TẤM ẢNH MẸ
Äi ra từ khuôn hình
Tấm lưng còm cõi
Tuổi xuân xa ngái
Bồng con, gánh lúa
Bát cơm gầy chan nước mắt
Ngưá»i Ä‘au ná»—i buồn cá»§a tôi
Và tôi là nỗi già y vò của tôi
Äể tấm ảnh ngưá»i chất chồng
những lớp sương mỠđục
Nhưng không bao giỠrạn vỡ
Ngưá»i đã hy vá»ng và o tôi
Nên ngưá»i bước ra Ä‘á»i
Cất nhẹ nỗi lo
Xoà tay vuốt mái tóc rễ tre của tôi
Ngưá»i lại bước và o tấm ảnh.
TRẦN ÄÄ‚NG HUẤN
(Báo Tuổi Trẻ 23-3-2008)
_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)