Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

TRƯỜNG XƯA, BẠN CŨ - Lê Lộc

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Ba 2 17, 2009 10:05 am    Tiêu đề: TRƯỜNG XƯA, BẠN CŨ - Lê Lá»™c Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

TRƯỜNG XƯA, BẠN CŨ.


Đang buồn buồn, bỗng người bạn thân gọi điện giới thiệu web. Tôi mừng quýnh, vội vàng lên mạng ngay lập tức. Những tấm ảnh đen trắng về bạn cũ, trường xưa hiện ra, khơi nguồn cho ký ức tuổi học trò ùa về, ùa về… Tôi chìm đắm trong cảm xúc lâng lâng, lâng lâng...!

Tôi, một cậu học trò chân quê, mộc mạc, hiền khô, và…học dở của lớp C thuở nào. Tôi không nghịch ngợm, lấc cấc trẻ thơ như Nguyễn Đình Chưởng. Tôi không biết tập tành “ăn chơi, sành điệu” như Lê Tấn Trị. Tôi không học giỏi, đàn hay như Nguyễn Đình Anh. Tôi không “thi sĩ” như Nguyễn Thu (bút danh Nguyễn Miên Tịnh). Tôi không phong lưu, “nghệ sĩ” như “hoạ sĩ” Phan Xuân Hạ (tức Phan Văn Hạnh). Tôi không là con nhà giàu có như Bùi Thông Định… Tóm lại, nếu có điều gì đáng để nói một chút về Lê Lộc, thì đó chỉ có thể là việc tôi say mê lao vào thực hiện đặc san in ronéo cho lớp có tên TUỔI GIÊNG (do Thầy Trần Đình Quân cố vấn và biên tập), cùng với Lê Tấn Trị và nhiều bạn khác nữa. Chính tờ báo lớp nầy là đất để “hoạ sĩ” Phan Xuân Hạ múa cọ, phô diễn tài năng bẩm sinh: nào là vẽ bìa, vẽ phụ bản, rồi đến minh hoạ, trình bày… Và dấu ấn sau cùng của tuổi học trò Lê Lộc là bài thơ "Vọng âm" trĩu nặng tâm trạng được đăng trên Tuổi Giêng ngày ấy:

"Chừ đây cuối lớp thu mình
Mai kia lính thú chông chênh đường đời"

Sau 1975, tôi về quê Gò Nổi làm nông dân tay lấm chân bùn, hằng ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. May mắn và hạnh phúc cho tôi là còn được gần gũi Nguyễn Đình Anh. Hễ cứ nghe lòng xốn xang nhớ là tôi gò lưng đạp xe 40 cây số ra Đà Nẵng ở lại với Anh một đêm, nghe bạn đàn hát, ôn chuyện học trò đầy hoài niệm, rồi hôm sau lại đạp xe trở về. Cả Lê Tấn Trị nữa, chúng tôi vẫn giữ liên lạc với nhau thường xuyên bằng thư từ. Hồi đó, Trị đi làm ở Phú Yên, mỗi năm chúng tôi hẹn gặp nhau tại nhà Trị một lần vào dịp Tết. Có lần Trị từ Phú Yên về, ghé nhà tôi trước, rồi hôm sau hai đứa đèo nhau bằng xe đạp vượt 50 cây số về nhà Trị ở Đại Lãnh (Đại Lộc). Đêm cuối năm, trời lạnh căm căm, nằm bên nhau, được sưởi ấm bằng tình tri âm tri kỷ (chúng tôi vẫn quen gọi nhau là “bạn đời”), chúng tôi miên man kể chuyện một thời học trò Khiết Tâm, Sao Mai, say sưa hỏi thăm nhau về Thầy, về bạn cũ, trường xưa mà lòng ngập tràn nhớ thương, tiếc nuối...!

Năm 1994, tôi vào Sài Gòn mưu sinh. Nhờ Trị, tôi mừng vui khôn tả khi gặp lại lần lượt Ngô Tường, Hồ Mai, Nguyễn Văn Sơn, rồi đến Nguyễn Vân Thiên... Đặc biệt nhất là cuộc hội ngộ tưởng như trong mơ với Nguyễn Đình Chưởng. Người bạn cố tri, nặng ân tình mà suốt hơn hai mươi năm cứ dằng dặc nỗi mong ngóng như “gió không ngớt thổi trong lòng” (thơ Nguyễn Đông Giang). Thuở mới học lớp 8, lớp 9 (trường Khiết Tâm)mà Chưởng đã chạy chiếc xe máy Yamaha, ngày ngày đón đưa tôi đi học và về. Hai đứa cùng mê đọc báo học trò Tuổi Hoa. Đều đặn một tháng hai kỳ, Chưởng mua báo và ưu tiên cho tôi đọc trước. Cái ngày Trị cùng với Mai, Thiên, Sơn dẫn Chưởng đến chỗ tôi ở, quá bất ngờ, quá xúc động, hai đứa đã ôm nhau khóc như mưa. Sau đó, chúng tôi cùng đến nhà Trị "mở cuộc nhậu" để mừng hội ngộ. Niềm cảm động còn thổn thức, chúng tôi không kiềm chế nổi, lại thêm một trận khóc “ngập lụt” nữa!

Còn một điều đáng quý trọng nữa của Chưởng là luôn luôn giữ gìn rất kỹ những gì thuộc về kỷ niệm. Một lần cả bọn rủ nhau đến chơi nhà Chưởng, trong lúc tranh nhau kể chuyện thời học trò, Chưởng lặng lẽ mở tủ, lấy ra từ trong cặp một đôi giấy tập vở đã ngả vàng. Trời ơi! Đó là bài tập Pháp văn lớp 12C của Lê Tấn Trị. Không thể tưởng tượng nổi! (Tất nhiên Trị không bỏ qua cơ hội, đã xin về để lưu giữ). Tôi không hiểu vì đâu mà trải qua biết bao thăng trầm, lưu lạc, Chưởng vẫn còn giữ nguyên vẹn những “báu vật” ấy, nếu không có một tấm lòng sâu nặng nghĩa tình, biết chắt chiu kỷ niệm đến thế! Xin bái phục! Vì sao gọi là những báu vật, bởi trong “kho báu” của Chưởng vẫn còn những món cực kỳ quý hiếm khác nữa, mà Chưởng chưa có dịp giới thiệu cùng bạn bè gần xa.

Riêng tôi, về Sao Mai, tôi chỉ còn giữ được một học bạ với những dòng nhận xét và chữ ký của các Thầy dạy các môn học.

Thư từ của bạn học cũ còn liên lạc được sau 75, tôi vẫn còn giữ gần cả trăm bức, rất cẩn thận. Có một vài người bạn hỏi tôi “giữ làm chi?”. Tôi không hiểu ý của người hỏi. Nhưng với tôi, tôi sẽ còn giữ mãi đến khi... không thể giữ được nữa thì thôi!

Nhớ hôm mừng hội ngộ ở nhà Trị, Nguyễn Vân Thiên đã đọc rất hay và đầy cảm xúc bài thơ "Nhắn bạn" của chính tác giả. Tôi rất tâm đắc câu cuối: "Bạn cho ra bạn cũng là trăm năm". Lời thơ như nhắc nhủ, rất chân tình, cứ vang vọng mãi trong tôi...!


LÊ LỘC



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Tư 2 18, 2009 7:29 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cho em ké một bài vào với :

VỀ THĂM BẠN .

Ta về thăm bạn một chiều mưa .
Gió khoát lao xao những tán dừa .
hoa cau rụng trắng con đường nhỏ .
Chầm chậm buông dòng ký ức xưa .

Cái thuở chiều mưa chẳng áo quần .
Một bầy trẻ nhỏ hét vang rân .
Đùa hoa , giởn bướm ngây ngô hát .
Đỏ trán , tều môi biết bao lần .

Nay về xóm nhỏ mái rêu phong .
Hoa thắm ngày xưa đã phai nồng .
Có kẻ chỉ còn trong khung ảnh .
Kẻ đã huy hoàng nơi phố đông .

Ta kể nhau nghe những chuyện đời .
Bát cơm , manh áo vả mồ hôi .
Nhìn nhau , tóc đã xen sợi bạc .
Chợt hiểu - ngày xanh đã hút rồi .

Đàm Lan ( Đâk Lâk )


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Bảy 2 28, 2009 3:58 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chân thành cảm ơn bạn THAINGO-A1 đã chia sẻ một bài thơ hay.
Nghe đâu bạn cũng đang ở SàiGòn? Gần mà... xa! Tuy nhiên, gặp nhau hằng ngày trên web cũng hay hay. Chúc vui.


kimanh



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Bảy 2 28, 2009 7:19 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Xin chào Anh . anh đoán đúng rồi , em hiện ở SaiGòn và đã có cái vinh hạnh là đã gặp được các anh : Trần Việt Hùng , Nguyễn đình Chưởng , Lê tấn Trị .....Có khi anh em mình đã gặp rồi mà chưa nhận ra nhau thôi .Hy vọng sẽ nhận ra nhau , anh hỉ .!!!.
Anh quê hương Gò Nổi .Em có một thời tập tành với công việc đồng áng ở Điện Phước - Điện Bàn ( thôn Hạ nông dưới )- một thờikhông thể nào quên - thời một cô nữ sinh vừa xa trường , xa bạn về làm dâu xứ đó , những ngày đầu cơ cực , tập cấy giăng dây cho thẳng hàng , tập đi mót củi bên biền , tập đi mót khoai lang nữa ...thật nhiều kỷ niệm ở vùng đất ấy và cũng có nhiều chuyện cười ra nước mắt bởi sự ngu ngơ , khờ khạo của mình .Códịp em sẽ kể cho anh nghe...
Nhân đây , em xin tặng anh một bài thơ- hy vọng là anh sẽ thích bài ni :


THA HƯƠNG .

Tôi về thăm quê hương .
Đảo phù sa Gò Nổi
Dòng sông Thu chẳng hề thay đổi .
Hợp rồi chia ôm ấp trọn tình người .
Như lòng dân Gò Nổi với đời .
Lao xao sóng gợn vẫn lời thuỷ chung .
Xa quê lòng nhớ khôn cùng .
Cây đa Bàng Lãnh kiên trung đợi chờ .
đạn bom lửa dội từng giờ .
quê tôi cày nát , rừng ngơ ngác buồn .
Chẳng còn gì - dấu cũ làng xưa .
Với Xuân Đài đồng nội
Mộ Hoàng diệu với từng cơn bão nổi .
Sinh ở đất Gò - địa táng cũng ngàn năm .

'' Nhất tử thành danh .
Tự cổ anh hùng - phi sở nguyện .
Bình sinh trung nghĩa
Đương niên đại cuộc khả vô tâm ...."

Gò Nổi ta ơi ! lòng mẹ thăng trầm .
Đất Ngủ Phụng Tề Phi .
Rạng ngời gương chính khí
Hôm tôi về thăm quê hương .
Đò xuôi sóng vỗ .
Bãi dâu xanh tơ vàng bến nước.
Lối cũ nghe buồn nhớ chuyện ngày xưa .
Lối cũ đến trường hai buổi sớm trưa .
Chiều Bảo An nghe miên man dòng nhớ .
Trần Cao Vân âm vang muôn thuở.
Đất phù sa Tư Phú rạng danh người .
Đêm quê hương trăng bừng lên rạng rỡ
Sông Thu Bồn lặng lẽ với sương sa .
Nhớ thuở mẹ tảo tần hôm khuya sớm .
Thương mẹ già nua quê mẹ cũng hiền hoà.

Hôm tôi về
Dòng sông Thu vẫn xuôi vềcửa Đại
Nắng Điện Bàn sưởi ấm nước Vu Gia .

" Ngó lên Hòn Kẽm Đá Dừng
Thương Cha nhớ Mẹ quá chừng bạn ơi ...."

Lời ru nhớ mãi trong đời.
Tình quê , tình nước , tình người ....thuỷ chung .

Phan Nguyễn Châu Uyên -Cựu Học sinh SAOMAI - NK: 1967- 1968 .

*Hai câu đối trên mộ Hoàng Diệu của Tôn Thất Thuyết .

Tạm dịch :
" Lấy tuẩn tiết thành danh .
Từ xưa người đâu muốn thế .
Một đời trung nghĩa .
Lòng người không thẹn với non sông ".


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Hai 3 02, 2009 5:02 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

"Mót củi", "mót khoai lang"... một hồi ức buồn về một thời...
Cảm ơn bạn nhé! Mong sẽ gặp nhau .


kimanh



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI