THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Sáu 10 17, 2008 8:05 pm Tiêu đề: Bà NHA - TỬ KỲ . |
|
|
Bà NHA - TỬ KỲ
Non cao nước chảy ngà n năm.
Há»i rằng thiên cổ - tri âm ai nà o ?
Sau khi Chung Tá» Kỳ chết. Du Bá Nha vẫn Ä‘au khổ khôn nguôi, má»—i lần nhìn lại cây đà n vỡ Ä‘á»u không cầm được lệ. Bá Nha khoát tay ra hiệu cho vợ là Hà n Nga hãy đốt cây tà n cầm ấy Ä‘i.
Hà n Nga vá»— mặt đà n rạn vở, vuốt lại những sợi tÆ¡ đứt và buông tiếng thở dà i: "Äà n còn thì tình tri âm cá»§a chà ng và Tá» Kỳ vẫn còn, hãy giữ nó là m ká»· niệm".
ÄÆ°Æ¡ng thá»i, chuyện Bá Nha và Tá» Kỳ gặp nhau rồi trở thà nh tri âm qua khúc "Cao sÆ¡n lưu thá»§y" đã lan truyá»n khắp chốn, từ thị thà nh đến nông thôn, , là m dáºy lên má»™t phong khà âm luáºt. Các nhân văn nhã sÄ© Ä‘ua nhau kết bạn luyện đà n, rất nhiá»u ngưá»i đã tìm đến Bá Nha thỉnh giáo cầm thuáºt. Dù đã đóng cá»a từ khách, nhưng không khi nà o sân nhà Bá Nha vắng khách, bởi váºy Bá Nha phải lánh và o núi dá»±ng lá»u tranh ẩn cư và cất má»™t tiểu đình trên phiến đá kỳ ngá»™ - nÆ¡i gặp gỡ Tá» Kỳ khi xưa - ngà y ngà y ra đó độc ẩm, đến say má»›i vá».
Hôm ấy, nhân ngà y giỗ TỠKỳ, Bá Nha đến tiểu đình bà y đồ cúng lên rồi giở cây tà n cầm trong túi ra vừa vổ vừa khóc:
"TỠKỳ là TỠKỳ ơi !.
Hai ta tình nghÄ©a muôn Ä‘á»i chẳng phai.
Khúc tà n đà n chẳng buông dây.
Dao cầm ba thước từ đây chết rồi !".
Má»™t ngá»n lá»a bùng lên, Bá Nha trân trân nhìn những ánh lá»a nhảy múa trên xác đà n, má»™t là n khói xanh cuá»™n lên theo gió phiêu tán và o nÆ¡i rừng xa, núi thẳm, khi như núi cao hùng vÄ©, lúc như sóng bể dạt dà o. Bá Nha nghe như âm váºn cá»§a khúc: "Cao sÆ¡n lưu thá»§y" văng vẳng bên tai. Tiếng đà n vẫn còn đây mà ngưá»i xưa chẳng thấy, lệ Bá Nha rÆ¡i lả chả.
Khi Bá Nha sắp ném cầm phổ khúc “Cao sÆ¡n lưu thá»§y" và o ngá»n lá»a, thì Hà n Nga chạy đến giáºt lại, nhìn chồng thương cảm và nhẹ nhà ng an á»§i "Sao chà ng phải khổ như vây ?.Thiên hạ bao la, lo gì không tìm được tri âm ?. Thiếp nghe dưới chân núi kia,ven sông cạnh suối hiện có rất nhiá»u cầm há»™i cầm hữu, sao chà ng không thá» xuống kết. ...."
-Không! “Khúc Cao sÆ¡n lưu thá»§y†chỉ có ta má»›i tấu được và chỉ có Tá» Kỳ má»›i hiểu nổi. Thiên hạ tuy rá»™ng lá»›n, nhưng toà n là kẻ phà m phu, tục tá», là m sao có thể trở thà nh tri âm cá»§a ta? Tri âm không tái ngá»™, Ta còn giữ phổ cầm lại là m chi nữa !". Bá Nha ngá»a mặt thở dà i.
Hà n Nga nói: ' Tá» Kỳ chẳng phải là má»™t tiá»u phu đó sao ? Äã là khúc nhạc hay thì chà ng nên cho nhiá»u ngưá»i cùng thưởng thức, chứ nếu chỉ ngồi yên má»™t chổ như váºy thì ai có thể hiểu được âm luáºt cá»§a khúc; Cao sÆ¡n lưu thá»§y "và ai có thể trở thà nh tri âm cá»§a chà ng được ?".
Không rõ bằng cách nà o, vẫn có ngưá»i biết Ä‘uá»™c nÆ¡i ẩn cư cá»§a Bá Nha. Má»™t hôm, có ông lão nỠôm đà n tìm đến. Chiếc đà n cá»§a ông được bá»c trong túi lụa Ä‘en, không vương má»™t hạt bụi. Ông lão đặt đà n lên án, chiếc cổ cầm được mở ra sáng lấp lánh, đầu đà n còn treo má»™t miếng ngá»c bá»™i. Hà n Nga đến gần, đưa tay dạo qua, tiếng đà n trong vắt, như châu rÆ¡i mâm ngá»c. Nà ng buá»™t miêng: "Hảo cầm!".
Ông lão nói: "Tôi rất khâm phục cầm thuáºt và nhân phẩm cá»§a thầy Du, váºy xin tặng thầy cây đà n nầy. Nhưng tôi có má»™t thỉnh cầu, ấy là thầy có thể truyá»n nhạc phổ cá»§a khúc; "Cao sÆ¡n lưu thá»§y" cho tôi được không ?.
Vừa nghe đến cầm phổ, mặt Bá Nha láºp tức trở nên lạnh lùng. Hà n Nga tiếp lấy cây đà n cá»§a ông lão và nói: 'Ông đã có hảo ý, xin cứ để lại đây "Hà n Nga dấu cầm phổ và o lòng cây đà n cá»§a ông lão và đặt lên án. Còn Bá Nha thì chẳng ngó ngà ng gì đến nó nữa , lại ngà y ngà y đến tiểu đình độc ẩm, than ngắn thở dà i, đến khi say khướt má»›i trở vá», không thiết tha ngà y tháng ở cõi trần gian.
Bữa ná», Hà n Nga Ä‘i hái rau dại vá», thấy trên án sách có má»™t phong thư cá»§a Bá Nha để lại rằng:
"Dao cầm chẳng ở nhân gian.
TỠKỳ đã mất, ta đà n cho ai ?.
Gió Xuân bằng hữu bao ngưá»i.
Tri âm khó gặp ta thá»i tìm đâu ?
Hạ sơn một chuyến tiêu dao.
Khuyên nà ng ở lại đừng sầu vì ta."
Bá Nha lặng lẽ bá» Ä‘i khiến Hà n Nga không khá»i Ä‘au lòng.
|
|
THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Sáu 10 17, 2008 9:30 pm Tiêu đề: |
|
|
Nhưng nghÄ© lại tình bằng hữu cá»§a chồng và Tá» Kỳ ,nà ng cÅ©ng vô cùng cảm động . Thá»±c ra , Hà n Nga cÅ©ng rất sà nh âm luáºt ,thá»i thiếu nữ nà ng cÅ©ng được Cha dạy đà n .Nhưng sau khi kết duyên cùng Bá nha ,nà ng chỉ lo bá» ná»™i trợ , quanh quẩn việc bếp núc , mà quên mất việc luyện đà n .Hà n Nga nâng cây đà n đặt trên án mà ông lão tặng lúc trước xuống , cháºm rãi bấm phÃm so dây ,tiếng đà n dìu dặt mênh mang khắp núi rừng , đất đá , cá» cây rung động tá»±a như có hồi ứng .Hà n Nga nghÄ© ;"Sẽ có má»™t ngà y Bá Nha trở lại .Ta sẽ khiến chà ng phải ngạc nhiên ".
Một năm thấm thoát trôi qua .
Trên đưá»ng trở lại cố hương ,Bá Nha bá»—ng nghe tiếng đà n từ sân nhà bên đưá»ng vá»ng đến , tiếng đà n như xuyên mây xé lụa ,réo rắt tá»±a nước chảy ,thác tuôn .Lắng tai định thần ,Bá Nha không khá»i kinh ngạc :' Äây chẳng phải chÃnh là điệu khúc " Cao sÆ¡n lưu thá»§y " đó sao ! ."
Bá Nha vá»™i tiến và o sân và nói vá»›i ngưá»i Ä‘ang gảy đà n :"Khúc nhạc thầy vừa gảy chÃnh là Cao sÆ¡n lưu thá»§y , tiếc rằng Ä‘oạn từ nước cao đổ xuống thầy tấu hãy còn tản mạn quá , hÆ¡n nữa âm váºn hãy còn thô lược .Chẳng hay đó là khúc phổ cá»§a ai ?
Ngưá»i gảy đà n cuối mình chà o Bá Nha và nói ":Tôi là kẻ quê mùa , thô láºu , không biết âm luáºt ,chẳng qua là trước đây có đến cầm há»™i và há»c mót được mấy nốt mà thôi .Còn cầm phổ đây là do ngưá»i bạn ở gần đình Tri Âm nghe được và ghi lại , cho nên không được chuẩn chÃnh .Ở đình Tri Âm có ngưá»i rất giá»i cầm thuáºt ,Ông thỠđến đó xem sao ."
Äình Tri Âm chÃnh là ngôi tiểu đình do Bá Nha dá»±ng lên năm xưa ,mà nay không hiểu tại sao lại có kẻ tấu khúc Cao sÆ¡n lưu thá»§y trong đó .Bá Nha ngạc nhiên vô cùng , vá»™i và ng Ä‘i như chạy lên núi .Quả là có tiếng đà n văng vẳng truyá»n đến trong veo như nước đầm mùa thu , lung linh như ánh trăng mùa đông , khiến ngưá»i nghe như thoát tục lên tiên .Tiếng đà n đưa đưá»ng dẫn lối cho Bá Nha ,chân Bá Nha bước loạn theo tiếng đà n .
Khi Bá Nha đến nÆ¡i thì mặt trá»i đã gác bóng ,trong đình vắng lặng ,chỉ còn dư âm cá»§a tiếng đà n .Chẳng lẽ là hồn ma bóng quế cá»§a Tá» Kỳ hiện vá» gá»i mình ?Bá Nha nhìn rừng núi mịt mùng chung quanh . Hà n Nga đã đến sau lưng Bá Nha tá»± lúc nà o , vui mừng nói :'Chà ng đã vá» rồi sao ? Mau và o nhà ,thiếp đã chuẩn bị má»i thứ để chà ng tẩy trần .Chà ng ra Ä‘i chuyến nà y có tìm được tri âm chăng ?".
Bá Nha thở dà i lắc đầu cưá»i buồn bã .
Sáng sá»›m hôm sau ,khi Bá Nha còn chưa thức giấc ,lại đã nghe tiếng đà n từ nÆ¡i nà o vá»ng lại ,lúc như và ng rÆ¡i , ngá»c vỡ , lúc à o ạt như sông lá»›n chảy vá» biển đông , lúc như tiếng rầm ráºp cá»§a ngà n vó ngá»±a ,lúc thiết tha dịu dà ng ,lúc như tiếng nước chảy qua cầu ,lúc tá»±a tiếng oanh lÃu lo trên cà nh liá»…u ....
Bá Nha vá»™i vã khoác áo chạy ra đình Tri Âm ,khúc nhạc đã đến hồi kết vÄ© ,nhưng ngưá»i đà n vẫn ngồi đó , mưá»i ngón tay Ä‘ang vuốt những nốt cuối cùng ,rất má»±c Ä‘iêu luyện và tá»± nhiên .Khúc đà n đã kết thúc mà dư âm vẫn vang vá»ng không cùng .
Bá Nha nhìn đăm đăm và o chiếc bóng mãnh dẻ trong đình , đột nhiên lệ trà n chứa chan và báºt khóc nức nở .Vì chiếc bóng gầy kia chÃnh là vợ mình . Äã bao năm chung sống ,Bá Nha chưa từng thấy vợ gảy đà n , cà ng không ngá» ,ngón đà n cá»§a Hà n Nga lại cao Ä‘iệu đến thế .
Qua má»™t lúc , Hà n Nga má»›i nói :' Thiên hạ rá»™ng lá»›n , không phải chỉ có chà ng má»›i có thể tấu được khúc Cao sÆ¡n lưu thá»§y ,và cÅ©ng không phải chỉ có Tá» Kỳ má»›i có thể hiểu được nó .CÅ©ng không phải là tri âm khó tìm , mà chÃnh là tá»± ta không Ä‘i tìm đó thôi !".
Bá Nha gạt lệ cảm khái :"Cái gá»i là tri âm nghÄ©a là âm cần phải có ngưá»i tri ,và ngưá»i tri cần phải hiểu được âm ,chúng cùng tồn tại trong tâm linh và tương chiá»u lẩn nhau! ".
Sau đó ,Bá Nha Ä‘em cầm phổ khúc Cao sÆ¡n lưu thá»§y truyá»n tặng cho các bạn đà n .Nhá» váºy , tuyệt khúc nà y má»›i không bị thất truyá»n .
(Theo Äiá»n Song Linh -Trung Quốc ) -Ma Trà dịch .
|
|