THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Tư 4 15, 2009 12:13 am Tiêu đề: Ngưá»i lắng âm vá»ng nhân sinh |
|
|
8 năm ngà y mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1.4.2001 - 1.4.2009)
Ngưá»i lắng âm vá»ng nhân sinh
Táºn hiến cuá»™c Ä‘á»i mình cho nghệ thuáºt, Trịnh Công SÆ¡n và các ca khúc cá»§a ông đã tạo nên má»™t bá»™ pháºn giá trị, không thể tách rá»i trong dòng chảy ca khúc trữ tình Việt Nam thế ká»· XX.
Hầu hết những ngưá»i từng (hoặc sẽ) viết vá» Trịnh Công SÆ¡n Ä‘á»u chia sẻ: đặt giai Ä‘iệu sang má»™t bên, thì phần ca từ trong các tác phẩm cá»§a ông chÃnh là những thi phẩm Ä‘Ãch thá»±c. Cái thế giá»›i thi ca mang Ä‘áºm tÃnh siêu hình cá»§a ông mở ra trước mắt chúng ta má»™t hồn ngưá»i, và qua đó, cả má»™t thá»i đại đầy biến động. Bước và o thế giá»›i thi ca ấy, ta sẽ có dịp nhìn trở lại thá»±c tại bằng chÃnh cái nhìn mà thi nhân đã hướng vá» thá»±c tại. Và thêm nữa, ta sẽ có thể nắm được thá»±c tại bằng chÃnh những âm vá»ng mà thi nhân đã nghe ra từ thá»±c tại, theo má»™t cách tháºt đặc biệt cá»§a riêng ông.
Giai Ä‘oạn sáng tác sung sức nhất và nhiá»u thà nh tá»±u nhất cá»§a Trịnh Công SÆ¡n là những năm tháng chiến tranh. Các táºp Ca khúc da và ng, Phụ khúc da và ng, Kinh Việt Nam, Ta phải thấy mặt trá»i chÃnh là những trải nghiệm Ä‘au thương mà chiến tranh đã in hằn trên cuá»™c Ä‘á»i và trong tâm hồn ông. Tiếng súng nổ, tiếng đại bác gầm, tiếng mẹ khóc con tá» nạn, tiếng ngưá»i hấp hối... đó là những âm thanh thảm khốc ngáºp đầy trong các ca khúc vỠđỠtà i nà y cá»§a Trịnh Công SÆ¡n. Nhưng, đôi khi chúng vang lên tháºt lạ lùng:
Äại bác đêm đêm dá»™i vá» thà nh phố/Ngưá»i phu quét đưá»ng/Dừng chổi đứng nghe/Äại bác đêm đêm tương lai rụng và ng/Äại bác như kinh không mang lá»i nguyện/Trẻ thÆ¡ quên sống/Từng đêm nghe ngóng... Äại bác đêm đêm ru da thịt và ng/Äại bác nghe quen như câu dạo buồn/Trẻ con chưa lá»›n để thấy quê hương (Äại bác ru đêm). Tiếng đại bác trong thÃnh trưá»ng cá»§a Trịnh Công SÆ¡n - Ãt ra là ở ca khúc nà y - không há» mang vẻ hăm dá»a khá»§ng bố. Trái lại, nó có giai Ä‘iệu, nó du dương, nó gần gũåi và quen thuá»™c, nó như má»™t cái gì gắn liá»n vá»›i Ä‘á»i sống và tạo thà nh nhịp sống cá»§a con ngưá»i! Bằng "cái nghe" riêng có cá»§a mình, ông đã bóc lá»™ má»™t sá»± tháºt tà n nhẫn: chiến tranh là m mòn má»i, là m đỠđẫn, là m mụ mị, là m tê liệt con ngưá»i; con ngưá»i bị đẩy vượt lên trên ná»—i sợ, con ngưá»i đánh mất cảm giác sợ hãi trước tiếng gầm cá»§a đại bác, con ngưá»i chỉ còn là những tấm bia thịt vô tri mà đạn pháo có thể viếng thăm bất cứ lúc nà o!
Má»—i ngà y tôi chá»n má»™t niá»m vui
Nhạc sĩ: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Như Ã
Và như thế tôi sống vui từng ngà y
Và như thế tôi đến trong cuá»™c Ä‘á»i
Äã yêu cuá»™c Ä‘á»i nà y bằng trái tim cá»§a tôi
Và như thế tôi sống vui từng ngà y
Và như thế tôi đến trong cuá»™c Ä‘á»i
Äã yêu cuá»™c Ä‘á»i nà y bằng trái tim cá»§a tôi
Má»—i ngà y tôi chá»n má»™t niá»m vui
Chá»n những bông hoa và những nụ cưá»i
Tôi nháºn gió trá»i má»i em giữ lấy
Äể mắt em cưá»i, tá»±a lá bay.
Má»—i ngà y tôi chá»n đưá»ng mình Ä‘i
ÄÆ°á»ng đến anh em đưá»ng đến bạn bè
Tôi đợi em vỠbà n chân quen quá
Hà ng lá me và ng lại bước qua
Và như thế tôi sống vui từng ngà y
Và như thế tôi đến trong cuá»™c Ä‘á»i
Äã yêu cuá»™c Ä‘á»i nà y bằng trái tim cá»§a tôi
Và như thế tôi sống vui từng ngà y
Và như thế tôi đến trong cuá»™c Ä‘á»i
Äã yêu cuá»™c Ä‘á»i nà y bằng trái tim cá»§a tôi
Má»—i ngà y tôi chá»n má»™t niá»m vui
Cùng vá»›i anh em tìm đến má»i ngưá»i
Tôi chá»n nÆ¡i nà y cùng nhau ca hát
Äể thấy tiếng cưá»i rá»™n rã bay
Má»—i ngà y tôi chá»n má»™t lần thôi
Chá»n tiếng ru con nhẹ bước và i Ä‘á»i
Tôi chá»n nắng đầy chá»n cÆ¡n mưa tá»›i
Äể lúa reo và ng tá»±a vẫy tay
Má»—i ngà y tôi chá»n ngồi tháºt yên
Nhìn rõ quê hương ngồi nghĩ lại mình
Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống
Vì sao tôi sống?
Vì đất nước cần một trái tim
Và như thế tôi sống vui từng ngà y
Và như thế tôi đến trong cuá»™c Ä‘á»i
Äã yêu cuá»™c Ä‘á»i nà y bằng trái tim cá»§a tôi
Và như thế tôi sống vui từng ngà y
Và như thế tôi đến trong cuá»™c Ä‘á»i
Äã yêu cuá»™c Ä‘á»i nà y bằng trái tim cá»§a tôi
Chiến tranh, chết chóc, thịt nát xương tan đã để lại vết tÃch trong ca từ cá»§a Trịnh Công SÆ¡n vá»›i những hình ảnh Ä‘au đớn: Má»™t chiếc xe tang/trái mìn nổ cháºm/ngưá»i chết hai lần/thịt da nát tan (Ngụ ngôn mùa đông), má»™t buổi sáng mùa xuân/má»™t đứa bé ra đồng/đạp trái mìn nổ cháºm/xác không còn đôi chân, ngưá»i con gái chợt ôm tim mình/trên da thÆ¡m vết máu loang dần (Ngưá»i con gái Việt Nam da và ng)... Sá»± sống trở nên quá đỗi mong manh trong guồng máy chiến tranh. Lằn ranh giữa sinh và tá» cá»§a Ä‘á»i ngưá»i trở nên vô nghÄ©a như má»™t tiếng cưá»i nhạo. Thá»±c tại ấy, được thêm sức đẩy cá»§a ngá»n triá»u tư tưởng vá» cái phi lý từ Âu Mỹ trà n sang, đã đưa Trịnh Công SÆ¡n đến rất gần quan niệm vá» sá»± hư ảo cá»§a nhân sinh và những ná»—i Ä‘au khổ bất tuyệt cá»§a pháºn ngưá»i.
Ông luôn nghe thấy những âm thanh cá»§a má»™t thứ định mệnh tà n nhẫn đè nặng trên thân pháºn con ngưá»i: Nghe xót xa hằn lên tuổi trá»i/Trẻ thÆ¡ Æ¡i, trẻ thÆ¡ Æ¡i/Tin buồn từ ngà y mẹ cho mang nặng kiếp ngưá»i (Gá»i tên bốn mùa). Ông đặc biệt nhạy cảm vá»›i những tiếng gá»i cá»§a trăm năm - hư vô - cái chết: Äêm ta nằm bóng tối che ngang/Äêm ta nằm nghe tiếng trăm năm/Gá»i thì thầm, gá»i thì thầm, gá»i thì thầm/Äêm nghe trá»i như hú như than/Ta nghe Ä‘á»i như có như không/Còn lại mình, Ä‘á»i bồng bá»nh, Ä‘á»i buồn tênh (Còn có bao ngà y). Bởi thế, không khó hiểu khi chợt bắt được má»™t âm thanh rất đỗi bình thưá»ng cá»§a Ä‘á»i sống thá»±c - tiếng ru - ảo giác vá» cái chết cá»§a chÃnh mình đã áºp đến vá»›i ông: Vá» trong phố xưa tôi nằm/Có lần nghe tiếng ru bên vưá»n/Chợt như xác thân không còn/Và cạnh tôi là đồng vắng (Lá»i thiên thu gá»i).
Cái bóng trăm năm luôn ám ảnh trong suy tưởng và trong cảm xúc cá»§a Trịnh Công SÆ¡n. Nói theo giá»ng phân tâm há»c, ông có lẽ thuá»™c vá» kiểu nghệ sÄ© mà bản năng chết (thanatos) mạnh hÆ¡n bản năng sống (eros). "Cái nhìn", và tất nhiên, cả "cái nghe" cá»§a ông, chịu lá»±c hút chá»§ đạo không phải từ sá»± sinh trưởng - khá»e khoắn - ấm áp - tươi vui, mà là từ những gì tà n lụi - héo úa - mòn má»i - u sầu - lạnh lẽo. Má»™t và dụ: nếu mùa thu vá»›i sắc nắng và ng đã là m say đắm bao tâm hồn nghệ sÄ©, há» chỠđón "những mùa thu tá»›i", thì Trịnh Công SÆ¡n lại chỉ thấy "những mùa thu Ä‘i", ông nghe ra ở sá»± Ä‘i cá»§a những mùa thu ấy cái chết cá»§a thá»i gian và sá»± chết dần cá»§a Ä‘á»i ngưá»i: Nhìn những mùa thu Ä‘i/Em nghe sầu lên trong nắng/ Và lá rụng ngoà i song/Nghe tên mình và o quên lãng/Nghe tháng ngà y chết trong thu và ng (Nhìn những mùa thu Ä‘i). Má»™t cách tất yếu, như là định mệnh, con ngưá»i hướng theo tiếng gá»i cá»§a cái bản năng chết ấy sẽ phải là má»™t con ngưá»i cô đơn, tuyệt đối cô đơn, bất chấp ý chà muốn nối kết vá»›i Ä‘á»i sống, vá»›i tha nhân cá»§a chÃnh anh ta. Má»—i thanh âm cá»§a thế giá»›i khi lá»t và o thÃnh trưá»ng cá»§a con ngưá»i ấy Ä‘á»u trở thà nh má»™t vá»ng âm nói vá» sá»± cô đơn, gợi đến sá»± cô đơn hoặc bắt anh ta phải nháºn ra sá»± cô đơn. Äó là tiếng hát: Chiá»u chá»§ nháºt buồn/Nằm trong căn gác đìu hiu/Ôi tiếng hát xanh xao cá»§a má»™t buổi chiá»u/Trá»i mưa trá»i mưa không dứt/Ô hay mình vẫn cô liêu (Lá»i buồn thánh). Äó là tiếng gà trưa: Vá» trên phố cao nguyên ngồi/Tiếng gà trưa gáy khan bên đồi/Chợt như phố kia không ngưá»i/Còn lại tôi bước hoà i (Lá»i thiên thu gá»i). Äó là tiếng mưa như lá»i ru miệt mà i/ngà n năm ngà n năm trong ca khúc Tuổi đá buồn, tiếng mưa khiến câu há»i "còn ai còn ai?" báºt ra não nuá»™t như tiếng thở dà i cá»§a thi nhân trước ná»—i cô đơn trên nhân thế.
Cần nói thêm rằng: giữa trùng trùng âm thanh cá»§a thế giá»›i, cùng vá»›i lá»i ru, dưá»ng như Trịnh Công SÆ¡n yêu nhất tiếng mưa. Không phải chỉ vì mưa đã giăng mịt mùng trong các ca khúc cá»§a ông, mà còn vì tiếng mưa nhiá»u khi được ông dùng như má»™t âm chuẩn để "Ä‘o" các thanh âm khác, tiếng lá chẳng hạn. Dùng tiếng mưa "Ä‘o" tiếng lá, ông có những ca từ tuyệt hay: Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhá» (Diá»…m xưa), Lá hát như mưa suốt con đưá»ng Ä‘i (Em còn nhá»› hay em đã quên) v.v...
Cô đơn, ở má»™t khÃa cạnh nà o đó, là cây tháºp giá tinh thần mà ngưá»i nghệ sÄ© Ä‘Ãch thá»±c phải mang vác suốt cuá»™c Ä‘á»i mình. Trong cô đơn, Trịnh Công SÆ¡n tá» ra có má»™t thÃnh lá»±c tháºt kỳ lạ, ông nghe thấy muôn trùng lên tiếng, những thanh âm kết dệt má»™t bầu khà tháºt ma mị liêu trai: Äêm nghe gió tá»± tình/Äêm nghe đất trở mình vì mưa/Äêm nghe gió thở dà i/Äêm nghe tiếng khóc cưá»i cá»§a bà o thai... Äêm nghe gió than hoà i/ Äêm nghe lá đưa lá»i hà m oan/Äêm nghe thân xác mịt mùng/Äêm nghe tiếng muôn trùng đẩy đưa (Nghe tiếng muôn trùng). Äi tá»›i cùng cá»§a cô đơn, Trịnh Công SÆ¡n rút gá»n toà n bá»™ thế giá»›i và o chÃnh bản thân mình, ông nghe từ chÃnh mình những âm vá»ng bi thiết cá»§a nhân sinh: Äôi khi ta lắng nghe ta/Nghe sóng âm u/Dá»™i và o Ä‘á»i buốt giá/Hồn ta gió cát phù du bay vá»/Äôi khi trên mái tình ta/Nghe những giá»t mưa/Tình réo tình âm thầm/Sầu réo sầu bên bá» vá»±c sâu (Tình xa). Và đây nữa, má»™t âm thanh - âm thanh zero - mà Trịnh Công SÆ¡n đã nghe ra từ nhịp Ä‘áºp cá»§a chÃnh trái tim mình, trái tim cá»§a má»™t ngưá»i Việt Nam biết thổn thức biết xót xa trước những biến cố Ä‘au thương Ä‘ang diá»…n ra hằng ngà y trên đất Ä‘ai xứ sở, trên cuá»™c Ä‘á»i ngưá»i Việt: Giá»t nước mắt quê hương/Ôi còn chảy miên man/Ôi dòng nước mắt chảy hoà i/Dòng nước mắt Ä‘á»i Ä‘á»i/Dòng nước mắt thương ai/Ôi dòng nước mắt trong tim/Chảy lai láng và o hồn/Ná»a đêm gá»i đến mình (Giá»t nước mắt cho quê hương).
Táºn hiến cuá»™c Ä‘á»i mình cho nghệ thuáºt, Trịnh Công SÆ¡n và các ca khúc cá»§a ông đã tạo nên má»™t bá»™ pháºn giá trị, không thể tách rá»i trong dòng chảy ca khúc trữ tình Việt Nam thế ká»· XX. Những ca khúc mang giai Ä‘iệu buồn. Buồn, đó cÅ©ng là chá»§ âm trong ca từ cá»§a ông. Bởi lẽ, ở má»™t phương diện nà o đó, dưá»ng như cái tạng sẵn có cá»§a Trịnh Công SÆ¡n không hợp vá»›i những vui vẻ há»i hợt. Thượng đế đã bắt (hay đã ban?) cho ông sứ mệnh cá»§a kẻ có thể lắng trong mình những âm thanh u uất, những tiếng nói tang thương từ cõi ngưá»i và cõi Ä‘á»i rồi chưng cất chúng thà nh những ca từ buồn và đẹp. Má»™t Ä‘iá»u mà chúng ta có thể khẳng định chắc chắn: Äó sẽ là di sản không bao giá» bị mất chân giá trị cá»§a Trịnh Công SÆ¡n.
Trịnh Công SÆ¡n (28/2/1939 – 1/4/2001) được và như má»™t tà i năng lá»›n cá»§a ná»n âm nhạc Việt Nam. Những ca khúc cá»§a Ông mãi mãi có sức ảnh hưởng to lá»›n đối vá»›i bao thế hệ ngưá»i nghe nhạc.
Khó có lá»i nà o diá»…n tả hết hoăc đầy đủ vá» Trịnh Công SÆ¡n, Nhạc sÄ© Văn Cao từng nháºn xét: "Trong âm nhạc cá»§a SÆ¡n, ta không thấy dấu vết cá»§a âm nhạc cổ Ä‘iển theo cấu trúc bác há»c phương Tây. SÆ¡n viết hồn nhiên như thể cảm xúc nhạc thÆ¡ tá»± nó trà o ra. Nói như nhạc sÄ© Nguyá»…n Xuân Khoát, ngưá»i bạn già cá»§a tôi, "Trịnh Công SÆ¡n viết dá»… như lấy chữ từ trong túi ra".
Cái quyến rÅ© cá»§a nhạc Trịnh Công SÆ¡n có lẽ là ở chÃnh ở chá»— đó, ở chá»— không định tạo ra má»™t trưá»ng phái nà o, má»™t triết há»c nà o, mà vẫn thấm và o lòng ngưá»i như suối tưới. Vá»›i những lá»i, ý đẹp và độc đáo đến bất ngá» hôn phối cùng má»™t kết cấu đặc biệt như má»™t hình thức cá»§a dân ca hầu như không thay đổi, Trịnh Công SÆ¡n đã chinh phục hà ng triệu con tim, không chỉ ở trong nước, mà ở cả ngoà i biên giá»›i nữa..."
Trịnh Công SÆ¡n sinh ngà y 28 tháng 2 năm 1939 tại Lạc Giao (cao nguyên miá»n Trung Việt Nam).
Ông lớn lên ở Huế, tốt nghiệp tú tà i ban Triết tại Chasseloup Laubat, Sà i Gòn.
Trịnh Công SÆ¡n tá»± há»c nhạc, bắt đầu sáng tác năm 1958 vá»›i tác phẩm đầu tay Ướt Mi (NXB An Phú in năm 1959). Nhạc sÄ© đã sáng tác hÆ¡n 600 tác phẩm, có thể được phân loại dưới 3 đỠmục lá»›n: Tình Yêu -- Quê Hương -- Thân Pháºn.
Nhạc sÄ© qua Ä‘á»i lúc 12h 45 ngà y 1/4/2001 tại Tp. HCM. Ông ra Ä‘i nhưng những gì ông để lại qua sá»± nghiệp âm nhạc cá»§a mình có giá trị tháºt lá»›n lao, những giai Ä‘iệu, lá»i ca cá»§a Ông sẽ còn mãi vá»›i thá»i gian.
Lá»i mở theo nhạc cá»§a Trịnh Công SÆ¡n bà i Äại Bác Ru Äêm
Bao la là tiếng nói cá»§a độ lượng. Äá»i không thấy tha thứ cho nhau mà vẫn mÆ¡ ước bao la. Ai cÅ©ng thÃch những cánh đồng mênh mông, những chân trá»i rá»™ng mở. Sao mà lắt léo thế? Con ngưá»i luôn luôn sẵn sà ng tham dá»± những chuyến Ä‘i bồng bá»nh, sảng khoái vá»›i những chân trá»i không thấy. Thèm gió bể khÆ¡i. Thèm núi đồi trùng Ä‘iệp. Hân hoan reo ca cùng chim chóc. Nâng niu những hoa đồng cá» ná»™i. Ai cÅ©ng thế. Không riêng ai. Äến vá»›i đất trá»i như những đứa con cá»§a vÅ© trụ, mà tấm lòng thì đóng kÃn tối tăm. Sao mà biển láºn vá»›i trá»i đất quá váºy?
Äá»i đã mở cho ta những cõi rá»™ng. Mà lòng nhân gian thì quá hẹp hòi. Có cái gì bất trắc mà nẩy sinh như thế. Äã váºy thì không nên sà m sỡ thốt tiếng bao la, mở lá»i rá»™ng rãi. Äánh lừa thiên hạ còn khả thứ. Äừng bất kÃnh vá»›i đất trá»i. Chưa bao giỠđóa sen, đóa hồng nở má»™t cách gian dối. Lòng không nở được má»™t Ä‘iá»u gì tốt đẹp thì thôi. Äừng ép gượng.
Con ngưá»i ta cÅ©ng hay đấy chứ. Dá»… quên có phải là cái vốn liếng ở Ä‘á»i? Sống vá»›i ngưá»i thì hẹp. Hẹp quá! Mai đây ra đứng trước cõi bao la thì nói chuyện phiêu bồng. Vả chăng, trá»i đất cÅ©ng dá»… tÃnh. Là m gì có chuyện trá»i đất ganh Ä‘ua vá»›i ngưá»i. Có chăng, chỉ là ganh vá»›i hồng nhan, vá»›i tà i mệnh.
Thế ra, ông Trá»i cÅ©ng khéo lắm. CÅ©ng bà y ra những cuá»™c chÆ¡i riêng. ChÆ¡i vá»›i kẻ tương xứng. Hiểu ra như thế thì những định mệnh nổi trôi má»›i khá»i buồn.
Thá»i nà o cÅ©ng có những hồng nhan Ä‘a truân. Bất cứ ở đâu. Kiá»u năm xưa hay Kiá»u nay thì cÅ©ng váºy. Gặp được ngưá»i đồng Ä‘iệu thì nói ngay tiếng nặng tình. Tinh lắm. Äã gặp được thì không bao giá» gieo lá»i mắc má». Là m váºy, không những xấu mặt, mà xấu lòng.
Hình như có sá»± xếp đặt cá»§a ai đây. Bà n tay ghép gán quả là tà i tình lắm. Tà i tình và tà i tá». Tà i tá» trong cái nghÄ© ẩn báu lá»™ng ngá»c cá»§a cuá»™c Ä‘á»i. Bởi khi ta chạm đến tấm lòng quà giá kia cá»§a Kiá»u thì láºp tức ta gặp cái bao la cá»§a trá»i đất. Hay lắm! Quá»· quyệt đến thế thì hết sức.
Và cái bao la kia là gì váºy? Là gì mà ai nấy Ä‘á»u nặng lòng vá»›i? Có kẻ đứng trước bao la mà không thấy được bao la. Có kẻ ở buổi bình minh, nghe tiếng chim hót đã chạm mặt vá»›i cõi vô lượng. Biết được vô lượng là cùng lúc đến vá»›i vô biên. Hay đôi khi gắn bó, hòa lẫn vá»›i nhau trong má»™t cuá»™c hôn phối son sắt. Qua tay kẻ phà m nhân, cái vô biên được và von đối chiếu nghịch lý vá»›i cuá»™c Ä‘á»i hữu hạn cá»§a con ngưá»i. Nhưng nếu rảnh rá»—i má»™t chút hãy ra nhìn sông nước thá». Cái vô biên nằm đâu đó trên cánh vạc chở hoà ng hôn vá» núi má»—i chiá»u.
Chạm đến vô biên là nhắc nhở cái lý sinh tỠở Ä‘á»i. Là muốn tầm tÃch con đưá»ng vô định cá»§a sá»± sống chết. Thưá»ng khi nó gây nên sá»± buồn bã không nguôi trong kiếp nhân sinh. Trái lại, Ä‘i và o cõi bao la ngưá»i ta nháºn ra được ná»—i hân hoan trong lòng. Khi bắt được cái nhịp cá»§a trá»i đất, lòng ta bá»—ng reo ca, nhảy múa trong má»™t hòa âm thuáºn chiá»u. Má»™t cái gì đó soi tá» Ä‘á»i ta như đạo đạt. Äó là cái bước nhảy hân hoan, nối liá»n trá»i vá»›i đất, cá»§a Zorba trên bá» biển. Cái phút hạnh phúc đó không đến vá»›i má»i ngưá»i. Cái sá»± hòa nhịp kia cÅ©ng không thể có nếu lòng ta không được trang bị vẻ thênh thang cá»§a vÅ© trụ. Có thá»±c sá»± chạm đến cõi vÄ©nh phúc vô hình, má»›i hý lá»™ng, má»›i nhảy múa say sưa đến thế được .
Cho nên, nói đến chuyện riêng chung cá»§a trá»i đất là nói trong cái lý đó váºy. CÅ©ng không dá»… gì táºp tà nh sá»± độ lượng. Muốn có được phải là m cả má»™t cuá»™c đổi Ä‘á»i. Thay cái nhìn. Thay trà óc. Và tuyệt đối phải có má»™t con tim đẹp đẽ.
Nếu không, cái tình vá»›i cõi bao la kia chỉ là cái tình gian láºn. Và còn thú vị gì má»™t cuá»™c chÆ¡i thiếu hà o hứng như thế. Trá»i đất nương ta, nhưng ta vốn như con bệnh, thá»§y chung không phát giác được gì. Con mắt rêu phong đã đóng kÃn ta lại vá»›i thế giá»›i Ãch ká»·, hẹp hòi, riêng tư. Là m sao còn nghe ra tiếng hoan ca cá»§a thế giá»›i bên ngoà i. Nếu bảo là nghe, thì sao lại có thể thiếu hòa Ä‘iệu đến thế được. Chân tay trì trệ. Äá»i sống như đóng Ä‘inh, xa cách. Äừng mưu toan vá»›i trá»i đất. Hạnh phúc xa lạ kia chỉ dà nh cho ngưá»i có lòng. Kẻ há»i hợt dá»… đà m tiếu, thị phi vá» cái hạnh phúc đó lắm. Bởi nhìn gần, hạnh phúc đó có vẻ phù du quá. Không mang lại áo cÆ¡m. - Äến thế thì còn nói thêm được má»™t lá»i nà o nữa. Hãy ôm lấy cái phần cá»§a mình. Kẻ nổi trôi gặp ngưá»i trôi nổi. Cứ theo trá»i xa đất rá»™ng kia mà rong chÆ¡i vui thú má»™t Ä‘á»i váºy.
Trịnh Công Sơn viết vỠTình yêu
Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi
Äừng xô tôi ngã dưới chân ngưá»i
Biển sóng, biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại sóng vỠđâu
Sóng bạc đầu và núi chìm sâu
Ta vỠđâu đó
VỠchốn nà o mây phủ chiêm bao
Cuộc sống không thể thiếu tình yêu
Tôi là kẻ vô đạo trong tình yêu
những khi tôi giáºn há»n cuá»™c Ä‘á»i.
Khi cuá»™c Ä‘á»i yêu tôi, tôi sẽ là tÃn đồ cá»§a tình yêu.
Ngưá»i ta nói trên trái đất không có gì ở ngoà i qui luáºt cả. Nhưng tình yêu hình như cÅ©ng có lúc là má»™t ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con ngưá»i nhưng cÅ©ng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những ngưá»i quá lạc quan khi nói vá» tình yêu bằng thể khẳng định. Ngưá»i ta có thể tin rằng mình được yêu và cÅ©ng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.
Tôi không thể nói vá» má»™t vấn đỠmà chÃnh bản thân mình cÅ©ng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ tháºt sá»± là hoà n toà n không thể hiểu. Nếu có ngưá»i nà o đó thách thức tôi má»™t trò chÆ¡i nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tá»± xưng mình am tưá»ng hết ná»™i dung phong phú và quá phức tạp cá»§a tình yêu.
Có ngưá»i yêu thì hạnh phúc; có ngưá»i yêu thì Ä‘au khổ. Nhưng dù Ä‘au khổ hay hạnh phúc thì con ngưá»i vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con ngưá»i không thể sống mà không yêu. Hà ng nghìn năm nay con ngưá»i đã sống và đã yêu - yêu tháºt lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất tháºt trong Ä‘á»i. Sá»± giả trá đó lúc biết được thì là m khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Ngưá»i giả, ngưá»i tháºt nhìn nhau lúc bấy giá» ngỡ ngà ng không biết thế nà o nói được. Ngưá»i tháºt thì nằm bệnh, ngưá»i giả thì nói, cưá»i huyên thuyên. Ãá»i sống vốn không bất công. Ngưá»i giả trong tình yêu thế nà o cÅ©ng thiệt. Ngưá»i tháºt thế nà o cÅ©ng được Ä‘á»n bù.
Tình yêu thá»i nà o cÅ©ng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con ngưá»i không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu là m gì. Có ngưá»i đã nói như váºy.
Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt cá»§a tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng má»™t ý nghÄ©a bá»n vững: "Cuá»™c sống không thể thiếu tình yêu".
Trịnh Công Sơn và Khánh Ly (1992)
Diễm của những ngà y xưa
Thuở ấy, có má»™t ngưá»i con gái rất mong manh, Ä‘i qua những hà ng cây Long não lá li ti xanh mướt để đến trưá»ng.
Nhiá»u ngà y, nhiá»u tháng cá»§a thuở ấy, ngưá»i con gái vẫn Ä‘i qua dưới những vòm cây long não.
Có rất nhiá»u mùa nắng và mùa mưa cÅ©ng theo qua. Những ngà y nắng ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế, ngưá»i con gái Ä‘i qua nhoà nhạt trong mưa giữa hai hà ng cây long não mù mịt.
Nhà cô ấy ở bên kia sông, má»—i ngà y phải băng qua má»™t cây cầu rồi má»›i gặp hà ng long não để đến trưá»ng.
Từ ban công nhà tôi nhìn xuống, cái bóng ấy Ä‘i Ä‘i vá» vá» má»—i ngà y bốn báºn. Thá»i buổi ấy những ngưá»i con gái Huế chưa há» dùng đến những phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giá». Trừ những ngưá»i Ä‘i quá xa phải Ä‘i xe đạp, còn lại Ä‘a số cứ cháºm rãi đến trưá»ng bằng những bước Ä‘i thong thả hoà ng cung. Äi để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm trong lòng mình là má»™t nhan sắc. Nhan sắc cho má»™t ngưá»i hay cho nhiá»u ngưá»i thì quan trá»ng gì đâu. Những bước chân ấy từ má»i phÃa Ä‘i vá» những ngôi trưá»ng vá»›i những cái tên quen thuá»™c, đôi khi còn quá cÅ© kỹ. Äi để được những con mắt chung quanh nhìn ngắm nhưng đồng thá»i cÅ©ng tá»± mình có thá»i giá» ngắm nhìn trá»i đất, sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long não, bà ng, phượng Ä‘á», mù u và má»™t dòng sông Hương chảy quanh thà nh phố đã phả và o tâm hồn thá»i con gái má»™t lá»›p sương khói lãng mạn, thanh khiết. Huế nhá» váºy, không bao giá» cạn nguồn thi hứng. Thà nh cổ, lăng tẩm, Ä‘á»n đà i khiến con ngưá»i dá»… có má»™t phần nà o hoà i niệm vá» quá khứ hÆ¡n và má»™t phần nà o cÅ©ng giúp cho con ngưá»i được cứu rá»—i ra khá»i vòng tục luỵ. Và từ đó, Huế đã hình thà nh má»™t không gian riêng. Nó không cám dá»— như cõi phồn hoa đô há»™i nhưng nó là mạch nguồn gợi cảm nhẹ nhà ng riêng. Từ đó con ngưá»i bá»—ng đâm ra mÆ¡ má»™ng và mÆ¡ ước những cõi trá»i gần như không có thá»±c.
Nhưng sá»± tháºt và mÆ¡ là gì? Tháºt ra nói cho cùng cái nà y chỉ là ảo ảnh cá»§a Ä‘iá»u kia. Và vá»›i những ảo ảnh đó đã có má»™t thá»i khá dà i lâu những con ngưá»i lá»›n lên trong thà nh phố nhá» nhắn đã dệt gấm, thêu hoa những giấc mÆ¡ giấc má»™ng cá»§a mình.
Bút pháp của Trịnh Công Sơn
Äó cÅ©ng là thá»i gian má»—i sáng tinh mÆ¡, má»—i chiá»u, má»—i tối, khi tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, truyá»n Ä‘i trên dòng sông để đến vá»›i những giấc má»™ng cá»§a mình.
Thá»i gian trôi Ä‘i ở đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ con ngưá»i không còn cảm giác vá» thá»i gian. Má»™t thứ thá»i gian không mà u sắc, không bóng hình, chỉ có cái chết cá»§a những ngưá»i già và o mùa đông quá rét má»›i là m sá»±c tỉnh và bá»—ng chốc nháºn ra tiếng nói thì thầm cá»§a lăng miếu, bia má»™ cá»§a những vùng núi đá chung quanh.
Trong không gian tÄ©nh mịch và mÆ¡ mà ng đó, thêm chìm đắm và o má»™t khà háºu loáng thoáng liêu trai, ngưá»i con gái vẫn Ä‘i qua Ä‘á»u đặn má»—i ngà y dưới hai hà ng cây long não để đến trưá»ng. Äi đến trưá»ng mà đôi lúc dưá»ng như đến má»™t nÆ¡i vô định. Äịnh hướng mà không định hướng bởi vì những bước chân ngà y nà o ấy dưá»ng như Ä‘ang phiêu bồng trên má»™t đám mây hoan lạc cá»§a giấc mÆ¡.
Ngưá»i con gái ấy đã Ä‘i qua má»™t cây cầu bắc qua má»™t dòng sông, qua những hà ng cây long não, qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt để cuối cùng đến má»™t nÆ¡i hò hẹn.
Hò hẹn nhưng không hứa hẹn má»™t Ä‘iá»u gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là má»™t Ä‘iá»u hoang đưá»ng - giấc mÆ¡ liêu trai ngà y nà o sẽ không có thá»±c và sẽ biến mất Ä‘i.
Ngưá»i con gái Ä‘i qua những hà ng cây long não bây giỠđã ở má»™t nÆ¡i rất xa, đã có má»™t Ä‘á»i sống khác. Tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Kỉ niệm nà o cÅ©ng đáng nhá»› nhưng vẫn phải quên. Ngưá»i con gái ấy là Diá»…m cá»§a những ngà y xưa.
Chợt tôi thấy thiên thu là má»™t đưá»ng không bến bá»
(Trịnh Công Sơn. Báo Tuổi trẻ, ra ngà y 6-2-1994)
Những con đưá»ng trăng tròn là những con đưá»ng trăng khuyết. Vẫn là những con đưá»ng cÅ© en Ä‘i qua và tôi Ä‘i qua. Thế rồi, có những lúc tôi Ä‘i qua những con đưá»ng mù mịt không trăng. Những tro tà n quá khứ bá»—ng dáºy lên má»™t cÆ¡n lốc cuốn tôi vá» vá»›i những con đưá»ng ma quái ảo ảnh cháºp chá»n.
Cái cháºp chá»n cá»§a má»™t thân thể phiá»n não không biết mai nay mốt ná» ra sao, cứ thắc thá»m muốn gởi gắm và o cuá»™c Ä‘á»i má»™t linh hồn phiêu lạc. Tôi phiêu lạc bao nhiêu năm rồi trên má»™t dòng Ä‘á»i không bá» bến. Có khi tưởng bá» là bến. Có khi tưởng bến là bá». Cái tạm và cái thưá»ng hằng lắm khi là má»™t. Thế mà cứ lại là khác nhau. Cái bá» má»ng manh khoảnh khắc ra Ä‘i. Cái bến nhiá»u khi bá»n bá»n ở lại. Bá» mở ra những bến. Có dâu bể cho bá». Nên định mệnh bá» thưá»ng trói buá»™c thân pháºn bến.
Tôi là bỠem ra đi. Em là bến tôi ghé lại
Con đò ghé qua bá» nà y bá» ná», nhưng sẽ Ä‘áºu lại ở má»™t bến kia.
Mùa xuân là bá» hay bến? than ôi, mùa xuân chỉ là bá». Ai ai trong Ä‘á»i nà y cÅ©ng có lần ghé qua cái bến tạm mùa xuân. Cái bá» bến mùa xuân nháºp nhằng những dặm trưá»ng láºn Ä‘áºn. Thoắt nhiên bến xuân chỉ còn lại là bá». Cái biến Ä‘i qua, rồi cái bỠở lại. Cái bến hiu hắt cá»§a má»™t thuở tưởng rằng thá»i hoà ng kim bến sẽ mãi mãi không bao giá» là bá». Thế rồi tuổi Ä‘á»i ngưá»i ngưá»i -đến đến – Ä‘i Ä‘i cứ má»™ng vá», hoang tưởng hão huyá»n má»™t thứ bá» bá» - bến bến, không biết nÆ¡i nà o để neo lại má»™t thân thể phiêu bồng.
Có thể bến cho em và bá» cho tôi. Tôi cứ mãi Ä‘i và em ở lại. Cái thân pháºn thuyá»n quyên ấy đừng là m Ä‘au xót Ä‘á»i. Cuối cùng, trong cõi mông lung má» mỠảo ảo, em vẫn chÃnh là cái bến hư ảo má»™t cách vẹn toà n mà tôi có lúc má»i mệt sẽ tìm vá» nương tá»±a.
“ Ru Ä‘á»i Ä‘i nhé cho ta nương nhá» lúc thở thanâ€â€¦
Cái bá» ru lá»i hiu quạnh lau lách. Cái bến ru cháºp chá»n má»™t đốm lá»a chiá»u…
Trong má»™t giấc ngá»§ bồng bá»nh không giá» giấc cá»§a mùa xuân, tôi thảng thối thấy bá» bến bá»—ng rã tan thà nh những cánh bèo mông lung vô định. Em tôi không bến và tôi không bá». Em trôi Ä‘i và tôi cÅ©ng trôi Ä‘i. Em và tôi cÅ©ng là bến. Em và tôi cÅ©ng là bá». Chúng ta tan biến và o nhau thà nh má»™t khối bến bá» không còn chia lìa nữa. Trong em không còn trà nhá»› vá» bến. Trong tôi cÅ©ng mất hết những ký ức vá» bá». Bến ở đâu và bỠở đâu?
Bút pháp của Trịnh Công Sơn bà i Diễm Xưa
Tình yêu và tiếng hát
Tình yêu cho phép những ca khúc ra Ä‘á»i. Ná»—i Ä‘au và niá»m hân hoan là m thà nh bà o thai sinh nở ra âm nhạc. Âm nhạc như thế là tình yêu, là trong bản thân nó hà m chứa 1 cõi nhân sinh bá» bá»™n những khổ Ä‘au và hoan lạc. Không có bất hạnh và nụ cưá»i có lẽ âm nhạc cÅ©ng không thể có duyên ra Ä‘á»i.
Có ngưá»i Ä‘i đến vá»›i cuá»™c Ä‘á»i và ngẫm nghÄ©: nếu Ä‘á»i sống vắng bóng âm nhạc và tiếng hát thì ta sẽ như thế nà o đây? Ở đâu có con ngưá»i , ở đó có tiếng hát. Trên mặt đất , trần gian nà y tiếng hát nhắc nhở ta 1 Ä‘iá»u giản dị: tôi hát là tôi hiện hữu. Tôi tồn tại có nghÄ©a là tôi sẽ mất Ä‘i. Tôi mất Ä‘i, má»i ngưá»i cÅ©ng sẽ mất Ä‘i, nhưng tiếng hát còn ở lại. Ở lại như chiến tÃch vừa buồn bã vừa huy hoà ng cá»§a 1 cõi Ä‘á»i.
Tiếng hát thưá»ng là m nhá»› nhung con ngưá»i. Nhá»› má»™t con ngưá»i là nhá»› cả má»™t trần gian. Cái thân thể mÄ© miá»u cá»§a trần gian nà y nỠđã từng vạch ra những lối Ä‘i mỠảo, hoang đưá»ng trong bể dâu cá»§a cuá»™c sống. Thân thể ấy bá»—ng tá»± thân đã biến thà nh thánh địa cho cuá»™c chiêm ngưỡng tình yêu. Âm nhạc và tiếng hát ra Ä‘á»i để ca tụng má»™t gót chân, má»™t bà n tay, những môi, mắt, má, và đôi khi má»™t mái tóc trầm hương và sau đó là nụ cưá»i, nước mắt cá»§a má»™t Ä‘á»i ngưá»i.
Tiếng hát là con đẻ cá»§a thân xác. Từ thân xác bay lên những giai Ä‘iệu và lá»i ca. ca hát là để nhá»› nhau và đôi lúc, để an á»§i mình. An á»§i má»™t cái gì còn ở lại và than thở má»™t Ä‘iá»u gì đã ra Ä‘i.
Tất cả má»i Ä‘iá»u sẽ qua Ä‘i, sẽ biến mất, nhưng tiếng hát, câu ca, má»™t khi đã được khai sinh vá»›i ngà y thôi nôi huy hoà ng cá»§a nó thì sẽ ở lại vá»›i Ä‘á»i mãi mãi. Äó là má»™t cuá»™c rong chÆ¡i ngáºm ngùi cá»§a hữu hạn muốn chá»™p bắt cái vô hạn là m món quà thế chấp cho Ä‘á»i mình.
Äà nh váºy vá»›i tình yêu
Cho đến cuối thế ká»· nà y, khi mà những khám phá khoa há»c đã bóc trần má»i lá»›p vá» huyá»…n hoặc cá»§a thế giá»›i quanh ta thì con ngưá»i vẫn tiếp tục hồn nhiên chất vấn mình và chất vấn nhau: Tình yêu là gì? Tình yêu có tháºt hay không ?
Bao nhiêu thế ká»· qua Ä‘i và tình yêu cÅ©ng thay hình đổi dạng. Äắm chìm và o những cuá»™c vong thân ngoạn mục, tình yêu đã hoá thân và theo từng thá»i kỳ, mang những khuôn mặt khác.
Tình yêu cuối thế ká»· nà y không còn má»™ng mị nữa. Những giấc mÆ¡ hão huyá»n đã ra Ä‘i. Con ngưá»i đến vá»›i tình yêu bằng má»™t ngôn ngữ khác. Có má»™t thứ hình bóng cá»§a má»™ng du len lá»i và o giữa cái Ä‘iá»u mà ngưá»i ta gá»i là tình yêu. Và cứ thế ngưá»i ta lao và o cái Ä‘iá»u "tưởng như" ấy má»™t cách đồng bóng và đánh mất dần cái hồn phách thÆ¡ mông cá»§a những ngà y đã xa xưa.
Äừng bao giá» nói má»™t lá»i có tÃnh cách khẳng định vá» tình yêu. Má»›i ngà y hôm qua là như thế hôm nay đã khác rồi. Tình yêu tưởng vÄ©nh viá»…n ra Ä‘i mà không ra Ä‘i. Tình yêu vá» như ở lại mà không ở lại. Kể lại má»™t chuyện tình thưá»ng khi là kể lại má»™t cái gì đã mất. Nhưng cÅ©ng không hiếm những trái tim lạc hướng bá»—ng má»™t hôm lại ngoạn mục quay vá». Không thể nói nhiá»u vá» tình yêu mà không mắc lá»—i lầm. Cứ để nó yên ở má»™t vị trà nà o đó và nhìn ngắm, quan sát hoặc chỠđợi. Tình yêu là bất khả tư nghì.
Không ai Ä‘iên gì mà tá»± xưng mình là kẻ biết rõ vá» tình yêu nhất. Äau khổ cả trăm lần vẫn cứ là má»™t đứa trẻ thÆ¡ trong tình yêu. Tình yêu có lẽ là lá»i nói dối uyên thâm nhất cá»§a trái tim. Má»™t trái tim kim cương không tì vết, không thách thức nhưng ngạo nghá»… và thÃch đùa. Má»™t thứ đùa cợt là m bằng bi hà i kịch và trên sân khấu cá»§a cuôc hà nh trình đã là m nổ tung ra những cÆ¡n thịnh ná»™ cá»§a núi lá»a hoặc cá»§a những mùa băng rã tuyết tan.
Dù thế nà o cũng đừng phỉ báng tình yêu bởi nghĩ cho cùng nó vẫn là nguồn an ủi duy nhất. Nó là trò chơi dối trá cần thiết và qua nó chỉ có con ngưòi mới hiểu được thế nà o là đau khổ để rồi có lúc phải thốt lên: Tôi buồn quá....
Tình yêu là không khoan nhượng. Cái khÃa cạnh ác độc cá»§a tình yêu không ai có thể Ä‘o lưá»ng được. Khi cần dáºp chết má»™t cuá»™c tình nó sẽ không cần biết nương tay. Nó lạnh lùng thản nhiên trước cÆ¡n hấp hối cá»§a "con bệnh tình". Vì thế xin các hoà ng tá», quà công nương hãy biết ká»m giữ mình khi đứng bên mép bá» hiu hắt và luôn luôn chuẩn bị sẵn cho mình má»™t bà i kinh thiá»n định để giữ được cõi lòng bình an, tÄ©nh lặng. Má»i cÆ¡n bão sẽ qua Ä‘i và trên các bá» bãi, biển đã để lại bao nhiêu là sinh váºt biển cho má»™t bữa tiệc dù muá»™n mà ng, phù du, nhưng cÅ©ng đủ để là m hồi sinh má»™t ná»—i khát sống và xoá Ä‘i những thương tÃch tuồng như không đáng có.
Tình yêu không có thắng bại. Ở đây không phải đấu trưá»ng mặc dù vẫn có những vết thương. Tháºm chà đôi khi còn mang đến những cái chết, những cái chết không báo trước nhưng cÅ©ng nhuốm đầy đủ mà u sắc tai ương, cá»§a má»™t kiếp nạn. Những cái chết như thế không còn má»›i mẻ gì nữa, chỉ đủ gây ngạc nhiên thoáng qua để có dịp nhắc nhở lại má»™t thá»i kỳ và ng son cá»§a triá»u đại lãng mạn. Thế nhưng ở đâu đó trên các vỉa hè trong lòng các đô thị, nhất là dưới ánh đèn má» tỠở các ngoại ô, tiếng xì xà o vẫn cứ vang lên như má»™t ngá»n gió xót thương qua các Ä‘á»n thá» cá»§a ảo giác. Äó cÅ©ng là lá»i tôn vinh phù phiếm nhằm là m thăng hoa tình yêu hầu khôi phục lại má»™t thứ lòng tin đã bị đánh mất.
Nếu có dịp chạm và o tình yêu thì hãy thá» mượn má»™t cá»— xe chở lòng bất kÃnh đến trước. Có thể không hẳn là lòng bất kÃnh mà má»™t cái gì đó gần vá»›i sá»± thá» Æ¡, lãnh đạm hoặc má»™t phương cách lịch sá»± bóng bẩy phưá»ng tuồng. Äó là lá chắn cần thiết, má»™t thứ bùa há»™ mạng để chống đỡ những mÅ©i dao vô đạo có thể gây thương tÃch bất ngá» trên lòng tá»± trá»ng.
Tình yêu hình như không di chuyển trên má»™t mặt phẳng. Nó thưá»ng dẫn ngưá»i trong cuá»™c Ä‘i qua những nÆ¡i chốn không há» dá»± phòng trước. Thế rồi má»™t hôm bá»—ng dưng má»i chuyện cứ lệch lạc hẳn Ä‘i và ngưá»i trong cuá»™c thấy mình không còn là mình nữa. Như trong mùa biển động, những con sóng dữ tha hồ nhảy múa và nó rút dần tinh lá»±c cá»§a con ngưá»i.
Có những kẻ thấy được thiên đưá»ng. Có những kẻ thấy được địa ngục. Và có không Ãt những kẻ bị chá»c mù đôi mắt khi Ä‘i qua tình yêu. Những giấc mÆ¡ hồng, những ác má»™ng Ä‘en. Äôi khi có những cái bóng vô hồn ngoan ngoãn tá»›i lui trong không gian vô hình cá»§a những câu thần chú. Khi nhóm lá»a đốt lòng mình trên những mê hoặccá»§a lá»i thá» nguyá»n thì lúc ấy chỉ còn âm binh nói chuyện vá»›i âm binh. Giấy và ng bạc bay lả tả phá»§ hết con đưá»ng tỉnh thức để mở ra má»™t cõi Ä‘á»i son phấn ngà o ngạt hương hoa mÆ¡ mÆ¡, tỉnh tỉnh, muá»™i muá»™i, mê mê nhưng đầy má»™t thứ lạc thú riêng tư, má»™t cõi trá»i bay bổng.
Chấp nháºn tình yêu là chấp nháºn má»™t thứ có có, không không, đùa đùa, tháºt tháºt. Nó vô hình tướng nhưng là m rã tan hồn phách. Không có nó thì Ä‘á»i sống không biết sẽ tẻ nhạt đến dưá»ng nà o. Thôi thì đà nh có nó váºy.
Sưu tầm từ trên mạng .
Được sửa bởi THAINGO-A1 ngày Bảy 4 25, 2009 7:06 am; sửa lần 1. |
|