Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

ĐẠO DIỄN ĐÀO BÁ SƠN .

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Góc phố sưu tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Năm 12 17, 2009 7:00 am    Tiêu đề: ĐẠO DIỄN ĐÀO BÁ SÆ N . Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đạo diễn là nghề có ít độ an toàn về... hạnh phúc gia đình"

Từng được biết đến như một diễn viên, đạo diễn (ĐD) chuyên về phim truyện, nghệ sĩ ưu tú Đào Bá Sơn vừa qua đã làm một cú bất ngờ khi đoạt cùng lúc hai giải (phim hay nhất và đạo diễn xuất sắc nhất) cho bộ phim tài liệu nhựa Đám mây không dừng lại trong đêm trao giải Cánh diều vàng.

Bộ phim nói về một chú bé người Chăm học tại trường Ninh Sơn (Ninh Thuận). Ngoài giờ học, chú quày quả trở về nhà, dắt đàn bò đi tìm cỏ, tìm nước giữa thời tiết khô hạn. Chú làm công việc một cách lặng lẽ, cần mẫn bằng một tình yêu đối với cha mẹ, quê hương và đặc biệt, đối với đàn bò. Thông qua chú bé, bộ phim muốn nói lên khát vọng sống và cuộc đấu tranh của con người với thiên nhiên khắc nghiệt ở một vùng quê nghèo.

- Cơ duyên nào khiến anh chọn đề tài này để làm phim?

Nghệ sĩ ưu tú Đào Bá Sơn: - Tôi đã thật sự xúc động khi đọc được một mẩu tin trên báo rằng, chỉ trong vòng hai năm 2005 - 2006, ở hai tỉnh Bình Thuận và Ninh Thuận đã có hơn 2.000 trâu bò chết vì không có nước, không có cỏ. Điều đó cũng có nghĩa, biết bao con người ở đây đã phải mất đi tài sản của cả một đời sau khi trải qua rất nhiều cực nhọc để chống chọi với thiên nhiên. Tôi muốn bộ phim của mình gửi đến họ một lời chia sẻ.

- Là một người xuất thân từ nghề làm phim truyện, vì sao anh lại "dính dáng" đến tài liệu? Anh có thấy mình đi "ngược dòng" khi thể loại tài liệu rất kén người xem?

- Năm 1992, vì tò mò, tôi ghi tên tham dự khóa học sáu tháng về ĐD tài liệu do Robert Kramer, một ĐD người Pháp gốc Mỹ giảng dạy. Năm 1993, tôi làm phim tài liệu đầu tay Chị Dung, nói về một nghệ sĩ múa ba lê vừa tốt nghiệp biên đạo múa ở Nga về thì bị xe lửa cán đứt đôi chân. Phim được Hội Điện ảnh VN trao giải khuyến khích. Năm 2000, bộ phim truyền hình về đề tài chống bạo hành phụ nữ do tôi thực hiện theo sự đặt hàng của tổ chức CARE được phát sóng liên tục. Thật ra, lúc mới học, tôi cũng cảm thấy hơi nản nhưng càng đi sâu, càng khám phá sức mạnh của phim tài liệu, tôi càng thấy thú vị. Đó là thứ điện ảnh trực tiếp của đời sống. Phim truyện và phim tài liệu bổ sung cho nhau nếu mình biết tôn trọng luật chơi.

Nói về "nỗi buồn tài liệu", tôi thấy hơi kỳ lạ, ở nước mình đã có một thời phim tài liệu có sức mạnh ghê gớm. Nay vai trò đó đang mờ nhạt, chỉ còn xuất hiện ở truyền hình. Trách nhiệm thuộc về các cơ quan quản lý. Phải có những biện pháp cụ thể để phổ biến phim tài liệu, vì đó là mũi nhọn trong tuyên truyền.

- Anh đã đoạt giải ĐD xuất sắc nhất ở cả ba thể loại phim: truyện nhựa, truyện video và tài liệu (nhựa). Theo anh, trong ba thể loại trên, cái nào khó hơn?

- Cái nào cũng khó cả. Quan trọng là tìm cho được chìa khóa để mở cánh cửa thể hiện và có tình yêu với nó. Cả ba có chung một điều cơ bản thuận lợi là ngôn ngữ điện ảnh. Phim truyện nghiêng về hư cấu, ĐD can thiệp vào tất cả để phục vụ cho ý tưởng của mình. Còn làm phim tài liệu thì phải tôn trọng sự thật, hạn chế tối đa sự sắp đặt, giả tạo và cần có giọng kể khách quan.

Để nhắc nhở mình về sự khác biệt này, bao giờ trên trang đầu kịch bản tài liệu của tôi cũng có câu: Sơn ơi, mày là ĐD phim truyện, đó là ưu điểm đồng thời cũng là nhược điểm. Và có lẽ do phần nào sợ bị "nhầm sân" nên phim tài liệu của tôi không bao giờ có lời bình, chỉ xuất hiện vài câu thoại của nhân vật trong phim.

- Xuất thân là diễn viên, nhờ đâu anh có được những thành công vượt trội trong nghề ĐD?

- Trường học lớn của tôi là cuộc sống. Trên bước đường hành nghề, tôi may mắn gặp được những người thầy tận tâm, sẵn sàng truyền lửa. Người thầy thứ nhất của tôi là cố ĐD - Nghệ sĩ nhân dân Hồng Sến. Đó là một người có bản năng sống rất mạnh mẽ, đã thích cái gì thì làm cho được và bản năng ấy đã được ông thả vào trong các tác phẩm. Ông sống rất nhân ái nên phim của ông bao giờ cũng lung linh cảm xúc. Suốt sáu, bảy năm làm trợ lý cho ông, tôi chẳng bao giờ được ông trực tiếp chỉ dạy. Song, nhìn cách ông làm việc, tôi học được biết bao điều.

Người thầy thứ hai Robert Kramer, đã khai sáng cho tôi về phim tài liệu, nên tôi xin tặng giải thưởng bộ phim Đám mây không dừng lại cho ông. Nghề ĐD điện ảnh là nghề không thể dạy được, nhưng nếu không học, không thể trở thành ĐD. Học ở cuộc sống, ở những người chung quanh...

- Anh từng được biết đến như một diễn viên chuyên trị vai Tây trong phim, phần đông là vai phản diện. Anh thấy đó là một lợi thế hay một trở ngại? Trong mấy chục phim anh tham gia, anh hài lòng vai diễn nào nhất?

- Tôi có "cảm tình" nhất với vai Nam trong phim Hãy tha thứ cho em (ĐD Lưu Trọng Ninh), Snyder trong Tình không biên giới (ĐD Lê Hoàng Hoa), Rizt trong Pho tượng Lasmi (ĐD Nguyễn Văn Thông) vì đó là những vai chính diện, có số phận hẳn hoi. Còn vai "không Tây" thì tôi thích Tư Lê trong phim Lưới trời (ĐD Phi Tiến Sơn). Vai có tính cách đa chiều, không theo lối mòn. Tư Lê hiểu mình đang "đá” trong một đội hình tham nhũng nhưng không thể làm gì khác được. Nhắc đến những vai Tây, tôi đóng nhiều đến phát chán, vì hầu hết đó là những nhân vật chưa kịp nói, ai cũng biết nó như thế nào và kết thúc ra sao.

- Lớp diễn viên khóa II của anh (1974-1976) được đánh giá là thành công với khá nhiều tên tuổi như Phương Thanh, Minh Châu, Thanh Quý, Diệu Thuần, Bùi Bài Bình... Thực tế đó nói lên điều gì?

- Tôi nghĩ do hội tụ nhiều yếu tố. Ngoài năng khiếu bẩm sinh là món quà trời cho, còn do phương pháp đào tạo và sự thuận lợi của môi trường làm việc. Trong bốn năm học, chúng tôi bắt buộc phải ở nội trú, mỗi tuần chỉ được về nhà từ 7g tối Thứ bảy đến 7g tối Chủ nhật. Lớp chúng tôi hồi ấy có 26 học trò nhưng có đến 27 ông thầy. Hai mươi mốt người tốt nghiệp, có đến 17 người được phong nghệ sĩ ưu tú, hầu hết đều được nhận giải thưởng quốc gia. Có thể nói, thập niên 1980-1990 là thập niên của khóa II chúng tôi.

- Anh có thể chia sẻ đôi điều về cuộc sống riêng của mình? Phải chăng nghề ĐD là một trong những nguyên nhân khiến cuộc hôn nhân của anh tan vỡ?

- Hạnh phúc làm sao không bấp bênh khi người đàn ông đi theo đoàn phim suốt, không chăm sóc được vợ con. Người đàn bà phải có một trái tim lớn lao, một tấm lòng bao dung mới chấp nhận được một ông chồng "hữu danh vô thực". Sau khi ly hôn, đến nay tôi vẫn sống độc thân. Bởi con đường mình đi khó, đồng tiền kiếm được đầy mồ hôi, nếu bây giờ lấy vợ, cũng sẽ chẳng mang lại cuộc sống trọn vẹn cho người ta.
và với vai trò đạo diễn

- Xin anh một lời khuyên cho những ông chồng ĐD muốn giữ được hạnh phúc gia đình.

- Khó quá. ĐD là nghề có ít độ an toàn về hạnh phúc gia đình, vì vậy, lời khuyên của tôi là hãy... bỏ nghề ĐD, nếu muốn có xác suất an toàn hạnh phúc cao hơn. Sự trải nghiệm mách bảo tôi một thực tế, chỉ một số ít thật sự hạnh phúc, số đông còn lại phải tự vượt qua những khó khăn, phải nhường nhịn, chịu đựng để có cảm giác hạnh phúc.

- Đóng phim, ĐD, dạy học... với anh bây giờ nghề nào là chính? Thu nhập từ nghề làm phim không nhiều, vậy anh sống bằng gì?


- Với tôi, đã nhận việc nào thì việc đó là chính, phải làm hết mình. Tôi học nghề điện ảnh và hơn 35 năm qua, việc gì tôi làm cũng thuộc ngành điện ảnh. Đây là một nghề không đói, không lo hết việc, nhưng ai mơ làm giàu thì đừng theo nghề này. Nhiều khi tôi nghĩ, không biết kiếp trước mình làm gì... để kiếp này "trời đày" bắt đi làm ĐD, nắng mưa quần quật.

Khi làm phim, trong tôi không hề có khái niệm là cực nhọc rồi sẽ đổi lại bằng vinh quang. Mệt mỏi là chuyện thường ngày nhưng tôi luôn vững tin vào con đường mình đi. Việc làm phim cho tôi cơ hội đi nhiều, để thấy cuộc sống của mình vẫn còn may mắn. Được sống thêm một ngày để làm việc là điều hạnh phúc.

Theo Cát Vũ


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 2 12, 2010 6:07 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

“Hình ảnh cô gái và thiếu phụ luôn là mạch sáng tạo trong tác phẩm của tôi. Có lẽ nỗi mất mát của người mẹ và cô con gái đã tiếp sức cho tôi làm nên những bộ phim sinh động”. Đạo diễn Đào Bá Sơn giải thích như thế về thành công của phim "Cầu thang tối", "Người tìm vàng", "Người đàn bà không hóa đá"...

Cầu thang tối là cuộc sống mà anh đã gặp. Hình ảnh anh lái xe ba gác thường cõng bà nội xuống tầng để gội đầu, rửa mặt cho bà, cũng chính là những gì Sơn từng trải qua. Ở bộ phim này, tình người, cái nhìn ấm áp về cuộc sống được Đào Bá Sơn dàn dựng kỹ lưỡng với bố cục chặt chẽ.

Với phim Người đàn bà không hóa đá, dường như tác phẩm này viết ra là để đạo diễn tái hiện sinh động khát vọng yêu đương của người phụ nữ. Nội dung phim nói về nhân vật tên Gái, chờ chồng hàng chục năm trời ở làng vạn chài mà không thấy trở về. Sau đó, cô yêu Hải nhưng phải dồn nén tình cảm vì bố mẹ và em chồng phản đối kịch liệt. Sau bao thăng trầm, họ được sống bên nhau, Gái có cuộc sống mới và số phận của cô không còn hóa đá, không vọng phu như chuyện người xưa.

Không chỉ làm phim truyền hình, phim nhựa, Đào Bá Sơn còn lên tiếng bảo vệ phái yếu qua những bộ phim tài liệu. Chống bạo hành phụ nữ và Madame Dung là những tác phẩm như vậy. Anh nói: “Tôi dị ứng với những gì quá sáng”, bởi vậy trong phim, anh lột tả cuộc sống qua thân phận con người và giải thích rằng họ chỉ bộc lộ chính mình trong bóng tối.

Xuất thân là diễn viên điện ảnh khóa 2, sau 2 năm ở đoàn kịch Hãng Phim truyện Việt Nam, anh đầu quân cho Nhà hát kịch từ năm 1979. Đào Bá Sơn đặc biệt có duyên với các vai Tây cùng Robert Hải. Tuy nhiên, anh chưa bao giờ hài lòng với những vai diễn ấy, bởi cho rằng các vai này chỉ có nhân mà không có vật. Cho dù bây giờ đã chuyển sang làm đạo diễn, Đào Bá Sơn vẫn mong muốn được thể hiện một nhân vật cho ratấm ra miếng.

(Theo Thể Thao Văn Hóa)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 2 12, 2010 6:11 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

ĐỜI THƯỜNG NGHỆ SĨ
NSƯT - Đạo diễn Đào Bá Sơn: Học cách biết chấp nhận…



Đã lâu không gặp anh, mới đây do cần trao đổi một số vấn đề liên quan đến phim tài liệu, mà anh là người tâm huyết với đề tài này, đồng thời lại là giảng viên chính bộ môn phim tài liệu của Trường Cao đẳng Sân khấu Điện ảnh TPHCM (CĐ SKĐA), nên chúng tôi đã có cuộc trò chuyện cùng anh.

Chạm đúng lĩnh vực quan tâm, đạo diễn Đào Bá Sơn trở nên rất sôi nổi, nhưng giữa chừng câu chuyện, anh thoáng buồn. Bộ phim tài liệu “Đám mây không dừng lại” của anh được trao giải vàng tại Cánh diều vàng 2008. “Nhưng có người lại cho rằng: “bộ phim giả, các yếu tố trong phim chủ yếu do dàn dựng… Có lẽ là do cách làm của tôi. Tôi muốn thực hiện một bộ phim tài liệu phong cách truyện. Việc một tác phẩm có nhiều ý kiến ngược chiều cũng là lẽ bình thường. Nhưng có điều tôi đã làm bộ phim đó với tất cả sự trân trọng, yêu thương về một miền đất, về những con người và tình yêu của họ, lương tâm tôi hoàn toàn thanh thản” – Anh nói.
NSƯT - đạo diễn Đào Bá Sơn.

Đạo diễn, diễn viên Đào Bá Sơn là thế. Bao nhiêu năm qua, bạn bè cùng thế hệ với anh, người đạt được công danh địa vị, người khá giả trong kinh doanh, riêng anh vẫn vậy. Xuất thân là diễn viên, đạo diễn phim truyện, rồi học tiếp khóa đạo diễn, mê phim tài liệu để rồi tiếp tục lấn sân sang lĩnh vực này.

Ở cả hai lĩnh vực phim truyện và tài liệu, Đào Bá Sơn đều có những tác phẩm mang dấu ấn riêng, đạt những giải thưởng cao tại LHP quốc gia. Khác với nhiều người, Đào Bá Sơn không thích giữ “bí kíp” riêng cho mình, anh luôn muốn đem kinh nghiệm truyền cho lớp trẻ.

Nhiều sinh viên khoa đạo diễn Trường CĐ SK ĐA TPHCM nhắc về anh với sự trân trọng, quý mến. “Tôi luôn yêu thích công việc của mình. Chúng là những công việc gắn bó và nhiều khi bổ sung cho nhau. Thí dụ việc dạy học, nó buộc tôi phải đọc sách thường xuyên, phải nghiên cứu, xem phim và suy nghĩ. Lúc làm diễn viên, hóa thân thành một con người khác, cảm thấy thú vị, chiêm nghiệm nhiều qua các đạo diễn, thấy thương đạo diễn, vì thấy công việc đạo diễn vất vả, căng thẳng ngày đêm và chợt thấy mình trong họ, cũng quần quật nắng mưa. Đến khi làm đạo diễn lại thương diễn viên. Họ cũng vất vả phơi nắng, phơi sương, học thoại như cuốc kêu, diễn đến mức không kịp thở… Cảm giác hạnh phúc thực sự của diễn viên là có vai tốt, phim hay…”. Anh nói.

Nhiều năm qua, đạo diễn Đào Bá Sơn vẫn sống trong khu nhà chung cư của Hãng phim Giải Phóng. Căn hộ của anh ở lầu 2, không hề thay đổi sau nhiều năm gặp lại. Một khung cửa sổ lớn luôn mở rộng để ánh sáng tràn vào nhà, một cuốn sách hay một kịch bản mở sẵn với những đoạn được chính tay anh tô đậm bằng bút màu.

“Tôi mê đọc sách từ nhỏ và sách giúp tôi nhiều. Ngoài việc học ở trường, còn lại tôi tự học, tự mò mẫm trong nghề nghiệp, học từ thực tế và học từ sách. Tôi tìm thấy ở đó những kiến thức cơ bản để tự nạp. Hồi bé mê Tây Du Ký, Tam Quốc Chí, các loại sách kiếm hiệp, trinh thám, lớn lên mê tiểu thuyết… lúc sau này hay đọc sách Phật, sách lịch sử, triết học và tiểu sử các chính trị gia…”.

Cũng trong nhà anh, bộ bàn ghế salon gỗ và bộ ấm trà dường như tồn tại xuyên thời gian. Nhìn bộ đồ trà, người ta có thể đoán ra chủ nhân của nó là một người không chỉ nghiện trà mà còn coi uống trà như là một thứ nghệ thuật với những cái tách nhỏ xíu, nhỉnh hơn hột mít một chút, những dụng cụ dùng để pha trà, từ bộ lọc trà cho đến cái gáo múc nước sôi…

“Ngày xưa uống trà Đại Từ - Thái Nguyên, mười mấy năm nay lại nghiện trà Ô Long. Nếu bia rượu đưa ta đến một thế giới Động thì trà lại đưa ta về thế giới Tĩnh. Trà giúp cho đầu óc ta minh triết hơn, nhìn nhận cuộc sống một cách điềm tĩnh và sâu hơn… Thưởng thức một ly trà ngon tuyệt vời vào buổi sáng sớm và bắt đầu suy nghĩ hôm nay mình sẽ làm gì và làm như thế nào?” - Anh nói như một triết gia.

Người đàn ông 57 tuổi tâm sự: Trời cho mình cái này, trời lại lấy đi của mình cái kia… Khi còn trẻ tôi luôn phản ứng với những trái ngang, chỉ trích những vô lý, nhưng ở một lứa tuổi nhất định, tôi chợt nhận ra cuộc sống cần có sự nhẫn nại. Tôi học cách biết chấp nhận để tiếp tục đi trên con đường riêng của mình một cách tự tin. Ở tuổi này, tôi cầu mong trời Phật cho mình sức khỏe để tiếp tục phơi nắng, phơi mưa, để được bên cạnh người thân…

Đạo diễn Đào Bá Sơn kể về sự chiêm nghiệm cuộc sống của riêng mình. Sự chiêm nghiệm có tên Tâm Linh. “Có người Việt Nam nào không biết thắp hương? Không một lần thắp hương?Ai cũng hiểu được ý nghĩa của việc đốt một nén hương? Tâm linh là một phần quan trọng trong đời sống tinh thần của người Việt. Nhà triết học tâm linh lớn nhất đối với tôi đó chính là Đức Phật. Phật chỉ ra rằng: kẻ thù lớn nhất của cuộc đời ta là chính ta, ta gieo nhân gì thì sẽ gặt quả đó. Yêu thương cũng do ta, hận thù cũng do ta, thành cũng ở ta, bại cũng ở ta, no đói cũng ở ta…”. Và anh đang sống bằng sự chiêm nghiệm đó.



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 2 12, 2010 4:14 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đào Bá Sơn - “Đám mây không dừng lại”

(ANTĐ) - Cao lừng lững, dáng vẻ phong lưu mà vẫn có chút gì “bụi bặm”. ánh mắt xa xăm và ướt át có vẻ không hợp với đàn ông nhưng lại hoàn toàn có lý trên gương mặt của anh. Đạo diễn, NSƯT Đào Bá Sơn điềm đạm kể chuyện nghề, trầm ngâm nói về nỗi nhớ Hà Nội luôn thường trực và lặng lẽ cười buồn với câu trả lời buông thõng “ừ thì...” khi nhắc đến gia đình mình... Trò chuyện với anh, tôi bỗng thấy anh cũng là một “đám mây không dừng lại” (như tên bộ phim tài liệu nhựa anh vừa thực hiện): miết mải với điện ảnh, trăn trở những nỗi niềm riêng, nuôi giữ nhiệt huyết sống và làm việc một cách âm thầm...


- Chúc mừng anh đã nhận được tới hai giải “Cánh diều vàng” dành cho đạo diễn xuất sắc và bộ phim tài liệu nhựa xuất sắc: “Đám mây không dừng lại”! Tại sao một diễn viên, một đạo diễn phim truyện lại bắt tay vào làm bộ phim tài liệu nhựa này vậy?

- Trước hết là từ kịch bản của đạo diễn Văn Lê. Anh ấy đã từng đi qua vùng đất đó, rồi biết được những thông tin về mùa hạn hán với hàng nghìn con bò bị chết. Đạo diễn Văn Lê đã viết về một nhân vật, rồi sau đó tôi nhận được kịch bản từ hãng phim và chúng tôi triển khai ngay. Tôi đã nghĩ ngay từ đầu rằng ở bộ phim này tôi muốn thể hiện một nền tảng văn hóa trong đời sống của đồng bào dân tộc Chăm.

- Có nhiều người nhận thấy bộ phim tài liệu nhựa “Đám mây không dừng lại” rất giống một bộ phim truyện ngắn. Là đạo diễn của phim, anh thấy thế nào?

- Cũng tùy sự cảm nhận của người xem hay những nhà phê bình. Còn tôi, tôi nghĩ trong bộ phim tài liệu này có chất truyện. Bởi khi chúng tôi đào sâu khai thác kịch bản và số phận của nhân vật thì tìm thấy rất nhiều bi kịch trong số phận của chú bé chăn bò. Tôi đã chợt nghĩ tại sao không để chú bé diễn lại, miêu tả lại những việc chú đã trải qua.

Một lý do nữa có lẽ đã khiến mọi người cảm nhận như vậy là do cách dựng phim của tôi khá chặt chẽ, với mạch truyện rõ ràng. Họ cảm nhận như vậy cũng được mà. Điều này khiến tôi nhớ tới bộ phim “Không thể thiếu một em” của đạo diễn Trương Nghệ Mưu, đó là bộ phim truyện nhựa nhưng được thể hiện theo phong cách phim tài liệu. Và bộ phim này đã rất thành công. Tại sao những người làm phim tài liệu không thể làm phim của mình theo phong cách phim truyện nhỉ?

- Vậy theo anh đâu là yếu tố quan trọng trong việc làm phim tài liệu? Nghệ thuật thể hiện hay nội dung kịch bản hay ...?


- Với một bộ phim tài liệu mang chất truyện thì có thể tăng thêm sức hấp dẫn đối với người xem. Tuy nhiên, trong thể loại này vẫn phải tuân thủ một nguyên tắc cơ bản: tính chân thực với sự kiện thực, nhân vật thực, bối cảnh thực. Mình phải tôn trọng những yếu tố đó và phải làm sao để thể hiện vấn đề theo tính khách quan tương đối nhất.

- Đó phải chăng là nét khác biệt giữa phim truyện và phim tài liệu?


- Tất cả những người làm điện ảnh đều biết phim truyện là hư cấu, dàn dựng nhưng tài liệu thì buộc phải chân thực, tôn trọng sự thật của nhân vật, của lịch sử, hay của số phận nhân vật mà mình đề cập. Không được vo tròn hay bóp méo những yếu tố đó trong phim tài liệu.

- Có vẻ như anh khá “ôm đồm” khi vừa làm diễn viên, vừa làm đạo diễn phim truyện, lại làm đạo diễn phim tài liệu nữa?

- Tôi đóng phim hay làm phim tài liệu, làm phim truyện và cả giảng dạy về điện ảnh nữa thì loanh quanh vẫn là một nghề: làm điện ảnh. Chỉ có điều, tôi như một cầu thủ, nếu trên sân bóng đá thì không thể chơi bằng tay, khi sang chơi bóng chuyền thì không được ném bóng bằng chân.

- Tại sao anh lại “nhảy bậc” từ một diễn viên sang làm một đạo diễn vậy?

- Tôi quá chán với những vai diễn mình luôn được mời đóng. Thực ra hồi trẻ, tôi hay đóng vai lính Pháp, lính Mỹ, những nhân vật thường mang tính “cường hào ác bá”, tàn nhẫn, vô nhân đạo. Tôi từng nói rằng những vai diễn đó của tôi không phải là “nhân vật” mà chỉ có “vật” thôi chứ không có “nhân”.

Khi đạo diễn bảo tôi “mình có vai này cho cậu” thì tôi biết ngay rằng vai đó không chết thì cũng bị bắt, không thì là tên hiếp dâm, giết người, cướp của, đốt làng xóm... Sau này thì lại chuyển sang đóng vai người Việt, đầu tiên là đóng vai giám đốc tham nhũng rồi dần được đóng giám đốc trong sạch, tử tế. Nhưng tôi đã nghĩ mình không thể gắn mãi vào những vai diễn như vậy và tôi bắt đầu đi làm trợ lý đạo diễn và lặng lẽ học về công việc này. Thêm vào đó còn là một “tác nhân” quan trọng khác: con gái tôi.

Ngày đó con bé 5 tuổi, chỉ có hai cha con sống ở Hà Nội, tôi đã không nghĩ nhiều khi đưa con đi xem phim mình đóng. Xem phim về, nó không nói chuyện với tôi và tâm sự với bác nó rằng nó ghét bố, bố dã man... 6-7 năm trời không đóng vai nào cả, từ bỏ hết, tôi tập trung vào học tập về công việc của một đạo diễn điện ảnh. Lúc bấy giờ tôi chỉ nghĩ rằng mình cố gắng như vậy để đến lúc nào đó mình được làm phim chứ không phải để trở thành đạo diễn điện ảnh.

- Anh vốn trưởng thành ở Hà Nội, từ bao giờ anh chuyển vào TP.HCM và lập nghiệp trong đó?

- Tôi sống ở Hà Nội tới năm 31 tuổi mới vào TP.HCM. Lúc đó vợ con tôi ở TP.HCM cả, nên tôi phải vào thôi. Mấy năm đầu khổ quá, tôi không sao vui được mỗi khi Tết đến. Nhớ Hà Nội và không thể quen được khi Tết đến mà trời vẫn nóng, mình vẫn mặc áo cộc tay và bật quạt vù vù trong nhà.

- Theo anh, với sự bận rộn của một nghệ sỹ, thời gian dành cho gia đình có phải là một cái giá phải trả?

- Thực ra, tôi nghĩ đối những người phụ nữ yêu được những loại đàn ông làm nghệ thuật như chúng tôi là cả một sự chịu đựng và hy sinh. Chắc chắn còn có một đòi hỏi về độ bao dung để những người phụ nữ ấy có thể “nạp” chúng tôi vào cuộc sống của họ. Còn những phụ nữ đức hạnh thông thường thì chẳng chịu đựng được chúng tôi đâu. Chúng tôi đi làm suốt nhưng tiền mang về thì chả bao nhiêu, hữu danh vô thực... Quả thực, phải đến khi về già mới có được chút thời gian dành cho gia đình...

- Cảm ơn những chia sẻ của anh và chúc anh sẽ có thêm những thành công mới!

Huyền Trang



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Bảy 2 13, 2010 10:14 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Đạo diễn Đào Bá Sơn


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Bảy 2 13, 2010 10:19 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Bảy 2 13, 2010 10:21 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Nhìn lại cuộc tình phía sau


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Bảy 2 13, 2010 10:22 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


tối như đêm 30


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Bảy 2 13, 2010 10:24 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Bảy 2 13, 2010 10:09 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hi ...Chào bà con ! Cuộc hành trình đi tìm cái đẹp của THAI NGÔ tui - đạt kết quả mỹ mãn ...

Tui trân trọng sự sống có nghĩa tình của Giám đốc Hoàng Nam .....Họ đã thề non , hẹn biển và ....cuối cùng lại lạc mất nhau .....
Thành đạt - Giám đốc Hoàng Nam tìm về lại chốn cũ , tìm người xưa và đứa con thất lạc ....Sự trở về cũng rất là gian nan ...

Đào Bá Sơn đã thể hiện thành công vai diễn của mình .( Chuyện tình Đảo Ngọc ) .
Tui quý Hoàng Nam qua Đào Bá Sơn và ngưỡng mộ Đào Bá Sơn qua Hoàng Nam ... 28 Tết -ngồi uống Cafe với Anh Sơn ở SAI GÒN PHỐ ....Thật vui .


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 2 19, 2010 9:24 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



(theo Vn Express)
-Lily-

Đào Bá Sơn
không trốn nổi sự cám dỗ


Bề ngoài hào hoa, lịch lãm - một vẻ khá hiếm đối với diễn viên Việt Nam - tiếc rằng thời trai trẻ ưu điểm đó lại biến thành nỗi ấm ức khi Đào Bá Sơn cứ đều đều nhận vai diễn "Tây".

Nhiều khi đạo diễn mới ngỏ ý, anh đã biết trước số phận nhân vật, không giết người cũng hiếp dâm, không hiếp dâm cũng đốt làng, không đốt làng cũng tàn sát... Bá Sơn bảo, thật lòng anh không hề thích những nhân vật "cực kỳ khốn nạn, tồi tệ" ấy. Trong 7 năm làm phó cho đạo diễn Hồng Sến, anh dứt khoát từ chối đóng "Tây". Còn nếu phải làm do bạn bè năn nỉ, thì lại giống hình thức tự ép buộc mình. Mãi sau này, khi được "trở lại" là người Việt Nam, Đào Bá Sơn mới tiếp cận với những nhân vật có số phận hơn. Hai vai diễn gần đây được nhắc nhiều tới là 2 vị tổng giám đốc trong Lưới trời và Nghề báo.

Chiều cao gần 1,8 m, vẻ sung sức toát ra từ Đào Bá Sơn cho người đối diện cảm giác tuổi tác khó nỡ xồng xộc đến với anh. Anh thì vô tư rồi - 54 tuổi còn công khai năm sinh trên địa chỉ email daobason1952@...Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó Nhưng có thể anh đang cố tình "trốn" nó trong chuỗi công việc gạt ra không hết của mình. Kế hoạch năm nay nhiều hơn mọi khi: đến vùng đất khô cằn nứt nẻ Phan Rang làm phim tài liệu về số phận của chú bé chăn bò trong cuộc sống du mục; sau đó là vai diễn trong 10 tập phim truyền hình, 1 phim nhựa (nếu không sẽ thay bằng phim video), chưa kể tham gia giảng dạy ở CĐ Sân khấu Điện ảnh TP HCM.

Đào Bá Sơn không trốn nổi sự cám dỗ của các vai diễn. Anh bảo, mỗi người bạn diễn nữ đều có sự tuyệt vời riêng của họ, thế nhưng nụ hôn đạt nhất không phải ở trường quay. Làm sao để khi đóng cặp cùng một nhân vật nữ, trong đôi mắt phải ánh lên sự yêu thương. Nghe hơi mâu thuẫn nhưng thực tế, sau tiếng hô "diễn" của đạo diễn, ít nhất anh còn bị chi phối 30% bởi cái nhìn của đoàn phim và những khán giả đang nhìn chằm chằm, chưa kể người phương Đông thường e dè khi thể hiện tình yêu trước thanh thiên bạch nhật...

Đào Bá Sơn bật cười khi nghe mọi nói điện ảnh có phần "nuông chiều" những nam diễn viên hơn. Anh giải thích, phụ nữ thường lo gánh nặng gia đình quá lớn nên nhan sắc dễ phôi pha. Còn anh thì sao? Câu trả lời buột ra luôn: "Tôi cũng giống như những người đàn ông khác, cũng có gánh nặng của mình. Lúc trước, tôi có một gia đình rất hạnh phúc"... Bỗng dưng anh khẽ nhắc một câu hát của Trịnh Công Sơn: "Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ...". Có những người phụ nữ yêu Bá Sơn nhưng không đủ sức để thông cảm, không đủ bao dung với người đàn ông dư dả nội lực bên trong như những đợt sóng ngầm khó kiểm soát. Anh cứ bươn bả đi theo những bộ phim, có thời gian ngủ với đạo diễn Hồng Sến nhiều hơn ngủ với vợ, tiền bạc mang về lại không nhiều, mà con cái những 3 đứa... Cảm giác mình không làm tròn sứ mệnh của người chồng đè nặng khiến sau cuộc chia tay, anh tự khoanh vùng cho mình chỉ "trong giới hạn yêu" thôi.

Cũng giống như những bộ phim mà anh tự nhận là không ăn khách bởi số phận nhân vật thường khắc khổ, nghiệt ngã quá (Người tìm vàng, Biệt ly trắng...), vài lần Đào Bá Sơn nảy ý định bỏ nghề, nhưng rốt cuộc vẫn gắn bó suốt hơn 30 năm nay. Chẳng nói nhiều tới kết quả được - mất trong ngần ấy thời gian, song cảm xúc bên trong Đào Bá Sơn vẫn chảy rần rật như thuở nào. Anh thú nhận mình vẫn luôn rung động trước những điều tốt đẹp. Mấy bữa trước có việc ra khỏi nhà 6h sáng, ngay tại công viên gần trung tâm thành phố, anh bị níu chân 20 phút đồng hồ để chiêm ngưỡng một chàng trai đang vuốt từng sợi tóc cho cô gái đang gối đầu trên đùi mình, bên cạnh là chiếc xích lô ghếch lên được khoá cẩn thận… Và Đào Bá Sơn còn nhiều việc phải làm cho những dòng cảm xúc ấy.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Góc phố sưu tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI