngộ đấy ...
Và ông hoà ng bé nhá» báºt lên má»™t trà ng cưá»i khanh khách rất kháu nhưng là m tôi cáu lắm. Tôi muốn ai cÅ©ng phải đánh giá má»™t cách nghiêm túc má»i tai nạn cá»§a tôi. Sau đó em nói thêm:
– Thế là ông cÅ©ng từ trên trá»i rÆ¡i xuống! Ông ở hà nh tinh nà o?
Tức thì tôi loé lên má»™t tia sáng nà o đó, vá» sá»± có mặt bà ẩn cá»§a em, và đột nhiên tôi há»i:
– Thế ra em ở một hà nh tinh khác tới?
Nhưng em không trả lá»i tôi. Em khẽ lắc đầu nhìn chiếc máy bay cá»§a tôi:
– Nhưng mà ngồi trên cái đó thì ông cũng chẳng thể tới từ xa lắm đâu ...
Rồi em đắm mình trong giấc mÆ¡ mà ng tháºt dà i. Sau đó, móc túi lấy con cừu tôi vừa vẽ, em lại mê mải ngắm cái cá»§a báu đó.
Các bạn hãy tưởng tượng tôi bị kÃch động như thế nà o bởi lá»i thổ lá»™ ná»a vá»i vá» "các hà nh tinh khác" ấy. Vì váºy, tôi cố tìm hiểu rõ hÆ¡n:
– Cáºu bé Æ¡i, em từ đâu đến? "Chá»— em" là đâu thế? Em muốn mang con cừu cá»§a ta vỠđâu?
Sau má»™t lát im lặng trầm ngâm, em trả lá»i tôi:
– Có cái tốt là với cái thùng ông cho tôi, ban đêm con cừu có thể dùng nó là m nhà ở.
– Phải đấy. Và nếu em ngoan, ta sẽ còn cho em má»™t sợi dây để buá»™c nó lại ban ngà y. Và má»™t cái cá»c nữa.
Lá»i đỠnghị đó có lẽ là m cho ông hoà ng bé nhá» không vừa lòng:
– Buộc nó lại? Nghĩ gì mà lạ thế!
– Nhưng không buộc nó lại, nó sẽ đi lung tung, nó sẽ đi lạc ...
Cáºu bạn cá»§a tôi lại báºt cưá»i khanh khách:
– Nó đi đằng nà o được chứ?
– Bất cứ đâu. Cứ đi thẳng tới trước mặt ...
Bấy giỠông hoà ng nhá» nháºn xét má»™t cách nặng ná»:
– Không hỠgì. Chỗ tôi bé lắm!
Rồi, có lẽ vá»›i má»™t chút ngáºm ngùi, em nói thêm:
– Thẳng tá»›i trước mặt ngưá»i ta chẳng Ä‘i được bao xa đâu ...
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: CN 2 26, 2012 2:59 am Tiêu đề: |
|
|
Váºy đấy, tôi biết được má»™t Ä‘iá»u nữa tháºt quan trá»ng: Rằng cái hà nh tinh quê hương cá»§a cáºu em chỉ lá»›n hÆ¡n cái nhà má»™t chút!
Äiá»u ấy chẳng là m tôi ngạc nhiên nhiá»u lắm. Tôi vẫn biết ngoà i những hà nh tinh lá»›n như Trái Äất, Sao Kim, Sao Hoả, Sao Thuá»·, mà ngưá»i ta đặt tên cho, có hà ng trăm ngôi sao khác mà đôi khi bé đến ná»—i ngưá»i ta chỉ thấy trong kÃnh viá»…n vá»ng má»™t cách khó khăn. Khi má»™t nhà thiên văn khám phá ra má»™t trong bá»n chúng, nhà thiên văn ấy cho nó má»™t con số. Và dụ ông gá»i nó là "tiểu hà nh tinh 3251 "
Tôi có những lý do chÃnh đáng để coi rằng cái hà nh tinh từ đó ông hoà ng nhỠđến đây là tiểu hà nh tinh B612. Tiểu hà nh tinh đó chỉ được trông thấy có má»™t lần trong kÃnh viá»…n vá»ng năm 1909, bởi má»™t nhà thiên văn Thổ NhÄ© Kỳ.
Lúc đó ông nà y mở má»™t buổi thuyết trình lá»›n vá» phát hiện cá»§a mình tại má»™t Há»™i nghị Quốc tế vá» Thiên văn. Nhưng do bá»™ quần áo cá»§a ông ta, chẳng ai tin Ä‘iá»u ông ta nói. Ngưá»i lá»›n là thế đấy.
May mắn cho tiểu tinh cầu B612, má»™t nhà độc tà i Thổ NhÄ© Kỳ buá»™c dân Thổ phi mặc âu phục, ai không tuân theo sẽ bị tá»™i chết. Nhà thiên văn trình bà y lại vấn đỠnăm 1920, trong bá»™ quần áo rất lịch sá»±. Và lần nà y, tất cả má»i ngưá»i đồng ý vá»›i ông ta.
Nếu tôi kể vá»›i các bạn tỉ mỉ vá» tiểu tinh cầu B612, và nếu tôi tiết lá»™ vá»›i các bạn số hiệu cá»§a nó, ấy là tại các ngưá»i lá»›n. Những ngưá»i lá»›n rất thÃch chữ số. Khi bạn nói chuyện vá»›i há» vá» má»™t ngưá»i bạn má»›i, không bao giá» há» há»i bạn vá» cái cốt yếu đâu. Há» không bao giá» há»i: "Giá»ng nói hắn ta thế nà o? Hắn thÃch chÆ¡i trò gì? Hắn có sưu tầm bươm bướm không?" Há» chỉ há»i bạn: "Hắn ta bao nhiêu tuổi? Hắn ta có mấy anh em? Hắn ta cân nặng bao nhiêu?" Thế đấy. Sau đó, há» cho váºy là há» hiểu hắn ta rồi. Nếu bạn nói vá»›i những ngưá»i lá»›n: "Tôi có thấy má»™t cái nhà gạch mầu hồng vá»›i hoa phong lữ trên cá»a sổ, và chim bồ câu trên mái ..." há» chẳng là m thế nà o mà hình dung nổi cái nhà ấy như thế nà o đâu. Phải nói vá»›i há»: "Tôi đã thấy má»™t cái nhà 10 vạn franc". Há» sẽ kêu ngay: "Ôi tháºt xinh đẹp là m sao."
Như váºy đó, nếu các bạn bảo há»: "Ông hoà ng bé nhá» là có tháºt chứ, chứng cứ là cáºu ta rất đẹp, cáºu ta cưá»i và cáºu ta thÃch có má»™t con cừu. Khi ngưá»i ta thÃch có má»™t con cừu, thế là có ngưá»i ấy chứ!", há» sẽ nhún vai và cho bạn là trẻ con! Nhưng nếu bạn há»i há»: "Cái hà nh tinh từ đó cáºu ấy Ä‘i đến đây là tiểu tinh cầu B612", thế là há» nghe ra ngay, và thôi không phá quấy bạn vá»›i các câu há»i cá»§a há» nữa. Há» là thế. Không nên giáºn há». Trẻ con phải hết sức rá»™ng lượng đối vá»›i ngưá»i lá»›n.
Nhưng chắc chắn rằng đối vá»›i bá»n ta là những ngưá»i hiểu Ä‘á»i, chúng ta cóc cần những con số! Tôi đã rất thÃch bắt đầu kể câu chuyện nà y như kiểu má»™t câu chuyện thần tiên. Tôi đã rất thÃch nói thế nà y:
"Xưa có má»™t lần, má»™t ông hoà ng bé nhỠở trên má»™t tinh cầu chỉ lá»›n hÆ¡n cáºu ấy có má»™t tÃ, cáºu ấy thấy cần có má»™t ngưá»i bạn thân ...". Äối vá»›i những ai hiểu Ä‘á»i, kể như váºy có vẻ tháºt hÆ¡n nhiá»u.
