THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Năm 8 18, 2011 8:49 am Tiêu đề: HOÀNG HẠC LÂU |
|
|
Hoà ng Hạc Lâu
(Lầu Thơ Vút Cánh Hạc Và ng)
Hải Äà - Vương Ngá»c Long
ThÆ¡ ÄÆ°á»ng là má»™t sản phẩm vô giá, má»™t nghệ thuáºt trác tuyệt cá»§a ná»n văn hóa phương Äông, là má»™t đỉnh cao sáng chói và thà nh tá»±u rá»±c rỡ cá»§a ná»n văn há»c thi ca Trung Quốc. ThÆ¡ ÄÆ°á»ng chan chứa tình ngưá»i, tình Ä‘á»i, tình đạo, có giá trị nhân bản cao, thấm đượm những tư duy thâm thúy và mẫn cảm cá»§a con ngưá»i trước thế sá»± thăng trầm, thá»i cuá»™c Ä‘iên đảo, tâm lý xã há»™i phức tạp. Những bà i thÆ¡ ÄÆ°á»ng vá»›i những hình tượng sáng sá»§a, tình ý sâu sắc, đã biểu lá»™ những rung động chân thà nh cá»§a trái tim con ngưá»i trước thiên nhiên vÅ© trụ, xã há»™i và gia đình, tình yêu, tình bạn v.v…
Má»™t bà i thÆ¡ ÄÆ°á»ng chỉ thu hẹp hạn chế trong má»™t số chữ theo đúng niêm luáºt, nhưng đã tạo nên má»™t sá»± hà i hòa tương xứng vỠâm thanh, hình ảnh và ná»—i lòng … đã có má»™t sức truyá»n cảm tuyệt vá»i, tạo má»™t sá»± quyến rÅ© vô cùng. Bước và o thế giá»›i ÄÆ°á»ng Thi như Ä‘i lạc và o khu rừng trùng trùng Ä‘iệp Ä‘iệp đầy kỳ hoa dị thảo, hương sắc muôn mà u, cà ng Ä‘á»c, cà ng suy tư, cà ng thấm thÃa và say mê… Há»c giả Trần Trá»ng San đã viết rằng: "Tôi bước và o cảnh giá»›i ÄÆ°á»ng Thi từ bến Phong Kiá»u qua lầu Hoà ng Hạc. Phong Kiá»u Dạ Bạc và Hoà ng Hạc Lâu là hai bà i đã in trong tôi ấn tượng sâu Ä‘áºm nhất trong số những bà i thÆ¡ ÄÆ°á»ng mà gia nghiêm đã dùng dạy tôi há»c chữ Hán trong lúc ấu thá»i.". Há»c giả Kiá»u Văn đã nháºn xét rằng: "Nhiá»u câu thÆ¡ ÄÆ°á»ng đã trở thà nh câu nói cá»a miệng nhân gian như:
- Mạc sỠkim tôn không đối nguyệt
(Dưới vầng trăng đừng để chén không)
-Nhân sinh thất tháºp cổ lai hi
(Ngưá»i thá» bảy mươi xưa nay hiếm)
-Thiên sinh ngã tà i tất hữu dụng
(Trá»i sinh tà i ta, tất được dùng)
-Hoà ng Hạc nhất khứ bất phục phản
(Hạc và ng một đi không trở lại)
"Hoà ng Hạc nhất khứ bất phục phản" … Hạc Và ng đã bay Ä‘i vá» má»™t khung trá»i miên viá»…n nà o đó …. nhưng Hoà ng Hạc Lâu mãi mãi đã để lại má»™t âm vang kỳ diệu, má»™t hình ảnh sống động, má»™t suy tư trầm bổng khôn nguôi trong lòng ngưá»i Ä‘á»c …
NGUYÊN VÄ‚N BÀI THÆ :
Hoà ng Hạc Lâu
TÃch nhân dÄ© thừa hoà ng hạc khứ
ThỠđịa không dư Hoà ng Hạc lâu
Hoà ng hạc nhất khứ bất phục phản
Bạch vân thiên tải không du du
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu
Nháºt má»™ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sỠnhân sầu!
Thôi Hiệu
ÄÔI GIÃ’NG VỀ THI SĨ THÔI HIỆU (Ts'ui Hao , Cui Hao):
Thi sÄ© Thôi Hiệu ( 704? – 754) ngưá»i Biện Châu ( hiện nay là huyện Khai Phong, tỉnh Hà Nam), Ä‘áºu Tiến SÄ© niên hiệu Khai Nguyên (725, Ä‘á»i ÄÆ°á»ng Huyá»n Tông), là m đến chức Tư-huân viên-ngoại-lang. Thi sÄ© Thôi Hiệu có bản tÃnh lãng mạn, nhiá»u lần kết hôn và ly dị. Cùng thá»i vá»›i Vương Duy, ông gia nháºp nhóm văn Ä‘oà n Kỳ Vương Lý Phạm. ThÆ¡ Thôi Hiệu phóng khoáng, tao nhã. Hai bà i nổi tiếng cá»§a ông là khúc nhạc phá»§ Trưá»ng Can Hà nh và bà i thÆ¡ Hoà ng Hạc Lâu đã đưa ông lên đỉnh cao sáng chói cá»§a nghệ thuáºt thÆ¡ ÄÆ°á»ng.
GHI CHÚ CÃC ÄỊA DANH:
Hoà ng Hạc Lâu: Lầu Hạc Và ng ở đầu cầu VÅ© Xương, phÃa Tây Bắc phá»§ VÅ© Xương, tỉnh Hồ Bắc, bên sông Trưá»ng Giang.
Hán Dương: huyện Hán Dương thuá»™c tỉnh Hồ Bắc, ở phÃa nam sông Hán Thá»§y thà nh phố VÅ© Hán ngà y naỵ
Anh VÅ© châu: cồn Anh VÅ© giữa sông Trưá»ng Giang, phÃa bắc lầu Hoà ng Hạc, phÃa Tây Nam thà nh phố VÅ© Hán
TRUYỀN THUYẾT VÀ KIẾN TRÚC LẦU HOÀNG HẠC:
Theo sách Hoà n VÅ© Ký, Phà Hôi từ lầu nầy cưỡi hạc và ng Ä‘i tu tiên. Sách Tá» Hà i Chà thì ghi Vương Tá» An thà nh tiên cưỡi hạc và ng bay ngang lầu nầy. Sách Nguyên Hòa Chà thì ghi lầu nầy được dá»±ng trên má»m đá có tên Hạc Và ng.
Theo truyá»n thuyết, khu đất lầu Hoà ng Hạc cổ xưa vốn là má»™t quán rượu cá»§a má»™t ngưá»i tên Tân. Má»™t hôm có má»™t vị thiá»n sư theo Lão Giáo ghé quán nầy nghỉ chân, và được chá»§ quán má»i rượu không tÃnh tiá»n. Äể Ä‘á»n Æ¡n chá»§ quán, vị thiá»n sư vẽ hình má»™t con hạc và ng lên bá» tưá»ng và khi vá»— tay khi con hạc nhảy múa rất đẹp mắt. Từ khi có hiện tượng kỳ lạ nầy, quán rượu thu hút rất nhiá»u khách tháºp phương và vị chá»§ quán trở nên già u có. Khoảng 10 năm sau, vị thiá»n sư trở lại thăm quán rượu, lần nầy vị thiá»n sư thổi sáo và sau đó vá»— tay gá»i cánh hạc bay ra và cưỡi lưng hạc vá» trá»i. Äể ghi nhá»› cảnh tượng kỳ lạ và cÆ¡ duyên trong việc gặp gỡ vị thiá»n sư huyá»n bà nầy, ngưá»i chá»§ quán già u có gá»i nhân công xây má»™t căn lầu gá»i tên là Hoà ng Hạc Lâu (lầu Hoà ng Hạc). Theo sá» liệu ghi chép thì lầu Hoà ng Hạc được xây và o năm 223 (AD) sau Công Nguyên . Sau khi hoà n thà nh xong thì lầu Hoà ng Hạc là nÆ¡i các vị hoà ng tá»™c triá»u đình và các văn thi sÄ©, tao nhân mặc khách thưá»ng lui tá»›i chốn nầy để ngắm cảnh và là m thÆ¡. Theo tà i liệu văn há»c Trung Quốc thì có khoảng 300 bà i thÆ¡ tả cảnh lầu Hoà ng Hạc, nhưng chỉ có bà i thÆ¡ cá»§a Thi SÄ© Thôi Hiệu là xuất sắc nhất, phổ thông nhất, có giá trị nghệ thuáºt vượt không gian và thá»i gian, được lưu truyá»n mãi cho đến ngà y nay.
Lầu Hoà ng Hạc nguyên thá»§y được là m bằng gá»—, sau khi bị há»a hoạn nhiá»u lần, lầu được trùng tu lại nhiá»u lần. Công việc trùng tu được bắt đầu từ năm 1981, và hoà n thà nh năm 1985, và cÅ©ng trong năm nà y được mở ra cho công chúng và o thăm viếng. Hoà ng Hạc Lâu nguyên thá»§y là má»™t kiến trúc bằng gá»— chạm trổ gồm ba tầng, ở trên đỉnh bằng đồng. Lầu Hoà ng Hạc ngà y nay trông lá»™ng lẫy hÆ¡n, gồm năm tầng, cao 51.4 mét (cao hÆ¡n kiến trúc cÅ© 20 mét). Tầng thấp nhất có kÃch thước 20 mét má»—i bá» (lầu cÅ© chỉ có 15 mét), nên du-khách biết ngay đây là má»™t kiến trúc xây lại hoà n toà n má»›i, chứ không phải tu bổ từ căn lầu cÅ©. Tuy lầu Hoà ng Hạc má»›i được xây lại dá»±a trên quan Ä‘iểm thẩm mỹ hiện đại và kỹ thuáºt kiến trúc tân thá»i, nhưng vẫn còn giữ lại những đặc tÃnh văn hóa và nét đẹp cổ truyá»n cá»§a lầu Hoà ng Hạc cổ xưa.
