Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Phận dây leo - Thân tầm gửi

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 10 31, 2008 11:38 pm    Tiêu đề: Phận dây leo - Thân tầm gá»­i Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


PHẬN DÂY LEO, THÂN TẦM GỬI

Tuyết Nhung gọi: “Tạm gác bút”. Ôi trời! buồn ơi là buồn. Làm gì để lấp đầy nởi trống vắng đây. Rồi lại khóc và khóc... cho mà xem.

Bây giờ là mùa Thu - mùa của lá vàng rơi... mùa của Thi nhân - Văn sĩ....

Tôi cũng xin mạo muội tản mạn đôi chút - và cũng muốn chia sẻ với các bạn

Mỗi sáng thức dậy, tôi đã thầm dặn với chính mình: "Tôi ơi, đừng tuyệt vong". Vậy mà, sao cứ ủ ê, chán chường. Đêm đến, hai - ba giờ sáng rồi - vẫn chưa ngủ được. Ngày thì thơ thẩn với mớ bòng bong, loay hoay hoài mà vẫn chẳng tìm ra lối thoát, Tôi nhớ, có lần mình đã nói - Ai có kế gì, xin chỉ dùm cho. Vậy mà các bạn đã im hơi, lặng tiếng. Đến một lúc nào đó, không còn chịu đựng được nữa - Mình sẽ giã từ. Lúc đó, các bạn có nhớ, có thương thì cũng đã muộn màng lắm lắm rồi....

Sự việc bắt đầu - thằng bé cháu nội nói: "Ủa, sao kỳ vậy hả bà nội. Ở đây có bà nội rồi - sao ngoài đó cũng có một bà nội nữa?" Tôi sững sờ, nhắn tin ra hỏi. Ông ấy bảo: "Rồi em sẽ hiểu".

Một năm trôi qua, tôi vẫn chẳng hiểu gì. Dần dần mọi chuyện hé lộ, tôi hệ thống lại tất cả và tự nhận thấy - mình quá dại khờ và quá đớn hèn. Phải chăng, đúng như lời một người bạn đã nói - tôi là một thứ dây leo, thân tầm gửi - bao nhiêu năm núp bóng, nương dựa - nay đụng chuyện, chẳng biết tính toán gì, chẳng biết thoát ra. Vương vấn gì nữa chứ? Người ta đã quá xem thường mình, đã chà đạp lên nghĩa vợ, tình chồng

Một người bạn nữa, à - không. một anh bạn - đã nhắn tin cho tôi:
"Em nên điểm phấn tô son lại.
Ngạo với nhân gian một nụ cười
"

Còn "ngạo" được sao anh? Đôi lúc tôi thầm hỏi, Ông ấy là ai? và tôi là ai? giữa mùa thay đổi này.

Tôi nhớ, có lần Ông ấy nói: "Hạnh phúc hiện thực - em không nắm bắt lấy - mà chỉ mơ hạnh phúc ở trên mây."

Hạnh phúc hiện thực là gì? Phải chăng là tiền bạc. Phải chăng là giấy tờ sang tên một ô tô hạng sang, đời mới. Phải chăng là nhà cửa, đất đai?

Sao buồn cười quá. Với tôi - tất cả những thứ đó là vô nghĩa Có đó rồi sẽ mất đó. Bao nhiêu năm với nhau, sao anh không nhận ra quan điểm sống đó của tôi chứ? Mãi mãi tôi không bao giờ chủ trương - việc - đưa anh ra làm vật thế. Anh hiểu không? Yêu thương là mong muốn cho người mình yêu được sống trong an bình, hạnh phúc. Vì lẽ đó, mà tôi đã từ bỏ mọi căm ghét, giận hờn. Mặc kệ đời, mặc kệ người. Chỉ đêm đêm cầu xin anh được bình an trong cơn lốc thị trường - Thương trường là chiến trường - điều mà tôi lo lắng canh cánh bên lòng....

Tại sao lại có một ngã rẽ khắc nghiệt đến như vậy? Chẳng lẽ từ đây đến cuối đời, tôi phải sống như thế nầy?

Thời nay, chuyện một túp lều tranh với hai quả tim vàng - không phải là đã xa lạ và lỗi thời - Đã có rất nhiều cặp vợ chồng, chẳng dư dã gì về tiền bạc, thậm chí rất eo hẹp về tài chánh, luôn thiếu trước hụt sau, giật gấu vá vai, mà cuộc sống gia đình của họ vẫn bình yên và ấm êm. Ngược lại, (mà khá là phổ biến), nhiều gia đình giàu có, sung túc, tiền vào như nước, chi tiêu không cần tính toán, thì dường như "lửa" tình yêu của họ lại cứ lụi tàn dần. Nghèo khó cũng có thể sinh ra bi kịch. Song, vẫn có thể hạnh phúc. Cũng như, giàu có không phải là sẽ luôn hạnh phúc, nếu không muốn nói - khi người giàu có không biết sử dụng đồng tiền hợp lý, sẽ gây ra bi kịch gia đình.

Ngược dòng thời gian, trong đời làm vợ, tôi đã nhiều lần nhận được "tối hậu thư" - nghĩ cũng buồn cười, sao vẫn chung sống đến ngày hôm nay được nhỉ? 35 năm đó, các bạn ơi. Có lẽ - tôi - một người luôn hướng thiện, luôn nghĩ về những điều tốt đẹp, nên......chẳng ngờ ra điều gì cả, khi nhận biết được thì - gạo đã thành cơm.

Và bây giờ, cái nhìn của tôi cũng khác di nhiều sau cơn "thập tử nhất sinh", (có nhận được sự chia sẻ từ KTSM).

Hình tượng của anh đã sụp đổ trong tôi, nhưng vì yêu anh, tôi đã cố chèn, cố dựng anh đứng thẳng trước mọi người - nhưng nay thì - chịu.

Ngày xưa, khi đọc chuyện Quýt Giang Nam - Quýt Giang Bắc, tôi chỉ hiểu lơ mơ, đại khái. Nay thì đã hiểu rõ ràng rồi. Khi chưa đi làm ăn xa, con người anh sống rất có nghĩa, có tình, ai cũng yêu mến - dù nghèo. Nay xa nhà, đi làm ăn, anh trở nên là một người hãnh tiến, hợm mình, khoe của.... Lúc nào anh cũng lớn tiến hô hào mọ người hãy sống có tâm - nhưng - thực ra, anh chẳng hiểu gì về chữ Tâm cả...

Ngày anh đi "học tập cải tạo", tôi một mình với hai con nhỏ, ốm đau, quặt quẹo. Đi thăm nuôi anh, không có tiền, tôi đã phải bán đi từng cc máu. Ngày đó, tôi mới chỉ có 20 tuổi đầu, (bạn bè tôi thì còn đang dung dăng dung dẻ đến trường), biết bao nhiêu là cám dỗ, thời đó. Nếu vì ham tiền và sợ nghèo, tôi đã sa ngã, thì nay tôi không hận anh đến như vậy.

Chẳng lẽ cứ bi lụy mãi. Tôi sẽ đứng lên sau chuyến "tham quan" về. Tôi sẽ gặp cho bằng được anh, để đòi lại - chỉ - chiếc áo len, mà bao đêm tôi đã gởi hồn mình vào đó để đan cho anh ấm lóng với cái lạnh phương Bắc. Và buộc anh phải ký vào đơn Ly Hôn, có như vậy, tôi mới có thể sống được với tháng ngày còn lại nầy.

Anh bảo rằng: "Sẽ không bao giờ gặp tôi nữa". Trừ phi, khi anh và người tình cao chạy xa bay như đi nước ngoài chẳng hạn, chứ còn ở đây, cùng trời cuối đất, tôi cũng tìm ra anh để xem thử anh sống ra thế nào?

Hành trình đi của tôi như thế này - Anh xem thử đã chuẩn chưa - Trước tiên, tôi sẽ bán một trong hai chiếc xe ở nhà để lấy tiền làm lộ phí, tôi sẽ mua vé tàu lửa đi HN. Đến HN, tôi sẽ đi xe chất lượng cao đến nơi anh ở. Lúc nầy tôi sẽ mua một chiếc xe đạp, chất hành lý sau xe, căng tấm băng rôn "muôn dặm tìm chồng". tôi sẽ chạy loanh quanh khu vực anh ở, mỗi ngày chỉ cần một ổ bánh mì và một chai nước nhỏ, anh nghĩ, tôi có tìm ra anh không? À, quên, tôi còn phải liên lạc với Hội Phụ Nữ 73 địa phương đó để xin chổ tá túc dài ngày.

Cuối cùng, tôi sẽ là một người điên dễ thương nhất, ấn tượng nhất, nơi anh ở, anh thấy thế nào? (bây giờ, nghĩ lại thấy buồn cười quá, làm vậy để được gì hả anh - may mà tôi kịp dừng lại, không thực hiện.)

Có lần anh nói: "Nghĩ lại ngày xưa, có lúc đã đối xử tệ bạc với em, anh hối hận lắm. Và từ đây sẽ bù đắp cho em, rồi em sẽ hiểu".

Anh ạ, luật của yêu thương không có điều khoản "BÙ", nếu nói, tôi sẽ yêu bù ngày mai những gì tôi hờ hững ngày hôm nay - là tự dối mình và dối người - Bù đắp làm sao được, khi vợ chồng ở xa nhau vời vợi. Tiền chăng? Vô nghĩa quá! Ra đi tìm lẽ sống, để mong gia đình có chiều hướng đi lên, trong cảnh sum họp, vui vầy - chứ ra đi để dẫn đến bi kịch như ngày hôm nay, cho vàng tôi cũng chẳng thèm.

"Cầm vàng mà lội qua sông.
Vàng rơi không tiếc, tiếc công cầm vàng
".

Ông già La Thọ ơi! Ông còn sống hay đã chết? Ba mươi mấy năm trước, ông bảo ‘Nhẫn nhẫn bách nhẫn thành kim". Nghe ông, con đã nhẫn nhẫn mấy chục năm nay và bây giờ thì thành gì đây hở ông? Ông ở đâu? có nghe lời con than vãn, com phải làm gì đây? hay là tiếp tục nhẫn nữa hở ông? Ông già La Thọ ơi!

Cuộc đời - khi đóng cánh cửa nầy lại, thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Đường đời muôn ngàn lối, tình yêu cũng vậy - điều quan trọng là - khi gặp đau khổ phải biết ngẩng cao đầu, chấp nhận sự thật, chế ngự nổi đau và hướng tới tương lai với một niềm tin mãnh liệt vào chính bản thân mình. Biết vậy, sao lòng vẫn cứ buồn và khóc mỗi lúc đêm về. Con người ta luôn giữ quá khứ và nỗi đau cho riêng mình.
"Còn gì nữa ở lòng anh? lòng em còn gì?
Tương phùng là để biệt ly -Biệt ly là để lòng đi theo lòng....
"

Năm 1996, sau khi bắt gặp anh và một cô gái tay trong tay, cùng nhau đi sắm Tết ở chợ Bến Thành. Gia đình đã tan thành bình địa, một năm chẳng biết tết là gì. Và tôi đã phải ghi vào Nhật ký đời mình:
"Hãy cho ta giọt máu hồng.
Ở cuối ngách trái tim ưa bội bạc.
Để giọt máu ẩn cư bé nhỏ đó.
Không nhuốm màu đen, thói lọc lừa
"....

Và hôm nay, xin mượn lời bài thơ:
"Trước lúc chia tay - anh có gọi cho tôi
Chắc là để phân trần - Và tôi đã không bắt máy
Anh biết không - lòng xót xa đến vậy.
Nói thêm một lời càng xé nát lòng nhau.
Không có anh - tôi sẽ chẳng sao đâu.
Mặt trời vẫn tỏa ánh bình minh mỗi sớm
Cái còn lại sau chuỗi ngày đau đớn.
Là cõi lòng thanh thản bình yên.
Có sao đâu? sỏi đá vẫn cùng tôi...
Lối đi cũ, không cùng anh song bước.
Trái tim tôi, hết lung linh ánh lửa
Như khi bên anh ngày tháng xưa êm đềm.


Nếu anh trở về - Anh vẫn sẽ cùng tôi,
Chúng ta lại cùng nhau đón ánh bình minh rực sáng.
Tôi vững tin vào tình yêu trong sáng.
Và càng tin vào năm tháng đợi chờ.
Dẫu - tôi lúc nầy, rất đơn độc và... bơ vơ.


Các bạn ơi! nghĩ sao ở khổ thơ cuối cùng? Nghĩa là: vẫn còn vương, còn lụy - Phải không?

Mưa vẫn rả rích, lá vàng vẫn từng chiếc rơi từng chiếc, lòng tôi vẫn ngổn ngang trăm mối, chẳng phải biết tính sao cho vẹn toàn. Ước gì - đêm nay - ngủ được - Một giấc ngủ ngàn năm....không mộng mị.

( Sài Gòn 2008 )




Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Hai 11 17, 2008 4:25 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này




Có một thời anh rất yêu em .
Lúc ở gần , lúc đi xa cũng vậy .
Tình yêu anh nồng nàn biết mấy .
Ai nghĩ rằng - năm tháng lại dần phai .

Em yêu anh suốt tháng rộng năm dài
Vẫn thương về thuở rong chơi ngày ấy .
Bao cách trở không gì ngăn cản được.
Em nhớ hoài kỷ niệm của ngày xưa .

Ta mất nhau rồi - sự thật đấy ư ?
Dù chẳng ai nói một lời hờn trách .
Nhưng anh ơi ! - điều làm em sợ nhất .
Có một thời - Anh đã yêu em .



Mọi cơn bão của đời em
Đều từ phía anh thổi lại
Nếu không thương nhau được nữa
Xin Anh là ngọn gió lành.
Gió đến từ phương nào cũng được .
Nhưng - đừng đốt cháy - cuối đời em .....



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: Hai 12 08, 2008 1:24 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Phận dây leo, thân tầm gửi?

Thật ra trên đời ai ai cũng có số phần, duyên phận cả. Cái này là tự mình làm ra, tự mình chăm sóc và yêu quý.

Xưa kia mình có nghe bài "Mười Hai Bến Nước" của Võ Thiện Thanh:

Người lớn cũng thường hay nói, lâu nay số bới ông trời.
Hạnh phúc ở đời con gái mười hai bến sông.
Hồi má tôi thời con gái, nhớ thương chín đợi mười chờ.
Rồi đó mối tình của tôi đẹp như dòng sông.
Sông biết trôi về đâu, tôi vẫn hay ngồi nhớ ai
Ôi! có ai ngờ đâu cuộc đời, con nước chia làm đôi, tình đã rời xa người yêu dấu.
Tôi bước đi lệ rơi ngậm ngùi.
Xe pháo giăng thành đuôi.
Mình cũng dạt trôi về bến nao


Nhưng thời nay, tự mình yêu, tự mình đau. Đôi lúc mình nghĩ tới người đó, mình buồn lắm, "Anh chỉ mang đến cho em toàn đau khổ ... có lẽ vì vậy mà em yêu anh, bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn đau khổ thì không bao giờ" (Mikhail Lermontov).

Có phải không? Anh cũng đã từng nói yêu em thì sao anh lấy lại được câu nói đó? Em yêu anh! Nhưng em sẽ không bao giờ nói lên được tại vì giữa 2 đưá mình có một hàng rào rất cao, che dấu cuộc tình mình. Đôi khi em một mình ngồi ngắm sao đêm và nghĩ đến anh, đến cuộc tình 2 chúng ta.

Kỷ niệm rồi cũng sẽ thành ký ức. Tình yêu là một thứ có thể bào món trái tim của mỗi con người. Đôi khi ta tự hỏi: tại sao mà con người lấy đâu ra một trái tim có thể yêu nhiều người đến thế? Bất kể niềm vui hay nỗi buồn rồi cũng sẽ có ngày kết thúc! Chỉ có trái tim là đập mãi với thời gian.... Kỷ niệm lần nào đó sẽ là phôi pha nhưng những ký ức nhạt nhòa theo mưa gió, đã qua những ngày nóng bức ta lại mong đợi một cơn mưa ào, mưa giông có những cơn sấm sét, mưa đến đễ mang một làn không khí mát mẻ để ta quên hết những ưu phiền.

Khi cơn mưa đến, mưa sẽ làm cho hồn mình thật buồn, thật ảo nảo, mặc dầu mình yêu mưa lắm, cơn mưa như đem đến một cuộc tình yêu thương mong manh không về .... rồi trong cơn mưa này có gió thổi về, sẽ thổi mối tình đó, bay xa mãi ..... bay mãi mãi vào chốn hư vô .....






_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI