Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

ĐỂ NGƯỜI Ở LẠI .

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Hai 12 08, 2008 10:06 pm    Tiêu đề: ĐỂ NGƯỜI Ở LẠI . Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Các bạn ơi ! sao buồn quá dzậy nè . Sáng nay trời se lạnh - Noel sắp đến rồi Vui buồn lẩn lộn trong tôi ... Vui vì sắp gặp được một người bạn học ngày xưa -có rất nhiều chuyện để kể lể , tâm sự ....Buồn - vì cũng sắp gặp được người " đầu ấp tay gối " của mình suốt 35 năm - nay thuộc về người khác - Gặp nhau chẳng biết nói gì .... Quyển sổ đời đã lật sang trang khác ...

Lục lọi trong ngăn tủ riêng của mình , tôi lại bắt gặp - câu chuyện của mình cách đây 8 năm ...Và tôi đã nghĩ rằng : một lần nầy nữa thôi - tôi sẽ trang trãi nổi lòng của mình với các bạn - để các bạn cảm nhận - tôi từ những ngày cắp sách đến trường , một con bé đa đoan , nặng nợ ...của một kiếp người ....và bây giờ một người đàn bà tuổi gần U55 có khác gì không ? hay vẫn chỉ là một người đa đoan, nặng nợ như định số đã an bài .....

Chuyện xảy ra cách đây đã 8 năm , mà tôi cứ tưởng chừng như mới hôm qua . Mọi chuyện ngày đó , bây giờ đã ổn cả rồi . Còn chuyện mới xảy ra như tôi viết trong ' Phận dây leo ....."thì vẫn còn nhùng nhằng chưa lối thoát .Nhưng tôi vẫn cứ nghĩ rằng - rồi sẽ ổn cả thôi - tất cả là do mình ....tôi sẽ cố làm cho mọi chuyện ổn cả - để một mai - nếu có xa khơi - thì cõi lòng mình cũng nhẹ tênh như sương khói , chẳng còn gì để mà vướng bận .


" Sự việc bắt đầu - một cơn đau xé người , quặn từng cơn như muốn phá tan phần bụng dưới . Tôi gập người lại , tay chân lạnh ngắt , mồ hôi vả ra như tắm , và rồi....tôi tự mua thuốc giảm đau uống , nghĩ rằng rồi sẽ ổn thôi .Vài hôm sau , cơn đau lại ập đến ...Phải đi khám bệnh ngay - Bác sĩ có cho vài loại thuốc đặc trị , nằm lại BV vài tiếng đồng hồ , buổi trưa ....
Lòng cảm thấy ê chề và cô đơn bủa vây . Trong cơn mê , tôi thấy mình đã ngủ một giấc ngủ dài....Cô y tá vực tôi dậy - bảo ra về và hẹn ngày tái khám .

Ngày tái khám - vừa nhìn thấy tôi , Bác sĩ có vẻ thảng thốt , đưa tôi qua phòng bên ngồi đợi - vài phút sau tôi được hội chẩn bởi 5 , 6 bác sĩ .chẳng ai nói gì với tôi sau khi khám cả . Cuối cùng thì phòng hội chẩn cũng cho biết kết quả - thay vì toa thuốc , tôi lại nhận được giấy báo nhập viện .
Tôi vẫn mạnh khỏe , đi đứng bình thường , chỉ có thỉnh thoảng vài cơn đau xé người xuất hiện rồi tự biến . Tại sao lại phải nhập viện ? Chưa kịp hỏi - bác sĩ xuất hiện , cho chuyển tôi lên lầu xét nghiệm máu , nước tiểu và siêu âm . Tôi phải dấu gia đình - vì không muốn mọi người phải lo lắng " Nguy cơ bị Ung thư phần tử cung còn lại " .Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi ......Phải gượng thôi . Tôi chạy ra khỏi bệnh viện - lang thang như người mộng du và nhủ lòng - không trở lại đó nữa .

Tôi tìm mua một quyển sách nói về Ung thư và truy tìm cái tên mà ở BV tôi đã nghe lóm được . Thế là tôi tìm được lời lý giải cho nổi băn khoăn và ánh mắt thương hại của các BS.Chứng bệnh nầy đồng nghĩa với bản án tử hình treo lơ lững trên đầu tôi vì nó có thể lan tỏa và khu trú khắp nơi trong cơ thể - nó có thể làm tê liệt hệ thần kinh - bệnh nhân có thể bị biến chứng và chết trong vòng 6 tháng , từ khi phát hiện bệnh . Đọc đi rồi đọc lại , tôi hiểu rằng mình sắp phải chết và tôi phải chuẩn bị mọi chuyện cho gia đình trước một chuyến đi xa . điều tiên quyết là tôi phải giữ tinh thần cho thật ổn định - vì bệnh nầy tránh gánh nặng về thể xác và tinh thần . Công việc ở nhà không nặng nhọc gì , tôi không lo lắng . nhưng về tinh thần thì sao đây ? ??.
Cuối cùng tôi đã tìm được một ý nghĩ giúp mình thanh thản .
"_ Mọi người , ai rồi cũng phải ra đi , ai rồi cũng phải giã từ cỏi đời nầy .
Tóm lại - như trên một chuyến tàu - nhiều người đã nằm xuống mà chẳng kịp chuẩn bị gì . Còn tôi ? . May mắn hơn - là còn biết được thời gian để suy gẫm , Còn gì tốt hơn .Việc đầu tiên và quan trọng nhất là tôi phải dấu biệt - không cho gia đình biết . Lupus xuất phát không có lý do , không phải vi trùng , không phải siêu vi , không lo lây lan . Xem như tôi cho nó ở trọ trong cơ thể tôi một thời gian vậy .Mặc kệ nó , tôi còn nhiều việc phải làm đây ...


Người đầu tiên mà tôi quan tâm nhất - là BA tôi . Vì sau khi Mẹ tôi mất ( cũng căn bệnh như tôi bây giờ ) BA tôi lặng lẽ , âm thầm bên thằng em út tật nguyền . Cả bốn anh em tôi về Đà Nẵng thăm Ba sau cơn bão lụt . Cả nhà quây quần bên nhau- thiếu vắng bóng dáng Mẹ hiền . đang chuyện trò , Ba tôi chợt nửa đùa nửa thật - " Ở xóm trên có bà nọ muốn về đây lo cơm nước cho Ba và Mẹo - chỉ mới nói đến đó - tôi đã nổi cơn tam bành , la ó um sùm không đồng ý ( giờ đây với nổi ân hận dày vò - vì lòng ích kỷ của mình - vô lý quá ). chỉ ở thăm Ba được vài ngày rồi tất cả lại phải quay vào , lao vào công việc , bỏ lại Ba tôi và Mẹo cho hai đứa em kế ( Bình , Định ). Cuộc sống trăm bề đa đoan , tôi chẳng một lời thư , chẳng miếng quà tấm bánh gởi về ...Giờ ngồi đây , đầu óc tôi đặc sệt , cô quánh lại khi nghĩ về Ba - một người Cha với lòng bao dung , quảng đại . cả gia đình riêng của tôi , nhất là Vợ Chồng tôi - sẽ chẳng bao giờ quên ngày Ba lặn lội vào Quy Nhơn , qua đảo Hải Minh tìm con gái . Và thế là tôi viết lại vài dòng sau cùng gởi cho Ba :
" BA kính yêu ! trước hết con xin Ba cho phép con lạy Ba để xin tha tội bất hiếu vì con ra đi - để lại Ba trong tuổi xế chiều không người chăm sóc . con thật không ngờ - con lại phải xa Ba sớm như vậy . suốt cuộc đời Ba , lao đao , lận đận nuôi các con ăn học nên người , dựng vợ - gả chồng .Có lẽ con là đứa con làm phiền lòng Ba Mẹ nhiều nhất . Ngày Mẹ ra đi , nhìn Ba đăm chiêu , tư lự , sầu nảo bên Mẹo mà lòng con se thắt lại , con thầm nguyện với lòng là sẽ dành mọi thời gian có thể để thăm viếng , hỏi han và an ủi Ba và Mẹo . Vậy mà .....cũng may là bên Ba vẫn còn có các Anh chị em của con . Con chỉ xin Ba hãy giữ gìn sức khỏe - đừng vì sự ra đi của con mà hao gầy thân thể . Cuối cùng , con xin Ba bỏ mọi lỗi lầm con đã vô tình làm Ba buồn lòng .Xin Ba thương con mà quan tâm nhắc nhở các cháu . Các cháu rất quý Ba và Mẹo . Con xin gởi Ba và Mẹo lại cho các Anh chị .
Con của Ba . ( còn tiếp ).



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Ba 12 09, 2008 12:40 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


THƯ CHO CÁC CON:

Mẹ viết thư nầy cho các con - khi mẹ biết mình đang chuẩn bị đi xa . . mơ ước cuả Mẹ là được nhìn thấy các con nên người , nhưng giờ thì mẹ sắp vĩnh viễn xa các con khi các con mới chập chửng vào đời . mẹ thương các con lắm , nên chỉ nghĩ đến lúc các con khăn sô , áo vải nức nở bên di ảnh của mẹ là mẹ không chịu được . Mẹ chết là yên phần mẹ - các con hãy vì mẹ mà lo gánh vác công việc nhà , đỡ đần cho Ba , vì ba các con cũng luống tuổi rồi. Trước hết , mẹ gởi gắm các con thay mẹ thường xuyên thăm hỏi ông Ngoại và cậu Mẹo . Ai rồi cũng có một gia đình riêng . , chỉ có cậu Mẹo sẽ lủi thủi một mình sau khi ông Ngoại mất . Trong 4 anh em các con - Phương là đứa cực nhất - từ nhỏ - Ngày Ba đi học tập cải tạo về - Ba mẹ chẳng còn gì ngoài hai bàn tay trắng và một nách 4 đứa con nhỏ dại .Mọi thăng trầm của gia đình chắc là 4 đứa con đều biết rõ . Phương tự lập . tự mầy mò , tự bươn chải mà vào Đại học - đó cũng là tấm gương để các em con noi theo . Con bây giờ đã có gia đình . Mẹ mong rằng con phải quan tâm , chăm sóc vợ con tận tình , để ý han hỏi các em - xem thử tụi nó cần gì ? . Một lời thăm hỏi kịp thời của Vợ chồng con cũng giúp ích cho các em nhiều khi không có mẹ ở kề bên . Đừng nhăn nhó , quát tháo . Giải quyết mọi chuyện lớn , nhỏ cũng cần phải bình tĩnh . Sự ôn tồn , điềm đạm mới thu phục được nhân tâm. Và Hiền - với vai trò dâu trưởng - là chị cả trong nhà , con phải thể hiện đúng vai trò của mình . Rất may là con đã sinh trưởng trong một gia đình nề nếp - Mẹ nghĩ rằng - Con hiểu là Mẹ kỳ vọng ở con điều gì ? . Với Phương , con phải dịu dàng hơn , ân cần hơn . Yêu nhau rồi đến với nhau - Sung sướng hay gian khổ đều phải sẻ chia , đừng than thân trách phận nữa con ạ . Với sự dịu dàng , tận tụy của con Mẹ nghĩ là - Phương sẽ tốt hơn . Những ngày trọ học ở nhà Cậu mợ Thăng - Phương đã ít nhiều ảnh hưởng Cậu , nhìn mọi việc xảy ra chung quanh với ánh mắt dễ dãi , với lòng bao dung - cứ nghĩ mọi việc đâu cũng vào đó , nên đôi lúc ta cảm thấy Phương hình như vô tâm với mọi chuyện , thế nào cũng được . Với cách sống , cách nghĩ , cách làm như thế - mọi chuyện trong nhà lớn , nhỏ rồi cũng phải trông cậy vào con thôi - nên mẹ thương con lắm . Mẹ nhớ lúc Phương chưa lập gia đình , mẹ đã từng nói - kiểu sống của Phương như vậy , sau nầy đứa nào làm vợ nó là mẹ thương lắm lắm .

Nghi ơi , Ba mẹ chỉ có mình con là gái , nên yêu thương nhiều lắm . Mẹ con mình có một điểm giống nhau - Yêu thương ai chẳng thể hiện được ra mặt , ra lời . Trong cuộc sống có nhiều va chạm , khi biết mình có lỗi lại không thể thốt ra lời xin lỗi , cứ nghĩ rằng người đối diện nhận thấy thái độ của mình là họ khắc hiểu - đó cũng là điều không hay lắm , cần phải thay đổi thôi con ạ .Trong 4 đứa con của mẹ , con là đứa lo lắng cho gia đình nhiều nhất , sự hy sinh của con không phải là nhỏ . Có lần con kể : "Bạn bè con bây giờ - đứa nào cũng có học vị nầy , nọ , làm ở cơ quan lớn , xí nghiệp lớn - có tương lai . Mẹ nghe mà xót xa trong lòng . Ở Dầu Giây lên , là con lao vào đi làm phụ giúp gia đình , mơ ước rất nhỏ lúc đó - là được tiếp tục học mà thôi , mà cũng chẳng có tiền để đi học ....Rồi thời gian cứ dần trôi , con cứ miệt mài đi làm ...Chuyện riêng tư của con - mẹ chẳng biết nói sao - con cũng giỏi giang , lanh lẹ... Vậy mà ...Mẹ rất mong con gặp người hợp tánh , hợp ý - bởi lẽ - con cũng trực tính như Ba - mà con gái - thẳng tánh quá cũng khó gặp được một nửa kia của mình . Mẹ sắp đi rồi , chuyện vui buồn của các con mẹ sẽ mang theo . Rồi mai nầy - ở một nơi nào đó , mẹ sẽ dõi mắt theo các con , mẹ sẽ kề cận bên các con . Hãy vững tin mà bước vào cuộc sống nghe con ! Dành thời gian viết thư cho ông Ngoại , cậu Mẹo , dì Bình , cậu Định . Thường xuyên ghé Tân Bình thăm Cô Dượng , Chú Thím như lúc mẹ còn sống .Để mắt đến Phi , Vỹ- nhẹ nhàng hơn với các em , phải hiểu tính ý mỗi đứa mà khuyên bảo em thay mẹ , lo lắng cho Ba .Ba - thì con hiểu rồi đó - rất cần sự thăm hỏi . Căn bệnh của Ba còn đó - mẹ chẳng an tâm . Mẹ chẳng biết nói gì nữa , nghĩ không ra ý tứ gì cả , đầu óc bây giờ mụ mẫm cả rồi .Sắp đến ngày đám cưới của Phi , không biết lúc đó mẹ gượng dậy nổi không ? mấy hôm nay mẹ thấy trong người rất khác . Chỉ còn biết lạy trời thôi .

Phi nầy , phải biết lắng nghe ý kiến của người đi trước - đừng tự ỷ mình - vấp ngả đau lắm . Khi có gia đình rồi , phải lo làm ăn và hướng dẫn cho Chi , nó phải có công việc ổn định thì mẹ mới yên lòng.

Vỹ ơi , ai rồi cũng có gia đình riêng . Chị Nghi rồi cũng thế .Chỉ có Vỹ kề cận bên Ba , ráng chăm sóc , đở đần cho Ba . Trong công việc làm ăn , chỉ có Vỹ là hợp tính ý Ba , bởi vì con biết lắng nghe . Cố gắng nghe con , theo Ba học cách làm ăn - biết đâu sau nầy con sẽ khá . Còn chuyện học hành thì sao đây con ? . Cũng vì căn bệnh quái ác của mẹ mà con chẳng thể tiếp tục được , con có hờn giận gì không ? .

Anh thương yêu ! em không biết căn bệnh nầy có chữa trị được không ? - nhiều người đã ra đi - để đề phòng bất trắc xảy ra , em viết vài dòng để lại cho Anh, Suốt mấy chục năm chung sống. Chúng ta đã phải trải qua những thăng trầm của cuộc sống. Anh và em đã vun quén gia đình ta một mái ấm có thể nói là trọn vẹn . Nay con cái chưa kip6 thành nhân mà em đã vội ra đi , em hiểu rằng - việc em mất đi là để lại gánh nặng và khoảng trống khó lòng bù đắp cho anh , phần số đã an bài như vậy rồi - nên anh phải thay em dạy dổ tiếp -các con lập gia đình chưa hẳn đã thành nhân . Còn Nghi , còn Vỹ nữa . Còn vấn đề tình cảm riêng tư - bây giờ thì anh có thể toan tính gì - tùy ý . Em nghĩ rằng - các con sẽ không hẹp hòi với anh như em dạo đó - nếu biết phần số em ngắn ngủi như thế nầy - em đã không cản ngăn anh . Một vạn lần không . Anh hãy tha thứ
Về công việc làm ăn , cơ sở buổi ban đầu mới thành lập , sức ép về tiền bạc đối với anh không phải là nhỏ .Em chỉ cầu mong anh vượt qua được. Anh cố dẫn dắt , chỉ bảo cho Vỹ - qua cú sốc - bảo phải nghĩ học , em xem nó rất buồn và hình như chứa chất một nổi u uẩn gì đó . Còn căn bệnh của anh nữa - ( tràn dịch màng phổi ) , nều trở lại - sẽ khó lòng đó - làm sao hở anh / khi không có em ở bên ....

Tất cả giấy tờ mẹ để lại - có những bài thơ , những mẫu chuyện ngắn , chỉ để xem thôi - đừng bày đặt in ấn gì cả . Bởi vì , chẳng phải hoàn toàn là ý của mẹ cả đâu .Những lúc buồn - mẹ cũng hay đọc thơ của mọi người - có ý gì hay hoặc là phù hợp với tâm trạng của mình thì mẹ ghi chép lại - Các con không lọc ra được đâu .

Ý nguyện sau cùng của Mẹ - Thật đó các con ạ , Hiến xác cho Y học . Cả nhà khỏi phải lo lắng gì cả . Thủ tục mẹ đã làm xong với trường Đại học Y - Dược . Khi mẹ hấp hối , các con liên lạc ngay với trường ...

Bên di ảnh của Mẹ - các con sụt sùi thắp cho mẹ nén nhang là tốt lắm rồi . Dồn toàn bộ sức lực còn lại - lo lắng cho Ba . Đó là điều mong muốn sau cùng của Mẹ ...

TÔI viết liền một mạch 4 , 5 bức thư mà nước mắt cứ tuôn trào theo từng dòng chữ . Thật ra - việc chuẩn bị cho cái chết của mình không phải dễ dàng gì .


VẬY ĐÓ - đến hôm nay tôi vẫn còn đây .mọi việc vẫn tiếp diễn như dòng đời trôi chảy . Chúng tôi đã lo lằng chu toàn cho đám cưới Khánh Phi , đám cưới con gái Thục Nghi....Nhìn lại chặng đường đã đi qua , tôi thật không khỏi bàng hoàng . Bằng sức mạnh nào , nghị lực nào ? mà tôi đã âm thầm vượt qua số mệnh .? . Tôi bây giờ - biết nói sao - như một cành khô chờ cơn gió mạnh - Dầu sao thì tôi cũng đã chiến thắng - tất cả là nhờ vào tình yêu hương chân thật của gia đình , nhờ vào sự động viên , an ủi của anh chị em bè bạn . Kinh tế dẫu có khó khăn , bên cạnh đó , vòng tay bè bạn cũng an ủi , cũng giúp được người bệnh chiến thắng - Phải không các bạn .

Đó là câu chuyện của 8 năm về trước . Còn bây giờ thì sao ? Các bạn có nghĩ là tôi lại sẽ vượt qua và chiến thắng nữa không ??????????????????

Sài gòn - tháng 12 .


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI