kimanh Moderator

Ngày tham gia: 25 8 2008 Số bài: 498 Đến từ: Quang Nam
|
Gửi: Năm 2 12, 2009 1:08 am Tiêu đề: VỀ THÄ‚M TRƯỜNG CŨ - Lê Lá»™c |
|
|
VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ
Thân tặng các bạn C (71 đến 74)...
Xế chiá»u, nắng hanh hao, và ng vá»t. Phố xá ồn à o, huyên náo, như tá»± bao giá» nó vẫn thế. Chỉ riêng mình tôi tÄ©nh lặng, trong cõi riêng tôi. Nắng chiá»u rưng rưng buồn, lòng tôi rưng rưng hoà i niệm. Dưá»ng như nắng cá»§a trá»i và ná»—i nhá»› cá»§a lòng ngưá»i Ä‘ang giao thoa, hòa quyện. Có má»™t ná»—i nhá»› nao lòng, da diết, quắt quay đã xui bước chân tôi vá» thăm lại trưá»ng xưa.
Gió sông Hà n vẫn lồng lá»™ng. Tôi tần ngần trước cổng trưá»ng (cổng nữ). Bâng khuâng, xao xuyến! Con đưá»ng Äá»™c Láºp dà i hút, tÃt xa vá» hướng núi SÆ¡n Trà . Con đưá»ng biết bao lần lÅ© chúng tôi, những Trị, Niên, Anh, Toà n, Lá»™c… từ bên kia sông Hà n, vừa lên khá»i phà đã hối hả bước, rồi há»™c tốc chạy tháºt nhanh đến trưá»ng cho kịp giá» há»c. Con đưá»ng biết bao lần lÅ© chúng tôi tan trưá»ng vá» cứ nhẩn nha, lang thang, tha thẩn… Há»… đến nhà thá» ChÃnh Toà , mưá»i lần như chục, không ai bảo ai, chúng tôi cùng dừng lại, mắt dõi lên ban công nhà Äịnh, đối diện phÃa bên kia đưá»ng, lòng thầm mong cô em gái xinh xinh cá»§a Äịnh vô tình ra hóng gió, để được má»™t dịp may nhìn trá»™m, rồi trầm trồ, xuýt xoa vá»›i nhau. Äi tá»›i má»™t Ä‘oạn nữa là nhà sách Lam SÆ¡n, chếch phÃa bên kia là góc chợ Hà n, cả bá»n tấp và o xem cho đỡ thèm. Mê Ä‘á»c sách ghê lắm, nhưng có tiá»n đâu mà mua!
Tại góc bên ngoà i khuôn viên trưá»ng, tiếp giáp giao lá»™ Äá»™c Láºp – Lê Äình Dương, tôi đứng loay hoay, rồi ngồi bệt xuống lỠđưá»ng, dá»±a lưng và o cá»™t Ä‘iện, đắm chìm trong hoà i nhá»›. NÆ¡i đây, lÅ© nam sinh chúng tôi thưá»ng túm tụm lại chá» sẵn, hể các bạn nữ sinh Ä‘i ngang qua là ráºp rà ng đếm theo nhịp bước cá»§a các cô nà ng. “Má»™t, hai, ba, bốn. Má»™t, hai, ba, bốnâ€, tiếng hô đồng Ä‘á»u và to dần lên. Cô nà ng nà o yếu bóng vÃa thì chắc chắn phải lÃnh quýnh, chân lóng ngóng, guốc rÆ¡i ra, và má á»ng hồng vì mắc cỡ. CÅ©ng có cô nà ng bản lÄ©nh đốp lại ngay: “Ừ, mấy em cứ rống rát há»ng, khô cổ, má»i miệng Ä‘i, chị đây có ngán chi mô!?â€. Bị ăn miếng hÆ¡i Ä‘au, trong đám nam sinh có giá»ng trả miếng: “Quý anh đây đã nguyện cả Ä‘á»i được má»i miệng, khô cổ, rát há»ng, chẳng răng hết. Ê, đếm tiếp tụi bay Æ¡i!â€. “Má»™t, hai, ba, bốnâ€, cả đám phụ hoạ theo trong tiếng cưá»i khoái trá. Bất giác tôi mỉm cưá»i. CÅ©ng chÃnh nÆ¡i đây, lÅ© chúng tôi, những cáºu há»c trò “nghèo tiá»n nhưng già u tìnhâ€, ngồi nhìn quà cô bạn há»c là “tiểu thư đà i các†ung dung trên xe Jeep đón đưa, để mà thở dà i thưá»n thượt: “Xe đạp nà y sao chở nổi Ä‘á»i em?!â€.
Là trung tâm Ä‘iểm “địa lợiâ€, nên chúng tôi thưá»ng “cắm chốt†ở đó để ngắm nhìn, để hồn lá»ng lÆ¡, lÆ¡ lá»ng. Ão trắng từ ngoà i Äá»™c Láºp tha thướt và o. Ão trắng từ trong Trưng Nữ Vương dịu dà ng ra. Ão trắng từ trên Lê Äình Dương thanh thoát xuống. Ão trắng từ dưới Bạch Äằng nhẹ nhà ng lên… Rợp đưá»ng áo trắng bay bay. Gió sông Hà n vá»n quyện, tung xoã những mái tóc Ä‘en óng, mượt má»m. Những đôi mắt long lanh, trong sáng, thÆ¡ ngây. Những môi cưá»i tươi tắn, hồn nhiên. Những má hồng xinh xắn, dá»… thương. Äá»§ lay động để lòng những cáºu há»c trò má»›i lá»›n chung chiêng đưá»ng vá». Mà vá» nhà thì “ăn không ngon, ngá»§ không yênâ€, ra ngẩn và o ngÆ¡, đứng ngồi thá» thẩn. Há»c bà i đến Ä‘oạn cuối đã quên khúc đầu, quay lại há»c Ä‘oạn đầu quên mất khúc cuối. Mẹ cha xót ruá»™t vá»™i há»i: “Chá»› răng mà con lÆ¡ ngÆ¡ như gà mắc bù xÃt rứa?â€. Những vấn vương đầu Ä‘á»i ấy đã là nguồn thi hứng “liên tu bất táºn†để Nguyá»…n Miên Tịnh là m thÆ¡ tặng “tùm lum nà ngâ€, từ thuở còn ngây ngô cho mãi đến khi gần… lẩm cẩm và cáºn… lụ khụ mà hồn thÆ¡ chưa há» cạn kiệt; để Hồn Thy đã tóc muối tiêu mà hồn thÆ¡ vẫn mướt xanh, mượt má»m, vẫn da diết, thổn thức…
Nắng chiá»u chênh chếch, tôi thong thả Ä‘i vá» phÃa cổng nam sinh, chiếc bóng đổ dà i sau lưng. Sau má»™t hồi năn nỉ, giải bà y đủ Ä‘iá»u, ngưá»i bảo vệ má»›i đồng ý cho tôi và o trưá»ng. Sân trưá»ng im ắng. Tôi đưa mắt nhìn khắp lượt các dãy phòng há»c. Những cá»™t ống thoát nước được nối dà i từ trên xuống bằng nhiá»u Ä‘oạn ống gốm vẫn còn nguyên vẹn như xưa. Trưá»ng lá»›p, phòng ốc vẫn nguyên trạng cấu trúc cÅ©, không há» bị Ä‘áºp phá, sá»a đổi như vẫn thưá»ng thấy. Vì thế, cảm xúc cá»§a tôi rất uyên nguyên, trá»n vẹn.
Äầu cầu thang dẫn lên tầng hai, tầng ba là nÆ¡i để lại má»™t ấn tượng Ä‘áºm nét, khó quên nhất. Cái thá»i đấu tranh, tránh đâu gì đó, chả biết tay nà o đã tung má»™t quả lá»±u đạn cay ngay tại đấy. HÆ¡i cay toả khắp truá»ng. Hoảng loạn, nhốn nháo. Äang ở các tầng trên, nhiá»u bạn đã liá»u mạng bu bám bệ cá»a sổ trên, rồi nhảy chuyá»n xuống bệ cá»a dưới, quên cả nguy hiểm, quên cả sợ sệt. Thấy thế, tôi cÅ©ng chồm ra xem sao. Nhưng, khiếp quá! Chạy vá» trước hà nh lang, nhìn thấy rất nhiá»u bạn tuá»™t theo ống nước xuống sân trưá»ng, bất chấp có an toà n hay không. Lại rùng mình! Tôi đà nh nÃn thở, dùng tay bịt mÅ©i, bịt miệng, cắm đầu tuôn thẳng xuống cầu thang, mặc cho hÆ¡i cay từ dưới thốc lên. Băng ra khá»i cổng nữ, tôi nằm dà i trên cá» công viên. Ngá»™t ngạt, sặc sụa. Nước mắt, nước mÅ©i, nước dãi dẻo quẹo, lầy nhầy không ngừng ứa ra.
Trầm ngâm má»™t lát, tôi lên cầu thang. Bước cháºm theo hà nh lang tầng hai, tôi và o phòng hai, phòng há»c thân quen thuở nà o. Má»™t ná»—i xúc động, bồi hồi trà o dâng, lan khắp ngưá»i. Mắt cay cay, rưng lệ. Äây là những dãy bà n ghế, nÆ¡i mà ngà y ngà y chÃn mươi cô cáºu há»c trò từ khắp các nẻo phố tá» tá»±u vá» phòng há»c nà y, cùng ngồi xếp ngay ngắn, cáºn ká» như không thể nà o gần nhau hÆ¡n được nữa, để nghe hÆ¡i ấm thân thương, gắn kết lan tá»a và o nhau. Và cùng hướng vá» phÃa trước, phÃa tương lai xán lạn. Äây là bà n Thầy, Cô. Như vẫn còn nghe rõ tiếng thước kẻ Ä‘áºp xuống bà n “cạch, cạchâ€, khô Ä‘anh, nhưng nghiêm khắc. Má»™t hiệu lệnh bắt buá»™c bạn nà o Ä‘ang ồn à o, cá»±a quáºy hãy láºp tức tráºt tá»±, yên lặng để táºp trung nghe Thầy giảng bà i. Äây là tấm bảng, có biết bao bà i há»c Thầy đã gảng dạy, đã trang bị tri thức cần thiết để chúng tôi là m hà nh trang, vốn liếng tá»± tin và o Ä‘á»i. Còn đây là bục giảng, Thầy Cô đã qua lại, tá»›i lui không biết bao nhiêu lượt trên má»™t quãng rất ngắn, để dạy há»c trò mình vững bước trên con đưá»ng Ä‘á»i rất dà i…
Vẫn mình tôi trong phòng há»c tÄ©nh lặng, trong miên man ná»—i nhá»›. Tôi bước cháºm rãi, khẽ khà ng, cứ ngại tiếng bước chân sẽ là m tan Ä‘i những hồi ức. Äến từng bà n há»c và điểm lại trong tâm trÃ. À, đây rồi, những bà n đầu nà y là nÆ¡i há»™i tụ cá»§a những hoa khôi. Chòm sao ở đây đã toả sáng, không riêng cho má»™t lá»›p, mà cho cả trưá»ng. Äã từng loá mắt vô số cáºu há»c trò. Hể và o lá»›p là ngẩn ngÆ¡, mÆ¡ má»™ng, hồn vÃa lãng đãng. Ngồi thừ ngưá»i cứ như Ä‘ang chú tâm nghe Thầy giảng bà i, nhưng bất ngá» có tiếng thước Ä‘áºp trên bà n vang lên là giáºt mình, hoảng hốt, phách lạc hồn xiêu. Nếu xui xẻo Thầy há»i “Em nghe Thầy vừa nói gi?â€, chỉ biết ú á»›, lÃu lưỡi, lặp cà lặp cặp, ăn trứng vịt là cái chắc. ChÃnh những hoa khôi ấy đã khÆ¡i nguồn cảm hứng cho nhiá»u bà i thÆ¡ lãng mạng cá»§a các “nhà thơ†lá»›p chúng ta ra Ä‘á»i. (Những hoa khôi thuở ấy, mãi đến bây giá» cÅ©ng cứ nghiá»…m nhiên chá»…m chệ trên “top fiveâ€, bất chấp thá»i gian). Còn chá»— nà y là vị trà cá»§a các “nghịch nữ†chÃnh hiệu, mà lại mang tên những loà i bông dịu hiá»n…
Äây là chá»— ngồi cá»§a “nhà thơ†có cái tên nghe rất “tịch mịchâ€, mà hồn thÆ¡ thì không “tịnhâ€, không “ngá»§ yên†bao giá», cứ ngá» nguáºy động Ä‘áºy. Má»›i vừa là m xong bà i thÆ¡ tặng “bé†nà y còn chưa ráo má»±c, đã vá»™i mần ngay bà i khác để kịp tặng “nhá»â€ kia. Tình thì má»i lúc, má»i nÆ¡i, má»i thá»i Ä‘á»u… thừa, mà tiá»n thì triá»n miên… thiếu! Còn đây là chá»— cá»§a má»™t “nhà thơ†nữa, vá»›i những rung động đầu Ä‘á»i, mà “dư chấn†đang và sẽ còn lan táºn đến cuối Ä‘á»i. Äây là nÆ¡i chà ng “nhạc sĩ†tà i ba ngồi mÆ¡ giấc mÆ¡ “thiên tà iâ€, má»™ng tưởng vá» má»™t “vÄ© nhân†sẽ xuất hiện và o nhiá»u tháºp niên sau nữa…!? Còn đây là chá»— cá»§a chà ng “hoạ sĩ†nhà nòi hà o hoa phong nhã. Và đấy là chá»— ngồi cá»§a bạn “chÃnh trị giaâ€, kia là chá»— cá»§a “ngưá»i xâm mìnhâ€â€¦
Äứng cuối phòng há»c nhìn lên. Những há»™c bà n như Ä‘ang thèm thuồng nà o me, nà o ổi, nà o cốc, chùm ruá»™t… các nà ng vẫn giấu trong ấy, thỉnh thoảng cúi xuống cắn trá»™m má»™t miếng rồi nhai vá»™i và nuốt nhanh. Có những há»™c bà n đồng loã che giấu tà i liệu, để mấy chà ng lưá»i há»c quay lén. Có những há»™c bà n đồng cảm chở che những câu thÆ¡, bà i thÆ¡ tình vụng dại, ngây ngô, nắn nót chép trên giấy vở, muốn trao mà không dám; dá»± tÃnh đến trăm lần hÆ¡n, nhưng rồi vẫn cứ còn nằm ì trong cặp.
Cuối cùng, tôi ngồi và o ngay vị trà cá»§a tôi. Má»™t góc cuối lá»›p, kỠô cá»a sổ trước. Qua vuông cá»a nà y, tôi từng ngồi đó, nhìn mây trá»i lang thang để má»™ng mÆ¡, nhìn nắng lung linh để xao xuyến, nhìn mưa bay bay để chạnh lòng, nhìn cánh chim chao lượn để tưởng tượng, để bay bổng…
Có má»™t lần, giá» ra chÆ¡i, hai bạn nữ nổi tiếng nghịch nhất lá»›p, tay ôm cặp, bất ngá» xuất hiện tại ô cá»a nà y, nói nhá» vá»›i tôi: “Ê, cúp cua Ä‘i coi xi-nê Ä‘i. Há»c chi cho nhiá»u, mau già â€. Trá»i ạ! Tôi hiá»n như đất cục, nghe chưa hết câu đã rụng rá»i, bá»§n rá»§n, nước da tái nhợt, cả ngưá»i nổi da gà ; lắc đầu quầy quáºy, tay xua lia lịa, chân run láºp cáºp, miệng lắp bắp “T…ui… kh… ông… kh… ông… d…ám… m… ôôô…â€. Tháºt lòng, tôi ngu ngÆ¡ không biết các bạn đùa hay tháºt…? Nhưng đó là má»™t ká»· niệm khó quên. Không Ãt lần, nó đã thắp lên má»™t nụ cưá»i, má»™t niá»m vui giữa những chông chênh cuá»™c Ä‘á»i.
Ra khá»i cổng trưá»ng, phố đã lên đèn. Tôi cháºm rãi Ä‘i từ cổng nam vòng qua cổng nữ, mắt vẫn không rá»i ngôi trưá»ng quá đỗi yêu thương. Nghe đâu nó sẽ không còn nữa! à nghÄ© đó là m tôi nhói lòng. Và bất giác mắt tôi cay xè...!
LÊ LỘC
10/2008
_________________ "BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
|
|