Bát cháo nóng
Quán đông. Má»™t ông lão ăn xin bước và o vá»›i đôi tay run run chìa ra cái mÅ© cối bạc sá»n. Ông không nói gì, chỉ hướng ánh mắt và o ngưá»i mà mình có ý xin chút bố thÃ. Nhiá»u cái lắc đầu kèm theo sá»± khó chịu.
Ông lão tiến đến má»™t bà n có hai cô gái Ä‘ang vừa ăn vừa rôm rả nói vá» kỳ thi sắp tá»›i. Ông lão đứng tần ngần nhìn hai cô sinh viên. Bá»—ng má»™t cô ngưng trao đổi, ngước lên nhìn ông cụ: “Ông ăn tối chưa ạ? Ông ngồi xuống đây, ăn má»™t bát cháo vá»›i bá»n cháuâ€, và nhanh nhẩu gá»i chá»§ quán: “Bác cho thêm má»™t bát cháo nóng!â€.
Khi má»™t cô nói thì cô kia kéo ghế lại gần hÆ¡n, bà n ăn thế là thà nh ba ngưá»i. Câu chuyện há»c hà nh Ä‘ang nhá»™n nhịp bá»—ng chuyển sang những lá»i há»i thăm vá» gia cảnh, chá»— trá», quê nhà ... “Lâu lắm rồi tôi má»›i được ăn ngon đến thế!†- ông lẳng lặng đứng dáºy, chà o hai cô gái trẻ rồi Ä‘i ra khá»i quán. Äôi mắt ông rÆ¡m rá»›m...
Lâu lắm rồi tôi má»›i thấy cách cho và cá»§a cho đáng quý như váºy. Không phải là những tá» tiá»n lẻ, chẵn vá»›i các mệnh giá khác nhau. Bát cháo nóng đã là m ngưá»i ta ấm lòng và cay khóe mắt...
TRẦN ANH (Hà Nội)
Báo Tuổi Trẻ 12-6-09
_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)