Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Nếu

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sưu Tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Hac giay
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 237

Bài gửiGửi: Bảy 2 04, 2012 10:31 pm    Tiêu đề: Nếu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Nếu

Nếu yêu em, anh đừng tặng hoa hồng
(Dẫu nghi thức ấy gần như bắt buộc)
Vì em sợ nụ hoa hồng báo trước
Sự chóng tàn với gai nhọn đau thương.

Nếu yêu em, xin anh đừng buồn
Em sẽ tránh mặt những cuộc vui cùng bè bạn
Anh có hiểu điều em đang khao khát
Chỉ một chút dịu dàng làm nước mắt rưng rưng...

Nếu yêu em, anh sẽ không chịu nổi tính vô chừng
Khi buổi sáng có những niềm vui bất chợt
Để hoàng hôn lại buồn muốn khóc
Em một mình cảm nhận hết cô đơn...

Nếu yêu em, xin anh chớ giận hờn
Em có nguyên tắc sống và những điều không thể
Đừng trách em quá khắt khe
Tình yêu cũng rất cần luật lệ

Và nếu yêu em, anh đừng vội hẹn thề
Bởi ngày nay ta không thể viết tiếp "Rome'o và Juliet"
Cũng chẳng có quyền đem cái chết
Biến tình yêu thành chuyện tang thương

Em chỉ muốn cùng anh đi chung một con đường
Không chấp nhận một dấu chân nào khác
Để hương tình yêu trọn đời không pha tạp
Không có hoa hồng - chỉ hương tóc em bay...

Võ Thị Thu Cúc


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
vutamnamdinh
HS SaoMai


Ngày tham gia: 16 10 2008
Số bài: 61
Đến từ: Nam Định, Việt Nam

Bài gửiGửi: CN 2 05, 2012 12:52 am    Tiêu đề: BÀI DIỄN VÄ‚N HAY NHẤT THIÊN NIÊN KỶ… Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hôm nay vừa tròn 49 ngày…
Thầy đã đọc thuộc lòng cho chúng tôi bài diễn văn này, bài diễn văn về một con chó??? Hôm ở Nhật về, thầy cũng khoe tôi tấm ảnh thầy chụp bức tượng một con chó. Thầy kể: Người chủ bị tai nạn trên đường đi làm và không bao giờ trở về nữa, nhưng con chó ngày nào cũng ra đường ngóng đợi chủ cho đến chết…
Thưa các ngài hội thẩm,
Người bạn tốt nhất mà ta có được trên thế gian này, có thể một ngày nào đó sẽ trở thành kẻ thù chống lại ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu thương hết mực cũng có thể là một lũ vô ơn. Những người thân thiết, gần gũi với ta nhất, những người mà ta từng gửi gắm niềm vui và danh dự có thể phụ bạc, phản bội lòng tin yêu của ta.
Tiền bạc mà ta tích góp được trong bao nhiêu năm tháng vật lộn với cuộc đời rồi nó sẽ hết, nó hết vào đúng lúc mà ta cần nó nhất.
Tiếng tăm danh vọng của ta có thể tiêu tan thành mây khói bởi phút giây ta hành động dại khờ.
Những kẻ đã từng phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt, có thể lại là kẻ thù đầu tiên ném đá vào ta khi ta lỡ vận.
Duy chỉ có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà ta có được trên thế giới này, người bạn không bao giờ bỏ ta hay tỏ ra vô ơn đối với ta: Đó là con chó!
Nó luôn ở bên ta, trong phú quý cũng như lúc bần hàn, khi ta khỏe mạnh cũng như những ngày ta đau ốm. Nó ngủ yên trên nền giá lạnh, dù gió đông cắt thịt hay bão tuyết mưa sa, nó chỉ mong sao luôn được cận kề bên chủ. Nó hôn tay ta, ngay cả khi ta không còn gì cho nó. Nó liếm vết thương trầy xước mà cơ thể ta chịu đựng khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo.
Nó canh giữ giấc ngủ cho ta, như thể ta là một ông hoàng, dù khoảnh khắc đó ta chỉ là một gã ăn mày.
Dù khi ta đã tan gia bại sản, thân tàn danh liệt, nó vẫn giữ trọn lòng trung thành với tình yêu thương ta đã dành cho nó như thái dương còn mãi trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, ta không bạn bè, không nhà cửa thì con chó trung thành chỉ cầu xin ta một ân huệ: Cho nó đi cùng để bảo vệ ta trước nguy hiểm và giúp ta chống lại kẻ thù.
Rồi một khi trò đời đã hạ màn, thần chết đến rước linh hồn ta đi, để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, lúc tất cả thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay về sống tiếp cuộc đời của họ, thì khi ấy, bên nấm mồ ta, vẫn còn lại con chó cao thượng của ta, gục đầu giữa hai chân trước, đôi mắt ướt đẫm vẫn mở to cảnh giác, trung thành và trung thực ngay cả khi ta đã chết rồi.
Thế mà có kẻ đang tâm giết chết một người bạn như vậy…

Bài diễn văn của luật sư George Graham Vest tại một phiên tòa xét xử vụ kiện người hàng xóm làm chết con chó của thân chủ, được tạp chí New York Times bình chọn là bài diễn văn hay nhất trong 1000 năm qua.



_________________
Hãy sống chậm lại!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Website của thành viên này
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sưu Tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI