Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Chuyện chàng Muối...
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: CN 8 29, 2010 11:45 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Một lần trên đường đi làm về, Đường bỗng gặp Lan, người bạn thân từ thời học sinh, gặp nhau mừng mừng tủi tủi, Đường nói:
- ủa mi về hồi nào rứa ?
Lan cũng cười cười đáp lại:
- Tụi tau mới thi xong kỳ cuối, về nghỉ được mấy hôm…
Hai cô bạn thân lâu ngày gặp lại, kẻ vịn vai, người cầm tay mừng mừng khôn xiết, giữa đường, họ nói với nhau những chuyện lâu ngày xa cách, chuyện này chuyện nọ, chuyện mỗi người… Đường rủ Lan vào một quán nước gần đó…


Nhìn Lan, Đường hỏi:
- Mi về được mấy bữa rồi, mà răng không xuống tau chơi…
Lan chậm rãi đáp lại:
- Mới về được hai hôm ni chơ mấy, mốt phải ra lại rồi… Còn mi nữa, đi làm có gì vui không ?

Đường nhìn Lan, rối nhìn ra ngoài đường, nàng chậm rãi trả lời… kể lại những tháng ngày xa nhau mỗi người mỗi ngã, kể chuyện nàng đi làm, cũng có đôi khi gặp lại một hai đứa cùng lớp, chỉ nói với nhau vài câu rồi thôi, Đường kể chuyện đứa thì lập gia đình, đứa thì như Lan vào Saigon học tiếp, đứa thì phải về quê làm gì đó, còn mấy thằng con trai cùng lớp thì đa số thì đi lính, ít đứa học tiếp như Lan…. Rồi nàng chậm rãi kể cho Lan nghe về chuyện của Muối… kể cho Lan nghe cái ngày ba của Muối bệnh và mất…. Lan cướp lời của Đường :
- Ủa, ba của ổng mất rồi hả… mi nói thiệt hay nói giỡn đó ?

Đường buồn rầu kể lại cho Lan nghe cái ngày ba của Muối bệnh tình và mất đi…
- Mi biết không, ổng đâu có hay biết chi mô, mà cũng không có ai biết ở mô mà báo tin cả, tội nghiệp cho vợ chồng thằng Linh ở gần nhà ổng, và nhà hắn nữa… hầu như lo lắng hết mọi thứ mi ơi….
Lan hỏi lại Đường:
- Mi có làm gì giúp cho nhà ổng được cái chi không ???
Đường buồn buồn kể lại: chuyện nàng tới đưa thuốc cho ổng, nhờ khéo thằng Linh chăm sóc giùm, có nói chuyện được vài câu với ổng…. câu chuyện Đường kể như từ từ quay lại khúc phim đau buồn cho người bạn thân cùng nghe… Sợ rằng câu chuyện buồn rồi sẽ từ từ làm cho Đường phải lệ rơi; Lan đoán được điều đó, nên nàng cắt ngang:

- Hôm trước ở ngoài Huế tình cờ tau có gặp được ổng; ông có nói là đi công tác gì đó, rồi ngay chiều nớ anh ta trở về ngay ngoài đơn vị, tau chỉ nghe ổng nói vậy thôi, chuyện trò hồi lâu… tau mới hỏi địa chỉ của ổng, ổng cho nhau như ri nì:
- Thiếu úy Nguyễn Muối - KBC……. Chỉ vậy thôi mi ơi !!!

Nhìn địa chỉ, Đường ngạc nhiên:
- Hay là ổng cho mi địa chỉ tầm bậy, địa chỉ chi mà kỳ rứa ?
Lan cũng ngạc nhiên không kém;
- Mi biết không, tau cứ ừ ừ và ghi đại, về đến ký túc xá, tau hỏi mấy đứa con trai… thì nó nói rứa là đúng rồi… thường thường địa chỉ của lính là như rứa đó mày ạ…
Đường hỏi lại:
- Mà có khi mô mi gởi thơ chưa ?
Lan trố mắt nhìn Đường:
- Mắc chi tau mà tau gởi thơ, cái con ni….
- Thì tau hỏi gửi thử coi thử có đến đúng hay không ???
- Mày yên chí… mấy thằng con trai ở trường tau nói rứa là đúng đó, lính mà, nghe tụi hắn nói chỉ cần tên họ và “ka bê xê” gì đó thôi thì ở mô thư cũng tới cả..
- Vậy hả !!!

Hai người nói chuyện với nhau từ chuyện trường chuyện lớp, chuyện làm ăn, chuyện đời…. thế mà trời cũng đã nhá nhem về chiều… Lan và Đường đành phải cắt ngang câu chuyện hàn huyên để ai về nhà nấy… ra đến đường cái, Đường nhìn Lan và nói:
- Thôi mi đi – tau về nghe, rán lo mà học…
Lan nhìn lại bạn:
- Kệ, mi ơi thôi rán đi, số phận cả thôi, chớ biết răng chừ, tau cũng mong cho mi có ai đó đi nữa thì cũng cầu cho mi được hạnh phúc mà thôi, chứ còn chuyện anh Muối của mi, không được thì thôi lo cố quên đi mà sống…

Hai người chia tay nhau, Đường về tới nhà –cơm nước xong thì trời cũng đã tối tự lúc nào…



Trên chiếc bàn nhỏ ngày xưa mà Đường vẫn làm bàn học của mình, nàng lấy mảnh giấy ghi lại cái địa chỉ của Muối từ hồi chiếu mà Lan đã cho biết, nàng nhìn lui nhìn tới và tự hỏi: răng mà lạ rứa ? không hiểu như thế này biết có gửi thư được hay không… bao nhiêu nghi vấn cứ quay cuồng trong đầu nàng… ở ngoài nhà ba mẹ của Đường ngồi nói chuyện với mấy người bạn cùng xóm về chuyện làm ăn… Nàng nghĩ về cho Muối; lại nghĩ về cái ngày mà “bên nớ qua nhà coi mắt nàng”, tự dưng nàng nhận thấy như đang đứng trước ngã ba đường mà cuối cùng đành phải chọn lấy một; với nhà ông Phát ngoài thị xã, nàng chỉ nhìn Thanh, người con trai ông Phát, là một viên chức nhà nước, trông bộ cũng đẹp trai, dung nhan cũng có phần kha khá với lứa tuổi cập kê, nhưng chỉ ngặt một điều là nàng chưa có cảm tình gì cho mấy… còn với anh chàng Muối kia thì chỉ là một người cùng xóm, cùng vùng biển và có những lần cùng nhau dạo chơi trên bờ biển đêm, từ ngày ấy, khoảng gần ba năm nay, bao nhiêu tình cảm nàng đều dành cho anh Muối, tội nghiệp cho Muối, vì nhà nghèo quá, một con người có nghị lực, học hành khá, cũng có cái mã con trai dễ nhìn… nàng chợt nhiên nhớ về cho Muối nhiều hơn… giờ đây nơi vùng trời xa xôi heo hút nào đó không biết Muối có nghĩ gì không, nàng nghe nói đi lính gì đó mà ngày ngày chỉ ngồi làm việc ở văn phòng mà thôi; mà cũng đúng nữa, mấy lần trước gặp Muối, anh cũng nói chuyện là làm việc văn phòng nhiều hơn đi ra ngoài, không biết cầm súng đi đánh nhau là gì cả… Nhìn ngọn đèn trên bàn, nàng nghĩ sao mà mong manh quá, cô độc quá khi tình yêu nàng đã trao đi chưa được đáp lại, thì đã nhận thêm một chuyện trái ngang thế này, tờ giấy đã được đặt sẵn trên bàn, tay cầm sẵn cây viết, nhưng nàng không biết phải nên viết như thế nào đây nữa, không lẽ là một lá thư hỏi thăm bình thường, lại không lẽ là một đoạn tình thư gửi về cho người yêu nơi phương xa; không hẵn là như thế, nhìn xuống tờ giấy vở còn trắng tinh… chưa biết nên viết lên điều gì, thế rồi nàng dẹp cất hết tất cả… đi ra ngoài thềm nhà, ra phía cổng… nhìn về hướng nhà của Muối tít đằng xa, một căn nhà không đèn, không người ở, và thậm chí cũng không một nén nhang để ấm lòng người quá cố, tự dưng nàng muốn đi nhanh về phía ấy để tự tay mình thắp lên những nén nhang để sưởi ấm một hương hồn đang trong cơn giá lạnh… nhưng không được, gió từ biển thổi về, Đường cảm thấy lạnh hơn… nghĩ về hình ảnh của Lan từ hồi chiều, nàng cho nó là sướng , chỉ biết học hành, vui chơi cùng bè bạn – tiếp nối tháng với ngày như cái thưở còn là những cô cậu học trò thời trung học… Gió biển vẫn rì rào, từng cơn sóng xô bờ đêm nay có vẻ yếu ớt, nàng nhìn ra biển đêm mờ xa ngoài kia, nhìn lên trời, chỉ vài vì sao lấp lánh một cách yếu ớt như muốn thầm nhủ với nàng: Suy tư chỉ là cơn mộng mị thoảng qua; rồi cuộc đời này sẽ còn nhiều đớn đau hơn thế nữa…

Biển đêm, từng cơn gió vẫn rì rào…


(Còn nữa...)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Hai 8 30, 2010 10:41 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

… Đêm nay Đường không ngủ được, có thể nói nàng trằn trọc suốt đêm… nàng suy nghĩ mông lung, sao tự nhiên đời nàng mới lớn lên một chút thì đã gặp một tai ương như thế này… đôi khi chính nàng cũng hơi khó hiểu quá. Tình thương thì ai lại chả có; yêu đương, thân thiết, tình bạn… những định lý cuộc đời làm nàng cứ mãi suy nghĩ không sao chợp mắt được… Đôi khi nàng nghĩ lại: Cái tình là cái chi chi mà sao cứ mãi vấn vương để rồi phải khổ sầu như thế ??? Mới hồi chiều gặp Lan, thấy nó vô tư và có chút hồn nhiên nào đó làm cho nàng cảm thấy thèm thuồng… có phải chăng hình như Lan chưa nghĩ tới tình yêu là gì cả… như ngày nào, nó vẫn vô tư quá đỗi, mà cũng hay tại sao trời lại cho nó gặp được anh Muối mà không phải là nàng, phải chi nàng là Lan hôm ấy để nàng nhìn xem thân hình anh Muối dạo này như thế nào, có phong trần lắm không, có lãng mạn với chính mình hay không mà lại là Lan… Chợt nhiên nàng lại đi ganh tỵ với Lan và tức tối, trằn trọc suốt đêm như vậy ? Mà nếu viết thư thì mình nên viết cái gì bây giờ ? Không lẽ anh có khỏe không; anh có dầm mưa dãi nắng nhiều lắm không???? Tự nhiên nàng thấy lo lo phần nào, hiện tại thì chưa ngộ nhau là tình nhân kia mà, chỉ là một người bạn quen biết cùng xóm giềng mà thôi.. Không hiểu Muối có suy nghĩ gì về cho mình không? Hay là cứ mãi ngày dài đêm thâu mình lại cứ miên man về cho anh Muối như thế… nàng chợt thấy chính mình mâu thuẫn với chính mình quá sức… mâu thuẫn đến độ vô duyên nữa là đằng khác…

Buổi sáng như mọi ngày, đến sở làm với một tâm trạng bồn chồn lo lắng, đôi lúc nàng tự thấy mình có đôi chút nào đó ngẫn ngơ; vừa làm việc mà để ý đâu đâu, tâm hồn như đã trống vắng… Chợt một tiếng hỏi vọng sang từ bàn bên kia:
- Nè cô nương, ngẫn ngơ gì thế ?
Tiếng của cô Thanh từ bàn bên hỏi vọng sang làm cho nàng giật mình quay lại với thực tại, nàng nhìn lại Thanh và cười:
- Đang tìm mấy con số mà, sao mình thấy nó vô lý quá…
Thanh đứng dậy và đi qua phía Đường:
- Nè, đừng có giấu, bộ có chàng nào làm cho cô ngẫn ngơ thẫn thờ rồi phải không ?
Nhìn lên cô bạn cùng phòng, nàng cười cười đáp lại:
- Ai đâu mà mơ với mộng nà…. Chợt nhiên vừa làm vừa thấy nhớ nhớ cho mấy đứa bạn cùng lớp giờ này tụi nó vẫn còn đi học….
- Thôi đi cô, đừng có giấu nữa, tui để ý mấy ngày hôm nay cô làm việc có vẻ khác thường lắm… Thôi lo làm đi không thôi “sếp” để ý và la cho…
Đường chỉ nhìn Thanh và cười lại, nàng làm ra bộ tỉnh táo:
- Ừ, thì làm… làm xong rồi nghỉ….

Trưa hôm đó cũng như mọi ngày, trên chiếc xe dame của con đường ngày nào quen thuộc đối với nàng vẫn đưa nàng trên con lộ đầy nắng, và nàng cũng còn suy nghĩ nhiều lắm…


x
x x

Đơn vị mấy bữa nay bận lo các kế hoạch hành quân cho mấy đơn vị tác chiến….
Muối vẫn như mọi khi, trong căn phòng làm việc chỉ có năm người… chàng cứ liên hồi nghĩ về cho Đường; một cô gái cùng xóm chài nghèo ấy giờ này không biết ra sao… chỉ biết nghỉ học và đã đi làm, nghe nói Đường làm ở một công ty vải sợi Sicovina nào đó… Nơi vùng đóng quân này, không hẵn là thành phố mà cũng không hẵn là miền quê, nếu miền quê ở đây thì có lẽ cũng nghèo nàn như cái xóm chài của chàng ở tận miền biển kia mà thôi… ở trong ấy người dân xóm chài chỉ biết làm bạn với biển cả, với cái thúng, chiếc ghe chài nho nhỏ… còn ở đây chàng thấy những người dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời và cái cuốc cái cào hàng ngày xới từng mảng đất… đôi khi chàng nghĩ giống như ngày nào họ cũng phải đi tìm một cái gì đó trong mớ đất màu mỡ kia… con gái ở đây thì nữa nạc nữa mỡ, cũng ăn diện, cũng chất phát… đôi khi chàng cũng thấy hay hay… Từ ngày về phép đến nay, hầu như ai cũng biết Muối bị mất đi người cha còn lại để giờ đây chàng phải chịu cảnh côi cút, mấy ông lính già thấy chàng còn quá trẻ mà phải gánh chịu một mất mát quá lớn lao nên có ông coi chàng như con; đôi lúc còn chọc ghẹo chàng:
- Thôi thiếu úy ơi, cứ coi tui là cha đi cho đỡ buồn…
- Lo mà kiếm cô nào đó cưới mà làm vợ đi cho nó lo lắng cho, một thân một mình cũng hơi vất vã đấy…
Đôi lúc trong nỗi xót xa ấy, chàng chỉ cười cười đáp lại:
- Ai mà thèm lấy con hả bố già, một thân một mình côi cút, biết chi mô mà lấy, hơn nữa lấy lính để mau trở thành góa phụ à…
Mấy ông già châm chọc chàng hơn:
- Bộ không lẽ thiếu úy nói vậy chơ, bộ tụi tui đây lấy vợ là trở thành góa phụ hết à,
Chàng chỉ biết nhìn họ và cười lại, không muốn nói gì thêm…

Hằng đêm về, cũng như mọi đêm, vẫn lác đác tiếng súng từ xa vọng về… đôi khi chàng cũng lắm quen tai, ở nơi đây cũng có gió thổi, nhưng chỉ là gió núi chứ không phải là gió biển như ở xóm chài của chàng… nhiều lúc chàng cảm thấy nhớ nhớ về cho Đường… cô con gái nhà giàu vùng biển nơi chàng đã sinh ra và lớn khôn ở nơi ấy… không biết giờ này Đường làm gì nữa… hình như chàng cũng đang “phải lòng” với Đường từ cái ngày mà Đường tự nhiên đến nhà chàng chơi và mượn đi cuốn hồi ký của chàng “để làm tin”… Chàng cũng cảm thấy nhớ về cho vợ chồng thằng Linh, con Tâm, con My, và cả ngay con Lan bạn của Đường mới mấy hôm trước còn gặp nhau ở Huế… chuyện trò với Lan chỉ trong phút chốc mà thôi, nhưng Lan cho chàng biết nhiều điều lắm; nào là Đường đi làm, ba mạ của Đường có ý định gã nàng cho con trai của một nhà buôn giàu có ở ngoài thị xã… Chàng chợt nghĩ: Thôi vậy cũng được, con nhà giàu khá giả như nàng thì nên gá vào những chỗ ấy cho đỡ thân gái bớt dặm trường gian nan… đừng như vợ chồng thằng bạn Linh xóm chài, đừng như tụi con My, con Tâm xóm mình không biết chữ gì, để rồi cứ vác thân hàng ngày đi làm cái này cái nọ, chụp giựt công việc… rồi lấy chồng cũng suốt đời làm bạn với biển cả mà thôi, cuộc đời cứ thế hết chồng con rồi gia đình, hầu như cuộc đời ít khi thấy mùa xuân là gì… Hơn nữa, vì không dám “đèo bồng gì cho cam” – chàng đôi khi xem Đường như là đứa em gái cùng xóm mà thôi, gia cảnh của chàng không thể so bì với gia đình của Đường được, nên cho dù có mơ đi nữa, chàng cũng không dám nghĩ tới chuyện “xe duyên kết tóc tơ tằm” được… Đôi khi chàng nghĩ: Tại sao ông trời lại đi phân chia con người theo số phận như thế; nhưng rồi nhiều lúc chàng cũng tự an ủi với chính mình: Đã mang số kiếp như vậy, thôi đành phải chịu, chứ làm sao hơn…

x
x x



Lại một lần nữa, Muối lại có chuyến công tác về Huế, vào đến Huế, trong lúc dạo chơi trên đất phố thần kinh này, chàng cũng lại gặp Lan đang đi với một người bạn gái. Thấy chàng, Lan vội kêu:
- Ồ, anh Muối…
Nghe cái tên hơi kỳ kỳ, cô bạn gái của Lan hình như muốn cười, nhưng cô bạn cũng kềm chế lại được. Lan vội hỏi:
- Anh đi mô đây rứa ?
Chàng cười cười, nhìn Lan rồi đáp:
- ủa, Lan đi đâu đây,hôm nay chủ nhật chắc đi dạo phố chứ gì…
Câu chuyện qua loa chỉ có vài câu, Muối mời hai cô bạn vào một quán café gần đó; ngồi trong quán, nói chuyện huyên thuyên và nhiều lắm… một hồi sau Lan nói lại với chàng:
- Anh nghe tin gì chưa ?
Nhìn Lan co vẻ ngẫn ngơ, chàng hỏi lại:
- Tin gì ???
- Nghe nói con Đường sắp có chồng rồi đó…
Tự nhiên chàng nghe hơi nhói lòng, im lặng đôi chút trong khi chàng vẫn cứ nhìn Lan, hỏi lại:
- Thì anh cũng mừng cho Đường, mà ai rứa Lan…
- Em nghe nói ông Thanh nào đó ở ngoài thị xã, à! Con của ông nhà buôn Thanh Phát đó anh Muối.
Với chàng thì chẳng biết anh Thanh anh thôi gì đó ở đâu cả; vì với chàng từ nhỏ đến lớn với cái xóm chài nghèo nàn như thế mà chàng dám quen với ai, nhất là với những tay con nhà giàu nữa, làm sao mà chàng dám bén mảng tới. Chàng nhìn Lan và nói sang chuyện khác:
- Còn Lan nữa; đến khi nào ?
Cô bạn của Lan nói xen vào:
- Anh không biết đó, nó có bồ rồi đó anh !
Chàng cười cười nhìn lại Lan:
- Thì anh cũng mừng cho Lan, học xong xuôi là cưới nhau đi là vừa đó….
Lan buột miệng trả lời:
- Nói người ta, chứ còn anh thì răng đây, chừng nào cho tụi em gặp được chị đây ?

Tiếng nhạc trong quán cứ dần dà thả theo hồn người đang say đắm… câu chuyện của ba người cứ dần dà buông xuôi, lời qua tiếng lại, cứ liến thoắng cho nhau, với Lan và cô bạn kia thì cứ huyên thuyên vô tận; còn với chàng thì chưa đến nỗi nào đau ruột xé lòng… nhưng cũng có chút buồn nào đó, nỗi buồn vu vơ; hình như một anh chàng bán than mơ nàng công chúa… ước mơ chỉ là huyền thoại đối với chàng trong lúc này… ngồi quán cũng khá lâu, ba người đứng lên và chia tay nhau về, hai người con gái còn nhìn lại chàng và hẹn gặp lần khác… còn chàng thì chỉ biết nhìn hình bóng hai cô bạn của Đường mà không chút nào dám nghĩ về một cõi tiên thánh nào đối với chàng….

Trời về chiều, đất thần kinh cố đô của ngàn năm văn vật, cái xứ mộng mơ và ngọt ngào của những con người miền trung… cái nắng của đất Huế, cái gió của miền biển nghèo của chàng, và cái số hiện tại của chàng, chàng chợt nghĩ miên man: Tại sao lại gặp gỡ nhau chi để rồi không được hòa quyện trong nhau, mà chỉ thấy tình thương vạn ngã cũng chỉ là trăm đường tơ tóc rối…


(Còn nữa...)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Ba 8 31, 2010 9:43 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Link


Cuộc tình ấy cho dù chưa phải là mùa đông nhưng bỗng dưng sao thấy lạnh; cái lạnh của sự đơn côi và thầm nhớ...


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Tư 9 01, 2010 11:10 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

... Đêm thứ hai rồi, kể từ khi "nhận" được địa chỉ của chàng do Lan đưa lại, nàng cố ngồi mông lung... Suy nghĩ mãi, cuối cùng Đường cũng mạnh dạn viết được lá thư để gửi về cho Muối đang còn ở nơi đâu !?



Lá thư cũng đã được gửi đi qua ngày hôm sau trên đường đến sở làm... nàng hy vọng rằng lá thư cũng sẽ đến được với tay người nhận; suốt ngày hôm đó trong mọi công việc nàng suy nghĩ nhiều lắm; nhưng biết sao hơn được... một bên là một người chưa có chút tình cảm nào; còn một bên thì nàng đã đặt hết tình thương vào cho một trái tim ấy nhưng chưa được đáp trả và nói một câu gì cho dẫu là một lời hẹn ước... cái xóm chài nghèo hèn như thế này sao lại có những con người thật đáng thương như thế; và cũng trớ trêu thay một trong những số phận đáng trách như vậy... Rồi một đêm nữa lại về trong sự lo âu của nàng.... Nghĩ về cho Lan - một đứa bạn còn lại sau tháng ngày trung học đã qua đi... Hình như ai cũng thế, một thời son sắt đã không giữ lại được; nếu học tiếp như Lan và các bạn học của nàng, nàng cũng không thiết, đi làm để thấu hiểu sự lao động trong cuộc đời của con người - nàng thấy đôi khi cũng là hay; đôi khi nàng cũng không thấy ân hận chút nào... mà hơn nữa với thân con gái cứ theo truyền thống ông bà xưa: con gái học làm chi cho lắm; đôi khi nàng nghĩ cũng không hiểu tại sao lại có những thành kiến quái ác như vậy... Sống trong xóm chài này; với cái nghèo đa phần; trong công việc hàng ngày ai cũng nghĩ như thế... duy chỉ có những gia đình khá giả như nàng thì có phần hơi thoáng đãng một chút... nghĩa là có tiền là cứ cho con cái ăn học với người ta... Hơn nữa những cái cảnh "đi làm thuê" như mấy đứa trong xóm; đừng nghĩ như mấy người lớn: chỉ biết đi làm mà kiếm cái ăn cái mặc rồi lập gia đình mà sống với thiên hạ... rồi thôi, như thế là xong; nhưng với nhà của nàng thì lại khác, nhờ sự giao thiệp rộng và xa hơn, tầm nhìn có vẻ rộng hơn thì có của là cứ cho con ăn học đến nơi đến chốn để cho bằng với người đời; may thay gia đình nàng lại được nằm trong số đó... vì vậy cái kiến thức của nàng có tầm nhìn rộng rãi hơn mấy đứa bạn cùng trang lứa của cái xóm chài cố hủ này....

x
x x

Một ngày nọ, trên đường về cũng như mọi ngày sau giờ tan sở làm, vừa dẫn xe ra khỏi cổng độ khoảng vài trăm mét, nàng gặp Lương - một người bạn cùng thời học sinh trung học, nay cũng đã là một người lính... gặp nhau; họ mừng mừng sau những câu chào hỏi thân thuộc, rồi cũng dẫn nhau vào một quán nước trên phố thị này... Họ kể cho nhau nghe về chuyện chinh chiến, chuyện học hành, nhắc lại những kỷ niệm thời xa xưa... Rồi hôm nay trên những ngã đường đời mỗi người lại có những nhiệm vụ riêng, hòa lẫn vào một xã hội đương thời như thế này... nàng nhìn lại Lương và hỏi:
- Vậy đóng quân ở ngoài nớ; có khi nào Lương gặp được anh Muối không vậy ?
Nhìn lại nàng, Lương đáp:
- Cũng có một đôi lần, cũng đôi khi gặp nhau rồi chuyện trò rồi thôi; nhưng mà thằng Muối nó chỉ làm việc ở nhà thôi à...

Vì chưa biết "mối tình bạn" giữa Muối và nàng, nên Lương hỏi lại:
- Răng mà để ý đến thằng Muối vậy ?
Nàng cười cười nhìn Lương nói tự nhiên:
- Thì cũng là bạn bè cùng xóm chài với nhau, cùng là bạn bè nên Đường hỏi vậy thôi.
- Ồ, vậy hả; có mấy lần gặp hắn, nghe hắn kể lại là trong khi ở đơn vị thì ba hắn mất mà hắn không hay biết gì, đến khi về phép thì hắn mới nghe trong xóm nói lại... tội nghiệp cái thằng đơn chiếc rồi mà cũng còn gặp cái cảnh tai ương như thế...



Nàng hỏi lại Lương có nghe tin Muối có quen với ai không! thì Lương trả lời là không hiểu; những lần chuyện trò Lương ít khi nghe Muối nói là quen ai; hỏi tại sao thì chỉ thấy Muối cười cười... một lần nghe Muối kể lại: có ai mà dám quen mình mày; thân trai côi cút, cái thứ con cô nhi viện ni mà ai dám quen làm chi.... Trong quán nước nàng nhìn ra phía ngoài đường lộ, nàng thấy xe cộ qua lại tấp nập - phải chăng một xã hội xô bồ như thế mà lại có những con người tự hạ thấp bản thân mình như vậy, tại sao không có nghị lực để vươn lên... đôi khi nàng cũng cho đó là một thái độ hèn nhát và tiêu cực, nhưng nàng nghĩ lại: biết đâu khuynh hướng của người ta mà... đang còn suy nghĩ miên man, Lương hỏi lại nàng:
- Đường dạo này sao rồi, có ai làm quen chưa ?
Nàng đáp lại một cách thật tình với Lương:
- Thì cũng có người đi hỏi rồi; chắc cuối năm nay hai gia đình làm đám cưới đó... mình cũng mời Lương và mấy bạn tới tham dự nghe...
- sẵn sàng, nếu không trở ngại gì.
- Trở ngại là trở ngại gì...
Lương cười cười đáp lại:
- Thì đời lính biết đâu mà nói trước được, đi xa, bận công tác chẳng hạn, thì cũng như thằng Muối đó, cha mất mà lại không biết mà về thăm....

Chợt nhiên nàng hiểu ra cái lý để cho nàng hiểu về cho những người lính; một cái nghề mà ít ai ưa chuộng trong khi có những điều mà mình không muốn xảy ra như thế; được một hồi chuyện trò gặp gỡ tình bạn học lâu ngày; hai người chia tay nhau và nàng không quên gửi lời thăm Muối nếu Lương có gặp được.... chia tay nhau, trên đường về, nàng cố đi thật chậm, chậm hơn mọi ngày để nàng suy nghĩ về cho Muối; đôi khi nàng cũng tự hỏi: Tại sao mình lại đi lo chi ba cái chuyện viễn vông như thế; cố quên đi nhưng hầu như không thể quên nỗi; mấy ông bà xưa hay những người lớn thường hay nói rằng: nếu không có tình yêu thì sao vô cớ lại đi lo lắng cho người dưng như thế !!! Và nàng cũng thầm mường tượng rằng: phải chăng nàng đã đặt hết tình cảm vào cho Muối hiện tại này để rồi nỗi lo cho một người cứ mãi hòa quyện trong tâm trí nàng trong mỗi công việc, mỗi ngày và cứ mỗi nhịp sống... và cũng hình như với nàng - bây giờ đã đi làm, ra đời với người ta, nàng mới hơi hơi hiểu được: thế mới là tình yêu; một tình yêu đã gặp nhưng chưa được đáp trả, và lý do ấy nàng cũng thừa biết: bởi vì anh ấy mặc cảm với số phận của mình và sợ thiên hạ dị nghị: anh chàng bán than mà lại mơ nàng công chúa... nên có lẽ đành thôi không dám nói ra với nàng !!!



Cũng như mọi lần, mỗi đêm về, nhìn trời mây, biển khơi xa mờ trong bóng đêm, vẫn từng cơn gió nhẹ thổi về, nhìn về hướng căn nhà ma của chàng đã hòa lẫn trong bóng đêm, nàng nghĩ thầm: sao mà lại có những số kiếp hẩm hiu như thế, căn nhà không bóng người, không nhang đèn, mà chỉ có những hồn ma vất vưỡng với nỗi buồn ai oán đang thương cho một số phận hẩm hiu như thế... nỗi buồn của nàng cứ dâng lên, nghẹn ngào trong biển đêm đầy tang thương và ai oán như thế...

(Còn nữa...)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Năm 9 02, 2010 11:31 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Những tháng ngày như thế cứ mãi cuồn cuộn trôi qua trên cuộc đời của Đường vớ những lo âu và tính toán; gia đình nàng thì không ai hay biết gì, duy chỉ có những người bạn của nàng thì hình như thấu hiểu được nỗi khổ tâm của nàng đang ngày đêm dày vò tâm tư của nàng… nhiều lần gặp gỡ Lan, nàng hay tâm tình hết cho Lan để hầu mong nhẹ gánh đi phần nào về nỗi ưu tư của mình… Lan hầu như biết rõ nỗi khổ tâm của Đường, nên nhiều khi cũng nói vài câu an ủi lại:
- Thôi mi ơi, người ta không để ý thì thôi, mắc chi mà cứ thương thầm rồi gánh lấy khổ đau như thế.

Lời nói của Lan đôi khi nàng nghĩ như một gáo nước lạnh tuôn đổ trên đầu nàng… mà nhiều khi nghĩ cũng phải; mắc chi mà để ý rồi thương thầm trộm nhớ người ta để rồi niềm vấn vương cứ mãi đeo đuổi nàng; cũng đôi khi trong mọi công việc, trong sự giao tiếp hàng ngày ở nhà cũng như ở sở làm – nàng cũng muốn quên đi cái tình đơn phương ấy; nhưng nghĩ lại: với anh Muối cũng thế; chắc anh ấy “không dám nói ra” với mình vì anh còn nhiều ngại ngùng và thấy rõ một sự chênh lệch quá lớn này. Đôi khi nàng cũng muốn quên đi lắm, cho qua đi tất cả để mà sống, và cũng có lúc nàng nghĩ: tại sao lại đi thương nhớ với một người dưng như thế ??? Có thể nói một nỗi dày vó và dằn vật đối với nàng lại quá lớn, trong khi nàng thấy ở trang lứa như nàng, con Lan, mấy đứa bạn trai cùng lớp hồi đó, mỗi lần gặp nhau là cười giỡn thật vô tư và còn hồn nhiên… trái hẵn với nàng lúc này.

Gần một năm trôi qua…

Một lần nọ, trên đường đi ngoài phố thị cùng với Thanh, người chồng tương lai của Đường đi sắm đồ cưới, đi bên Thanh, hầu như nàng nghĩ thế là hết tất cả… chắc phải chấp nhận một chuyện tình lỡ kia để lặng lẽ sang ngang; dẫn nàng vào một tiệm áo cưới, Thanh nói với nàng:
- Em lựa áo đi…
Nhưng tâm trí nàng có ổn thỏa gì đâu để mà chọn lựa cho mình một chiếc áo cưới đẹp nhất của đời con gái trong ngày lên xe hoa ấy, lần này chợt nhiên nàng lại nghĩ về cho “người kia” nhiều hơn, không hiểu giờ này anh ấy ở đâu nữa, mấy lần qua ít khi nghe con Lan, thằng Lương , hoặc ai đó nói gì về tin tức của chàng hiện nay, và hầu như nàng cũng cố dần quên đi “chuyện ngày qua” để làm lại cho mình một nhịp sống mới… nàng đi dạo hết tủ áo cưới nhìn thấy đủ màu sắc, xanh, đỏ, trắng, đủ kiểu, cuối cùng nàng lấy được một chếc soirhe màu trắng theo ý thích, chủ tiệm cho nàng thử mặc, nhìn vào gương đang soi, hầu như nàng ít để ý đến vẻ đẹp giáng trần của một cô dâu trong ngày cưới, chỉ biết mình đang mặc một chiếc váy cưới màu trắng và nhìn trong chiếc gương vô tình kia mà thôi. Chợt Thanh nói vọng lại:
- Nhìn được đấy chứ em.
Nàng chỉ biết nhìn lại Thanh và cười cười, như thầm nói lời cảm ơn với chàng qua lời khen cho người vợ tương lai của mình…

Cuối cùng hai người cũng chọn được một số đồ đoàn để chuẩn bị cho ngày cưới gần kề… Trên đường về; không còn là một mình trên chiếc xe dame thường ngày của nàng, mà nàng đang ngồi trên xe với Thanh, một chiếc Vespa của Thanh đã đưa nàng đi trên những con đường phố thị gần cả chiều hôm nay. Đi ngang qua ngôi trường cũ, nơi mà những ngày xưa nàng cùng bạn bè còn tung tăng và hồn nhiên của thưở còn cắp sách; đã qua đi cái thời ấy rồi, qua đi những tháng ngày tình thơ khi hai người đi ngang ngôi trường cũ kia… để bây giờ thời gian mới đó mà đã nă bảy năm đi qua, để rồi nàng sắp sửa làm thêm một bước rẽ của cuộc đời của chính nàng… cái nắng chiều nay không oi bức như những ngày xưa, nhưng có phần hơi êm dịu dễ thở hơn, đi bên Thanh, nàng cũng nói chuyện và trả lời với những câu hỏi của Thanh, nàng cũng cảm nhận được nơi Thanh đôi khi cũng có được tính chất của một người con trai, cái chất dũng mãnh của một nam nhi chi chí; nhà Thanh giàu có và khá giả, cuộc tình của nàng theo sự sắp đặt của ba mẹ nàng, đôi khi nàng cũng cảm thấy có một sự vô lý nào đó, nhưng không thể nói được vì nàng không đủ sức và bản lãnh để lý giải cho mình; hơn nữa chuyện đời nó như vậy mà…
Chia tay Thanh, nàng đi vào nhà với những món đồ mà nàng cùng Thanh đi cả buổi chiều nay, mẹ nàng nhìn ra và nói:
- Hai đứa bây đi mô mà dữ rứa, cả một buổi chiều có được cái chi không.
Nhìn lại mẹ, Đường mở nụ cười và đáp lại:
- Thì đời có một lần nên phải chọn và coi cho nó kỹ chứ mạ.
Mẹ nàng hỏi lại ngay:
- Được những cái chi, đưa tau coi nờ…

Nàng soạn ra cho mẹ coi những món đồ mà nàng cùng đi với Thanh buổi chiều nay, từ cặp nhẫn cưới, áo quần cưới, các vật dụng trang hoàng nhà cửa trong ngày cưới… hai mẹ con cứ ngồi huyên thuyên và trò chuyện, khen cái này, chê cái kia… Cuối cùng thì cũng phải chấp nhận tất cả, vì đồ đoàn đã được đem về nhà và chuẩn bị cho cái ngày gọi là “đẹp nhất đời con gái…”

x
x x

Biển đêm vẩn rì rào từng cơn gió một cách vô tình, trước thềm hiên nhà, phía biển cả mù khơi… cái làng chài nghèo nàn này cứ lặng thầm với những công việc thường ngày như thế, đêm cứ về, sóng biển mãi dạt dào, gió vẫn thổi khi lay khi nhẹ… bây giờ không còn như những ngày xưa, những lần nàng rủ Lan cùng đến nhà Muối nữa, không còn là những lần đến nhà Muối vào giờ trưa để mong được gặp gỡ và trò chuyện nữa, một thời học trò đã qua, ngày tháng cứ vẫn qua và nàng sắp sửa chuyển sang một ngã rẽ khác của đời nàng… nhưng đêm nay nàng cảm thấy như không ổn một cái gì đối với nàng! Phải chăng có nỗi luyến lưu nào đó, nỗi vấn vương nào đó mà nàng không thể dứt bỏ được một câu chuyện đời đầy những niềm thương tiếc… Giờ này Lan đã đi xa, còn anh ấy cũng biệt tăm vô âm tín ở nơi nào, và hình như tình yêu đầu đời cũng đã trốn chạy khỏi nàng, để làm cho nàng lắm nhiều nghĩ suy, đời chỉ một lần thôi, ngày lên xe hoa chắc có mấy ai vui vầy… còn nàng cứ mãi mang trong lòng một niềm thương nhớ… đôi khi nàng muốn quên đi để mà sống; nhưng mỗi lần đi ngang qua nhà Muối thì nàng lại phải nhìn vào bên trong; cho dẫu giờ đây căn nhà chỉ còn là căn nhà hoang tàn, đóng cửa liên miên, chủ nhà không biết bay tận phương nào, đôi khi nàng cũng cảm thấy tự mâu thuẫn cho chính mình… nhưng biết sao hơn được… Nỗi miên man cứ bám chặt lấy nàng hầu như không thể rời xa được… Một màn đêm cũng như bao nhiêu bóng đêm đã qua đi, kể từ ngày Muối ra đi, chỉ còn lại căn nhà kia, trong bóng đêm chỉ lập lòe vài ánh đèn dầu leo lét đằng xa, nàng nghĩ về một chốn nơi ấy mà nàng đã trao gởi những tâm tư của mình… Nghĩ lại cuốn hồi ký của Muối ngày nào mà nàng đã gửi lại cho Lan để trao trả về cho chủ của nó… không hiểu Lan có đưa được cho anh ấy chưa nữa, nàng cảm thấy lo lắng phần nào, giống như một công việc gì đó mà chính nàng chưa làm xong để rồi vội vã đi xa bỏ lại lỡ làng… Nhìn lên bầu trời đêm, ngoài phía biển mù xa kia, gió vẫn thổi, và còn những cơn sóng dập dìu nhưng không mạnh mẽ như mọi lần… Biển đêm, với nàng bây giờ chỉ còn hơi thở yếu ớt của sóng, như muốn dập dìu cho hết nỗi buồn của một người con gái sắp sữa bước qua cầu sang ngang…

Ngày cưới của Đường, một khung cảnh nhộn nhịp đèn hoa, với bạn bè, người thân xúm xít trong nhà nàng, tiếng nhạc vẫn vang vang làm cho căn nhà thêm không khí vui nhộn của một ngày cưới… giờ này bạn bè cũng đã có vài người bên nàng, họ săn sóc cho nàng những cái gì đẹp nhất của một cô dâu trong ngày cưới; tiếng con Hoàng, trong lúc trang điểm sơ lại cho nàng chút phấn son gì đó, nhìn nàng và cười:
- Mi hãy vui lên, thì nhìn cô dâu mới tươi được…
Nhìn bạn, nàng cười cười rồi đáp lại:
- Ừ, thì vui, ngày cưới mà không vui sao được, con ni nói chuyện; nhưng mà con Lan sao giờ này hắn chưa tới;
Hoàng vội đáp lại:
- Thì chắc hắn bận việc chi đó thôi, chút nữa hắn tới bây giờ mà…
Chợt nhiên chưa có Lan , nàng cảm thấy lo lo một cái gì đó, con bạn thân cùng xóm ngày nào đã hứa hẹn đến với mình ngày chung vui gì đó, giờ này vẫn chưa thấy tăm hơi gì cả…. Đang lo lắng cho Lan, Hoàng bỗng nói:
- Đó kìa, hắn tới ngoài kia kìa…
Nhìn ra, Đường mở nụ cười có vẻ thỏa mãn vì có Lan, nàng giống như có thêm một sức mạnh gì đó cho nàng trong lúc này… bước vào nhà, đến bên cạnh nàng, Lan ngồi xuống nhìn nàng cười:
- Đúng là cô dâu ngày cưới, đẹp thật.
Nhìn lại bạn, nàng cười cười và hỏi:
- Răng bây chừ mi mới tới, bận việc chi hả…
Nhìn Lan… với ánh mắt buồn buồn, Lan chưa nói ra được, nàng hỏi Lan:
- Có chi mà ngập ngừng vậy mẹ ?
Trong cái nhìn của Lan, trước mặt bạn bè đang xúm quanh cô dâu, kề sát bên tai nàng, Lan nói nhỏ không cho ai nghe: Ê, anh Muối chết rồi…

Đường nhìn lại Lan, trố mắt nhìn thẳng vào Lan… và bạn bè xung quanh chỉ nghe nàng hét lên một tiếng: Hả !!!!!! rồi nàng ngất xỉu……


(Còn 1 kỳ nữa…)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Tư 9 08, 2010 11:05 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

(Tiếp theo và hết)


Thế là bữa tiệc ngày Vu quy tự nhiên bị một chút gì trắc trở, nhưng ba của nàng vẫn thay mặt gia đình xin cáo lỗi cùng quan khách về sự thiếu vắng nhân vật chính cô dâu chú rễ và vài người thân ngoài ý muốn, hình như mọi người cũng thông cảm cho sự cố đã xảy ra, buổi tiệc vẫn cứ diễn ra bình thường và mọi người vẫn rôm rã trong tiếng cụng ly, lời chúc mừng cho đôi tân hôn…



Tại bệnh viện mọi người cũng đang nóng lòng chờ đợi một tin tức gì đó từ phòng cấp cứu, mẹ của Đường, cũng như Thanh – người chồng của Đường; Lan và hai người bạn gái của Đường, lòng phập phồng chờ đợi… Lan tự cảm thấy mình có lỗi phần nào trong việc này; nhưng có ngờ đâu sự thể xảy ra như thế. Nếu không cho hay, mai này có gì thì Lan lại bị trách mắng là biết mà tại sao không nói, nói ra thì sự thể như thế này, mẹ của nàng, nhìn bạn gái của con rồi hỏi:
- Không biết chuyện chi mà hắn lại như rứa nữa, con ni hắn có bệnh tim…
Thanh, người chồng của Đường như cố lòng an ủi với mẹ vợ:
- Tại vì Đường hay xúc động quá, nên khi nghe chuyện chi đó nên mới vậy thôi, chắc không có chi mô, mạ đừng lo…

Với Lan thì có phần nào lo lắng, lúc này Lan mới kể rõ sự tình cho mọi người cùng nghe là nàng đã cho Đường biết về tin tức Muối đã bị tử thương vừa qua ngoài đơn vị. Nghe xong mọi người trố mắt trầm trồ có vẻ thương tiếc cho một con người, mẹ của Đường nhìn lại Lan:
- Ủa, cái thằng Muối hắn chết rồi à ? Tội nghiệp cho cái thằng nớ…..
Mẹ của Đường nói tiếp:
- Hèn chi, thời gian trước ni nghe hắn quen biết gì với thằng Muối nớ đó, mà hắn đi lính rồi phải không?

Lan hầu như tường thuật lại câu chuyện thân quen giữa Đường và anh Muối của ngày nào, nàng kể lại cho mọi người nghe về cái tình thân của hai người trong xóm chài với nhau; qua loa là chỉ một tình thân bạn bè, tình anh em mà thôi, với Lan thì nàng biết rõ chuyện của Muối và Đường hơn ai hết, bởi vì có gì thì Đường cũng kể cho Lan cùng nghe; nhiều lúc chính nàng cũng khuyên Đường:
- Nếu anh ấy ngại thì thôi, mi cứ coi như Muối là anh hai của mi đi, chứ cớ chi mà suy nghĩ lung tung rứa!
Lan hầu như kể lại từng chi tiết một cho mọi người cùng nghe về mối tình thân của hai người, Thanh, chồng của Đường cũng cố ngồi lắng nghe câu chuyện của Lan kể; hầu như câu chuyện càng dài, càng thắm thiết để lấp vào cái khoảng trống chờ đợi bên ngoài phòng cấp cứu nơi bệnh viện thị xã này; một hồi sau, cô ý tá phòng cấp cứu mở cửa bước ra và thông báo:
- Ai là người nhà của bệnh nhân Lê Thị Đường ?
Đang nghe câu chuyện, chợt nhiên mọi người im hẵn và cùng nhau đi về phía cô ý tá, lúc này cô mới nói cho mọi người cùng nghe:
- Cô chỉ bị ngất xỉu chút xíu thôi, sau khi bác sĩ khám nghiệm thì nhịp tim cô đập nhanh vì hình như cô đã bị một cú sốc nào đó… bây giờ cô đã tỉnh lại, theo ý kiến của bác sĩ, gia đình nên để cô ấy nhập viện vài hôm để bác sĩ theo dõi…

Người nhà của nàng đồng ý theo sự đề nghị của bác sĩ, sau đó mọi người được vào phòng cấp cứu để đưa nàng xuống khoa bệnh nhân, trong phòng cấp cứu, những người y tá, bác sĩ trực hầu như ai cũng ngạc nhiên là bệnh nhân nhập viện trong khi còn mang trên người bộ áo soirhe cưới, mọi người đều nhìn vào phía bệnh nhân đặc biệt này…. Người nhà của bệnh nhân sau khi đã nhận các giấy tờ cần thiết và đẩy chiếc xe băng-ca chở nàng đi xuống trại dưỡng bệnh của bệnh viện…

Qua hôm sau, nơi giường bệnh nàng đang nằm, Thanh hỏi lại nàng:
- Em có mệt lắm không ?
Nhìn lên trần nhà, chiếc quạt trần đang xoay xoay, Đường thiết nghĩ cứ như con tạo xoay vần, chợt nhiên, nàng nghĩ về cho “người ấy” sao mà quá vội vàng? Nhìn lại chồng của mình, Đường chỉ biết gật đầu vì nàng vẫn còn mệt lắm… bên cạnh giường bệnh, Lan, cô bạn thân của nàng nhìn nàng như có chút gì đó niềm ân hận vì đã cho nàng biết tin quá sớm, đáng lý không nên như thế, nhìn lại Lan, nàng như thầm cảm ơn Lan về câu chuyện hi hữu vừa qua, ánh mắt nàng có vẻ buồn buồn, rồi nhìn lại Thanh, người chồng của mình… giờ phút này đây nàng muốn khóc lắm, nhưng nàng vẫn biết là phải nén lại trong cõi lòng để thương tiếc cho người bạn quá cố… Thanh hỏi lại nàng:
- Em có đói lắm không? Anh đi lấy cháo cho em nghe…
Trong cơn mệt, Đường nhìn chồng lắc đầu; Thanh cầm tay của nàng, chợt nhiên nàng nghe từ đâu một hơi ấm vọng lại, nàng không phản ứng gì, vì sao chính bàn tay đó cũng là bàn tay của chồng nàng, nhìn Thanh, trong thời gian qua khi quen với Thanh, nàng đã cố quên đi hình ảnh cũ xa xưa ấy để làm lại một câu chuyện mới đối với cuộc đời nàng… từ đó nàng đã nhận ra nơi Thanh có một chút gì đó thông cảm cho nàng khi đã vài lần Thanh nghe nàng kể về sự quen biết của nàng đối với Muối… nhìn lại Lan, nàng không nói ra nhưng hình như Lan cũng thừa hiểu là giờ phút này nàng muốn Lan kể lại câu chuyện; Lan như thấu hiểu cho người bạn gái thân quen của mình, Thanh nói với Lan:
- À, Lan nè, có chuyện gì vậy Lan? Nói cho tụi anh nghe được không?

Lan nhìn hai vợ chồng bạn, ngồi bên giường nàng, Lan lần lượt kể lại câu chuyện thương tâm ấy:

Mấy hôm trước ở ngoài Huế, tình cờ đi ra phố mua vài cuốn sách, Lan gặp một người bạn của Muối, anh ta gọi Lan, hai người chào hỏi nhau, sau đó anh ta mời Lan vào một quán café rồi anh ấy kể lại cho Lan câu chuyện: Lan chưa biết gì hả? nàng lắc đầu và nói anh ta kể lại: Chiều hôm ấy tôi và Muối có ngồi nói chuyện với nhau nhiều lắm, hắn kể cho tôi nghe nhiều chuyện, chuyện nhà của hắn, chuyện học hành, và chuyện hắn quen một cô gái xóm chài nào đó ở nhà, trong đơn vị hầu như ai cũng biết hắn đã mất cha mẹ, và mọi người đều xem hắn thân lắm; hắn có nói hiện giờ cô ấy đang giữ cuốn hồi ký gì đó của hắn và nàng cũng sắp có chồng, nghe nói sắp tới trong chuyến hắn về phép sẽ xin lại cuốn hồi ký ấy… Thế rồi đêm hôm đó vào giữa khuya, căn cứ bị pháo kích dữ dội… nghe kể lại trong đợt pháo đầu tiên hắn đã vội chạy ra chỗ làm việc để lấy cái nón sắt gì đó thì đã bị ngay một trái pháo… ngay chỗ làm việc của hắn, thế rồi người ta không còn thấy gì nữa cả… anh ấy có nói qua ngày hôm sau không tìm thấy xác của Muối đâu hết….
Thế là câu chuyện của Muối mất đi làm cho vợ chồng Đường sững sờ và Thanh đã buột miệng:
- Răng mà có cái chết thê thảm như rứa ?

Với Đường hình như nàng cố nén lại niềm thương tiếc trong lòng, bởi vì từ lâu nàng đã cố quên, nếu để nước mắt rơi ra trong lúc này, thì trước mặt Lan và chồng nàng chắc sẽ không ổn thỏa gì cho lắm, nhưng từ lâu hình ảnh của Muối nàng đã cố quên trong lòng nàng, vã lại từ lúc ấy đến nay, nàng nhận thấy con người Thanh có một niềm cảm thông sâu xa mà nàng nhận biết; im lặng hồi lâu, Thanh nói tiếp với hai người:
- Thôi thì cứ tạm coi nhau như là bạn bè cả đi, anh thì chưa biết anh Muối ra sao cả, chỉ nghe nhiều lần Đường kể lại thôi, nhưng dù sao con người ta ai ai cũng có một quá khứ của chính mình, Đường có của Đường, anh cũng có của anh, và chính Lan cũng thế, với anh thì bao giờ anh cũng trân trọng cả, với Đường thì đó là nỗi niềm riêng tư của Đường, lúc nào anh cũng tôn trọng cả, không sao đâu…

Lan nhìn hai vợ chồng bạn, hình như nàng cũng có một sự thán phục nào đó về cho Thanh, một niềm cảm nhận sâu xa và thương cho cô bạn của mình trong ngày trọng đại đã gặp chuyện không may, chợt nhiên Lan thèm thuồng một tình yêu như thế, một tình yêu đã biết cảm thông và chia sẻ, và nàng cảm thấy thương cho bạn mình nhiều hơn và thầm tôn trọng chồng của bạn qua lời nói tâm tình nhất … được một hồi lâu thì trời đã gần trưa, Lan xin phép ra về, Thanh vội đi lấy cháo về cho vợ, còn lại một mình trên giường bệnh, Đường chợt cảm thấy một nỗi buồn bỗng trở nên nhẹ nhõm trong lòng, vì chồng nàng đã biết thông cảm cho vợ, nàng chợt thấy tình yêu thực sự trong lòng dâng lên nhiều hơn…



Vài ngày sau, nàng xuất viện trở về nhà, Thanh dìu nàng vào nhà của vợ mà không đưa về nhà mình, hình như Thanh muốn cho những ngày còn lại của đời con gái trước khi khăn gói về theo chồng, Thanh muốn nàng ở lại ít hôm ngay trong chính căn nhà kỷ niệm của mình để nhớ lại những gì thân thương nhất đã qua… Buổi chiều hai vợ chồng cùng nhau ra ngoài thềm hiên ngồi chơi đón gió và thở những hơi thở trong lành của gió biển, nhìn về biển khơi xa, nàng đăm chiêu nhìn từng cơn sóng vỗ nhẹ trong ánh nắng chiều vàng vọt, ngồi bên chồng, nàng nghĩ ngợi xa xăm, hình như Thanh cũng hiểu được điều đó nên cứ để yên cho nàng nghĩ ngợi mông lung đâu đó, vì chàng biết, con người ai cũng có những ký ức, nhiều kỷ niệm, cho nên chính chàng phải tôn trọng giây phút ấy… Nàng ôm lấy cánh tay của chồng và nhìn vào chồng rồi nhìn ra biển khơi xa kia, không nói gì, bỗng nàng lay khẽ chồng:
- Có phải con Lan tới không anh?
Nhìn theo hướng chỉ của vợ, Thanh nói lại:
- Cô Lan chứ còn ai, chắc cô tới thăm em đó…
Tự nhiên trong giờ phút này, nàng thấy ấm áp cõi lòng vì có người chồng biết chia sẻ và cảm thông, một cô bạn gái thân tình từ những ngày tháng còn trung học cho đến bây giờ… Lan bước vào trong nhà, lên bậc thềm, vội chào hỏi:
- Ôi chao sao mà hạnh phúc rứa không biết, chào hai ông mụ…
Đường nhìn Lan cười cười hỏi lại:
- Mi đi chơi hả…
Thanh vội bước vào nhà lấy một cái ghế ra cho bạn ngồi, lúc này ba người cùng nhìn nhau; Lan nói lại:
- Tui tới thăm hai ông mụ và xin giao lại cuốn hồi ký này cho Đường để ngày mốt tui phải trở về Huế học tiếp….
Thanh đỡ cuốn hồi ký trên tay Lan, nhìn lướt qua vài trang, sau đó chàng gấp lại nhìn Lan và vợ, chàng nói:
- Thôi thì tụi anh sẽ xem cái này như là một kỷ vật của người thân, vợ chồng anh sẽ cố gắng gìn giữ cho người đã mất để phía bên kia người khuất được vui lòng mà yên nghỉ, anh sẽ tôn trọng cuốn này như một báu vật của Đường, của Đường cũng là của anh… Lan cứ yên tâm…

Gió biển chiều nay sao mà thấy dễ chịu, giữa ba con người, ba tâm hồn bạn thân và tình nghĩa phu thê như được hòa quyện vào trong nhau như một niềm cảm thông sâu xa nhất. Đường cũng cảm thấy vui hơn lúc nào, trái hẵn với thời gian trước kia khi chưa biết Thanh, nàng cứ nghĩ vẫn vơ và sợ cho rằng: lấy một người chồng không biết cảm thông và hiểu cho vợ, nhưng nay thì đã khác hẵn, nàng gặp Thanh như một ngọn gió mát của cuộc đời nàng, Thanh đúng là người đàn ông rộng lượng và hiểu cho vợ như nàng thầm nghĩ, lúc này nàng tựa đầu vào vai chồng và nhìn Lan, rồi nhìn về biển khơi xa xa như thấy rõ được một niềm hạnh phúc đang len lén vào trong cơ thể của nàng, và nàng cảm thấy tình yêu thật sự trong nàng và Thanh, cảm thấy một tình bạn gắn bó và cao cả của nàng và Lan, từng cơn sóng biển dạt dào, từng ngọn gió chiều trong ánh nắng vàng vọt của chiều nay, tự nhiên nàng nhớ lại tháng ngày qua cùng Lan trên đường về sau mỗi chiều tan học, cũng cái nắng, cái gió dạt dào trong nàng một tình thân của nàng và Muối… một ký ức nay đã trở về với xa mờ và gió bụi như chính ngoài khơi xa kia, một chân trời màu tím trong ráng chiều vàng úa, để rồi giờ đây hình như cả ba người đều thấy một niềm nhớ thương trong dạt dào và hạnh phúc…

Mẹ của Đường từ trong nhà bước ra, nhìn Lan cười cười:
- Con đi chơi hả, chừng mô mời bác đây?
Lan nhìn lại mẹ của bạn cười cười:
- Để con học hành xong đã bác ơi, mà để con nhờ anh Thanh đây giới thiệu cho con một người bác hí…
Mẹ của Đường nhìn Lan đưa tay vuốt vuốt mái tóc của Lan:
- Nói rứa thôi, chứ học thì lo mà học cho xong đi cái đã, mai mốt cho ba mạ mi nhờ…
- Con gái như con mà nhờ chi bác, lấy chồng rồi là xong chứ nhờ cậy được chi mô.
- Nói rứa thôi chớ biết mô được con…
Nói xong, bà chào ba người rồi đi ra ngoài tới nhà người bạn già nào đó…

Lan nhìn vợ chồng bạn rồi nói:
- Tới thăm hai ông bà để ngày mốt mình phải về Huế rồi.
Thanh hỏi lại Lan:
- Lan còn mấy năm nữa?
Nhìn vợ chồng bạn, Lan đáp:
- dạ em còn hai năm nữa lận, mà học riết cũng mệt lắm anh ơi, biết răng chừ…
Thanh cười cười nhìn lại và có những lời khuyên với Lan trên con đường học vấn. Ngồi bên cạnh chồng, Đường cũng nói theo:
- Thôi kệ mi ơi, được học tiếp như mi, thì rán lo mà học để mai mốt làm bà này bà nọ với người ta…mừng cho mi đó…

Từng cơn gió, từng ngọn sóng biển dạt dào chiều nay như hòa quyện trong nhau của ba con người như đang đứng trước biển, tạo nên một khúc nhạc tình còn mãi vang xa, nắng chiều như nhè nhẹ muốn ngừng trôi, biển hát chiều nay còn mãi bay tận ra xa tít chân trời, như muốn hát mãi những đoản khúc tình ca vô tận của những loài hoa, những loài hoa còn lay động trước gió tạo nên một không gian êm đềm và còn mãi sâu lắng… vợ chồng Thanh, và Lan như đã thấy cuộc đời này còn đáng yêu, tình yêu vụt bay mãi đến tận chân trời góc biển, một mối tình mà nàng đã hằng ước mơ, hình như bây giờ nàng đã gặp, không còn như ngày xưa khi chính nàng trao đi mà không được gặp, giờ đây có lẽ Ơn Trời nào đó đã dẫn đưa nàng về đến một tình yêu đúng nghĩa….

Biển chiều nay vẫn hát, gió vẫn thổi và sóng biển cứ dào dạt trước mặt nàng, hình như cả ba người cùng nhận thấy tất cả những thứ ấy là một khúc nhạc tình yêu đưa cả ba người mãi về với chốn xa xôi nào đó…

NguyenNgocHai.
Nhớ về một thoáng trên bờ biển Long Hải - 2008


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Tư 9 08, 2010 11:23 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Triệu đóa hoa hồng...
Khúc nhạc hòa tấu.


Link


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
Trang 2 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI