Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Tư 7 25, 2012 7:47 am Tiêu đề: Ba câu há»i |
|
|
Câu chuyện Triết lý
Ba Câu Há»i
Tolstoy, Leo
Ãó là chuyện ba câu há»i khó cá»§a má»™t nhà vua, do nhà văn hà o Leo Tolstoy kể lại.
Nhà vua ấy, Tolstoy không biết tên. Má»™t hôm đức Vua nghÄ© rằng, giá mà vua trả lá»i được ba câu há»i ấy thì vua sẽ không bao giá» bị thất bại trong bất cứ công việc nà o. Ba câu há»i ấy là :
1. Là m sao để biết được thá»i gian nà o là thá»i gian thuáºn lợi nhất cho má»—i công việc?
2. Là m sao để biết được nhân váºt nà o là nhân váºt quan trá»ng nhất mà ta phải chú trá»ng?
3. Là m sao để biết được công việc nà o là công việc cần thiết nhất mà ta phải thực hiện?
NghÄ© thế, vua liá»n ban chiếu ra khắp trong bà n dân thiên hạ, hứa rằng sẽ ban thưởng trá»ng háºu cho kẻ nà o trả lá»i được những câu há»i đó.
Các báºc hiá»n nhân Ä‘á»c chiếu liá»n tìm tá»›i kinh đô. Nhưng má»—i ngưá»i lại dâng lên vua má»™t câu trả lá»i khác nhau.
Vá» câu há»i thứ nhất, có ngưá»i trả lá»i rằng muốn biết thá»i gian nà o là thá»i gian thuáºn lợi nhất cho má»—i công việc thì phải là m thá»i biểu cho đà ng hoà ng, có ngà y giá» năm tháng và phải thi hà nh cho tháºt đúng thá»i biểu ấy. Như váºy má»›i mong công việc là m đúng lúc. Kẻ khác thì lại nói không thể nà o dá»± tÃnh được trước những việc gì phải là m và thá»i gian để là m những việc ấy; rằng ta không nên ham vui mà nên chú ý đến má»i sá»± khi chúng xẩy tá»›i để có thể là m bất cứ gì xét ra cần thiết.
Có kẻ lại nói rằng, dù vua có chú ý đến tình hình mấy Ä‘i nữa thì má»™t mình vua cÅ©ng không đủ sáng suốt để định Ä‘oạt thá»i gian cá»§a má»i việc là m má»™t cách sáng suốt, do đó nhà vua phải thà nh láºp má»™t Há»™i Ãồng Nhân SÄ© và hà nh động theo lá»i khuyến cáo cá»§a há».
Lại có kẻ nói rằng, có những công việc cần phải lấy quyết định tức khắc không thể nà o có thì giỠđể tham khảo xem đã đến lúc phải là m hay chưa đến lúc phải là m. Mà muốn lấy quyết định cho đúng thì phải biết trước những gì sẽ xẩy ra, do đó, nhà vua cần phải cần đến những nhà cố vấn tiên tri và bốc phệ.
Vá» câu há»i thứ hai, cÅ©ng có nhiá»u câu trả lá»i không giống nhau. Có ngưá»i nói những nhân váºt mà vua cần chú ý nhất là những ông đại thần và những ngưá»i trong triá»u đình. Có ngưá»i nói là mấy ông Giám Mục, Thượng Tá»a là quan hệ hÆ¡n hết. Có ngưá»i nói là mấy ông tướng lãnh trong quân đội là quan hệ hÆ¡n hết.
Vá» câu há»i thứ ba, các nhà thức giả cÅ©ng trả lá»i khác nhau. Có ngưá»i nói khoa há»c là quan trá»ng nhất. Có ngưá»i nói tôn giáo là quan trá»ng nhất. Có ngưá»i lại nói: chỉnh trang quân đội là quan trá»ng nhất.
Vì các câu trả lá»i khác nhau cho nên nhà vua không thể đồng ý vá»›i vị hiá»n nhân nà o cả, và chẳng ban thưởng cho ai hết.
Sau nhiá»u đêm suy nghÄ© vua quyết định Ä‘i chất vấn má»™t ông đạo tu trên núi, ông đạo nà y nổi tiếng là có giác ngá»™. Vua muốn tìm lên trên núi để gặp ông đạo và há»i ba câu há»i kia.
Vị đạo sÄ© nà y chưa bao giá» chịu xuống núi và nÆ¡i ông ta ở chỉ có những ngưá»i dân nghèo; chẳng bao giỠông chịu tiếp ngưá»i quyá»n quý. Vì váºy mà nhà vua cải trang là m thưá»ng dân. Khi Ä‘i đến chân núi, vua dặn vệ sÄ© đứng chỠở dưới, và má»™t mình vua, trong y phục má»™t thưá»ng dân, vua trèo lên am cá»§a ông đạo.
Nhà vua gặp ông đạo Ä‘ang cuốc đất trước am. Khi trông thấy ngưá»i lạ, ông đạo gáºt đầu chà o rồi tiếp tục cuốc đất. Ông đạo cuốc đất má»™t cách nặng nhá»c bởi ông đã già yếu; má»—i khi cuốc lên được má»™t tảng đất hoặc láºt ngược được tảng đất ra thì ông lại thở hà o hển.
Nhà vua tá»›i gần ông đạo và nói: "Tôi tá»›i đây để xin ông đạo trả lá»i giúp cho tôi ba câu há»i. Là m thế nà o để biết đúng thì giá» hà nh động, đừng để cho cÆ¡ há»™i qua rồi sau phải hối tiếc ? Ai là những ngưá»i quan trá»ng nhất mà ta phải chú ý tá»›i nhiá»u hÆ¡n cả ? Và công việc nà o quan trá»ng nhất cần thá»±c hiện trước tiên ?"
Ông đạo lắng nghe nhà vua nhưng không trả lá»i. Ông chỉ vá»— vai nhà vua và cúi xuống tiếp tục cuốc đất.
Nhà vua nói: "Ông đạo mệt lắm rồi, thôi đưa cuốc cho tôi, tôi cuốc má»™t lát". Vị đạo sÄ© cám Æ¡n và trao cuốc cho Vua rồi ngồi xuống đất nghỉ mệt. Cuốc xong được hai vồng đất thì nhà vua ngừng tay và láºp lại câu há»i. Ông đạo vẫn không trả lá»i, chỉ đứng dáºy và đưa tay ra đòi cuốc, miệng nói: "Bây giá» bác phải nghỉ, đến phiên tôi cuốc". Nhưng nhà vua thay vì trao cuốc lại cúi xuống tiếp tục cuốc đất.
Má»™t giá» rồi hai giỠđồng hồ Ä‘i qua. Rồi mặt trá»i bắt đầu khuất sau đỉnh núi. Nhà vua ngừng tay, buông cuốc, và nói vá»›i ông đạo:
"Tôi tá»›i để xin ông đạo trả lá»i cho mấy câu há»i. Nếu ông đạo không thể trả lá»i cho tôi câu nà o hết thì xin cho biết để tôi còn vá» nhà ".
Ông đạo nghe tiếng chân ngưá»i chạy đâu đây bèn nói vá»›i nhà vua: "Bác thá» xem có ai chạy lên kìa". Nhà vua ngó ra thì thấy má»™t ngưá»i có râu dà i Ä‘ang chạy lúp xúp sau mấy bụi cây, hai tay ôm bụng. Máu chảy ướt đầm cả hai tay. Ông ta cố chạy tá»›i chá»— nhà vua và ngất xỉu giữa đất, nằm im bất động miệng rên ri rỉ.Vua và ông đạo cởi áo ngưá»i đó ra thì thấy có má»™t vết đâm sâu nÆ¡i bụng. Vua rá»a chá»— bị thương tháºt sạch và xé áo cá»§a mình ra băng bó vết thương, nhưng máu thấm ướt cả áo. Vua giặt áo và đem băng lại vết thương. Cứ như thế cho đến khi máu ngừng chảy.
Lúc bấy giá» ngưá»i bị thương má»›i tỉnh dáºy và đòi uống nước. Vua chạy Ä‘i múc nước suối cho ông ta uống. Khi đó mặt trá»i đã bắt đầu khuất và bắt đầu lạnh. Nhá» sá»± tiếp tay cá»§a ông đạo, nhà vua khiêng ngưá»i bị nạn và o trong am và đặt nằm trên giưá»ng ông đạo. Ông ta nhắm mắt nằm yên. Nhà vua cÅ©ng mệt quá vì leo núi và cuốc đất cho nên ngồi dá»±a và o cánh cá»a và ngá»§ thiếp Ä‘i. Vua ngá»§ ngon cho đến ná»—i khi Vua thức dáºy thì trá»i đã sáng và phải má»™t lúc sau Vua má»›i nhá»› ra được mình Ä‘ang ở đâu và đang là m gì. Vua nhìn vá» phÃa giưá»ng thì thấy ngưá»i bị thương cÅ©ng Ä‘ang nhìn mình chòng chá»c, hai mắt sáng trưng.
Ngưá»i đó thấy vua tỉnh giấc rồi và đang nhìn mình thì nói, giá»ng rất yếu á»›t:
"Xin bệ hạ tha tội cho thần".
"Ông có là m gì nên tội đâu mà phải tha ?"
"Bệ hạ không biết hạ thần, nhưng hạ thần biết bệ hạ. Hạ thần là ngưá»i thù cá»§a bệ hạ, Hạ thần đã thá» sẽ giết bệ hạ cho bằng được bởi vì khi xưa, trong chinh chiến bệ hạ đã giết mất ngưá»i anh cá»§a hạ thần và còn tịch thu gia sản cá»§a hạ thần nữa".
"Hạ thần biết rằng bệ hạ sẽ lên núi nà y má»™t mình để gặp ông đạo sÄ©, nên đã mai phục quyết tâm giết bệ hạ trên con đưá»ng vá». Nhưng cho đến tối mà bệ hạ vẫn chưa trở xuống, nên hạ thần đã rá»i chá»— mai phục mà đi lên núi tìm bệ hạ để hà nh thÃch. Thay vì gặp bệ hạ, hạ thần lại gặp bốn vệ sÄ©. Bá»n nầy nháºn mặt được hạ thần cho nên đã xông lại đâm hạ thần. Hạ thần trốn được chạy lên đây, nhưng nếu không có bệ hạ cứu thì chắc chắn hạ thần đã chết vì máu ra nhiá»u quá. Hạ thần quyết tâm hà nh thÃch bệ hạ mà bệ hạ lại cứu sống được hạ thần. Hạ thần hối háºn quá. Bây giỠđây nếu hạ thần mà sống được thì hạ thần nguyện sẽ là m tôi má»i cho bệ hạ suốt Ä‘á»i, và hạ thần cÅ©ng sẽ bắt các con cá»§a hạ thần là m như váºy. Xin bệ hạ tha tá»™i cho hạ thần".
Thấy mình hòa giải được vá»›i kẻ thù má»™t cách dá»… dà ng nhà vua rất vui mừng. Vua không những tha tá»™i cho ngưá»i kia mà còn hứa sẽ trả lại gia sản cho ông ta, và gá»i ngá»± y cùng quân hầu tá»›i săn sóc cho ông ta là nh bệnh.
Sau khi cho vệ sÄ© khiêng ngưá»i bị thương vá» nhà , vua trở lên tìm ông đạo để chà o. Trước khi ra vá» vua còn lặp lại lần cuối ba câu há»i cá»§a vua. Ông đạo Ä‘ang quỳ gối xuống đất gieo những hạt Ä‘áºu trên những luống đất đã cuốc sẵn hôm qua.
Vị đạo sÄ© đứng dáºy nhìn vua: "Nhưng ba câu há»i cá»§a vua đã được trả lá»i rồi mà ".
Vua há»i: "trả lá»i bao giỠđâu nà o ?"
"Hôm qua nếu Vua không thương hại bần đạo già yếu mà ra tay cuốc dùm mấy luống đất nà y thì khi ra vá» nhà vua đã bị kẻ kia mai phục hà nh thÃch mất rồi, và nhà Vua sẽ tiếc rằng đã không ở lại cùng ta. Vì váºy thá»i gian quan trá»ng nhất là thá»i gian Vua Ä‘ang cuốc đất; nhân váºt quan trá»ng nhất lúc đó là bần đạo đây, và công việc quan trá»ng nhất là công việc giúp bần đạo. Rồi sau đó khi ngưá»i bị thương ná» chạy lên, thá»i gian quan trá»ng nhất là thá»i gian vua chăm sóc cho ông ta, bởi vì nếu vua không băng vết thương cho ổng thì ổng sẽ chết và vua không có dịp hòa giải vá»›i ổng; cÅ©ng vì thế mà ông ta là nhân váºt quan trá»ng nhất, và công việc vua là m để băng bó vết thương là quan trá»ng nhất. Xin vua hãy nhá»› kỹ Ä‘iá»u nà y: "chỉ có má»™t thá»i gian quan trá»ng mà thôi, đó là thá»i gian hiện tại, là giá» phút hiện tại.
Giá» phút hiện tại quan trá»ng bởi vì đó là thá»i gian duy nhất trong đó ta có thể là m chá»§ được ta. Và nhân váºt quan trá»ng nhất là kẻ Ä‘ang cụ thể sống vá»›i ta, Ä‘ang đứng trước mặt ta, bởi vì ai biết được là mình sẽ đương đầu là m việc vá»›i những kẻ nà o trong tương lai. Công việc quan trá»ng nhất là công việc là m cho ngưá»i Ä‘ang cụ thể sống bên ta, Ä‘ang đứng trước mặt ta được hạnh phúc, bởi vì đó là ý nghÄ©a chÃnh cá»§a Ä‘á»i sống.
(TrÃch từ Phép Lạ Cá»§a Sá»± Tỉnh Thức - TNH)
_________________________________
NNH St...
|
|