Trong cuá»™c sống sẽ khó tránh khá»i những tình huống mà sau đó ta sẽ ân háºn khôn nguôi. Câu chuyện cá»§a bạn Dương Lê sau đây khiến chúng ta khắc khoải...
NỢ ÄÂU ÄÓ MỘT LỜI XIN Lá»–I
Má»™t lần thiếu kiá»m chế, tôi đã phải xấu hổ vá»›i chÃnh bản thân mình và cứ ray rứt khôn nguôi.
Lần ná», tôi xếp hà ng chá» trong siêu thị ở quầy thanh toán. Hà ng khá dà i. Má»™t thanh niên chạy lên chen và o giữa hà ng. Ai cÅ©ng khó chịu nhưng không ai nhắc vì ngại. Tôi lên tiếng: “Anh Æ¡i, xếp hà ng được không, ai cÅ©ng phải theo thứ tá»± mà ...â€. Anh thanh niên nhìn xung quanh rồi lui vá» hà ng vá»›i ánh mắt hÆ¡i khó chịu.
Má»™t lúc sau cÅ©ng đến lượt tôi thanh toán. Má»™t giá»ng nam phÃa sau rụt rè đỠnghị: “Mình chỉ có má»™t món đồ nên cho mình tÃnh tiá»n trước được không?â€. Tá»± dưng tôi thấy tức giáºn (vì cả chuyện lúc nãy) và nói luôn: “Cái gì cÅ©ng có tráºt tá»± theo hà ng mà anh, chúng tôi cÅ©ng đợi nãy giá»â€. Nói xong câu, tôi quay ngưá»i sang thì thấy anh thanh niên cầm má»™t món hà ng trong tay. Anh ấy hÆ¡i ngỡ ngà ng, im lặng, rồi quay ngưá»i trả lại món hà ng, Ä‘i ra khá»i siêu thị. Äầu tôi bừng bừng và vụt má»™t cảm giác khó nghÄ©. Tôi thấy hình như mình hẹp hòi.
TÃnh tiá»n xong, bước ra khá»i siêu thị tôi quay sang nhìn chồng tôi: “Em có quá đáng không anh?â€. Anh im lặng rồi lấp lá»ng: “Má»™t món đồ tÃnh tiá»n đâu có lâu...â€. Tôi im lặng, cúi đầu Ä‘i theo anh, cứ mong thấy lại anh thanh niên lúc nãy để xin lá»—i...
Tôi viết những dòng nà y để cảm thấy nhẹ lòng và qua đây xin lá»—i ngưá»i trong câu chuyện. Không ai có thể lá»±a chá»n tình huống xảy đến, nhưng ai cÅ©ng có thể chá»n cách ứng xá» nhẹ nhà ng, tá» tế và nhân ái hÆ¡n vá»›i những ngưá»i xung quanh và vá»›i chÃnh mình.
“Hãy đối xá» vá»›i ngưá»i khác bằng cách bạn mong muốn được đối xá»â€, tôi thấm thÃa!
DÆ¯Æ NG LÊ
Tuổi Trẻ 05.9.2009
_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)