Nhà thÆ¡ NGUYỄN THÃI DÆ¯Æ NG
Bầu trá»i thÆ¡, hạt bụi thÆ¡
Mưá»i năm trá»i hÃt thở vá»›i thi ca
Chưa viết nổi cho cha dòng lục bát
Dù biết váºy, nhưng cách gì khác được
Câu thÆ¡ con Ä‘uối sức đến dưá»ng nà o!
Con ở thị thà nh, còn cha ở non cao
Nỗi ray rứt se và o đôi mắt ngó
ÄÆ°a tay vá»›i trên thượng tầng cư xá
Má»™t chòm mây bạc trắng cuối trá»i xa
Æ i chòm mây trong Ä‘iển cố thi ca
Ngưá»i xưa đứng chỉ tay và o thương nhá»›
“Äấy là nÆ¡i cha ta Ä‘ang ở…â€
Còn bây giá», con ngước mặt nhìn thôi!
Äôi mắt con bất lá»±c mất rồi
ÄÆ°a hai tiếng “cha Æ¡i†và o lục bát
Ôi hai tiếng kêu lên thì dá»… tháºt
Mà viết ra, cứ ngượng nghịu thế nà o
Con ở thị thà nh, còn cha ở non cao
Kẻ cầm bút; ngưá»i cầm cà y, cầm cuốc
Cha thì tá»± hà o “… nhà có phúcâ€
Mà sao con xấu hổ quá cha ơi!
Nâng bát cơm lên, đã thấy bóng cha rồi
Cái hình bóng cõi còm bên nương rẫy
Mưá»i năm rồi, ngòi bút con, đúng váºy,
Viết vỠcha, là bị gãy giữa chừng
Cứ má»—i chiá»u, nhìn mây trắng bâng khuâng
ÄÆ°a tay vá»›i, chẳng cách gì vá»›i nổi
Cha là bầu trá»i thÆ¡; thÆ¡ con là hạt bụi
Con lẫn và o cha từ bé đến muôn Ä‘á»i…
1984
_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)