Huynh thi Tuyet Nhung Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008 Số bài: 3657
|
Gửi: Hai 7 12, 2010 7:49 am Tiêu đề: MẸ ÄIÊN ( TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN : CHỜ CHA ) |
|
|
MẸ ÄIÊN
Truyện dịch ngắn Trung Quốc
Hai mươi ba năm trước, có má»™t ngưá»i con gái trẻ lang thang qua là ng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cÅ©ng cưá»i cưá»i, cÅ©ng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt má»i ngưá»i. Vì váºy, đà n bà trong là ng Ä‘i qua cô gái thưá»ng nhổ nước bá»t, có bà còn chạy lên trước dáºm chân, Ä‘uổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bá» Ä‘i, vẫn cứ cưá»i ngây dại quanh quẩn trong là ng.
Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha là m việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà ná»™i thấy con Ä‘iên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta vá» nhà cho cha tôi, là m vợ, chá» bao giá» cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ Ä‘uổi Ä‘i liá»n. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà , cắn răng đà nh chấp nháºn. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nà o, nghiá»…m nhiên thà nh chú rể.
Khi mẹ sinh tôi, bà ná»™i ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ Ä‘iên nà y, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gáºy rồi!". Có Ä‘iá»u sinh tôi ra, bà ná»™i ẵm mất tôi, không bao giá» cho mẹ đến gần con.
****************************************************************
Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà ná»™i dùng hết sức gà o lên: "ÄÆ°a, đưa tôi..." bà ná»™i mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi Ä‘i đâu thì sao? Dù sao, mẹ cÅ©ng chỉ là con Ä‘iên. Cứ má»—i khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà ná»™i lại trợn mắt lên chá»i: "Mà y đừng có hòng bế con, tao còn lâu má»›i đưa cho mà y. Tao mà phát hiện mà y bế nó, tao đánh mà y chết. Có đánh chưa chết thì tao cÅ©ng sẽ Ä‘uổi mà y cút!". Bà ná»™i nói vá»›i vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khá»§ng khiếp, má»—i lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được má»™t ngụm sữa mẹ nà o, bà ná»™i đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lá»›n. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiá»n lắm.
Hồi đó nhà tôi vẫn Ä‘ang giãy giụa giữa vÅ©ng bùn lầy cá»§a nghèo đói. Äặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thưá»ng phải treo niêu. Bà ná»™i quyết định Ä‘uổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cÆ¡m nhà , còn thỉnh thoảng là m thà nh tiếng thị phi.
Má»™t ngà y, bà ná»™i nấu má»™t nồi cÆ¡m to, tá»± tay xúc đầy má»™t bát cÆ¡m đưa cho mẹ, bảo: "Con dâu, nhà ta bây giá» nghèo lắm rồi, mẹ có lá»—i vá»›i cô. Cô ăn hết bát cÆ¡m nà y Ä‘i, rồi Ä‘i tìm nhà nà o già u có hÆ¡n má»™t tà mà ở, sau nà y cấm không được quay lại đây nữa, nghe chá»a?". Mẹ tôi vừa và má»™t miếng cÆ¡m to và o mồm, nghe bà ná»™i tôi hạ "lệnh tiá»…n khách" liá»n tá» ra kinh ngạc, ngụm cÆ¡m đỠra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi Ä‘ang nằm trong lòng bà , lắp bắp kêu ai oán: "Äừng... đừng...". Bà ná»™i sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm cá»§a báºc gia trưởng nghiêm giá»ng hét: "Con dâu Ä‘iên mà y ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt là nh gì đâu. Mà y vốn lang thang khắp nÆ¡i, tao bao dung mà y hai năm rồi, mà y còn đòi cái gì nữa? Ä‚n hết bát đấy rồi Ä‘i Ä‘i, nghe thấy chưa hả?". Nói Ä‘oạn bà ná»™i lôi sau cá»a ra cái xẻng, Ä‘áºp tháºt mạnh xuống ná»n đất như Dư Thái Quân nắm gáºy đầu rồng, "phầm!" má»™t tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà ná»™i, lại cháºm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cÆ¡m trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cÆ¡m trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có má»™t cỠđộng kỳ quặc, mẹ chia cÆ¡m trong bát má»™t phần lá»›n sang cái bát không khác, rồi nhìn bà má»™t cách đáng thương hại.
*************************************************************************
Bà ná»™i ngồi thẫn thá», hoá ra, mẹ muốn nói vá»›i bà rằng, má»—i bữa mẹ sẽ chỉ ăn ná»a bát, chỉ mong bà đừng Ä‘uổi mẹ Ä‘i. Bà ná»™i trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà ná»™i cÅ©ng là đà n bà , sá»± cứng rắn cá»§a bà cÅ©ng chỉ là vá» ngoà i. Bà ná»™i quay đầu Ä‘i, nuốt những nước mắt nóng Ä‘i, rồi quay lại sắt mặt nói: "Ä‚n mau ăn mau, ăn xong còn Ä‘i. Ở nhà nà y cô cÅ©ng chết đói thôi!". Mẹ tôi dưá»ng như tuyệt vá»ng, đến ngay cả ná»a bát cÆ¡m con cÅ©ng không ăn, tháºp thá»…nh bước ra khá»i cá»a, nhưng mẹ đứng ở báºc cá»a rất lâu không bước ra. Bà ná»™i dằn lòng Ä‘uổi: "Cô Ä‘i, cô Ä‘i, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trá»i nà y còn nhiá»u nhà ngưá»i ta già u!". Mẹ tôi quay lại, đưa má»™t tay ra phÃa lòng bà , thì ra, mẹ muốn được ôm tôi má»™t tÃ.
Bà ná»™i lưỡng lá»± má»™t lúc, rồi đưa tôi trong bá»c tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi và o lòng, môi nhắp nhắp cưá»i, cưá»i hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà ná»™i như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cÆ¡n Ä‘iên, quăng tôi Ä‘i như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà ná»™i không đợi được giằng tôi trở lại, rồi và o nhà cà i chặt then cá»a lại.
Khi tôi bắt đầu lá» má» hiểu biết má»™t chút, tôi má»›i phát hiện, ngoà i tôi ra, bá»n trẻ chÆ¡i cùng tôi Ä‘á»u có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, há» Ä‘á»u nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bá»n bạn cùng là ng Ä‘á»u bảo tôi: "Mẹ mà y là má»™t con Ä‘iên, bị bà mà y Ä‘uổi Ä‘i rồi." Tôi tìm bà ná»™i vòi vÄ©nh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chá»i bà là đồ "bà lang sói", tháºm chà hất tung má»i cÆ¡m rau bà bưng cho tôi. Ngà y đó, tôi là m gì biết "Ä‘iên" nghÄ©a là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhá»› mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nà o nhỉ? mẹ còn sống không?
Không ngá», năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở vá» sau 5 năm lang thang.
Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tá»›i báo: "Thụ, mau Ä‘i xem, mẹ mà y vá» rồi kìa, mẹ bị Ä‘iên cá»§a mà y vá» rồi!" Tôi mừng quá Ä‘Ãt nhổng nhổng, co giò chạy vá»™i ra ngoà i, bà ná»™i và cha cÅ©ng chạy theo tôi. Äây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhá»›. Ngưá»i đà n bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cá» khô và ng khè, có trá»i má»›i biết là do ngá»§ đêm trong đống cá» nà o. Mẹ không dám bước và o cá»a, nhưng mặt hướng vá» phÃa nhà tôi, ngồi trên má»™t hòn đá cạnh ruá»™ng lúa trước là ng, trong tay còn cầm má»™t quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lÅ© trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt và o tôi, nhìn tôi chòng chá»c, nhếch mép bảo: "Thụ... bóng... bóng...". Mẹ đứng lên, liên tục giÆ¡ lên quả bóng bay trong tay, dúi và o lòng tôi vá»›i vẻ nịnh ná»t. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vá»ng ghê gá»›m, không ngá» ngưá»i mẹ ngà y đêm tôi nhá»› thương lại là cái hình ngưá»i nà y. Má»™t thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: "Thụ, bây giá» mà y biết con Ä‘iên là thế nà o chưa? Là mẹ mà y như thế nà y đấy!"
*************************************************************************
Tôi tức tối đáp lại nó: "Nó là mẹ mà y ấy! Mẹ mà y má»›i là con Ä‘iên ấy, mẹ mà y má»›i là thế nà y!" Tôi quay đầu chạy trốn. Ngưá»i mẹ bị Ä‘iên nà y tôi không thèm. Bà ná»™i và bố thì lại đưa mẹ vá» nhà . Năm đó, bà ná»™i Ä‘uổi mẹ Ä‘i rồi, lương tâm bà bị chất vấn dà y vò, bà cà ng ngà y cà ng già , trái tim bà cÅ©ng không còn sắt thép được nữa, nên bà chá»§ động đưa mẹ vá», còn tôi lại bá»±c bá»™i, bởi mẹ đã là m tôi mất thể diện.
Tôi không bao giá» tươi tỉnh vá»›i mẹ, chưa bao giá» chá»§ động nói vá»›i mẹ, cà ng không bao giá» gá»i "Mẹ!", khi phải trao đổi vá»›i mẹ, tôi gà o là chá»§ yếu, mẹ không bao giá» dám hé miệng.
Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà ná»™i quyết định huấn luyện cho mẹ là m việc vặt. Khi Ä‘i là m đồng, bà ná»™i dắt mẹ Ä‘i "quan sát há»c há»i", bà bảo mẹ không nghe lá»i sẽ bị đánh đòn.
Sau má»™t thá»i gian, bà ná»™i nghÄ© mẹ đã được dạy dá»— tương đối rồi, liá»n để mẹ tá»± Ä‘i cắt cá» lợn. Ai ngá» mẹ chỉ cắt ná»a tiếng đã xong cả hai bồ "cá» lợn". Bà ná»™i vừa nhìn đã tá há»a sợ hãi, cá» mẹ cắt là lúa giống vừa là m đòng trá»— bông trong ruá»™ng nhà ngưá»i ta. Bà ná»™i vừa sợ vừa giáºn phát cuồng chá»i rá»§a: "Con mẹ Ä‘iên lúa và cá» mà không phân biệt được..." Bà ná»™i còn Ä‘ang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruá»™ng bị cắt lúa tìm tá»›i, mắng bà cố ý dạy con dâu là m cà n. Bà ná»™i tôi lá»a giáºn bốc phừng phừng, trước mặt ngưá»i ta lấy gáºy đánh và o eo lưng con dâu, chá»i: "Äánh chết con Ä‘iên nà y, mà y cút ngay Ä‘i cho bà ..."
*************************************************************************
Mẹ tuy Ä‘iên, nhưng vẫn biết Ä‘au, mẹ nhảy nhá»m lên chạy trốn đầu gáºy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Äừng... đừng...". Sau rồi, nhà ngưá»i ta cÅ©ng cảm thấy chướng mắt, chá»§ động bảo: "Thôi, chúng tôi cÅ©ng chẳng bắt Ä‘á»n nữa. Sau nà y giữ cô ta chặt má»™t tà là được...". Sau khi cÆ¡n sóng gió qua, mẹ oại ngưá»i dưới đất thút thÃt khóc. Tôi khinh bỉ bảo: "Cá» vá»›i lúa mà cÅ©ng chả phân biệt được, mà y đúng là lợn!" Lá»i vừa dứt, gáy tôi bị má»™t cái tát láºt, là bà . Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mà y nói cái gì đấy? Mà y còn thế nà y nữa? Äấy là mẹ mà y đấy!" Tôi vùng vằng bÄ©u môi: "Cháu không có loại mẹ Ä‘iên khùng thế nà y!"
"A, mà y cà ng ngà y cà ng láo. Xem bà có đánh mà y không!" Bà ná»™i lại giÆ¡ tay lên, lúc nà y chỉ thấy mẹ như cái lò xo báºt từ dưới đất lên, che giữa bà ná»™i và tôi, mẹ chỉ tay và o đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Äánh tôi, đánh tôi!"
Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà ná»™i đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ Ä‘iên nà y, trong lòng nó cÅ©ng biết thương con đây!". Tôi và o lá»›p má»™t, cha được má»™t há»™ chuyên nuôi cá là ng bên má»i Ä‘i canh hồ cá, má»—i tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn Ä‘i là m ruá»™ng dưới sá»± chỉ bảo cá»§a bà , chá»§ yếu là đi cắt cá» lợn, mẹ cÅ©ng không còn gây ra vụ rầy rà nà o lá»›n nữa.
Nhá»› má»™t ngà y mùa đông đói rét năm tôi há»c lá»›p ba, trá»i đột ngá»™t đổ mưa, bà ná»™i sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đưá»ng đến trưá»ng tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toà n thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoà i cá»a sổ lá»›p há»c nhìn tôi cưá»i ngá»› ngẩn, miệng còn gá»i tôi: "Thụ... ô...". Có mấy đứa bạn tôi cưá»i khúc khÃch, tôi như ngồi trên bà n chông, oán háºn mẹ khá»§ng khiếp, háºn mẹ không biết Ä‘iá»u, háºn mẹ là m tôi xấu hổ, cà ng háºn thằng Phạm Gia Há»· cầm đầu trêu chá»c. Trong lúc nó còn Ä‘ang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chá»™p cái há»™p bút trước mặt, Ä‘áºp tháºt mạnh cho nó má»™t phát, nhưng bị Phạm Gia Há»· tránh được. Nó xông tá»›i bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhá» con, vốn không phải là đối thá»§ cá»§a nó, bị nó dá»… dà ng đè xuống đất. Lúc nà y, chỉ nghe má»™t tiếng "vút" kéo dà i từ bên ngoà i lá»›p há»c, mẹ giống như má»™t đại hiệp "bay" à o và o, má»™t tay tóm cổ Phạm Gia Há»·, đẩy ra táºn ngoà i cá»a lá»›p. Ai cÅ©ng bảo ngưá»i Ä‘iên rất khá»e, tháºt sá»± đúng là như váºy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gá»i bố mẹ, má»™t chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó và o ao nước cạnh cổng trưá»ng, rồi mặt thản nhiên, mẹ Ä‘i ra.
Mẹ vì tôi gây ra đại hoạ, mẹ lại là m như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu cá»§a mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu cá»§a mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai cá»§a mẹ bị ngưá»i ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Mẹ!" đây là tiếng gá»i đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sá» cả ngưá»i, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như má»™t đứa trẻ con, mặt mẹ đỠhồng lên, cưá»i ngá»› ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che má»™t cái ô vá» nhà . Tôi kể sá»± tình cho bà ná»™i nghe, bà ná»™i sợ rụng rá»i ngã ngồi lên ghế, vá»™i vã nhá» ngưá»i Ä‘i gá»i cha vá». Cha vừa bước và o nhà , má»™t đám ngưá»i tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông và o nhà tôi, không cần há»i han trắng Ä‘en gì, trước tiên Ä‘áºp phá má»i bát đũa vò hÅ© trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chÃn. Äây là những ngưá»i do nhà Phạm Gia Há»· nhá» tá»›i, bố Phạm hung hãn chỉ và o cha tôi nói: "Con trai tao sợ quá đã phát Ä‘iên rồi, hiện Ä‘ang nằm nhà thương. Nhà mà y mà không mang 1000 tệ trả tiá»n thuốc thang, mẹ mà y tao cho má»™t mồi lá»a đốt tan cái nhà mà y ra."
Má»™t nghìn tệ? Cha Ä‘i là m má»™t tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những ngưá»i sát khà đằng đằng nhà há» Phạm, cha tôi mắt đỠlên dần, cha nhìn mẹ vá»›i ánh mắt cá»±c kỳ khá»§ng khiếp, má»™t tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tá»›i tấp khắp đầu mặt mẹ. Má»™t tráºn lại má»™t tráºn, mẹ chỉ còn như má»™t con chuá»™t khiếp hãi run rẩy, lại như má»™t con thú săn đã bị dồn và o đưá»ng chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả Ä‘á»i tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngănbà n tay bạo lá»±c cá»§a cha. Kết quả hoà giải cá»§a đồn cảnh sát là : Cả hai bên Ä‘á»u có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sá»± sẽ bắt luôn ngưá»i đó. Äám ngưá»i Ä‘i rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tà nh, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngỠôm mẹ tôi và o lòng khóc thảm thiết. "Mẹ Ä‘iên Æ¡i, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc nà y không thể dà n xếp nổi, nhà mình là m gì có tiá»n mà đá»n cho ngưá»i. Bởi nghèo khổ quá mà thà nh hoạ đấy thôi!". Cha lại nhìn tôi nói: "Thụ, con phải cố mà há»c lên đại há»c. Không thì, nhà ta cứ bị ngưá»i khác bắt nạt suốt Ä‘á»i, nhé!". Tôi gáºt đầu, tôi hiểu.
*************************************************************************
Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ và o trung há»c vá»›i kết quả xuất sắc. Bà ná»™i tôi vì là m việc cá»±c nhá»c cả Ä‘á»i mà mất trước đó, gia cảnh ngà y cà ng khó khăn hÆ¡n. Cục Dân ChÃnh khu tá»± trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuá»™c diện đặc biệt nghèo đói, má»—i tháng trợ cấp 40 tệ. Trưá»ng tôi há»c cÅ©ng giảm bá»›t há»c phà cho tôi, nhá» thế tôi má»›i có thể há»c tiếp.
Vì há»c ná»™i trú, bà i vở nhiá»u, tôi rất Ãt khi vá» nhà . Cha tôi vẫn Ä‘i là m thuê 50 tệ má»™t tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Má»—i lần bà thÃm nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang Ä‘i. Hai mươi ki lô mét đưá»ng núi ngoằn ngoèo ruá»™t dê là m khổ mẹ phải tốn sức ghi nhá»› đưá»ng Ä‘i, gió tuyết cÅ©ng vẫn Ä‘i. Và tháºt là kỳ tÃch, há»… bất cứ việc gì là m vì con trai, mẹ Ä‘á»u không Ä‘iên tà nà o. Ngoà i tình yêu mẫu tá» ra, tôi không còn cách giải thÃch nà o khác. Y há»c cÅ©ng nên giải thÃch khám phá hiện tượng nà y.
27/4/2003, lại là má»™t chá»§ nháºt, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hÆ¡n chục quả đà o dại. Tôi cầm má»™t quả, cắn má»™t miếng, cưá»i há»i mẹ: "Ngá»t quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngá» mẹ tôi cÅ©ng biết hái cả đà o dại, tôi chân thà nh khen mẹ: "Mẹ, mẹ cà ng ngà y cà ng tà i giá»i!". Mẹ cưá»i hì hì.
Trước lúc mẹ vá», tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn tháºn an toà n, mẹ á» á» trả lá»i. Tiá»…n mẹ xong, tôi lại báºn rá»™n ôn táºp trước kỳ thi cuối cùng cá»§a thá»i phổ thông. Ngà y hôm sau, khi Ä‘ang ở trên lá»›p, bà thÃm vá»™i vã chạy đến trưá»ng, nhá» thầy giáo gá»i tôi ra ngoà i cá»a. ThÃm há»i tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ vá» rồi. ThÃm nói: "Không, mẹ mà y đến giá» vẫn chưa vá» nhà !" Tim tôi thót lên má»™t cái, mẹ tôi chắc không Ä‘i lạc đưá»ng? Chặng đưá»ng nà y mẹ đã Ä‘i ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. ThÃm há»i: "Mẹ mà y có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đà o tươi. ThÃm Ä‘áºp hai tay:" Thôi chết rồi, há»ng rồi, có lẽ vì mấy quả đà o dại rồi!" ThÃm kêu tôi xin nghỉ há»c, chúng tôi Ä‘i men theo đưá»ng núi vá» tìm. ÄÆ°á»ng vá» quả thá»±c có mấy cây đà o dại, trên cây chỉ lÆ¡ thÆ¡ và i quả cá»c, bởi nếu má»c ở vách đá má»›i còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đà o có má»™t vết gãy cà nh, dưới cây là vá»±c sâu trăm thước. ThÃm nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta Ä‘i xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "ThÃm, thÃm đừng doạ cháu...". ThÃm không nói năng kéo tôi Ä‘i xuống vách núi...
Mẹ nằm yên tÄ©nh dưới khe núi, những trái đà o dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt má»™t quả, máu trên ngưá»i mẹ đã cứng lại thà nh đám mà u Ä‘en nặng ná». Tôi Ä‘au đớn tá»›i mức ngÅ© tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gá»i: "Mẹ Æ¡i, Mẹ Ä‘au khổ cá»§a con Æ¡i! Con hối háºn đã nói rằng đà o nà y ngá»t! ChÃnh là con đã lấy mạng cá»§a mẹ... Mẹ Æ¡i, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngà y nà o..." Tôi sát đầu tôi và o khuôn mặt lạnh cứng cá»§a mẹ, khóc tá»›i mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cÅ©ng rá»›t nước mắt theo tôi.
*************************************************************************
Ngà y 7/8/2003, má»™t trăm ngà y sau khi chôn cất mẹ, thư gá»i nháºp há»c dát và ng dát bạc cá»§a Äại há»c Hồ Bắc Ä‘i xuyên qua những ngả đưá»ng mẹ tôi đã Ä‘i, chạy qua những cây đà o dại, xuyên qua ruá»™ng lúa đầu là ng, "bay" thẳng và o cá»a nhà tôi. Tôi gà i lá thư đến muá»™n ấy và o đầu ngôi má»™ cô tịch cá»§a mẹ: "Mẹ, con đã có ngà y mở mặt mở mà y rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngáºm cưá»i nÆ¡i chÃn suối rồi!"
Truyện dịch TQ
|
|