BUỒN NHƯ THẾ BAO GIỜ...
đã qua hết rồi
tháng bảy tình xanh
ta ngồi lặng ngắm
mưa dầm thác đỗ
nắng gá»i mưa
ta gá»i thầm ná»—i nhá»›
chiá»u bâng quÆ¡
chầm cháºm...rót hạt buồn
cầm trên tay
ru nỗi nhớ muộn mà ng
ta cúi xuống
nhặt bóng mình trên cát
không nắng trá»i nam
không mưa phương bắc
trong ta chừ
lặng lẽ một mùa đông
má»™t dáng thuyá»n
cô độc giữa dòng sông
một khoảnh khắc
vụt xa...thá»i con gái
ấm mãi trên môi
chiếc hôn cỠdại
thuở hiá»n ngoan
thục nữ rất há»c trò
tháng bảy buồn
mưa ướt đẫm giấc mơ
ta lặng lẽ
hứng má»™t trá»i giông tố
*mưa vẫn mưa bay
trên tầng tháp cổ*
ta một mình
ru hát khúc tình xưa
THÃNG BẢY ÄI QUA...
BUỒN NHƯ THẾ BAO GIỜ...
Dao Lam
*...* (TCS)
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm