ThieuNu HS SaoMai

Ngày tham gia: 02 4 2011 Số bài: 601
|
Gửi: Năm 4 04, 2013 8:32 pm Tiêu đề: Những bà i viết cá»§a Trịnh Công SÆ¡n vá» Tình yï |
|
|
Những bà i viết của Trịnh Công Sơn vỠtình yêu
"Tôi là kẻ vô đạo trong tình yêu
những khi tôi giáºn há»n cuá»™c Ä‘á»i.
Khi cuá»™c Ä‘á»i yêu tôi,
tôi sẽ là tÃn đồ cá»§a tình yêu. "
CUỘC Sá»NG KHÔNG THỂ THIẾU TÃŒNH YÊU
Ngưá»i ta nói trên trái đất không có gì ở ngoà i qui luáºt cả. Nhưng tình yêu hình như cÅ©ng có lúc là má»™t ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con ngưá»i nhưng cÅ©ng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những ngưá»i quá lạc quan khi nói vá» tình yêu bằng thể khẳng định. Ngưá»i ta có thể tin rằng mình được yêu và cÅ©ng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.
Tôi không thể nói vá» má»™t vấn đỠmà chÃnh bản thân mình cÅ©ng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ tháºt sá»± là hoà n toà n không thể hiểu. Nếu có ngưá»i nà o đó thách thức tôi má»™t trò chÆ¡i nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tá»± xưng mình am tưá»ng hết ná»™i dung phong phú và quá phức tạp cá»§a tình yêu.
Có ngưá»i yêu thì hạnh phúc; có ngưá»i yêu thì Ä‘au khổ. Nhưng dù Ä‘au khổ hay hạnh phúc thì con ngưá»i vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con ngưá»i không thể sống mà không yêu. Hà ng nghìn năm nay con ngưá»i đã sống và đã yêu - yêu tháºt lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất tháºt trong Ä‘á»i. Sá»± giả trá đó lúc biết được thì là m khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Ngưá»i giả, ngưá»i tháºt nhìn nhau lúc bấy giá» ngỡ ngà ng không biết thế nà o nói được. Ngưá»i tháºt thì nằm bệnh, ngưá»i giả thì nói, cưá»i huyên thuyên. Ãá»i sống vốn không bất công. Ngưá»i giả trong tình yêu thế nà o cÅ©ng thiệt. Ngưá»i tháºt thế nà o cÅ©ng được Ä‘á»n bù.
Tình yêu thá»i nà o cÅ©ng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con ngưá»i không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu là m gì. Có ngưá»i đã nói như váºy.
Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt cá»§a tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng má»™t ý nghÄ©a bá»n vững: "Cuá»™c sống không thể thiếu tình yêu".
Diễm của những ngà y xưa
Thuở ấy, có má»™t ngưá»i con gái rất mong manh, Ä‘i qua những hà ng cây Long não lá li ti xanh mướt để đến trưá»ng.
Nhiá»u ngà y, nhiá»u tháng cá»§a thuở ấy, ngưá»i con gái vẫn Ä‘i qua dưới những vòm cây long não.
Có rất nhiá»u mùa nắng và mùa mưa cÅ©ng theo qua. Những ngà y nắng ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế, ngưá»i con gái Ä‘i qua nhoà nhạt trong mưa giữa hai hà ng cây long não mù mịt.
Nhà cô ấy ở bên kia sông, má»—i ngà y phải băng qua má»™t cây cầu rồi má»›i gặp hà ng long não để đến trưá»ng.
Từ ban công nhà tôi nhìn xuống, cái bóng ấy Ä‘i Ä‘i vá» vá» má»—i ngà y bốn báºn. Thá»i buổi ấy những ngưá»i con gái Huế chưa há» dùng đến những phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giá». Trừ những ngưá»i Ä‘i quá xa phải Ä‘i xe đạp, còn lại Ä‘a số cứ cháºm rãi đến trưá»ng bằng những bước Ä‘i thong thả hoà ng cung. Äi để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm trong lòng mình là má»™t nhan sắc. Nhan sắc cho má»™t ngưá»i hay cho nhiá»u ngưá»i thì quan trá»ng gì đâu. Những bước chân ấy từ má»i phÃa Ä‘i vá» những ngôi trưá»ng vá»›i những cái tên quen thuá»™c, đôi khi còn quá cÅ© kỹ. Äi để được những con mắt chung quanh nhìn ngắm nhưng đồng thá»i cÅ©ng tá»± mình có thá»i giá» ngắm nhìn trá»i đất, sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long não, bà ng, phượng Ä‘á», mù u và má»™t dòng sông Hương chảy quanh thà nh phố đã phả và o tâm hồn thá»i con gái má»™t lá»›p sương khói lãng mạn, thanh khiết. Huế nhá» váºy, không bao giá» cạn nguồn thi hứng. Thà nh cổ, lăng tẩm, Ä‘á»n đà i khiến con ngưá»i dá»… có má»™t phần nà o hoà i niệm vá» quá khứ hÆ¡n và má»™t phần nà o cÅ©ng giúp cho con ngưá»i được cứu rá»—i ra khá»i vòng tục luỵ. Và từ đó, Huế đã hình thà nh má»™t không gian riêng. Nó không cám dá»— như cõi phồn hoa đô há»™i nhưng nó là mạch nguồn gợi cảm nhẹ nhà ng riêng. Từ đó con ngưá»i bá»—ng đâm ra mÆ¡ má»™ng và mÆ¡ ước những cõi trá»i gần như không có thá»±c.
Nhưng sá»± tháºt và mÆ¡ là gì? Tháºt ra nói cho cùng cái nà y chỉ là ảo ảnh cá»§a Ä‘iá»u kia. Và vá»›i những ảo ảnh đó đã có má»™t thá»i khá dà i lâu những con ngưá»i lá»›n lên trong thà nh phố nhá» nhắn đã dệt gấm, thêu hoa những giấc mÆ¡ giấc má»™ng cá»§a mình.
Äó cÅ©ng là thá»i gian má»—i sáng tinh mÆ¡, má»—i chiá»u, má»—i tối, khi tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, truyá»n Ä‘i trên dòng sông để đến vá»›i những giấc má»™ng cá»§a mình.
Thá»i gian trôi Ä‘i ở đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ con ngưá»i không còn cảm giác vá» thá»i gian. Má»™t thứ thá»i gian không mà u sắc, không bóng hình, chỉ có cái chết cá»§a những ngưá»i già và o mùa đông quá rét má»›i là m sá»±c tỉnh và bá»—ng chốc nháºn ra tiếng nói thì thầm cá»§a lăng miếu, bia má»™ cá»§a những vùng núi đá chung quanh.
Trong không gian tÄ©nh mịch và mÆ¡ mà ng đó, thêm chìm đắm và o má»™t khà háºu loáng thoáng liêu trai, ngưá»i con gái vẫn Ä‘i qua Ä‘á»u đặn má»—i ngà y dưới hai hà ng cây long não để đến trưá»ng. Äi đến trưá»ng mà đôi lúc dưá»ng như đến má»™t nÆ¡i vô định. Äịnh hướng mà không định hướng bởi vì những bước chân ngà y nà o ấy dưá»ng như Ä‘ang phiêu bồng trên má»™t đám mây hoan lạc cá»§a giấc mÆ¡.
Ngưá»i con gái ấy đã Ä‘i qua má»™t cây cầu bắc qua má»™t dòng sông, qua những hà ng cây long não, qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt để cuối cùng đến má»™t nÆ¡i hò hẹn.
Hò hẹn nhưng không hứa hẹn má»™t Ä‘iá»u gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là má»™t Ä‘iá»u hoang đưá»ng - giấc mÆ¡ liêu trai ngà y nà o sẽ không có thá»±c và sẽ biến mất Ä‘i.
Ngưá»i con gái Ä‘i qua những hà ng cây long não bây giỠđã ở má»™t nÆ¡i rất xa, đã có má»™t Ä‘á»i sống khác. Tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Kỉ niệm nà o cÅ©ng đáng nhá»› nhưng vẫn phải quên. Ngưá»i con gái ấy là Diá»…m cá»§a những ngà y xưa.
CHỢT TÔI THẤY THIÊN THU LÀ MỘT ÄÆ¯á»œNG KHÔNG BẾN BỜ
Trịnh Công Sơn
Những con đưá»ng trăng tròn là những con đưá»ng trăng khuyết. Vẫn là những con đưá»ng cÅ© en Ä‘i qua và tôi Ä‘i qua. Thế rồi, có những lúc tôi Ä‘i qua những con đưá»ng mù mịt không trăng. Những tro tà n quá khứ bá»—ng dáºy lên má»™t cÆ¡n lốc cuốn tôi vá» vá»›i những con đưá»ng ma quái ảo ảnh cháºp chá»n.
Cái cháºp chá»n cá»§a má»™t thân thể phiá»n não không biết mai nay mốt ná» ra sao, cứ thắc thá»m muốn gởi gắm và o cuá»™c Ä‘á»i má»™t linh hồn phiêu lạc. Tôi phiêu lạc bao nhiêu năm rồi trên má»™t dòng Ä‘á»i không bá» bến. Có khi tưởng bá» là bến. Có khi tưởng bến là bá». Cái tạm và cái thưá»ng hằng lắm khi là má»™t. Thế mà cứ lại là khác nhau. Cái bá» má»ng manh khoảnh khắc ra Ä‘i. Cái bến nhiá»u khi bá»n bá»n ở lại. Bá» mở ra những bến. Có dâu bể cho bá». Nên định mệnh bá» thưá»ng trói buá»™c thân pháºn bến.
Tôi là bỠem ra đi. Em là bến tôi ghé lại
Con đò ghé qua bá» nà y bá» ná», nhưng sẽ Ä‘áºu lại ở má»™t bến kia.
Mùa xuân là bá» hay bến? than ôi, mùa xuân chỉ là bá». Ai ai trong Ä‘á»i nà y cÅ©ng có lần ghé qua cái bến tạm mùa xuân. Cái bá» bến mùa xuân nháºp nhằng những dặm trưá»ng láºn Ä‘áºn. Thoắt nhiên bến xuân chỉ còn lại là bá». Cái biến Ä‘i qua, rồi cái bỠở lại. Cái bến hiu hắt cá»§a má»™t thuở tưởng rằng thá»i hoà ng kim bến sẽ mãi mãi không bao giá» là bá». Thế rồi tuổi Ä‘á»i ngưá»i ngưá»i -đến đến – Ä‘i Ä‘i cứ má»™ng vá», hoang tưởng hão huyá»n má»™t thứ bá» bá» - bến bến, không biết nÆ¡i nà o để neo lại má»™t thân thể phiêu bồng.
Có thể bến cho em và bá» cho tôi. Tôi cứ mãi Ä‘i và em ở lại. Cái thân pháºn thuyá»n quyên ấy đừng là m Ä‘au xót Ä‘á»i. Cuối cùng, trong cõi mông lung má» mỠảo ảo, em vẫn chÃnh là cái bến hư ảo má»™t cách vẹn toà n mà tôi có lúc má»i mệt sẽ tìm vá» nương tá»±a.
“ Ru Ä‘á»i Ä‘i nhé cho ta nương nhá» lúc thở thanâ€â€¦
Cái bá» ru lá»i hiu quạnh lau lách. Cái bến ru cháºp chá»n má»™t đốm lá»a chiá»u…
Trong má»™t giấc ngá»§ bồng bá»nh không giá» giấc cá»§a mùa xuân, tôi thảng thối thấy bá» bến bá»—ng rã tan thà nh những cánh bèo mông lung vô định. Em tôi không bến và tôi không bá». Em trôi Ä‘i và tôi cÅ©ng trôi Ä‘i. Em và tôi cÅ©ng là bến. Em và tôi cÅ©ng là bá». Chúng ta tan biến và o nhau thà nh má»™t khối bến bá» không còn chia lìa nữa. Trong em không còn trà nhá»› vá» bến. Trong tôi cÅ©ng mất hết những ký ức vá» bá». Bến ở đâu và bỠở đâu?
1-2-1994
Tình yêu và tiếng hát
Tình yêu cho phép những ca khúc ra Ä‘á»i. Ná»—i Ä‘au và niá»m hân hoan là m thà nh bà o thai sinh nở ra âm nhạc. Âm nhạc như thế là tình yêu, là trong bản thân nó hà m chứa 1 cõi nhân sinh bá» bá»™n những khổ Ä‘au và hoan lạc. Không có bất hạnh và nụ cưá»i có lẽ âm nhạc cÅ©ng không thể có duyên ra Ä‘á»i.
Có ngưá»i Ä‘i đến vá»›i cuá»™c Ä‘á»i và ngẫm nghÄ©: nếu Ä‘á»i sống vắng bóng âm nhạc và tiếng hát thì ta sẽ như thế nà o đây? Ở đâu có con ngưá»i , ở đó có tiếng hát. Trên mặt đất , trần gian nà y tiếng hát nhắc nhở ta 1 Ä‘iá»u giản dị: tôi hát là tôi hiện hữu. Tôi tồn tại có nghÄ©a là tôi sẽ mất Ä‘i. Tôi mất Ä‘i, má»i ngưá»i cÅ©ng sẽ mất Ä‘i, nhưng tiếng hát còn ở lại. Ở lại như chiến tÃch vừa buồn bã vừa huy hoà ng cá»§a 1 cõi Ä‘á»i.
Tiếng hát thưá»ng là m nhá»› nhung con ngưá»i. Nhá»› má»™t con ngưá»i là nhá»› cả má»™t trần gian. Cái thân thể mÄ© miá»u cá»§a trần gian nà y nỠđã từng vạch ra những lối Ä‘i mỠảo, hoang đưá»ng trong bể dâu cá»§a cuá»™c sống. Thân thể ấy bá»—ng tá»± thân đã biến thà nh thánh địa cho cuá»™c chiêm ngưỡng tình yêu. Âm nhạc và tiếng hát ra Ä‘á»i để ca tụng má»™t gót chân, má»™t bà n tay, những môi, mắt, má, và đôi khi má»™t mái tóc trầm hương và sau đó là nụ cưá»i, nước mắt cá»§a má»™t Ä‘á»i ngưá»i.
Tiếng hát là con đẻ cá»§a thân xác. Từ thân xác bay lên những giai Ä‘iệu và lá»i ca. ca hát là để nhá»› nhau và đôi lúc, để an á»§i mình. An á»§i má»™t cái gì còn ở lại và than thở má»™t Ä‘iá»u gì đã ra Ä‘i.
Tất cả má»i Ä‘iá»u sẽ qua Ä‘i, sẽ biến mất, nhưng tiếng hát, câu ca, má»™t khi đã được khai sinh vá»›i ngà y thôi nôi huy hoà ng cá»§a nó thì sẽ ở lại vá»›i Ä‘á»i mãi mãi. Äó là má»™t cuá»™c rong chÆ¡i ngáºm ngùi cá»§a hữu hạn muốn chá»™p bắt cái vô hạn là m món quà thế chấp cho Ä‘á»i mình.
Äà nh váºy vá»›i tình yêu
Cho đến cuối thế ká»· nà y, khi mà những khám phá khoa há»c đã bóc trần má»i lá»›p vá» huyá»…n hoặc cá»§a thế giá»›i quanh ta thì con ngưá»i vẫn tiếp tục hồn nhiên chất vấn mình và chất vấn nhau: Tình yêu là gì? Tình yêu có tháºt hay không ?
Bao nhiêu thế ká»· qua Ä‘i và tình yêu cÅ©ng thay hình đổi dạng. Äắm chìm và o những cuá»™c vong thân ngoạn mục, tình yêu đã hoá thân và theo từng thá»i kỳ, mang những khuôn mặt khác.
Tình yêu cuối thế ká»· nà y không còn má»™ng mị nữa. Những giấc mÆ¡ hão huyá»n đã ra Ä‘i. Con ngưá»i đến vá»›i tình yêu bằng má»™t ngôn ngữ khác. Có má»™t thứ hình bóng cá»§a má»™ng du len lá»i và o giữa cái Ä‘iá»u mà ngưá»i ta gá»i là tình yêu. Và cứ thế ngưá»i ta lao và o cái Ä‘iá»u "tưởng như" ấy má»™t cách đồng bóng và đánh mất dần cái hồn phách thÆ¡ mông cá»§a những ngà y đã xa xưa.
Äừng bao giá» nói má»™t lá»i có tÃnh cách khẳng định vá» tình yêu. Má»›i ngà y hôm qua là như thế hôm nay đã khác rồi. Tình yêu tưởng vÄ©nh viá»…n ra Ä‘i mà không ra Ä‘i. Tình yêu vá» như ở lại mà không ở lại. Kể lại má»™t chuyện tình thưá»ng khi là kể lại má»™t cái gì đã mất. Nhưng cÅ©ng không hiếm những trái tim lạc hướng bá»—ng má»™t hôm lại ngoạn mục quay vá». Không thể nói nhiá»u vá» tình yêu mà không mắc lá»—i lầm. Cứ để nó yên ở má»™t vị trà nà o đó và nhìn ngắm, quan sát hoặc chỠđợi. Tình yêu là bất khả tư nghì.
Không ai Ä‘iên gì mà tá»± xưng mình là kẻ biết rõ vá» tình yêu nhất. Äau khổ cả trăm lần vẫn cứ là má»™t đứa trẻ thÆ¡ trong tình yêu. Tình yêu có lẽ là lá»i nói dối uyên thâm nhất cá»§a trái tim. Má»™t trái tim kim cương không tì vết, không thách thức nhưng ngạo nghá»… và thÃch đùa. Má»™t thứ đùa cợt là m bằng bi hà i kịch và trên sân khấu cá»§a cuôc hà nh trình đã là m nổ tung ra những cÆ¡n thịnh ná»™ cá»§a núi lá»a hoặc cá»§a những mùa băng rã tuyết tan.
Dù thế nà o cũng đừng phỉ báng tình yêu bởi nghĩ cho cùng nó vẫn là nguồn an ủi duy nhất. Nó là trò chơi dối trá cần thiết và qua nó chỉ có con ngưòi mới hiểu được thế nà o là đau khổ để rồi có lúc phải thốt lên: Tôi buồn quá....
Tình yêu là không khoan nhượng. Cái khÃa cạnh ác độc cá»§a tình yêu không ai có thể Ä‘o lưá»ng được. Khi cần dáºp chết má»™t cuá»™c tình nó sẽ không cần biết nương tay. Nó lạnh lùng thản nhiên trước cÆ¡n hấp hối cá»§a "con bệnh tình". Vì thế xin các hoà ng tá», quà công nương hãy biết ká»m giữ mình khi đứng bên mép bá» hiu hắt và luôn luôn chuẩn bị sẵn cho mình má»™t bà i kinh thiá»n định để giữ được cõi lòng bình an, tÄ©nh lặng. Má»i cÆ¡n bão sẽ qua Ä‘i và trên các bá» bãi, biển đã để lại bao nhiêu là sinh váºt biển cho má»™t bữa tiệc dù muá»™n mà ng, phù du, nhưng cÅ©ng đủ để là m hồi sinh má»™t ná»—i khát sống và xoá Ä‘i những thương tÃch tuồng như không đáng có.
Tình yêu không có thắng bại. Ở đây không phải đấu trưá»ng mặc dù vẫn có những vết thương. Tháºm chà đôi khi còn mang đến những cái chết, những cái chết không báo trước nhưng cÅ©ng nhuốm đầy đủ mà u sắc tai ương, cá»§a má»™t kiếp nạn. Những cái chết như thế không còn má»›i mẻ gì nữa, chỉ đủ gây ngạc nhiên thoáng qua để có dịp nhắc nhở lại má»™t thá»i kỳ và ng son cá»§a triá»u đại lãng mạn. Thế nhưng ở đâu đó trên các vỉa hè trong lòng các đô thị, nhất là dưới ánh đèn má» tỠở các ngoại ô, tiếng xì xà o vẫn cứ vang lên như má»™t ngá»n gió xót thương qua các Ä‘á»n thá» cá»§a ảo giác. Äó cÅ©ng là lá»i tôn vinh phù phiếm nhằm là m thăng hoa tình yêu hầu khôi phục lại má»™t thứ lòng tin đã bị đánh mất.
Nếu có dịp chạm và o tình yêu thì hãy thá» mượn má»™t cá»— xe chở lòng bất kÃnh đến trước. Có thể không hẳn là lòng bất kÃnh mà má»™t cái gì đó gần vá»›i sá»± thá» Æ¡, lãnh đạm hoặc má»™t phương cách lịch sá»± bóng bẩy phưá»ng tuồng. Äó là lá chắn cần thiết, má»™t thứ bùa há»™ mạng để chống đỡ những mÅ©i dao vô đạo có thể gây thương tÃch bất ngá» trên lòng tá»± trá»ng.
Tình yêu hình như không di chuyển trên má»™t mặt phẳng. Nó thưá»ng dẫn ngưá»i trong cuá»™c Ä‘i qua những nÆ¡i chốn không há» dá»± phòng trước. Thế rồi má»™t hôm bá»—ng dưng má»i chuyện cứ lệch lạc hẳn Ä‘i và ngưá»i trong cuá»™c thấy mình không còn là mình nữa. Như trong mùa biển động, những con sóng dữ tha hồ nhảy múa và nó rút dần tinh lá»±c cá»§a con ngưá»i.
Có những kẻ thấy được thiên đưá»ng. Có những kẻ thấy được địa ngục. Và có không Ãt những kẻ bị chá»c mù đôi mắt khi Ä‘i qua tình yêu. Những giấc mÆ¡ hồng, những ác má»™ng Ä‘en. Äôi khi có những cái bóng vô hồn ngoan ngoãn tá»›i lui trong không gian vô hình cá»§a những câu thần chú. Khi nhóm lá»a đốt lòng mình trên những mê hoặccá»§a lá»i thá» nguyá»n thì lúc ấy chỉ còn âm binh nói chuyện vá»›i âm binh. Giấy và ng bạc bay lả tả phá»§ hết con đưá»ng tỉnh thức để mở ra má»™t cõi Ä‘á»i son phấn ngà o ngạt hương hoa mÆ¡ mÆ¡, tỉnh tỉnh, muá»™i muá»™i, mê mê nhưng đầy má»™t thứ lạc thú riêng tư, má»™t cõi trá»i bay bổng.
Chấp nháºn tình yêu là chấp nháºn má»™t thứ có có, không không, đùa đùa, tháºt tháºt. Nó vô hình tướng nhưng là m rã tan hồn phách. Không có nó thì Ä‘á»i sống không biết sẽ tẻ nhạt đến dưá»ng nà o. Thôi thì đà nh có nó váºy.
Xuân ''98
|
|
Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Năm 4 04, 2013 10:32 pm Tiêu đề: |
|
|
Xin được hân hạnh giới thiệu một trong những loạt bà i "viết vỠTCS..." mà chúng tôi đã sưu tầm được, bà i viết của tác giả Cao Huy Thuần...
__________________________
Buồn Bã Với Những Môi Hôn
- Cao Huy Thuần
Tất cả bà i nhạc cá»§a Trịnh Công SÆ¡n Ä‘á»u ngắn hoặc rất ngắn. Riêng má»™t bà i duy nhất mang dáng dấp má»™t trưá»ng ca : bà i Äoá Hoa Vô Thưá»ng. Vá»›i nhạc dạo đệm trước má»—i Ä‘oản khúc, bà i hát kể má»™t tình sá» triết lý qua cách hiểu cá»§a Trịnh Công SÆ¡n vá» chữ " ái " và chữ " tâm ".
Äây không phải là lần đầu vô thưá»ng Ä‘i và o lá»i ca cá»§a Trịnh Công SÆ¡n. Vô thưá»ng bà ng bạc trong nhạc Trịnh Công SÆ¡n từ thuở đầu, nhưng không mấy ai để ý. Lá»i ca cá»§a anh hay quá, thÆ¡ quá, hát lên nghe đã bâng khuâng rồi, đâu cần hiểu ý nghÄ©a, chỉ mang máng thấy lá»i thÆ¡ có má»™t chiá»u sâu triết lý thiếu vắng hẳn trong nhạc Việt Nam. Có lẽ chÃnh tác giả cÅ©ng chưa ý thức được rõ rà ng Ä‘iá»u mình cảm nháºn, và chÃnh nhá» thế mà tÃnh cách mông lung cá»§a lá»i ca là m rung động lòng ngưá»i, khác vá»›i lá»i văn sáng sá»§a. Vá»›i Äóa Hoa Vô Thưá»ng, Trịnh Công SÆ¡n nhạc hoá lý thuyết và lý thuyết hoá nhạc. Anh còn chua thêm giải thÃch ở má»—i chuyển mạch để ý cá»§a nhạc được hiểu rõ hÆ¡n. Äoạn thứ nhất là đi tìm tình, nhịp thong dong. Äoạn thứ hai là gặp tình, đưa tình vá», nhịp há»›n hở, mùa xuân trên những mái nhà , có con chim hót tên là ái ân. Äoạn thứ ba là bốn mùa yêu nhau trong lẽ vô thưá»ng cá»§a trá»i đất. Sau đó, nhạc bắt đầu hiu hắt, má»™t thá»i yêu dấu đã qua, ôi áo xưa em là má»™t chút mây phù du. Rồi nhạc mạnh và êm dịu lại để Ä‘i và o Ä‘oạn kết : từ đó ta là đêm nở Ä‘oá hoa vô thưá»ng. Tại sao nhạc êm dịu lại ? Anh giải thÃch : tình do tâm ta mà sinh, có khi tình mất mà tâm còn động vá»ng, đến lúc tâm bình an thì tình kia cÅ©ng Ä‘oạn ná»—i.
Chữ " ái ", đó là chá»— mà ai cÅ©ng thấy nÆ¡i Trịnh Công SÆ¡n, chiếc nôi trong đó chúng ta nằm nghe anh ru từ mấy chục năm nay. Chữ " tâm " là cánh cá»a má»›i mở ra trước Trịnh Công SÆ¡n, nÆ¡i anh có cảm tưởng Ä‘ang đến, kết thúc má»™t Ä‘á»i rong chÆ¡i. Từ " ái " đến " tâm ", Äóa Hoa Vô Thưá»ng trình bà y má»™t quá trình chuyển hoá trong đó chuyện Ä‘á»i cÅ©ng như chuyện tình diá»…n biến dưới hình thức đối nghịch cá»§a từng đôi, từng cặp như tôi vá»›i em : tìm/gặp, gặp/mất, mất/còn, có/không. Vô thưá»ng, trong Trịnh Công SÆ¡n, không có gì khác hÆ¡n là cái có Ä‘i và o cái không. Có thể ý tưởng vá» quá trình đối nghịch đó đã nằm trong vô thức cá»§a Trịnh Công SÆ¡n từ trẻ. Hát lại Trịnh Công SÆ¡n từ khi anh mất, trá»±c nháºn cá»§a tôi chợt bắt gặp vô thức cá»§a anh. Tôi sẽ nói ở đây những đối nghịch đó mà tôi nghÄ© luôn luôn là nét chÃnh trong nhạc Trịnh Công SÆ¡n. Tôi sẽ trÃch khá nhiá»u và dụ, nhưng tôi phải tá»± kiá»m chế tôi, nếu không thì hát hoà i không dứt.
Tôi muốn bắt đầu bằng má»™t đối nghịch trong cách vẽ tranh cá»§a Trịnh Công SÆ¡n. Chẳng tại sao cả. Chỉ vì nói đến nhạc Trịnh Công SÆ¡n mà bắt đầu bằng triết lý chắc là không ổn, vì anh là thi sÄ©. Phải bắt đầu bằng ngưá»i đẹp, ngưá»i đẹp nhất trong tất cả những ngưá»i đẹp nhất từ hai trăm năm nay : Thúy Kiá»u.
Gió sẽ mừng vì tóc em bay
Cho mây há»n ngá»§ quên trên vai
Tại sao gió sẽ mừng ? Vì tóc em là gió. Gió đùa vá»›i gió, là m sao gió không vui ? Tại sao mây lại há»n ? Vì tóc em là mây.Mây thua nước tóc, là m sao mây không dá»—i ? Em là giai nhân toà n bÃch. Thế nhưng má»™t nhan sắc toà n bÃch không là m Trịnh Công SÆ¡n rung động. Giữa toà n bÃch, anh chấm má»™t nét há»ng, và chÃnh nét há»ng đó là cái duyên là m say lòng ngưá»i.
Cho mây há»n ngá»§ quên trên vai
Vai em gầy guá»™c nhá»
Như cánh vạc vỠchốn xa xôi
Tất cả những ngưá»i đẹp cá»§a Trịnh Công SÆ¡n Ä‘á»u có vai gầy. Vai gầy, có thể đẹp. Nhưng gầy guá»™c thì nhất quyết là há»ng. Thì thiếu da thÆ¡m quả ngá»t mùa xuân. Váºy mà khi thả giá»ng trầm xuống chữ guá»™c, tôi tưởng như nghe có cánh con vạc bất chợt vá»— nước bay và o đêm thâu. Äêm vắng sâu hÆ¡n và Thúy Kiá»u đẹp hÆ¡n.
Äối nghịch là nét nhạc riêng cá»§a Trịnh Công SÆ¡n. Anh nói má»™t Ä‘iá»u rồi anh nói Ä‘iá»u trái lại. Như nét há»ng nằm giữa toà n bÃch. Bà i hát nà y cá»§a anh đối nghịch vá»›i bà i hát kia, lá»i má»™t đối nghịch vá»›i lá»i hai, câu sau nghịch vá»›i câu trước, tháºm chà hai hình ảnh nghịch nhau trong cùng má»™t câu, trong vòng đôi ba chữ.
Tôi lấy và dụ Trịnh Công SÆ¡n hát cô đơn. Anh là ngưá»i cô đơn cùng cá»±c :
Trá»i cao đất rá»™ng má»™t mình tôi Ä‘i
Một mình tôi đi
Äá»i như vô táºn má»™t mình tôi vá»
Với tôi.
Anh cô đơn vá»›i. Chữ vá»›i là m tôi rá»n rợn. Như câu sau nà y :
Một ngà y thấy bóng em qua nơi nà y / một lần với bóng tôi
Một ngà y đã có em xa nơi nà y / một ngà y với vắng tôi
Với vắng tôi. Em chỉ với khi nà o không có tôi. Em cộng với con dấu trừ. Cho nên chúng ta chỉ có cái bóng của nhau.
Trịnh Công SÆ¡n hát cô đơn thảm sầu như váºy, nhưng hát đôi lứa cÅ©ng nồng nhiệt vá»i vợi. Anh cổ vÅ© :
Hãy ru nhau trên những lá»i gió má»›i
Hãy yêu nhau cho gạch đá có tin vui...
Hãy kêu tên nhau trên ghá»nh dưới bãi
Dù mai nÆ¡i nà y ngưá»i có xa ngưá»i
Trịnh Công SÆ¡n hát tuyệt vá»ng. Anh nằm chết lịm trong tuyệt vá»ng, tuyệt vá»ng rÆ¡i rất gần rÆ¡i xuống trong tôi như hoa tiá»…n đưa rÆ¡i trên má»™. Nhưng anh lại đánh trống thúc quân đừng tuyệt vá»ng tôi Æ¡i đừng tuyệt vá»ng. Anh Ä‘ang nằm xuống hay anh đã đứng dáºy ?
Trịnh Công SÆ¡n nhìn Ä‘á»i buồn tênh. Buồn tênh !
Sống có bao năm vui vui buồn buồn ngưá»i ngưá»i ngợm ngợm
Sống chết mong manh như thân cá» hèn má»c đầy núi non
Nhưng Trịnh Công SÆ¡n yêu Ä‘á»i thắm thiết. Anh quỳ xuống, tạ Æ¡n Ä‘á»i đã cho anh hạnh phúc lẫn thương Ä‘au :
Dù đến rồi Ä‘i tôi cÅ©ng xin / tạ Æ¡n ngưá»i tạ Æ¡n Ä‘á»i
Tạ ơn ai đã cho tôi còn những ngà y / quên kiếp sống lẻ loi
Dù đến rồi Ä‘i tôi cÅ©ng xin / tạ Æ¡n ngưá»i tạ Æ¡n Ä‘á»i
Tạ Æ¡n ai đã cho tôi tình sáng ngá»i / như sao xuống từ trá»i
Tôi biết có ngưá»i sẽ nói : thì Trịnh Công SÆ¡n cÅ©ng như má»i nghệ sÄ© khác, có vui có buồn, có yêu thương, có tuyệt vá»ng. Không phải thế ! Trong nhạc Trịnh Công SÆ¡n, vui Ä‘i cặp đôi vá»›i buồn, hạnh phúc sóng bước vá»›i thương Ä‘au trong cùng má»™t bà i, trong cùng má»™t câu. Äây là hai vế trong cùng má»™t bà i, vế thứ nhất là thương Ä‘au :
Tình yêu như ná»—i chết cÆ¡n Ä‘au tháºt dà i
Tình khâu môi cưá»i / hình hà i xưa đã thay / mặn nồng xưa cÅ©ng phai
Tình chia nhau gian dối / tình đà y tình đôi nơi
Vế thứ hai là hạnh phúc :
Má»™t mai thức dáºy / chợt hồn như ngất ngây / chợt buồn trong mắt nai
Rồi tình vui trong mắt / rồi tình má»m trong tay
Hạnh phúc tưởng như thiên thu :
Tình cho nhau môi ấm / một lần là trăm năm
CÅ©ng hai vế đối nhau như thế trong hai Ä‘oạn, tôi hát thêm bà i nữa. Äoạn trước là phụ bạc, nợ nần :
Hai mươi năm xin trả nợ dà i
Trả nợ má»™t Ä‘á»i em đã phụ tôi
Em phụ tôi má»™t thá»i bé dại
Thơ dại ra đi không nhớ gì tôi
Thơ dại ra đi quên hết tình tôi
Äoạn sau là tha thứ lau xoá oán trách, yêu thương vẫy gá»i yêu thương :
Bao nhiêu năm vẫn lại nhiệm mầu
Trả nợ một lần quên hết tình đau
Hai mươi năm vẫn là thuở nà o
Nợ lại lần nà y trong cõi Ä‘á»i sau
Äó là hai vế nghịch nhau trong má»™t bà i. Bây giá» là hai vế nghịch nhau trong cùng má»™t Ä‘oạn. Như thế nà y là có hay không :
Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại
Ngỡ chỉ là cơn say
đóa hoa và ng má»ng manh cuối trá»i
Như má»™t lá»i chia tay
Như thế nà y là xa hay gần :
Tình như nắng vá»™i tắt chiá»u hôm
Tình không xa nhưng không tháºt gần
Như thế nà y là rộng hay hẹp :
Tình yêu như biển biển rộng hai vai
Tình yêu như biển biển hẹp tay ngưá»i
Biển hẹp tay ngưá»i
Lạc lối.
Như thế nà y là có hay không, mưa hay nắng, đông hay xuân, khứ hay hồi :
Ngoà i hiên vắng giá»t thầm cuối đông
Trá»i chợt nắng vưá»n đầy lá non
Ngưá»i lên tiếng há»i ngưá»i có không
Ngưá»i Ä‘i vắng vá» nÆ¡i bế bồng
Như thế nà y là sống hay chết, tà n hay nở :
Chìm dưới cÆ¡n mưa má»™t ngưá»i chết đêm qua
Chìm dưới đất kia má»™t ngưá»i sống thiên thu
Chìm khuất trong ta má»™t lá»i nói vu vÆ¡
Chìm dưới sương thu là một đóa thơm tho
Như thế nà y là ngà y hay đêm, lên hay xuống :
Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông
Ngà y vừa lên hay đêm xuống mênh mông
Äó là hai vế nghịch nhau trong cùng má»™t Ä‘oạn, hoặc giữa câu trước vá»›i câu sau. Nhưng lại rất lắm khi nghịch vá»›i thuáºn, không vá»›i có, trá»™n lẫn vá»›i nhau, buồn xen trong vui, mông lung không biết đâu là vui đâu là buồn. Mưa là buồn chăng ? Không hẳn, mưa trong Trịnh Công SÆ¡n rất hồng, vì mưa trong nắng, mưa khi trá»i ươm nắng cho mây hồng. Nắng là vui chăng ? Không hẳn, lung linh nắng thá»§y tinh và ng, nhưng nắng lên mà chợt hồn buồn dâng mênh mang. Mưa Huế rất nặng há»™t, váºy mà mưa cứ như thì thầm dưới chân ngà . Nắng được trá»i gá»i lên, nhưng trá»i cÅ©ng chẳng biết đó là nắng cá»§a mưa hay mưa cá»§a nắng :
Gá»i nắng cho cÆ¡n mưa chiá»u nhiá»u hoa trắng bay
Nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say
Bao nhiêu nụ hồng trong Trịnh Công SÆ¡n, lạ quá, Ä‘á»u là nụ hồng tà n : em gá»i nụ hồng vừa tà n cuối sân ; đóa hoa hồng tà n hôn lên môi em ngà y tháng dà i. Có má»™t chút cá»§a cái nà y và má»™t chút cá»§a cái kia. Có má»™t chút cá»§a cái nà y trong má»™t chút cá»§a cái kia. Có má»™t chút xuôi trong ngược. Trăm năm trong xuân thì. Chân như trong hạt lệ :
Bước tới hư vô khoác áo chân như
Long lanh giá»t lệ / long lanh giá»t lệ / giá»t lệ thiên thu
Phôi pha cÅ©ng váºy. Trong nhá»› đã có quên, trong quên vẫn cứ nhá»›, tưởng vÆ¡i mà đầy, trong con nước rút Ä‘i có hồng thuá»· dâng lên :
Tình ngỡ đã phôi pha nhưng tình vẫn còn đầy
Ngưá»i ngỡ đã xa xăm bá»—ng vá» quá thênh thang
Ôi áo xưa lồng lá»™ng đã xô dạt trá»i chiá»u
Như từng cơn nước rộng xoá một ngà y đìu hiu
Äến đây, e không còn nói đối nghịch được nữa. E phải nói đối hợp. Vẫn nghịch như trá»i vá»›i đất, nhưng sương phá»§ mênh mông nối đất vá»›i trá»i. Chỉ còn mông lung sương. Rõ rà ng nhất là cặp vợ chồng Ä‘i-vá». Không bao giá» Trịnh Công SÆ¡n nói Ä‘i mà không nói vá». Há»… có Ä‘i là có vá», há»… vá» là lại Ä‘i, không bao giá» câu trên Ä‘i mà không có câu dưới vá», tháºm chà đi vá» nằm ôm nhau trong má»™t câu, trong hai chữ, trong má»™t cõi, má»™t cõi Ä‘i vá».
Trong khi ta vỠlại nhớ ta đi
đi lên non cao đi vỠbiển rộng
Vừa Ä‘i vừa vá» như thế, đôi chân loanh quanh không biết xoay sở thế nà o, tá»± há»i, thắc mắc : Ä‘i đâu loanh quanh cho Ä‘á»i má»i mệt. Bốn mùa cÅ©ng loanh quanh như thế : mùa xuân chưa qua mùa hạ đã đến, mùa thu chưa Ä‘i, má»›i đầu thu thôi chân ngá»±a đã vá». Mà chá»— vá» cá»§a Trịnh Công SÆ¡n cÅ©ng lạ : không phải vá» nÆ¡i đây mà vá» chốn xa. Con ngưá»i ra Ä‘i, tưởng Ä‘i đến đâu, ô hay chỉ là m má»™t vòng xinh rồi trở vá» nÆ¡i cÅ©, như nằm má»™ng thấy mình Ä‘i :
ÄÆ°á»ng chạy vòng quanh má»™t vòng tiá»u tuỵ
Một bỠcỠnon một bỠmộng mị
Ngà y xưa.
Tôi nghe có ngưá»i nói má»™t câu hay khi đến thăm má»™t ngưá»i rất danh tiếng vừa chết : chỉ có ông ta không biết ông ta chết. Tôi nghÄ© Trịnh Công SÆ¡n không nói như váºy. Chắc anh vẫn Ä‘ang thấy anh, vẫn Ä‘ang thấy má»i ngưá»i tiếp tục chạy vòng quanh. Tiếp tục Ä‘i, tiếp tục vá». Tôi nghe như anh Ä‘ang hát thế nà y vá»›i các ngưá»i đẹp đến khóc anh : Nà y em,
Không có đâu em nà y không có cái chết đầu tiên
Và có đâu bao giỠđâu có cái chết sau cùng
Không có đầu tiên, không có sau cùng, không đầu không Ä‘uôi, là m sao chết được, bởi vì là m sao bước ? Phải có cái bước đầu tiên má»›i có cái bước thứ hai, má»›i có cái bước sau cùng, má»›i chết, má»›i có ngưá»i khóc, má»›i có văn tế. Vì bước không được, cho nên Trịnh Công SÆ¡n chỉ lăn, và anh đã nghêu ngao như thế rồi. Anh ngồi giữa con phố, nhìn những gót chân thon Ä‘i ngược, nhìn những gót chân hồng Ä‘i xuôi, và anh à a tôi xin là m đá cuá»™i và lăn theo gót hà i. Anh lăn như thế nhiá»u lần vá»›i ám ảnh tá» sinh. Sống chết là bánh xe lăn tròn, vô thuá»· vô chung. Trịnh Công SÆ¡n không nói bánh xe, nhưng anh lăn theo những hòn sá»i, hòn đá, vốn là những hình ảnh quen thân cá»§a anh từ những bái hát đầu :
Hòn đá lăn bên đồi / hòn đá rớt xuống cà nh mai
Rụng cánh hoa mai gầy / chim chóc hát tiếng qua Ä‘á»i
Trước đây, khi hát những bà i đó, tôi không để ý đến ý niệm bánh xe, nhưng gần đây, Trịnh Công SÆ¡n là m tôi ngạc nhiên khi anh đưa đối hợp có-không, má»™t-hai, và o lá»i nhạc cá»§a anh má»™t cách rõ rệt, thú vị, tinh quái. Anh khóc như thế nà y :
Còn hai con mắt khóc ngưá»i má»™t con
Còn hai con mắt má»™t con khóc ngưá»i
Lối khóc rất ngá»™ nà y tóm tắt cách nhìn Ä‘á»i cá»§a Trịnh Công SÆ¡n trong suốt nhạc phẩm cá»§a anh. Vá»›i má»™t con mắt anh nhìn ngưá»i. Vá»›i má»™t con mắt anh nhìn anh. Má»™t con mắt, anh nhìn tình phai. Má»™t con mắt, anh nhìn anh thở dà i. Nhưng cùng má»™t con mắt kia, anh vừa nhìn thấy em yêu thương, vừa thấy em thú dữ. Cùng má»™t con mắt nà y, anh vừa thấy đêm tối tăm, vừa thấy đêm nồng nà n. Chẳng biết mắt nà o là mắt còn lại, chỉ biết rằng con mắt còn lại nhìn má»™t thà nh hai. Chỉ biết rằng :
Con mắt còn lại nhìn Ä‘á»i là không
Nhìn em hư vô nhìn em bóng nắng
Con mắt còn lại là con mắt ai
Trịnh Công SÆ¡n là m tôi giáºt mình. Bóng nắng là má»™t chữ trong kinh, và , như anh nói, từ khi trá»i là trá»i trăng là trăngcâu kinh đã bước và o Ä‘á»i. Con mắt còn lại là con mắt ai ? Tôi không muốn nghÄ© như thế, nhưng tôi cảm thấy câu trả lá»i nằm trong Ä‘oạn kết cá»§a Äoá Hoa Vô Thưá»ng mà anh đã soạn rất khúc chiết vá»›i nháºp Ä‘á», thân bà i, kết luáºn, vá»›i quá trình tìm em - gặp em - mất em - an nhiên.
Trịnh Công SÆ¡n là m tôi giáºt mình. Anh bắt tôi phải hát lại những bà i hát trước trong cảm nháºn má»›i đó cá»§a tôi vá» cháºp chá»n bóng nắng trong tâm thức cá»§a anh. Con mắt còn lại hiện ra, và đây là má»™t mà hai :
Từ lúc đưa em vá»
Là biết xa nghìn trùng
Nghìn trùng nằm ngay nơi giây phút tao ngộ. Và đây là hai mà một :
Từ trăng thôi là nguyệt một hôm bỗng nghe ra
Buồn vui kia là một như quên trong nỗi nhớ
Từ trăng thôi là nguyệt tôi như giá»t nắng ngoà i kia
Từ em thôi là nguyệt coi như phút đó tình cá»
Buồn vui là má»™t, quên nhá»› là má»™t, phút tình cá» chụp bắt được Ä‘iá»u đó hiện ra đây đó khá nhiá»u, có Ä‘iá»u là Trịnh Công SÆ¡n hát lên nhẹ nhà ng như thÆ¡, ngưá»i hát nghe giá»ng thÆ¡ nhiá»u hÆ¡n là nghe ý tưởng. Nếu để ý, câu hát sâu thẳm. Lại và dụ :
Lòng tháºt bình yên mà sao buồn thế
Giáºt mình nhìn tôi ngồi khóc bao giá»
Tháºt bình yên. Mà buồn ! Buồn nằm sẵn trong bình yên ? Nếu không, tại sao anh khóc từ bao giá» ? Anh khóc từ trước, rồi anh má»›i giáºt mình, trong má»™t phút tình cá», thấy mình Ä‘ang khóc. Ai không tin ở cái giáºt mình đó, hãy nghe Trịnh Công SÆ¡n giáºt mình má»™t lần thứ hai :
Dù tháºt lệ rÆ¡i lòng không buồn mấy
Giáºt mình tỉnh ra ô nắng lên rồi
Tháºt lệ rÆ¡i. Mà không buồn ! Giáºt mình : nắng lên. Thế thì nắng đã nằm sẵn trong giá»t lệ ? Là má»™t vá»›i giá»t lệ ?
Tôi bắt gặp chá»›p nhoáng thần bà đó trong cả cách dùng tÄ©nh từ cá»§a Trịnh Công SÆ¡n : môi em hồng như lá hư không. Lá hư không là thế nà o ? Là môi em vừa có dáng như ngá»n lá vừa có dáng không như ngá»n lá ? Là có mà u vừa hồng vừa không phải hồng ? Có má»™t cái gì vừa tháºt vừa không tháºt ? NghÄ© cho tháºt kỹ, đúng là môi em tôi như thế. Äúng như tôi nghÄ© là như thế. Nói như ngá»n lá, như mà u hồng là sai.
Lại má»™t tÄ©nh từ khác trong rất nhiá»u và dụ như váºy :
Nhìn cỠcây ráng pha mà u hồng
Nhìn lại em áo lụa thinh không
Ráng chiá»u có tháºt nhưng sắp Ä‘i và o hư ảo rồi, chá»›p nhoáng thôi. Nhìn hư trong thá»±c như thế, giáºt mình nhìn lại em tôi... ôi thần kỳ hai chữ thinh không ! Lụa nhẹ như khói Ä‘ang tan, em cÅ©ng váºy, như thá»±c như huyá»…n, chỉ còn là nét đẹp diá»…m ảo, mong manh đó thôi.
Tôi không muốn đóng khung Trịnh Công SÆ¡n trong má»™t triết thuyết nà o cả. Anh tuyên bố chỉ muốn là m kẻ rong chÆ¡i và chấp tay van vái chỉ xin được như thế mà thôi. Nhưng khi anh mất, tôi không khá»i nghÄ© đến những mong manh đã ám ảnh anh những năm gần đây và tôi giáºt mình chợt thấy anh đã là thi sÄ© cá»§a mong manh như váºy từ lúc đầu, từ bao giá» ? Äây là đoá quỳnh cá»§a thuở xuân xanh :
Äêm nà y đêm buồn bã vá»›i những môi hôn
Trong vưá»n trăng vừa khép những Ä‘oá mong manh
Tại sao môi hôn mà buồn bã thế ? Buồn nằm trong hạnh phúc ? Là má»™t vá»›i nhau ? Nhưng quả tháºt Ä‘oá quỳnh đã hôn đêm trăng như thế. Hãy xem hoa nở :
Ta mang cho em một đoá quỳnh
Quỳnh thơm hay môi em thơm
Em mang cho ta một chút tình
Miệng cưá»i khúc khÃch trên lưng
Hoa Ä‘ang nở trên lưng má»™t cuống lá dà i như môi ai cưá»i trên lưng má»™t ngưá»i tình. Nhưng cÅ©ng môi đó, má»›i cưá»i vá»›i trăng đã hôn từ giã đêm trăng vá»›i những cánh Ä‘ang khép, Ä‘ang úa, buồn bã. Tôi giáºt mình : Ä‘oá quỳnh cá»§a thuở xuân xanh chÃnh là đoá hoa vô thưá»ng nở trong tâm cá»§a anh ở khoảng cuối Ä‘á»i. Anh Ä‘i vá»›i Ä‘oá quỳnh, anh đến vá»›i Ä‘oá quỳnh, khép lại má»™t chu kỳ vòng quanh. Anh là đêm trăng cá»§a ngà y xưa đã hôn nhau buồn bã vá»›i Ä‘oá quỳnh mong manh và từ đó dòng nhạc cá»§a anh róc rách những mong manh như thế cho đến khi anh chÆ¡t nháºn ra ta là đêm nở Ä‘oá hoa vô thưá»ng.
***
Còn lại chuyện cuối cùng phải nói : váºy thì tôi vá»›i em là má»™t hay hai ? Là má»™t chăng ? Thì đấy, Trịnh Công SÆ¡n đã có lần hăng hái :
Em là tôi và tôi cũng là em
Chẳng ai tin. Ngưá»i không tin nhất chÃnh là anh. Äừng tin !
Äừng nghe tôi nói lá»i tăm tối
Äừng tin tôi nhé vì tiếng cưá»i
Tôi như là ngưá»i ngồi trong đêm dà i
Nhìn tôi Ä‘ang quá ngáºm ngùi
Tôi vá»›i em không thể là má»™t được bởi vì em là muá»™n phiá»n và muá»™n phiá»n thì đối nghịch vá»›i hồn nhiên mà tôi mÆ¡ ước. Hồn nhiên lấp lánh như mặt trá»i trong lắm bà i. Trịnh Công SÆ¡n mÆ¡ ước trở vá» vá»›i hồn nhiên như trở vá» vá»›i bản chất cá»§a anh, như trở vá» vá»›i con chim thuở nhá», vá»›i hoa trên đồng xanh má»™t sá»›m mai rất hồng. Anh muốn trở vá» vá»›i tháºt thà , vá»›i khá» dại, vá»›i ngây ngô, anh ngẩn ngÆ¡ nhìn ngưá»i kia, dưá»ng như chỠđợi tháºt ra Ä‘ang ngồi thảnh thÆ¡i, anh nhìn đứa bé. Äứa bé ! đó má»›i tháºt là má»™t cá»§a Trịnh Công SÆ¡n, bởi vì đó là hồn nhiên, đó là cá»™i nguồn, đó là quê nhà nằm sâu trong tiá»m thức cá»§a anh. Hồn nhiên có khi trở vá» lồng lá»™ng trong cả bà i hát như cánh diá»u lồng lá»™ng trong không, có khi âm thầm, văng vẳng, thiết tha, sâu lắng trong má»™t câu, trong má»™t chữ. Những lúc đó, Trịnh Công SÆ¡n hân hoan :
Hôm nay tôi nghe có con chim vá» gá»i
Vá» giữa trá»i vá» hót giữa Ä‘á»i tôi
Hôm nay tôi nghe tôi cưá»i như đứa bé
Má»›i lá»›n lên giữa Ä‘á»i sống kia
Trịnh Công SÆ¡n là ngưá»i thi sÄ© duy nhất cá»§a tình yêu không cho chữ em Ä‘i sóng đôi má»™t cặp ngá»t ngà o vá»›i chữ anh. Chữ em mồ côi chữ anh trên lưỡi. Chữ em mù loà đi tìm chữ anh. Gặp vá»› vẩn má»™t hai lần trong má»™t hai bà i hát đầu, nhưng nhạt nhẽo, vô duyên lắm. Còn thì Trịnh Công SÆ¡n chỉ tôi vá»›i em, em vá»›i ta, như thá» hai ngưá»i yêu là hai ngưá»iở trá» gần nhau.
Có lẽ vì thế mà tôi hát Trịnh Công SÆ¡n vá»›i hạnh phúc trà n trá». Bởi vì tôi hát sá»± thá»±c trong lòng tôi, trong lòng ngưá»i, trong lòng Ä‘á»i. Có bao giá» ai má»™t vá»›i ai trong cuá»™c tình ? Cứ xa xa mà tôi khiêm tốn như thế, há»a may tưởng mình có lúc đến gần là m má»™t. Như thế là hạnh phúc. Äến gần, giá»t nắng thá»§y tinh có khi là giá»t lệ.
___________________________
NNH Sk.....
(Văn há»c Nhân chứng...)
___________________________
Nhìn lại 9 bà i hát nổi tiếng nhất của Trịnh Công Sơn
"Tôi Æ¡i đừng tuyệt vá»ng" được viết khi cố nhạc sÄ© phải chia tay vá»›i má»™t á háºu, cô gái tưởng như sắp lên xe hoa vá»›i Trịnh Công SÆ¡n.
Nhân ká»· niệm 12 năm ngà y mất Trịnh Công SÆ¡n (1/4/2001 -1/4/2013), cùng Ä‘iểm lại những Ä‘iá»u thú vị nhất xung quanh các ca khúc nổi tiếng cá»§a ông.
Cát bụi
Bà i hát được bắt nguồn từ má»™t thoáng buồn không nguyên cá»› là má»™t Ä‘oạn phim, má»™t cuốn truyện chưa ưng ý. Trong hồi ký cá»§a Trịnh Công SÆ¡n viết: "Có má»™t cái gì đó tháºt trùng hợp trong cùng má»™t buổi chiá»u. Má»™t ná»—i buồn hay má»™t Ä‘iá»u gì đó gần vá»›i sá»± rá»i xa ly biệt Ä‘ang cá»±a mình thức dáºy trong tôi. Tôi lại ra đưá»ng tìm má»™t góc quán quen thuá»™c ngồi. Trên đưá»ng trở vá» nhà , trong đầu bá»—ng vang lên má»™t tiếng hát. Tôi lặp Ä‘i lặp lại nhiá»u lần trong đầu, hát thà nh tiếng khe khẽ".
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Biển nhớ
Ca khúc được viết cho Tôn Nữ BÃch Khê há»c trưá»ng Sư phạm Quy NhÆ¡n và o hè 1962. "Chúng tôi đã ngồi uống cà phê vá»›i nhau dưới mái quán thấp ven biển lợp bằng lá kè. Biển nhá»› là cảm hứng từ muôn và n đợt sóng lấp lánh trong những đêm khuya, SÆ¡n đã kéo cao cổ áo, chợt rùng mình rồi có má»™t ngà y sẽ xa những dấu chân trên cát, có còn 'trá»i cao nÃu bước SÆ¡n Khê'", Äinh Cưá»ng chia sẻ.
Diễm xưa
Bà i hát do Khánh Ly thể hiện, đã trở thà nh top hit ở Nháºt năm 1970. Ngữ nghÄ©a cá»§a Diá»…m xưa được Trịnh Công SÆ¡n lý giải: "Diá»…m là đẹp, xưa là ngà y xưa". Nhân váºt được nhắc tá»›i trong ca khúc là nữ sinh Ngô Thị BÃch Diá»…m cá»§a Äại há»c Văn khoa Huế. Nhà BÃch Diá»…m ở bên kia sông qua cầu Phú Cam, rẽ tay phải vá» phÃa đưá»ng Phan Chu Trinh, hà ng ngà y cô gái vẫn Ä‘i qua nÆ¡i Trịnh Công SÆ¡n ở.
"Ngà y xưa, cây cầu Phá»§ Cam tuy ngắn nhưng đầy duyên nợ. Trịnh Công SÆ¡n ở căn gác tầng 2, số nhà 11/03 đưá»ng Nguyá»…n Trưá»ng Tá»™. Hà ng ngà y, chà ng cứ đứng lấp ló sau cây cá»™t, lén nhìn má»™t ngưá»i đẹp. Nà ng Ä‘i bá»™ từ bên kia sông, qua cầu Phá»§ Cam, dạo gót hồng dưới hà ng long não, ngang qua chá»— SÆ¡n ở là chà ng cứ sướng ran cả ngưá»i. Má»™t tình yêu 'hương hoa' kéo dà i cho đến cuối Ä‘á»i chà ng. Sau nà y, má»—i má»™t mối tình tiếp theo cá»§a SÆ¡n Ä‘á»u có hình ảnh cô gái đó", giáo sư Bá»u à nói.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và Khánh Ly.
Má»™t cõi Ä‘i vá»
Ca khúc được viết và o khoảng 1974 đầu năm 1975 nhưng từ năm 1980 má»›i phổ biến. "Äây là má»™t bà i hát rất lạ, thá»±c sá»± không dá»… hiểu vì có những câu trong bà i hát bản thân tôi cÅ©ng thấy khó giải thÃch. Viết thì viết váºy nhưng để giải thÃch tháºt rõ rà ng tháºt khó. Khi tôi gặp không Ãt ngưá»i dù há» há»c Ãt nhưng há» lại thÃch, há»i há» có hiểu không, há» trả lá»i là không hiểu nhưng cảm nháºn được có má»™t cái gì đó ở bên trong. Khi nghe, khi hát lên có má»™t Ä‘iá»u gì đó chạm đến trái tim mình. Tôi nghÄ© trong nghệ thuáºt Ä‘iá»u quan trá»ng nhất là là m thế nà o để mở ra má»™t con đưá»ng ngắn nhất Ä‘i từ trái tim đến trái tim cá»§a ngưá»i khác mà không cần cắt nghÄ©a gì thêm", Trịnh Công SÆ¡n từng nói.
Hạ trắng
Hạ trắng là má»™t ca khúc trữ tình do Trịnh Công SÆ¡n sáng tác năm 1961 (sau bà i Diá»…m xưa). Bà i hát được bắt nguồn cảm xúc từ ná»—i ám ảnh cá»§a má»™t mùa hè nóng bá»ng tại Huế, cá»™ng vá»›i má»™t câu truyện vá» cái chết cá»§a cha mẹ má»™t ngưá»i bạn.
"Sau đó tôi kết hợp giấc mÆ¡ hoa trắng mùa hạ vá»›i mối tình già keo sÆ¡n nà y như áo xưa dù nhầu cÅ©ng xin bạc đầu gá»i mãi tên nhau để viết nên bà i Hạ trắng" - trÃch hồi ký Trịnh Công SÆ¡n.
Nối vòng tay lớn
Äây là ca khúc được Trịnh Công SÆ¡n viết để kêu gá»i sá»± Ä‘oà n kết giữa 2 miá»n Nam Bắc. "Trịnh Công SÆ¡n đã viếtNối vòng tay lá»›n cho khắp cả miá»n Nam cùng hát, thế nhưng Ãt ai có dịp nghe anh hát. Má»™t ngà y, ngà y trá»ng đại cá»§a thà nh phố Sà i Gòn và cá»§a cả nước, 30/4/1975, ngưá»i dân Sà i Gòn bá»—ng được nghe Trịnh Công SÆ¡n hát.
Khoảng 3h chiá»u 30/4/1975, phần lá»›n ngưá»i dân Ä‘á»u túa ra đưá»ng để được táºn hưởng bầu không khà hân hoan, phấn khởi cá»§a ngà y thà nh phố được giải phóng và trá»±c tiếp gặp gỡ thăm há»i vá»›i các chiến sÄ© giải phóng. Và o lúc ấy, những ngưá»i dân ở nhà mở radio nghe tin tức qua Äà i phát thanh Sà i Gòn đột nhiên có cảm giác khác lạ khi chương trình chợt lặng Ä‘i má»™t chút và tiếp ngay đó là tiếng cá»§a Trịnh Công SÆ¡n: '“Tôi là Trịnh Công SÆ¡n', rồi anh cất tiếng hát bà i Nối vòng tay lá»›n", Nguyá»…n Äức cho biết.
Nhớ mùa thu Hà Nội
Trịnh Công SÆ¡n kể: "Mình rất yêu Hà Ná»™i. Năm 1985 mình cùng ba đồng nghiệp được Bá»™ Văn hóa Liên Xô má»i thăm Liên Xô, khi trở vá», mình ở lại Hà Ná»™i luôn má»™t tháng. Má»—i sáng, mình và Thái Bá Vân Ä‘i loanh quanh Hà Ná»™i gặp bạn bè. Chiá»u nà o cả hai cÅ©ng lên Hồ Tây, nằm bên hồ vá»›i chai Ararat, uống lai rai và nhìn bầy sâm cầm đáp xuống bay lên".
Trịnh Công SÆ¡n và Dao Ãnh - má»™t "bóng hồng" khác cá»§a nhạc sÄ© lúc sinh thá»i.
Tôi Æ¡i đừng tuyệt vá»ng
Trên báo Thanh Niên từng viết: "Nhạc sÄ© cá»§a những bản tình ca Trịnh Công SÆ¡n đã buồn tha thiết khi từng ngưá»i tình bá» ta Ä‘i như những dòng sông nhá». Dưá»ng như trong các ca khúc cá»§a anh luôn thấp thoáng những mối tình, khi như nắng như mưa, khi như sương như khói, khi lại hư ảo đến nao lòng. Hiểu tưá»ng táºn những mối tình ấy, có lẽ là Trịnh Xuân Tịnh, ngưá»i em từng theo anh Ä‘i táºn cùng trá»i cuối đất, rong ruổi trên những nẻo đưá»ng giang hồ phiêu bạt.
Anh kể: 'Hôm ấy, giữa phòng triển lãm tranh, có ngưá»i con gái tha thướt trong chiếc áo lụa mà u ve chai. Má»™t thoáng ngỡ ngà ng bởi anh SÆ¡n rất quen. Äôi mắt, đôi môi, nụ cưá»i ấy tá»a sáng và tinh khiết. Khoảnh khắc đó tôi đã thá»±c sá»± bùng cháy'.
Thế rồi, căn nhà 47C Phạm Ngá»c Thạch, quáºn 1, TP/HCM đã có thêm má»™t dáng ngưá»i. Không gian, thá»i gian ở đó chợt tình tứ, rá»™n rà ng. Anh em, bạn bè rất mừng khi hay tin con ngưá»i suốt mưá»i mấy năm chưa lấy vợ, nay sắp sá»a bước và o vưá»n địa đà ng cá»§a trần gian. Ngưá»i đó là á háºu V.A. Từ đó, má»—i sáng, anh SÆ¡n thưá»ng ngồi uống má»™t chút gì ở quán cà phê 81 Nguyá»…n Văn Trá»—i cùng bạn bè. Câu chuyện tùy hứng, lúc là chuyện Ä‘á»i, chuyện ngưá»i, có khi là chuyện tiếu lâm nhưng Ãt nói chuyện âm nhạc.
Lúc đó, trong anh Ä‘ang có niá»m hạnh phúc tháºt thanh thản, tháºt nhẹ nhà ng. Ngưá»i ấy cÅ©ng ghiá»n những món anh thưá»ng dùng như cá nục kho khô, thịt luá»™c, mắm ruốc, tôm chua, canh mÃt, mồng tÆ¡i, mướp đắng.
Những ngà y ấy, anh còn mẹ. Bà thương và rất cưng hai ngưá»i. Bà cÅ©ng mong có cháu ná»™i. Äây cÅ©ng là lúc anh có dá»± định cưới vợ mãnh liệt nhất bởi trong anh tình yêu Ä‘ang là thác đổ. Má»™t ngà y, căn phòng đầy ắp cây cá», bức tranh, sách vở, đà n và rượu đã không còn bóng dáng thanh thanh, dong dá»ng cá»§a ngưá»i tình. Ngưá»i ấy đã ra Ä‘i như những dòng sông nhá». Cả nhà , bạn bè biết anh buồn lắm. Ná»—i buồn không chùng xuống vá»±c sâu mà bay vút lên rằng 'đừng tuyệt vá»ng, tôi Æ¡i đừng tuyệt vá»ng'.
Dặn dò vá»›i lòng mình như thế, nhưng là m sao không Ä‘au khi 'lá mùa thu rÆ¡i rụng giữa mùa đông', là m sao khá»i hoang mang khi trước đó 'em là tôi và tôi cÅ©ng là em', còn giá» 'tôi là ai, là ai, là ai!'. Anh ngồi đó, nhìn nắng tà n phai như má»™t ná»—i Ä‘á»i riêng. Vá»›i ngưá»i tình, anh vẫn độ lượng 'em hồn nhiên, rồi em sẽ bình minh'. Có thể ở má»™t nÆ¡i nà o đó, có ngưá»i Ä‘ang thầm thì 'đừng tuyệt vá»ng, tôi Æ¡i đừng tuyệt vá»ng...'".
Như cánh vạc bay
Nhân váºt cá»§a Như cánh vạc bay là má»™t cô gái Huế đã định cư ở nÆ¡i xa. Không được ở bên nhau, sống vá»›i nhau, anh vẫn luôn mong ngưá»i ấy hạnh phúc, dù anh âm thầm Ä‘au khổ: "Ta nghe từng giá»t lệ. Rá»›t xuống thà nh hồ nước long lanh" - trÃch lá»i Trần Long ẩn.
"Ngưá»i con gái trong bà i là má»™t thiếu nữ tên P.T.L, ngưá»i gầy và cao, rất đẹp, sinh trưởng trong má»™t gia đình ná» nếp, gia phong nổi tiếng. Sau nà y cô cư ngụ tại Ottawa và từng gặp lại Trịnh Công SÆ¡n trong dịp anh sang Montréal thăm gia đình lần duy nhất và o dịp Phục Sinh năm 1992" - trÃch Trưá»ng Kỳ.
Theo Giáo dục
TrÃch: http://vietsn.com/forum/showthread.php?t=628705
Khánh Ly: tiếng hát cho quê hương
Trong má»™t lần vá» Việt Nam cách đây 13 năm, Khánh Ly có bước lên sân khấu ở má»™t phòng trà tại Sà i Gòn hát và i ca khúc quen thuá»™c cá»§a Trịnh Công SÆ¡n, theo lá»i yêu cầu cá»§a khách có mặt hôm đó.
Tiếng hát Khánh Ly gắn liá»n vá»›i má»™t thá»i Ä‘au thương cá»§a dân tá»™c
Không qua mắt được công an nên chị đã được má»i lên là m việc, há»i chuyện có được giấy phép chưa mà hát.
Tháng ChÃn năm ngoái, báo chà trong nước đồng loạt đưa tin Khánh Ly đã có giấy phép để chÃnh thức vá» Việt Nam biểu diá»…n. Nhưng chị không vá».
Chuyện Khánh Ly có vá» nước hát hay không lại không thuần túy mang tÃnh văn nghệ như vá»›i nhiá»u ca sÄ© khác.
Hát cho quê hương
Khánh Ly vá» không phải là để được hát trên quê hương mà để “hát cho quê hương†đúng vá»›i tiếng hát đã gắn liá»n vá»›i nhạc Trịnh, không bằng tình ca, mà qua những “Ca khúc Da và ng†trong các băng nhạc “Hát cho quê hương Việt Nam†đã từng là m rung động lòng ngưá»i và được thế giá»›i biết đến.
Khánh Ly và nhạc sÄ© Trịnh Công SÆ¡n trở thà nh đôi nghệ sÄ© không thể tách rá»i nhau từ khi hai ngưá»i bước và o sân cá» quán Văn, tụ Ä‘iểm cá»§a sinh hoạt văn nghệ sinh viên và o cuối tháºp niên 1960.
Ở đó những ca khúc da và ng vá» thân pháºn quê hương, ná»—i Ä‘au chiến tranh và mong ước hòa bình được cất tiếng hát lên lần đầu.
Neil L. Jamieson trong tác phẩm “Understanding Vietnam†khi nhắc đến nhạc Trịnh đã trÃch dẫn ba bà i hát: “Ta phải thấy mặt trá»iâ€, “ChÃnh chúng ta phải nói†và “Những ai còn là Việt Nam†vá»›i ca từ phản ánh cuá»™c ná»™i chiến giữa hai miá»n:
Hãy mở mắt ra nhìn quanh đây
Những ai còn là Việt Nam triệu ngưá»i đã chết
Hãy mở mắt ra láºt xác quân thù
Nhiá»u bà i hát cá»§a Trịnh Công SÆ¡n vẫn bị cấm ở Việt Nam
Mặt ngưá»i Việt Nam trên đó
Äi trên những xác ngưá»i
Bao năm thắng những ai…
“Äất khổ†là má»™t phim cá»§a đạo diá»…n Hà Thúc Cần, thá»±c hiện trong những năm đầu tháºp niên 1970 và không được phép phổ biến tại miá»n Nam thá»i bấy giá».
Tác phẩm Ä‘iện ảnh nà y phản ánh con ngưá»i Trịnh Công SÆ¡n, vì nhạc sÄ© đóng vai chÃnh trong bối cảnh cá»§a gia đình, trên quê hương chiến tranh và vá»›i ngưá»i thân mang những lý tưởng khác nhau.
Lồng trong phim cũng là những ca khúc da và ng.
“Em Ä‘i trong chiá»u†mang hình ảnh buồn cá»§a má»™t thiếu nữ nháºn tin chồng chết ngoà i chiến trưá»ng:
Em đi qua cầu có gió bay theo
Thổi bùng khăn tang trắng giữa khung chiá»u
Em đi qua cầu có lá xôn xao
Một giòng sông sâu chở hồn thương đau.
Giữa cảnh tang tóc, đổ nát do chiến tranh kéo dà i, qua phim nà y nhạc Trịnh đã như má»™t lá»i nói thay cho thế hệ vá»›i những ước mÆ¡ hoà bình cá»§a “Tôi sẽ Ä‘i thăm†do chÃnh nhạc sÄ© hát hay những mong ước cá»§a tuổi trẻ trong việc xây dá»±ng quê hương thể hiện qua ca từ “Dá»±ng lại ngưá»i dá»±ng lại nhà â€:
Ta cùng lên đưá»ng Ä‘i xây lại tình thương
Lòng mẹ ta xưa kia bao la như Thái Bình Dương
Những đứa con lạc dòng mừng hôm nay xóa hết căm há»n
Mượn phù sa đắp trên điêu tà n lòng nhân ái lên nụ hồng.
Hai miá»n cùng cấm
Năm 2002, đà i truyá»n hình PBS ở Mỹ chiếu bá»™ phim “Vietnam Passage†vá»›i cuá»™c sống cá»§a sáu ngưá»i Việt sau khi chiến tranh chấm dứt và o tháng 4-1975, trong đó có Trịnh.
Ngưá»i dẫn chương trình, phóng viên David Lamb cá»§a báo Los Angeles Times, kể lại chuyện nhạc Trịnh bị cả hai miá»n Nam, Bắc cấm; chuyện sau năm 1975 nhạc sÄ© phải Ä‘i nông trưá»ng lao động.
Trong phim, Trịnh Công SÆ¡n xuất hiện bên cạnh Hồng Nhung vá»›i bà i hát “Huyá»n thoại Mẹ†và khi đó nhạc sÄ© chỉ còn viết những ca khúc ca ngợi tình yêu.
Ca khúc da và ng cá»§a Trịnh Công SÆ¡n đã là đỠtà i nghiên cứu ở Nháºt, Pháp, Hoa Kỳ.
“Khánh Ly vá» Việt Nam mà chị không thể hát những lá»i ca đã má»™t thá»i gắn liá»n chị vá»›i Trịnh Công SÆ¡n, vá»›i thân pháºn quê hương, thì đó không còn là Khánh Ly cá»§a Việt Namâ€
Bùi Văn Phú
______________________________
NNH Sk........
|
|