Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

"NẾU EM KHÔNG THƯƠNG THÌ CÒN AI THƯƠNG ANH...&

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sưu Tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Bảy 4 11, 2009 2:10 am    Tiêu đề: "NẾU EM KHÔNG THƯƠNG THÃŒ CÃ’N AI THƯƠNG ANH...& Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

“Nếu em không thương thì còn ai thương anh…”

Từ nụ cười, rồi tình yêu và một gia đình đầm ấm đã đến với chàng trai khuyết tật Nguyễn Mậu Hoàng. Đó là mối tình kỳ lạ giữa một người lành lặn - cô giáo mầm non Phạm Thị Mai Hương, và một người khuyết tật - chàng trai Nguyễn Mậu Hoàng. Vượt qua bao trở ngại, nay họ đã trở thành vợ chồng, sống hạnh phúc trong căn nhà hai gian thơm màu ngói mới...


Chuyện lạ ở thôn Trung Trạm

Cách đây đúng sáu tháng, một đám cưới “xưa nay hiếm” đã diễn ra ở thôn Trung Trạm, xã Cẩm Bình (Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh). Chú rể ngả người trên xe lăn sánh đôi bên cô dâu thùy mị, duyên dáng.

Nhìn cảnh này có ai ngờ chú rể Nguyễn Mậu Hoàng chỉ ngồi xe lăn từ nhỏ đến lớn, vậy mà có ngày lấy được cô vợ xinh xắn. Lúc biết tin Hoàng sắp lấy vợ, nhiều người dân thôn Trung Trạm vừa ngỡ ngàng vừa nửa tin nửa ngờ. Không biết cô gái sắp làm vợ Hoàng là ai? Cô gái đó có thương yêu Hoàng thật sự không vì lấy Hoàng, ngoài cái khổ chồng khuyết tật còn bao nhiêu thử thách ở phía trước đang chờ cô dâu mới. Nhà Hoàng nghèo lắm. Năm Hoàng được hai tuổi thì bố mất, một tay mẹ chèo chống nuôi năm anh em Hoàng, trong đó có ba người bị tật nguyền bẩm sinh.

Ngày đám cưới, phía nhà gái tham dự rất ít, cô dâu không khỏi tủi thân, bật khóc ngay trước mặt mọi người. Nhưng ngay sau đó cô lau nước mắt, nhỏ nhẻ nói với hai họ mà cũng là nói với chú rể: “Anh ấy rất đôn hậu. Nếu tôi không thương anh ấy thì còn ai thương anh ấy đây?”.

Với Hoàng, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có một người con gái yêu thương mình. Học đến lớp 3 thì nghỉ do sức khỏe quá yếu, Hoàng ở nhà bán quán phụ mẹ. Sau đó Hoàng theo người thân ra Vinh (Nghệ An) học nghề sửa chữa điện tử, mong sau này có một nghề tự nuôi thân. Gần một năm đi học nghề, về nhà Hoàng đã mở được tiệm sửa chữa điện tử rất đông khách. Cuộc sống cứ thế trôi đi. Cứ mỗi cuối tuần Hoàng lắc xe lên quán chat ở chợ Đình “Tìm bạn bốn phương”. Hoàng không ngờ bạn đời tương lai lại là một trong những người bạn anh làm quen qua mạng.



Cô gái Hà Nam can đảm

Một ngày đầu tháng 4-2008, Hoàng thuê xe đi thị trấn Cẩm Xuyên chơi, người nhà chỉ biết Hoàng đến thăm một người bạn. Nhưng ở thị trấn đã có một cô gái mặc chiếc áo màu tím vừa đón xe từ phường Phù Vân, TP Phủ Lý (Hà Nam) đến và đợi anh ở quán nước bên đường.

Lần gặp đầu tiên, Hương không ngờ người mình yêu qua mạng lại bị liệt toàn thân ngồi trên xe thế này. Người ấy của Hương chỉ ngồi xe lăn, lanh lợi lắm cơ mà? Hương đứng lặng một lúc, Hoàng ngoái đầu nhìn Hương, một nụ cười rất duyên đậu trên môi anh. Có phải nụ cười hiền lành của Hoàng đã “ghi điểm” với Hương lúc ấy?

Hoàng dẫn Hương đi ngắm biển Thiên Cầm. Ngày hôm đó biển động dữ dội, gió thét gào ngoài khơi rất khác thường. Ngồi tâm sự suốt buổi chiều bên bờ biển, Hoàng thì thầm với Hương: “Anh tưởng em nói đùa trên mạng, ai ngờ em hẹn gặp anh thật. Có phải anh đang nằm mơ hay không?”. Hương e thẹn đáp: “Lần đầu chat với em, anh đã nói thật lòng là anh bị tật nguyền bẩm sinh phải ngồi xe lăn thì em đã vội ra về, không muốn chat nữa. Nhưng sau đó em nghĩ anh rất giàu nghị lực khi anh vẫn vui vẻ với hoàn cảnh khó của mình, anh lại mạnh dạn kết bạn với em, lại cố gắng có nghề nghiệp ổn định …Cũng từ đó em bắt đầu thầm thương trộm nhớ anh…”.

Cô gái đất Hà Nam thật can đảm. Hương tự nguyện bỏ dở việc đi dạy ngoài quê để vào Hà Tĩnh chung sống với Hoàng. Hương thẳng thắn đem chuyện mình yêu chàng trai tật nguyền kể cho mọi người biết. Mẹ cô đã khóc ròng ba ngày liền khi biết chuyện tình éo le của con gái. Phát hiện cô hay hẹn Hoàng trên mạng, bố cô đã đuổi cô ra khỏi nhà mấy lần.

Bao nhiêu bão tố không thể nào ngăn bước chân cô gái Hà Nam khăn gói vào làm dâu ở đất Hà Tĩnh. Hoàng - Hương đã trở thành vợ chồng!


VĂN ĐỊNH

_____________________________________________________________

Hạnh phúc nhân đôi

Đến chơi nhà vợ chồng Hoàng vào buổi sáng tháng tư trời nắng dịu. Ánh sáng ấy như quyện hòa vào hơi ấm hạnh phúc trong ngôi nhà của đôi vợ chồng son. Hạnh phúc ấy đã hé lộ trong giọng nói của Hương: “Mình đã có bầu gần năm tháng. Vì bận làm lại nhà bếp nên bọn mình chưa đi siêu âm để biết con trai hay con gái. Khi biết tin này ba mẹ mình ngoài quê rất vui, tối nào cũng gọi điện thoại hỏi thăm sức khỏe mình”.

Hoàng liếc nhìn vợ, cười tủm tỉm và kể cho tôi nghe “kế hoạch tiếp thị con” của hai vợ chồng. Đầu mùa thu này đứa con kháu khỉnh của vợ chồng anh sẽ chào đời. Rồi sang xuân, Hoàng sẽ cùng vợ con ra Hà Nam thăm ông bà ngoại…

_____________________________________________________________

Theo Tuổi Trẻ Oline 11-4-2009



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sưu Tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI