Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

NƯỚC MẮT NGỌT NGÀO - Kim Anh

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Hai 4 06, 2009 3:35 am    Tiêu đề: NƯỚC MẮT NGỌT NGÀO - Kim Anh Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

NƯỚC MẮT NGỌT NGÀO


Chiều nay, rảnh rỗi, em tìm đọc lại cuốn nhật ký của hai vợ chồng mình hơn ba mươi năm trước. Đó là một cuốn tập vở giấy đã ố vàng. Hai đứa ghi nhật ký chung, khi mực xanh, lúc mực tím, có cả bút chì nữa! Bây giờ, chữ viết đã phai màu mực, hoen mờ, em vừa đọc vừa đoán mới rõ câu.

Thuở ấy, em là cô gái đôi mươi, ngây thơ, trong trắng, yêu anh bằng một tình yêu thánh thiện đầu đời và duy nhất. Cho nên, em rất hồn nhiên với tình yêu tận hiến ấy. Yêu anh, em dốc sạch sành sanh con tim, không cần “để dành” một mảy may. Yêu anh, em vét tất tần tật khối óc, không cần “dè sẻn” một tí tẹo. Trước ngày cưới, anh chiếm hữu trái tim em. Sau ngày cưới, em trọn vẹn là của anh. Và em cũng hiểu rằng điều đó hoàn toàn thoả mãn tính độc chiếm của anh. Vì đàn ông bao giờ cũng thế. “Trai năm thê bảy thiếp, gái chính chuyên chỉ một chồng” mà. Chính em cũng ngất ngây hạnh phúc trong vòng tay anh vô vàn yêu thương.


Em bé nhỏ giữa biển đời rộng ngợp
Anh bọt bèo nên xuôi mãi về khơi
Ta gặp nhau giữa vô cùng dâu bể
Tình ngát xanh và rộng biển trời.


Biết bao lần, em thả hồn mình vào vần thơ anh để lòng lâng lâng một cảm xúc tuyệt vời!

Thế rồi, đã bắt đầu phát sinh những va chạm nho nhỏ giữa cha mẹ chồng và con dâu còn quá khờ dại. Em hiền lành chịu đựng. Còn anh ở cửa giữa… chịu trận. Khi những căng thẳng dày lên, em thường xuyên buồn bã về nhà cha mẹ đẻ, anh đã “liều mạng” tính chuyện ra riêng. Trong hoàn cảnh là con trai duy nhất, em hiểu rằng đó là quyết định chẳng dễ dàng gì đối với anh. Cha mẹ đã mắng anh là “đồ con bất hiếu, đội vợ trên đầu”!? Họ hàng gièm pha, càng như đổ thêm dầu vào lửa trong cơn tức giận của mẹ cha. Nhưng anh vẫn dứt khoát với sự chọn lựa của mình. Em chỉ biết im lặng theo anh. Em thầm hiểu anh muốn bảo vệ em, bảo vệ tình yêu, hạnh phúc của chúng mình. Nhưng em cũng cảm nhận nỗi ưu tư dằn vặt của anh về bổn phận làm con. Dù sao “túp lều tranh” cũng đã sẵn sàng để đón “hai trái tim vàng”. Thế là ra riêng. Em vừa mừng vừa lo.

Kể từ đó, chuyện cơm áo gạo tiền mới khởi sự quăng quật hai ta, đến bầm dập, tả tơi. Em hết may vá, đến buôn gánh bán bưng. Tới khi mang bầu con đầu lòng “bụng thè lè” vẫn phải chạy chợ. Còn anh, hết làm nông dân bất đắc dĩ, đến nhảy tàu buôn chuyến. Sẽ không thể nào quên được anh suýt chết chìm theo ghe mía bó trên sông Hàn trong cơn bão số 2 năm ấy, nhờ ông bà phù hộ, anh đã trở về bình yên, nhưng chút vốn còm thì mất sạch. Trong cảnh thiếu trước hụt sau, có lẽ vì cần… gần gũi, “an ủi” nhau nên lần lượt những đứa con ra đời. Và cái nợ cơm áo gạo tiền cứ rượt đuổi lòng vòng như trêu ngươi. Đó là những năm tháng buồn thảm, lắng đọng lại trong anh những câu thơ mà em thuộc lòng:


Trong túp lều vách thưa không kín gió
Mái rạ che không ngăn giọt mưa mùa
Có em, chừ, xanh xao vàng võ
Có anh, chừ, nhăn nếp trán già nua.


Thế là giấc mơ đổi đời bùng cháy. Đành nhắm mắt làm liều cuộc “nam tiến” cầu may. Vợ chồng, con cái dắt díu nhau đón xe vào thành phố. Buổi đầu, những người nông dân quê mùa lớ ngớ giữa phồn hoa phố thị. Ăn nhờ, ở đậu, làm thuê làm mướn; tiện tặn, ky bo, góp nhặt dành cho các con ăn học. Xây xẩm. Hụt hơi. Mà vận rủi không chịu buông tha, cứ đeo bám như ma ám. Đó là cái ngày “trời sập” của hai ta. Ky cóp, chắt bóp, ăn nhín nhịn thèm gom góp nhiều năm trường mới được vài cây vàng, định mua một mảnh đất nho nhỏ, đùng một cái mất trộm sạch sành sanh. Trắng tay! Em chết đi, sống lại; anh lơ lửng, mất hồn. Em quắt héo, ốm o; anh tong teo, hốc hác. Nhưng chúng mình vẫn vỗ về, an ủi nhau, dìu nhau đứng lên, để củng cố niềm tin cho các con, mà chân mình cứ muốn khuỵu xuống, mà lòng mình như đã mất phương hướng.

Rồi những hục hặc, cãi cọ cũng đã xảy ra. Một lần như thế, vì thiếu kiềm chế, em lỡ lời khiến anh bị tổn thương, anh buồn bã tột cùng, im lặng vơ vội mấy bộ quần áo, định bỏ đi. Đến lúc ấy em mới hoảng hốt, chặn anh lại, rồi quỵ xuống, khóc như chưa bao giờ khóc. Phản ứng chưa từng có đó của anh làm em sợ hãi. Em yêu anh đến tận xương tuỷ kia mà! Nhìn em khóc, anh ngồi phịch xuống, vẻ mặt đớn đau tột cùng! Em hiểu rằng lòng anh cũng đang tan nát vì tiếng khóc thống thiết của em. Rồi anh ôm em. Yên lặng. Yên lặng để cảm nhận một tình yêu kỳ diệu đang ngấm vào nhau.

Chiều nay, đọc xong trang nhật ký cuối cùng, em lại khóc. Khóc thương chúng mình đã chịu nổi ngần ấy khốn khổ. Khóc mừng chúng mình vẫn dành cho nhau một tình yêu bền chặt, bất chấp hoàn cảnh, bất chấp thời gian. Khóc vui vì các con đã trưởng thành và nên người. Anh ạ, nước mắt sung sướng ngấm vào đôi môi em chiều nay sao ngọt ngào quá đỗi!


KIM ANH



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Tư 6 03, 2009 11:57 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này




_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI