Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Ngọn nến không cháy

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Nhỏ To Tâm Sá»±
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Tulip
HS SaoMai


Ngày tham gia: 17 8 2008
Số bài: 1925

Bài gửiGửi: Bảy 1 30, 2010 7:41 am    Tiêu đề: Ngọn nến không cháy Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cứ mổi lần tết đến , trong lúc mọi người nôn nao chờ đón một ngày xuân êm đềm thì trong tôi bao giờ cũng u uất một nổi niềm thương nhớ khôn nguôi..con gái của tôi đã qua đời vào ngày 29 tết , cái chết đột ngột của cháu như trong mơ mà đên bây giờ đã 8 năm tròn nhưng tôi không thể nào nguôi ngoai với sự mất mát đó , Cháu thật sự đã làm tan nát cõi lòng của Tôi của một người mẹ đã đặt bao nhiêu niềm tin và hy vọng vào đó...mấy hôm nay đọc mấy bài viết của các bạn , đau cùng nổi đau mất mẹ của Hiền , của Mộng của Nhung và của những ai đã từng mất mát người thân ..và Tôi.. cái mất mát này đã tự dày vò và làm Tôi sụp đổ ..Tôi đã khóc không biết bao nhiêu nước mắt khi nhìn những người bạn cùng trang lứa với con mình ...và hôm nay Tôi đã đọc đựoc một email của người bạn thân đã gữỉ cho Tôi , cô ấy như hiểu được tâm trạng của Tôi vào lúc này nên đã post một câu chuyện thật ý nghĩa.. đã làm tôi như bừng tĩnh ..xin mạng phép Thuỳ Châu post lên câu chuyên nghe...

NGỌN NẾN KHÔNG CHÁY

Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ, tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.

Một hôm, người cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gái bé bỏng của mình.

Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: “Tại sao nến của con lại không cháy?". Bé gái đã đáp rằng: "Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những gịot nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con".

Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hi vọng của con ông.

Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm cười.
( Hoa thuá»· tinh )

cám ơn Thuỳ Châu đã gửi cho mình câu chuyện này
Và năm nay dù lòng vẫn buồn và nhớ con vô cùng nhưng tôi cô gắng không khóc ...cố gằng đừng để nước mắt rơi để con gái tôi có thể thắp lên được ngọn nến hy vọng để con đường đi đến thiên đường của cháu được viên mãn thênh thang ...

TH 30/1/2010


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Nhỏ To Tâm Sá»± Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI