Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Ba Tháng 5 11, 2010 10:30 am Tiêu đề: Äà Nẵng cá»§a tôi... |
|
|
Äà Nẵng Cá»§a Tôi
Phan Xuân Sinh
Từ lâu tôi chỠđợi má»™t ngưá»i nà o đó viết vá» quê tôi, như Phan Nhá»± Thức viết vá» Quảng Ngãi, Nguyá»…n xuân Hoà ng viết vá» Nha Trang, Trần Doãn Nho viết vá» Huế. Thế nhưng chẳng có ai là m Ä‘iá»u nầy giùm tôi, hoặc có ngưá»i viết rồi mà tôi chưa được Ä‘á»c, thôi thì bây giá» tôi viết vá» Ãà Nẵng cá»§a tôi váºy. Tháºt tình thì Ãà nẵng cÅ©ng không có nhiá»u danh lam thắng cảnh, cÅ©ng Ãt nÆ¡i thÆ¡ má»™ng. Ngưá»i dân chúng tôi nòi văn chương chữ nghÄ©a cÅ©ng Ãt, nhưng nói †móc há»ng†thì nhiá»u. Danh nhân thì đếm trên đầu ngón tay các ông Thái Phiên, Ãn Nại.mà những ngưá»i chÃnh tông Ãà Nẵng cÅ©ng Ãt ngưá»i biết. Còn ông Phan Châu Trinh, Trần Quý cáp, Nguyá»…n Duy Hiệu v.v.. tiểu sá» các ông ai ai cÅ©ng biết…
Thưá»ng thì Ãà Nẵng-Quảng Nam là má»™t, nó dÃnh liá»n vá»›i nhau cùng má»™t thân má»™t gốc, từ phong tục, táºp quán, văn hóa, xã há»™i và nhất là “cãi lá»™n†cÅ©ng Ä‘á»u y chang như nhau. Trong thá»i kỳ Pháp thuá»™c há» chia anh em chúng tôi ra là m hai cho dá»… cai trị, nhưng chỉ má»—i má»™t việc là hà nh chánh còn tất cả chỉ là má»™t. Tôi còn nhá»› khi há»c tiểu há»c, tôi há»c trưá»ng Hòa Vang, trưá»ng nầy thuá»™c tỉnh Quảng Nam mặc dù tôi là dân Ãà Nẵng, nhà tôi cách trưá»ng chừng bảy trăm mét. Há» chấp nháºn cho tôi và o há»c tức là há» xem tôi là thà nh phần con cháu cá»§a Quảng Nam. Nói thế để quý vị các tỉnh khác biết rằng nói đến Ãà Nẵng tức là nói đế? Quảng Nam. Chá»› dại thấy mấy ông Quảng Nam ngồi đó mà đụng chạm đến Ãà Nẵng thì quý vị sẽ bị phản ứng ngay láºp tức, “cãi†cho tá»›i cùng.
Tôi sinh ra và lá»›n lên tại là ng Nại Hiên Tây thuá»™c trung tâm cá»§a Ãà Nẵng,( Ãà nẵng lúc ấy chỉ có 7 là ng tại trung tâm: Bình thuáºn, Phước Ninh, Nam Dương, Thạch Gián, Thạch Than, Hải Châu, Nại Hiên Tây), ranh giá»›i phÃa tây là ngã ba Huế, PhÃa nam là Chợ Má»›i, đông bắc Ä‘á»u giáp biển. Là ng tôi nghèo nhất thị xã, dân chúng phần đông sống bằng nghá» khuân vác bến tà u hoặc các kho hà ng, má»™t số Ãt buôn gánh bán bưng. Tôi lá»›n lên giữa má»™t phố nghèo xÆ¡ xác. Có ai đó nói rằng quê hương như váºy thì chẳng có chi là thÆ¡ má»™ng nên là m sao mà viết được. Bây giá» tôi má»›i hiểu ra được má»™t phần, tôi có quá nhiá»u Ä‘iá»u để viết vá» quê tôi, từ con ngưá»i đến con đưá»ng, từ mái nhà đến góc phố v.v.trong lòng tôi tất cả Ä‘á»u khác những nÆ¡i tôi đã Ä‘i qua, nó dá»… thương hÆ¡n, đẹp đẽ hÆ¡n, máºt thiết hÆ¡n, vì đó là quê hương cá»§a tôi. Nó là hiện thân những cái gì trân quý nhất chất chứa trong lòng tôi, “Quê hương má»—i ngưá»i chỉ má»™t..†câu hát khi còn ở Việt Nam tôi thấy nó rất “sáo†là m sao ấy, thế mà qua Mỹ thỉnh thoảng nghe lại bá»—ng dưng tôi ray rức, cuống cuồng. Má»—i lần nghe bà i nầy là Ãà Nẵng hiện ra trước mắt tôi, giòng sông Hà n Ä‘ang lững lá» trong đầu tôi, khuôn mặt cá»§a những thằng bạn nhá» cháºp chá»n ẩn hiện. Như váºy má»›i biết quê hương luôn luôn nằm trong trái tim, luôn luôn chá»±c chá», phục kÃch đâu đó sẵn sà ng trà n ngáºp khi có dịp.
Nhà tôi gần Cổ Viện Chà m, những buổi trưa hè oi bức rá»§ và i thằng bạn và o đây ngồi dưới tượng Chà m mát rượi, chạy trốn cái nóng cá»§a gió Là o Ä‘ang váºt vã quê tôi, má»—i lần và o đây tôi thấy trong ngưá»i lâng lâng, những hình tượng đầu voi, mặt khỉ không là m cho tôi sợ mà tôi lại thấy thân quen. Tôi thưá»ng hay ra ngồi những báºc tam cấp dưới những hà ng sứ già nhìn ra sông Hà n, những con thuyá»n buồm trắng qua lại dá»c trên sông tháºt thÆ¡ má»™ng. Hình như khi tôi biết những hình ảnh qua trước mắt tôi “thÆ¡ má»™ng†thì chÃnh lúc đó tôi cÅ©ng bắt đầu là m thÆ¡. Những câu thÆ¡ “con cóc†đầu tiên ra Ä‘á»i chuyên chở những thứ lãng mạn tưởng tượng. Hồi há»c lá»›p nhất đăng được má»™t bà i thÆ¡ trên báo Tuổi Xanh ở Sà i Gòn mang và o lá»›p khoe vá»›i chúng bạn đến tai cô giáo, cô gá»i tôi lên đưa tá» báo cho cô xem, cô không cho tôi má»™t lá»i khen nà o mà phán má»™t câu: “Há»c hà nh chẳng ra chi mà bà y đặt thÆ¡ vá»›i thẩnâ€. Cô giáo đã bóp chết tà i năng cá»§a tôi vừa chá»›m nở. Từ đấy vì quá mắc cở vá»›i bạn bè tôi không dám là m thÆ¡, không là m thÆ¡ nhưng há»c hà nh cÅ©ng chẳng ra chi, thi trượt và o đệ thất trưá»ng Phan Châu Trinh, đà nh phải mà i lÅ©ng Ä‘Ãt quần ở trưá»ng Tây Hồ và Sao Mai. Ãây là khoản thá»i gian đẹp nhất cá»§a tôi, để lại cho tôi biết bao ká»· niệm buồn vui nhất trong Ä‘á»i, cái thuở há»c trò vừa má»›i lá»›n, yêu thầm nhá»› trá»™m, mÆ¡ má»™ng viá»…n vông.
CÅ©ng như những thà nh phố khác Ãà Nẵng cÅ©ng có những con đưá»ng dá»… thương, tình tứ, má»™t bá» sông nên thÆ¡ mà những kẻ yêu nhau để lại ở đó biết bao ká»· niệm. Thuở còn Ä‘i há»c thỉnh thoảng trong lá»›p thưá»ng tổ chức những cuá»™c picnic bằng xe đạp, từng Ä‘oà n há»c sinh đạp xe lượn vòng trên các con đưá»ng Ä‘i SÆ¡n Chà , Tiên Sa, Mỹ Thị, Non Nước, Nam Ô, Khuê Trung, Cẩm Lệ.những địa danh thân thuá»™c mà mấy chục năm xa rá»i Ãà Nẵng tôi vẫn nhá»› rà nh rá»t từng gốc cây, con đưá»ng, bãi cát. Những quán cà phê Diệp Hải Dung, Cà phê Hạ, cà phê Ngá»c Lan, cà phê Thông Tin, mà tôi đã ngồi hà ng giỠđể nhìn những giá»t cà phê rÆ¡i xuống đáy ly. Kiosque bên kia đưá»ng cá»§a cà phê Thông Tin là tiệm bán kÃnh Ä‘eo mắt, có má»™t ngưá»i con gái rất đẹp tên là Ãông, đã là m Ä‘iêu đứng biết bao thằng há»c sinh trồng những gốcâ€si†tổ bố, hình như lúc ấy tôi cÅ©ng ở trong nhóm lóc nhóc nầy. Rồi má»™t ngà y nà o đó nghe tin Ãông lấy má»™t ông sÄ© quan Hải quân và vắng mặt ở tiẹ? kÃnh bên kia đưá»ng, lúc ấy tụi tôi cÅ©ng không còn thÃch thú uống cà phê ở góc đưá»ng Thông Tin nữa.
Là m sao tôi quên được những cái tên Trương Thị Ngá»c Tháºt, Lâm Thị Sâm, Phan Thị Sách, Nguyá»…n Thị Thy, những ngưá»i má»™t thá»i đã là m rá»›m máu trái tim “má»›i lá»›n†cá»§a tôi, đã nâng tôi lên chÃn tầng mây rồi ná»a chừng thả tôi rÆ¡i xuống hố thẳm, cho tôi nếm thá» mùi vị ngá»t ngà o, cay đắng cá»§a má»™t thứ tình yêu tưởng chừng như không tháºt, cho tôi những tháng ngà y buồn vui rá»™n rã, bÆ¡m cho tôi no tròn nhưng cÅ©ng đâm cho tôi xì hÆ¡i xẹp lép và cÅ©ng bắt đầu từ đó tôi sợ hãi những ngưá»i con gái có chút nhan sắc nhưng lại tÃnh toán chi li trong tình yêu, Ä‘em tình yêu là m trò tung hứng nô đùa. Ãà Nẵng giết mòn mõi tôi cá»§a những ngà y má»›i lá»›n, đẩy tôi đến táºn cùng bá» tuyệt vá»ng cá»§a cuá»™c Ä‘á»i. Thế mà vá»›i tôi luôn luôn và bao giá» tôi cÅ©ng trân quý, thương nhá»› đến thà nh phố nầy. Ngoà i trừ bà i há»c đầu tiên vá» tình yêu còn tất cả nÆ¡i đây đã táºp và dìu dắt tôi từ bước Ä‘i đến lá»i ăn tiếng nói, từ má»™t tấm lòng dà nh cho tha nhân đến căn bản đạo đức là m ngưá»i, nghÄ©a là Ãà Nẵng là má»™t biểu tượng cao quý nhất chiếm hầu hết những suy nghÄ© cá»§a tôi.
Xa Ãà Nẵng gần 30 năm, má»—i lần gặp ai đó cùng quê nhắc lại hai chữ Ãà Nẵng là tá»± nhiên lòng tôi quay quắt muốn trở vá». Tá»± nhiên những hình ảnh những ngưá»i thân cá»§a tôi hiện lên. Ba tôi , má»™t thầy giáo hiá»n hòa, suốt Ä‘á»i táºn tụy vá»›i nghá» nghiệp, suốt Ä‘á»i sống trong bần cùng nhưng trong sạch, ngưá»i dân là ng Nại Hiên quý trá»ng ông, ước ao cá»§a ông cÅ©ng bình dị như những ngưá»i dân nghèo quê tôi là mong cho con cháu nên ngưá»i, còn cái khổ cá»±c cá»§a bản thân ông không đáng kể. Khi tôi vừa đặt chân đến Mỹ và i tháng thì được nghe tin Ba tôi mất, ông chưa kịp hưởng được những đồng đô-la do tôi gởi vá» thì ông vá»™i và ng ra Ä‘i, sống trong nghèo khổ chết trong thanh bạch. Ba tôi trước đây có má»™t ngưá»i bạn thân thiết như anh em ruá»™t . Chú đúng là hình ảnh ngưá»i Quảng Nam chân chÃnh. Cho đến bây giá» tôi vẫn còn nhá»› hình ảnh cá»§a chú, má»—i lần trong quê ra Ãà Nẵng dá»± đám giá»— kỵ, Chú mang khăn đóng áo dà i, đôi guốc má»™c bao giá» Chú cÅ©ng kẹp nách chứ không mang. Và o đến nhà ngồi trên ghế đà ng hoà ng, bắt đầu Chú phá»§i hai bà n chân và o nhau rồi nhè nhẹ đặt chân và o guốc, nếu xá» mạnh như sợ đôi guốc bị Ä‘au. Từ bến xe vá» nhà tôi cÅ©ng xa, trưa nắng như đốt đưá»ng cái nóng sôi, thế mà chú Kết cá»§a tôi không sợ da chân bị lá»™t, bị bá»ng, mà sợ đôi guốc bị mòn. Có lần đến bên Chú há»i vá» Ä‘iá»u nầy, Chú má»™c mạc trả lá»i, Ä‘i chân đất quen rồi mang guốc khó Ä‘i, hÆ¡n nữa Ä‘i xa sợ guốc mau mòn. Ãó là hình ảnh tiết kiệm cố hữu cá»§a những ngưá»i dân quê tôi.
Ba tôi thưá»ng ngồi kể cho tôi nghe những chuyện vá» con ngưá»i, táºp quán, phong cách, ăn uống cá»§a ngưá»i Quảng Nam Ãà Nẵng qua cái nhìn mang chút hà i hước cá»§a ông. Có lần nhìn chú Kết, ông nói vá»›i tôi, các thư sinh Quảng Nam ngà y xưa ra Huế Ä‘i thi, là m sao mà mang guốc lá»™i bá»™ qua năm cái đèo, phải Ä‘i bằng chân đất như Chú Kết bây giá» váºy, ra đến Huế thì Ä‘oà n thư sinh Quảng Nam không giống ai hết, quần thì ống cao ống thấp, áo thì vắt vai, guốc thì kẹp nách, giá»ng nói rổn rảng khó nghe có phần cá»™c cằn, đôi lúc “móc há»ng†ngưá»i ta. Thế mà các tiểu thư Huế lại chịu cái loại đà n ông nầy, đà n ông tháºt thà chất phát, ăn cục nói hòn nhưng trong bụng đầy kinh thư chữ nghÄ©a. Bằng chứng là năm ông quan đầu triá»u Nhà Nguyá»…n được phong†NgÅ© Phụng Tá» Phiâ€. Ngưá»i Quảng Ä‘i đâu, ở đâu má»—i lần nhắc nhở vá» quê hương, há» cÅ©ng Ä‘á»u hãnh diện, sướng rân lên vá»›i cái xứ sở †NgÅ© Phụng Tá» Phi†cá»§a há». Ãể an á»§i cho cái nghèo, cái thiếu ăn, há» cho rằng đất cá»§a hỠ†nhân tà i má»c nhiá»u quá lúa má»c không nổiâ€, nên cái chuyện quanh năm không đủ gạo phải ăn độn là chuyện bình thưá»ng. Nói đến cái ăn thì quê tôi “kỵ†nhất là đồ ăn có nước nhiá»u lá»ng bá»ng mau đói, mì Quảng thì rau phải xắt nhỠđể chứa được nhiá»u, nước lèo chan vừa đủ thấm. Không có nÆ¡i nà o ăn mặn bằng dân Quảng Nam, mắm phải mặn cho đở hao. MÃt thì thÃch ăn mÃt ướt để ăn được nhiá»u còn mÃt ráo và i múi thì đã á»›n. “Ăn chắc mặc bá»n†đó là câu thá»±c dụng nhất cho quê tôi. Khi còn ở Sà i Gòn tôi có má»™t cÆ¡ sở là m ăn nhá», thỉnh thoảng cÅ©ng là m mì Quảng, bánh Ä‘áºp để đãi công nhân. Theo thói quen mì chan Ãt nước giống như ngoà i mình, nhưng dân Nam Kỳ ăn như váºy không quen há» phải chan nước cho đầy như bún bò hay phở, còn bánh Ä‘áºp há» không chấp nháºn được vì bánh Ä‘áºp trong Nam có thịt bò nướng kẹp và o, bánh tráng bánh ướt trống trÆ¡n chấm mắm thì chẳng có chi hấp dẫn. Có má»™t lần vá» lại Ãà Nẵng các bạn tôi dẫn Ä‘i Cẩm Lệ để ăn bánh tráng cuốn thịt heo, khi chấm và o chén mắm cái, tôi má»›i giáºt mình vì mắm quá mặn, khẩu vị cá»§a tôi không còn thÃch hợp vì mấy chục năm sống trong Nam tôi quen vá»›i mắm nêm có vị lạt hÆ¡n, ngá»t hÆ¡n.
Má»™t lần vá» thăm Ãà Nẵng, ngồi trước nhà ngưá»i bạn ở đưá»ng Ãá»™c Láºp, má»™t chuyện tháºt tức cưá»i là m tôi thấy thương và tá»™i nghiệp cho quê tôi. ÃÆ°á»ng Ãá»™c Láºp xưa nay chỉ chạy má»™t chiá»u, xe Ä‘ang chạy thuáºn giòng bá»—ng dưng có má»™t thanh niên từ đâu chạy ngược chiá»u và tông và o má»™t xe khác. Hai bên thả xe ra giữa đưá»ng to tiếng cãi nhau suýt ấu đả, phải trái gì không biết cứ cãi nhau, đúng ra chỉ má»™t lá»i xin lá»—i thì má»i chuyện Ä‘á»u xong, vì hai xe chẳng thấy hư hại gì, thế mà hỠ“tiết kiệm†má»™t lá»i xin lá»—i và dùng thoải mái lắm lá»i cho việc cải vã. Ãúng là xứ Quảng Nam hay cãi cá»§a tôi, vá» Sà i Gòn kể lại chuyện nầy vá»›i anh Tưá»ng Linh, bằng cái giá»ng lý sá»± rất Quảng Nam cá»§a ảnh vừa nói chÆ¡i vừa nói tháºt: †ông bà cá»§a mình ngà y xưa tá»™i đồ cá»§a Triá»u đình bị đà y và o xứ Quảng Nam, trên Ä‘e dưới búa, thấp cổ bé há»ng, sá»± uẩn ức lâu ngà y đè nén nên khi trà n ra được thì cứ trà n, cãi nhau không cần phải trái trắng Ä‘en, miá»…n sao cho hả được giáºn. Nên tụi mình có cái “gen†nầy.†Ngưá»i xứ khác là m sao hiểu được cái “kỳ cục†nầy cá»§a ngưá»i ngoà i mình, há» chỉ thấy sá»± ương ngạnh ngang ngược, câu nói mang hai ba nghÄ©a mạt sát, thá»c gáºy, móc há»ng đối phương. Há» là m sao hiểu được cái bản tÃnh dứt khoát, chịu đựng, chung thá»§y cá»§a mình. Yêu, ghét, bạn, thù phân minh. Hồi còn nhá» tôi sợ nhất là những ngà y giá»— kỵ hay chạp mã, thế nà o trong bữa ăn cÅ©ng có cãi lá»™n, cÅ©ng to tiếng, cÅ©ng nói móc, xỉa xói vá»›i nhau, hình như đây là cái táºt và đúng dịp để má»i ngưá»i tá»± do phát biểu, nói ra được các Ä‘iá»u u uất trong lòng cho vÆ¡i Ä‘i chút tá»± ái, thua thiệt.
Bạn bè cá»§a tôi phần đông ở các quáºn Ãại Lá»™c, Ãiện Bà n, Duy Xuyên, Há»™i An nên nhà tôi ở Ãà Nẵng là trung tâm vãng lai cá»§a bạn bè. Hạ Ãình Thao, Lê văn Trung, VÅ© Ãức Sao Biển, Kiá»u Uyên, Ngô Thi, Ãá»— HÆ¡n, Nguyá»…n Thang, Thái Tú Hòa. Ãó là những ngưá»i khách thưá»ng xuyên nhất cá»§a tôi khi còn há»c sinh, chúng tôi có vá»›i nhau những ká»· niệm sâu Ä‘áºm cá»§a thuở hà n vi, các “thi hà o†nầy dần dần rụng mất sau cái thá»i Tiểu Thuyết tuần san cá»§a ông Nguyá»…n Thiện Dzai đình bản, chỉ có má»™t hai ngưá»i còn Ä‘eo Ä‘uổi nghiệp viết lách như VÅ© Ãức Sao Biển, Lê Văn Trung. Cái thá»i há»c sinh tháºt dá»… thương, mang nhiá»u má»™ng mỵ, thư tình viết trà ng giang đại hải không biết mệt, thuốc lá hết Ä‘iếu nầy sang Ä‘iếu khác hút không kịp thở. Ở Sà i Gòn nhà tôi sau nầy cÅ©ng trở thà nh nhà khách cho các bạn cÅ© ở Ãà Nẵng và o và thêm các anh Hà Nguyên Thạch, Ãinh Trầm Ca, Phan Nhá»± Thức, Uyên Hà . Tôi có dá»± đám cưới cá»§a anh Phan Nhá»± Thức hồi còn ở Sà i Gòn, ngồi cùng bà n vá»›i Anh Chị Hồ Thà nh Ãức và Bé Ký (nhưng lúc ấy tôi không quen vá»›i anh chị và cÅ©ng chẳng có ai giá»›i thiệu cho tôi biết). Anh Tưá»ng Linh sau 75 cùng là m việc vá»›i tôi ở má»™t tổ hợp sản xuất Bá»™t trẻ Em Ãông Phương ở đưá»ng Bạch Ãằng Bình Thạnh. Còn anh Ãinh Trầm Ca cùng là m vá»›i tôi ở kem đánh răng Mimosa. Ãó là những khuôn mặt văn nghệ cá»§a xứ Quảng mà tôi đã quen và thân thiết.
Tôi láºp gia đình tại Sà i Gòn, vợ tôi là ngưá»i Bắc, khi quen nhau không biết rằng vợ tôi trước đây sống và lá»›n lên ở Ãà Nẵng, xuất thân từ Trưá»ng Pascal. Khi hai đứa đến hồi “gở không ra†thì tôi má»›i phát hiện vợ tôi biết quá nhiá»u vá» quê tôi, kể vanh vách cho tôi nghe từ con đưá»ng góc phố, từ ly chè Ngã Năm đến tô bún bò Bà Ãà o, từ bánh bèo chén trưá»ng Nam Tiểu Há»c đến bánh xèo đưá»ng Lê Ãình Dương, từ bến đò Hà Thân đến bãi biển Thanh Bình. Và cuối cùng phán cho má»™t câu: “Em sợ cái xứ đó quá rồi chạy và o đây mà cÅ©ng không tránh khá»iâ€, lá»i trách móc đáng yêu đó tôi nhá»› suốt Ä‘á»i. Con gái Bắc tế nhị, khéo léo bao nhiêu thì con trai Quảng Nam cá»™c cằn, độc Ä‘oán bấy nhiêu, há» kÃn đáo, thầm lặng bao nhiêu thì mình hoạch toẹch, ồn à o bấy nhiêu. Ôi cái xứ mình tạo ra những con ngưá»i như thế, quá thẳng thắng, quá cứng rắn, mà cái gì “quá†thì nó cÅ©ng căng dá»… đứt, không hay. Vừa phải chừng má»±c thì tốt hÆ¡n. Thế nhưng ngưá»i Quảng thì không chịu thái độ không dứt khoát nầy, chấp nháºn trà n đầy chứ không thể lưng chừng. Ãó là má»™t đức tÃnh rất tốt nhưng khi xá» thế rất Ãt thà nh công. Má»™t lần vá» thăm lại Ãà Nẵng chở vợ đến nhìn lại ngôi trưá»ng Pascal, đứng trước cổng trưá»ng vợ chồng tôi xúc động ghê ghá»›m, không ngá» má»™t ngôi trưá»ng đẹp đẽ hiá»n hòa đã bị tà n phá thô bạo như váºy, thảm cá» xanh mướt ngà y nà o bây giá» thà nh bãi chất cây cối ngổn ngang, những lá»›p há»c ngà y xưa biến thà nh chổ sản xuất. Vợ tôi không còn can đảm đứng nhìn thêm, cúi đầu rưng rưng nước mắt.
Tá»›i trưá»ng Sao Mai đứng ở cổng sau (đưá»ng Lê Ãình Dương) nhìn và o, ngôi trưá»ng hằng mấy chục năm không được tu bổ, tưá»ng rêu phong loang lổ, há»c sinh ăn mặc lếch tha lếch thếch, thầy cô giáo cÅ©ng chẳng hÆ¡n gì. Nhá»› ngà y xưa các thầy cá»§a tôi đứng trên bục giảng oai phong biết mấy, quần áo tươm tất, cà vạt hẳn hoi. Là m sao tôi quên được hình ảnh đó cá»§a các thầy cô: Trương Thị Thúy, Mai văn Bá»™, Hoà ng Vinh, Hà Thúc Lá»…, VÄ©nh Linh, Lâm sÄ© Hồng, Hồ SÄ© Hùng, Lê văn NghÄ©a, Phạm Xuân Hương, Nguyá»…n Tà u, Lê Chương, Ãức Cha Lê Văn Ấn, Cha VÅ© Như Huỳnh, những ngưá»i dìu dắt tôi cho tôi những kiến thức để sống vá»›i Ä‘á»i, những căn bản đạo đức để sống vá»›i ngưá»i. Bao giá» trong tôi các thầy cÅ©ng để lại má»™t sá»± kÃnh trá»ng không thể phai nhạt được. Sau má»™t vòng thăm lại các trưá»ng cÅ© trở vá», vợ chồng tôi ngáºm ngùi Ä‘au xót, Ãà Nẵng cá»§a tôi tang thương như váºy sao, tâm trạng vợ chồng tôi lúc ấy giống như Trần Doãn Nho đã viết: †Tôi Ä‘i trên thà nh phố thân thương mà như Ä‘ang phiêu du ở vùng đất xa lạâ€, hoặc †Tôi sống giữa quê hương mà như ngưá»i khách lạ.â€. NÆ¡i đó cÅ©ng còn lại những ngưá»i bạn há»c cùng tôi thuở nà o: Liêu, Ký, BÃch, DÅ©ng, Quang, Kim SÆ¡n, Hưá»ng, Trang , Thùy Dương, Nga,Thư. Má»—i lần có dịp vá» lại Ãà Nẵng há» tiếp đón tôi như má»™t ngưá»i thân. Bạn trai, bạn gái trong tiệc rượu nâng ly cụng vá»›i nhau chẳng nệ hà , sống lại vá»›i nhau những ngà y xa cÅ©.
Tôi ở vùng ngoại ô Boston, Bạn cá»§a tôi là mấy ông Quảng Nam rất cá»±c Ä‘oan ở cách xa nhau, há» cho tôi là thứ Quảng Nam mất gốc bởi cái tÃnh ba phải cả nể cá»§a mình, “thằng mô không phải là chưởi dô mẹt hắn, chá»› đừng nhân nhượng ốt dá»™t như rứaâ€. Chỉ có Trần Trung Ãạo hay bênh vá»±c cho tôi, không có bao nhiêu ngưá»i mà má»—i lần gặp nhau cãi nhau như má»— bò. Thế nhưng tuần nà o có là m món ăn Quảng Nam là gá»i nhau Æ¡i á»›i, nhà anh Dư Mỹ hay nấu những món đặc sản Quảng Nam và vợ chồng tôi là khách thưá»ng xuyên. Nhà anh Nguyá»…n Ngá»c Thanh thì hay sưu tầm các loại mắm Quảng Nam, cho đến bây giá» tôi cÅ©ng không biết là m cách nà o mang các thứ ấy và o Mỹ, những thứ mắm cái cá nục, cá cÆ¡m còn nguyên con đỠau mùi vị y chang như mắm ở ngoà i mình, quý lắm thân thiết lắm như tôi vá»›i anh Dư Mỹ má»›i được xá»›t má»™t chút Ãt. Ở quê mình và i con mắm má»™t trái á»›t là xong bữa cÆ¡m, chẳng cần chi cao lương mỹ vị, quả tháºt dân mình quá khổ. Ãi xa cà ng thấy nhá»› và cà ng thương cho những con ngưá»i không thể rá»i bá» quê cha đất tổ, mồ mã ông bà . Những con ngưá»i suốt cả cuá»™c Ä‘á»i bám chặt vá»›i ruá»™ng vưá»n, không mà ng đến váºt ngon cá»§a lạ, khoai sắn là chất độn trưá»ng kỳ. Ngồi đây má»—i lần nghe tin bên quê nhà gặp thiên tai bão lụt là lòng tôi thóp lại, cái cảnh mà n trá»i chiếu đất khi còn nhỠđã chứng kiến tá»± nhiên hiện lên trước mắt tôi, chỉ còn biết cách cầu trá»i khẩn pháºt cho quê tôi sống bình yên. Ãó là điá»u rất khó bởi lẽ giãi đất Miá»n Trung nÆ¡i chịu nhiá»u tai há»a, chỉ có nhiá»u hay Ãt, chứ không thể nà o có bình yên tháºt sá»±.
Ãà Nẵng cá»§a tôi, là m sao tôi trang trải hết được tấm lòng cá»§a đứa con xa xôi, nghÄ© vá» quê me. Trên những giòng chữ là m sao tôi mô tả sá»± dấu yêu, thương cảm, mà tôi đã dà nh hết cho giãi đất chôn nhau, cắt rốn thân yêu nầy. Chữ nghÄ©a cá»§a tôi cÅ©ng hạn hẹp, không đủ, thì là m sao tôi diá»…n đạt những Ä‘iá»u ray rức cá»§a nhá»› mong trên những trang giấy. Thôi thì, có viết thêm cÅ©ng không thể nà o viết hết. Ãà Nẵng cho tôi xin cúi đầu từ biệt.
Boston, mùa hạ 1998.
|
|