Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Đi đến nơi về đến chốn
Chuyển đến trang 1, 2, 3  Trang kế
 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Năm 4 05, 2012 1:53 am    Tiêu đề: Đi đến nÆ¡i về đến chốn Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đi đến nơi về đến chốn

Hồi tưởng lại một chuyến xuyên bang nước Mỹ bất đắc dĩ mà tôi vẫn còn buồn cười. Một chuyến đi xa đầu tiên của tôi trên đất Mỹ từ Bang California tới bang Illinois cách nhau hai múi giờ. Tôi có nhiều trở ngại rất quan trọng đó là: Không biết nhiều tiếng Anh, không biết đường xá, không biết cách thuê xe, phòng trọ và nhất là không biết làm sao để mua vé máy bay giá rẻ nhất.

Còn hơn một tháng đến ngày dự định lên đường dự lễ mãn khóa của con em. Chúng tôi cả hai gia đình rủ nhau cùng đi để giúp đở lẫn nhau. Gia đình tôi hai vợ chồng, gia đình anh bạn hai vợ chồng và cô con gái 16 tuổi. Con trai tôi và con trai anh bạn mới làm quen học cùng khóa và tốt nghiệp chung một ngày. Gia đình tôi di dân qua Mỹ được 4 năm còn gia đình anh bạn mới được 3 năm. Vì thế, hai đứa con trai của chúng tôi góp ý là cả hai gia đình rủ nhau cùng đi là thượng sách. Ý kiến rất hay và chúng tôi thường xuyên họp mặt để lên kế hoạch cho chuyến đi xa. Chúng tôi sẽ đi sớm một ngày trứớc lễ mản khóa, gặp mặt các con một ngày, du ngoạn một ngày và ngày thứ tư trở về nhà. Anh bạn mới quen tên Quyến Nha sĩ, chị vợ tên Hằng giáo viên âm nhạc khi còn ở Việt Nam và cô con gái tên Quỳnh Vi học sinh. Vì nhỏ tuổi hơn tôi nên anh Quyến bầu tôi làm trưởng nhóm du lịch. Kễ từ hôm đó, tôi vận dụng hết tất cả hiểu biết của tôi để tổ chức một chuyến đi an toàn: “Đi đến nơi về đến chốn”.

Hai lý do chính để chúng tôi tham dự lễ mãn khóa là vì lần đầu tiên trong đời con em chúng tôi gia nhập quân ngũ xa nhà sinh hoạt cùng với tập thể kỷ luật nghiêm ngặt. Bức thư mời của vị chỉ huy trưởng đơn vị huấn luyện cũng đã khuyên thân nhân nên hiện diện để động viên khích lệ và nhìn ngắm lại con em mình sau thời gian 2 tháng huấn nhục đã trường thành chửng chạc hơn xưa. Ông ta viết: Từ nay cho đến khi quí vị gặp mặt con em quí vị còn hơn cả tháng. Mặc dù luật lệ của Trường không cho phép gọi phone và internet, nhưng quí vị hãy thường xuyên gửi mail hình ảnh thư từ về các bộ môn thể thao, nghệ thuật ưa thích của con em quí vị. Sự quan tâm khích lệ của quí vị sẽ làm tâm lý các chàng trai không có cảm giác bị bỏ rơi mà an tâm hòa nhập với tập thể. Chúng tôi vô cùng xúc động khi đọc những lời lẽ chân thành của vị chỉ huy trưởng. Hằng tuần tôi dùng máy tính in những lá thư kèm hình ảnh gia đình gửi qua bưu điện và quyết tâm sắp xếp công việc để lên đường đúng hẹn.

Tôi bị bầu làm trưởng nhóm cho nên trách nhiệm nặng nề hơn. Bước thứ nhất là tranh thủ mua 5 vé máy bay sớm để được giá rẻ nhất. Cũng nhờ các người bạn thân tận tình hướng dẫn mua vé online cho nên tôi đã hoàn tất công việc mua vé máy bay cho lượt đi và lượt về. Bước thứ hai là đăng ký khách sạn, tôi chọn địa điểm gần nơi làm lễ mãn khóa nhất khoảng chừng 1 mile. Bước thứ ba là thuê 1 chiếc xe Van 7 chỗ ngồi đủ cho cả 2 gia đình cùng đi chơi. Xong các bước này, hai gia đình chúng tôi họp lại lần cuối tính toán tiền nong rõ ràng sòng phẳng và hẹn gặp nhau vào 9 giờ sáng ngày thứ Năm tại phi trường LAX. Chúng tôi sẽ bay chuyến 11 giờ 30 đi O’hare bang Illinois.

Suốt tuần lễ chuẩn bị lên đường, tôi nghiên cứu tìm hiểu đường đi nước bước khi đến phi trường O’Hare. Mình phải lên đúng xe Bus của hảng cho thuê xe, tới đó làm hợp đồng nhận xe rồi lái về khách sạn. Nghe thì thấy đơn giản dễ dàng nhưng vì tôi chưa từng đi lần nào nên không thể hình dung ra nổi. Các bạn tôi nhiệt tình động viên hướng dẫn thật chi tiết, dặn dò tôi mang theo máy GPS để chỉ đường. Tôi cẩn thận xem kỹ gần như thuộc lòng cái bản đồ từ phi trường O’Hare về đến Hotel là trạm dừng chân đầu tiên chúng tôi đặt chân tới bang Illinois. Thủ phủ của Illinois là thành phố Chicago thế mà lâu nay tôi cứ lầm tưởng có bang Chicago không ngờ đây là tên của một thành phố lớn thứ 3 của Mỹ. Tôi đã mua vé máy bay online cho nên có thể check-in và in vé máy bay, xem trước chỗ ngồi trong vòng 24 giớ trước chuyến bay tại nhà. Sáng thứ Năm, gia đình tôi và gia đình anh Quyến gặp nhau ở LAX đúng 9 giờ. Hành lý gọn nhẹ, vé có sẵn cho nên chúng tôi nhanh chóng vào phòng cách ly rồi cùng nhau tìm đúng cổng chờ lên máy bay. Thời tiết tháng 6 bỗng trở nên tồi tệ, chuyến bay của chúng tôi thay vì 11:30 AM phải dời lại vào lúc 4:30 PM. Có nghĩa là chúng tôi ngồi máy bay 4 tiếng cọng với 2 giờ sai biệt thì chúng tôi tới O’Hare lúc 10:30 đêm. Chúng tôi đành thất thểu kéo hành lý qua cổng khác tiếp tục ngồi chờ chuyến bay. Dự tính của chúng tôi là tới sớm trời còn sáng sủa dễ nhìn đường. Tôi bắt đầu thấy lo lắng, khuya lắc khuya lơ, có tìm ra nhà nghỉ hay không? Mọi người cụt hứng ngồi im lặng nhìn nhau, ai cũng nhẩm tính lấy giờ bay cọng với 4 rồi cọng thêm 2 để tính ra giờ tới.

Tôi phát biểu ý kiến:
_ Nếu máy bay tới trễ quá thì mình lái xe chạy thẳng tới Great Lake dự lễ luôn. ( Great Lake là tên thành phố có trung tâm huấn luyện Hài Quân).
Bà xã tôi và chị Hằng đồng thanh phản đối:
_ Mình phải tắm rửa trang điểm thay đồ chứ. Đi suốt đêm mặt mày như ma lem ai mà xem chứ.
Chúng tôi tán gẩu cho qua giờ. Anh Quyến vô tư nằm dài trên ghế ngủ ngon lành còn tôi lang thang rảo bước tham quan các quầy háng bán đồ lưu niệm. Bà xã tôi và chị Hằng thì chuyển sang mục đếm khách hàng của anh thợ đánh giày kế đó. Cứ mổi người khách bước vào khu vực kinh doanh Sun Shine thì anh ta mời leo lên ngồi ghế trên cao, đôi giày khách đang mang ngang tầm tay anh đứng làm việc. Anh ta đứng dùng giẻ lau thật mạnh rồi lấy bàn chải chà xát khoảng 1 phút là xong. Vợ tôi nói:
_ Xong rồi! Mau thiệt. Chị hằng nói mà mắt chăm chú quan sát:
_ Năm đồng. Ồ! ông khách cho thêm tip nữa.
_ Thêm người khách nữa kìa.
_ Anh ta đắt hàng hỉ?
_ Nãy chừ là 12 người rôi đó.
_ Trong vòng 1 giờ mà anh ta kiếm được hơn 60 đồng rồi. Đóng cửa nghỉ được rồi.
_ Bộ ăn hết trơn sao? Còn phải trả tiền thuê chỗ.
_ Có bà khách kìa. Đàn bà cũng vào đánh giày? Úy trời! Bà ta mặc váy làm sao leo lên cao hà?
_ Ồ! Anh ta nói bà ấy cởi giày ra cho anh ta đánh.
Tôi ghé quầy cafê Staburt mua ly cafê rồi quay lại chỗ hai bà hỏi:
_ Được bao nhiêu người khách rồi?
_ 25. Anh ta đang chuẩn bị đóng cửa hàng.

Đã tới giờ lên máy bay. Chúng tôi xếp hàng lục tục lên tàu.



(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: CN 4 08, 2012 4:43 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Anh Lanet ơi, chưa đi đến nơi mà , viết tiếp đi chớ !


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Hai 4 09, 2012 2:28 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Bảng hiệu của phi trường Los Angeles bang California.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Ba 4 10, 2012 2:42 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

O’Hare


Xe Bus con thoi


Chuyến bay trễ nải thêm hai mươi phút nhưng khi máy bay đáp xuống phi trường O’Hare Illinois tôi mở máy cellphone đồng hồ hiển thị 10:30 PM. Máy cellphone đã tự động chỉnh theo giờ địa phương còn đồng hồ đeo tay tôi tự vặn thêm hai giờ. Chúng tôi nhanh chóng kéo hành lý bước ra cổng, vừa đi vừa dáo dát tìm bảng chỉ dẩn ra chỗ đón xe bus. Bạn tôi đã hướng dẩn ra khỏi nhà ga thì đón xe bus để họ chở tới trạm thuê xe. Chúng tôi chưa ai từng trải qua kinh nghiệm nên vừa đi vừa dò dẫm. Tôi nói với mọi người:
_ Chú ý quan sát có bảng hướng dẩn ra trạm xe bus nhe?
Anh Quyến chợt nhìn thấy trước:
_ “Car for rent” kìa. Theo lối này.
Vì bảng treo trên cao nên mọi người lao nhao:
_ Ở đâu? Ở đâu?
_ Trên cao kìa. Chúng tôi đã thấy và nhanh chân gần như chạy về hướng đó.

Ra khỏi nhà ga không thấy bóng dáng xe bus nào cả mà cũng không còn bảng chỉ dẩn nào khác. Từ xa tôi thấy có chiếc xe bus đang chầm chậm trờ tới. Toàn thân chiếc xe bus ghi đủ thứ nhản hiệu, tôi nhìn ra tên 'Budget Rent A Car' là hảng tôi thuê xe. Tôi thúc hối mọi người:
_ Tất cả lên xe này đi.
Chị Hằng thắc mắc:
_ Xe này chở mình đi đâu?
_ Chở mình ra chỗ lấy xe.

Tôi trả lời đại chứ đã đi lần nào mô mà biết. Tôi quan sát bên trong xe cũng sơn phếch nhiều logo bảng hiệu của các hảng xe nên nhớ lại lời các bạn chỉ dẩn tạm thời thấy an tâm. Con bé Vi lấy máy ảnh ra chụp hình. Tôi có mang máy chụp hình theo nhưng vì cả ngày lo lắng trể giờ nên quên mất chuyện chụp hình. Tôi lấy máy nhờ bé Vi chụp một kiểu trong xe bus. Tài xế xe bus rất niềm nở, mổi lần dừng xe ở terminal cho hành khách lên xuống, anh ta đều rời chỗ ngồi xuống phụ xách hành lý và bắt tay hành khách xuống xe môi nở nụ cười mặc dù hiện giờ khuya lắc khuya lơ. Chạy thêm chừng 5 phút, xe bus con thoi đã đưa chúng tôi về tới trạm thuê xe. Nhìn thấy văn phòng hảng Budget Rent A Car (tên công ty cho mướn xe ô tô) đang có người xếp hàng, tôi mỉn cười ra lệnh:
_ Anh Quyến đi với tôi, còn gia thê đái tử đứng chờ ở đây. Chị Hằng nhanh nhẩu trả lời:
_ Tuân lệnh! Mọi người dường như tươi tình hơn vì sắp tới nơi rồi.

Vào văn phòng hảng cho mướn xe Budget tôi đưa ra tờ giấy đã đăng ký thuê xe online cho người tiếp tân. Bà ta check trên máy tính rồi xem Id và thẻ tín dụng của tô, bả nói thêm vài điều về luật thuê xe và bào hiểm. Vài chỗ tôi không hiểu phải nhờ anh Quyến giải thích thêm. Tôi hội ý với anh Quyến:
_ Có lẽ đây là những luật lệ cơ bản, thôi mình ký đại để đi cho nhanh. Anh

Quyến cũng tán đồng và chúng tôi nhận hợp đồng ra bải lấy xe. Chúng tôi kéo hành lý ra bải đậu xe V12 ( hàng V số 12). Chiếc xe Van 7 chỗ màu đen hiệu KIA còn rất mới, mọi người xếp hành lý lên xe còn tôi thì đi xung quanh để ước lượng tầm vóc của chiếc xe này. Tôi chưa từng lái chiếc xe lớn như vậy, tôi thận trọng bởi vì thân nhân và bằng hửu phó thác vào tôi. Ngồi vào tay lái tôi khởi động máy xe điều chỉnh kính ghế vừa tầm rồi gắn máy GPS lên kính xe. Việc trước tiên là lưu lại trong máy GPS vị trí đang đậu để sau này trở lại đây trả xe. Kế đến là mở ra địa chỉ hotel tôi đã lưu sẵn trước đó với tên Red Capet. Mọi việc đã xong, tôi lái xe ra cổng trình giấy tờ xuất bến. 11 giờ khuya rồi, tôi đinh ninh rằng lái xe vào đúng freeway I 294 (Interstate 294 - đường xa lộ xuyên ban) thì chạy thêm 30 miles (khoảng 60km) độ 30 phút là sẽ tới Hotel. Tôi nhìn màn hình máy GPS thấy nó đang chạy nhưng tại sao nảy giờ không lên tiếng báo cho biết quẹo trái hay quẹo phải mà im phăng phắc. Tôi muốn dừng xe lại để điều chỉnh nhưng vệ đường chỗ nào cũng cắm bảng “No parking anytime” (không được đậu bất cứ lúc nào) cho nên không dám dừng bậy. Anh Quyến ngồi bên nói:
_ Thôi bây chừ anh Net cứ chạy thẳng tìm chỗ nào thuận tiện mình ngừng lại.
Tinh huống bất ngờ làm tôi lúng túng cứ lái xe chạy thằng cố tìm chỗ nào sáng sủa cho phép dừng xe. Tìm mải không ra, chỗ đậu xe được thì quá tối. Quẹo qua quẹo lại xe lại vô tình chạy trở vào phi trường khi nảy mình mới xuống.

Thấy vắng người tôi đậu đại chỗ trống nhanh tay điều chỉnh lại cái máy GPS. Dù có tắt mở vài lần cái máy GPS vẫn cứ chạy rề rề. Trong xe đang mở máy lạnh mà tôi toát cả mồ hôi hột. Vợ tôi ngồi băng ghế sau lên tiếng:
_ Hay là máy này xưa rồi chỉ dùng ở bang Cali thôi. Thật tình thì lần đầu tiên tôi mang máy GPS đi xa để dùng. Tôi nói:
_ Làm gì có chuyện máy xưa chứ! Version này 2009 dùng cho cả ba nước Mỹ, Canada và Mexico. Anh Quyến hãy mở túi xách của tôi lấy cái bản đồ tôi đã in ra.

Anh Quyến cầm cái bản đồ nói:
_ Thôi mình cứ chạy tiếp chứ dừng đây lâu cảnh sát đuổi. Tôi lái xe chạy tiếp ra khỏi phi trường. Anh Quyến mở đèn nhỏ để tìm đường:
_ Đêm nay không trăng sao làm sao biết mình đang đi hướng nào. Nếu có sao bắc đẩu thì mình có thể xác định được hướng. Đang lo lắng trong lòng tôi cũng buột miệng nói:
_ Ừ hỉ! giống như mình đang chèo thuyền giữa đại dương. Tôi chú ý cập vào ngả tư nào có tên đường để nhìn cho rõ. Bảng tên đường ở đây họ viết quá nhỏ, cả 5 người trong xe chả ai đọc ra. Đường xá vắng tanh, nhà nhà đều đóng cửa. Ước chi gặp ai đó hoặc cảnh sát để mình hỏi đường chứ cứ đi lò mò như thế có khi đi ngược chiều đích đến thì càng đi càng xa hơn nữa. Tôi chợt nhớ lại một chức năng chạy thử của máy GPS nên vội vàng tìm chỗ tấp xe vô lề. Thấy bên ngoài vắng vẽ quá, chị Hằng lên tiếng:
_ Anh Net đừng lại có chuyện gì thế?
_ Tôi chợt nhớ ra hình như tôi quên tắt chức năng chạy thử của máy GPS.

Dừng xe lại, tôi cầm máy GPS vào menu option và tắt chức năng Simulator (chạy thừ). Tôi viết lại địa chỉ Hotel vào cái GPS, thế là cái GPS bắt đầu tính toán đường đi. Giọng nói chỉ đường quen thuộc trong máy vang lên:
_ Turn around if possible (quay đầu lại nếu có dịp). Tôi vui mừng quay xe trở ra đường lớn. Theo hướng dẩn của GPS tôi đã lái xe lên được freeway I294 N (interstate 294 North) thế là hoàn toàn yên tâm. Lúc này tôi giải thích cho mọi người:
_ Khi bỏ địa chỉ Hotel vào máy, tôi muốn xem thử đường đi từ phi trường tới đó thế nào. Nhưng thấy nó chạy quá lâu nên tắt máy rồi bỏ quên. Không dè bây giờ mở ra dùng thì nó chạy tiếp tục. Anh Quyến cười nói:
_ Hèn chi anh Net thấy nóng còn tôi ngồi bên cạnh lạnh run.
_ Trời đất! Sao anh không tắt máy lạnh? Chị hằng lên tiếng:
_ Bọn tôi ngồi đằng sau cũng lạnh thấy mồ. Vừa lạnh vừa đói.

Nghe mọi người nhắc tôi cũng thấy đói bụng. Từ sáng tới khuya quên cả chuyện ăn uống. Đi máy bay họ chỉ cho uông cốc nước ngọt và gòi snack nhỏ bằng hai ngón tay. Tôi nói:
_ Mọi người quan sát thấy có tiệm phở nào thì báo để mình xuống đó ăn. Vợ tôi nói:
_ Chỗ này khu người Mỹ làm gì có phở.
_ Món gì cũng được, Từ sáng tời giờ có ăn uống chi mô.
_ Bây chứ có tô mì nóng thì hết sẩy.

Tôi vừa lái xe vừa nuốt nước miếng ừng ực. Máy GPS chợt báo: “Keep Right” khi vừa xuất hiện lối rẽ phải. Tôi rẽ vào lối đó, xa xa thấy cái cổng có mái che đèn đóm sáng choang tôi đoán nơi đó là trạm thu lệ phí nhưng vắng tanh không một bóng người. Tôi chạy chậm chậm vào đường giữa, có chiếc xe nhỏ qua mặt bên lane phải. Họ chay thẳng qua luôn còn tôi thì chần chừ ngừng lại trước cửa sổ của phòng bán vé. Không có ai trực ở đó làm sao múa vé qua cổng. Tôi nhích xe lên cao một chút để quan sát. Chị hằng nói:
_ Sao anh Net không chạy luôn? Khi nảy thấy xe bên cạnh chạy thằng. Anh Quyến trả lời thấy có lý:
_ Có lẽ xe đó là dân địa phương họ mua vé tháng. Tôi nói:
_ Làm sao mà dám chạy chứ. Camera đang chỉa thẳng vào xe mình. ID và thẻ tín dụng của tôi họ cầm hết chạy đâu cho thoát. Tôi hạ kính xe bên trái xuống và nhìn thấy có cái phểu to như cái thúng. Thấy có hàng chữ nhỏ trên miệng thúng: “1usd hoặc vào website trả tiền”. Tôi suy nghĩ có lẽ cái thúng để cho mình thảy tiền vô đó nên nói:
_ Mọi người lục túi xem có 4 quarter (25 cents x 4) không?

May quá! Mọi người móc túi vừa đủ 4 quarter. Tôi chồm người ra khỏi xe cẩn thận thảy 1 quarter vào cái thúng: “Tưng…….rẽng…” Nghe tiếng tiền rớt vô thúng tôi hớn hở chắc đúng nên tiếp tục lần lượt thảy thêm 3 quarter nữa: “Tưng…tưng…tưng” . Có ánh sáng xanh lục nhấp nháy. Chị Hằng nói to:
_ Thank you rồi kìa.

Chữ Thank You nằm dọc theo cây cột đứng trước mủi xe nhấp nháy. Tôi thở phào nhẹ nhỏm nhấn ga vọt đi. Xe lại bon bon trên xa lộ, mọi người nói ra nói vào rôm rã vui nhộn quên cả cơn đói bụng. Sau này tôi mới biết đây là con đường tắt đi từ Great Lake ra phi trường O’Hare và phải trả lệ phí. Nếu mình bỏ qua thì online trả 50 usd. Tôi nhìn màn hình GPS thấy xuất hiện lá cờ đích đến nên báo với mọi người:
_ Thấy lá cờ rồi. Sắp đến nơi rồi.

Xuống exit rồi quẹo phải thêm đoạn ngắn chúng tôi đã thấy logo của Hotel Red Carpet từ xa. Máy GPS báo: “You have reached your destination”. Tôi cẩn thận lái xe vào cổng khách sạn tìm chỗ đậu xe. Đúng 12 giờ đêm.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Tư 4 11, 2012 12:43 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Red Carpet
Chúng tôi cùng nhau bước vào phòng khách của Hotel. Anh tiếp tân niềm nở:
_ Welcome! How do you doing?
_ Hi! I am doing OK. Tôi đưa giấy biên nhận đã đặt chỗ trước, anh ta check lại trong máy tính. Anh ta nói chúng tôi trả tiền trước rồi lấy ra 2 chìa khóa phòng đưa cho chúng tôi. Anh Quyên vui tính nói chuyện nhiều với anh chàng tiếp tân còn tôi nhìn quanh phòng quan sát thấy có máy in và máy tính công cọng chỉ dành riêng cho việc check-in, free wi-fi internet. Tôi lái xe đậu trước phòng . Tôi nói:
_ Mọi người mang hành lý cất vào phòng rồi đi tìm cái gì ăn. Khi nảy lúc quẹo vào Hotel tôi nhìn thấy có nhà hàng kế bên còn mở cửa.
Vài phút sau chúng tôi đi tắt qua nhà hàng kế bên hotel. Tôi nói với mọi người:
_ Đây không thể gọi là khách sạn. Gọi là INN thì đúng hơn (nhà nghỉ) bởi vì khách sạn thì phải có Restaurant. Anh Quyến trả lời:
_ Gọi là khách sạn không sao. Ha ha ha… Chị Hằng cũng tranh luận:
_ Khách sạn không sao cũng đở hơn tối nay mình ngủ khách sạn ngàn sao. Hi hi…
Đến nơi rồi, mọi người ai cũng thấy vui háo hức muốn ghé qua nhà hàng bên cạnh kiếm gì ăn. Chúng tôi vào cửa bên hông cho nên không biết đó là quán Bar vì thế họ mở rất khuya. Bên trong toàn là ghế cao và quầy rượu. Tôi nói:
_ Đây là quán Bar mà. Làm gì có đồ ăn chứ. Anh Quyến nói:
_ Không có đồ ăn mình gọi đồ nhậu.
_ Hình như người Mỹ họ chỉ uống rượu chứ không có nhậu.
_ Không lẽ ôm bụng đói đi ngủ.
Cô tiếp viên ra chào. Anh Quyến hỏi có món gì để ăn tối không. Cô gái nói là không có món ăn tối mà chỉ có món điểm tâm. Nghe thế chúng tôi hết sức vui mừng, mà cũng đúng bời vì hiện giờ đã bước qua 1 giờ sáng còn gì. Cô gái mời chúng tôi qua phòng bên cạnh có bàn ghế như nhà hàng ăn. Cô ta giải thích là nhóm cô ta vừa mới tới làm ca sáng đang chuẩn bị thức ăn cho buổi điểm tâm. Cô ta mời chúng tôi ngồi vào bàn rồi đưa cho mổi người 1 tấm menu. Tôi nói:
_ Đồ ăn Mỹ thì giao phó cho bé Vi chọn. Món gì cũng được.
Anh Quyến và bé Vi hai cha con bàn tính xong rồi gọi cô tiếp viên để order. Chúng tôi chờ rất lâu nói hết chuyện này sang chuyện nọ mà thức ăn vẫn chưa mang lên. Tôi nói vui:
_ Chắc họ còn đang đi chợ. Vợ tôi nói:
_ Khuya rồi còn chợ búa gì giờ này.
Cô tiếp viên mang ra một đỉa thịt cừu với cheer nhỏ xíu. Mổi người nếm thử một muổng thì hết trơn. Ăn trong miệng thấy có chỗ nóng chỗ lạnh, có lẽ họ lấy từ trong tủ đá ra hâm lại bằng microware. Lát sau cô tiếp viên mang thêmra đỉa bánh mì nướng dòn. Cô ta nói:
_ Banh mì ăn với…. cô ta bổng ngưng nói vì thấy đĩa thịt hết trơn. Hiểu ý tôi nói bé Vi phiên dịch:
_ Cháu nói với cô ta mình ăn bánh mì vào nó trộn lại với nhau. Bé Vi nói lại cô ta phá ra cười. Đến lúc này cả ba cô tiếp viên bưng liên tiếp thêm nhiều món khác. Tôi nhớ nhất là có món gì đó mà cô ta dùng bật lữa châm vào cho phựt lữa rồi dùng cái nắp úp lại. Chúng tôi ăn no rồi trở về phòng ngủ hẹn gặp nhau lúc 6 giờ sáng để đi vào trại Great Lake.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Năm 4 12, 2012 12:36 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Link


Tóm lượt quá trình 8 tuần huấn nhục của Hải Quân


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Sáu 4 13, 2012 12:00 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tôi nao nức trong lòng không ngủ được. Chỉ còn vài giờ nữa là trời sáng tôi sẽ được gặp con tôi. Tôi bày máy laptop trên bàn xem lại đường đi từ Red Carpet tới Navy Boot Camp khoảng chừng 1 mile. Đêm nay có lẽ con tôi cũng đang thao thức trông chờ hội ngộ. Tôi rất hiểu con tôi khó khăn lắm khi quyết định chọn con đường nhập ngũ. Mặc dù khi còn ở quê nhà con tôi đã tốt nghiệp Cao Đẳng nhưng qua tới Mỹ cũng phải học thi lại High School rồi vào College. Tốt nghiệp xong College con tôi đã âm thầm tìm hiểu Navy. Ngày trúng tuyển đi khám sức khỏe và ký xong hợp đồng phục vụ trong quân đội nó mới cho cha mẹ biết thì mọi việc như “gạo nấu thành cơm”. Khi tôi chia sẻ thông tìn này với các người bạn thân không ngờ họ lại ủng hộ hết mình. Nghe thế tôi cũng rất an tâm và bắt đầu tìm hiểu Navy. Trong tuần lễ cuối cùng sắp lên đường con trai tôi thường xuyên có mặt ở nhà, bỗng dưng thấy nó siêng năng quét dọn nhà cửa rửa xe cho tôi, rửa xe thay nhớt cho xe mẹ nó. Nó nói:
_ Con sắp đi xa cho nên dành nhiều thì giờ ở gần cha mẹ.
Hai người bạn thân của tôi cũng sắp xếp tới chơi tặng quà trước một ngày con trai tôi lên đường. Anh bạn thân nói:
_ Cháu cố gắng trở thành officer. Con trai tôi cười :
_ Dạ! chắc cũng rất khó chú à.
Cô bạn thân của tôi thì quan tâm vấn đề khác. Cô hỏi con trai tôi:
_ Cháu đã có bạn gái chưa?
_ Dạ chưa! Chưa làm nên sự nghiệp gì nên chưa nghĩ tới.
Cô bạn tôi cười:
_ Cũng may lắm đó. Chứ giống như bố của cháu yêu sớm cho nên khi vào trại thì phải viết thư từ đào.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Tulip
HS SaoMai


Ngày tham gia: 17 8 2008
Số bài: 1925

Bài gửiGửi: Sáu 4 13, 2012 12:20 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cháu thật là dũng cảm và đáng tự hào , Cháu cố gắng lên nhé để thành công trong tương lai ..... applause applause applause


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Toc Trang
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1767

Bài gửiGửi: Bảy 4 14, 2012 8:59 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Link



Tình Cha
Sáng tác : Ngọc Sơn

Tình Cha ấm áp như vầng Thái Dương.
Ngọt ngào như dòng nước trôi đầu nguồn.
Suốt đời vì con gian nan.
Ân tình đậm sâu bao nhiêu.
Cha hỡi ! Cha già dấu yêu.

Và con nhớ mãi những ngày tháng qua.
Kỷ niệm năm nào khó phai trong lòng.
Nhớ hoài tuổi thơ bên Cha.
Gian khổ ngày đêm chăm lo.
Mong muốn con được lớn khôn.

Còn nhớ những ngày ấy, những đêm trường giá lạnh.
Và Cha nằm ôm con sưởi ấm những canh dài.
Nhẹ nhàng ôm con và Cha khẽ nói :
"Này con yêu ơi ! Con hãy nhớ. Hãy nhớ lời Cha sống cho nên người và con ơi chớ bao giờ dối gian".
Nghèo thì cho sạch, rách sao cho thơm.

Những lời của Cha năm xưa.
Con nguyện ghi sâu trong tim.
Cha hỡi ! Cha già dấu yêu.
praying



_________________


Được sửa bởi Toc Trang ngày Tư 4 18, 2012 12:49 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
ThieuNu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 02 4 2011
Số bài: 601

Bài gửiGửi: Bảy 4 14, 2012 9:32 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Link


Thủy thủ và biển cả
Nhạc : Y Vũ

Với biển cả anh là thủy thủ...u
Với lòng nàng anh là hoàng tử...ư
Nhớ chuyện ngàn đêm xứ Ba Tư
Và chuyện thần tiên bao thế hệ
Cho anh bao giây phút say sưa,
cho anh thêu muôn giấc mơ hoa,
cho anh luôn yêu đời hải hồ



Càng đi xa anh càng nhớ em
Trước đại dương ngát xanh muôn trùng
Kìa ngư nhân in hình trên sóng
Bao nàng công chúa dưới thâm cung
Em ơi ! ảo hình kia lôi cuốn,
nhưng anh đã nói anh yêu em
thì ngàn kiếp vẫn không thay lòng

Với biển cả anh là thủy thủ...u
Với lòng nàng anh là hoàng tử...ư
Nhớ chuyện ngàn đêm xứ Ba Tư
Và chuyện thần tiên bao thế hệ
Cho anh bao giây phút say sưa,
cho anh thêu muôn giấc mơ hoa,
cho anh luôn yêu đời hải hồ


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Ba 4 17, 2012 2:08 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Ngày con trai tôi lên đường nó dặn đừng đưa tiển, nó nhờ bạn chở đến nơi tập trung.
Thời tiết ở Great Lake city khá lạnh, càng về khuya sương mù dày đặc. Tôi trở vào phòng đi ngủ.
6 giờ sáng chúng tôi tập trung ở phòng khách hotel điểm tâm qua loa với café bánh ngọt miển phí. Có vài gia đình sáng nay cũng đi thăm con tề tựu đông đúc. Nhân viên của hotel thông báo Hotel cũng có xe đưa đón nếu ai không thích đi xe riêng. Họ khuyến cáo nên đi sớm trước 7 giờ để khỏi kẹt xe. Chúng tôi cũng lật đật lên đường. Tuy đoạn đường khoảng 1 mile nhưng vào những ngày trại Great Lake làm lễ thường kẹt xe vì quá đông khách thập phương đổ về. Tôi vừa lái xe qua khỏi 1 ngả tư thì phải nối đuôi chậm rãi lăn bánh theo đoàn xe trước mặt. Sau xe chúng tôi cũng đã nối tiếp hàng xe dài. Chúng tôi được hướng dẩn từ cổng trại cho đến tận bải đậu xe. Bởi vì không phải xe của mình cho nên tôi dặn mọi người cố nhớ giúp chỗ đậu và ghi lại số xe để lúc ra về tìm cho dễ. Sau đó chúng tôi theo dòng người đi chậm chậm vào những căn phòng trưng bày đầy hình ảnh minh họa quá trình huấn luyện quân sự. Kễ từ khi xuống xe bus nhập trại, cởi bỏ bộ đồ dân sự đóng thùng gửi trả về nhà. Kế đến là đo giày dép lãnh quân trang quân phục cắt tóc chụp hình v.v… Phòng thứ hai minh họa về các lớp học thể thao, y tế chụp x-ray xương hàm. Các hình ảnh sinh hoạt nội bộ như xếp ủi áo quần trải giường v.v.. Hình ảnh các lớp học thính thị và tác xạ. Qua mổi phòng chúng tôi đều phải đi ngang qua chú chó quân khuyển. Chú chó đang làm nhiệm vụ như một trò chơi, nó vô tư lăn bò đùa giởn với chủ của nó. Căn phòng thứ ba chúng tôi đi qua mô tả về một bài test cuối khóa huấn luyện. Học viên phải hoàn tất một bài thi cứu chiến hạm đang bị hỏa hoạn hoặc đang ngập nước. Ra khỏi phòng này chúng tôi bước vào khán phòng rộng lớn nơi sẽ diển ra buổi lễ mản khóa.
Chúng tôi tìm chỗ ngồi trên khán đài đối diện với đại đội con của chúng tôi sẽ xếp hàng. Chờ cho mọi người an vị đông đủ, buổi lễ diển ra lúc 9 giờ 30. Chúng tôi rất vui mừng khi cánh cửa sắt được kéo lên rồi đại đội con của chúng tôi bước vào. Chúng tôi tha hồ chụp hình và quay phim bên trong khán phòng. Nghiêm cấm việc chụp hình bên ngoài vì đây là khu quân sự. Không gì vui hơn khi buổi lễ bế mạc, chúng tôi ùa tới ôm nhau. Tiếng gọi nhau ơi ới náo nhiệt mừng mừng tủi tủi. Khi xem lại clip video tôi cũng nhận ra vài gương mặt buồn rầu lạc lõng vì không tìm thấy thân nhân tới viếng.
Hai gia đình chúng tôi trở về Hotel tha hồ tỉ tê tâm sự. Đứa nào cũng nói cả đêm qua không ngủ được trằn trọc cả đêm rồi phải thức dậy lúc 3 giờ sáng để dợt lại hàng ngủ trước khi bước vào khán phòng. Đứng giữa trời sương lạnh suốt đêm. Con tôi nói:
_ Hôm nay thấy mấy đứa con gái rữa mặt sạch sẽ chứ ngày thường giống y như ma lem.
Chúng tôi hội ý với nhau lên kế hoạch đi ăn trưa sau đó đi tham quan thành phố Chicago sau đó sẽ đưa các con về trại trước 9 giờ tối. Sáng sớm hôm sau hai đứa sẽ lên đường tới đơn vị mới. Con anh Quyến theo nghành quân nhu sẽ bay về bang Michigan học tiếp. Con trai tôi theo ngành quân y bay về bang Texas học khóa cứu thương.



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Tư 4 18, 2012 1:45 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Theo địa chỉ nhà hàng đăng trong tờ bướm để ở hotel, chúng tôi chạy tới down town của Great Lake city ăn trưa. Khu phố quá nhỏ chỉ có một con đường phố chính sầm uất có nhiều quán ăn và tiệm bán café. Dạo quanh một vòng rồi chúng tôi lái xe đi tham quan Chiago cách đó khoảng 40 miles. Thông thường mổi khi đi chung thì con trai tôi lái xe nhưng hiện nay không được phép lái xe và chỉ đi xa trong phạm vi 50 miles. Ai vi phạm thì thân nhân sẽ không được phép gặp mặt trong những ngày sắp tới. Hai chàng trai này quá thuộc bài và tuân lệnh răm rắp. Tôi vẫn tiếp tục cầm lái có con trai bên cạnh nhắc đường. Mọi người ngồi trong xe rôm rã kễ hết chuyện này sang chuyện nọ từ chuyện bị hành xác cho tới chuyện ăn ngủ sinh hoạt v.v.. Tôi rẽ vào con đường Toll Fee, hôm nay còn sớm cho nên có người gác thu phí 1 usd. Tôi nhướng cổ ra nhìn không thấy cái thúng đâu cả. Mọi người tức cười khi nhắc lại tối hôm qua còn lúng túng khi chạy ngang trạm gác này.
Chúng tới trung tâm thành phố Chicago chạy loanh quanh không biết đi đâu chơi nên rủ nhau tìm đường chạy ra hồ ngắm cảnh. Bang Illinois tiếp giáp với một trong năm hồ lớn của nước Mỹ cho nên các thành phố đều ở cạnh bờ hồ. Chúng tôi đi dưới đường phố còn xe lữa chạy rầm rầm trên đầu. Quá lạ lùng nhưng chúng tôi không có nhiều thời gian tìm hiểu. Thời gian qua nhanh, chúng tôi cũng không tìm được chỗ đậu xe để tham quan cho nên mọi người rũ nhau về sớm. Chúng tôi đã trở về nagng qua trạm thu phí. Tôi nói:
_ Hãy để dành 4 đồng quarter cho tối nay.
Chúng tôi đưa các con về trại, hai chàng trai mời cả nhà vào câu lạc bộ ăn cơm lính và giới thiệu nơi mà trước đây tụi nó mổi 2 tuần được phép ra đây gọi điện vài phút cho gia đình. Tạm biệt các con chúng tôi trở về Hotel hẹn sáng mai gặp nhau ở phi trường.
3 giờ sáng chúng tôi sẵn sàng lên xe ra phi trường. Sương mù dày đặc, tôi lau kính xe sau và hai bên hông xe. Tầm nhìn quá ngắn nên tôi lái xe thật chậm cách xa xe phía trước. Qua trạm thu phí tôi hạ kính xe thảy vào 4 quarter. Anh Quyến nói:
_ Anh Net rành quá hỉ? Làm hướng dẩn viên du lịch được rồi. Tôi nói:
_ Con bé Vi mà đi HQ anh chị có đi thăm thì tôi làm hướng dẩn viên du lịch cho.
Mọi người nói chuyện vui đùa náo nhiệt hẳn lên. Xe vào tới phi trường, tôi dừng lại ở terminal 4 như đã hẹn trước. Tôi nói:
_ Mọi người xuống hết đi. Tôi và anh Quyến đi tìm chỗ parking rồi sẽ vô sau.
Tôi lái xe quanh một vòng rồi quay lại chỗ cũ vì không tìm ra chỗ đậu xe. Quái lạ! Ở LAX thì mổi terminal thì parking đối diện còn ở O’Hare chả biết ở đâu mà tìm. Tôi cẩn thận chạy thêm một vòng nữa vẫn không thấy lối vào gửi xe. Khi ở Hotel tôi có nhìn thấy sơ đồ phi trường O’Hare nhưng ỷ y chắc cũng giống như ở LAX cho nên không xem kỹ, nay thì tôi hối hận không bỏ chút thì giờ xem qua. Thế rồi tôi lái huốt qua lối quay lại cho nên chạy tuốt ra khỏi phi trường. Trời lạnh thế mà tôi lấm tấm mồ hôi trán chảy cả vào mắt cay xè. Dừng tạm 1 lát tôi set lại GPS cho nó hướng dẩn tôi quay lại phi trường. Có điện thoại con tôi gọi:
_ Dượng bảy hả? Con đây. Tôi nói:
_ Sao con không gọi cho Cô. Dượng đang tìm chỗ parking. Bị lạc đường rồi.
Con tôi nói:
_ Gọi cho cô không được. Cô không bắt máy. Tôi làu nhàu:
_ Cái bà này thiệt! Lúc cần thì không nghe điện thoại. Cầm điện thoại làm chi chứ? Con gọi lại lần nửa xem sao.
_ Dạ.
Chạy quanh một lát tôi cũng quay trở vào lại phi trường. Con tôi lại gọi điện:
_ Dượng đang ở đâu?
_ Vẫn đang tìm chỗ đậu xe.
_ Bao lâu nữa? Con phải vào phòng cách ly rồi. Tôi hỏi nhanh:
_ Con gặp Cô chưa?
_ Vẫn chưa gặp. Con chào tạm biệt Dượng ở đây nhe.
Tôi buồn bả im lặng không trả lời. Con tôi cúp máy. Tôi lái thêm một vòng nữa, lần này tôi chú ý cái cỗng rất thô sơ. Anh Quyến nói to:
_ Hình như đây là cái cổng vào parking. Tôi nhìn chăm chú thật kỹ:
_ Ừ đúng rồi, cái máy bán vé nằm sát trong kẹt làm mình không nhận ra.
Tôi lái xe vào cổng, dừng lại ngang cái máy bán vé bấm nút lấy vé rồi chạy nhanh vào bải đậu xe. Tôi xuống xe chạy như bay về hướng terminal 4 chỉ thấy chị Hằng và bé Vi ở đó. Tôi hỏi:
_ Mọi người đi đâu hết rồi? Chị Hằng nói:
_ Con tôi dẫn chị đi tìm con anh rồi. Terminal 2 đối diện Hotel Hilton.
Tôi co giò chạy phóng qua terminal 2. Thấy tốp nào mặc quân phục trắng là tôi chăm chú nhìn kỹ hy vọng được gặp con tôi. Tôi chợt nhìn lên lầu thấy con tôi vừa vào phòng cách ly, nó cũng chợt nhìn thấy tôi vội vàng nói với đội trưởng thế là cả đội đều quay trở ra hết. Con tôi nói:
_ Đi chung cả tốp, một người quay ra thì phải quay ra hết. Con được phép nói chuyện vài phút. Tôi hỏi:
_ Con đã gặp Cô chưa?
_ Rồi, Cô vừa đi là con theo tốp lên lầu.
_ Thôi con lên đường binh an nhe. 6 tháng sau con về phép sẽ gặp lại. Con tôi mắt đỏ hoe ôm chầm lấy tôi. Tôi nói vào tai nó:
_ Đừng yếu đuối. Con hãy dũng cảm theo con đường con đã chọn. Tạm biệt.
_ Tạm biệt.
Tôi quay lưng đi một đoạn rồi ngoáy lại nhìn cả tốp ngừơi quân phục màu trắng đang bước vào phòng cách ly.
Tôi trở lại terminal 4 ngồi chơi với gia đình anh Quyến. Con trai anh ấy bay chuyến trễ hơn hai giờ.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Năm 4 19, 2012 2:14 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tạm biệt con trai anh Quyến xong, chúng tôi ra bải đậu xe phi trường O’Hare. Chị Hằng nói:
_ Sao anh Net đậu xe xa quá vậy? Tôi nói:
_ Hồi nảy quá gấp cho nên vào cổng thấy có chỗ trống là tôi parking ngay rồi co giò chạy cho kịp. Nhờ vậy mà dễ nhớ chỗ đậu xe.
Parking của phi trường O’Hare hình rẽ quạt. Đón hoặc tiển chỉ có một cổng vào rồi từ đó rẽ ra các terminal khác.
Tôi giao chìa khóa xe cho anh Quyến:
_ Nhiệm vụ của tôi hoàn tất rồi. Phần còn lại do anh Quyến chỉ đạo. Anh Quyến hỏi:
_ Bây giờ còn sớm mình tìm nơi nào đi chơi. Tôi đề nghị:
_ Hôm qua mình có đi Chicago nhưng không tới được bờ hồ. Hôm nay mình thong thả tới đó xem thử. Mọi người đều đồng ý, tôi set GPS địa chỉ trung tâm Chicago để anh Quyến lái xe lên đường. Trời còn sớm và lại nhằm ngày chủ nhật nên các cửa hàng mở cửa trễ. Chúng tôi vào Mall xem hàng hóa nhưng họ mở cửa lúc 11 giờ trưa. Không biết làm gì hơn chúng tôi vào quầy fastfood chọn vài món điểm tâm. Mấy ngày nay ăn thức ăn Mỹ thật là ngán tận cổ. Cánh phụ nữ thích xem hàng hóa nên ngồi lại chờ còn tôi và anh Quyến rủ nhau tìm đường ra bờ hồ ngắm cảnh. Chúng tôi nhìn thấy bờ hồ bên kia đường nhưng không biết làm cách gì để qua được bên đó. Chúng tôi cứ đi lên đi xuống xem thử có cầu hoặc con đường nào đi băng sang đó. Có hai vợ chồng trẽ đang đẩy con đi dạo, họ đoán chúng tôi muốn sang bên kia đường nên chỉ cho chúng tôi con đường hầm đi sang bên hồ chỉ cách đó chừng 100 mét. Chúng tôi cám ơn họ rồi theo con đường hầm qua được bên kia đường. Hồ rộng mênh mông không thấy bờ bến, có bải cát thoi thoải như bải tắm biển. Có lẽ nhằm lễ hội mùa hè cho nên rất đông người hóa trang theo từng nhóm đang chạy maraton rất náo nhiệt. Thời tiết khá lạnh, sương mù bao phủ cả mặt hồ mà vẫn có người đang luyện tập bơi lội dưới nước. Anh Quyến có sở thích câu cá vì thế nghe nơi nào có hồ là anh ta rất khoái. Tôi đố anh Quyến:
_ Nước hồ mặn hay ngọt? Nghĩa là mặn như nước biển hay ngọt như nước sông? Anh Quyến trả lời ngay:
_ Nước ngọt.
_ Tôi biết. Nhưng hồ rộng mênh mông như biển họ còn gọi là biển hồ. Tôi e rằng nước mặn.
_ Tại nó lớn nên gọi nó là biển hồ. Hồ thì phải là nước ngọt.
Anh Quyến chợt có ý kiến:
_ Bây chừ anh nắm chặt tay để tôi vít xuống nước nếm thử. Tôi nắm chặt tay anh Quyến,. hai chân tôi còn làm cái ngáng tì chặt vào cầu thang để anh Quyến vươn tay vóc một bụm nước cho vào miệng. Vừa ngậm bụm nước anh Quyến vội nhổ toẹt ra ngay lắc đầu khó hiểu. Tôi hỏi vội:
_ Mặn hay ngọt? Leo được lên bờ rồi anh Quyến trả lời:
_ Lờ lợ.
_ Lờ lợ là sao? Nghiêng về phía mặn nước biển hay ngọt về phía nước sông.
_ Nước sông.
_ Thì ra là vậy. Lâu nay tôi cứ ngỡ là nó mặn. Nay có anh Quyến xã thân làm thí nghiệm.
_ Tôi vẫn nếm thử hoài. Câu cá ở đâu đều nếm nước ở đó.
_ Mấy hôm nay ăn đồ Mỹ. Không biết anh nếm có chính xác không đó?
_ Chính xác chứ. Khi nãy tôi có gọi điện cho người bạn. Anh ta sống ở Chiago 25 năm mới vừa dọn nhà về Cali. Anh ta cho biết có khu phố Việt ngay trung tâm thành phố Chicago. Lát nữa mình ra đó ăn trưa.
_ Hoan hô! Thật là quá tốt.
Tôi nhắc anh Quyến:
_ Gần đủ hai tiếng rồi. Mình quay lại chỗ đậu xe bò thêm tiền. Anh Nhớ đậu xe chỗ nào không?
_ Nhớ chứ. Minh đi đi.
_ Bạn tôi chỉ cho 1 kinh nghiệm là đậu xe nơi nào thì chụp lại một tấm hình để nhớ chỗ. Hồi nảy xuống xe tôi lấy máy ra chụp mới biết là để quên thẻ nhớ trong máy tính. Lát ghé Best Buy ( cửa hàng bán đồ điện tử) tôi mua thẻ nhớ khác.
Mặc dù anh Quyến nói nhớ chỗ đậu xe nhưng chúng tôi cũng phải đảo lui đảo tới mấy vòng mới tìm ra chỗ đậu xe để bỏ lệ phí đậu thêm hai giờ nữa.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Năm 4 19, 2012 2:31 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Hồ Michigan Chicago IL Festival mùa Hè



Trời quá lạnh vẫn có người luyện tập bơi lội


Đậu xe ở đâu phải chụp hình lại để nhớ chỗ


Một trong các trung tâm thương mại Chicago (tầng hầm)


Chú Cuội ngồi gốc cây đa.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Sáu 4 20, 2012 2:10 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cánh phụ nử mải mê xem quần áo mỹ phẩm còn anh Quyến và tôi vào Best Buy xem hàng hóa điện tử. Anh Quyến mua 1 cục pin máy ảnh còn tôi mua 1 thẻ nhớ tra vào máy ảnh để chụp hình. Chúng tôi gọi các bà xuống đi dạo phố, thời tiết trở lạnh và sương mù chị Hằng nói chịu không nổi phải vào trong xe ngồi trùm chăn chống rét. Chúng tôi nghĩ cũng nên chạy tới khu phố Việt để ăn trưa. Chỉ cần set tên đường ngả tư là máy GPS hướng dẩn chúng tôi tới đích. Đường hẹp lại nhiều xe đậu bên lề cho nên chúng tôi tìm chỗ parking rất xa tiệm phở rồi đi bộ tới. Đi đường chúng tôi nghe giọng nói tiếng Việt. Chị Hằng nhại giọng:
_ Dữ ghê! Mấy ngày mới nghe noái giọng Huế.
Từ xa chúng tôi nhìn thấy có hai tiệm phở gần nhau. Tôi nói:
_ Mọi người quyết định vào quán nào? Môi người xôn xao:
_ Lẽ nhiên là vào quán nào đông nhất.
_ Đông là ngon hả?
_ Đương nhiên rồi.
Chúng tôi bước vào quán phở đông người đang xếp hàng chờ. Họ sắp chỗ cũng rất nhanh. Tới phiên chúng tôi nhân viên nhà hàng hỏi:
_ Hello. Mấy người? Nghe câu hỏi quen quen tôi cười nói:
_ 5 người. Nhân viên nhà hàng xếp chỗ cho chúng tôi cái bàn lớn. Ngồi yên chỗ chị Hằng hỏi tôi:
_ Anh Net có gì vui mà cười vậy?
_ Tôi nhớ lại chuyện tương tợ nên cười.
_ Chuyện gì anh kễ lại nghe thử.
_ À, hồi trước chúng tôi lên Santa Ana ăn phở. Thấy mình đi đông người nên cứ hỏi mấy người hoài. Thì ra họ biết là thiếu nước lèo cho nên châm thêm nước lạnh cho đủ bán. Chị Hằng nói:
_ Kỳ này hy vọng mình ăn xong họ mới châm thêm.
Công nhận mấy ngày ăn đồ Mỹ liên tiếp nay ăn tô phở thấy đã đời. Chị Hằng nói nhiều nhất:
_ Phải chi hôm qua mình biết chỗ này mà dẩn tụi nó tới đây ăn phở là số dách.
_ Còn phải nói.
Chúng tôi ăn xong còn Food to go hai hộp cơm tấm cho buổi tối. Anh Quyến lái xe trở về Hotel, trên đường đi tôi có thì giờ xem kỹ lại hợp đồng thuê xe. Có vài chi tiết khá đặc biệt: Phải giữ xe sạch sẽ không trầy xước; Hút thuốc trong xe tính thêm 250 usd; Nêu khi giao xe mà xăng còn lại trong xe thì không được đoài lại tiền v.v… Tôi hỏi anh Quyến:
_ Anh có mệt thì nói tôi lại phụ nhe? Ăn no lái xe thường hay bị buồn ngủ.
_ Được rồi anh Net. Tôi vẫn còn sung sức.
Tôi cũng cảm thấy mệt, hai đêm liền ngủ chỉ được vài giờ. Tôi kiếm chuyện nói với anh Quyến để anh ta bớt buồn ngủ:
_ Anh lái xe này lần nào chưa?
_ Chưa.
_ Xe này cao rất dễ lái. Anh chú ý góc sau bên phải khi change lane phải. Coi chừng có chiếc xe nhỏ nào chạy vào góc đó là mình nhìn không thấy.
_ Ở Việt Nam tôi cũng lái xe rồi. Nhưng xe loại nhỏ.
_ Vậy là qua Mỹ anh không cần đi học lái xe nữa hả?
_ Tôi nhờ ông anh chỉ cho vài lần rồi đi thi. Cũng hai lần mới pass.
Chị Hằng ngồi sau nói:
_ Em cũng thi hai lần. Nếu qua lần thứ 3 thì phải đóng lại tiền. Tôi nói:
_ Tôi chỉ có 1 lần, vợ tôi 2 lần nhưng con trai tôi tới 6 lần. Nghĩa là đóng tiền lần thứ 3 mới pass.
_ Vậy anh Net đã biết lái xe từ VN hả?
_ Không, qua Mỹ mới rớ tới chiếc xe hơi chứ ở VN toàn đi xe gắn máy. Lần đầu tiên chui vô xe ngồi tù túng bởi vì mình không nhìn thấy bánh xe đằng trước rất khó chịu. Tôi nhớ lúc mới qua gọi điện cho thầy dạy lái xe tôi hỏi ông ta có bao đậu không. Ông ta hỏi tuổi thấy mình lớn tuổi ông ta không nhận bao mà chỉ nhận dạy giờ. Hai giờ 50 usd vừa dạy vừa cho thuê xe. Sau buổi học đầu tiên ông thầy bảo tôi phải học 20 giờ mới đi thi được.
_ Anh học hết hả?
_ Mới qua Mỹ làm gì có tiền. Tôi kéo dài thời gian hẹn ra. Ông thầy bào mổi tuần học 4 giờ. Tôi hẹn ông ta mổi tuần học 2 giờ thôi. Mình lái xe ít thì kỹ thuật không giỏi nhưng thời gian dài làm cho mình chín chắn lái xe an toàn hơn. Học được 8 giờ tôi nói ông thầy đăng ký cho tôi đi thi. Cũng nhờ ông thầy nhiều kinh nghiệm tập dợt cho tôi y như giám khảo cho nên tôi thi 1 lần là pass liền. Ông Thầy còn không tin là tôi pass cứ hỏi đi hỏi lại tưởng tôi nói đùa với ông ta. Thật ra giám khào họ chú trọng về lái xe an toàn hơn lái giỏi. Con tôi lái xe rất giỏi, xử lý nhanh thế mà thi 6 lần mới pass.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang 1, 2, 3  Trang kế
Trang 1 trong tổng số 3 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI