HaiHo HS SaoMai
Ngày tham gia: 28 9 2008 Số bài: 59
|
Gửi: Sáu Tháng 5 15, 2009 3:21 am Tiêu đề: Tha Thứ và Tha Thứ |
|
|
Muốn có được sá»± thứ tha, ta phải biết tha thứ! Chao ôi, chỉ hai từ đơn giản nà y thôi mà sao khó thá»±c hiện được cho tròn vẹn thế! Tha thứ, thứ tha… Những từ ngữ bình dị nà y không phải ai cÅ©ng dá»… dà ng là m được! Phải có tấm lòng và phải biết yêu thương thì may ra ta má»›i biết tha thứ cho những ai đã là m hại đến mình. Khó! Äúng váºy! Sao mà khó khăn thế?
Henri Charrière, tác giả cuốn “Papillon - Ngưá»i Tù Khổ Sai†rất nổi tiếng trước đây, có kể lại trong tá»± truyện cá»§a mình rằng, ông háºn tay biện lý buá»™c tá»™i oan cho ông thấu đến táºn xương! Ông căm thù tay là m chứng gian đến táºn não tá»§y, chỉ mong thoát khá»i ngục tù để xá» tá»™i hai tên nà y, ông kể lại trong trà tưởng tượng cá»§a mình rằng ông đã chuẩn bị những hình thức trả thù cháºm chạp nhưng hoà n hảo, khiến cho chúng phải Ä‘au đớn gấp vạn lần ná»—i đớn Ä‘au mà ông đã hứng chịu trong ngục tù khổ sai. Ngà y nà y sang ngà y khác, bước từng bước má»™t quanh phòng giam, ông tưởng tượng sẽ hà nh hạ chúng như thế nà o để trả mối thù nà y, lúc nà o đầu óc ông cÅ©ng nghÄ© đến chuyện ấy… Thế mà sau lần vượt ngục đầu tiên, ông được đến Trinidad và được phép lưu lại và i ngà y trước khi bắt buá»™c phải trục xuất ông ra biển trở lại. Những giây phút tá»± do đầu tiên, ông gặp má»™t vị Giám mục tên là Iréné thì phải (Ä‘á»c lâu quá nên tôi không còn nhá»› tên), Papillon nháºn được má»™t lá»i khuyên từ vị Giám mục khả kÃnh ấy là m ông nhá»› mãi, vị Giám mục sau khi nghe ông kể lại bao ná»—i oan khiên và các dá»± định trả thù, liá»n khuyên Papillon hãy biết tha thứ! Papi liá»n giảy nảy lên: Không bao giá»! Không bao giá»! Mục Ä‘Ãch vượt ngục cá»§a ông là để trả thù mà ! Phải giết những thằng chó chết ấy, bao đêm trưá»ng ông mất ăn mất ngá»§ để vạch kế hoạch nà y kế hoạch ná» nhắm trả thù má»™t cách cay độc và hoà n hảo, thế mà bây giá» bảo ông tha thứ ư? Nhưng vị Giám mục chỉ nói vá»›i ông rằng: Anh Henri! Khi anh biết tha thứ cho ngưá»i khác, dù cho ngưá»i ta phạm tá»™i tà y đình vá»›i anh cỡ nà o Ä‘i nữa, tha thứ được cho há» thì anh sẽ trở thà nh má»™t ngưá»i rất cao cả, và sá»± cao cả ấy không phải ai cÅ©ng có được! Papi sững sá» vì cái từ ngữ cao cả ấy, Ä‘iá»u mà ông không bao giá» nghÄ© đến. Phải, khi tha thứ, bạn sẽ cảm thấy mình đã vượt qua được chÃnh mình và trở thà nh má»™t ngưá»i cao cả, rá»™ng lượng. Nghe đâu sau nà y khi được tá»± do hoà n toà n, ông cÅ©ng đã nhá»› lại lá»i vị giám mục khả kÃnh và đã biết tha thứ…Thế nhưng đó là truyện, còn thá»±c tế cuá»™c sống thì sao? Äể tha thứ cho ai đó, nhiá»u khi ta phải đấu tranh vá»›i bản thân dữ lắm! Khi ai đó là m hại đến ta hoặc xúc phạm đến ta, chắc chắn ta sẽ nghÄ© rằng chÃnh hắn đã cố tình gây cho ta Ä‘au khổ, đó là bất công và việc Ä‘á»n tá»™i chỉ là thá»±c hiện lẽ công bằng, không ai trách ta được khi ta trả thù. Khi ai đó phạm lá»—i vá»›i ta, ta vẫn sẽ nghÄ© rằng hắn cố tình nên thấy cái lá»—i đó rất nặng, do váºy mà ta sẽ trừng phạt chứ không dá»… gì im ắng như cục bá»™t được. Äó là lẽ tá»± nhiên ở Ä‘á»i mà , răng Ä‘á»n răng, mắt Ä‘á»n mắt! Không thể để yên được!
Song ta hãy thá» ngẫm lại má»™t lần xem sao, răng Ä‘á»n rồi, mắt Ä‘á»n rồi, thì ta còn lại được cái gì nà o? Chỉ là má»™t cảm giác trống vắng há» hững chứ chẳng còn gì khác! Tháºt đấy! Ấy là chưa nói đến má»™t thứ cao quý trong ngưá»i ta sẽ mất Ä‘i rất uổng, đó là tấm lòng đấy bạn ạ! Trả thù xong, trừng phạt xong, bạn nhìn quanh sẽ chẳng còn thấy cái tấm lòng cá»§a mình ở đâu cả. Bạn mất rồi đấy, chứ tôi chưa dám đỠcáºp đến sá»± cao cả mà bạn nháºn được khi biết tha thứ đâu.
Nói thì nghe cÅ©ng khá hay đấy nhưng ngay chÃnh bản thân chúng ta đây, việc tha thứ cho ai đó cÅ©ng không phải dá»… dà ng thá»±c hiện được ngay đâu! Có nhiá»u trưá»ng hợp mà tá»™i lá»—i đã gây nên những ấn tượng xấu không thể nà o quên được, như ngoại tình chẳng hạn, thì việc tha thứ lại cà ng trở nên khó khăn hÆ¡n, nhưng bạn Æ¡i! Hãy cứ thá» thá»±c hiện má»™t lần Ä‘i, dù cho nặng cách mấy Ä‘i nữa thì khi tha thứ, bạn sẽ thoát khá»i cái gánh cá»±c kỳ nặng ấy, và tâm hồn ta sẽ bay lên, nhẹ nhà ng và cao cả, ta sẽ thấy mình trở thà nh má»™t con ngưá»i khác, đẹp hÆ¡n và đáng yêu hÆ¡n, vì trong ta đầy ắp tình thương, sá»± yêu thương chân thà nh khi ta biết tha thứ cho ngưá»i khác.
Tuy nhiên đến bây giá» ngay chÃnh tôi đây, kẻ viết bà i cảm nháºn nà y cÅ©ng vẫn thấy rằng tha thứ tháºt là khó chứ đừng kể ai khác! Chỉ mong rằng nếu bạn hay tôi cố gắng vượt qua được cái khó ấy, thì tâm hồn chúng ta sẽ thăng hoa thôi… đơn giản như thế sao mà khó quá nhỉ?! Nà o, chúng ta hãy cố lên nhé! hãy cố tha thứ cho ai đó để sau nà y may ra ta cÅ©ng sẽ được hưởng sá»± thứ tha cá»§a ngưá»i khác, đó má»›i chÃnh lã lẽ công bằng Ä‘Ãch thá»±c trong tâm hồn, chứ không phải mắt Ä‘á»n mắt răng Ä‘á»n răng như má»i ngưá»i thưá»ng nói đâu!…
Nhưng Trá»i ạ! Quả thá»±c là khó! Tháºt khó… lắm thay!…
(ST)
|
|