Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Ba 7 13, 2010 10:06 am Tiêu đề: Tình đã ngá»§ say. |
|
|
Giới thiệu bà i Hồi ký của Phan Sư huynh...
tình đã ngủ say
Khi ngưá»i đụng trái tim ta
là bao nhiêu mộng vỡ òa theo nhau
khi tình ta mãi lún sâu
là lòng ngưá»i nhạt sắc mà u yêu thương
PXS
Từ khi chúng tôi chia tay nhau cho đến bây giỠđã gần 40 năm rồi, hÆ¡n má»™t ná»a Ä‘á»i ngưá»i. Nhưng má»—i lần nghÄ© tá»›i Sách tôi Ä‘á»u cảm thấy Ä‘au nhói, không phải vì tôi còn “yêu†Sách, má»i chuyện đối vá»›i tôi nó đã chết theo thá»i gian. Không ai còn chung tình vá»› vẩn như váºy, tất cả chúng tôi má»—i ngưá»i đếu có má»™t cuá»™c sống riêng, con cháu đầy đà n, hồn ai nấy giữ. Thế nhưng má»—i lần gặp lại tá»± nhiên tôi cảm thấy ray rứt, nhìn Sách tháºt tá»™i nghiệp vá»›i má»™t cuá»™c sống kham khổ, hạnh phúc bị tước Ä‘oạt, con ngưá»i héo hon trong u uất. Tôi tá»± há»i Sách chịu đựng má»™t hoà n cảnh sống như thế nầy cho đến bao giá»? Chúng tôi đã từng đến vá»›i nhau, đã từng gặp gỡ sau những ngà y dà i khi chia tay. Chúng tôi vẫn giữ vá»›i nhau ở má»™t vị thế mà không bị xé rà o hay sá»± đòi há»i là m chúng tôi má» mắt. Chúng tôi quý mến nhân cách cá»§a nhau mặc dù không cần thiết như váºy. Thế nhưng cái đó đã thể hiện ý thức tôn trá»ng, má»™t rà o cản chắc chắn chúng tôi không nên vượt qua để vi phạm. Cuá»™c Ä‘á»i cá»§a đứa nà o cÅ©ng te tua bầm giáºp, còn gì đâu để còn phải giữ gìn.
Tôi nhá»› năm 1976, sau khi tôi lấy vợ được và i tháng thì Sách từ Äà Nẵng và o Sà i Gòn thăm tôi. Lúc nầy ngưá»i chồng đầu tiên cá»§a Sách vừa má»›i mất (tại mặt tráºn Pleiku 1975) trước ngà y hòa bình chừng hai tháng. Tôi ngạc nhiên là Sách cùng Ä‘i vá»›i Ngá»c BÃch, ngưá»i bạn gái cá»§a tôi sau nầy. Ngá»c BÃch có má»™t ngưá»i anh trai là bạn cùng khóa Không Quân vá»›i chồng cá»§a Sách. Vì thế Ngá»c BÃch và Sách quen nhau bởi dây mÆ¡ rá»… má như váºy, chứ má»™t ngưá»i ở Äà Nẵng và má»™t ngưá»i ở Sà i Gòn là m sao quen nhau. Tôi má»i hai ngưá»i ra ngoà i quán café để dá»… dà ng nói chuyện, vì trong sở là m việc cá»§a tôi ồn à o, ngưá»i ra kẻ và o nhiá»u gây trở ngại trò chuyện cá»§a chúng tôi. Äây là lần đầu tiên tôi gặp lại Sách kể từ ngà y Sách đến thăm tôi tại Tổng Y Viện Duy Tân Äà Nẵng mùa hè 1972, khi tôi bi thương từ mặt tráºn được trá»±c thăng chở vá».
Trong suốt câu chuyện tôi không há»i gì vá» cái chết chồng cá»§a Sách, vì tôi không muốn cho Sách hiểu lầm rằng tôi quan tâm vì để thá»a mãn lòng tá»± ái. Tôi chỉ ngồi nghe hết chuyện nầy tá»›i chuyện khác mà trong những câu chuyện, Sách tin tưởng rằng ngưá»i chồng vẫn còn sống, có thể bị bắt há»c táºp cải tạo đâu đó, hoặc Ä‘ang sống tại nước ngoà i chưa tiện liên lạc được vá»›i vợ con. Tôi cÅ©ng mừng thầm mong rằng sá»± tin tưởng cá»§a Sách là sá»± tháºt, má»™t ngà y nà o đó gia đình Sách được Ä‘oà n tụ dù ở bên nầy hay bên kia đất nước. Ngồi nói chuyện, tôi chú ý từng hà nh động, từng cá» chỉ cá»§a Sách. Sách không còn như xưa. Cái liến thoắng lanh lẹ, cái trì chiết Ä‘anh đá mà sau khi có chồng, va chạm vá»›i cuá»™c sống tháºt ngoà i Ä‘á»i, đã dạy cho Sách những kinh nghiệm chống chá»i. Tôi không ngạc nhiên Ä‘iá»u đó, cái ngạc nhiên nhất cá»§a tôi là được Sách dà i dòng kể lể vá» cái hạnh phúc trước đây đã sống vá»›i chồng con, cái hạnh phúc ngắn ngá»§i nhưng rất tuyệt vá»i nầy đã là m vết thương cÅ© cá»§a tôi dáºy lên và cảm thấy nhức nhối. CÅ©ng bắt đầu từ đó tôi khinh Sách, nhìn Sách vá»›i con mắt không mấy thiện cảm. Äúng ra khi gặp lại tôi, má»™t ngưá»i tình đầu Ä‘á»i cá»§a Sách, Sách phải tá» ra có má»™t chút hối tiếc, má»™t chút Ä‘au đớn, vì khi chia tay nhau, tôi không có má»™t lầm lá»—i nà o vá»›i Sách, thì không lẽ gì Sách kể những chuyện hạnh phúc để trả thù tôi. Cái ấn tượng gặp gỡ lúc ban đầu, đã là m cho tôi có thái độ phá»§i tay lánh mặt. Không cần phải nhá»› đến trước đây mình có má»™t con “bồ†đang sống trong kham khổ hiện thá»i, Có ai đó bên quê nhà nhắc tá»›i Sách, tôi tìm cách tảng lá» như không biết. Bởi vì tôi không thể chấp nháºn má»™t ngưá»i tình trước đây Ä‘i lấy chồng, và khi gặp lại nhau không có má»™t câu há»i han nà o vá» cuá»™c sống cá»§a tôi, chỉ ba hoa kể vá» cái hạnh phúc đã trôi qua cá»§a mình. Äó là má»™t loại ngưá»i vong tình, không có đầu óc và tôi không cần phải nhá»› tá»›i là m gì cho uổng công.
Có má»™t năm vợ chồng tôi vá» Äà Nẵng ăn Tết, khi tôi đến thăm cáºu mợ bà con bên ngoại thì mợ Tâm khuyên tôi cố gắng đến thăm Sách. Mồng ba Tết để vợ ở nhà , tôi má»™t mình đến thăm Sách theo sá»± yêu cầu cá»§a bà mợ. Trong câu chuyện trao đổi tôi có nói vá»›i Sách là nếu có tái giá hãy tìm má»™t ngưá»i đà n ông rá»™ng lượng, vững và ng trong cuá»™c sống có thể cưu mang thêm hai đứa con, để chúng nó có cÆ¡ há»™i há»c hà nh. Tôi bảo vá»›i Sách là bây giá» phải hy sinh cuá»™c Ä‘á»i mình cho con, hãy gạt ra ngoà i tai những lá»i tán tỉnh bóng bẩy, phải tìm má»™t ngưá»i đà n ông biết thương yêu con cá»§a vợ như con ruá»™t cá»§a mình. Còn nếu không thì nên sống độc thân buôn bán nuôi con. Thế nhưng và i năm sau tôi nghe Sách tái giá, lấy má»™t ngưá»i chồng nghèo. Mang hai đứa con vá» quê ở Túy Loan giao cho bên nôi. Tá»± nhiên trong lòng tôi thấy xót xa, má»™t việc là m Ä‘iên rồ, má» mắt thiếu suy xét. Cái ấn tượng không tốt vá» con ngưá»i nông nổi cá»§a Sách lại cà ng là m cho tôi thất vá»ng. Tá»™i nghiệp cho hai đứa bé đã mất cha, bây giá» coi như thêm má»™t lần mất mẹ. Từ câu chuyện nầy tôi suy luáºn viá»…n vông, má»™t con ngưá»i như váºy thì là m sao đòi há»i há» chung tình vá»›i ai. Mang đầu óc không thiện cảm, tôi nhìn Sách cay nghiệt hÆ¡n và thú tháºt trong lòng tôi cà ng khinh Sách hÆ¡n.
Tôi nhá»› má»™t lần ở Huế, Sách từ Äà Nẵng ra thăm tôi. Chúng tôi ở vá»›i nhau trong má»™t căn phòng nhá» hÆ¡n má»™t tuần lá»…. Tôi có há»i Sách lý do tại sao ra thăm tôi mà không báo trước, Sách là m thinh không nói dù tôi đã gặn há»i nhiá»u lần. Sau đó thì Thê (vợ cá»§a Äức, bạn tôi) là bà con vá»›i Sách ra Huế tìm, tôi má»›i biết Sách giáºn gia đình nên bá» nhà ra Ä‘i. Giáºn vá» chuyện gì thì tôi cÅ©ng chưa há» nghe Sách nói. Tôi bảo là Sách nên ra vá» vá»›i Thê, vì tôi không muốn mang tiếng dụ dá»— con gái gây ra sá»± hiểu lầm cho gia đình Sách, mặc dù chúng tôi chưa há» vi phạm, giữ sá»± trong trắng, tôi tôn trá»ng Ä‘á»i con gái cá»§a Sách. Nhưng có ai biết Ä‘iá»u đó, khi mà đôi tình nhân sống chung vá»›i nhau ngà y nầy qua ngà y khác, mà không xẩy ra Ä‘iá»u đáng tiếc? Cái khắt khe giáo dục cá»§a gia đình, cái ý thức trách nhiệm nặng ná» vá» tinh thần, đã thắng sá»± đòi há»i nhục dục cá»§a tôi. Tôi trở thà nh má»™t ngưá»i thánh thiện.
Sách vá» Äà Nẵng chừng và i tháng thì tôi nghe tin Sách sắp lấy chồng. Thú tháºt nghe tin nầy tôi rất bà ng hoà ng, tôi muốn gặp Sách để há»i cho ra lẽ. Và khi đó tôi tiếc là không phá Ä‘á»i con gái cá»§a Sách cho thá»a mãn lòng tá»± ái cá»§a tôi. Lạy trá»i, cÅ©ng may mà tôi không là m Ä‘iá»u đó, chứ nếu đã xẩy ra thì chắc tôi ân háºn suốt Ä‘á»i. Cho đến bây giá» Sách vẫn còn kÃnh trong tôi vá» chuyện nầy, hÆ¡n ai hết Sách biết tôi không muốn phá hoại Ä‘á»i con gái cá»§a Sách. Khi vá» Äà Nẵng tôi gặp Sách và i lần, tôi không thèm há»i vá» chuyện lấy chồng cá»§a Sách. Tôi xem như đó là má»™t chuyện không đáng cho tôi quan tâm, và từ đó tôi tránh gặp mặt dù tôi đã nhiá»u lần vá» lại Äà Nẵng thăm nhà . Tối má»™t mình Ä‘i uống café thiếu Sách bên cạnh, tôi cÅ©ng cảm thấy buồn và cô đơn, nhưng tôi không thể là m gì hÆ¡n khi ngưá»i ta muốn quên Ä‘i dÄ© vãng, muốn quên sá»± hiện diện cá»§a tôi. Trong lúc nầy ở Huế tôi cÅ©ng có má»™t ngưá»i bạn gái cao ráo và đẹp hÆ¡n Sách, há»c trưá»ng Bồ Äá» Thà nh Ná»™i. Lúc đó tôi nghÄ© có má»™t ngà y nà o đó tôi phải đứng trước má»™t sá»± chá»n lá»±a giữa Sách và Nguyện, thế nhưng không ngá» rằng chÃnh tôi là ngưá»i bị gạt ra trước cuá»™c sống tình cảm cá»§a Sách. Tôi rất bá»±c bá»™i nhưng nghÄ© cho cùng, cÅ©ng giúp cho tôi má»™t lối thoát mà không mang tiếng phụ tình vá»›i Sách. Sau nầy, tôi cÅ©ng quyết định chia tay vá»›i Nguyện.
Ngà y tôi bị thương nằm Ä‘iá»u trị ở Tổng Y Viện Duy Tân thì Sách có đến thăm. Lúc đó Sách vừa má»›i sinh đứa con đầu lòng. Tôi thấy Sách khóc mà ngược lại tôi rất dá»ng dưng. Tôi cho rằng giá»t nước mắt cá»§a Sách là vui mừng đã tránh được má»™t tai há»a. Nhiá»u đêm nằm nghÄ© vá» Sách, tôi tá»± há»i tại sao tôi nặng nợ vá»›i Sách nhiá»u váºy. Vá» phương diện thẩm mỹ thì nhan sắc cá»§a Sách không so bằng những cô bạn gái cá»§a tôi trước hoặc sau Sách, vá» phương diện tình cảm thì Sách là ngưá»i há»i hợt, không thâm trầm và phụ tình má»™t cách trắng trợn, thế nhưng để lại trong Ä‘á»i tôi nhiá»u vết chém nhất mà vết sẹo nà o cÅ©ng sâu và đau. Má»—i khi nghÄ© lại thấy nó nhức nhối khó chịu nhất. Có lẽ Sách và tôi đến vá»›i nhau lâu dà i, có nhiá»u ká»· niệm khó quên. ChÃnh vì lẽ nầy nên gây ra chấn động ầm ỹ trong lòng tôi má»—i khi nghÄ© tá»›i. Tôi chuẩn bị Ä‘i Sà i Gòn, thì Äức đến nhà cho tôi biết là chồng cá»§a Sách bị tá» thương trên mặt tráºn Pleiku, và Sách chuẩn bị mang hai đứa con nhá» vá» Äà Nẵng. Nghe tin nầy, thú tháºt lòng tôi không có chút xúc động vì từ bao nhiêu năm nay tôi gạt Sách ra hẳn má»i suy nghÄ© cá»§a tôi. Tôi cho đây là chuyện thị phi không cần phải quan tâm tá»›i. Thế nhưng khi ngồi trên máy bay tá»± nhiên hình ảnh Sách hiện lên trong đầu: Má»™t ngưá»i đà n bà góa bụa còn rất trẻ vá»›i hai đứa con thÆ¡, nhà o ra cuá»™c Ä‘á»i đầy sóng gió, đầy nhiá»…u nhương như váºy, thì là m sao chen lấn trong cuá»™c sống nầy cho nổi.
Tôi quên Ä‘i sá»± phản bôi cá»§a Sách, quên Ä‘i sá»± lá»c lừa và trà trá thuở nà o. Tá»± nhiên những thứ nầy xóa mất trong tiá»m thức cá»§a tôi. Äá»ng lại trong lòng tôi là sá»± thương hại, tôi thầm cầu nguyện cho Sách vượt qua tất cả để sống trong bình yên, ổn định tâm hồn để nuôi con khôn lá»›n. Tôi không còn trách móc ai cả, tôi cho đây là má»™t sá»± nhầm lẫn cá»§a tuổi trẻ mà không ai biết trước được. Tôi và Sách cÅ©ng chỉ là nạn nhân cá»§a chiến tranh, tôi bị thương trong cuá»™c chiến và vẫn còn hiện diện trên Ä‘á»i, mặc dù mất má»™t phần thân thể. Còn chồng cá»§a Sách xem như xóa sổ vÄ©nh viá»…n trong cuá»™c sống. HÆ¡n ai hết tôi hoà n toà n thông cảm cho cái Ä‘au rưng rức trong ngưá»i cá»§a Sách phải gánh chịu. Cho đến bây giá», khi tôi ngồi viết lại dòng hồi ký nầy, tôi xem Sách vẫn là ngưá»i tình thuở nà o, má»™t ngưá»i bạn thân thiết và là má»™t ngưá»i em gái đáng thương nhất cá»§a tôi.
Và i năm sau đó, tôi có dịp vá» Äà Nẵng thăm nhà . Tôi nhá» Äức, má»™t ngưá»i bạn cùng xóm thân thiết nhau từ nhá», chở tôi bằng xe honda lên Nam Ô thăm gia đình Sách. Chúng tôi đến bất thần và o bữa cÆ¡m trưa, bữa cÆ¡m tháºt đạm bạc. CÆ¡m ghế khoai, má»™t tô canh rau và và i con cá mặn. Vợ chồng con cái ngồi quanh mâm cÆ¡m hì hụp tháºt tôi nghiệp. Tôi nhìn Châu, ngưá»i chồng cá»§a Sách sau nầy, thua tôi chừng và i tuổi, má»™t thanh niên dá»… coi và hiá»n háºu. Tôi yên tâm là Sách có thêm má»™t gia đình cÅ©ng tạm ổn, mặc dù sá»± hối tiếc và trách móc cá»§a tôi vá» Sách vẫn còn mang trong đầu, chưa xóa được. Và i ngà y sau, tôi có má»i vợ chồng Sách ra nhà hà ng dùng cÆ¡m, tôi thấy há» xứng đôi và tôi nghÄ© chắc hỠđược hạnh phúc. Nhưng khi dùng cÆ¡m ngồi đối diện vá»›i Châu, tôi nháºn ra má»™t Ä‘iá»u là Châu mang má»™t mặc cảm vì nghèo, vì thua thiệt. ChÃnh vì cái nghèo, cái thua thiệt đó mà phải lấy má»™t ngưá»i đà n bà có con, vợ mình là gái “nạ dòngâ€. Những Ä‘iá»u nầy thì là m sao Sách biết được, Sách là má»™t loại ngưá»i chỉ biết hình thức, suy nghÄ© há»i hợt, không biết sâu thẩm trong lòng cá»§a chồng mình. Trong đầu óc cá»§a Châu khi sống vá»›i vợ có tôn trá»ng vợ không? Mà vợ chồng sống vá»›i nhau lâu dà i, chỉ giây phút nà o đó nhá lên ý nghÄ© thua thiệt cá»§a mình, tại sao mình là thằng con trai lá»›n lên lại lấy má»™t ngưá»i đà n bà có con. Ngồi nói chuyện nhưng tôi nghÄ© miên man, tôi nghiệp cho hai ngưá»i sống trong má»™t hoà n cảnh u uất, không ai chịu bà y tá» sá»± tháºt cá»§a lòng mình. Tôi là đà n ông nên tôi hiểu tâm trạng cá»§a Châu, cái u uẩn trong lòng mà không ai biết được. Äến má»™t lúc nà o đó không còn chịu đựng được, sợi dây tình láºn Ä‘áºn kia sẽ bung ra. Khi còn ở Sà i Gòn, tôi có gặp Thanh (em gái cá»§a Sách), có kể cho tôi nghe vá» chuyện gia đình Thanh không thÃch ngưá»i chồng trước cá»§a Sách, chÃnh Sách chá»n lá»±a chứ không có gia đình xÃa và o chuyện nầy. Hình như trong ngà y cưới có má»™t chuyện gì đó xẩy ra đáng tiếc cho Sách, (tôi chỉ nghe Thanh kể mà không chú ý lắm, má»™t phần cÅ©ng lâu ngà y quá rồi nên chi loáng thoáng nhá»› lại). Và ngưá»i chồng sau nầy cÅ©ng không được gia đình đồng ý, nhưng không có cách nà o ngăn cản lại được. HÆ¡n nữa con gái mình cÅ©ng lỡ thá»i, nên không còn con đưá»ng nà o khác chá»n lá»±a. Thanh có nói thêm (hình như là để an á»§i tôi chăng?) gia đình em thÃch anh hÆ¡n.
Tôi qua California thăm ngưá»i chị bà con má»›i từ Úc qua. Chị cho tôi biết là vừa rồi có vá» Việt Nam thăm nhà , chị má»›i nghe tin Sách đã ly dị vá»›i ngưá»i chồng sau, chị há»i tôi có biết tin nầy chưa? Tôi lắc đầu. Không biết tại sao tôi không ngạc nhiên vá» chuyện nầy. Từ lâu tôi nghÄ© rằng Sách sẽ không được hạnh phúc vá»›i ngưá»i chồng sau nầy. Tôi có cảm giác như váºy, còn lý do vì sao tôi mang ý nghÄ© nầy thì quả tháºt khó giải thÃch. Tôi nghÄ© trong đầu Sách sẽ khổ hÆ¡n, sẽ gặp rắc rối hÆ¡n khi tiếp tục sống vá»›i nhau. Thà như váºy, đưá»ng ai nấy Ä‘i để giải thoát những bế tắc cho nhau mà không nói ra được. Sách đúng là ngưá»i đà n bà cao số. Sau khi nghe tin tức không may cá»§a Sách vá» chuyện gia đình, tá»± nhiên tôi thấy thương Sách hÆ¡n. Suốt má»™t cuá»™c Ä‘á»i lao Ä‘ao vá»›i chuyện chồng con, chỉ có nước mắt âm thầm trong đêm, khóc cho ngưá»i chồng nầy rồi khóc cho ngưá»i chồng khác. Gần cuối cuá»™c Ä‘á»i sống trong lẻ loi cô quạnh. Äá»i má»™t ngưá»i đà n bà chỉ có má»™t lần có quyá»n được chá»n lá»±a, sÆ¡ sẩy xem như Ä‘i Ä‘ong không thể trở lại. Sách nằm trong trưá»ng hợp nầy. Nói thế không phải vì Sách không chá»n tôi nên má»›i gặp những trưá»ng hợp đáng tiếc xẩy ra. Biết đâu khi chá»n tôi trưá»ng hợp xẩy ra còn thê thảm hÆ¡n thì sao? Cuá»™c Ä‘á»i dà i lắm và cÅ©ng ngắn ngá»§i lắm, là m sao biết được chuyện gì sẽ xẩy ra.
Tôi Ä‘i Mỹ (1990) không có cÆ¡ há»™i gặp được Sách. Hình như tôi có gá»i cho Sách má»™t và i lần tiá»n nhá» ngưá»i quen mang vá». Nhưng sau đó thì bặt tin, tôi không liên lạc được do mất địa chỉ vì tôi dá»n nhà đi nhiá»u lần. Gần hai mươi năm sau tôi má»›i có dịp gặp lại Sách khi tôi trở vá» Việt Nam thăm nhà và o dịp tết 2008. Không biết ai báo tin cho Sách tôi má»›i vá». Má»™t buổi tối sau khi dùng cÆ¡m vá»›i gia đình xong, tôi ngồi ở phòng khách xem tivi, thì đứa em và o báo có má»™t chị bạn tìm tôi. Tôi nhìn ra ngoà i hiên, ánh đèn má» quá tôi không nháºn ra Sách, mà thú tháºt Sách đổi khác nhiá»u quá. Bao nhiêu tai ương ụp xuống Ä‘á»i má»™t ngưá»i đà n bà , cá»™ng vá»›i sá»± nghèo khổ, chăm lo cho gia đình và các con, đã là m cho Sách héo hon, tiá»u tụy. Sách khép nép nhìn tôi, trong má»™t giây phút bất thần tôi không nháºn ra được. Sau đó thì Sách cưá»i tôi má»›i nháºn ra. Nụ cưá»i cá»§a Sách rạng rỡ tôi không bao giá» quên được. Vì má»›i gặp nhau chúng tôi chỉ trao đổi những thăm há»i, khi đụng tá»›i chuyện gia đình thì Sách bảo là buồn lắm để khi khác sẽ kể cho tôi nghe. Quả tháºt Sách không biết ở Mỹ, tôi đã biết vá» chuyện ly dị cá»§a Sách trước đây mấy năm.
Trong thá»i gian và o dịp Tết, tôi cÅ©ng báºn rá»™n nhiá»u chuyện. Lâu ngà y má»›i vá» nên phải Ä‘i thăm bà con chá»— nầy chá»— kia, Ä‘i thăm bạn bè. Thì giá» Ä‘i thăm thì không tốn mấy, nhưng sau khi gặp nhau thì uống vá»›i nhau và i ly rượu, sa đà và o chuyện nầy không còn thì giỠđâu để là m chuyện khác. Tôi có gặp Sách và i lần ngắn ngá»§i, những lần gặp nhau tôi chú ý tá»›i má»™t Ä‘iá»u là Sách đã thay đổi tÃnh tình rất nhiá»u. Äăm chiêu và nói chuyện cay đắng hÆ¡n. Có lẽ những Ä‘au đớn vá» chuyện đổ vỡ gia đình, đã cho Sách những bà i há»c muá»™n mà ng vá» tình ngưá»i, sâu sắc trong cuá»™c sống, tháºn trong trong giao tiếp. Äúng ra bà i há»c nầy Sách phải biết trước đây và i chục năm, thì chắc rằng đã cứu vá»›t cuá»™c Ä‘á»i cá»§a Sách sau nầy. Không bị lún sâu trong những quyết định bồng bá»™t, non ná»›t, để phải trượt chân trên đưá»ng Ä‘á»i má»™t cách thê thảm như váºy. Mà cÅ©ng chÃnh sá»± Ä‘au khổ nầy cho Sách nếm qua cái mùi “bá»™i bạc†cá»§a ngưá»i khác dán lên đầu mình, nặng hÆ¡n ngà n cân mà mình phải gánh chịu. Cái gì cá»§a Sách đối đãi vá»›i tôi ngà y trước, bây giá» Sách nháºn lấy cái háºu quả Ä‘au đớn gấp trăm lần mà tôi đã chịu. Những lá»c lừa, dối trá, mà trước đây Sách đã dùng để đối xá» vá»›i tôi, bây giá» ngưá»i ta cÅ©ng dùng “chiêu†nầy để đối xá» vá»›i Sách mà tà n nhẩn hÆ¡n, khốc liệt hÆ¡n. Ngà y đó tôi yêu Sách tháºt, nhưng song song vá»›i Sách tôi cÅ©ng có ngưá»i yêu khác. Mất Sách tôi cÅ©ng buồn nhưng tôi có Nguyện. Tuổi trẻ chuyện bồ bịch đến hay Ä‘i cÅ©ng bình thưá»ng, buồn má»™t thá»i gian rồi quên ngay.
Má»™t buổi tối tôi má»i vợ chồng Äức và Sách Ä‘i ăn cÆ¡m và sau đó Ä‘i uống cà phê. Tôi ngồi nghe Sách kể vá» lý do ly dị vá»›i ngưá»i chồng sau. Má»™t lý do đơn giản là Châu Ä‘i chÆ¡i đâu đó, gặp má»™t ngưá»i đà n bà khác. Sau má»™t thá»i gian ngắn thì Châu tuyên bố chia tay vá»›i Sách, vá» sống vá»›i ngưá»i đà n bà kia. Sách nói vá»›i tôi là rất ngạc nhiên vá» chuyện nầy vì vá»™i và ng và nhanh chóng quá. Thế nhưng khi nghe xong chuyện, tôi không ngạc nhiên. Chuyện Châu quyết định bá» Sách cho đến thá»i Ä‘iểm đó thì đã quá muá»™n, đúng ra chuyện nầy đã xẩy ra sá»›m hÆ¡n. Sách không nhìn rõ để thấy chuyện nầy. Lấy Sách nhưng lòng cá»§a Châu bao giá» cÅ©ng nhìn Ä‘i nÆ¡i khác, trông chá» có cÆ¡ há»™i sẽ buông tay vá»›i Sách ngay. Từ lâu nhìn Châu tôi đã thấy được chuyện nầy. Nhưng thôi đây chỉ là dá»± Ä‘oán cá»§a tôi, tôi mong rằng không đúng. Tuy nhiên Sách phải hiểu rõ má»™t Ä‘iá»u thá»±c tế. Má»™t ngưá»i con trai khi lá»›n lên lấy vợ, ai cÅ©ng mong rằng ngưá»i vợ cá»§a mình còn trong trắng. Nếu ngưá»i vợ không dà nh cho chồng cánh hoa tươi rói đó thì ngưá»i chồng có cảm giác mình bị cắm sừng. Huống gì đây ngưá»i vợ đã có và i mặt con thì trong lòng há» cảm thấy bị thiệt thòi biết mấy. Châu ở vùng quê mùa, đầu óc không thoáng lắm, còn quan niệm lá»—i thá»i và còn bị rà ng buá»™c bởi gia đình cổ há»§. Tôi nghÄ© khi Sách vá» là m dâu nhà nầy đã nghe tiếng chì tiếng bấc vá» chuyện nầy. Sở dÄ© hai ngưá»i có con vá»›i nhau nên nhẹ bá»›t Ä‘i cái chuyện xỉa xói cá»§a gia đình.
Äúng ra Châu nên có tấm lòng bao dung, hiểu được hoà n cảnh Ä‘au thương cá»§a vợ, mình lấy há» tức là mình đã cứu vá»›t cuá»™c Ä‘á»i cá»§a há», phải sống vá»›i nhau bằng tình thương yêu. Nếu thấy rằng lòng mình không rá»™ng lượng như váºy, thì từ đầu mình nên rút lui, để đừng gây thêm Ä‘au khổ cho mình và cho ngưá»i khác. Sách thì không chịu hiểu cái Ä‘iá»u thâm sâu bà hiểm đó, nên Ä‘au khổ và trách móc đủ thứ.
Trước khi tôi rá»i Äà Nẵng, Sách đến thăm tôi lần cuối. Có lẽ là lần đầu tiên tôi má»›i nghe Sách nháºn xét vá» tôi. Sách nói trong nghẹn ngà o: “Cuối cùng rồi em má»›i thấy được, không có ai yêu thương em bằng anhâ€. Tôi nhìn Sách và thầm nghÄ© rằng: “Anh cÅ©ng không được như váºy, chỉ có chÃnh em má»›i thương emâ€. Äến má»™t cái tuổi nhìn cuá»™c Ä‘á»i trải qua những bon chen, danh lợi. Những tranh già nh, hÆ¡n thua. Rồi đến má»™t lúc nà o đó ta thấy tất cả chỉ là trò há». Chỉ còn Ä‘á»ng lại chút tình còn sống lại trong lòng. Hãy sống vá»›i nhau bằng thá»§y chung, chân tháºt. Tôi biết Sách cay đắng vá»›i Ä‘oạn đưá»ng đã trải qua, những nghiệt ngã giáng xuống Ä‘á»i má»™t cách cay nghiệt, cÅ©ng bởi vì khi còn trẻ không trân trá»ng sá»± chân tháºt, chạy Ä‘ua để nắm bắt được danh lợi, nên phải trả má»™t giá rất đắt bằng chÃnh cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mình. Không ai có đủ quyá»n năng can thiệp được những chuyện nầy, nên khi nháºn thức được thì đã muá»™n mà ng. Trước khi lên taxi ra vá», Sách chạy đến ôm tôi, tôi cúi xuống hôn lên trán Sách rồi Sách lầm lÅ©i lên xe. Äức và Thê đứng nhìn cảnh nầy cÅ©ng ngáºm ngùi, rưng nước mắt. Tôi biết Sách khi lên xe sẽ khóc, nhưng biết là m sao hÆ¡n khi chÃnh mình định Ä‘oạt cuá»™c sống cá»§a mình, thì mình phải lãnh háºu quả cá»§a sá»± quyết định đó./
tháng 6 năm 2010.
Phan xuân Sinh
|
|