Bởi vì tôi không muốn ngưá»i ta Ä‘á»c cuốn sách cá»§a tôi má»™t cách há»i hợt. Khi kể lại các ká»· niệm nà y, tôi buồn tá»§i biết bao. Sáu năm đã qua, từ khi cáºu bạn tôi Ä‘i mất vá»›i con cừu cá»§a em. Nếu tôi cố gắng tả lại em ở đây, chÃnh là để tôi không quên em. Tháºt là buồn nếu ta quên má»™t ngưá»i bạn. Có phải ai cÅ©ng có được má»™t ngưá»i bạn thân đâu. Và có lẽ tôi sắp trở nên những ngưá»i lá»›n, chỉ còn thÃch các chữ số. Lại chÃnh cÅ©ng vì thế nữa mà tôi đã mua má»™t há»™p mà u nước và bút chì mà u. Trở lại vẽ vá»i tháºt là khó, và o tuổi tôi bây giá», khi mà ngưá»i ta chưa há» vẽ gì ngoà i con trăn khép kÃn vá»›i con trăn mở từ hồi lên sáu. Tôi sẽ cố thá», hẳn thế, là m những bức chân dung cà ng giống cà ng hay. Nhưng tôi không thà nh công chút nà o. Má»™t bức trước vứt Ä‘i, bức sau còn tệ hÆ¡n nữa. Tôi lại cÅ©ng có sai lầm vá» tầm vóc. Chá»— nà y thì ông hoà ng nhá» lá»›n quá. Chá»— kia em bé quá. Tôi cứ lần mò như thế nà y rồi như thế khác, khi được khi không. Cuối cùng tôi còn nhầm ở những nét quan trá»ng hÆ¡n nữa. Nhưng nà y, các bạn phải tha lá»—i cho tôi. Bạn tôi không há» giảng giải gì cho tôi. Có lẽ em cho là tôi cÅ©ng như em. Nhưng tôi, buồn thay, tôi không biết cách nhìn thấy con cừu xuyên qua cái thùng. Có lẽ tôi hÆ¡i giống những ngưá»i lá»›n rồi. Tôi đã già rồi.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: CN 2 26, 2012 10:04 am Tiêu đề: |
|
|
Má»—i ngà y tôi lại biết thêm má»™t Ä‘iá»u gì đó vá» hà nh tinh, vá» lúc ra Ä‘i, vá» cuá»™c du hà nh cá»§a cáºu. Cái ấy đến nhẹ nhà ng bằng những suy Ä‘oán ngẫu nhiên. CÅ©ng như váºy đó mà và o ngà y thứ ba, tôi được biết vá» tấm bi kịch cá»§a những cây baobab.
Lần nà y cÅ©ng là nhá» con cừu, ông hoà ng nhá» há»i tôi, như vừa má»›i nghÄ© ra Ä‘iá»u gì nghiêm trá»ng lắm:
– Có tháºt đúng là con cừu ăn những bụi cây con không?
– Phải, đúng đấy.
– ồ, tốt quá!
Tôi không hiểu sao chuyện những con cừu ăn những bụi cây con lại quan trá»ng như thế. Nhưng ông hoà ng nhá» nói thêm:
– Cho nên chúng ăn cả những cây baobab chứ?
Tôi bảo rằng cây baobab không phải là thứ bụi cây nhá», mà là những cây to như cả cái nhà thá», và cáºu em có mang theo cả má»™t đà n voi, thì cả đà n voi ấy cÅ©ng chẳng là m lung lay nổi má»™t cây baobab.
ý nghÄ© vỠđà n voi là m cho ông hoà ng nhá» báºt cưá»i:
– Phải chồng con nà y lên con kia ...
Nhưng cáºu em nháºn xét vá»›i vẻ triết lý:
– Bá»n baobab, trước khi lá»›n, cÅ©ng bắt đầu bé tẹo chứ!
– Äúng là như thế. Nhưng sao em lại cứ muốn cho con cừu cá»§a em ăn những cây baobab nhá» thế?
Em trả lá»i: "Ôi chà !" như đó là má»™t chuyện tất nhiên. Và tôi phải bắt trà thông minh cá»§a tôi là m việc dữ dá»™i má»›i tá»± hiểu được vấn đỠấy.
Nguyên là , trên hà nh tinh cá»§a ông hoà ng nhá», cÅ©ng như trên má»i hà nh tinh khác, Ä‘á»u có những loại cá» tốt và những loại cá» xấu. Do đó, có hạt tốt cá»§a cá» tốt và hạt xấu cá»§a cá» xấu. Nhưng không thể nhìn thấy hạt. Chúng ngá»§ trong bà máºt cho đến khi má»™t cái hạt nà o trong bá»n chúng nổi hứng muốn thức dáºy ... Nó vươn vai, rụt rè nhú lên mặt trá»i má»™t cái nhánh con hiá»n là nh tuyệt xinh. Nếu là nhánh dưa hay má»™t nhánh hồng, ta có thể muốn để cho nó má»c thế nà o tuỳ ý. Nhưng nếu là má»™t cây xấu, ngay khi nháºn ra là phải nhổ ngay. Mà trên hà nh tinh cá»§a ông hoà ng nhá» thì có những hạt giống kinh khá»§ng ... ấy là những hạt baobab. Chúng nhiá»…m đầy cả tinh cầu. Mà má»™t cây baobab, nếu như ta chú ý muá»™n mà ng quá, ta có thể chẳng bao giá» dẫy nó ra được nữa, baobab sẽ má»c cao và rá»… nó chằng chịt khắp tinh cầu. Nó cho rá»… cá»§a nó xói đục hà nh tinh. Và nếu hà nh tinh mà quá bé, mà nếu cây baobab mà nhiá»u quá, có thể là m vỡ tung cả hà nh tinh.
"Äây là má»™t vấn đỠká»· luáºt, ông hoà ng nhá» vá» sau nói vá»›i tôi. Khi ta là m vệ sinh cho ta buổi sáng rồi, ta phải là m kỹ vệ sinh cho hà nh tinh. Phải Ä‘á»u đặn lo nhổ bá»n baobab ngay lúc ta vừa phân biệt được chúng vá»›i cây hoa hồng. Äó là má»™t việc là m chán lắm, nhưng mà tháºt dá»…."
Äến má»™t ngà y, cáºu em khuyên tôi cố sức vẽ được má»™t bức vẽ đẹp, để cho các cáºu bé ở quê hương tôi ghi nhá»› chuyện ấy. "Má»™t ngà y kia, nếu các bạn ấy lên đưá»ng, cáºu em nói vá»›i tôi, chuyện ấy sẽ có Ãch cho há». Äôi khi hoãn lại má»™t việc cÅ©ng chẳng hại gì. Nhưng nếu là những cây baobab, thì bao giá» cÅ©ng tai hoạ đấy. Tôi có biết má»™t tinh cầu, trên ấy có má»™t gã lưá»i. Hắn bá» mặc ba cái cây con ..."
Thế là , theo sá»± chỉ dẫn cá»§a ông hoà ng nhá», tôi đã vẽ tinh cầu đó. Tôi tuyệt không thÃch lên mặt dạy Ä‘á»i. Nhưng cái hoạ baobab còn Ãt ngưá»i biết quá, mà những nguy hiểm mà má»™t cáºu bé má»™t mai lạc và o má»™t tiểu tinh cầu sẽ gặp phải thì rất là đáng kể, cho nên, chỉ má»™t lần thôi, tôi là m khác vá»›i nguyên tắc cá»§a tôi. Tôi xin nói: "Hỡi các em! Hãy coi chừng bá»n baobab!" ấy chÃnh là để báo trước cho các bạn tôi vá» má»™t nguy cÆ¡ mà các bạn cÅ©ng như tôi vẫn gần ká» bên nó mà không hay biết, nên tôi ra sức tháºt nhiá»u để vẽ bức vẽ đó! Bà i há»c mà tôi đưa ra rất xứng công. Có lẽ bạn sẽ tá»± há»i: Tại sao trong cuốn sách nà y không có bức vẽ nà o to lá»›n bằng bức vẽ những cây baobab? Câu trả lá»i đơn giản thôi: tôi có thá» vẽ nhưng không thà nh. Khi vẽ cây baobab, tôi bị thôi thúc bởi má»™t tình cảm cấp bách.
Chú thÃch :Cây baobab (Adansonia)
Cây baobab (Adansonia) là má»™t trong tám loại cây đặc biệt, sống ở Madagascar, châu Phi hoặc châu Úc. Cao khoảng 5-25m, đưá»ng kÃnh thân cây lên đến 7m, cây baobab nổi tiếng vá»›i khả năng lưu trữ nước trong thân cây. Nó có thể chứa 120.000 lÃt nước trong bụng cây để chống chá»i lại những đợt hạn hán khắc nghiệt.
Theo quan niệm cá»§a ngưá»i châu Phi, đây là loại cây thiêng, là nÆ¡i cư trú cá»§a các vị thần
Việt Báo (Theo_TuoiTre)
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Hai 2 27, 2012 12:36 am Tiêu đề: |
|
|
Ôi! Ông hoà ng bé nhá» Æ¡i, dần dà , như váºy đó, tôi hiểu ra cuá»™c Ä‘á»i nhá» nhoi buồn bã cá»§a em. Bao lâu nay em chỉ nhá» sá»± êm Ä‘á»m cá»§a hoà ng hôn để mà khuây khoả. Tôi biết được nét má»›i đó và o buổi sáng ngà y thứ tư, khi em bảo tôi:
– Tôi rất thÃch cảnh mặt trá»i lặn. Ta Ä‘i xem mặt trá»i lặn Ä‘i.
– Nhưng phải đợi chứ ...
– Äợi cái gì?
– Äợi lúc mặt trá»i đó lặn.
Thoạt nhiên em có vẻ kinh ngạc, và rồi em tá»± cưá»i mình. Và em bảo tôi:
– Tôi cứ tưởng còn ở nhà !!
Thế đấy. Khi ở nước Mỹ là buổi trưa thì ai cÅ©ng biết là mặt trá»i Ä‘ang lặn ở nước Pháp. Nếu chỉ cần Ä‘i má»™t phút là đến được nước Pháp là xem được cảnh mặt trá»i lặn. Không may nước Pháp ở quá xa. Nhưng, trên cái hà nh tinh bé đến thế cá»§a em, em chỉ cần dịch ghế và i bước. Khi nà o em thÃch là em nhìn thấy mặt trá»i lặn ...
– Có má»™t ngà y, tôi nhìn mặt trá»i lặn bốn mươi ba lần!
Một chốc sau đó em nói thêm:
– Ông biết đấy... khi ngưá»i ta buồn quá, ngưá»i ta thÃch cảnh mặt trá»i lặn...
– Thế cái ngà y bốn mươi ba lần mặt trá»i lặn ấy, có phải em buồn quá không?
Nhưng ông hoà ng bé nhá» không trả lá»i.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Hai 2 27, 2012 6:38 am Tiêu đề: |
|
|
Ngà y thứ năm, vẫn là nhỠở con cừu, tôi biết được cái bà máºt ấy trong cuá»™c Ä‘á»i ông hoà ng bé nhá». Bất ngá» em há»i tôi, không cần mà o đầu, y như đó là kết quả cá»§a má»™t vấn đỠđược âm thầm suy nghÄ© từ lâu rồi:
– Một con cừu, nếu nó ăn cây non, tất nó cũng ăn hoa chứ?
– Cừu thì gặp cái gì nó ăn cái ấy.
– Cả những bông hoa có gai ư?
– Phải. Cả những bông hoa có gai.
– Thế thì gai dùng để là m gì nà o?
Tôi không biết. Tôi bấy giá» Ä‘ang báºn tháo má»™t Ä‘inh ốc vặn quá chặt trong động cÆ¡ cá»§a tôi. Tôi đã rất lo lắng vì thấy cái máy có vẻ há»ng nặng lắm, mà nước uống thì cạn dần là m cho tôi sợ xảy ra Ä‘iá»u tệ hại nhất.
– Những cái gai, chúng dùng để là m gì?
Ông hoà ng nhá» không bao giá» chịu bá» má»™t câu há»i, má»™t khi đã nói ra. Tôi thì Ä‘ang bá»±c quá vá»›i cái Ä‘inh ốc, và tôi trả lá»i bừa:
– Gai, nó chẳng dùng được và o việc gì sất. Nó chỉ là cái tÃnh độc ác cá»§a hoa thôi!
– ồ!
Nhưng sau má»™t lát im lặng em kêu lên má»™t cách giáºn dá»—i:
– Tôi không tin! Loà i hoa yếu đuối lắm. Chúng ngây thơ lắm. Chúng cố tự là m cho chúng được vững tâm. Chúng cho là với những cái gai, chúng đã ghê gớm lắm...
Tôi không trả lá»i gì cả. Lúc ấy, tôi tá»± nhá»§: "Cái Ä‘inh ốc nà y mà còn ngoan cố, ông sẽ cho mà y má»™t búa văng xương."
Ông hoà ng nhỠlại là m sao lãng những suy nghĩ của tôi:
– Còn ông, ông tưởng rằng hoa...
– Không! Không! Tôi có tưởng gì đâu! Tôi trả lá»i đại thế thôi. Tôi Ä‘ang báºn những việc hệ trá»ng!
Cáºu nhìn tôi ngạc nhiên:
– Những việc hệ trá»ng!
Cáºu em nhìn thấy tôi tay cầm búa, các ngón Ä‘en thui vì dầu máy, cúi xuống má»™t váºt mà em xem ra tháºt là xấu xÃ.
– Ông nói như các ngưá»i lá»›n ấy!
Câu ấy là m tôi hơi xấu hổ. Nhưng không thương xót, em nói thêm:
– Ông lẫn lộn hết... ông xáo trộn hết!
Cáºu em thá»±c sá»± bá»±c tức. Mái tóc cá»§a em và ng xoã tung ra trước gió:
– Tôi biết có má»™t tinh cầu, trên đó có má»™t ông mặt mÅ©i đỠgay. Ông ta không há» ngá»i má»™t bông hoa. Không há» ngắm má»™t vì sao. Không há» yêu má»™t ngưá»i nà o. ông ta chẳng bao giá» là m cái gì khác những bà i tÃnh cá»™ng. Và suốt ngà y ông ta cứ lặp Ä‘i lặp lại như ông: "Tôi là má»™t ngưá»i đúng đắn! Tôi là má»™t ngưá»i đúng đắn!", và cái đó là m ông ta vênh vang hợm hÄ©nh. Nhưng ông ta đâu có phải là ngưá»i, ông ta là má»™t cái nấm!
– Một cái gì?
– Một cái nấm!
Ông hoà ng bé nhá» lúc nà y tái xanh vì giáºn.
– Äã hà ng triệu năm nay, hoa là m ra gai. Hà ng triệu năm nay, cừu vẫn cứ ăn hoa. Váºy mà tìm hiểu xem vì sao hoa lại cứ khổ sở là m ra những cái gai vô tÃch sá»± ấy, lại là chuyện không đúng đắn hay sao? Chiến tranh giữa cừu và hoa là chuyện không quan trá»ng hay sao? Không đúng đắn hÆ¡n, không quan trá»ng hÆ¡n những bà i tÃnh cá»™ng cá»§a má»™t cái ông to tướng mặt mÅ©i đỠgay hay sao? Và nếu như tôi, tôi biết má»™t cái hoa duy nhất trên Ä‘á»i không có ở đâu ngoà i tinh cầu cá»§a tôi, thế mà má»™t con cừu nhá» có thể huá»· hoại nó bằng cách táp má»™t cái mà thôi, và o má»™t buổi sáng nà o đó, mà không há» biết là mình vừa là m cái gì, chuyện đó không quan trá»ng hay sao!
Em đỠmặt rồi nói tiếp:
– Khi má»™t ngưá»i yêu má»™t Ä‘oá hoa duy nhất trong hà ng triệu triệu ngôi sao, thì chỉ nhìn những ngôi sao là đủ là m cho anh ta hạnh phúc. Anh ta nghÄ©: "Äoá hoa cá»§a mình ở đâu đó trên kia..." Nhưng nếu con cừu mà ăn Ä‘oá hoa Ä‘i, thì anh ta sẽ thấy như là tất cả các ngôi sao tá»± nhiên tắt lịm! Và chuyện đó không quan trá»ng hay sao!
Em nghẹn ngà o không nói được nữa. Thốt nhiên em báºt lên nức nở. Äêm đã buông xuống. Tôi đã bá» các đồ nghá» xuống. Tôi cóc cần cái búa cá»§a tôi, cái Ä‘inh ốc cá»§a tôi, cóc cần cái khát, cóc cần cái chết. Trên má»™t ngôi sao, trên má»™t hà nh tinh, hà nh tinh cá»§a tôi, trái đất, có má»™t ông hoà ng bé nhá» cần được an á»§i! Tôi ôm em trong vòng tay. Tôi ru em. Tôi nói vá»›i em: "Äoá hoa mà em yêu không bị nguy đâu... Tôi sẽ vẽ má»™t cái rá» mõm, cho con cừu cá»§a em... Tôi..." Tôi không biết nói vá»›i em thế nà o nữa. Tôi cảm thấy mình rất vụng vá». Tôi không biết là m sao vá»›i tá»›i được em, Ä‘i đâu để gặp được em... Tháºt huyá»n bà là m sao, cái xứ sở cá»§a nước mắt.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Ba 2 28, 2012 2:19 am Tiêu đề: |
|
|
Tôi đã tìm hiểu rất nhanh để hiểu hÆ¡n vá» Ä‘oá hoa nà y. Trên tinh cầu cá»§a ông hoà ng nhá», vẫn thưá»ng có những bông hoa rất đơn giản, Ä‘iểm trang chỉ bằng má»™t vòng cánh hoa, và chẳng chiếm bao nhiêu chá»—, và chẳng là m phiá»n ai. Má»™t buổi sáng, chúng hiện ra trong cá» rồi lại héo tà n và o chiá»u tối. Nhưng cái cây hoa ấy, má»™t ngà y kia, đã nảy mầm từ má»™t cái hạt không biết từ đâu tá»›i và ông hoà ng nhỠđã theo dõi cái mầm con không giống vá»›i các mầm con nà o khác. Nó có thể là má»™t loại baobab má»›i. Nhưng cái cây nhá» liá»n thôi không lá»›n lên nữa, và bắt đầu sá»a soạn để ra hoa. Ông hoà ng nhá» chứng kiến sá»± xuất hiện má»™t cái nụ lá»›n, cảm thấy rõ rà ng từ cái nụ nà y sẽ lá»™ ra má»™t Ä‘iá»u kỳ diệu, nhưng Ä‘oá hoa vẫn cứ Ä‘iểm trang hoà i, nấp kÃn trong căn buồng xanh cá»§a nó. Hoa chưa chá»n kỹ mầu sắc cá»§a mình. Hoa cháºm rãi trang phục, sá»a lại ngay ngắn từng cánh hoa. Hoa không muốn hiện ra nhà u nát như cái mồng gà . Hoa chỉ muốn lá»™ ra trong sắc hương rá»±c rỡ. Ôi chao! Hoa tháºt là điệu! Cuá»™c trang Ä‘iểm huyá»n bà cá»§a nà ng kéo dà i từ ngà y nà y sang ngà y ná». Và rồi tá»›i má»™t sá»›m mai, đúng giá» mặt trá»i má»c, nà ng hiện ra.
Và nà ng, vốn đã công phu đến như thế, bây giỠvừa ngáp vừa nói:
– Ôi! Em chỉ vừa thức dáºy... Em xin lá»—i anh... Tóc tai em còn rÅ© rượi thế nà y...
Thế là ông hoà ng nhỠkhông nén nổi sự ngưỡng mộ:
– Nà ng tháºt là đẹp!
– Tháºt váºy sao, – hoa trả lá»i má»™t cách nhẹ nhà ng – Và em lại cùng sinh ra vá»›i vầng dương...
Ông hoà ng nhá» biết ngay cô nà ng không lấy gì là m kiêm tốn lắm, nhưng nà ng tháºt là dá»… thương!
– Äã đến giá» Ä‘iểm tâm, có phải anh không, – nà ng nói thêm ngay sau đó, – xin anh hãy nhá»› đến em...
Thế là ông hoà ng nhá», đầy xấu hổ, Ä‘i tìm má»™t chiếc thùng tưới đầy nước mát và tưới cho bông hoa.
Như váºy đấy, cô nà ng đã nhanh chóng là m cho cáºu em lo nghÄ© vá»›i tÃnh kiêu kỳ hÆ¡i u ám cá»§a cô. Chẳng hạn má»™t hôm, cô đã nói vá»›i ông hoà ng nhá» vá» bốn cái gai cá»§a mình:
– Chúng có thể tá»›i đây, bá»n hổ ấy, vá»›i móng vuốt cá»§a chúng.
– Trên tinh cầu cá»§a anh không có hổ, ông hoà ng nhá» nháºn xét. Vả lại, hổ đâu có ăn cá».
– Em đâu phải là cá», bông hoa nói nhẹ nhà ng.
– Xin lỗi...
– Em chẳng sợ gì hổ, nhưng em khiếp gió luồn. Anh có một tấm chắn gió nà o không?
"Khiếp gió luồn... đối vá»›i má»™t cây nhá» thế là không hay, ông hoà ng nhá» nháºn xét. Cô nà ng nà y tháºt phức tạp..."
– Chiá»u tối anh hãy đặt em trong bầu kÃnh nhé. Chá»— anh rét lắm. Thiếu tiện nghi quá. ở chá»— em...
Nhưng cô nà ng im bặt. Cô đến đây lúc hãy còn là hạt. Cô chẳng thể hiểu được gì vỠcác thế giới khác. Ngượng vì trót để lộ là mình bốc phét một cách ngây ngô quá như thế, cô húng hoáng ho hai ba lượt để dồn ông hoà ng nhỠvà o lúng túng:
– Cái chắn gió, anh có không?...
– Anh đã định đi lấy thì em bắt đầu nói!
Thế là cô nà ng cố ho mạnh hÆ¡n nữa để bắt buá»™c cáºu phải nháºn lá»—i.
Váºy mà ông hoà ng nhá», bởi vì ý tốt cá»§a tình yêu, vẫn đối xá» vá»›i cô rất tốt. Chà ng đã nghÄ© ngợi nghiêm trang vá» những lá»i nói vá»› vẩn cá»§a nà ng, và trở nên khổ sở lắm.
"Äáng lẽ tôi không nên nghe, má»™t hôm cáºu em thú nháºn vá»›i tôi, không bao giá» nên nghe loà i hoa cả. Chỉ nên nhìn chúng và thở hương thÆ¡m cá»§a chúng thôi. Cái hoa cá»§a tôi là m thÆ¡m ngát tinh cầu cá»§a tôi, nhưng tôi lại không biết vui lòng. Câu chuyện móng vuốt ấy đáng lẽ là m cho tôi cảm động thì tôi lại bá»±c..."
Cáºu còn thú nháºn vá»›i tôi:
"Ngà y ấy, tôi chẳng biết cách hiểu. Äáng lẽ tôi phải xét Ä‘oán nà ng trên việc là m chứ không phải bằng lá»i nói. Nà ng toả thÆ¡m tôi, là m cho tôi sáng rá»±c lên. Äáng lẽ tôi không bao giá» nên bá» Ä‘i cả. Äáng lẽ tôi phải thấy được cái dịu hiá»n cá»§a nà ng đằng sau má»i đòi há»i đáng thương ấy. Loà i hoa thưá»ng hay mâu thuẫn! Nhưng bấy giá» tôi còn quá trẻ để mà biết yêu nà ng."
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Tư 2 29, 2012 12:10 am Tiêu đề: |
|
|
Tôi Ä‘oán rằng em nhá» và o má»™t chuyến thiên di cá»§a loà i chim hoang để mà thoát Ä‘i. Buổi sáng hôm ra Ä‘i, em đã dá»n dẹp tinh cầu tháºt ngăn nắp. Em nạo vét kỹ cà ng các quả núi lá»a Ä‘ang hoạt động cá»§a em. Em có hai quả núi lá»a Ä‘ang hoạt động. Và chúng rất thuáºn tiện cho việc nấu ăn buổi sáng. Em cÅ©ng có má»™t quả núi lá»a đã tắt... Nhưng, như lá»i em nói: "Biết đâu đấy!" nên em cÅ©ng nạo vét cả quả núi lá»a đã tắt nữa. ÄÆ°á»£c nạo vét kỹ, các quả núi lá»a sẽ cháy đỠvà đá»u, không có phun trà o. Các tráºn phun trà o cá»§a núi lá»a cÅ©ng giống như lá»a trong lò sưởi. Tất nhiên là trên trái đất cá»§a chúng ta, chúng ta tháºt nhá» bé quá, không nạo vét được các quả núi lá»a cá»§a mình. Cho nên chúng gây cho ta nhiá»u Ä‘iá»u phiá»n phức.
Ông hoà ng nhá» cÅ©ng nhổ, vá»›i má»™t chút ngáºm ngùi, những cái mầm vừa nhú cá»§a bá»n baobab. Em đã nghÄ© rằng mình sẽ không bao giá» vá» nữa. Nhưng má»i việc quen thuá»™c nà y buổi sáng hôm nay sao đối vá»›i em tháºt vô cùng êm Ä‘á»m. Và , khi em tưới hoa lần cuối, và sá»a soạn Ä‘áºy nà ng trong lồng kÃnh, em cảm thấy muốn khóc.
– Vĩnh biệt, em nói với hoa.
Nhưng nà ng không đáp.
– Vĩnh biệt, em nhắc lại.
Hoa ho lên. Nhưng không phải vì viêm há»ng.
– Em đã khỠdại lắm, sau cùng cô nói. Anh tha lỗi cho em. Hãy cố gắng mà sống hạnh phúc.
Ông hoà ng nhá» ngạc nhiên vì không thấy nà ng trách móc. Em đứng sững, tay cầm nguyên cái bầu kÃnh. Em không hiểu được vẻ dịu dà ng bình tÄ©nh ấy cá»§a nà ng.
– Vâng, em yêu anh, hoa nói vá»›i em. Anh không biết gì cả, ấy là lá»—i tại em. Äiá»u ấy không quan trá»ng. Nhưng anh, anh cÅ©ng khá» dại như em. Hãy cố gắng mà sống hạnh phúc... Anh bá» cái bầu kÃnh đó xuống Ä‘i. Em không cần đâu...
– Thế gió...
– Em không hay bị cảm nhiá»u thế đâu... Gió mát ban đêm tốt cho em lắm. Em là má»™t cái hoa mà .
– Nhưng bá»n thú...
– Chắc em phải chịu đựng và i ba con sâu nếu em muốn biết bươm bướm là thế nà o. Hình như lÅ© bướm ấy tháºt là đẹp. Nếu không ai sẽ viếng thăm em? Anh sẽ Ä‘i xa. Còn bá»n thú dữ, em không sợ. Em có móng vuốt cá»§a em.
Nà ng ngây thơ chìa ra bốn cái gai của mình. Rồi nà ng nói thêm:
– Äừng chần chá» như váºy nữa, khó chịu lắm. Anh đã quyết ra Ä‘i mà . Hãy Ä‘i Ä‘i anh.
Bởi vì nà ng không muốn em nhìn thấy nà ng khóc. Äó là má»™t Ä‘oá hoa vô cùng kiêu hãnh...
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Năm 3 01, 2012 12:39 am Tiêu đề: |
|
|
Cáºu em đã Ä‘i qua vùng có các tiểu tinh cầu 325, 326, 327, 328, 329 và 330. Em bắt đầu Ä‘i thăm các tiểu tinh cầu ấy để kiếm việc và để há»c há»i.
Tiểu tinh cầu thứ nhất có má»™t ông vua ở. Nhà vua mặc áo đỠtÃa Ä‘Ãnh lông thú, ngá»± trên má»™t cái ngai và ng tháºt giản dị nhưng đồng thá»i cÅ©ng tháºt uy nghi.
– à ! Äây là má»™t thần dân! Nhà vua kêu lên khi thấy ông hoà ng nhá».
Và ông hoà ng bé tá»± há»i:
– Là m sao ông ta nháºn được ra mình khi mà chưa gặp mình bao giá» nhỉ!
Em không biết rằng, đối vá»›i các báºc đế vương, thế giá»›i đơn giản lắm. Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u là thần dân.
– Ngươi hãy đến gần cho ta nhìn ngươi được kỹ, nhà vua nói vá»›i em, ngà i rất khoái được là m vua vá»›i má»™t ngưá»i nà o đó.
Ông hoà ng nhỠđưa mắt tìm chá»— ngồi, nhưng cả tinh cầu đã bị cái áo choà ng lông thú tuyệt đẹp choán hết chá»—. Em đà nh phải đứng, và , vì nhá»c quá, em ngáp má»™t cái.
– Äứng trước má»™t báºc đế vương mà ngáp là vô lá»…, vua phán. Ta cấm ngươi ngáp.
– Chỉ vì tôi không giữ được ạ! Ông hoà ng nhỠrất ngượng đáp lại. Tôi từ xa đến đây mà chưa được ngủ...
– Thế thì, vua phán, ta ra lệnh cho ngươi ngáp. Bao nhiêu năm nay, ta chưa được thấy ai ngáp. Những cái ngáp đối vá»›i ta là cái lạ đấy. Ngươi ngáp nữa Ä‘i. Äó là lệnh ta.
– Cái nà y khó quá... tôi không ngáp được nữa... Ông hoà ng nhỠnói, mặt đỠbừng.
– Hừm! Hừm! Vua đáp. Thế thì ta ra lệnh cho ngươi khi thì ngáp khi thì...
Nhà vua hÆ¡i lúng túng và có vẻ pháºt ý.
Vì vua chú trá»ng nhất là uy quyá»n cá»§a mình phải được tuân theo. Ngà i không tha thứ được sá»± trái lệnh. Äó là má»™t nhà vua chuyên chế. Nhưng, vì ngà i rất tốt bụng, nên chỉ ra những cái lệnh hợp lý thôi.
Ngà i thưá»ng phán: "Nếu ta mà ra lệnh cho má»™t võ tướng phải biến thà nh chim biển, và võ tướng ấy chẳng tuân lệnh ta, thì ấy không phải là lá»—i cá»§a võ tướng đó. ấy là lá»—i cá»§a ta."
– Tôi ngồi được không ạ? Ông hoà ng nhá» rụt rè há»i.
– Ta lệnh cho ngươi ngồi, vua đáp lại, vừa uy nghi kéo một vạt áo choà ng lông thú lên.
Nhưng ông hoà ng bé nhá» lấy là m kinh ngạc. Cái hà nh tinh tháºt là bé. Äức vua có thể trị vì trên cái gì ở đây?
– Tâu bệ hạ, em nói, cúi xin bệ hạ cho tôi được há»i...
– Ta ra lệnh cho ngươi há»i, vua vá»™i và ng nói.
– Tâu bệ hạ, ngà i trị vì trên cái gì?
– Trên tất cả. Nhà vua đáp, hết sức giản dị.
– Trên tất cả?
Äức vua phác má»™t cá» chỉ dứt khoát chỉ cái hà nh tinh cá»§a mình, các hà nh tinh khác và các ngôi sao.
– Trên tất cả những cái đó? Ông hoà ng nhá» há»i.
– Trên tất cả những cái đó... đức vua trả lá»i.
Bởi vì đó không phải là một vị vua chuyên chế mà còn là một vị vua toà n năng.
– Các ngôi sao có tuân lệnh bệ hạ không?
– Chắc chắn rồi, vua trả lá»i em. Chúng láºp tức tuân lệnh. Trẫm không dung thứ sá»± trái lá»i.
Má»™t quyá»n lá»±c như thế là m cho ông hoà ng nhá» thÃch mê. Nếu em mà có quyá»n lá»±c ấy, em có thể mặc sức mà ngắm, không phải là bốn mươi bốn, mà đến bảy mươi hai, đến má»™t trăm, đến cả hai trăm cảnh mặt trá»i lặn trong má»™t ngà y, mà chẳng phải xê dịch ghế ngồi. Rồi em cảm thấy hÆ¡i buồn vì chợt nghÄ© đễn cái tinh cầu nhá» bị bá» rÆ¡i cá»§a mình, em đánh bạo xin nhà vua má»™t ân huệ:
– Tôi muốn được xem cảnh mặt trá»i lặn... xin bệ hạ hãy là m tôi vui lòng, hãy ra lệnh cho mặt trá»i lặn...
– Nếu ta ra lệnh cho một võ tướng bay từ đoá hoa nà y sang đoá hoa kia như một con bướm, hay lệnh cho ông ta viết một vở bi kịch, hay biến thà nh chim biển, và nếu vị võ tướng ấy không tuân lệnh, thì lỗi ấy ở ông ta hay ở ta?
– ởbệ hạ, ông hoà ng nhỠcả quyết.
– Äúng. Phải cho má»—i ngưá»i là m việc ngưá»i đó có thể là m, đức vua nhắc lại. Quyá»n lá»±c trước hết phải dá»±a trên lẽ phải. Nếu nhà ngươi ra lệnh cho thần dân cá»§a mình nhảy xuống bể, há» sẽ là m cách mạng. Ta có quyá»n buá»™c tuân lệnh ta vì má»i lệnh ta Ä‘á»u hợp lý.
– Thế cảnh mặt trá»i lặn cá»§a tôi thì sao? Ông hoà ng nhá» vốn đã đặt ra câu há»i thì không bao giá» quên, há»i lại.
– Cảnh mặt trá»i lặn cá»§a ngươi, ngươi sẽ có. Ta muốn thế. Nhưng trong khoa há»c cai trị cá»§a ta, ta phải chỠđến lúc đủ má»i Ä‘iá»u kiện.
– Äến bao giá» thì đủ? Ông hoà ng nhá» há»i.
– ừm! ừm! Nhà vua nói, thoạt tiên tra má»™t cuốn lịch to tướng, ừm! ừm! Và o lúc... khoảng... khoảng... Và o lúc chiá»u nay, khoảng bảy giá» bốn mươi phút! Nhà ngươi sẽ thấy được lệnh ta được tuân thá»§.
Ông hoà ng nhá» ngáp. Em tiếc cho cảnh mặt trá»i lặn hụt cá»§a em. Và rồi em cÅ©ng hÆ¡i thấy chán:
– Tôi chẳng có gì là m ở đây nữa, em nói với nhà vua, tôi sẽ đi.
– Ngươi chá»› Ä‘i, nhà vua vừa má»›i kiêu hãnh xiết bao vì có được má»™t thần dân, đáp lá»i ông hoà ng nhá». Chá»› Ä‘i, ta phong ngươi là m thượng thư!
– Thượng thư bộ gì?
– Bộ... bộ tư pháp!
– Nhưng có ai để xét xỠđâu ạ!
– Chưa thể biết, vua nói vá»›i ông hoà ng nhá». Ta chưa Ä‘i tuần tra khắp vương quốc cá»§a ta. Ta già quá rồi, không có đủ chá»— để má»™t cá»— xa giá cho ta, mà đi bá»™ thì ta nhá»c lắm.
– ồ! Nhưng tôi đã nhìn thấy, ông hoà ng nhá» nghiêng mình nhìn sang phÃa bên kia cá»§a hà nh tinh. Bên kia cÅ©ng chẳng có ai đâu ạ...
– Thế thì ngươi hãy tá»± xét xá» lấy mình Ä‘i, đức vua đáp lại em. Äó là điá»u khó nhất. Xét mình khó hÆ¡n xét ngưá»i nhiá»u. Nếu ngươi xét được mình đúng đắn, thì ngươi là má»™t báºc hiá»n lương chân chÃnh.
– Tôi, ông hoà ng nhỠđáp, tôi có thể tự xét mình bất cứ ở đâu. Tôi không nhất thiết phải ở đây.
– Hừm! Hừm! Vua nói, hình như trên hà nh tinh cá»§a ta, đâu đó có má»™t con chuá»™t. Äêm ta nghe nó kêu. Nhà ngươi có thể xét xá» con chuá»™t già ấy. Thỉnh thoảng ngươi ghép nó và o tá»™i tá» hình. Như thế, cuá»™c Ä‘á»i cá»§a nó sẽ tuỳ ở luáºt pháp cá»§a nhà ngươi. Nhưng má»—i lần buá»™c tá»™i xong, thì ngươi lại nên ân xá để dà nh dụm chuá»™t. Chỉ có má»—i má»™t con ấy thôi.
– Tôi, ông hoà ng nhỠđáp, tôi không thÃch buá»™c tá»™i tá» hình, và tôi chắc rằng tôi sắp sá»a ra Ä‘i.
– Không, vua nói.
Nhưng ông hoà ng nhá», đã chuẩn bị xong, không muốn là m phiá»n lòng vị vua già :
– Nếu bệ hạ muốn được tuân theo má»™t cách đúng đắn, thì phải cho tôi má»™t cái lệnh hợp lý. Và dụ như phải ra lệnh cho tôi ra Ä‘i tức khắc. Hình như má»i Ä‘iá»u kiện Ä‘á»u thuáºn lợi...
Nhà vua chẳng biết trả lá»i sao. Thoạt đầu ông hoà ng nhá» hÆ¡i do dá»±, rồi thở dà i, em bước Ä‘i.
– Ta phong cho ngươi là m đại sứ, nhà vua vội và ng kêu lên.
Trông ngà i có vẻ uy nghi lẫm liệt.
Những ngưá»i lá»›n tháºt rất kỳ quặc, cáºu hoà ng tá» thầm nhá»§ vá»›i chÃnh mình trong suốt cuá»™c hà nh trình.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Ba 3 06, 2012 6:26 am Tiêu đề: |
|
|
Trên tinh cầu thứ hai cư trú một gã khoác lác.
– á! à ! Kìa má»™t gã ngưỡng má»™ đến thăm ta! Gã khoác lác kêu lên khi nhìn thấy ông hoà ng nhá» từ xa. Bởi vì, đối vá»›i kẻ khoác lác, những ngưá»i còn lại Ä‘á»u là kẻ ngưỡng má»™ mình.
– Chà o anh, ông hoà ng nhỠnói. Anh có cái mũ ngộ quá.
– Cái đó là để mà chà o đấy, gã khoác lác trả lá»i. Äể chà o khi ngưá»i ta hoan hô tôi. Không may là chẳng ai qua đây bao giá» cả.
– Thế à ? Ông hoà ng nhỠnói, không hiểu gì cả.
– Hãy vá»— tay nà y và o tay kia Ä‘i, gã khoác lác liá»n khuyên.
Ông hoà ng nhỠvỗ tay nà y và o tay kia. Gã khoác lác ngả mũ chà o một cách khiêm tốn.
– Coi bộ vui hơn đi thăm nhà vua, ông hoà ng nhỠnói thầm. Và em tiếp tục vỗ tay nà y và o tay kia. Gã khoác lác lại ngả mũ chà o.
Sau năm phút táºp dượt, ông hoà ng nhá» thấy chán vì sá»± đơn Ä‘iệu cá»§a cái trò chÆ¡i ấy:
– Thế, muốn cho chiếc mÅ© nó rÆ¡i tuá»™t xuống, em há»i, thì phải là m sao?
Nhưng gã khoác lác không nghe thấy. Những ngưá»i khoác lác chẳng nghe thấy gì ngoà i những câu ca ngợi.
– Chú em khâm phục ta nhiá»u tháºt chứ? Gã há»i ông hoà ng nhá».
– Khâm phục nghĩa là thế nà o?
– Khâm phục nghÄ©a là thừa nháºn ta là ngưá»i đẹp nhất, ăn mặc sang nhất, già u có nhất và thông minh nhất trên hà nh tinh.
– Nhưng anh chỉ có một mình trên hà nh tinh của anh chứ mấy?
– Hãy chiá»u ta Ä‘i mà . Dẫu sao cứ hãy cứ khâm phục ta!
– Tôi khâm phục anh, ông hoà ng nhá» nói, hÆ¡i nhún vai, nhưng sao Ä‘iá»u đó lại là m anh quan tâm đến thế nhỉ?
Và ông hoà ng nhỠra đi.
Những ngưá»i lá»›n chắc chắn là kỳ quặc rồi, em chỉ nói đơn giản có thế trong suốt cuá»™c hà nh trình.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Hai 3 12, 2012 9:11 pm Tiêu đề: |
|
|
Tinh cầu thứ tư là cá»§a má»™t nhà doanh nghiệp. Ông nà y báºn rá»™n đến ná»—i không ngẩng được đầu lên khi ông hoà ng nhá» tá»›i.
– Chà o ông, em nói vá»›i hắn. Äiếu thuốc lá cá»§a ông tắt rồi.
– Ba vá»›i hai là năm. Năm vá»›i bảy là mưá»i hai. Mưá»i hai vá»›i ba là mưá»i lăm. Chà o chú. Mưá»i lăm vá»›i bảy là hăm hai. Hăm hai vá»›i sáu là hăm tám. Chẳng có thá»i giá» mà châm lại. Hăm sáu vá»›i năm ba mươi mốt. Xong! Tất cả là năm trăm linh má»™t triệu sáu trăm năm mươi hai nghìn bảy trăm ba mươi mốt.
– Năm trăm triệu cái gì váºy?
– Há»? Thế chú vẫn còn đấy à ?. Năm trăm linh má»™t triệu... ta cÅ©ng chẳng biết là cái gì nữa. Ta có quá nhiá»u công việc! Ta rất đứng đắn, ta, ta không thÃch những trò nhảm nhÃ! Hai vá»›i năm là bảy...
– Năm trăm linh má»™t triệu cái gì? Ông hoà ng nhá» lặp lại, suốt Ä‘á»i em, không bao giá» bá» ra má»™t câu há»i má»™t khi đã nêu nó ra.
Nhà doanh nghiệp ngẩng đầu lên:
– Năm mươi bốn năm ta ở trên cái hà nh tinh nà y, ta chỉ bị quấy rầy có ba lần. Lần đầu cách đây hai mươi hai năm do má»™t con bá» hung chỉ có trá»i biết từ đâu rÆ¡i xuống. Nó gây nên má»™t tiếng động khá»§ng khiếp và là m cho ta cá»™ng sai bốn chá»— trong má»™t bà i tÃnh cá»™ng. Lần thứ hai, là cách đây mưá»i má»™t năm, do má»™t cÆ¡n cảm cúm. Ta không có táºp thể dục. Ta không có thì giá» chÆ¡i bá»i. Ta, ta là má»™t ngưá»i đứng đắn! Lần thứ ba... là lần nà y! Khi ta Ä‘ang tÃnh tá»›i năm trăm linh má»™t triệu...
– Triệu cái gì?
Nhà doanh nghiệp biết không hy vá»ng gì được yên thân:
– Triệu những váºt nho nhỠđôi khi nhìn thấy trên trá»i ấy.
– Những con ruồi?
– Không phải, những váºt nhá» lấp lánh ấy.
– Những con ong?
– Không mà ... Những váºt nho nhá» và ng óng vẫn là m cho bá»n ngưá»i vô tÃch sá»± chúng nó mÆ¡ mà ng ấy. Ta, ta là má»™t ngưá»i đúng đắn! Ta không có thì giỠđâu mà mÆ¡ mà ng.
– à ! Những ngôi sao.
– Äúng rồi đấy. Những ngôi sao.
– Thế ông là m gì với năm trăm triệu ngôi sao?
– Năm trăm linh má»™t triệu sáu trăm năm mươi hai nghìn bảy trăm ba mươi mốt. Ta, ta là má»™t ngưá»i đứng đắn, ta rất chÃnh xác!
– Thế ông là m gì với những ngôi sao?
– Ta là m gì à ?
– Vâng.
– Chẳng là m gì sất. Ta chiếm hữu chúng.
– Ông chiếm hữu những ngôi sao?
– Phải.
– Nhưng tôi biết một ông vua cũng...
– Các ông vua không chiếm hữu gì cả. HỠchỉ "trị vì" ở trên thế thôi. Rất khác nhau.
– Thế việc sở hữu những ngôi sao giúp gì cho ông?
– Nó giúp ta già u.
– Già u giúp ông được gì?
– Mua những ngôi sao khác, nếu có ngưá»i tìm thấy nữa.
Cái ông nà y, ông hoà ng nhá» nghÄ© thầm, ông ta lý sá»± hÆ¡i giống tay bợm nháºu cá»§a mình.
Tuy thế em vẫn há»i thêm:
– Là m thế nà o ngưá»i ta sở hữu những ngôi sao?
– Chúng cá»§a ai nà o? Nhà doanh nghiệp vặn lại, sá»ng cồ.
– Tôi không biết. Không của ai cả.
– Thế thì chúng là của ta, bởi ta nghĩ tới trước nhất.
– Chỉ thế là đủ ư?
– Chắc rồi. Khi chú tìm thấy má»™t viên kim cương không là cá»§a ai cả, thì nó là cá»§a chú. Khi chú tìm thấy má»™t hòn đảo không phải là cá»§a ai cả, thì hòn đảo ấy là cá»§a chú. Khi chú là ngưá»i đầu tiên có má»™t sáng kiến, chú đăng ký tác quyá»n cho sáng kiến đó, nó là cá»§a chú. Và ta có được những ngôi sao kia, vì chưa há» có ai trước ta nghÄ© đến việc chiếm hữu chúng.
– Äiá»u nà y thì đúng, ông hoà ng nhá» nói. Ông dùng chúng để là m gì?
– Ta quản lý chúng. Ta đếm Ä‘i rồi ta đếm lại chúng, nhà doanh nghiệp nói. Khó đấy. Nhưng ta là má»™t ngưá»i đứng đắn!
Ông hoà ng nhỠvẫn chưa bằng lòng:
– Tôi đấy ư, nếu tôi có một chiếc khăn quà ng, tôi quà ng nó và o cổ và mang nó đi. Tôi, nếu tôi có một bông hoa, tôi có thể hái bông hoa đó và mang nó đi. Còn ông đâu có thể hái các ngôi sao!
– Không, nhưng ta có thể bỠchúng và o ngân hà ng.
– Nghĩa là thế nà o?
– Nghĩa là ta viết trên một tỠgiấy con số ngôi sao của ta. Sau đó ta khoá chặt mẩu giấy ấy trong một cái tủ.
– Chỉ thế thôi à ?
– Thế đủ rồi.
Buồn cưá»i tháºt, ông hoà ng nhá» nghÄ© thầm. Có vẻ nên thÆ¡ đấy. Nhưng mà không đứng đắn lắm đâu.
Ông hoà ng nhá» nghÄ© vá» việc đứng đắn rất khác vá»›i những ngưá»i lá»›n.
– Tôi, em lại nói, tôi có má»™t bông hoa mà hôm nà o cÅ©ng tưới. Tôi có ba quả núi lá»a mà tuần nà o tôi cÅ©ng nạo vét. Tôi cÅ©ng nạo vét cả quả núi lá»a đã tắt. Biết đâu đấy! Cái đó giúp Ãch cho các quả núi lá»a, và giúp Ãch cho bông hoa cá»§a tôi, nên tôi có chúng. Nhưng ông chẳng giúp Ãch gì cho những ngôi sao cả...
Nhà doanh nghiệp mở miệng nhưng chẳng biết trả lá»i ra sao cả, và ông hoà ng nhá» ra Ä‘i.
Những ngưá»i lá»›n nhất định là những ngưá»i hoà n toà n kỳ quái. Em nghÄ© thầm má»™t cách đơn giản như váºy trong suốt cuá»™c hà nh trình.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Tư 3 14, 2012 6:28 am Tiêu đề: |
|
|
Hà nh tinh thứ năm rất lạ. Nó là cái bé nhất trong số các hà nh tinh. ở đấy chỉ đủ chá»— cho má»™t cây cá»™t đèn và má»™t ngưá»i thắp đèn. Ông hoà ng nhá» nghÄ© mãi nhưng không thể nà o hiểu được tại sao, đâu đó trong bầu trá»i, trên má»™t hà nh tinh không nhà cá»a, không dân cư, lại có má»™t cây cá»™t đèn và má»™t ngưá»i thắp đèn để là m chi. Tuy váºy em tá»± bảo:
– Rất có thể ngưá»i nà y là vô lý. Tuy thế ông ta còn Ãt vô lý hÆ¡n ông vua, Ãt vô lý hÆ¡n kẻ khoác lác, Ãt vô lý hÆ¡n nhà doanh nghiệp, Ãt vô lý hÆ¡n tay bợm nháºu. Ãt ra công việc ông ta là m còn có má»™t ý nghÄ©a. Khi ông ta thắp cây đèn cá»§a mình, như là ông ta sinh thêm má»™t ngôi sao hay má»™t bông hoa. Khi ông ta tắt cây đèn, ông ta ru bông hoa hay ngôi sao ấy ngá»§. ấy là má»™t công việc rất đẹp chứ. Việc ấy má»›i tháºt sá»± là có Ãch là vì nó đẹp.
Khi đến gần tinh cầu, em kÃnh trá»ng chà o ngưá»i thắp đèn:
– Chúc một ngà y tốt là nh. Tại sao ông tắt đèn đi?
– Äó là điá»u lệnh, ngưá»i thắp đèn trả lá»i. Chúc má»™t ngà y tốt là nh.
– Äiá»u lệnh gì váºy?
– Là tắt đèn đi. Chúc một buổi tối tốt là nh.
Và ông ta lại thắp đèn lên.
– Nhưng tại sao ông lại vừa thắp đèn lên?
– Äiá»u lệnh mà , ngưá»i thắp đèn trả lá»i.
– Tôi không hiểu, ông hoà ng nhỠnói.
– Chẳng có gì mà hiểu cả, ngưá»i thắp đèn nói. Äiá»u lệnh là điá»u lệnh. Chúc má»™t ngà y tốt là nh.
Rôi ông ta tắt cây đèn.
Và ông ta thấm mồ hôi trên trán bằng má»™t chiếc mùi soa ca rô Ä‘á».
– Nghá» cá»§a ta là m đây tháºt kinh khá»§ng. Xưa kia thì nó còn có lý. Sáng ta tắt, tối ta thắp. Phần còn lại ta nghỉ, phần đêm còn lại ta ngá»§...
– Nhưng sau đó Ä‘iá»u lệnh thay đổi sao?
– Äiá»u lệnh không thay đổi, ngưá»i thắp đèn nói. Bi kịch là ở chá»— đó! Cứ má»—i năm hà nh tinh nà y lại quay nhanh hÆ¡n, thế mà điá»u lệnh không thay đổi!
– Thế thì sao? Ông hoà ng nhá» há»i.
– Vì hiện nay nó quay mỗi phút một vòng, ta không còn lấy một giây để nghỉ ngơi. Mỗi phút ta phải thắp đèn và phải tắt đèn một lần!
– Lạ thực đấy! ở đây ngà y dà i chỉ có một phút thôi!
– Chẳng có gì lạ cả, ngưá»i thắp đèn nói. Ta chuyện trò vá»›i nhau thế mà đã má»™t tháng rồi đấy.
– Một tháng kia ư?
– Phải, ba mươi phút. Ba mươi ngà y. Chúc một đêm tốt là nh.
Rồi ông lại thắp ngá»n đèn.
Ông hoà ng nhá» nhìn ông ta và thấy yêu mến ngưá»i thắp đèn trung thà nh đến thế vá»›i Ä‘iá»u lệnh. Cáºu em nhá»› tá»›i những cảnh mặt trá»i lặn mà xưa kia chÃnh em phải Ä‘i kiếm để xem, bằng cách dịch ghế ngồi. Em muốn giúp ông bạn thân:
– Nà y ông... tôi biết cách cho ông nghỉ ngơi khi nà o ông muốn đấy...
– Ta luôn luôn muốn, ngưá»i thắp đèn nói.
Bởi vì ngưá»i ta có thể, cùng má»™t lúc, vừa trung thà nh lại vừa lưá»i biếng.
Ông hoà ng nhá» há»i tiếp:
– Cái hà nh tinh cá»§a ông nhỠđến ná»—i ông có thể bước sải ba bước là đi giáp má»™t vòng. Ông chỉ có việc Ä‘i chầm cháºm để lúc nà o cÅ©ng ở dưới ánh mặt trá»i cả. Khi nà o ông muốn nghỉ, ông cứ bước Ä‘i... thế là ông muốn ngà y dà i bao nhiêu thì nó dà i bấy nhiêu.
– Cái ấy chẳng được việc gì cho ta, ngưá»i thắp đèn nói. Cái mà ta thÃch nhất trên Ä‘á»i, là ngá»§.
– Thế thì tháºt là không may, ông hoà ng nhá» nói.
– Tháºt là không may, ngưá»i thắp đèn nói. Chúc má»™t ngà y tốt là nh.
Rồi ông ta tắt đèn.
Cái ông nà y, ông hoà ng nhá» nghÄ© thầm trong lúc tiếp tục cuá»™c hà nh trình. Ông ta sẽ bị tất cả những ngưá»i kia khinh thưá»ng, ông vua, lão khoác lác, tay bợm nháºu, nhà doanh nghiệp. Trong khi đó chỉ có ông ta là không thấy buồn cưá»i. Có lẽ bởi vì ông lo toan cho má»™t cái gì khác chứ không phải là bản thân ông ta.
Em thở dà i tiếc rẻ và nghĩ tiếp:
– Ông ta là ngưá»i duy nhất đáng cho mình kết bạn. Nhưng tinh cầu cá»§a ông ấy bé quá. Không có chá»— cho hai ngưá»i...
Äiá»u mà ông hoà ng nhá» không thể thú nháºn vá»›i mình, ấy là em tiếc cái hà nh tinh thiên phúc nà y là vì, trước hết, là nó có má»™t nghìn bốn trăm bốn mươi lần mặt trá»i lặn trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ!
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Năm 3 15, 2012 8:00 pm Tiêu đề: |
|
|
Tinh cầu thứ sáu là tinh cầu mưá»i lần rá»™ng hÆ¡n. ở trên đó có má»™t tôn ông già đang viết những cuốn sách dà y cá»™p.
– Kìa! Kia là má»™t nhà thám hiểm! Ông ta kêu lên thế khi nhìn thấy ông hoà ng nhá».
Ông hoà ng nhá» ngồi lên bà n và thở má»™t lúc. Em đã Ä‘i má»™t quãng đưá»ng khá xa.
– Chú từ đâu đến? Tôn ông già há»i.
– Cuốn sách bá»± nà y là cuốn sách gì váºy? Ông hoà ng nhá» há»i. Ông là m gì ở đây?
– Ta là nhà địa lý, tôn ông già nói.
– Nhà địa lý là ngưá»i như thế nà o?
– Äó là má»™t nhà bác há»c biết rõ đâu là sông biển, núi non, thà nh phố và sa mạc.
– Thế thì thÃch tháºt, ông hoà ng nhá» nói. Bây giá» ta má»›i gặp được má»™t nghá» ra nghá».
Rồi em đưa mắt nhìn cái hà nh tinh cá»§a nhà địa lý, xung quanh em. Em chưa há» nhìn thấy má»™t hà nh tinh uy nghi như váºy.
– Tinh cầu của ông đẹp quá. Có đại dương không ông?
– Ta không biết, nhà địa lý nói.
– A! (ông hoà ng nhá» thất vá»ng). Còn núi non?
– Ta không biết, nhà địa lý nói.
– Và các thà nh phố, và các con sông, và các sa mạc?
– Ta cũng không biết nốt, nhà địa lý nói.
– Ông là nhà địa lý cơ mà !
– Äúng, nhà địa lý nói. Nhưng ta có là nhà thám hiểm đâu. Ta hoà n toà n thiếu các nhà thám hiểm. Nhà địa lý không phải là ngưá»i Ä‘i đến các thà nh phố, sông biển, núi non, đại dương và sa mạc. Nhà địa lý rất quan trá»ng không thể Ä‘i lung tung. Ông ta không rá»i bà n giấy cá»§a mình. Nhưng ông ta tiếp các nhà thám hiểm. Ông ta phá»ng vấn há», và ông ta ghi chép lại những hồi ức cá»§a há». Và nếu hồi ức cá»§a má»™t trong các nhà thám hiểm ấy mà đáng chú ý thì nhà địa lý sẽ cho Ä‘iá»u tra vá» tư cách cá»§a nhà thám hiểm ấy.
– Tại sao váºy?
– Bởi vì nhà thám hiểm ấy mà nói dối sẽ gây nên những sai lầm tai hại trong các sách địa lý. Và cả nhà thám hiểm nà o uống rượu nhiá»u quá nữa.
– Tại sao váºy? Ông hoà ng nhá» há»i.
– Vì các bợm nháºu thấy má»™t thà nh hai. Thế là nhà địa lý sẽ ghi hai dãy núi ở má»™t nÆ¡i chỉ có má»™t dãy.
– Tôi có biết má»™t ngưá»i nếu mà là m nhà thám hiểm thì sẽ tệ hại đấy, ông hoà ng nhá» nói.
– Có thể như thế. Váºy nên khi tư cách cá»§a nhà thám hiểm được chứng minh là tốt rồi, thì ngưá»i ta má»›i Ä‘iá»u tra vá» phát hiện cá»§a anh ta.
– Ngưá»i ta Ä‘i xem hay sao?
– Không, như thế thì phức tạp quá. Nhưng ngưá»i ta đòi há»i nhà thám hiểm cung cấp bằng chứng. Và dụ như tìm thấy má»™t hòn núi lá»›n, ngưá»i ta buá»™c anh ta phải mang vá» những tảng đá bá»±.
Nhà địa lý bỗng nhiên xúc động:
– Nhưng mà chú, chú đến từ xa. Chú là một nhà thám hiểm! Chú hãy tả cho ta cái hà nh tinh của chú đi!
Rồi nhà địa lý, sau khi đã mở cuốn sổ to, liá»n gá»t bút chì. Thoạt tiên ngưá»i ta ghi bằng bút chì các chuyện kể cá»§a nhà thám hiểm. Äợi cho nhà thám hiểm cung cấp bằng chứng rồi, ngưá»i ta má»›i ghi lại bằng bút má»±c.
– Thế nà o? Nhà địa lý há»i.
– ồ! Chá»— tôi ấy ư, ông hoà ng nói, chẳng có gì đáng chú ý lắm, nó bé tà tẹo mà . Tôi có ba quả núi lá»a. Hai quả hoạt động, má»™t quả tắt. Nhưng biết đâu đấy.
–Biết đâu, nhà địa lý nói.
– Tôi cũng có một bông hoa.
– Chúng tôi không ghi nháºn bông hoa, nhà địa lý nói.
– Sao thế? Nó là thứ đẹp nhất kia mà !
– Bởi hoa vốn phù du.
– Thế nà o gá»i là "phù du"?
– Các sách địa lý, nhà địa lý nói, là những cuốn sách chÃnh xác nhất. Chẳng bao giá» lá»—i thá»i cả. Chẳng mấy khi má»™t quả núi lại chuyển chá»—. Chẳng mấy khi má»™t đại dương lại cạn nước. Chúng ta viết nên những Ä‘iá»u vÄ©nh cá»u.
– Song những núi lá»a đã tắt có thể thức dáºy được, ông hoà ng nhá» ngắt lá»i. Thế nà o gá»i là "phù du"?
– Núi lá»a tắt hay hoạt động vá»›i bá»n ta cÅ©ng thế thôi, nhà địa lý nói. Cái ta kể tá»›i, đó là quả núi. Nó không thay đổi.
– Nhưng thế nà o gá»i là "phù du"? Ông hoà ng nhá» lặp lại, suốt Ä‘á»i, em đã không chịu bá» qua má»™t câu há»i, má»™t khi đã nêu nó ra.
– Gá»i như thế có nghÄ©a là "đứng trước hiểm hoạ bị tiêu diệt".
– Cái hoa của tôi đang đứng trước hiểm hoạ bị tiêu diệt ư?
– Chắc rồi.
Äoá hoa cá»§a tôi vốn phù du, ông hoà ng nhá» tá»± nhá»§, và nà ng chỉ có bốn cái gai để chống trá»i ở Ä‘á»i! Thế mà ta để nà ng má»™t mình ở quê nhà !
ấy là coưn nuối tiếc đầu tiên của em. Nhưng em lấy lại can đảm:
– Bây giỠông khuyên tôi nên Ä‘i thăm đâu? Em há»i.
– Hà nh tinh trái đất, nhà địa lý trả lá»i. Hà nh tinh ấy nổi tiếng lắm...
Thế là ông hoà ng nhỠra đi, lòng mơ đến đoá hoa của mình.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
|