Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Tư 8 04, 2010 10:50 am Tiêu đề: Sống vá»›i thá»i quá vãng. |
|
|
Xin hân hạnh giới thiệu đến với quý anh chị SM một câu chuyện của Phan Sư huynh trong loạt Hồi ức của Sư huynh - viết vỠmột tháng ngà y kỷ niệm tại quê nhà ...
_________________________________
Sá»NG VỚI THỜI QUà VÃNG
Lâu quá tôi má»›i trở lại quê nhà , thấy thiếu vắng má»™t số bạn bè và ngưá»i thân. Äá»§ biết tuổi cá»§a tụi tôi không còn nhá», đã bắt đầu xếp hà ng để chá» nghe tên Chúa gá»i. Gặp má»™t số bạn bè cÅ© mà không ngá» rằng tuổi già đến nhanh thế, nhìn thấy má»™t và i đứa như các ông cụ. Như váºy, mình má»›i thấy được chÃnh mình cÅ©ng thế thôi, lẫn thẩn, già cổi, và cuối cùng cÅ©ng Ä‘i và o con đưá»ng mà không ai thoát khá»i, không ai lẩn tránh được. Tôi dá»± những bữa tiệc bạn bè thiết đãi, cÅ©ng như Ä‘i uống cà phê buổi sáng. Mặc dù chúng tôi gá»i nhau “mi – tauâ€, nhưng trong tiếng gá»i đó nó có vẻ như ngượng ngáºp. Äúng ra trong cái tuổi cá»§a tụi tôi cách xưng hô vá»›i nhau cÅ©ng khác Ä‘i cho phù hợp, lá»›p con cháu nghe gá»i trẻ trung như váºy thì chúng cưá»i chết.
Äà Nẵng. Thà nh phố nầy là chiếc nôi ấm áp cá»§a Ä‘á»i tôi, sinh ra và lá»›n lên bằng những tình thương yêu đùm bá»c bởi những ngưá»i có tấm lòng rá»™ng lượng. “Buổi mai hôm ấy, má»™t buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi Ä‘i trên con đưá»ng dà i và hẹp…â€. NÆ¡i đây, tôi bắt đầu Ä‘i há»c. Lá»§i thá»§i má»™t mình vá»›i táºp vở trong tay, không có mẹ “nắm lấy tay tôi..†như Thanh Tịnh đã diá»…n tả ngà y đầu tiên đến trưá»ng. Mẹ tôi đã mất khi tôi chưa đầy má»™t tuổi. Thế nhưng tôi đã lá»›n lên trong vòng tay cá»§a ngoại, các dì và cáºu tôi. Những Æ¡n nghÄ©a mà tôi nghÄ© rằng không bao giá» tôi trả hết được. Má»›m cÆ¡m khi tôi chưa đủ tuổi để ăn, dà nh cho tôi những chén cÆ¡m trắng khi tôi biết nhai trong lúc ngoại, cáºu và dì tôi phải trưá»ng kỳ ăn độn. Tôi lá»›n lên bằng thiếu thốn khổ cá»±c, nhưng ngoại tôi vẫn dà nh cho tôi những miếng ăn ngon nhất, sắm sá»a cho tôi những bá»™ áo quần đẹp nhất. Tôi trở lại căn nhà cá»§a ngoại tôi khi xưa, căn nhà đầy ắp những ká»· niệm tuổi ấu thÆ¡. Bây giá» ngoại tôi không còn nữa, nhưng khi bước và o nhà tôi cảm thấy đâu đây bước chân cá»§a ngoại, tiếng ngoại gá»i tôi và dưới con mắt cá»§a ngoại bao giá» tôi vẫn còn bé tÃ. Tôi đến bà n thá» thắp nhang cho ngoại, nhìn ảnh ngoại bá»—ng dưng tôi ngáºm ngùi hối háºn. Ngà y ngoại mất tôi không vỠđược, tôi mang trong ngưá»i má»™t trá»ng tá»™i vá»›i ngoại, nhưng biết là m sao khi mà còn quá nhiá»u cách trở. Chắc ngoại tôi sẵn sà ng tha thứ cho tôi.
Mưá»i lăm năm sau tôi má»›i trở lại quê nhà , thà nh phố không còn vóc dáng như ngà y xưa. Lá»›n hÆ¡n, đẹp hÆ¡n và đông đúc hÆ¡n. Liêu (ngưá»i bạn thân há»c má»™t lá»›p còn sót lại, nhưng sau hai tháng trở vá» Mỹ thì Liêu cÅ©ng vá»™i và ng ra Ä‘i) hay đến chở tôi Ä‘i đây Ä‘i đó, thăm ngưá»i nầy ngưá»i kia. Tôi cố tìm lại những nÆ¡i chốn mà thuở há»c trò hay lui tá»›i, nhưng tuyệt nhiên không còn dấu vết. ÄÆ°á»ng Cầu Vồng được san bằng không còn cái dốc như ngà y xưa, để tuổi há»c trò cá»§a tụi tôi thuở đó còm lưng trên yên xe vượt dốc. Tôi Ä‘i ngang qua đưá»ng Trần Bình Trá»ng (con đưá»ng khởi Ä‘i từ ngả năm vòng qua sau lưng bệnh viện Äa Khoa), Con đưá»ng nầy đã bao lần tôi đứng chá» Sách (ngưá»i yêu cá»§a tôi thuở nà o) bây giá» cÅ©ng lạ hoắc, tôi không còn nháºn ra con hẻm mà tôi đã và o ra nhiá»u lần. Buổi tối tôi ra bá» sông Hà n ngồi trên ghế đá ngắm nhìn dòng nước trong. Ngà y má»›i lá»›n tôi thÃch ra ngồi ở hà ng ghế đá đó, có bóng cây mát rượi, có những con thuyá»n bưá»m trắng trên sông. Tôi mÆ¡ má»™ng vá» những nÆ¡i khác có cuá»™c sống tốt hÆ¡n, không có cảnh lam lá»§ như bà con tôi gánh chịu trên quê hương. Thế mà bây giá» tôi Ä‘ang sống trên đất Mỹ, má»™t đất nước có những cái mà tôi đã ước mong khi còn trẻ. Tôi lại mong trở vá» sống trên quê hương, trong cái nghèo nà n, cái khó khăn, còn chất chứa cả má»™t tấm lòng mà không tìm thấy bất cứ đâu.
Trong má»™t bữa tiệc tại nhà mợ Tâm. Bất ngá» tôi gặp lại Sanh, ngưá»i con gái Huế mà trước đây tôi đã quen khi Sanh Ä‘ang theo há»c sư phạm ở Huế. Sanh, chồng má»›i mất. Cách đây 15 năm Sanh và chồng có đến dá»± bữa tiệc cÅ©ng tại nhà mợ Tâm khi tôi ở Mỹ vỠđợt đầu. Chồng cá»§a Sanh cÅ©ng là nhà giáo hiá»n là nh, Ãt nói. Nhìn hai vợ chồng vừa xứng đôi vừa hạnh phúc. Tôi cảm thấy rất vui, hình như chồng cá»§a Sanh cÅ©ng biết tôi là ngưá»i quen vá»›i Sanh trước đây, nên khi nói chuyện anh ấy có vẻ bẻn lẻn, ngượng ngáºp. Tá»™i nghiệp, bây giá» cÅ©ng trong bữa tiệc tại nhà nầy, chỉ má»—i má»™t mình Sanh đến. Trong nét mặt thoáng má»™t chút buồn. Có lẽ trong những ngưá»i bạn gái mà tôi gặp lại sau nà y, Sanh Ãt thay đổi nhất, có phong độ nhà giáo đà ng hoà ng và chững chạc. Sau bữa tiệc chúng tôi ngồi lại ăn mứt uống nước trà , nói chuyện đủ thứ. Trong Ä‘á»i sống cá»§a Sanh hiện thá»i rất đạm bạc, đã nghỉ hưu, nhu cầu không nhiá»u và sống vá»›i con gái. Nhanh tháºt, khi quen nhau tụi tôi còn rất trẻ, má»›i đó mà bây giá» ngưá»i nà o cÅ©ng con cháu đầy đà n.
Ngưá»i thứ hai tôi gặp lại là ngưá»i có nhiá»u ká»· niệm vá»›i tôi nhất tại Äà Nẵng, khi đó Sách còn Ä‘i há»c tại trưá»ng Bồ Äá». Tôi không biết ai nói vá»›i Sách là tôi vá» thăm quê nhà , nên má»™t buổi tối Sách đến. Mấy chục năm sau chúng tôi má»›i gặp lại nhau. Ngồi trong nhà , đứa em và o báo cho biết là có má»™t chị bạn cá»§a anh đến thăm. Tôi bước ra cá»a không nháºn ra được Sách. Có lẻ là lâu quá không gặp lại nhau, không ngá» là Sách đến thăm, mấy mươi năm thá»i gian là m thay đổi nhiá»u quá. Äứng trước mặt Sách mà tôi không ngá» rằng ngưá»i đà n bà trước mặt tôi là Sách. Khi Sách cưá»i tôi má»›i nháºn ra. Trong tất cả những ngưá»i tôi quen biết có lẽ Sách mang nhiá»u thay đổi nhất. Sách có chồng sá»›m, từ giả cuá»™c tình má»™t cách vá»™i vã. Sau má»™t thá»i gian sống vá»›i chồng được hai con thì chồng tá» tráºn trên Pleiku. Khi Sách mang con vá» Äà Nẵng thì tôi Ä‘ang sinh sống tại Sà i Gòn, cho nên chúng tôi không gặp nhau. Khi tôi có vợ, hai vợ chồng dẫn nhau vá» Äà Nẵng thì tôi có đến thăm Sách. Và i năm sau tôi nghe tin Sách tái giá, thôi như váºy cÅ©ng yên chuyện má»™t Ä‘á»i ngưá»i. Khi Sách đến thăm tôi cho biết đã ly dị ngưá»i chồng thứ hai hÆ¡n năm năm rồi. Tôi sá»ng sá», không ngá» Ä‘á»i sống gia đình cá»§a Sách nhiá»u truân chuyên như váºy. Hèn gì trong vóc dáng khuôn mặt cá»§a Sách thay đổi nhiá»u quá, đến ná»—i khi bất chợt gặp lại tôi không nháºn ra. Tá»™i nghiệp, Ä‘á»i ngưá»i đà n bà chỉ có má»™t thá»i và má»™t lần định Ä‘oạt, trượt chân xem như há»ng cả Ä‘á»i. Khi nói chuyện vá» gia đình, Sách có vẻ cay đắng và u uất. Nhưng trách ai đây, khi má»i chuyện Ä‘á»u do mình định Ä‘oạt. Tôi há»i Sách vá» con cái thì Sách cho biết hai đứa con cá»§a ngưá»i chồng trước Ä‘á»u có gia đình, có cháu ná»™i cháu ngoại. Còn hai đứa con cá»§a ngưá»i chồng sau chưa láºp gia đình nhưng đã ổn định công ăn việc là m.. Má»™t Ä‘á»i ngưá»i dù có nhiá»u rắc rối, có nhiá»u Ä‘a Ä‘oan, rồi cÅ©ng qua Ä‘i. Nhưng dù sao cÅ©ng cho ta má»™t bà i há»c vá»›i Ä‘á»i, má»™t ngưá»i nà o đó đã nói “sống vá»›i cái gì, sẽ chết vá»›i cái đóâ€. Sống bằng tiá»n sẽ chết bởi tiá»n. Sống bằng danh vá»ng sẽ chết bởi danh vá»ng. Sống bằng tình cÅ©ng sẽ chết bởi tình. Nhưng trong tất cả cái “chết†đó ta phải chá»n lấy cái chết nà o dá»… thương nhất. Trong lòng ta khi ra Ä‘i cảm thấy thanh thản nhất.
Trong thá»i gian ở Äà Nẵng, tôi muốn gặp lại má»™t ngưá»i bạn gái mà hÆ¡n ba mươi sáu năm tôi chưa há» gặp lại. Äó là Sâm. Tôi quen vá»›i Sâm khi tôi còn Ä‘i há»c mà Sâm lúc đó đã ra Ä‘á»i. Má»—i buổi chiá»u đón Sâm ở sở là m bằng chiếc xe đạp cà tà ng, trong lúc Sâm Ä‘i xe vélo solex. Tình yêu thá»i há»c trò ngá»› ngẩn tháºt, nhưng cÅ©ng dá»… thương tháºt. Khi tôi và o lÃnh thì nghe tin Sâm đã có chồng, trong thá»i gian nầy tôi cÅ©ng không bao giá» gặp được. Khi tôi bị thương và o mùa hè 1972, nằm ở Tổng Y Viện Duy Tân thì Sâm đến thăm, lúc đó Sâm Ä‘ang có bầu. Sâm tá»›i ôm tôi và khóc nức nở. Äó là hình ảnh cuối cùng tôi gặp Sâm lần chót và đó cÅ©ng là hình ảnh ngưá»i đà n bà mà tôi không quên được. Khi tôi vá» có há»i thăm Sâm thì ngưá»i bạn cá»§a Sâm cho biết là lâu lắm rồi không gặp Sâm. Hình như Sâm Ä‘ang sống vá»›i gia đình tại Tam Kỳ, và hình như Sâm bây giá» vất vả lắm. Chuyện vá» Sâm mÆ¡ hồ như váºy thì là m sao tôi tìm thăm được, nhất là thá»i gian ở lại Việt Nam cá»§a tôi quá Ãt á»i.
Tôi hay tá»›i nhà cá»§a Äức, Thê (cả hai vợ chồng Ä‘á»u thân vá»›i tôi) cùng ở má»™t xóm. Căn nhà cá»§a Äức ngà y xưa ở cuối xóm, nhưng bây giá» thà nh phố mở rá»™ng, là m ngay con đưá»ng lá»›n trước nhà vì váºy căn nhà trở thà nh có giá. (Ở Việt Nam nhà mặt tiá»n đưá»ng bao giá» cÅ©ng có giá trị). Hai đứa chở nhau Ä‘i uống café như ngà y xưa, thế nhưng bây giá» qua khá»i cái tuổi lê lết các quán café nhạc, ngồi ở mấy quán cốc bên đưá»ng lại thấy thÃch hÆ¡n. Vì ở cùng má»™t xóm lại chÆ¡i thân vá»›i nhau khi còn nhá», nên Äức biết hết những ngưá»i con gái mà tôi quen khi xưa ở Äà Nẵng. Äức có há»i tôi đã Ä‘i thăm ai chưa? Tôi lắc đầu. Äức ngạc nhiên vì tại sao tÃnh tình tôi thay đổi quá váºy. Tôi nói vá»›i Äức là mấy chục năm nay không gặp nhau, không biết gia đình há» ra sao mình tá»›i thăm đôi khi gây trở ngại. Những ngà y Tết tôi chỉ nằm nhà xem truyá»n hình và tiếp bà con, bạn bè.
Mồng tám Tết (2008) tôi Ä‘i Huế cùng vá»›i mấy anh em văn nghệ. Lâu quá tôi má»›i trở lại Huế nên cÅ©ng ngượng ngáºp mặc dù Huế Ãt thay đổi, thế nhưng lúc đầu Ä‘i trên những con đưá»ng mà tôi không thể nà o nhá»› ra được. Huế Ä‘ang mưa, cái mưa cá»§a Huế dai dẳng và buồn ray rứt. Nhá»› lại ngà y xưa đứng trước cổng trưá»ng Bồ Äá» Thà nh Ná»™i đón Nguyện, hai đứa che nhau má»—i má»™t cái dù Ä‘i trong mưa (cá»§a má»™t thá»i lãng mạn). Nhà Nguyện ở ngoà i bá» thà nh đồn Mang Cá lá»›n. Bây giá» Nguyện đã chết trong má»™t chuyến vượt biên cùng vá»›i chồng con trong năm 1985. Khi tôi vỠđến Sà i Gòn thì dì cá»§a Nguyện cho biết mẹ cá»§a Nguyện cÅ©ng chết cách đây và i năm. Như váºy nhà cá»§a Nguyện ngưá»i khác ở, (vì gia đình chỉ có hai mẹ con và hai ngưá»i Ä‘á»u chết). Sáng hôm sau chúng tôi ra uống café ngoà i bá» sông, chÃnh lúc nầy tôi má»›i nhá»› được những con đưá»ng tôi đã từng Ä‘i qua, những địa danh cá»§a Huế mà tôi đã từng đến..
Tôi muốn Ä‘i thăm ngưá»i Dì (chị ruá»™t cá»§a má tôi) trước đây tu ở chùa Vạn Phước. Tôi nhá» anh Viêm Tịnh hướng dẫn đưá»ng Ä‘i. Lần cuối cùng tôi thăm Dì và o năm 1970 (như váºy đã 38 năm rồi), tôi không chắc Dì còn sống. Nếu Dì mất tôi nhá» chùa dẫn tôi Ä‘i thăm má»™ Dì, để thắp má»™t cây nhang cho Dì. Vị sư Trụ Trì trong chùa cho tôi biết Dì tôi mất năm 2001 và hôm nay chÃnh là ngà y giá»— cá»§a Dì. Chùa Ä‘ang là m mâm cÆ¡m chay cúng Dì, có những ngưá»i cháu gá»i Dì bằng cô năm nà o cÅ©ng từ Nghệ An và o cúng Dì, (như váºy những ngưá»i nầy cÅ©ng gá»i má tôi bằng cô ruá»™t) mà hồi nà o tá»›i giá» tôi chưa há» hay biết. Äây là lần đầu tiên anh em há» hà ng gặp nhau trong má»™t trưá»ng hợp hy hữu là đúng và o ngà y giá»— cá»§a Dì. Nếu tôi Ä‘i trá»… má»™t giá» thì các anh ấy đã lên tà u vá» lại Nghệ An. Không biết đây có phải là sá»± linh thiên cá»§a Dì đã dẫn dắt anh em chúng tôi gặp nhau, lần đầu tiên tôi má»›i biết được tông tÃch bên ngoại cá»§a tôi. Ngà y xưa má»—i khi đến thăm Dì bao giá» cÅ©ng hứa là sẽ dẫn tôi và o nhà thá» há» Ngô ở Thà nh Ná»™i, để tôi thắp hương cho ông ngoại, thế nhưng không có lần nà o Ä‘i được. Má tôi mất sá»›m, Dì chưa cho tôi biết vá» tông tÃch bên ngoại nên tôi không biết.
Hồi tôi còn nhá», Dì từ Huế và o Äà Nẵng thăm tôi, bao giá» Dì cÅ©ng dẫn tôi Ä‘i ăn uống rồi sắm sá»a áo quần. Có lần Dì nói vá»›i tôi là má tôi thuá»™c con dòng thứ (nghÄ©a là vợ hai), có sá»± xÃch mÃch trong gia đình, nên bà ngoại dẫn má tôi vá» quê ngoại sống. Sau đó bà ngoại ra Äà Nẵng buôn bán rồi tục huyá»n vá»›i ông ngoại hai. Cho nên tôi là má»™t ná»a dân Huế và má»™t ná»a dân Quảng Nam trong ngưá»i. Dì dặn tôi là không được bắt chước mấy ông Quảng Nam nói xấu Huế, há» nói gì mặc kệ, con mà nói theo há» tức là con chưởi bên ngoại mình, má ở dưới buồn lắm đó. Không biết má tôi có buồn hay không, chứ tôi đôi lúc cÅ©ng cà khịa mấy cô bồ gốc Huế cá»§a tôi.
Sau nầy tôi hay liên lạc vá»›i anh Ngô Hồng Khanh, anh nầy gá»i má tôi bằng cô ruá»™t, gia dình anh Ä‘ang sống ở Nghệ An. Anh cho biết là ngà y xưa ông Tổ chúng tôi là m quan ở triá»u đình nhà Nguyá»…n, gia phả trong nhà thá» tá»™c ghi rá» Ä‘iá»u nầy. Nhưng đến Ä‘á»i các cáºu tôi thì gia đình chia là m hai phe, má»™t phe táºp kết ra Miá»n Bắc và má»™t phe ở lại Miá»n Nam, đánh nhau chà chóe. Äến Ä‘á»i anh Khanh và tôi má»›i kết nối lại được. Anh Khanh bảo vá»›i tôi rằng má»i chuyện chÃnh trị chẳng ra là m sao cả, dẹp nó Ä‘i. Bây giá» là lúc chúng ta tìm tông tÃch dòng há», tìm nhau vun xá»›i lại những đổ vỡ trước đây. Tôi nghÄ©, má»™t ngưá»i lá»›n lên từ chế độ cá»™ng sản, trưởng thà nh trong chế độ ấy thế mà còn tìm ra tông tÃch cá»§a dòng hỠđể kết nối bà con lại vá»›i nhau. Má»™t việc là m đáng phục.
Trong chuyến Ä‘i Huế đó, cùng Ä‘i vá»›i tôi có các anh Viêm Tịnh, Phạm Ngá»c Lư, Uyên Hà , Hạ Äình Thao (những nhà thÆ¡ miá»n Nam trước năm 75) cÅ©ng đến Chùa Vạn Phước vá»›i tôi, chứng kiến được cảnh anh em chúng tôi gặp nhau trong má»™t hoà n cảnh tháºt đặc biệt. Ngưá»i từ Nghệ An và o, ngưá»i từ Mỹ vá» gặp nhau ở Huế ngay trong ngà y giá»— đầu năm cá»§a Dì tôi mà tôi không há» biết trước, chỉ vô tình tá»›i chùa há»i thăm vá» Dì và vô tình gặp nhau như có má»™t đấng vô hình giúp tôi tìm lại được tông tÃch bên ngoại, mà từ ngà y ra Ä‘á»i đến giá» tôi chưa há» nghe ai nói. Tôi cùng anh Khanh ra sau chùa sư nữ thắp hương ông bà ngoại, các cáºu dì đã mất. Tôi cÅ©ng thấy được nhà chùa đã chăm sóc các ngôi má»™ cá»§a gia đình ngoại tôi má»™t cách sạch sẽ. Các anh bạn cùng Ä‘i cÅ©ng công nháºn rằng đây là má»™t ngà y thiêng liêng nhất đối vá»›i tôi, vì má»i sá»± gặp gỡ như có má»™t sá»± sắp sếp cá»§a bá» trên.
Ngà y hôm sau trên đưá»ng trở vá» Äà Nẵng, các anh em cùng Ä‘i cÅ©ng phải công nháºn rằng má»™t chuyến Ä‘i chÆ¡i rất thà nh công trên má»i mặt. Gặp gỡ được những ngưá»i là m văn nghệ Huế và được đón tiếp má»™t cách ân cần. Riêng tôi được gặp lại gia đình dòng há» bên ngoại mà tôi tưởng chừng như đã đánh mất từ lâu. Má và Dì tôi chắc vui lắm khi biết anh em chúng tôi gặp nhau sau mấy chục năm không liên lạc được. Mấy chục năm đất nước trong hoà n cảnh chia ly và thù háºn. Gia đình nà o cÅ©ng có những trưá»ng hợp Ä‘au thương không Ãt thì nhiá»u.
Khi trở và o Sà i Gòn để chuẩn bị trở qua Mỹ, ngoà i má»™t số bạn bè gặp lại, tôi thăm ngưá»i bạn gái sống ở Bà n Cá». Mấy chục năm nÆ¡i nầy thay đổi nhiá»u quá, cÅ©ng may gặp được đứa em trai cá»§a Ngá»c BÃch cho địa chỉ, nên tôi tìm nhà dá»… dà ng. Ngá»c BÃch trước đây là cán sá»± y tế, hiện giá» nghÄ© hưu có hai con và ly dị chồng. (Sao tôi lại gặp mãi cảnh nầy thế nhỉ? Những ngưá»i bạn gái quen vá»›i tôi trước đây Ä‘á»u có trưá»ng hợp giống nhau, chồng không chết thì cÅ©ng ly dị). Ngá»c BÃch cÅ©ng không nhìn ra tôi, mà tôi cÅ©ng không nhìn ra được Ngá»c BÃch, như váºy đủ biết sá»± thay đổi khá»§ng khiếp cá»§a chúng tôi mà thá»i gian đã bôi xóa hết. Äứng má»™t hồi má»›i nháºn ra nhau. CÅ©ng như những ngưá»i khác, kể cho tôi nghe vá» chuyện gia đình, buồn nhiá»u hÆ¡n vui, bất hạnh nhiá»u hÆ¡n bình an. Ngá»c BÃch nói vá»›i tôi là nhìn anh đủ biết anh chị rất hạnh phúc, không cần phải há»i vá» gia đình. Äá»i sống cá»§a Ngá»c BÃch có vẻ khá giả, gia đình khang trang, sống vá»›i vợ chồng đứa con trai và cháu ná»™i.
Và i hôm sau tôi đến thăm NhÆ¡n ở Phú Nhuáºn. NhÆ¡n không thay đổi mấy, trước đây NhÆ¡n há»c luáºt năm cuối, nếu đất nước không thay đổi thì chắc bây giá» NhÆ¡n trở thà nh bà Luáºt Sư rồi. Sau 30/4/75 NhÆ¡n là m trưởng phòng kế toán cho má»™t công ty Ä‘iá»u hà nh tà u bè và đã hưu trà được ba năm nay. NhÆ¡n ly dị vá»›i chồng hÆ¡n hai chục năm nay, ở váºy nuôi con. (Lại thêm má»™t trưá»ng hợp gãy cánh giữa đưá»ng. Hình như những ngưá»i quen vá»›i tôi Ä‘á»u ở trưá»ng hợp giống nhau – ly dị hay chồng chết). Nhà NhÆ¡n ở mặt tiá»n đưá»ng Minh Mạng, Phú Nhuáºn. Nên NhÆ¡n mở má»™t quán cÆ¡m trưa cho những công nhân viên ở các công sở gần đó. Tôi đến và o buổi trưa thấy quán cÆ¡m tấp náºp. Như váºy cÅ©ng mừng là đá»i sống cá»§a mẹ con NhÆ¡n không già u có nhưng cÅ©ng đã ổn định. Ngưá»i chồng cÅ© hiện định cư ở Pháp, có vá» và i lần và đỠnghị hai ngưá»i nối lại để bảo lãnh hai mẹ con qua Pháp. Nhưng NhÆ¡n từ chối, chỉ muốn cho con Ä‘i thôi. Hiện thá»i cháu Ä‘ang chá» thá»§ tục bảo lãnh cá»§a cha. NhÆ¡n là má»™t ngưá»i rất có hiếu, anh em đông nhưng NhÆ¡n phải nuôi ngưá»i cha già lãng trÃ, táºn tụy chăm sóc cha, nên NhÆ¡n rất báºn bịu gia đình.
Ở Mỹ, tôi có gặp má»™t cô bạn cÅ© ở Boston trước đây. Th..lấy chồng rất sá»›m khi tôi há»c đệ nhị, những mối tình há»c trò tưởng chừng nhá»› nhá»› quên quên, chóng đến chóng Ä‘i, chóng yêu chóng ghét, thế nhưng lại để những ká»· niệm khó quên trong Ä‘á»i. Th… khi qua tá»›i Mỹ thì biết chồng mình đã có vợ khác, lỡ khóc, lỡ cưá»i, đà nh phải chia tay. Tôi gặp Th.. trong má»™t hoà n cảnh tháºt tá»™i nghiệp. Má»—i ngà y phải Ä‘i bá»™ ra trạm xe train để Ä‘i là m, trá»i mùa đông lạnh lẽo, đôi khi phải đội tuyết. Chẳng có ai giúp, các con thì đứa nà o cÅ©ng có gia đình, phải lo cho gia đình cá»§a chúng. Còn mẹ phải tá»± lo lấy, tiếng Anh thì không biết, chẳng nhá» ai đở đần trong lúc tối lá»a tắt đèn.
Tối nằm ngẫm lại những ngưá»i đà n bà quen vá»›i tôi trước đây, tất cả há» Ä‘á»u gặp bất trắc trong cuá»™c sống. Nguyện đã chết trong chuyến vượt biển. Sách hay Sanh Ä‘á»u bị chồng chết, riêng Sách lại có thêm má»™t lần ly dị vá»›i ngưá»i chồng thứ hai. Th.., Ngá»c BÃch, NhÆ¡n, ly dị vá»›i chồng, hay Sâm là ngưá»i không bị trắc trở gia đình nhưng lại sống trong nghèo khổ. Tại sao lạ thế? Tại sao há» không được hạnh phúc? Không có má»™t Ä‘á»i sống êm ả ? Tôi không có má»™t lá»i nguyá»n rá»§a nà o để há» phải chịu nháºn những hình phạt. Lúc ấy xa nhau thú tháºt tôi có buồn, nhưng rồi má»i chuyện đâu và o đấy. Bao giá» tôi cÅ©ng cầu xin Æ¡n trên cho hỠđược hạnh phúc. Có má»™t Ä‘iá»u tôi được an á»§i rất nhiá»u khi gặp lại ngưá»i cÅ©, ai đối vá»›i tôi cÅ©ng vui vẻ chân tình, chứ tôi không nghe má»™t lá»i oán trách. Ngà y đó các cô Ä‘i lấy chồng, minh nằm nhà đắp chăn buồn không thể tả (..ngà y nhà em pháo nổ, anh cuá»™n mình trong chăn, như con sâu là m tổ…), đúng tháºt, tưởng rằng có thể chết Ä‘i được. Nhưng rồi qua cÆ¡n Ä‘au đó, lại vùng dáºy và cÅ©ng yêu tha thiết ngưá»i khác, rồi cÅ©ng bị đá lăn lóc. Cứ thế tiếp diá»…n đến khi có vợ. Chấm dứt má»™t thá»i trăng hoa, ong bướm. Vợ cÅ©ng tế nhị không bao giá» há»i vá» tình cảm trước đây. Mấy chục năm sống vá»›i nhau tôn trá»ng nhau và cÅ©ng tôn trá»ng Ä‘á»i tư cá»§a nhau, mà thiệt tình thì vợ chẳng có tư riêng gì hết. Mưá»i chÃn tuổi lần đầu tiên gặp được “ý trung nhânâ€, rồi yêu và sau cùng lấy nhau. Chỉ có tôi cái background lá»™n xá»™n, vợ thương tình không đụng tá»›i.
Những ngưá»i quen biết vá»›i tôi từ Äà Nẵng, Huế, hay Sà i Gòn Ä‘á»u có những hoà n cảnh giống nhau. Nhìn ká»· trên khuôn mặt má»—i ngưá»i tôi thấy hà m chứa má»™t ná»—i u uất, phiá»n muá»™n, tháºt tá»™i nghiệp. Khi nói chuyện vá» gia đình há» có vẻ Ä‘ay nghiến và chán chưá»ng, giống như tâm trạng há» nhai má»™t miếng thịt gân guốc, nhai mãi vẫn không tiêu hóa được, đà nh phải nhả ra mặc dù há» không muốn là m váºy. Bây giá» chúng tôi đã bước sang tuổi già , nhìn cuá»™c Ä‘á»i không bồng bá»™t như ngà y xưa, chúng tôi trân trá»ng nhau, quý mến nhau. Trong lòng chúng tôi không còn những trách móc, tị hiá»m hay oán háºn, thù hằn, mà ngược lại chúng tôi thấy xót xa thương cảm vá» những trưá»ng hợp bất trắc như chÃnh mình gặp phải váºy. Và má»™t Ä‘iá»u quan trá»ng chúng tôi trong lòng bao giá» cÅ©ng cảm thấy bao dung tha thứ, không cần biết lúc chia tay thuở đó lá»—i thuá»™c vá» ai. Lá»—i vá» ai, thì cÅ©ng đã rồi, đã qua. Tuổi trẻ không tÃnh toán được những ân nghÄ©a mà chỉ tÃnh toán được những tá»± ái vị kỹ, vì váºy đã đưa tá»›i những nghịch cảnh mà sau những tháng năm nhìn lại thấy nó tháºt vô lý.
Dù sao Ä‘i nữa khi viết vá» má»™t thá»i quá vãng, xin tất cả các bạn má»™t thá»i là nhân tình cá»§a tôi, nháºn nÆ¡i đây má»™t lá»i xin lá»—i chân tháºt nói lên táºn đáy lòng cá»§a mình, dù trước đây sá»± việc tan vỡ cuá»™c tình do tôi hay không phải vì tôi. Nhưng Ãt nhiá»u trong đó cÅ©ng có tôi đã hình thà nh nên sá»± việc. Bây giỠở và o cái tuổi cá»§a chúng ta má»›i nháºn ra được giá trị chân tháºt cá»§a tình yêu, thì má»i chuyện nó cÅ©ng đã lỡ là ng, đã được Thượng Äế an bà i không thể thay đổi được. Dù sống thế nà o bà i há»c vá» kinh nghiệm cuá»™c sống, lý lẽ cá»§a trái tim bao giá» cÅ©ng dá»… thương và đáng trân trá»ng. Nhân nhìn vá» những ngưá»i xưa cÅ©, bây giá» mình lại nhìn vá» chÃnh mình. Äá»i sống vợ chồng cÅ©ng giống như chén bát trong chạng, ba hồi cÅ©ng đụng nhau là m sao tránh khá»i, có cải vả, có sóng gió, có bão táp nhưng chỉ trong tách trà . Sau những cÆ¡n địa chấn nhẹ đó má»i chuyện đâu và o đấy. Bao giá» vợ cÅ©ng kÃnh nể chồng, chồng cÅ©ng thương yêu vợ, tương kÃnh nhau để sống. ChÃnh vì lẽ đó mà không thể tách rá»i nhau được. Không ai tà i giá»i cả, chỉ ý thức được trách nhiệm và chỉ có nhưá»ng nhịn nhau, đó là đinh Ä‘oạt mái ấm cá»§a gia đình.
Dallas. Mùa Thanksgiving 2008
__________________________________
NNH st.....
|
|