kimanh Moderator

Ngày tham gia: 25 8 2008 Số bài: 498 Đến từ: Quang Nam
|
Gửi: Hai 4 06, 2009 3:35 am Tiêu đề: NƯỚC MẮT NGỌT NGÀO - Kim Anh |
|
|
NƯỚC MẮT NGỌT NGÀO
Chiá»u nay, rảnh rá»—i, em tìm Ä‘á»c lại cuốn nháºt ký cá»§a hai vợ chồng mình hÆ¡n ba mươi năm trước. Äó là má»™t cuốn táºp vở giấy đã ố và ng. Hai đứa ghi nháºt ký chung, khi má»±c xanh, lúc má»±c tÃm, có cả bút chì nữa! Bây giá», chữ viết đã phai mà u má»±c, hoen má», em vừa Ä‘á»c vừa Ä‘oán má»›i rõ câu.
Thuở ấy, em là cô gái đôi mươi, ngây thÆ¡, trong trắng, yêu anh bằng má»™t tình yêu thánh thiện đầu Ä‘á»i và duy nhất. Cho nên, em rất hồn nhiên vá»›i tình yêu táºn hiến ấy. Yêu anh, em dốc sạch sà nh sanh con tim, không cần “để dà nh†má»™t mảy may. Yêu anh, em vét tất tần táºt khối óc, không cần “dè sẻn†má»™t tà tẹo. Trước ngà y cưới, anh chiếm hữu trái tim em. Sau ngà y cưới, em trá»n vẹn là cá»§a anh. Và em cÅ©ng hiểu rằng Ä‘iá»u đó hoà n toà n thoả mãn tÃnh độc chiếm cá»§a anh. Vì đà n ông bao giá» cÅ©ng thế. “Trai năm thê bảy thiếp, gái chÃnh chuyên chỉ má»™t chồng†mà . ChÃnh em cÅ©ng ngất ngây hạnh phúc trong vòng tay anh vô và n yêu thương.
Em bé nhá» giữa biển Ä‘á»i rá»™ng ngợp
Anh bá»t bèo nên xuôi mãi vá» khÆ¡i
Ta gặp nhau giữa vô cùng dâu bể
Tình ngát xanh và rá»™ng biển trá»i.
Biết bao lần, em thả hồn mình và o vần thÆ¡ anh để lòng lâng lâng má»™t cảm xúc tuyệt vá»i!
Thế rồi, đã bắt đầu phát sinh những va chạm nho nhá» giữa cha mẹ chồng và con dâu còn quá khá» dại. Em hiá»n là nh chịu đựng. Còn anh ở cá»a giữa… chịu tráºn. Khi những căng thẳng dà y lên, em thưá»ng xuyên buồn bã vá» nhà cha mẹ đẻ, anh đã “liá»u mạng†tÃnh chuyện ra riêng. Trong hoà n cảnh là con trai duy nhất, em hiểu rằng đó là quyết định chẳng dá»… dà ng gì đối vá»›i anh. Cha mẹ đã mắng anh là “đồ con bất hiếu, đội vợ trên đầuâ€!? Há» hà ng gièm pha, cà ng như đổ thêm dầu và o lá»a trong cÆ¡n tức giáºn cá»§a mẹ cha. Nhưng anh vẫn dứt khoát vá»›i sá»± chá»n lá»±a cá»§a mình. Em chỉ biết im lặng theo anh. Em thầm hiểu anh muốn bảo vệ em, bảo vệ tình yêu, hạnh phúc cá»§a chúng mình. Nhưng em cÅ©ng cảm nháºn ná»—i ưu tư dằn vặt cá»§a anh vá» bổn pháºn là m con. Dù sao “túp lá»u tranh†cÅ©ng đã sẵn sà ng để đón “hai trái tim và ngâ€. Thế là ra riêng. Em vừa mừng vừa lo.
Kể từ đó, chuyện cÆ¡m áo gạo tiá»n má»›i khởi sá»± quăng quáºt hai ta, đến bầm dáºp, tả tÆ¡i. Em hết may vá, đến buôn gánh bán bưng. Tá»›i khi mang bầu con đầu lòng “bụng thè lè†vẫn phải chạy chợ. Còn anh, hết là m nông dân bất đắc dÄ©, đến nhảy tà u buôn chuyến. Sẽ không thể nà o quên được anh suýt chết chìm theo ghe mÃa bó trên sông Hà n trong cÆ¡n bão số 2 năm ấy, nhỠông bà phù há»™, anh đã trở vá» bình yên, nhưng chút vốn còm thì mất sạch. Trong cảnh thiếu trước hụt sau, có lẽ vì cần… gần gÅ©i, “an á»§i†nhau nên lần lượt những đứa con ra Ä‘á»i. Và cái nợ cÆ¡m áo gạo tiá»n cứ rượt Ä‘uổi lòng vòng như trêu ngươi. Äó là những năm tháng buồn thảm, lắng Ä‘á»ng lại trong anh những câu thÆ¡ mà em thuá»™c lòng:
Trong túp lá»u vách thưa không kÃn gió
Mái rạ che không ngăn giá»t mưa mùa
Có em, chừ, xanh xao và ng võ
Có anh, chừ, nhăn nếp trán già nua.
Thế là giấc mÆ¡ đổi Ä‘á»i bùng cháy. Äà nh nhắm mắt là m liá»u cuá»™c “nam tiến†cầu may. Vợ chồng, con cái dắt dÃu nhau đón xe và o thà nh phố. Buổi đầu, những ngưá»i nông dân quê mùa lá»› ngá»› giữa phồn hoa phố thị. Ä‚n nhá», ở Ä‘áºu, là m thuê là m mướn; tiện tặn, ky bo, góp nhặt dà nh cho các con ăn há»c. Xây xẩm. Hụt hÆ¡i. Mà váºn rá»§i không chịu buông tha, cứ Ä‘eo bám như ma ám. Äó là cái ngà y “trá»i sáºp†cá»§a hai ta. Ky cóp, chắt bóp, ăn nhÃn nhịn thèm gom góp nhiá»u năm trưá»ng má»›i được và i cây và ng, định mua má»™t mảnh đất nho nhá», đùng má»™t cái mất trá»™m sạch sà nh sanh. Trắng tay! Em chết Ä‘i, sống lại; anh lÆ¡ lá»ng, mất hồn. Em quắt héo, ốm o; anh tong teo, hốc hác. Nhưng chúng mình vẫn vá»— vá», an á»§i nhau, dìu nhau đứng lên, để cá»§ng cố niá»m tin cho các con, mà chân mình cứ muốn khuỵu xuống, mà lòng mình như đã mất phương hướng.
Rồi những hục hặc, cãi cá» cÅ©ng đã xảy ra. Má»™t lần như thế, vì thiếu kiá»m chế, em lỡ lá»i khiến anh bị tổn thương, anh buồn bã tá»™t cùng, im lặng vÆ¡ vá»™i mấy bá»™ quần áo, định bá» Ä‘i. Äến lúc ấy em má»›i hoảng hốt, chặn anh lại, rồi quỵ xuống, khóc như chưa bao giá» khóc. Phản ứng chưa từng có đó cá»§a anh là m em sợ hãi. Em yêu anh đến táºn xương tuá»· kia mà ! Nhìn em khóc, anh ngồi phịch xuống, vẻ mặt đớn Ä‘au tá»™t cùng! Em hiểu rằng lòng anh cÅ©ng Ä‘ang tan nát vì tiếng khóc thống thiết cá»§a em. Rồi anh ôm em. Yên lặng. Yên lặng để cảm nháºn má»™t tình yêu kỳ diệu Ä‘ang ngấm và o nhau.
Chiá»u nay, Ä‘á»c xong trang nháºt ký cuối cùng, em lại khóc. Khóc thương chúng mình đã chịu nổi ngần ấy khốn khổ. Khóc mừng chúng mình vẫn dà nh cho nhau má»™t tình yêu bá»n chặt, bất chấp hoà n cảnh, bất chấp thá»i gian. Khóc vui vì các con đã trưởng thà nh và nên ngưá»i. Anh ạ, nước mắt sung sướng ngấm và o đôi môi em chiá»u nay sao ngá»t ngà o quá đỗi!
KIM ANH
_________________ "BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
|
|