Lầu Hoà ng Hạc đã được nhiá»u thi-văn-sÄ© đến thăm viếng cảnh và đỠthÆ¡. Há»c giả Trần Trá»ng San đã ghi chép: "Trong số những câu đối đỠlầu Hoà ng Hacï, câu sau nầy được coi là hay nhất, vì có tình thú Ä‘áºm đà , dùng được nhiá»u chữ trong thÆ¡ xưa liên hệ vá»›i lầu nầy, miá»n nầy:
Hà thá»i hoà ng hạc trùng lai, thả cá»™ng đảo kim tôn, kiêu châu chá» thiên niên máºu thảo;
Äản kiến bạch vân phi khứ, dữ thùy xuy ngá»c địch, lạc giang thà nh ngÅ© nguyệt mai hoa.
Bao giỠhạc và ng trở lại, hãy cùng rót chén và ng, tưới cỠtươi ngà n năm trên bãi;
Chỉ thấy mây trắng bay Ä‘i, vá»›i ai thổi sáo ngá»c, mai tháng năm rụng xuống thà nh sông."
DỊCH NGHĨA BÀI HOÀNG HẠC LÂU CỦA THÔI HIỆU:
Ngưá»i xưa đã cưỡi hạc và ng bay mất rồi
Nơi đây chỉ còn lại lầu Hạc và ng hoang vắng
Hạc và ng má»™t lần bay Ä‘i không thấy trở vá»
Mây trắng ngà n năm cứ mãi trôi hoà i
Bên sông tạnh cây cối miá»n Hán Dương tươi sáng
Bãi Anh Vũ cỠtươi mơn mởn ngát thơm hương
Chiá»u tối không biết quê nhà ở đâu?
Khói sóng trên sông là m lòng ngưá»i sầu vương
DỊCH THÆ :
Bà i thÆ¡ Hoà ng Hạc Lâu đã được rất nhiá»u nhà chuyên khảo Hán Há»c uyên bác, các há»c giả tiá»n bối Việt Nam, và các thi sÄ© say mê ÄÆ°á»ng Thi dịch vá»›i những bản dịch trác tuyệt, phong phú và tà i hoa. Má»—i dịch giả có má»™t phong cách sáng tạo và cách dịch thâm thúy khác nhau dưới các khÃa cạnh thưởng ngoạn Ä‘a dạng vá»›i những nháºn thức tinh tế, những cảm xúc nghệ thuáºt và rung động thẩm mỹ muôn chiá»u khi Ä‘á»c, ngâm, vịnh má»™t bà i thÆ¡ ÄÆ°á»ng. Các bản dịch cá»§a các há»c giả và thi-sÄ© muôn phương đã được ghi chép ở cuối bà i… đó chÃnh là những tà i liệu tham khảo quà giá, là khuôn và ng thước ngá»c cho bà i sưu khảo nầy… Sau đây là hai bản dịch cá»§a tác giả:
Lầu Hạc Và ng
1-
Ngưá»i xưa cưỡi hạc vút xa đây
Hoà ng Hạc lầu trơ quạnh chốn nầy
Một thuở hạc và ng hun hút khuất
Ngà n năm mây trắng lững lỠbay
Hán Dương sông tạnh cây tươi thắm
Anh Vũ đồng thơm cỠmịn dà y
Chiá»u phá»§ quê xa mù mịt bóng
Sông vá»n khói sóng não ná» thay!
2-
Ngưá»i xưa theo cánh hạc và ng
Vút bay thăm thẳm, bẽ bà ng lầu thơ
Thoắt Ä‘i cánh hạc xa má»
Mênh mang mây trắng thẫn thỠluyến thương
Cây xanh vá»n bãi Hán Dương
Cá» thÆ¡m Anh VÅ© lá»™ng hương bốn bá»
Chiá»u buông phá»§ lạnh bóng quê
Cháºp chùng khói sóng thảm thê khách sầu
Hải Äà phá»ng dịch
VÀI CẢM NGHĨ VỀ BÀI HOÀNG HẠC LÂU:
Hoà ng Hạc Lâu là má»™t bà i thÆ¡ vịnh cảnh đặc sắc phong phú, man mác má»™t vẻ hoà i cổ ung dung tá»± tại, mang lại má»™t mối sầu tiếc luyến thương bâng khuâng, cho ngưá»i Ä‘á»c cảm thức má»™t vÅ© trụ huyá»n vi vá»›i những hình ảnh quyến rÅ© tuyệt vá»i, xen lẫn những chiêm nghiệm vá» cuá»™c sống Ä‘á»i thưá»ng trong má»™t vÅ© trụ mênh mang bát ngát. VÅ© trụ trong bà i thÆ¡ được xem như má»™t căn bản, má»™t ná»n tảng tồn tại cho má»™t tâm thức cá thể, để con ngưá»i phải suy tư trầm ngâm Ä‘i tìm nguồn cá»™i, nÆ¡i chốn để trở vá», Ä‘iểm cuối cùng cá»§a Ä‘á»i ngưá»i: má»™t quê cha đất tổ muôn và n yêu dấu …
Theo sách "Thương lang thi thoại", Nghiêm VÅ© Ä‘á»i Nam Tống đã nói rằng " ÄÆ°á»ng nhân thất ngôn luáºt thi, đương dÄ© Thôi Hiệu Hoà ng Hạc Lâu đệ nhất" (ThÆ¡ niêm luáºt Ä‘á»i ÄÆ°á»ng bảy chữ, phải xếp bà i Hoà ng Hạc Lâu cá»§a Thôi Hiệu và o hạng nhất). Hoà ng Hạc Lâu đã đưa Thôi Hiệu lên đỉnh cao sáng chói cá»§a thi-văn-đà n Trung Quốc. Äó là má»™t bà i thÆ¡ đã nói lên cái ý thức gia-tá»™c, quê hương rất xúc tÃch trà n trá», đã đưa cảm quan con ngưá»i từ má»™t sinh váºt nhá» bé, ở má»™t nÆ¡i chốn không gian thu hẹp: từ má»™t lầu cao có tên Hoà ng Hạc phóng tầm mắt ra xa vạn dặm đến táºn độ vô cùng vô thá»§y vô chung … từ nÆ¡i đó đưa trà tưởng con ngưá»i vá» má»™t khung trá»i vạn cổ xa xăm: vÅ© trụ đã trở thà nh biểu trưng cá»§a tâm hồn ngưá»i thÆ¡ … Từ nÆ¡i chốn miên viá»…n đó đã tạo nên má»™t truyá»n thuyết mang sắc thái huyá»n bÃ, má»™t khung cảnh thần tiên, má»™t ý niệm thiêng liêng … Lầu Hoà ng Hạc được xây trên má»™t địa Ä‘iểm cao có thể nhìn chung quanh bốn phương trá»i lồng lá»™ng và nhìn xuống dưới là dòng sông Dương Tá» trong tỉnh Hồ Bắc. Nước sông cuồn cuá»™n chảy theo hướng đông để nháºp và o biển cả bao la … gây má»™t cảm giác chia ly ngăn cách … cái cảm giác đó đã được nhà thÆ¡ biểu lá»™ trong hai câu đầu tiên:
Ngưá»i xưa cưỡi hạc vút xa đây
Hoà ng Hạc lầu trơ quạnh chốn nầy
Ngưá»i ThÆ¡ đã tá»± nhìn mình như má»™t ngưá»i khách lạ, má»™t cõi riêng ta, dưới cái cái cảm quan cá»§a má»™t khách thể, đưa bản ngã hòa đồng và o đại ngã cá»§a má»™t vÅ© trụ mênh mông bát ngát, má»™t cõi hư vô bà ng bạc … Ngưá»i xưa đã cưỡi hạc bay vỠđâu, ở nÆ¡i chốn nà o, ngưá»i thÆ¡ chỉ cảm nháºn Ä‘iá»u đó ở trong ná»™i tâm thầm kÃn và thăm thẳm, mà không tìm hiểu, và chỉ biết cái hiện hữu là lầu cao nÆ¡i ngưá»i thÆ¡ Ä‘ang phóng tầm mắt nhìn bốn phương trá»i vô định chỉ còn là sá»± trống trãi trÆ¡ trá»i bÆ¡ vÆ¡ giữa vÅ© trụ muôn trùng. Hạc và ng đã bay Ä‘i khuất rồi, nhìn lên bầu trá»i quang tạnh chỉ còn thấy vầng mây trắng lững lá» lặng lẽ trôi mãi ngà n năm … má»™t cảm giác lênh đênh, má»™t ná»—i cảm khái dâng trà n, má»™t cảm quan xao xuyến bồn chồn ngáºp trà n tâm hồn cá»§a ngưá»i thÆ¡, để từ cái nÆ¡i chốn không gian bao la đó, bá»—ng chiêm nghiệm và cảm thụ rằng có má»™t mối liên quan máºt thiết giữa con ngưá»i – má»™t sinh váºt yếu Ä‘uối nhá» bé – vá»›i má»™t không gian mênh mông trùng Ä‘iệp trong vÅ© trụ huyá»n vi biến hóa khôn lưá»ng… để từ đó cảm nháºn được sá»± tương giao, tương hợp giữa tiên hạc trên trá»i và chuyện con ngưá»i, sá»± sống, và đá»i thưá»ng:
Một thuở hạc và ng hun hút khuất
Ngà n năm mây trắng lững lỠbay
Hạc và ng và mây trắng: hai hình ảnh và mà u sắc tương phản. Hạc trắng tượng trưng cho thiá»n nhân ẩn sÄ©, triết lý vô vi, và hình tượng bất tá». Mây trắng là biểu tượng cá»§a trinh bạch, tinh khiết, thư thái và yên tÄ©nh, và là cảm hứng thôi thúc cho con ngưá»i trầm mặc, suy tư và thiá»n định . Hạc là loà i chim có ý thức bay Ä‘i, còn mây là váºt vô tri lÆ¡ lá»ng trong không gian mà hướng Ä‘i không chá»§ định. Bà i thÆ¡ đã gợi ý vầng mây trắng bay Ä‘i và o quá khứ vô táºn, có lẽ vì sá»± "bất tá»" không còn hiện hữu ở nÆ¡i chốn đó nữa, hoặc có lẽ sẽ không có má»™t sá»± "bất tá»" nà o khác có thể thay thế được . Hạc và mây gợi nên má»™t ý tưởng ly biệt, phân cách, cánh hạc sẽ bay Ä‘i bay mãi bá» lại vầng mây trắng huyá»n ảo lÆ¡ lá»ng giữa bầu trá»i thăm thẳm … Từ cái sá»± ly biệt đó, nhà thÆ¡ đã đưa ngưá»i Ä‘á»c vá» lại cái thá»±c tế hiện hữu cá»§a con ngưá»i, đó là cái không gian có cuá»™c sống, có không khÃ, hÆ¡i thở cá»§a con ngưá»i, có sá»± tồn tại cá»§a thiên nhiên, cây cá», sông núi, cá»§a những nÆ¡i chốn ngáºp trà n ánh dương và ngà o ngạt hương sắc, đã tạo ra má»™t hình ảnh sống động tương giao trong vÅ© trụ, Ä‘em lại sức mạnh lâng lâng gợi cảm vô hình …
Hán Dương sông tạnh cây tươi thắm
Anh Vũ đồng thơm cỠmịn dà y
Cái hình ảnh tươi mát "cá» thÆ¡m mịn dà y" = "phương thảo thê thê" = fragrant grass rich-thick , ở bãi Anh VÅ©, đã giống ý từ trong má»™t bà i nhạc phá»§ Trung Hoa, Chiêu ẩn sÄ© trong Sở từ có ná»™i dung " khi chà ng Ä‘i chÆ¡i xa chưa vá», trá»i đã sang xuân cá» thÆ¡m mÆ¡n mởn và xanh ngát …" (Vương tôn du há» bất quy, xuân thảo sinh há» thê thê ) đó là hình ảnh cụ thể có mà u sắc tươi mát và sống động, nhưng hình ảnh đó lại trá»› trêu, lạ lùng không đúng chá»— và không hà i hòa vá»›i những đặc Ä‘iểm chung quanh, vì cá» xanh biểu tượng cho má»™t mùa xuân vui tươi hạnh phúc, mà nhà thÆ¡ lại gợi nhá»› đến sá»± chia ly .. (It is customary to associate apparently incongruous description of scenery with narrative lines in Chinese to achieve greater colour and concreteness, but there can be irony in the association as there is here when spring, a glad time, recalls parting - Wayne Schlepp). Tuy nhiên chúng ta nên nhá»› rằng cùng má»™t từ ngữ Trung-Hoa, phát âm giống nhau nhưng lúc viết khác nhau và cÅ©ng có hai nghÄ©a khác biệt (đồng âm dị nghÄ©a), như chữ "thê thê" có nghÄ©a là xanh tươi, mÆ¡n mởn, nhưng còn có nghÄ©a là lạnh buốt, buồn bã (khi phát âm)
Từ những hình ảnh mÆ¡ ảo xa vá»i cá»§a mây trắng ngà n năm phiêu lãng, há» hững cuồn cuá»™n trôi " du du " đến những hình ảnh rất thá»±c tế và sống động chứng minh sá»± hiện hữu cá»§a con ngưá»i trong đó có nhà thÆ¡ Ä‘ang đứng thầm lặng trên lầu Hoà ng Hạc: cây cối tươi sáng rõ mồn má»™t "lịch lịch" và cá» thÆ¡m xanh mát mÆ¡n mởn "thê thê" …. Thôi Hiệu đã vẽ nên má»™t bức tranh thá»§y mạc tuyệt vá»i. Thêm và o đó là hai địa danh cụ thể bất di bất dịch: Hán Dương và Anh VÅ© đã tạo ra "thiên tÃnh" cá»§a thÆ¡ cụ thể, dá»… là m cho ngưá»i Ä‘á»c cảm nháºn má»™t cách dá»… dà ng, theo như quan Ä‘iểm cá»§a má»™t nhà phê bình văn há»c phương Tây: "ThÆ¡ không phải là thứ ngôn ngữ máy tÃnh, cÆ¡ giá»›i mà là thứ ngôn ngữ cụ thể có thể cảm nháºn được … ý tượng cá»§a thÆ¡ không chỉ là sá»± óng ả trau chuốt , mà i dÅ©a mà còn là tinh hoa mẫn tuệ cá»§a ngôn ngữ trá»±c quan (Hulme)". Hán Dương là thà nh phố dân cư ở phÃa Nam con sông và Anh VÅ©, là má»™t hòn đảo nhá» giữa sông Trưá»ng Giang. Anh VÅ© còn gá»i là Cồn Vẹt (má»™t loà i chim ở lại đối lại vá»›i cánh hạc đã bay Ä‘i), tương truyá»n rằng cuối Ä‘á»i Äông Hán con trai cá»§a vị Thái Thú ở đây có mở tiệc ăn mừng, có má»™t vị tân khách dâng chim vẹt, có ngưá»i là m bà i phú kể lại chuyện nầy, và từ đó bãi Anh VÅ© được gá»i là cồn Vẹt.
Thi sÄ© Thôi Äồ (không phải Thôi Hiệu) cÅ©ng đã nói vá» bãi Anh VÅ© nầy qua bà i thÆ¡ cảm hứng "Anh VÅ© Châu Xuân Vá»ng" (Ngắm cảnh xuân trên bãi Anh VÅ©) có hai câu thÆ¡ tả cảnh và tình rất đẹp:
U đảo noãn văn Yên nhạn khứ
Hiểu giang tình giác Thục ba lai
(Thôi Äồ)
(Trên đảo vắng –Anh Vũ- thoảng nghe tiếng chim nhạn Yên bay đi
Trên sông tạnh buổi sá»›m mai biết rằng sóng Thục đã xô vá»)
Äảo vắng nhạn Yên tung cánh vá»—
Sông mai sóng Thục dáºp dá»nh xô
(Hải Äà )
Như váºy bãi Anh VÅ© là má»™t phong cảnh đẹp, có nắng ấm, có tiếng chim bay, có sóng vá»—, nhưng buồn vắng quạnh hiu, đã gợi tình cho tao nhân mặc khách đỠthÆ¡. Bãi Anh VÅ© cÅ©ng đã được Lý Bạch đưa và o má»™t bà i thÆ¡ sẽ đỠcáºp sau.
Từ cái cảnh tượng sống động thá»±c tế trước mắt (nhãn quan) đó, nhà thÆ¡ đã đưa chúng ta đến cái cảm quan khi nhìn thấy sương khói mù mịt lãng đãng bao phá»§ bầu trá»i trên sông, để cảm thấy ná»—i buồn vá»i vợi khi nghÄ© đến quê hương xa cách nghìn trùng không biết ở đâu mà tìm "Nháºt má»™ hương quan hà xứ thị ? " (Chiá»u tối rồi, không biết quê nhà ở đâu nhỉ) …. Nếu phân tÃch cho kỹ, chúng ta không hiểu có phải sá»± vô tình hay cố ý mà tác giả bà i thÆ¡ đã dẫn giải cho chúng ta thấy cái nguyên lý âm dương cá»§a tạo hóa vô hình … Cái sáng sá»§a cá»§a cây cá» tốt tươi biểu tượng cái "dương" tÃnh, trong khi cảnh hoà ng hôn, chiá»u buông, mặt trá»i tắt báo hiệu má»™t ngà y đã hết biểu tượng cái "âm" tÃnh. Äó là cái định luáºt vô thưá»ng cá»§a thiên nhiên tạo hóa.
Theo Lão Tá» thì muôn sá»± váºt trên Ä‘á»i rất Ä‘a dạng, và sá»± váºt nà o cÅ©ng muốn quay vá» nguồn cá»™i cá»§a nó, và khi trở vá» căn nguyên nguồn cá»™i tức là vá» trạng thái tÄ©nh (Phù váºt vân vân, các phục quy kỳ căn, quy căn viết tÄ©nh). Hai câu thÆ¡ cuối trong bà i Hoà ng Hạc Lâu đã nói lên cái tâm trạng hoà i hương cá»§a ngưá»i lữ thứ xa nhà , xa quê biá»n biệt. Cái trạng thái tÄ©nh đó chÃnh là cảnh hoà ng hôn buồn vá»i vợi khi nắng chiá»u đã tắt, lại thêm khói sóng cháºp chùng trên sông đã tạo nên cái buồn não nuá»™t cho khách đưá»ng xa mà bóng quê thì má» mịt xa lắc xa lÆ¡ … ai mà chẳng nao nức muốn quay vá» nguồn cá»™i là nÆ¡i quê nhà cÅ© cá»§a mình, đó chÃnh là cái khát vá»ng sâu xa và thầm kÃn cá»§a con ngưá»i muốn hòa nháºp vá»›i thiên nhiên, và thiên nhiên cảnh váºt chung quanh như muốn chia xẻ vá»›i ngưá»i thÆ¡ ná»—i ngáºm ngùi xót xa, bồi hồi nhá»› nhung quê cha đất tổ:
Chiá»u phá»§ quê xa mù mịt bóng
Sông vá»n khói sóng não ná» thay
PHÉP Äá»I NGẪU VÀ CẤU TRÚC CỦA BÀI THÆ :
Theo luáºt thi, trong má»™t bà i thÆ¡ ÄÆ°á»ng bảy chữ (thất ngôn bát cú), theo nguyên tắc luáºt niêm váºn phải chặt chẽ, phải tuân theo luáºt đối ngẫu, hai liên ở giữa phải đối nhau hà i hoà cả thanh lẫn ý . Phép đối ngẫu (parallelism) là má»™t phương thức kỹ thuáºt dùng chữ rất đặc trưng cá»§a các thi-sÄ© Trung Hoa, có thể so sánh vá»›i pháp "ẩn dụ" (metaphor) cá»§a các thi sÄ© phương Tây (má»™t và dụ vá» "pháp ẩn dụ" cá»§a phương Tây như: She has a heart of stone – Cô ta có trái tim bằng đá).
Tuy nhiên bà i thÆ¡ Hoà ng Hạc Lâu là má»™t ngoại lệ. Bốn câu thÆ¡ đầu không theo đúng qui luáºt bằng trắc, là m ta tưởng chừng như đó là má»™t bà i thÆ¡ cổ phong. Phép đối ngẫu chỉ thà nh công khi nó diá»…n tả và lá»™t xác được cái ná»™i dung thâm thúy và ý tứ sâu sắc cá»§a bà i thÆ¡ mà thôi. Nhá» những câu thÆ¡ đối nhau tuyệt tác tà i tình mà ngưá»i Ä‘á»c có thể hiểu được và cảm nháºn cái tinh hoa cá»§a bà i thÆ¡ …Trong bà i thÆ¡ Hoà ng Hạc Lâu, ngay hai câu thÆ¡ đầu tiên (liên 1) đã thấy có đối nhau (mặc dầu luáºt thi không bắt buá»™c), ngưá»i ta nói đây là phá thể cá»§a thÆ¡ ÄÆ°á»ng:
TÃch nhân dÄ© thừa hoà ng hạc khứ
ThỠđịa không dư Hoà ng Hạc lâu
Con chim hoà ng hạc (má»™t động váºt di động) để đối lại vá»›i lầu Hoà ng Hạc (má»™t tÄ©nh váºt bất động), ngưá»i thÆ¡ đã Ä‘i ra ngoà i khuôn cách gò bó cá»§a thể thÆ¡ ÄÆ°á»ng, ngưá»i thÆ¡ đã "phá" cái cấu trúc thông lệ … và chÃnh cái sá»± bất thưá»ng ngoại lệ đó đã là m nổi báºt sáng tá» hai sá»± váºt tương phản, giữa cái động (chim) và cái tÄ©nh (lầu), giữa cái Ä‘i (chim đã bay mất rồi) và cái ở (lầu còn đó trÆ¡ trá»i), đó chÃnh là điểm phân biệt giữa cái hư vô và hiện hữu. Trong liên 2 (hai câu thÆ¡ 3 và 4) luáºt đối không chỉnh:
Hoà ng hạc nhất khứ bất phục phản
Bạch vân thiên tải không du du
"bất phục phản" (không trở lại) không đối chỉnh với "không du du"
(vẫn bay bay, hững hỠtrôi)
Những nhà nghiên cứu ngôn ngữ há»c đã phân tách và gá»i hiện tượng nầy là "song hà nh phi đối xứng" (asymmetric parallelism). Nhà thÆ¡ đã phóng bút má»™t mạch để ý thÆ¡ lai láng tuôn trà n tá»± nhiên mà tạo ra cái gá»i là "tá»± đối tá»± phi đối", là m cho bà i thÆ¡ tá»± nó có má»™t sá»± lôi cuốn hấp dẫn lạ lùng.
Ngôn ngữ ÄÆ°á»ng Thi Trung Quốc là má»™t sá»± giao hòa cá»§a các biểu tượng nhạc tÃnh và âm tiết, nên khó diá»…n tả má»™t cách tương ứng trong các bà i thÆ¡ dịch ra ngôn ngữ ngoại quốc. Cái đặc trưng cá»§a ngôn ngữ thÆ¡ ÄÆ°á»ng là bao gồm "Từ tượng" (Onomatopoeia) nghÄ©a là sá»± kết hợp âm thanh trong má»™t từ bắt chước giống nhau như "phì phì" (hiss), "cúc cu" (cuckoo), "thùm thụp" (thud); kế đến là "Trùng Âm" (assonance), và "sá»± lặp lại kế tiếp nhau cá»§a cùng má»™t chữ hoặc má»™t âm" (alliteration, ex: "sing a song of sixpence" – hát má»™t bà i hát vá» sáu xu) (The Chinese language provides a vast range of musical and rhythmic devices, none of which can adequately be shown in translation. Onomatopoeia, assonance and alliteration work in a way familiar to us but their use for conscious effect in Chinese is more often confined to pairs of words which sound typically poetic to a Chinese - Wayne Schlepp)
Những Ä‘iệp-ngữ-thể (dùng hai chữ lắp là m má»™t, "double-compound) là má»™t xảo kỹ trong ngôn ngữ ÄÆ°á»ng thi, như qua bà i Hoà ng Hạc Lâu chúng ta đã thấy các chữ "du du, lịch lịch, thê thê", đã gây má»™t sá»± lôi cuốn và quyến rÅ© vô cùng. Äây là má»™t đặc Ä‘iểm khó tìm thấy trong thi văn cá»§a phương Tây.
Chúng ta cÅ©ng đã thấy trong Bà i thÆ¡ Hoà ng Hạc Lâu 4 câu thÆ¡ đầu mà đã có 3 lần lặp chữ, trùng ý "hoà ng hạc" (câu 1,2,3) và 2 lần chữ "không" (câu 2 và 4), đây là những Ä‘iểm tối kỵ trong luáºt thÆ¡ ÄÆ°á»ng rất cô Ä‘á»ng vá»n vẹn trong 8 câu và 56 chữ . Nhưng không vì thế mà bà i thÆ¡ Hoà ng Hạc Lâu đã trở thà nh tầm thưá»ng gượng ép, trái lại ý thÆ¡ tuôn trà o má»™t cách tá»± nhiên mạch lạc … Äiểm khác biệt nầy chÃnh là điểm sáng cá»§a bà i thÆ¡ …Tác giả đã không ngần ngại phÆ¡i bà y hình ảnh "hạc và ng" ba lần trong má»™t bà i thÆ¡ ngắn gá»n chắc hẳn phải có má»™t dụng ý thâm thúy … Ä‘iá»u đó tác giả chỉ muốn gây má»™t ấn tượng mạnh và o tâm hồn ngưá»i Ä‘á»c, vì hình ảnh "hạc và ng" tượng trưng cho sá»± tao nhã, cao quÃ, cho má»™t cái gì vÄ©nh hằng và vô thưá»ng … Ngưá»i ta thưá»ng nói rằng "cưỡi hạc qui tiên" phải chăng "hạc và ng" là phương tiện cao siêu huyá»n bà để dẫn dắt và chuyên chở con ngưá»i đến má»™t thế giá»›i khác vô nhai vô thá»§y vô chung, má»™t nÆ¡i chốn vÄ©nh cá»u tu tâm đắc đạo, đạt được chân lý vi diệu cá»§a đạo pháp, để thấy rằng cuá»™c Ä‘á»i chỉ là má»™t giấc mÆ¡ ngắn ngá»§i tạm bợ, công danh sá»± nghiệp chỉ là mà n vân cẩu ảo hóa, phù du. Trong tác phẩm Hồng Lâu Má»™ng, Lâm Äại Ngá»c đã phát biểu "Quả tháºt nếu có những câu thÆ¡ kỳ lạ, thì dù không cần theo đúng bằng trắc, hư thá»±c và không cần đối chỉnh cÅ©ng Ä‘á»u được cả" (Nhược thị quả hữu kỳ cú, liên bằng trắc hư thá»±c bất đối đô sỠđắc Ä‘Ãch) . Äể diá»…n đạt được ý thÆ¡ tuyệt tác, Thôi Hiệu đã không ngần ngại phóng bút như váºy, cái tà i tình cá»§a nhà thÆ¡ đã không là m cho "từ" hại "ý" là váºy. Tác giả đã phá cách thể thÆ¡ như váºy, nhưng chỉ trong 4 câu đầu, và tác giả đã mau chóng trở lại vá»›i niêm luáºt và đối khổ trong 4 câu thÆ¡ sau để còn giữ cái phong cách an nhiên tá»± tại và sắc thái tao nhã lịch lãm cá»§a bà i thÆ¡ ÄÆ°á»ng luáºt. Äây là má»™t nghệ thuáºt chuyển ý tuyệt vá»i, nghệ thuáºt tà i tình đó như má»™t chất keo pha lê gắn liá»n hai ná»a khác nhau, không để lại dấu vết ranh giá»›i, để chuyển hợp hà i hòa thà nh má»™t bà i thÆ¡ ÄÆ°á»ng có cấu trúc hoà n mỹ và tinh vi …
Là BẠCH VÀ HOÀNG HẠC LÂU
Thi sÄ© Lý Bạch là má»™t ngôi sao Bắc Äẩu sáng chói cá»§a thá»i Thịnh ÄÆ°á»ng (713-846), thi ca được phát triá»…n rá»±c rỡ, Ä‘a dạng, phong phú đủ má»i đỠtà i, là nhá» sá»± yêu chuá»™ng văn nghệ và quà trá»ng thi nhân cá»§a vua ÄÆ°á»ng Minh Hoà ng. Lý Bạch là má»™t đại thụ sừng sững nổi báºt nhất trong thá»i kỳ thịnh đạt cá»§a ÄÆ°á»ng Thi. Ông là ngưá»i tiá»n phong khai sinh trưá»ng phái lãng mạn, mang tinh thần tá»± do, phóng túng, phối hợp hiện thá»±c vá»›i huyá»n thoại.
Tương truyá»n rằng có lần thi-sÄ© Lý Bạch đến viếng thăm lầu Hoà ng Hạc, định là m má»™t bà i thÆ¡ tả cảnh lầu nầy, có Ä‘á»c được bà i thÆ¡ cá»§a Thôi Hiệu thấy quá hay nên ông ta không là m thÆ¡ nữa, và đỠlên tưá»ng hai câu sau:
Nhãn tiá»n hữu cảnh đạo bất đắc
Thôi Hiệu đỠthi tại thượng đầu
(Cảnh đẹp trước mắt, tả không được
Vì thơ Thôi Hiệu đỠở trên)
Theo má»™t bà i tham khảo cá»§a giáo sư Wei Shang trưá»ng đại há»c Columbia vỠđỠtà i "Sá»± kiện ám ảnh thi sÄ© Lý Bạch vá» Hoà ng Hạc Lâu" (History of an Obsession: Li Bai and Yellow Crane Tower). Theo Wei Shang, Lý Bạch là má»™t nhà thÆ¡ rất nổi tiếng Ä‘á»i ÄÆ°á»ng, ám ảnh bởi bà i thÆ¡ tuyệt tác cá»§a Thôi Hiệu ở lầu Hoà ng Hạc mà đà nh im lặng, mặc dầu không nói ra sá»± bất mãn nhưng Lý Bạch đã không thể bình tâm trước sá»± kiện nầy, và Ông đã gián tiếp ngấm ngầm tạo ra má»™t cuá»™c đối thoại vá»›i Thôi Hiệu qua những bà i thÆ¡ tương tá»± đỠcáºp đến lầu Hoà ng Hạc và những cảnh trà khác vá»›i chá»§ đỠvà tình ý tương tá»± Hoà ng Hạc Lâu, Ä‘iển hình là bà i "Lầu Phượng Hoà ng" (Phoenix Tower at Jinling) và bà i Anh VÅ© Châu . Theo bà i tham luáºn cá»§a giáo sư Wei Shang, đại há»c Columbia, đã nêu ra hai vấn Ä‘á»:
1- sá»± chÃnh xác cá»§a tà i liệu gốc và sá»± Ä‘ua tranh giữa các nhà thÆ¡ ÄÆ°á»ng nổi tiếng.
2- các Ä‘iá»u kiện hoà n cảnh thá»±c sá»± hoặc tưởng tượng khi những bà i thÆ¡ nầy được sáng tác và o thá»i gian nà o, giai Ä‘oạn nà o, đã được lưu hà nh và đáp ứng như thế nà o . Trong má»™t bà i thÆ¡, Lý Bạch đã mÆ¡ tưởng đến sá»± phá tan Lầu Hoà ng Hạc ra từng mảnh. Trong má»™t bà i thÆ¡ khác Lý Bạch cÅ©ng tưởng tượng đến việc xây dá»±ng trùng tu lại lầu Hoà ng Hạc… vá»›i má»™t bá» tưá»ng có lá»›p sÆ¡n má»›i để như má»i má»c Lý Bạch đỠmá»™t bà i thÆ¡ má»›i do Lý Bạch sáng tác lên đó. Việc xây má»™t bá» tưá»ng vá»›i lá»›p sÆ¡n má»›i để xóa Ä‘i hoặc che phá»§ bà i thÆ¡ cÅ© cá»§a Thôi Hiệu đã mở ra má»™t trà tưởng tượng sáng tạo cá»§a Lý Bạch ..
Dù đây có phải là má»™t truyá»n thuyết hay không giữa Lý Bạch và Thôi Hiệu vá»›i Hoà ng Hạc Lâu cÅ©ng không phải là vấn đỠquan trá»ng cho háºu thế. Nhưng Ä‘iá»u đó chứng tá» cái tuyệt vá»i đặc sắc cá»§a má»™t bà i thÆ¡ ÄÆ°á»ng. Dù là truyá»n thuyết Ä‘i chăng nữa, qua những bà i thÆ¡ cá»§a Lý Bạch viết có nhắc đến địa danh Hoà ng Hạc Lâu (dẫn chứng dưới đây) chứng tá» Lý Bạch rất quan tâm vỠđịa-danh và bà i thÆ¡ nầy cá»§a Thôi Hiệu. Những bà i thÆ¡ cá»§a Lý Bạch có đỠcáºp đến lầu Hoà ng Hạc như:
Hoà ng Hạc Lâu văn địch
Nhất vi thiên khách khứ Trưá»ng Sa
Tây vá»ng Trà ng An bất kiến gia
Hoà ng Hạc lâu trung xuy ngá»c địch
Giang thà nh ngũ nguyệt Lạc mai hoa
Lý Bạch
Nghe tiếng sáo ở lầu Hạc Và ng
Là m thân ly khách táºn Trưá»ng Sa
Nhìn lại Trà ng An chẳng thấy nhÃ
Hoà ng Hạc lầu thơ vi vút sáo
Giang Thà nh réo rắt khúc Mai hoa
Hải Äà dịch
(Lạc mai hoa = tên một điệu nhạc sáo thổi)
hoặc một bà i thơ khác của Lý Bạch cũng nhắc đến địa danh nầy, như bà i
Hoà ng Hạc Lâu Tống Mạnh Hạo Nhiên Chi Quảng Lăng
Cố nhân tây từ Hoà ng Hạc Lâu
Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu
Cô phà m viá»…n ảnh bÃch không tân
Duy kiến Trưá»ng Giang thiên tế lưu
Lý Bạch
Giã từ Hoà ng Hạc bạn vỠtây
Cảnh tiết thà nh Dương hoa khói bay
Nhòa nhạt trá»i xanh buồm khuất bóng
Trưá»ng Giang cuồn cuá»™n táºn chân mây
Hải Äà dịch
At Yellow Crane Terrace Farewell to Meng Hao-jan, Leaving for Kuang-ling
From Yellow Crane Tower you sail
the river west as mist flowers bloom.
A solitary sail, far shadow, green mountains at the empty end of vision
And now, just the Yangtze river touching the sky.
(Translated by Tony Barnstone, Willis Barnstone, and Chou Ping)
Má»™t bà i thÆ¡ chịu ảnh hưởng nhiá»u nhất cá»§a bà i Hoà ng Hạc Lâu phải nói là bà i Anh VÅ© Châu, ý tình thắm thiết, từ Ä‘iệu phong phú, tiết tấu nhẹ nhà ng, cÅ©ng là má»™t danh tác bất há»§:
Anh Vũ Châu
Anh Vũ lai quá Ngô giang thủy
Giang thượng châu truyá»n Anh VÅ© danh
Anh Vũ tây phi lũng Sơn khứ
Phương châu chi thụ hà thanh thanh
Yên khai lan diệp hương phong khởi
Ngạn giáp đà o hoa cẩm lãng sinh
Thiên khách thá» thá»i đồ cá»±c mục
Trưá»ng châu cô nguyệt hướng thùy minh
Lý Bạch
Bãi Anh Vũ
Sông Ngô anh vũ lướt bay qua
Anh VÅ© thà nh xưa vẫn gá»i lÃ
Núi LÅ©ng trá»i tây anh vÅ© khuất
Bãi thÆ¡m cây biếc cháºp chá»n xa
Lá lan thoang thoảng lừng hương gió
Sóng gấm báºp bá»nh lượn sát hoa
Lữ khách hoà i trông trá»i tÃt tắp
Tình ai trăng dá»i sáng đêm tà ?
Hải Äà dịch
Anh VÅ© Châu cÅ©ng là má»™t là má»™t bà i thÆ¡ tuyệt tác … Äá»c qua bà i thÆ¡ Anh VÅ© Châu cá»§a Lý Bạch, ta thấy lối cấu trúc và tình ý hÆ¡i từa tá»±a giống như bà i Hoà ng Hạc Lâu, nghÄ©a là 4 câu đầu cÅ©ng phá cách, có sá»± lặp chữ "anh vÅ©" 3 lần (câu 1,2,3), hai chữ "châu" ở câu 2 và 4. Thấy có sá»± liên hệ vỠý nghÄ©a chá»§ đỠcÅ©ng như sá»± biến đổi nhịp nhà ng cá»§a ý từ, khởi đầu là sá»± ly biệt cá»§a má»™t truyá»n thuyết (anh vÅ© thay vì chim hạc bay Ä‘i), để lại má»™t nÆ¡i chốn mang tên cá»§a loà i chim đó (hoà ng hạc, anh vÅ©), loà i chim đã bay Ä‘i xa (còn lại mây trắng vẫn lững lá» bay, hoặc cây cối vẫn xanh tươi biếc ngá»c), rồi tác giả đã phÆ¡i bà y ra những cảnh đẹp thiên nhiên trước mắt chứng tá» sá»± hiện hữu cá»§a cuá»™c sống Ä‘á»i thưá»ng, rồi đến hai câu kết nói lên tâm trạng thầm kÃn cá»§a con ngưá»i, má»™t ná»—i buồn nẫu nuá»™t nhá»› quê hương mịt mùng xa tÃt …. Lý Bạch đã thà nh công khi sáng tác má»™t bà i thÆ¡ có tầm vóc như bà i Hoà ng Hạc Lâu.
Lý Bạch cÅ©ng có sáng tác má»™t bà i thÆ¡ khác, có ná»™i dung tương tá»± chịu ảnh hưởng nhiá»u cá»§a bà i thÆ¡ Hoà ng Hạc Lâu, đó là bà i Äăng Kim Lăng Phụng Hoà ng Äà i, tương tá»± như bà i Hoà ng Hạc Lâu vỠý từ và ná»™i dung.
Chắc rằng Lý Bạch đã đắc ý và cảm thấy thá»a mãn tá»± ái khi sáng tác xong bà i Phượng Hoà ng Äà i, bà i thÆ¡ nầy cÅ©ng mang những nét đẹp pha trá»™n tư tưởng uyên bác và siêu việt cá»§a Thiá»n há»c Pháºt Giáo và triết lý Lão Trang .. Sá»± "ghé đến, Ä‘i qua, và bay vút" là những thoáng thi-vị phù du cháºp chá»n mỠảo trong vÅ© trụ vô thưá»ng nầy. Nhà thÆ¡ đã muốn đưa tâm hồn ngưá»i Ä‘á»c bay bổng vượt thoát ra khá»i cái thế giá»›i ta bà vốn giăng mắc ngụp lặn trong vÅ©ng lầy tham, sân, si cá»§a thất tình lục dục, nghiệp chướng, phiá»n não và khổ lụy nầy trong cõi tạm nầy.
Äăng Kim Lăng Phượng Hoà ng Äà i
Phượng Hoà ng đà i thượng phượng hoà ng du
Phượng khứ đà i không giang tự lưu
Ngô cung hoa thảo mai u kÃnh
Tấn đại y quan thà nh cổ khâu
Tam sơn bán lạc thanh thiên ngoại
Nhị thủy trung phân bạch lộ châu
Tổng vị phù vân năng tế nháºt
Trưá»ng An bất kiến sá» nhân sầu
Lý Bạch
Lên Äà i Phương Hoà ng ở Kim Lăng
Äà i cÅ© Phượng Hoà ng tạm ghé chÆ¡i
Phượng bay đà i vắng nước im trôi
Cung Ngô hoa cỠđưá»ng Ä‘i phá»§
Triá»u Tấn khăn Ä‘ai hóa má»™ đồi
Táºn đỉnh Tam SÆ¡n trá»i khuất ná»a
Cuối sông Nhị Thá»§y bãi chia rá»i
Ãnh dương mây nổi vá»n che kÃn
Hút bóng Trưá»ng An xót lệ rÆ¡i
Hải Äà dịch
On Climbing in Nan-king to the Terrace of Phoenixes
Phoenixes that play here once, so that the place was named for them,
Have abandoned it now to this desolated river;
The paths of Wu Palace are crooked with weeds;
The garments of Chin are ancient dust.
Like this green horizon halving the Three Peaks,
Like this Island of White Egrets dividing the river,
A cloud has risen between the Light of Heaven and me,
To hide his city from my melancholy heart
(unknown)
NGUYỄN DU VỊNH HOÀNG HẠC LÂU
Niên hiệu Gia Long thứ 12, Nguyá»…n Du được thăng hà m Cần Chánh Ä‘iện Há»c Sỹ, được cá» Ä‘i sứ sang Trung Quốc, từ mùa xuân năm 1813 đến mùa xuân 1814. Trong thá»i gian nầy Nguyá»…n Du có sáng tác má»™t táºp thÆ¡ chữ Hán có tên là Bắc Hà nh Tạp Lục, trong đó có bà i thÆ¡ Hoà ng Hạc Lâu khi Nguyá»…n Du đến viếng thăm lầu Hoà ng Hạc như sau:
Hoà ng Hạc Lâu
Hà xứ thần tiên kinh kỷ thì?
Do lưu tiên tÃch thá» giang mi
Kim lai cổ vãng Lư sinh mộng
Hạc khứ lầu không Thôi Hiệu thi
Hạm ngoại yên ba chung diếu diếu
Nhãn trung thảo thụ thượng y y
Trung tình vô hạn bằng thùy tố
Minh nguyệt thanh phong dã bất tri
Nguyễn Du (Bắc Hà nh Tạp Lục)
Lầu Hoà ng Hạc
Tiên đến rồi đi tự chốn đây
Dấu tiên còn mãi bến sông nầy
Lư Sinh tỉnh má»™ng Ä‘á»i qua vút
Thôi Hiệu đỠthơ hạc thoắt bay
Khói sóng ngoà i hiên mỠmịt phủ
CỠcây trước mắt mướt xanh đầy
Tình thâm ấp ủ nà o ai t�
Gió núi trăng ngà n chẳng thấu hay
Hải Äà phá»ng dịch
Lư Sinh má»™ng = còn gá»i là hoà ng lương má»™ng, Lư Sinh Ä‘á»i ÄÆ°á»ng Ä‘i thi há»ng, đến quán trá» nghỉ tạm, chợp mắt ngá»§ mÆ¡ mà ng trong lúc chá»§ nhà đang nấu má»™t nồi kê (hoà ng lương). Lư Sinh nằm má»™ng thấy mình lấy con gái đẹp há» Thôi là m vợ, rồi thi đỗ Tiến SÄ©, được bổ là m quan, và được vua thăng đến chức Tá»… Tướng, sống cuá»™c Ä‘á»i vinh hoa phú quÃ, con cháu đầy đà n. Chẳng may bị tá»™i hình và sắp bị đưa Ä‘i chém, thì Lư Sinh giáºt mình tỉnh dáºy … mà nồi kê chá»§ nhà đang nấu vẫn chưa chÃn. Thi-sÄ© Nguyá»…n Du đã cho thấy cái thiá»n tÃnh bà ng bạc trong bà i thÆ¡ rằng cuá»™c Ä‘á»i cÅ©ng chỉ là bóng câu bên khung cá»a, thoáng mây trôi cuối trá»i, như chiếc lá rụng ngoà i sân …
Trong cơn chấp nhất mê mê sảng...
Tỉnh giấc hoà ng lương ... má»™t kiếp Ä‘á»i!
Bà i thÆ¡ cá»§a Nguyá»…n Du trầm lặng trong vẻ đẹp cá»§a bức tranh sÆ¡n thá»§y hữu tình, mang má»™t phong cách thanh tao, nhà n dáºt, chan chứa khà vị Äạo Há»c êm Ä‘á»m, đượm mùi Thiá»n thanh đạm, mang tư tưởng "cầu tiên phá»ng đạo" cá»§a đạo sÄ© và "khinh thế ngạo váºt" cá»§a đạo gia. Nguyá»…n Du đã cho chúng ta thấy cái triết lý vô thưá»ng trên cuá»™c Ä‘á»i nầy, có đó rồi mất đó, đến và đi tháºt tình cá», cái bản lai diện mục cá»§a muôn sá»±, đã đưa tâm hồn ngưá»i Ä‘á»c dạo bước thênh thang trên con đưá»ng Ä‘i tìm nguồn chân nguyên Bát Nhã trong Ãnh Äạo Và ng lung linh huyá»n diệu … Vạn váºt trong vÅ© trụ nầy há»… sinh tất diệt, quay mãi trong vòng luân hồi như má»™t dòng nước triá»n miên chảy mãi vá» khung trá»i vô táºn hư không … Cái cảnh trà cá»§a Hoà ng hạc Lâu đã là m cho nhà thÆ¡ phải tư duy, phân tÃch, suy gẫm vá» Ã Niệm và Cuá»™c Äá»i, vá» Äá»™ng và TÄ©nh, vỠÂm Dương và Sắc Không … mà đôi khi con ngưá»i không hiểu được cái căn nguyên cá»§a khổ lụy vòng vo lẩn quẩn trong giấc má»™ng "hoà ng lương", cái ray rứt bần thần và tha thiết cá»§a má»™t tâm thức hoà i hương, cái ná»—i niá»m u uất ẩn máºt trong niá»m Ä‘au xa xứ, cái trầm thống cá»§a tình Ä‘á»i, thế sá»± để rồi tá»± đắm chìm và o cái tÄ©nh mịch cá»§a chân không, và thiên nhiên để tá»± há»i:
Tình thâm ấp ủ nà o ai t�
Gió núi trăng ngà n chẳng thấu hay…
CÅ©ng nói vá» cảnh Hán Dương trong câu thÆ¡ cá»§a Thôi Há»™ "Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ " (Bên sông tạnh cây cối miá»n Hán Dương tươi sáng), Nguyá»…n Du trong tác phẩm "Bắc Hà nh Tạp Lục", cÅ©ng có bà i thÆ¡ "Hán Dương Vãn Diếu" trong đó Nguyá»…n Du đã mượn ý thÆ¡ cá»§a Thôi Há»™ "Nháºt má»™ hương quan cá»™ng nhất sầu" (chiá»u nhá»› quê hương, ai ai cÅ©ng chung má»™t mối sầu):
Hán Dương Vãn Diếu
Bá Vương trần tÃch thuá»™c du du (1)
Hán Thủy thao thao trú dạ lưu
Qui Hạc lưỡng sơn tương đối ngạn
Thần tiên nhất khứ chỉ không lâu (2)
Thi thà nh thảo thụ giai thiên cổ
Nháºt má»™ hương quan cá»™ng nhất sầu
Tưởng tượng đương niên xuy địch dạ
Bạch tần hồng liệu mãn đinh châu
Nguyễn Du (Bắc Hà nh Tạp Lục)
(1) Bá Vương : Hán Dương cÅ©ng là nÆ¡i tranh bá đồ vương thá»i trước
(2) Không lâu : lầu trống, tức là Hoà ng Hạc Lâu
Chiá»u Ngắm Cảnh Hán Dương
Mịt mùng xa cách dấu cung vương
Cuồn cuộn đêm ngà y nước Hán Dương
Qui Hạc đôi bỠphô dáng núi
Thần tiên khuất bóng bỠlầu không
Thơ thơm cỠbiếc nghìn thu thắm
Sầu nhá»› chiá»u quê quyến luyến thương
Tưởng nhớ đêm và ng ngân tiếng sáo
Lục hồng tần trắng ngát thơm hương
Hải Äà phá»ng dịch
Một bà i thơ Anh Ngữ bắt chước ý từ bà i thơ Hoà ng Hạc Lâu:
Thi-sÄ© Wayne Schlepp rất thÃch thú khi Ä‘á»c bà i thÆ¡ Hoà ng Hạc Lâu đã có hai bản dịch Anh Ngữ ghi chép ở dưới, ông ta cÅ©ng bắt chước ý từ và ná»™i dung cá»§a bà i Hoà ng Hạc Lâu để sáng tác bà i thÆ¡ Anh Ngữ dưới đây (thay vì "hạc và ng", ông ta dùng chữ "ngá»±a con"..), bà i thÆ¡ cÅ©ng gợi cảnh nhá»› nhà cá»§a ngưá»i khách tha hương khi chiá»u buông xuống ..
Once the Sioux rode his pony here,
Now no-one watches from Saddle Horn Peak.
The pony gone will never return,
The prairie rolls, a hundred years idle.
Heat shimmers over the Moreau Valley trees,
The grass has dried at Rattlesnake Butte*.
The sun sets, when will I get home?
Drifting dust over the road makes me lonely.
(by Wayne Schlepp)
* Read to rhyme with "mute".
Ngà y xưa khi chà ng Sioux phi chú ngựa con lại đây
Bây giỠchẳng còn ai nhìn thấy từ đỉnh đồi cao Saddle Horn
Chú ngựa con đã đi và không còn trở lại
Äồng cá» xanh mướt vẫn trải dà i, trăm năm mòn má»i ngu ngÆ¡
Ãnh sáng lung linh sưởi ấm trên cà nh cây trong thung lÅ©ng Moreau
CỠđã héo tà n bên bỠRattlesnake Butte
Hoà ng hôn buông xuống, khi nà o ta trở vỠnhà ?
Bụi đưá»ng mịt mù đã là m cho ta sầu thảm luyến thương
KẾT LUẬN:
Hoà ng Hạc Lâu là má»™t bà i thÆ¡ tả cảnh, bà ng bạc tình yêu quê hương da diết và man mác hương vị Thiá»n, ẩn hiện cái lý chân không, vô thưá»ng và vô ngã, mạch thÆ¡ tá»± nhiên uyển chuyển và biến hóa, không gò bó câu nệ trong khuôn khổ đối ngẫu niêm luáºt cá»§a thể thÆ¡ ÄÆ°á»ng, lá»i thÆ¡ siêu thoát rung động tâm hồn ngưá»i Ä‘á»c. Mặc dầu biết rằng má»™t bà i thÆ¡ là do ngôn ngữ tạo thà nh, "dùng từ để biểu đạt cái ná»™i dung là điá»u ắt có và phải cần… nhưng còn có Ä‘iá»u quan trá»ng hÆ¡n nữa đó là phương thức và phong cách để hình tạo ná»™i dung đó …" Cái phương thức mà thi-sÄ© Thôi Hiệu dùng trong bà i Hoà ng Hạc Lâu là tất cả má»™t kỹ thuáºt hà m xúc, tinh vi, độc đáo, má»™t thế giá»›i đặc thù riêng biệt và má»›i lạ cá»§a thứ ngôn ngữ hiá»n triết, đã kết nối được tất cả hình ảnh, ý niệm, tâm thức, cảm nháºn, và giác quan má»™t cách tà i tình và hà i hòa trong vÅ© trụ, con ngưá»i, thá»i gian và không gian. Ngôn ngữ thi ca đã bay bổng tá»± nhiên má»™t cách phóng khoáng, không dụng công đẽo gá»t. Thôi Hiệu đã thà nh công chuyển đạt được nghệ thuáºt tinh vi, thâm thúy, đầy hình tượng sáng sá»§a và âm thanh đãi lá»c, có sức thuyết phục lôi cuốn được sá»± chú ý và tạo được cảm xúc mạnh mẽ nÆ¡i ngưá»i Ä‘á»c. Hoà ng Hạc Lâu đúng là má»™t bông hoa diá»…m tuyệt, má»™t viên ngá»c vô giá trong rừng thÆ¡ ÄÆ°á»ng, là bà i thÆ¡ tuyệt tác bất há»§, sống mãi mãi muôn Ä‘á»i. …
... Bà i sưu khảo nếu có gì thiếu sót và bất cẩn, kÃnh mong sá»± lượng thứ và thông cảm cá»§a quà báºc túc nho trưởng thượng và quà bạn Ä‘á»c yêu thÆ¡.
HẢI ÄÀ sưu khảo
Phóng tác theo ý thơ:
Lầu Thơ Vút Cánh Hạc Và ng
(phá»ng theo ý thÆ¡ Hoà ng Hạc Lâu cá»§a Thôi Hiệu)
Lầu thơ vút cánh hạc và ng
Ngà n năm mây trắng ngỡ ngà ng còn bay
Thi nhân lệ vỡ dâng đầy
ChÆ¡i vÆ¡i sóng chữ ngáºt ngầy men thÆ¡
Bóng trăng quê cÅ© xa má»
Hóa thân Hoà ng Hạc Ä‘áºu tá» hoa tiên …
Vương Ngá»c Long
ThÆ¡ phổ nhạc (thÆ¡ Vương Ngá»c Long, nhạc Mai Äức Vinh)
Thấp thoáng thuyá»n trăng Ä‘áºu bến mÆ¡
Véo von sáo trúc vá»ng lầu thÆ¡
Ngưá»i xưa cưỡi hạc Ä‘i biá»n biệt
Bá» lại lầu hoang dấu bụi má»
Hoà ng hạc vỠđâu, vút cánh bay
Thi nhân cạn chén, tỉnh hay say
Ngà n năm lãng đãng vầng mây trắng
Thổn thức hồn thơ mắt lệ đầy
Rừng xưa lá biếc thắm ven sông
LÆ¡ lá»ng thuyá»n câu dạt cuối dòng
Bến cũ đồng thơm xanh cỠmịn
Cháºp chá»n cố quáºn ngẩn ngÆ¡ trông
Viá»…n khách đưá»ng xa tạm ghé qua
Lầu thÆ¡ chênh chếch bóng trăng tÃ
Hạc và ng bay khuất trá»i miên viá»…n
Thi sĩ ôm thầm giấc mơ xa
Bảng lảng mây trôi trắng xóa mà u
Trá»i buồn lất phất hạt mưa ngâu
Ngưá»i xưa có nhá»› ngà y nay nhỉ ?
Khói sóng đong đưa giục khách sầu
Vương Ngá»c Long
CÃC BẢN DỊCH VIỆT NGá»® CỦA NHIỀU TÃC GIẢ:
Bản dịch Tản Äà :
Hạc và ng ai cưỡi đi đâu
Mà đây Hoà ng Hạc riêng lầu còn trơ
Hạc và ng đi mất từ xưa
Nghìn năm mây trắng bây giỠcòn bay
Hán Dương sông tạnh cây bà y
Bãi xa Anh Vũ xanh dầy cỠnon
Quê hương khuất bóng hoà ng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai
Bản dịch Trần Trá»ng Kim:
Ngưá»i Ä‘i cưỡi hạc từ xưa
Äất nà y Hoà ng Hạc còn lưu má»™t lầu
Hạc và ng đi mất đã lâu
Ngà n năm mây trắng một mà u mênh mông
Hán Dương cây bóng lòng sông
Bãi kia Anh Vũ cỠtrông xanh rì
Chiá»u hôm lai láng lòng quê
Khói bay sóng vỗ ủ ê nỗi sầu
Bản dịch Vũ Hoà ng Chương:
Xưa cánh hạc bay vút bóng ngưá»i
Nay lầu Hoà ng Hạc chút thơm rơi
Và ng tung cánh hạc, bay bay mãi
Trắng má»™t mầu mây, vạn vạn Ä‘á»i
Cây bến Hán Dương còn nắng chiếu
CỠbỠAnh Vũ chẳng ai chơi
Gần xa chiá»u xuống, đâu quê quán ?
Äừng giục cÆ¡n sầu nữa sóng Æ¡i!
Bản dịch Ngô Tất Tố
Ngưá»i xưa cưỡi hạc đã cao bay,
Lầu hạc còn suông với chốn nà y.
Một vắng hạc và ng xa lánh hẳn,
Nghìn năm mây bạc vẩn vơ bay.
Và ng gieo bến Hán, ngà n cây há»ng,
Xanh ngắt châu Anh, lớp cỠdầy.
Trá»i tối quê hương đâu tá nhỉ ?
Äầy sông khói sóng gợi niá»m tây.
Bản dịch Phạm Khắc TrÃ:
Xưa Hạc chở Tiên vỠCõi Thơ,
Äể lầu quạnh vắng đứng bÆ¡ vÆ¡.
Hạc và ng một thuở còn hun hút,
Mây trắng ngà n năm vẫn lá»ng lÆ¡.
Lồ lộ Hán Dương cây rỡn nắng,
Ngạt ngà o Anh Vũ cỠkhoe tơ.
Chiá»u hôm, quê cÅ©, phương nà o nhỉ,
Khói sóng trên sông, luống thẫn thá».
Bản dịch Lam Giang
Ngưá»i tiên cưỡi hạc khuất bao giá»
Lầu hạc nơi nà y dấu vẫn trơ
Hạc cất cánh và ng bay một nước
Mây dăng mà n bạc lượn nghìn thu
Hán Dương cây rạng sông quanh khúc
Anh VÅ© cồn tươi cá» ngáºp bá»
Äâu chốn quê hương trá»i sẩm tối
Khói vá»n sóng nước gÆ¡nï sầu mÆ¡
Bản dịch Lê Nguyễn Lưu
Mái lầu Hoà ng Hạc còn trơ đó
Äã khuất ngưá»i xưa cỡi hạc và ng !
Một thuở hạc và ng đi mãi mãi
Muôn Ä‘á»i mây trắng nổi mang mang
Hán Dương sông tạnh cây san sát
Anh Vũ cồn thơm cỠmỡ mà ng
Quê cÅ© chiá»u nay đâu đó nhỉ
Trên sông khói sóng gợi sầu thong
Bản dịch Äinh VÅ© Ngá»c
Hạc và ng ngưá»i trước cưỡi Ä‘i đâu ?
Hoà ng hạc còn đây một mái lầu
Biá»n biệt hạc và ng bay má»™t thuở
Lững lơ mây trắng trải ngà n thâu
Hán dương cây biếc sông in bóng
Anh Vũ cồn thơm cỠdơn mà u
Khuất nẻo quê hương, chiá»u lịm tắt
Sông má» khói sóng, chạnh niá»m Ä‘au
Bản dịch Nguyễn Thế Nữu
Hạc và ng, ngưá»i xưa đã cưỡi Ä‘i
Lầu Hạc và ng trơ lại đất nà y
Một đi, hạc và ng không trở lại
Ngà n năm, mây trắng vẫn bay bay
Cây in sông tạnh Hán Dương đó
CỠmịn đã thơm Anh Vũ đây
Ngà y hết, quê nhà đâu ấy nhỉ
Trên sông khói sóng não ngưá»i thay
Bản dịch Trần Trá»ng San:
Ngưá»i xưa cưỡi hạc bay Ä‘i mất
Riêng lầu Hoà ng Hạc vẫn còn đây
Hạc đã một đi không trở lại
Man mác muôn Ä‘á»i mây trắng bay
Hán Dương sông tạnh cây in thắm
Anh Vũ bỠthơm cỠbiếc đầy
Chiá»u tối quê nhà đâu chẳng thấy
Trên sông khói sóng gợi buồn ai
Bản dịch Khương Hữu Dụng
Ai cưỡi hạc và ng đi thuở trước
Trơ lầu Hoà ng Hạc lại đây thôi
Hạc và ng một đã đi đi biệt
Mây trắng ngà n năm bay chơi vơi
Sông tạnh Hán Dương cây sáng rỡ
Cá» thÆ¡m Anh VÅ© bãi xanh ngá»i
Hoà ng hôn vỠđó, quê đâu tá ?
Khói sóng đầy sông những ngáºm ngùi
Bản dịch Kiá»u Văn
(trên cơ sở bản dịch cũ của Khương Hữu Dụng)
Ngưá»i xưa cưỡi hạc và ng Ä‘i mất
Trơ lầu Hoà ng Hạc chốn nà y thôi
Hạc và ng một đi không trở lại
Mây trắng ngà n năm man mác trôi
Sông tạnh Hán Dương cây tăm tắp
Cá» thÆ¡m Anh VÅ© bãi bá»i bá»i
Chiá»u xuống, quê hương xưa đâu tá ?
Sóng dỡn sương buông não dạ ngưá»i!
Bản dịch Nguyễn Khuê
Cưỡi hạc ngưá»i xưa Ä‘i đã lâu
Còn đấy Hoà ng Hạc chỉ trơ lầu
Hạc và ng biá»n biệt từ xưa ấy
Mây trắng lững lỠđứng mãi sau
Sông tạnh Hán Dương cây lắng bóng
Bãi thơm Anh Vũ cỠtươi mà u
Chiá»u buồn quê cÅ© nÆ¡i nà o nhỉ
Khói sóng trên sông giục khách sầu
Bản dịch Tùng Văn
Ngưá»i tiên xưa cưỡi hạc và ng tếch
Ở đây còn có lầu hạc trơ
Hạc và ng một tếch chẳng vỠnữa
Mây trắng nghìn năm còn phất phơ
Sông tạnh Hán Dương cây sát sát
Cá» liá»n Anh VÅ© bãi xa xa
Trá»i chiá»u quê quán đâu chăng nhỉ
Khói sóng trên sông giục nhá»› nhÃ
Bản dịch Ngô Văn Phú
Cưỡi hạc ngưá»i xưa đã tếch rồi
Chỉ lầu Hoà ng Hạc đứng trơ thôi
Hạc và ng đi mất không quay lại
Mây vẫn ngà n năm bóng sáng ngá»i
Sông tạnh Hán Dương cây thắm thắm
Bãi xa Anh VÅ© cá» bá»i bá»i
Mặt trá»i gác núi quê nà o thấy
Khói sóng phÆ¡i sông, nẫu cả ngưá»i!
Bản dịch Vương Uyên:
1-
Hạc và ng khuất bóng tịch câu
BỠđây lầu cũ ngà n sau điêu tà n
Hạc và ng theo gió mây ngà n
Sương mù giăng phá»§ che ngăn lối vá»
Hán Dương cây lặng não ná»
Ôi bỠAnh Vũ bốn bỠthảm thương
Nhớ vỠquê cũ vấn vương
Mù sương khói sóng dáºm trưá»ng sÆ¡n khê
2-
Ngưá»i xưa cưỡi Hạc bay rồi
Quạnh hiu, lầu vắng giữa trá»i mênh mông
ÄÆ°á»ng vá» rạng rỡ nẻo không
Mây, ngà n năm vẫn, bá»nh bồng trên cao
Hán Dương cây nước chung mà u
Bãi xa Anh VÅ©, nối bầu trá»i xanh
Äêm vá» chạnh nghÄ© cố hương
Nhìn giòng sông lạnh, mù sương chợt sầu
Bản dịch Phạm Vũ Thịnh
Lầu Hạc Và ng
1-
Hạc cùng ngưá»i Ä‘i bấy lâu nay
Chỉ còn lầu Hạc trống trơ đây
Má»™t bóng hạc và ng biá»n biệt khuất
Ngà n năm mây trắng lững lỠbay
Hà ng cây soi Hán Dương giòng biếc
Hương cỠthơm Anh Vũ gió lay
Chiá»u tà n quê cÅ© xa vá»i vợi
Trên sông khói sóng nhớ thương đầy
2-
Ngưá»i xưa theo cánh hạc xa bay
Cô đơn lầu Hạc còn trơ đây
Thoáng và ng vút cao đôi cánh mộng
Mây trắng bơ vơ ngà n năm nay
Bãi vắng ngát hương thÆ¡m thảm cá»
Sông êm soi bóng mướt hà ng cây
Chiá»u tà n quê cÅ© giỠđâu thấy
Khói sóng dâng thương nhớ vơi đầy
(Syney 13/11/96)
CÃC BẢN DỊCH NGOẠI NGá»®
BẢN DỊCH ANH NGỮ
Home Longings
by H.A.Giles
Here a mortal once sailed up to Heaven on a crane,
And the Yellow-Crane Kiosque will for ever remain;
But the bird flew away and will come back no more.
Though the white clouds are there as the white clouds of yore.
Away to the east lie fair forests of trees,
From the flowers on the west comes a scent-laden breeze,
Yet my eyes daily turn to their far-away home,
Beyond the broad River, its waves, and its foam.
H. A. Giles (Chinese poetry in English verse, London, 1898)
Brown Crane Tower
by Wayne Schlepp
Past one once rode brown crane away,
This place emptily left Brown Crane building.
Brown crane once gone never again returns,
White clouds thousand years purposeless long-slow.
Clear, stream, sharp-clear Han-yang trees,
Fragrant grass rich-thick Ying-wu Isle.
Day ends, home place what point is?
Mist waves river over make one sad.
Yellow Crane Tower
by Wayne Schlepp
When the sage of ancient days went away on the yellow crane,
Here left to no use was this tower. Flown, they never returned,
And a thousand years' white clouds passed in vain.
In Han-yang the trees stand out clear, now, over the river;
On Ying-wu sweet grass grows heavy and thick.
Day ends... which way is home?
I grow sad with the mist and rough water.
Yellow Crane Tower
by Fletcher
The sage of old has flown upon a Yellow Crane,
And left its Tower alone to mark where mortals saw him last.
The Yellow Crane once flown away -- it never comes again.
Long years have past -- yet white and ghast the empty clouds remain.
Mid winding groves of Hanyang's trees the stream pellucid flows.
On Parrot Isle the fragrant grass in wild luxuriance grows.
My village from my gazes the dying sunbeams part.
The river hid the mist amid calls shadows o'er my heart.
Yellow Crane Tower
by unknown author
The yellow crane has long since gone away,
All that here remains is yellow crane tower.
The yellow crane once gone does not return,
White clouds drift slowly for a thousand years.
The river is clear in Hanyang by the trees,
And fragrant grass grows thick on parrot isle.
In this dusk, I don't know where my homeland lies,
The river's mist-covered waters bring me sorrow.
Yellow Crane Tower
by unknown author
The sage on yellow crane was gone amid clouds white.
To what avail does Yellow Crane Tower remain?
Once gone, the yellow crane will ne'er on earth alight,
Only white clouds still float from year to year in vain.
By sun-lit river trees can be count'd one by one;
On Parrot Islet sweet green grass grows fast and thick.
Where is my native land lit by the setting sun?
The mist-veiled waves of River Han make me homesick.
Bà i thÆ¡ cá»§a Mao Trạch Äông sáng tác
khi viếng thăm Hoà ng Hạc Lâu (bản Anh-ngữ)
Yellow Crane Tower
by Mao Tse-Tung Spring, 1927
Wide, wide flow the nine streams through the land,
Dark, dark threads the line from south to north.
Blurred in the thick haze of the misty rain
Tortoise and Snake hold the great river locked.
The yellow crane is gone, who knows whither?
Only this tower remains a haunt for visitors.
I pledge my wine to the surging torrent,
The tide of my heart swells with the waves.
From " Mao Tse-Tung's poems "
(http://www.maoism.org/msw/poems/poems02.htm)
BẢN DỊCH PHÃP NGá»®
Le Pavillon de la Grue Dorée
Thanh-Tâm (traduction)
Il était une fois..., sur les ailes d'une grue au plumage doré,
Une personne s'envola et n'est jamais revenue,
Laissant derrière elle ce Haut Pavillon abandonné;
Cette grue dorée, on ne l'a jamais revue!
Aux alentours, les nuages continuent à flâner,
Laissant entrevoir des arbres verdoyants
Au bord du fleuve traversant Han Yang;
La Prairie des Perruches aussi ne cesse de parfumer...
La soirée s'assombrit; de quel côté est ma terre natale?
Une nostalgie s'élève en moi comme cette brume fluviale!
Thanh-Tâm (traduction)
2002-06-13
Le Pavillon de la Grue Jaune
by Tchang Jou-Jouei, found in Anthologie de la poésie chinoise classique,
Gallimard, Paris, 1962 , edited by Paul Demiéville.
Monté sur une grue jaune, jadis, un homme s'en alla pour toujours;
Il ne resta ici que le Pavillon de la Grue Jaune.
La grue jaune, une fois partie, n'est jamais revenue;
Depuis mille ans les nuages blancs flottent au ciel, Ã perte de vue.
Par temps clair, sur le Fleuve, on distingue les arbres de Han Yang;
Sur l'Ile des Perroquets, les herbes parfumées forment d' épais massifs.
Voici le soir qui tombe. Où donc est mon pays natal ?
Que la brume et les vagues sont tristes sur le Fleuve !
BẢN DỊCH ÄỨC NGá»®
Der Turm zum Gelben Kranich
translated by G. Debon
Auf seinem gelben Kranich flog der Weise vorseiten fort.
Der Turm zum gelben Kranich blieb allein am leeren Ort.
Und ist der Kranich einmal fortgeflogen, bleibt er uns weit.
Die Wolken aber fluten still dahin in Ewigkeit.
Dort uberm Strom, ganz klar, sieht man die Baume von Han-yang bluhn;
Und auf dem Papageiensand der Graser duftendes Grun.
Die Sonne sinkt hinab. Sag mir, wo liegt der Heimat Erde ?
Das Nebelwogen auf dem Strome macht, daß ich beklommen werde.
G. Debon (Lyrik des Ostens : China, Munchen, 1962)
à NghÄ©a loà i Chim Hạc ( ÄÀM GIANG )
Hạc bay vun vút khuất trá»i mây
Quạnh quẽ lầu thơ tiếng thở dà i
Thi sĩ ngồi say cùng tuế nguyệt
Hồn thơ thỠthẫn tự bao ngà y…
Nói đến hạc, chúng ta thưá»ng thấy những tấm tranh lụa hay bức tranh sÆ¡n mà i hay sÆ¡n dầu vá»›i má»™t đà n hạc bay, hầu hết trong tranh Ä‘á»u bay từ phải qua trái . Trong truyá»n thuyết cá»§a Tầu, hạc là tượng trưng cho chiến mã cá»§a thần thánh. Hạc được coi như thá»§y tổ cá»§a các loà i chim từ thuở khai thiện láºp địa, và hạc được coi như sống lâu đến 600 năm. trong tranh hay trên những Ä‘iêu khắc trưng bà y, chúng ta thưá»ng thấy ngoà i cây thông trưá»ng thiên, còn có hạc, hạc tượng trưng cho trưá»ng thá», và sá»± hiện diện cá»§a hạc luôn luôn mang lại Ä‘iá»m là nh. Äiển tÃch hạc mang lại Ä‘iá»m là nh bắt nguồn từ thá»i nhà Bắc Tống, và o năm 1112, Hoà ng Äế Huizong mở đại há»™i mừng ngà y khai trương cung Ä‘iện cá»§a ông cho dân chúng chiêm ngưỡng thì có má»™t bà y hạc trắng hai mươi con bất chợt xuất hiện trên trá»i cao. Cảm kÃch Ä‘iá»m báo trước tốt đẹp nà y, Hoà ng Äế Huizong đã tá»± mình vẽ má»™t bức tranh trên giấy cuá»™n rất đẹp, rất nghệ thuáºt mang tá»±a đỠ“ Äà n Hạc mang Ä‘iá»m là nhâ€.
Hình tượng Hạc được trưng bầy tại rất nhiá»u Ä‘á»n đà i cung Ä‘iện, má»™t và i nÆ¡i nổi tiếng nhất phải kể tại Hoà ng Hạc Lâu , và Cấm Thà nh.
|
|