Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

MỘT CHỮ TÌNH .

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sưu Tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Bảy 6 20, 2009 10:31 am    Tiêu đề: MỘT CHá»® TÃŒNH . Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Năm 1971 , tôi đã được đọc thơ HOÀNG LỘC .Ba mươi bảy năm sau - tôi mới được đọc bài thơ " Lạc địa " của anh -sau một thời gian gần nửa đời người .
Tôi thầm nghĩ : " Lạc địa " là -xa rời đất , rớt xa đất , rơi xuống đất hay cũng có thể hiểu là " cuộc đất lạc lõng ". Tôi tự hiểu theo ý mình và đặt cho bài thơ thêm một cái tên dễ nhớ : " Xa Quê " .

' Lạc địa " là một bài thơ khá dài - gồm - sáu đoạn thất ngôn tứ tuyệt . Tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần , lần nào cũng thấy một nỗi buồn man mác. Và , sau cùng là một niềm vui sâu kín nhẹ nhàng...
BUỒN- vì biết nhà thơ đang sống như vậy .
VUI -vì biết nhà thơ " đang là '' như vậy .


Cây đã già đời đem bứng gốc .
Sót đôi chút rễ vứt bên trời .
Tiếng kêu cứu gởi từ tâm đất .
Dơ dáng hình , cây đứng lẻ loi !

Ta cũng già rồi qua xứ khác .
Tiêu điều thân thế lúc cây khô .
Hiểu sao quýt ngọt về Giang Bắc
Giỏi bấy tay trồng cũng hoá chua .

Cơm áo nghe ra đời quá cực .
Bỏ bê nghiên bút kể nhiều năm ...
Hiểu sao " nhị cú tam niên đắc "
Chỉ nửa câu đây đủ khóc ròng .

Hiểu sao đắng miệng mà không uống .
Nghiêng lưng chén lớn nổi ơ hờ ...
Gió như giá bấc bên chiều mộng .
Thương thằng bạn rượu ở quê xưa .

Biết sống , dễ van cầu đắc chí .
Miễn đừng tới tấp những hư hao ...
Ta vẫn đầu sông , em cuối bãi
Chờ mãn đời đi để ...mất nhau !

Ngồi góc quê người coi lá rớt .
Bỗng mừng khi lá mắc trên cây ...
Thà khô héo chết trên cành mục .
Hơn phải sa cơ rụng đất nầy !

Năm 1971 - tôi đã nhận định : " HOÀNG LỘC " chỉ làm thơ tình - vì - tâm hồn anh quá thật , quá sáng , không thể nói khác hơn lời trái tim mình .
Đọc bốn câu thơ cuối của bài " LẠC ĐỊA " hôm nay - tôi thấy mình có cơ sở để tin như vậy .Bài thơ là sự thu gọn cuộc sống đang diễn biến , đang trôi chảy - cả ánh sáng và bóng tối , cả nụ cười và nước mắt , cả mãn nguyện và thất vọng .Do vậy -cho dù thực tại có như thế nào thì nhà thơ cũng không xa lìa cuộc sống đang là ...
Càng thấy rõ cuộc sống thực tại bao nhiêu- nhà thơ càng có những câu thơ bất hủ bấy nhiêu .
Bốn câu kết trong " Lạc địa " của HOÀNG LỘC là những câu thơ như thế .

' Thà khô héo chết trên cành mục .
Hơn phải sa cơ rụng đất nầy .
Phải thiết tha sinh tử với Tình Quê- mới có sự tỉnh giác cao độ để bật ra lời thơ thống thiết như vậy ! " Bỗng mừng " là một sự trở về , là sự " hồi đầu bỉ ngạn " rất quan trọng của một đời người !
Chúng ta hiểu , nhà thơ là người có khả năng phát hiện ý nghĩa đời sống và diễn đạt ý nghĩa ấy , truyền ra cho người khác . Góp phần xây dựng đời sống trở ne6n tốt đẹp hơn , trở nên nhân bản hơn - chứ không phải sử dụng kỷ xảo , ngôn từ để lừa mị , để làm hoen ố đời sống .
" Bỗng mừng khi lá mắc trên cây " là một trực nhận rất nhân bản , rất thực, rất Người ...
Đọc " Lạc địa " của HOÀNG LỘC -tôi vừa thương nhớ anh , vừa trân trọng anh - một nhà thơ suốt đời luôn trân quý một chữ " Tình " .

MANG VIÊN LONG .


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sưu Tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI