Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Kỉ niệm bay về, em , các bạn và Anh!!!!!!!!!!!!!!!

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
HanNi
HS SaoMai


Ngày tham gia: 27 3 2009
Số bài: 11

Bài gửiGửi: CN Tháng 5 10, 2009 2:14 am    Tiêu đề: Kỉ niệm bay về, em , các bạn và Anh!!!!!!!!!!!!!!! Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Kỉ niệm bay về, em , các bạn và Anh!!!!!!!!!!!!!!!

Hôm nay đọc đc tin nhắn của người bạn , người bạn bí ẩn của tôi , cô ấy nói đến người em gái, câu chuyện thật dễ thương , làm tôi nhớ đến em , và giật mình đã 1 năm rồi ko liên lạc với em , người em gái kết nghĩa , mình quả thật vô tình!
Tôi và em quen biết nhau qua 1 người bạn tên Lợi. Thật ra tôi quen Lợi trên mạng , ko hiểu sao tôi và Lơi thân nhau hơn , có lẽ thời gian đó tôi học tiếng Nhật nên dễ đồng cảm với những người quan tâm tiếng Nhật , trình độ của Lợi rất giỏi vì thế anh ta nhận đc học bỏng du học Nhật 1 năm .Sau khi trở về nước Lợi và nhóm bạn ghé SG chơi, và tôi cũng tham gia, Lần đầu tiên gặp Lơi , tôi với Lợi gặp nhau và cảm thấy giống như là bạn tri kỉ lâu ngày ko gặp ,rất tự nhiên ,và từ đó chúng tôi giao quy ước nếu bạn bè của ai đến nơi ở của người đó thì hãy tận tình giúp đỡ lẫn nhau. Lợi ở HN ,tôi ở SG , chính Lợi và tôi đã kết tình bạn giao lưu văn hóa với nhau
Sau 1 năm gặp Lợi , tôi được đến HN tham gia hội thao cho trường , thật ra HN ko phải nơi lần đầu tiên tôi đến , mà đây là lần thứ 3 , nhưng lần này quan trọng là tôi đc quen biết em và các bạn khác của Lợi. Tôi cho Lợi địa chỉ khách sạn và hẹn giờ gặp, lúc đang chuẩn bị trong phòng , Lợi gọi điện thoại lên nói là đang đợi ở dưới ngồi đợi . Tôi rất nhớ ngày hôm đó tôi mặc quần yếm rộng màu xanh nhạt , áo shirt trắng phủ ngoài ,đi đôi dép màu đen và đeo chéo người cái túi nhỏ đựng máy chụp hình , vì mới gồi đầu nên tôi xỏa tóc dài , lúc gặp em ,em cứ nhìn tôi , tôi cũng vậy bởi vì em là người Nhật , em mắt 1 mí , da trắng ko đẹp nhưng có nụ cười rât tươi , thường người Nhật là thế, Lợi giới thiệu 2 người với nhau , vì dân học tiếng Nhật nên cũng biết cách nói chuyện khi lần đầu tiên gặp , tôi gặp em cười nói bằng tiếng Nhật : Lần đầu tiên gặp , chị tên là ....., rất vui đc quen biết em . Em cũng chào lại tôi bằng tiếng Nhật em tên là Saori. Sau đó em nói bằng tiếng Việt tôi rất ngạc nhiên , em là du học sinh ,qua đây học chương trình 1 năm, tiếng việt cua em rất giỏi, có lẽ giỏi hơn cả tôi , mặc dù tôi là người Bắc ,nhưng do đc sinh ra miền Nam nên từ địa phương cũng bị ảnh hưởng . Người địa phương ở đây nói chuyện nhiều lúc ko hiểu , tôi tự tin là người Bắc nhưng cuối cùng cũng potay, nói chuyện dở khóc dở cười , em và Lợi giải thích , tôi cảm tưởng tôi là người nước ngoài . Chúng tôi đi dạo hồ Gươm ,chụp hình vừa đi vừa ăn kem rất vui vẻ thoải mái. Lúc Lợi đi lấy xe , tôi và em ngồi nói chuyện , tôi biết em hay lén nhìn tôi , tôi hỏi em : em thấy chị như thế nào? em nói : Chị ko giống là người VN , tính cách của chi giống các bạn trong lớp của em . Tôi ngạc nhiên cười : Tại sao em nói thế, co lẽ chị là dân SG nên nói chuyện vô tư , thoải mái .Em gật đầu nói : Em ko biết các bạn trẻ ở SG như thế nào , vì các bạn ở đây họ nói chuyện dè dặt ko tự nhiên như chị. Thời gian đó quả thật tôi rất vô tư , tính cách của tôi rất tự nhiên lúc nào cũng cười đùa, ngay đến bậy giờ có người còn tưởng tôi là người nước ngoài , người Nhật ,người HQ.hahha
Thế là chúng tôi đi uống cafe và hẹn 1 người bạn đi ăn bún ốc ,chơi rất vui , họ quả là người bạn tốt , sau đó tôi nghe các bạn nói chuyện về anh chàng người Đà Nẵng bạn trai của em ,tối ngày hôm đó em sẽ đi ĐN thăm anh ta , các bạn tôi nói anh ta ko phải là người tốt ,lợi dụng em, vì thế chúng tôi khuyên em đừng đi , em cũng xuôi lòng nhưng em rất buồn , tôi nhớ hình ảnh em lúc đó , em cuối gầm mặt xuống , tôi ko thấy rõ khuôn mặt em , nhưng vành tai của em rất đỏ, tôi vỗ vai em nói : Em hãy cố lên! gambatte! Em gắng cười nói : em cám ơn chị . Lúc đó tôi cảm thấy thương em , em quá nhỏ bé trong đất nước này , và tôi muốn làm chị của em , Tôi ko có em trai hay em gái
Tôi chỉ gặp em chỉ 1 lần ở HN , sau đó tôi bận rộn với sinh hoạt của trường và thình thoảng Lợi dẫn bạn gái đến chơi với tôi, Nam cũng là dân học tiếng Nhật , trong các bạn có lẽ tôi dở nhất . Đến bây giờ tôi chơi thân với Nam hơn Lợi , thỉnh thoảng còn hùa nhau chọc Lơi , Nam đã từng đến nhà tôi chơi vào dịp Noel và đã ngủ 1 đêm tại nhà, vì phụ nữ dễ thân hơn .Sau thời gian đó ,tôi liên lạc với các bạn bằng email , Saori cũng thế . Hình như 2 năm sau Saori đi du lịch VN , và lần này du lịch miền Nam , tôi mời em về nhà ở, vì tôi biết em ko có tiền , em chỉ là SV ,giành 1 chút tiền để đi du lịch ,thực hiện ước mơ của em , em cũng giống tôi điểm ấy. Nhà tôi ko có lớn ,có 2 lầu và 1 tầng lững , nhà có dư 1 phòng nhỏ ,bên cạnh phòng tôi ,nên em ở đó ko ai quấy rầy và có không gian riêng ,em rất thích, em tặng cho tôi 1 đĩa CD và 1 tạp chí bằng tiếng Nhật , quả thật nó rất giá trị với tôi , tôi rất thích những gì liên quan đến tiếng Nhật. Gia đình tôi rất vui vẻ thoải mái , nên em cũng tự nhiên hơn ,em nói chuyện với mọi người bằng tiếng Việt rất giỏi , nên nhà tôi rất thích .
Em đã từng khóc vì tôi ,làm cho tôi rất bối rối . Lúc đó tôi dẫn em đi chơi ở Diamond plz, tôi hỏi em biết lái xe ko ? em nói : em đã từng lái lúc ở ĐN , anh chàng ĐN dạy em . Ko hiểu tại sao lúc đó tôi ko suy nghĩ nên đưa cho em lái , em chưa chuẩn bị đã rồ ga , nên hai đưa lăn đất , tôi rất đau nhưng trấn an em . Nhưng khi đi ăn cháo , tôi vạch chân lên thì thấy chân bị trầy sước chảy máu , em thấy vậy khóc . Tôi bối rối nói : Chị ko sao , em ăn cháo đi , mọi người nhìn em kìa . Trên đường về em ko nói gì , tôi cũng thế ,về nhà tôi ko dám cho mẹ tôi xem nếu mẹ biết sẽ la tôi . Sáng sớm hôm sau tôi viết 1 tờ giấy: Em còn buồn nữa không ? chị hết đau rồi ! chị rất thích nụ cười của em , hãy vui lên nhé!. hình như tôi viết đại loại như thế.và tặng món quà cho em , thật ra món quà này tôi mua sẳn tặng em trước khi về Nhật . và tôi mở cửa phòng em đặt trên vali của em .Khi biết em thức và đoán em đã nhận đc món quà ,tôi bước vào phòng em cười , em cười và cảm động cám ơn tôi vì chưa có người chị Vn nào làm như thế ! Tôi nói : chị rất sợ nước mắt vì chị . em giải thích : Bởi vì em chưa làm cho ai bị như vậy , nếu các bạn ở bên Nhật thì em ko áy náy , nhưng chị thì khác vì chi là người nước ngoài nên em cảm thấy ko nên . Tôi xoa đầu em cười : Em ko coi chị là chị hả?
Tôi và em cũng từng thức khuya đến 6 am , chì vì tôi có chuyện ko vui ,thời gian đó tôi vẫn quen a L, anh ta hẹn đến nhà tôi đón tôi đi chơi , nhưng ko nói trước là đến mấy giờ , tôi đợi đến gần 8h pm ,giận quá tôi dẫn em đi chơi , khi đi ra thì a L đến ,anh ngạc nhiên nói có hẹn với anh mà đi đâu , tôi nói : ko nói giờ nên ko biết, chờ lâu qua nên đi chơi ,chẵng nhẽ phải chờ anh đến tối . Tôi giận anh và ah cũng giận tôi , nhưng anh cũng đi theo nhưng ko vui , tôi nói : Nếu anh ko thích thì đi về , nhưng vẫn đi theo , đến quán cafe AQ ở Nguyễn Đình chiểu, tôi rất thích đến những quán cafe có đàn piano và nghe nhạc nhẹ , tôi bỏ rơi anh ,chỉ nói chuyện với em , ko thèm quan tâm tới anh, em ấy biết chúng tôi đang chiến tranh lạnh , nên cũng hơi ngại , a L cũng ko vừa , anh ngổi nói chuyện với cô gái đánh đàn lúc cô ta nghỉ giải lao,phía đối diện gần bên anh , hai ngươi trao đổi về âm nhạc trước mặt tôi và em , tôi giận lắm nhưng cố kìm vẫn vui cười trước mặt em , tôi biết em biết tâm trạng tôi như thế nào , tôi giận lắm , tôi nghĩ đủ trò nào là rủ em đi tollet và đi vê để cho anh nói chuyện với cô ta , nào là đến trước mặt anh nói ; tôi về trước anh ở lại vui vẻ.... nhưng cuối cùng tôi vẫn ngồi 1 chỗ nhìn họ ,lúc về tôi nói anh về trước đi nhưng anh vẫn đi theo tôi. Chính vì thế tôi ko ngủ đc nên nói chuyện với em ,lắng nghe tôi tâm sự , em nói : Thật ra em ko hiểu chị nói gì nhưng em biết chị đang giận a .L . Sau vài ngày tôi huề với anh , và tiễn em ra phi trường , tôi và em ôm nhau tạm biệt , em khóc em ko muốn đi cứ nhìn tôi vẫy tay , khi em đi mắt tôi ước , và tôi và a L nắm tay nhau về , anh ôm tôi an ủi.
Cũng sau 1 năm rưỡi , tôi đã đi làm , và có tiền , nhân dịp có lễ hội Nhật Bản lần thứ 1 tổ chức ngoài HN , các bạn kêu tôi ra chơi , và Saori cũng tham gia lễ hội cùng với phái đoan Nhật , nên tôi book vé máy bay chơi 8 ngày , đi 1 mình , tôi bỏ rơi a. L ở lại , vì anh ấy ko nghỉ làm đc, anh đưa tôi ra sân bay , lúc tôi đi anh chưa muốn về vẫn đứng nhắn tin cho tôi ,Bây giờ ,tôi cảm thấy vô tâm quá , ko nghĩ cảm giác của anh , tôi thích tự do bay nhảy , vì vậy anh ko bay kịp tôi , tôi rất hư đốn !
Em đã từng viết thư cho tôi hỏi : Chừng nào 2 anh chị cưới nhau? bây giờ tôi ít liên lạc với em ,vì sợ kỉ niệm bay về .
Em đã lấy chồng sớm , chồng em là người VN ,du học sinh , em có mời tôi ăn đám cưới ở ngoài Bắc , nhưng tôi ko đi đc , và có gửi tặng quà cho em , bây giờ em có 1 con gái
Nam và Lợi cùng đã cưới nhau , Nam mới thông báo mới sanh sớm 1 tháng , bé trai , 2,4kg, tôi nhắn tin chúc mừng . Mọi người hỏi chừng nào tới tôi , tôi nói; Có duyên sẽ gặp
Nhìn ngẫm lại cuộc đời , mọi người đều chọn hạnh phúc , đơn giản.
Còn tôi , 1 mình tôi bước đi!


HanNi


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Mong Hoai
Khách viếng thăm





Bài gửiGửi: CN Tháng 5 10, 2009 5:35 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hàn Ni ơi! Vào trong kia nghe nhạc với mình đi!
Nhiều bài hay lắm kìa! Không thèm buồn nữa nha!
Văn đằng ấy viết được lắm!!!
Nó lôi cuốn mình đọc từ đầu chí cuối đấy!
CamOn bạn nghen!
mh mời hn ly Kem2 nè!
Dễ thương hông?


Về Đầu Trang
HanNi
HS SaoMai


Ngày tham gia: 27 3 2009
Số bài: 11

Bài gửiGửi: Hai Tháng 5 11, 2009 11:14 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

cám on chị Mộng Hoài hen, e chỉ viết lại khoảng thời gian lúc đó, chứ hiện tại thì ko có đến nổi buồn đau hehehe, bài này viết lâu rồi mà , bây giờ thì đọc lại thấy bình thường. Nhưng dù sao cũng có 1 thời mình như thế !
Cám ơn Ly kem của c hen, dạo này ngán ăn kem nhưng c tặng nên e để giành hôm khác buồn buồn lấy ra ăn hahahah.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI