Nguyá»…n BÃch Lan bị bệnh nan y từ năm 13 tuổi và không đến trưá»ng được nữa. Äá»i cô tưởng chấm dứt khi chỉ còn da bá»c xương, luôn gặp tai nạn mà đến chén cÆ¡m cÅ©ng không đủ sức cầm lên miệng. Tuy nhiên, cô vẫn sống vá»›i cháy bá»ng tình yêu cuá»™c sống và lòng nhân ái như chÃnh cô tâm sá»±: “Khi buồn tôi nghÄ© đến ngưá»i khác còn Ä‘ang phải buồn hÆ¡n mìnhâ€.
Lan đã tá»± viết cổ tÃch cho chÃnh cuá»™c Ä‘á»i tưởng mãi mãi sẽ là bất hạnh cá»§a mình. Cô gái trẻ miá»n quê nghèo chiêm trÅ©ng hiện Ä‘ang được nhiá»u ngưá»i biết đến vá»›i những tác phẩm văn há»c dịch đầy tÃnh nhân văn.
(Tuổi Trẻ 12.3.2009)
____________________________________
Ngà y mới
Tôi ra ngoà i ngõ
Äón ngà y cá»§a tôi
Thấy con chim nhá»
Äánh rÆ¡i gió đồi.
Tôi sang chợ gạo
Äong má»™t mùa no
Thấy ngưá»i ta gói
Tháºt thà đem cho.
Tôi ra đồng xanh
Hái sương trên búp
Thấy nhá»±a Ä‘á»i tươi
Xôn xao mừng giúp.
Tình tang tôi hát
Ru ngà y của tôi
Tôi gánh tôi vác
Xênh xang lá»™c trá»i.
VỠmột giấc mơ
Tôi mÆ¡ thấy tôi ngồi vá»›i má»™t ngưá»i
Có nỗi buồn không thể xẻ là m đôi
Lệ má»™t ngưá»i rÆ¡i xuống tay ngưá»i kia bá»ng rát
Tôi không nhớ ai đã khóc
Tôi mong
Äó là tôi.
Buồn thầm
Buồn thầm sợ nắng buồn lây,
sợ mây đổ bóng gió gầy đứt cơn
nụ cưá»i như mảnh áo sá»n
rưng rưng che Ä‘áºy ná»—i buồn thịt da!
buồn thầm buồn của mình ta
tìm ai chia sẻ sợ là buồn chung
nhện buồn thì nhện giăng mùng
ta buồn ta gá»i tÆ¡ chùng và o thÆ¡
biết còn buồn được bây giá»
mai kia dẫu chút buồn hỠcũng không!
NGUYỄN BÃCH LAN
(Tuổi Trẻ 22.3.2009)
_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)