Tammy HS SaoMai
Ngày tham gia: 18 Tháng 5 2012 Số bài: 41
|
Gửi: Sáu 11 02, 2012 6:18 pm Tiêu đề: Những sợi tÆ¡ hồng cá»§a Nhược An |
|
|
NHá»®NG SỢI TÆ Há»’NG CỦA NHƯỢC AN
Nhược An bước lên nấc thang xe đò Hoà ng để xuôi vá» Santa Ana. Sáng nay thá»i tiết vùng San Jose Ä‘ang và o thu nên hÆ¡i là nh lạnh, khoác thêm chiếc coat không dà i lắm, bằng vải nhẹ, mà u nhạt, Nhược An vẫn thấy run run khe khẽ. Theo lá»i Khiết dặn dò từ mấy ngà y trước, Nhược An đã xếp và o chiếc vali nhá» hai loại áo quần dà y và má»ng, để nếu thá»i tiết có thay đổi thất thưá»ng, thì Nhược An vẫn đủ đồ dùng trong những ngà y xuống dưới nà y thăm Khiết.
Như dá»± trù, hôm nay là thứ sáu, khi gặp nhau, Nhược An sẽ có má»™t buổi chiá»u vá»›i Khiết và nguyên cả ngà y mai nữa, đến sáng chúa nháºt thì Nhược An sẽ phải quay vá» lại San Jose rồi.
Vừa ngồi xuống ghế xe đò thì cell reo lên:
- Hello Khiết.
Giá»ng Khiết vá»ng lại từ bên kia đầu dây:
- Hello Nhược An, đã lên xe chưa váºy?
- Xong rồi, chỉ còn chỠđúng giỠlà xe chạy.
Khiết nói như reo:
- OK! Chiá»u nay gặp Nhược An!
Cho cell và o túi áo, Nhược An nhìn xuống lỠđưá»ng, thấy con gái Nhược Mi vẫn còn đứng bên dưới trông lên mình, Nhược An vẫy tay và nói vá»ng ra qua cá»a xe mở:
- Mẹ OK rồi, con đi là m và vỠnhà nhớ thắp nhang trên bà n thỠbố nhé.
Nhược Mi vẫy lại mẹ và lên xe lái Ä‘i. Khoảng hÆ¡n mưá»i má»™t giá» trưa thì Khiết gá»i lần nữa:
- Nhược An à , khoảng ba giá» chiá»u thì xe đến là mình sẽ gặp nhau, Khiết mặc áo mà u nâu có kẻ sá»c trắng để Nhược An nháºn diện cho dá»… đó nghe.
Nhược An đùa:
- Nhược An không có quên nét mặt của Khiết đâu, đừng lo!
Khiết ngáºp ngừng và i giây rồi nói:
- Nhược An là m Khiết cảm động quá chừng, nhưng...
Nhược An vẫn đùa:
- Äừng nhưng nhị gì hết Khiết à , nghỉ má»™t lát rồi chút nữa gặp nhau nhé!
Khi Khiết cúp phone rồi, Nhược An tá»±a lưng và o thà nh ghế, mÆ¡ mà ng nhá»› lại mấy chục năm vá» trước, sau khi tốt nghiệp đại há»c sư phạm Huế, Nhược An được phân bổ vá» dạy há»c ở trưá»ng cấp ba Hòa Khánh, Äà Nẵng. Cùng nháºn nhiệm sở đầu tiên trong Ä‘á»i giống như Nhược An là Khiết, ngưá»i bạn trai chung lá»›p, là mối tình đầu tiên cá»§a Nhược An. Gia đình Khiết cư ngụ ở ngôi biệt thá»± có khu vưá»n xưa cổ bao quanh, bên dốc cầu Nam Giao, trên đưá»ng Huyá»n Trân Công Chúa.
Lúc còn là sinh viên, Nhược An vẫn thÃch sau giá» tan há»c, Ä‘i dạo má»™t mình ngang nhà Khiết, say mê ngắm những sợi tÆ¡ hồng mùa thu giăng giăng vướng vÃt trên hà ng chè tà u dẫn và o con ngõ lặng im, soi bóng xuống dòng sông Bến Ngá»± hiá»n hòa, chầm cháºm chảy lững lá» như Ä‘ang dừng lại. Nhược An không biết là ở đâu, cứ và o thu, từ trên trá»i cao lại bay bay xuống những sợi tÆ¡ hồng, mong manh, tháºt dá»… thương mà theo me cá»§a Nhược An nói, là chỉ ở Huế má»›i có hiện tượng thiên nhiên nà y. Nhưng khi Nhược An cầm lấy trên tay để xem thì trong phút chốc những sợi tÆ¡ đã tan thà nh nước, và bay hÆ¡i nhanh chóng. Nhược An yêu lắm khung cảnh êm Ä‘á»m cá»§a con đưá»ng nhà Khiết ở và những sợi tÆ¡ hồng nên thưá»ng nói vá»›i Khiết:
- Äây chắc là những má»› tÆ¡ cá»§a Chức Nữ khi thương nhá»› Ngưu Lang, không sao dệt vải được nên xé nhá» ném xuống trần gian phải không Khiết?
- Me Khiết cÅ©ng bảo váºy, chắc là phÃa trên cao cá»§a bầu trá»i Huế là chá»— đặt khung cá»i dệt vải cá»§a Chức Nữ đó Nhược An Æ¡i.
Nhược An phá lên cưá»i:
- Tụi mình sao giống như con nÃt váºy, đến giá» mà còn tin tưởng và sống theo chuyện thần tiên!
Khiết không cưá»i:
- Khiết rất thÃch những sợi tÆ¡ hồng, Khiết nghÄ© đây là mối liên kết vợ chồng vá»›i nhau, mai sau có Ä‘i xa cÅ©ng sẽ nhá»› đến để quay trở vá» nhà .
Những mẩu chuyện nho nhá» vá» sợi tÆ¡ hồng huyá»n ảo cứ theo chân Khiết và Nhược An Ä‘i qua những năm tháng trên giảng đưá»ng đại há»c, là má»™t dấu ấn riêng cho mối tình thÆ¡ má»™ng rất trữ tình cá»§a thà nh phố cổ kÃnh như trong chiêm bao.
Nhược An không bao giá» quên những chiá»u mưa nhẹ, Khiết cùng Nhược An đạp xe leo qua con dốc nhá» và và o nghỉ chân tại quán bánh bèo có mái tranh che nghiêng nghiêng ở bên chân núi Ngá»± Bình. Những chiếc bánh bèo xinh, má»ng mảnh, Khiết và Nhược An thÃch thú ăn cho đến khi chồng chén xếp lên cao ngất má»›i ngừng lại, Nhược An nói:
- Hình như mình ăn bánh là để chút nữa có sức để đạp xe vỠphải không hở Khiết?
- Chá»§ hà ng tháºt là khôn, biết là con đưá»ng rất xa nên mở quán tại đây đó Nhược An.
Nhược An cưá»i:
- Mai sau Nhược An sẽ lên đây ở...
- Xạo đi!
Nhược An há»i Khiết khi hai đứa lên xe vá» lại thà nh phố:
- Khiết à , có phải là "Núi Ngá»± Bình trước tròn sau méo" như ngưá»i ta nói hay không?
- Me Khiết nói đó như má»™t cách và von thôi, có thể là lòng ngưá»i trước sau không có giống nhau mà .
Nhược An chá»c ghẹo:
- Khiết có vẻ nghe lá»i me ghê!
Khiết đỠbừng mặt:
- Ba Khiết cũng nghe me Khiết nói mà ...
- Không sao, Nhược An đùa thôi!
Có má»™t hôm, Khiết trao cho Nhược An bà i thÆ¡ được chép ra từ cuốn táºp cá»§a me Khiết, bà i thÆ¡ viết dà nh cho Huế cá»§a thi sÄ© Mưá»ng Mán:
TỪ BIỆT HUẾ
Nhá»› đừng lá»i chia buồn đừng đưa tay chà o
Äừng vẫy khăn xanh đừng khóc
Lúc ta ra đi nghe Huế
Cứ đổ sương mù cứ rơi lá
Cứ hát trong nắng cứ ngủ vùi dưới mưa
Nhưng đừng ngóng cổ trông
Lúc ta ra đi nghe Huế
Hãy gá»i tên ta những đêm mùa đông có trăng trên đưá»ng Huyá»n Trân Công Chúa
Hãy gá»i tên ta trên cổ thà nh hoang vu
Lúc đó dù đang đứng gác trên núi
Ta cÅ©ng cố mưá»ng tượng ra em
Lúc đó dù đang nạp đạn trong rừng
Ta cũng xin áp tai xuống đất mà nghe nhịp tim em thở...
Nhược An kêu lên:
- Bà i thÆ¡ hay tuyệt Khiết Æ¡i, Nhược An thÃch nhất là câu "Cứ đổ sương mù cứ rÆ¡i lá Cứ hát trong nắng cứ ngá»§ vùi dưới mưa..." Tháºt là lãng mạn và du dương!
Những vần thÆ¡ là lạ cá»§a Mưá»ng Mán và những chuá»—i ngà y vá»›i biết bao nhiêu vòng xe mùa hè lăn Ä‘á»u từ nhà đến trưá»ng, hay qua cầu Trà ng Tiá»n sáu và i mưá»i hai nhịp, chìm trong là n sương má» mùa đông xứ Huế đã hòa quyện và o trái tim cá»§a Nhược An rồi cÅ©ng trôi nhanh. Sau khi tình cỠđược cùng nhau vá» dạy há»c ở Äà Nẵng, mùa thu năm đó ba me Khiết Ä‘ang dá»± định qua thăm gia đình Nhược An để bà n tÃnh lá»… cưới cho hai đứa thì Nhược An có ngưá»i cáºu ruá»™t, đã sắp xếp thêm hai chá»— chung vá»›i mình trong chuyến vượt biên ở bãi biển Thuáºn An, và ba me Nhược An muốn con gái ghép và o vá»›i Khiết để cùng Ä‘i nên ngưng dá»± tÃnh đám cưới lại. Riêng Khiết không muốn xa ba me nên còn ngần ngừ chưa trả lá»i dứt khoát.
Từ Hòa Khánh, Nhược An nháºn được Ä‘iện tÃn cá»§a gia đình gá»i vá» gấp vì bà ngoại qua Ä‘á»i, Nhược An phải vá»™i và ng lên tà u trở vá» Huế, chỉ còn Khiết ở lại trưá»ng tiếp tục công việc dạy há»c cá»§a mình. Rồi thế là trong má»™t đêm không báo trước, Nhược An đã xuống thuyá»n ra Ä‘i, may mắn khoảng má»™t tuần sau đã đến được bến bá» bình yên.
Vá»›i bao ná»— lá»±c là m quen ở những bước đầu, Nhược An từ từ Ä‘i há»c lại giữa nhiá»u khó khăn và ổn định dần dần cuá»™c sống trên xứ ngưá»i. Và i năm sau Nhược An tìm cách liên lạc vá»›i Khiết, nhưng me cá»§a Nhược An viết thư báo sang cho con gái biết là gia đình Khiết đã chuyển và o sinh sống hẳn trong Nam, không trở vá» Huế nữa nên ba me Nhược An cÅ©ng không có địa chỉ cá»§a Khiết.
Rồi Nhược An gặp gỡ và yêu Chuẩn, má»™t ngưá»i cùng là m chung hãng vá»›i Nhược An, sau đó Nhược An nhanh chóng đám cưới và không lâu thì con gái Nhược Mi ra Ä‘á»i. Mấy năm kế tiếp, Chuẩn mắc phải má»™t căn bệnh nặng và mất Ä‘i, Nhược An đã phải vất vả cùng vá»›i con gái bước dần qua những tháng ngà y buồn bã, cứ thế bây giá» Nhược Mi đã tốt nghiệp đại há»c, đã có công việc phù hợp vá»›i sở thÃch . Quay vá» vá»›i cô đơn, và Nhược An giáºt mình khi đếm lại thá»i gian trôi qua cÅ©ng đã gần ba mươi năm ròng rã...
Khoảng ba tháng trước, và o tối thứ bảy, khi cô con gái duy nhất Nhược Mi tham dá»± đám cưới cá»§a ngưá»i bạn thân, Nhược An má»™t mình ở nhà đang xem cuốn phim yêu thÃch thì chuông Ä‘iện thoại bá»—ng reo lên, nhìn và o caller ID thấy dãy số lạ, Nhược An tiếp tục theo dõi tình tiết diá»…n biến cá»§a phim thì ba phút sau, chuông Ä‘iện thoại lại vang lên lần nữa. CÅ©ng vẫn số vừa rồi, chắc là ngưá»i gá»i cần lắm, Nhược An nhấc phone thì nghe má»™t giá»ng nói đà n ông vá»›i âm Huế pha nhẹ tiếng Nam rất lạ:
- Dạ chà o bà , xin cho há»i đây có phải là nhà cá»§a cô Nhược An không ạ?
- Tôi là Nhược An...
PhÃa bên kia lặng im giây lát rồi giá»ng nói lạ lại ngáºp ngừng vang lên:
- Không biết là ... Nhược An có còn nhá»› Khiết ở Huế ngà y xưa không váºy?
Nhược An ngạc nhiên quá đỗi, vá»›i tay tắt TV và nghe giá»ng mình hÆ¡i nghẹn:
- Ô, Khiết đó sao, bây giỠKhiết đang ở đâu?
- Ở gần Nhược An lắm, Santa Ana...
Nhược An há»i:
- Sao Khiết biết số cá»§a Nhược An để gá»i váºy?
- Trước khi đi Mỹ, Khiết vỠthăm Huế, có gặp ba me của Nhược An nên xin số để liên lạc. Khiết qua đây một mình do đứa con gái đi trước bảo lãnh mới hơn hai tuần nay thôi.
- Thế còn bà xã của Khiết đâu?
Giá»ng Khiết lạnh lẽo:
- Li dị lâu rồi Nhược An à , Khiết đang ở chung nhà với vợ chồng con gái và cháu ngoại.
- Xin lỗi đã đụng và o nỗi buồn của Khiết nhé.
- Không sao, Khiết đã quen, Nhược An đừng báºn tâm là m gì...
Khiết há»i Nhược An:
- Mấy mươi năm qua rồi, Ä‘á»i sống ở Mỹ báºn rá»™n quá, trước đây Khiết nhá»› Nhược An rất là hồn nhiên, không biết bây giá» Nhược An ra sao...
Nhược An cưá»i:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là có thay đổi rồi, Nhược An sẽ gởi hình hai mẹ con cho Khiết xem nhé.
- Nhưng Khiết không có xà i email gì hết vì hơi bất tiện...
- Váºy thì đà nh "chịu thua" thôi...
Thế là sau đó, cứ cách hai ba đêm, Khiết lại gá»i Nhược An để nói đủ thứ chuyện cá»§a gần ba mươi năm không gặp. Có khi, Khiết há»i:
- Nhược An còn nhá»› bà i thÆ¡ cá»§a Mưá»ng Mán không váºy?
- Vẫn còn nhớ rõ lắm, thơ của Khiết tặng Nhược An mà ...
Giá»ng Khiết ngáºm ngùi:
- Hồi đó, lúc Nhược An Ä‘i rồi, ở Hòa Khánh, Khiết cứ lẩm bẩm hoà i mấy câu như ngưá»i má»™ng du: "Nhưng đừng ngóng cổ trông Lúc ta ra Ä‘i nghe Huế Hãy gá»i tên ta những đêm mùa đông có trăng trên đưá»ng Huyá»n Trân Công Chúa Hãy gá»i tên ta trên cổ thà nh hoang vu..."
- Xin lỗi Khiết, Nhược An đâu có muốn...
- Không sao đâu, chuyện cũ rồi mà , vô tình nhắc lại thôi, hãy quên đi Nhược An!
Nhược An lại há»i:
- Khiết còn nhớ những sợi dây tơ hồng mùa thu ở Huế không?
- Nhớ lắm chứ! Nghe nói bây giỠkhông có nữa Nhược An ơi, chắc là địa cầu đang nóng dần lên, là m cho những sợi tơ hồng bị tan ra thà nh nước trước khi rơi xuống đất, tiếc quá hả Nhược An?
Giá»ng Nhược An đượm buồn:
- Tháºt là đáng tiếc! Váºy mà bao năm ở đây, Nhược An chỉ nhá»› má»—i mình những sợi dây tÆ¡...
Không lâu sau Khiết vui mừng gá»i báo cho Nhược An biết tin là mình đã có việc là m trong má»™t ngôi chợ Việt Nam gần nhà , do con gái Khiết đã xin cho ba mình. Nhược An nói:
- Bước đầu tạm thá»i như váºy Khiết à , từ từ rồi tÃnh tiếp nhé.
- Khiết rất muốn là m việc trong ngà nh giáo dục như ở Việt Nam ghê Nhược An Æ¡i, nhưng chắc là khó vì Khiết lá»›n tuổi rồi, chẳng biết há»c hà nh ra sao, bắt đầu từ đâu...
Nhược An khuyên:
- Cố gắng thì sẽ được đó Khiết. Má»™t thá»i gian nữa thì ghi danh Ä‘i há»c trở lại nghe. Chúc Khiết gặp nhiá»u may mắn.
Thấy mẹ rất vui khi đã liên lạc trở lại vá»›i ngưá»i bạn cÅ©, Nhược Mi nói:
- Sao mẹ không là m má»™t chuyến Ä‘i thăm chú ấy, dù sao hồi xưa, theo lá»i mẹ kể thì mẹ đã rá»i khá»i chú để ra Ä‘i trước mà mẹ?
Nhược An trả lá»i con gái mà như quyết định luôn cho mình:
- Thì xem như mẹ có lỗi với chú ấy, có thể mẹ sẽ đi thăm chú một lần đó con.
Cùng lúc có công việc là m là Khiết đã lấy được bằng lái xe, giá»ng Khiết rất hân hoan khi chia xẻ vá»›i Nhược An:
- Khi nà o Nhược An xuống đây chơi, là Khiết có thể là m tà i xế cho Nhược An được rồi.
Nhược An ná»a đùa ná»a tháºt:
- Tuần sau Nhược An xuống thăm Khiết được không hở?
Khiết hồi hộp:
- Tháºt sao?
- Khiết muốn Ä‘iá»u đó thà nh sá»± tháºt không?
- Muốn lắm!
Nhược An nói chắc chắn:
- Váºy thì weekend tá»›i đây Nhược An sẽ xuống Santa Ana bằng xe đò Hoà ng, Khiết đến đón Nhược An nhé, OK?
Khiết rất vui mừng khi biết Nhược An sẽ thực hiện một chuyến thăm mình. Sau đó Nhược An và o book khách sạn gần nơi Khiết cư ngụ, để dễ dà ng cho Khiết trong việc đưa đón Nhược An trong mấy ngà y lưu lại.
Chuyến xe đến nÆ¡i khá đúng giá», thá»i tiết ở đây mát mẻ dá»… chịu. Nhược An cởi áo khoác vắt lên tay, bước ra cá»a, chưa kịp tìm Khiết thì đã thấy má»™t ngưá»i đà n ông bước tá»›i cạnh mình, trong chiếc áo mà u sắc đúng như Khiết mô tả trong Ä‘iện thoại lúc ban sáng vá»›i Nhược An. Rồi tiếng Khiết quen thuá»™c vang lên:
- Có phải Nhược An không váºy? Khiết đây nè!
Nhược An chỉ kịp chà o "Hello" vá»›i Khiết và sững ngưá»i lại vì bất ngá». Khiết đó sao? Trước mắt Nhược An, tháºt rõ rà ng, hình dáng má»™t ngưá»i đà n ông khắc khổ vá»›i là n da Ä‘en sạm, và áo quần lôi thôi, cÅ© kỹ. Khiết dáng dấp thư sinh cá»§a Nhược An gần ba mươi năm sau là như váºy ư? Khiết nói tiếp, chẳng biết có nháºn ra được cảm xúc bà ng hoà ng cá»§a Nhược An hay không:
- Bây giá» Khiết má»i Nhược An đến tiệm ăn Huế nghe. Cô chá»§ nhà hà ng là má»™t nữ nhạc sÄ© nổi tiếng, chắc Nhược An cÅ©ng đã biết rồi. Thưởng thức đồ ăn ở đây để nhá»› vá» bánh bèo Ngá»± Bình cá»§a mình năm xưa nhé Nhược An!
Bần thần như ngưá»i Ä‘i trong má»™ng, Nhược An để mặc Khiết láºp cáºp xếp chiếc vali cá»§a mình và o hà ng ghế sau xe. Chỉ má»™t việc nhá» nà y thôi mà cÅ©ng là m Khiết thở mạnh như muốn hụt hÆ¡i! Nhược An yên lặng bước lên xe, trái ngược hẳn vá»›i tâm trạng nôn nao vì sẽ gặp được Khiết qua bao năm cá»§a mấy ngà y trước.
Khiết có lối lái xe cẩn tháºn quá đáng cá»§a má»™t ngưá»i lá»›n tuổi má»›i có bằng. Chiếc xe chầm cháºm chạy qua những dãy phố sầm uất cá»§a ngưá»i Việt. Nhược An bá»—ng thấy chán nản khi nghe Khiết nói:
- Phụ nữ ở Mỹ được rất nhiá»u ưu đãi phải không Nhược An? Khiết thấy gần ba mươi năm rồi mà Nhược An chỉ lá»›n hÆ¡n hồi xưa chút đỉnh, và thá»i gian dà i trôi qua là để hoà n chỉnh thêm những nét vốn có thôi.
Nhược An rất thá»i trang, xinh đẹp và trẻ trung!
Khoảng lặng và i giây rồi Nhược An gượng cưá»i:
- Cám ơn Khiết.
Khiết nói:
- Khiết rất thÃch nhạc phẩm Hai mươi năm gặp lại, hay lắm, để Khiết mở máy cho Nhược An nghe.
Tiếng hát vang lên nhè nhẹ, như kể lể tâm sá»± nhưng Nhược An rất muốn nói vá»›i Khiết là Nhược An không muốn nghe nữa, nhất là trong hoà n cảnh nà y. Nhưng Nhược An loay hoay mãi, chẳng biết mở lá»i là m sao vì thấy Khiết quá vui mừng trong ngà y gặp lại mình. Nhược An thấy không nỡ nà o, và Nhược An đà nh bước và o tiệm ăn vá»›i Khiết.
Rất ân cần, Khiết há»i:
- Nhược An muốn ăn gì để Khiết gá»i?
- Tùy Khiết chá»n, sao cÅ©ng được mà .
Trong lúc đợi thức ăn, Nhược An nhìn mông lung ra bên ngoà i, để mặc Khiết vá»›i giá»ng hồi tưởng vá» những chuyến Ä‘i chÆ¡i đã chìm và o nÆ¡i đâu từ thuở xa lắc xa lÆ¡, Nhược An nghe mà tưởng chừng như má»™t ngưá»i nà o đó đã cùng trải qua vá»›i Khiết, chứ không phải chÃnh mình...
Bất chợt, hình như Khiết nháºn ra vẻ lãnh đạm, hững há» nÆ¡i Nhược An nên tiếng Khiết cất lên như phân trần:
- Vừa là m xong công việc, từ chợ Khiết vội chạy ra đón Nhược An nên hơi vội và ng...
Nhược An nghe mình trả lá»i Khiết như nói và o cõi xa xăm:
- Có hỠgì đâu, không có gì mà ...
Dẫu đã biết rằng, thá»i gian âm thầm Ä‘i qua trên Ä‘á»i má»—i ngưá»i Ä‘á»u có để lại những dấu chân tà n nhẫn, nhưng Nhược An bị bất ngá» quá, không thể nà o chống đỡ...Cả cái ý định kết hợp lâu dà i vá»›i Khiết, nếu có, thì cÅ©ng không còn, cÅ©ng đã tiêu tan...
GiỠđây, ngồi đối diện vá»›i Khiết, nhìn Khiết nói cưá»i, cảm giác thất vá»ng nÆ¡i Nhược An trà n trá» quá đỗi, trước mắt Nhược An là Khiết, má»™t ngưá»i đà n ông gầy ốm, vẻ già nua thảm hại không cần che dấu, hiện ra rõ rà ng, trong ánh nắng chiá»u rất nhạt mà u cá»§a mùa thu Cali. Cái vẻ thảm hại đó tháºt khác biệt vá»›i hình ảnh mà Nhược An đã ghi dấu rất ấn tượng bấy lâu trong tâm khảm mình. Tiếng hát Ngá»c Lan đâu đây loáng thoáng vá»ng vá»:
"Bao nhiêu năm gặp lại
Nụ cưá»i héo trên môi
Bao nhiêu năm tình cạn
Tìm nhau đã mòn hơi
Bao nhiêu năm một lần
Mình nhìn nhau chới với, anh ơi ..."
Nhược An ngáºm ngùi, những sợi tÆ¡ hồng thần thoại giăng giăng trên hà ng chè tà u năm nà o cá»§a Nhược An, bây giỠđã tan chảy thà nh bá»t nước, biến mất mù khÆ¡i, không tìm thấy bóng...
Nếu mà , Nhược An không có chuyến Ä‘i nà y, thì những sợi tÆ¡ hồng xa xưa, chắc chắn vẫn còn nguyên vẹn vẻ óng ánh, diệu kỳ cá»§a mối tình thÆ¡ trẻ huyá»n ảo. Nếu mà ...Nếu mà ...
Ôi, thá»i gian, đã trôi Ä‘i hÆ¡n mấy mươi năm!
Và Nhược An biết, ngà y mai, thứ bảy, bằng má»i cách, Nhược An sẽ trở vá» lại nhà , trên chuyến xe sá»›m nhất.
Tammy Tran
11/2012
|
|