Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

KHI ĐÓ ANH ĐANG Ở ĐÂU?

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sưu Tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: CN 6 14, 2009 1:19 am    Tiêu đề: KHI ĐÓ ANH ĐANG Ở ĐÂU? Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

KHI ĐÓ ANH ĐANG Ở ĐÂU?


- Khi đó anh đang ở đâu?
Người đàn ông mảnh khảnh lên tiếng hỏi. Giọng anh không vang nhưng vừa đủ để người đàn ông thấp đậm, đứng đối diện, lắng nghe. Cầu Thị Nghè lúc 4g chiều chủ nhật không quá ồn ào nhưng cũng ngược xuôi người qua lại. Hai người đàn ông đứng im lặng vài giây. Người đàn ông thấp đậm nheo nheo đôi mắt như cố nhớ lại điều gì đó, rồi anh ta trả lời bằng một câu hỏi:
- Khi đó là khi nào?

* * *

Mười năm trước họ là hai người bạn rất thân. Người đàn ông mảnh khảnh là Khang. Người còn lại là Nguyên.

Mười năm trước, cũng tại nơi này, họ ngồi vắt vẻo trên thành cầu và im lặng bên nhau. Hôm ấy nước cũng ăm ắp như hôm nay, dĩ nhiên là trong lành hơn vì sau mười năm, căn bệnh ô nhiễm như chứng ung thư đã di căn và hủy hoại dòng kênh này. Lúc bấy giờ, cả hai người đàn ông chỉ mới là những thanh niên 18 tuổi.

Hôm ấy, Khang tâm sự về ước mơ trở thành họa sĩ của mình đang bị gia đình phản đối quyết liệt và những linh cảm về việc phát triển theo hướng phô trương, hình thức của câu lạc bộ tình nguyện viên mà cả hai cùng tham gia. Khang nói:

- Tao sẽ thi mỹ thuật và sẽ rời câu lạc bộ.

Nguyên im lặng một lúc rồi trầm ngâm:

- Mày cứ làm những gì mày nghĩ. Nếu mày đúng, tao sẽ ủng hộ mày. Nếu mày sai, tao cũng ủng hộ mày luôn. Vì một lẽ đơn giản cái sai của mày cùng lắm cũng chỉ khiến người ta mất thời gian!

Cho đến khi 18 tuổi, cả hai đã có mười năm là bạn của nhau. Trong mười năm ấy, Nguyên là một người ham vui, bốc đồng, hiếu thắng nhưng luôn nhường nhịn, thậm chí sẵn sàng bảo vệ Khang. Nguyên thường không tinh tế trong ngôn ngữ. Nhưng câu nói của Nguyên trong buổi chiều hôm ấy lại là một câu nói khiến Khang giật mình và phải suy nghĩ về nó nhiều lần trong suốt cuộc đời mình. Ngay cả sau này, khi Khang quyết định cắt đứt liên lạc với Nguyên thì thỉnh thoảng câu nói ấy vẫn hiện lên trong đầu anh và trở thành một nguồn ủi an vô bờ bến.

Trở lại với buổi chiều mười năm về trước, Khang lặng người đi trước câu nói của bạn. Ngay lập tức Khang cảm thấy rằng Nguyên là món quà vô giá mà cuộc đời đã tặng cho mình rằng bất cứ khi nào Khang cần thì Nguyên cũng ở cạnh bên.

“Bất cứ khi nào”! Khi đã trưởng thành hơn, Khang hiểu bốn chữ “bất cứ khi nào” không thể diễn ra trong đời thực. Nhưng đó là sau này. Còn khi 18 tuổi, Khang đã tin như thế.

Mùa hè năm đó...

Nguyên buộc phải cùng gia đình ra Đà Nẵng định cư. Nhưng điều ấy không gây tổn hại gì cho tình bạn của cả hai. Hôm tiễn Nguyên ở ga xe lửa, Khang vỗ vai bạn, cười đùa như Nguyên chỉ đi du lịch vài hôm, sau đó lại về. Không phải lúc nào “xa mặt” cũng “cách lòng”.

Quả là như vậy. Khoảng cách địa lý không cách gì làm phai nhạt một tình bạn mười năm. Nhưng chính trong mùa hè này, tình bạn ấy đã tan vỡ...

Khang rớt đại học mỹ thuật. Đó là một vết thương lớn đối với một người nhạy cảm, giàu hoài bão và luôn đòi hỏi cao ở mình. Nhưng đó chưa phải là tất cả của bi kịch. Trong khi Khang không đủ điểm vào đại học mỹ thuật thì cô bạn gái mà anh thầm thương trộm nhớ lại sắp trở thành sinh viên của ngôi trường đó. Khang từng dự định mình sẽ tỏ bày tình cảm với cô khi cả hai cùng bước vào ngôi trường của những họa sĩ...

Đêm hôm đó, Khang gọi liên tiếp ba lần vào di động của Nguyên. Nguyên không nhấc máy. Đêm ấy là một đêm thật tồi tệ với chàng trai 18 tuổi có tâm hồn nghệ sĩ. Hôm sau, Khang lại tiếp tục gọi và anh không nhớ được là mình đã gọi bao nhiêu lần. Nguyên vẫn không nhấc máy. Có thể Nguyên đi ăn mừng việc đỗ đại học của mình và không còn thời giờ để dành cho Khang. Những ngày ấy Khang phải hứng chịu sự ghẻ lạnh của gia đình bởi anh thi rớt cái trường mà gia đình quyết liệt can ngăn. Anh dần cảm nhận rằng cả thế giới đang bỏ rơi mình, kể cả người bạn thân cũng thế. Một tuần sau, Khang ra Hà Nội ở cùng một người chú ngoài ấy để xa lánh Sài Gòn, nơi gợi cho anh qua nhiều xót xa.

Khang cắt đứt liên lạc với tất cả bạn bè và dĩ nhiên là với Nguyên.

Năm năm sau, Khang tốt nghiệp Đại học mỹ thuật Hà Nội và trở về làm việc tại Sài Gòn. Có nhiều điều đã xảy ra trong đời anh, cả niềm vui và nỗi buồn. Năm năm, Khang trở thành một con người khác, gương mặt phong sương hơn, nước da rắn rỏi hơn và càng lúc càng ít tuyệt đối hóa điều gì. Khang không trở thành họa sĩ vẽ chân dung như anh từng tưởng tượng về mình những ngày 17, 18 tuổi. Anh là họa sĩ của một tờ báo, có một cuộc sống khá giả, vui tươi.

Nhưng bao giờ người đàn ông này cũng cảm thấy mất mát. Bởi vì một lý do nào đó mà anh vẫn chưa hiểu được, món quà cuộc sống từng ban tặng cho anh đã không còn bên anh nữa. Những khi đi bộ trên cầu Thị Nghè, anh càng cảm nhận điều ấy rõ ràng hơn.

* * *

Bây giờ đã hơn 4g chiều chủ nhật trên cầu Thị Nghè năm 2009. Họa sĩ Đình Khang mời người bạn của mình lai rai một chút. Anh ấy vui vẻ nhận lời. Trên đường đi đến quán, Nguyên nói:

- Khi nãy... Khang nói gì tôi không hiểu... Mà sao...m... Khang lại mất tích lâu thế?

Khang cười:

- Hôm ấy mình rớt mỹ thuật còn cô bạn mà mình để ý lại đậu. Áp lực gia đình rất nặng nề. Mình gọi điện cho Nguyên liên tục mà Nguyên không hề nhấc máy.

Hôm ấy Nguyên ở đâu, Nguyên đã làm gì?

Nguyên lại nheo mắt:

- Hôm ấy là hôm nào nhỉ?

Nguyên kéo ghế ngồi xuống. Giây phút gấu quần tây của Nguyên hơi giật lên khi anh ngồi, Khang như chết đứng giữa quán. Một bên chân Nguyên được làm bằng gỗ. Có một tai nạn đã xảy ra? Hôm đó là hôm nào? Và khi ấy... khi ấy thì Khang đang ở đâu?


Truyện 1.185 chữ của PHƯƠNG TRINH
Báo Tuổi Trẻ 14.6.2009



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sưu Tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI