Bà i tha phương sáu mươi
Những cộng tóc dần xa nếp trán
Nói em vui hÆ¡i hám dưá»ng bao!
Quấn nỗi nhớ và o chăn quýnh quáng
Chiá»u ba mươi không cúc chẳng đà o
Äòn bánh tét khÆ¡i cuối chiá»u quặn thắt
Giáºn cÆ¡n mưa hà hiếp quê nghèo
Không cần nữa những câu thơ thiếu tháng
Chị đang cần một tấm phên treo
Äêm hú hà vá»›i phÃm bà n tanh tách
Thả tênh hênh những phiá»n muá»™n không rá»i
Biết các cháu đến trưá»ng không đủ sách
Thì ráng cà y thêm một bữa.Dù sao…
Cứ đầu tháng trái tim Ä‘á»u trở chứng
TỠhóa đơn đà n áp nỗi thương quê
Một năm chẵn ba lần xông tới quán
Cuá»™c phù du đà nh lá»—i trăng thá»
Bơ với sữa chẳng qua trò nhạo báng
Vẫn mùi cơm thơm nức buổi ra đồng
Tủ lạnh thiếu con trà u cái bống
Tháng với ngà y nhai nuốt long đong
Anh gồng gánh thêm một mùa xuân lạc
Nếp nhăn em đắm đuối chung tình
Hơi chữ ngấm mùi khói nhang tết nhứt
Câu thơ mòn mà lạ cứ vang câm…
NGUYỄN HÀN CHUNG
Houston Texas 12/09
_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)