Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

SAU CƠN GIÔNG .

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Tư 1 07, 2009 7:30 am    Tiêu đề: SAU CÆ N GIÔNG . Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Đà Nẵng mưa. Phố mưa. Phố dài hun hút nằm phơi chiếc lưng trần gầy guộc, chắp vá lổ chổ ra hứng mưa ..... Tự dưng thấy nhơ nhớ, tiêng tiếc một cái gì đó không rõ ràng.

Mưa. Tôi đang nghĩ về những điều cũ rích. Những điều mà khi nhắc đến sẽ có người bĩu môi: "Trời, sến và sáo quá chừng".

Biết thế, nhưng làm sao ngăn được ý nghĩ bây giờ?. Có lẽ, đôi khi dừng lại chiêm nghiệm về cuộc đời , về con người , về tình yêu theo kiểu sến và sáo kia cũng thấy mình sâu sắc thêm một chút ít .

Tôi chợt nghĩ - nếu như ta sống một cuộc sống tỏ ra yêu thương mọi người và bao dung với mọi chuyện thì e rằng - ta đang lừa dối bản thân mình và lừa dối cả những người xung quanh . Ta đang sống đời sống giả tạo . Mà giả tạo trong suốt cả cuộc đời thì quả là khó có giây phút nào thoải mái và thanh thản được . Và trái lại , tồn tại trên trái đất này chỉ để nuôi dưỡng lòng hận thù thì ta đào đâu ra một ngày hạnh phúc ? .Ta tự biến mình thành kẻ tầm thường .

Nhưng , tất cả điều đó không đáng sợ bằng việc phát hiện ra mình đang sống mà không yêu ai và cũng chẳng ghét bỏ ai .Ta trở thành một kẻ không trái tim , mà không có xúc cảm thì còn gì là con người nữa .

Phố vẫn ì ầm cơn mưa .Những giọt nước rơi xuống , tan ra , trôi đi một cách điềm nhiên không hề vướng bận . Thi thoảng , có những giọt nước không may rơi tõm vào vết trầy xước ...lồi lõm kinh niên của con đường và đành nằm lại , tiếc nuối nhìn bạn bè mình lũ lượt trôi xa , mặc dù -biết đâu phía trước mình không phải là vùng đất hứa .

Tôi đã sống những ngày không nhận rõ mặt tháng năm , chán nản , tẻ nhạt khi không tìm thấy cho mình mục đích sống .Biết dựa vào đâu - khi gặp phải những bầm dập trong trường đời ? .Tự thấy mình cô độc . Và tôi đã sống trong sự ám ảnh rất lâu , rất lâu - cho đến một ngày chợt nhận ra - mình còn nhiều thứ để nghĩ , nhiều người để mình yêu thương và san sẻ . Đó chính là vong linh của Bố Mẹ tôi , là anh chị em của tôi , là các con tôi , các bạn tôi, của Huế ....là nơi bắt đầu mọi yêu thương .

Tình yêu của mọi người dành cho nhau giản đơn và quen thuộc đến nổi không ai nhận ra điều đó nữa .

Tôi còn biết yêu thương - nghĩa là tôi không cô độc , nghĩa là tôi ....có nghĩa là tôi có Huế của tôi .

Mưa ngừng rồi .Phố lại khoác lên mình tấm áo choàng trắng xóa , uốn lượn như một cô nàng ẻo lả .Tất cả lại đổ ra đường , quay trở về với nhịp sống trước cơn giông . Cả những hạt mưa sau bao chảy trôi , rơi rớt rồi cũng sẽ hóa kiếp đầu thai trở về nơi nó ra đi .

Còn tôi - tôi bắt đầu một chuyến trở về bên Huế yêu thương của tôi .

LỜ HÁT .


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI