Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Hãy gõ cửa đời

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sưu Tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
HanNi
HS SaoMai


Ngày tham gia: 27 3 2009
Số bài: 11

Bài gửiGửi: Ba Tháng 5 26, 2009 10:22 am    Tiêu đề: Hãy gõ cá»­a đời Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Rất thích mục điểm thơ như thế này, cảm tưởng như là đọc 1 bài thơ trong đó có các bài thơ, như sương như khói như mây, rất mơ ảo, như ở một nơi xa nào đấy, ko có thật. Bài bình thơ được trích từ tập san " Ngàn Thông"
Chắc các anh chi trong đây cũng biết hay cũng nghe tới?

Người Bình : Lê Đỳnh Bảng (Ngàn Thông năm 72)

Cánh cửa đời đã hé. Một sớm mai huệ nở ngoài vườn.Bầy chim soãi cánh nơi bờ tổ.Em đứng trong hừng đông.Đấy khung trời hương mát của ai.Đã chợt thoáng qua mùa hè rực rỡ những thương đau.Con đường sớm có chân vang nhịp guốc,có nhộp nhịp tiếng cười.Khuất bên hè xưa, ngựa xe gò đống.Bát ngát chập chùng áo như cờ bay.Đời bỗng thấy phương phí khỏe khoắn.da thịt rộn ràng vải mới.Có nghe gì ko em, tay hồng đưa đón?Rẽ lối cải vàng,đuổi bắt 1 mùi hương.Trên mái ngói khô, nắng lên từng vạt.

"Lá xanh bên kia đường
Hai hàng cây gọi nhớ
Và 1 ngày mù sương
Trở về cùng bỡ ngỡ"
( Thương Vũ Minh)

Bài điểm thơ hôm nay hướng về chủ đề " tuổi trẻ vào đời".Thật ra thật khó để mà tuyển chọn.Mỗi người thơ là 1 huyền nhiệm,một thế giới, một nhịp đi, một hướng tới.Tập hợp dưới một màu cờ .Gom góp thành 1 cái bang có khác chi bảo rằng chỉ đến La Mã bằng con đườnh duy nhất.Vậy nay chuyện phiếm đôi hàng về cuộc đời tuổi trẻ.Mới thuở nào, thật xa xôi mà gần gũi, em bé ta mở mắt chào đời.Tiếng khóc ban đầu như một biểu tượng cho nỗi khỗ trùng điệp của loài người.Chẳng biết xuân xanh hay vàng võ.Gãy cánh tự bao giờ không hay.

"Nghe nắng cháy hạ về thơm mái tóc
Lá ngô đồng rụng xuống tóc sầu mây
( Cao Nguyên)

Cao Nguyên ơi!đời học sinh lất phất những cơn mưa.Giã từ mùa hè cũ.trường ta phượng nỡ đầy.Chỉ hai câu thơ, vâng,đã đủ nói hết nổi lòng.tTrong đóthấy cả 1 đỗ vỡ tan tác.Phải chăng ai vào kỷ niệm cũng bằng lối mòn sầu hận.tôi yêu tiếng thơ trong sáng,chững chạc này lắm .Lá ngô hay tóc mây?

Bước xuống che tay vầng trán rộng
Bé có buồn khi đứng dưới tàn cây
Hai cánh cổng trường xanh,hãy nhớ
Với yêu thương kỷ niệm đông đầy
(Hoàng -Thị)

Thơ Hoàng Thị đơn giản ,bình dị như cô gái tên "Ngọ" trong bài hát Phạm Duy.Nối nhớ như một mối tình bé bỏng .Chưa hẳn là xa cách phôi pha.Đây ta hãy nghe cái giọng trò chuyện thân mật trong thơ Hoàng

Rồi bé cũng xa ô cửa nhỏ
Mỗi chiều qua đó bụi mưa bay
Cũng thể như là con sáo nhỏ
Rời bỏ chiều nao tổ của bầy

Cũng với kỷ niệm ấy,có những lần phân vân trên đường về .Ta đứng đợi em trên hành lang hun hút.Ta ngó em về trong nắng chói chang.Áo em hay bóng phượng,bay rợp một ngày gió nổi.Nguyên Thương Hoài đó , cỏ lá hay bờ lau.Cái thế giới thi ca của Hoài có vẻ như là mộng mị trần gian. Rất xum xuê hoa trái:

Còn đẹp trong lòng anh dáng phượng
Tuổi học trò như nắng giữa mùa xuân
Em hãy về nghe cỏ lá phân vân
Để nghe rõ trái tim mình vun dại
( Nguyễn Thương Hoài)

Người lớn có cái cung cách vào đời khác với trẻ em hay mới lớn. Kỷ niệm đầu đời chợt nở ra.Vang run trên tầng ngũ sắc.Lãng đãng trong cụm mây chiều.Bắt gặp 1 lần thôi và cứ ngỡ là vĩnh viễn.Một ngày nao vật đổi sao dời, tháng năm về trên tóc em xanh. Mùa hạ cũ bờ tóc vung bay, mấy nẻo sang bên bờ sông ấy.Ý thơ Hạ Phiên thật đẹp thật tình.Như tấm mộng dệt thành hoa bướm.

Là lúc trên môi vỡ tiếng cười
Em về hoa lá cũng xanh tươi
Hững hờ chân bước ngây mùi cỏ
Nghiên áo vàng như thuở thiếu thời

Bờ tóc vẫn thơm tho như men chiều.Lá vẫn nằm mơ như thuở hồng hoang.Nhưng con tim chàng đã nghe một mùa nhung nhớ.Đời đấy , Hãy mở cửa bước vô. Hỡi Eva của Adam.Chúng ta không ăn trái cấm để đời mãi là tiên.

Bờ tóc em thơm vạt nắng chiều
Dịu dàng thân lá cũ đìu hiu
Trong ngăn tim nhỏ lao xao vỡ
Dáng mắt em sâu ha rất nhiều
( Nguyễn Hương Hạ Phiên)

Lữ khách lên đường phải có hành trang.Có thể là đồ ăn thức uống, vò rượu cây đàn.Ta rủ nhau xa lìa ngày xưa cũ,hăm hở mà bước tới.Sông biển núi đồi là thử thách triền miên.Người tuổi trẻ ra đi, tình yêu là hơi thở, thực phẩm là tự do.Hãy leo cao thám hiểm.Hãy lặn đáy biển tìm rong rêu và hải sản.Cùng vô cánh rừng thẳm,bứt dây động rừng rẽ lối mà đi.Thành phố kia mưa suốt ngày dài.Em áo trắng bên cầu xưa võng nhịp.Hãy nhớ về một tuổi cũ đá xanh.Chân son gõ vang hè đá:

Mưa bay nhẹ mấy chiều reo với lá
Em tan trường vai nhập cánh đàn chim
Mắt ta trải con đường qua trước ngõ
Lối thiên đường vang những bước chân êm
( Bùi thỵ thu Hà)

Cảm tạ người thơ nhé.Đã cho tôi nhớ lại cái khoảng cách vô vàn nơi mịt mù ký ức. Ở đó có một mối tình, có một mùa mưa lũ, có những bến xe vàng vọt.Khói thuốc sẽ bay lên tưởng như là quá khứ chiêu hồn.Thơ họ Bùi bảnh thật.Mỗi chữ mỗi câu là tóc là mây, quấn quít vương vương nỗi buồn điệu nghệ.Phải nghe tiếp mà cũng còn thèm khát:

Dáng em gầy khăn choàng trên vai tím
Gọi mùa mây về ngủ dưới chân
Trên những sợi tóc mưa buồn se sắt
Tình ta bay như làn khói bâng khuâng
( Bùi thỵ thu hà)

Tới một lúc nào không phải hôm nay, ta sẽ lớn khôn.Đời như khúc sông rộng vô bờ.Cây cối hai bên thì chằng chịt .Con thuyền ta hắc hiu mội cõi.Cách mấy mươi dặm dài.Ai cũng nhìn mặt lạ.Có lúc ta tự hỏi 1 mình . Sống để làm chi?
Đúng như cái tâm trạng bọt bèo của Vũ Hoàng Chương:

Lũ chúng ta đầu thai nhằm thế kỷ..
Thuyền ơi thuyền , xin ghé bến hoang sơ.

Vâng, lúc ấy ta đã rời xa cái gốc cổ thụ thiếu thời.Ta đã vỗ cánh cao bay khỏi nơi bờ tổ ngày xưa.Mẹ cha ta khuất núi,bạn bè ta xa cách nghìn trùng.Đời như là mảng bè nát tan.Qua sông đắm đò rồi chăng.

Em về em về ư?
ta đứng cuối con đường
Hai tay đầy nổi nhớ
Với cuống quít ngập hồn.

Chưa trưởng thành để mà lập thân,nên còn buồn vu vơ.Một chút xa nhau đã muốn trùng phùng.Cuối con đường phai nắng,mây chì lớp lớp chắn ngang.Thơ 5 chữ của Thụy Đỗ mỏng manh chi lạ.

Em về trong mưa bay
Cuối con đường tình đó
Ru lòng ta nghẹn ngào
Hỡi em yêu bé nhỏ
( Thụy Đỗ)

Mấy lúc gần đây trai trẻ lên đường quá sớm.Những Kinh Kha thời đại vẫy tay giã từ người em bé nhỏ.Một chuyến sang Tần có nghĩa gì so với Trị Thiên,An Lộc ,Tam Biên?Nổi tử sinh ly biệt đến thật bất ngờ.Ôi thời đại đôn quân buồn ơi chào mi.Tối muốn nói tới người bạn thơ Thương Vũ Minh. Minh ơi, bây giờ ở đâu? Đại học Quang Trung hay Đồng Đế?
Tháng sáu này anh đi .Thơ Minh đã bắt đầu nhuốm vẻ thời cuộc rồi đó.Văn chương và thời thế.Dầu sao nói một lời cho đã nư,hát vang mặt phố cho hết cô đơn.Người hãy về đi , mưa lớn ngoài trời hay mưa ở lòng nhau.

Tháng sáu anh ra đi
Cây thông già vẫy gọi
Em buồn dâng lên mi
Đứng bên này tiếc nuối.
( Thương vũ Minh)

Viết bài này giữa một đêm trăng ở ngoại ô.Đời ta nay đã chín vàng.Gặp nhau một hội.Cầu trường vang tiếng hoan hô. Ai đi ngoài kia, giờ giới nghiêm rồi đó.Mau bước chân về, đêm nay trăng sáng.Tuổi lớn rồi cũng qua đi.Em thơ có ngày thôi sữa.Đời bát ngát muôn phương.Hãy ghé răng cắn cho ngon nụ đời ta vỡ nước.Thôi, tôi mượn mấy câu thơ của Thông xanh để làm một khởi điểm tốt cho hành trình:

Quê hương củ tôi ơi quá xa vời
Xa như mây trắng chiều vàng êm trôi
Như mắt em nâu ngập ngừng đứng ngắm
Hoa vông nở vàng sau đám lá tươi

Anh em mình như bướn trắng vườn rau
Sáng chiều bên nhau ríu rít thì thào
Như bầy chim nhỏ bay trên ruộng lúa
Ruộng lúa vàng như thơ ấu chiêm bao
( Thông Xanh)

Ngoại ô 25/7/1972
Đỳnh Bảng


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sưu Tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI