Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

THƠ TÌNH - DU TỬ LÊ .

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Góc phố sưu tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Tư 9 30, 2009 9:54 am    Tiêu đề: THÆ  TÃŒNH - DU TỬ LÊ . Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Nổi tiếng với lĩnh vực thơ tình ở miền Nam từ trước giải phóng, Du Tử Lê còn được xem là một trong những tác giả có thơ được phổ nhạc nhiều nhất. Ơn em, Trên ngọn tình sầu (Từ Công Phụng), Khúc Thụy Du (Anh Bằng), Kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau, Tình sầu Du Tử Lê (Phạm Duy)... đã đi vào lòng người yêu nhạc nhiều thế hệ.

Sau giải phóng, Du Tử Lê định cư ở nước ngoài (Mỹ) nhưng không nguôi thương nhớ quê hương. Ông nhắn nhủ người thân khi ông nhắm mắt hãy thủy táng ông trên biển để theo ý nguyện, thể xác ông xuôi về với quê nhà, "cáo chết quay đầu về núi". Từ đây, thơ Du Tử Lê đã được giới thiệu rải rác trở lại trong nước qua các bài viết đặc sắc của các nhà phê bình, nhà thơ Thanh Thảo, Phạm Xuân Nguyên, Trần Mạnh Hảo... gây được chú ý trong công luận.

Theo nhà thơ Nguyễn Liên Châu, người được tác giả ủy thác đại diện tác quyền, cũng như tuyển chọn và thực hiện tập thơ này, nhà thơ Du Tử Lê rất vui mừng khi được Bộ Văn hóa - Thông tin và Nhà xuất bản Văn Nghệ đồng ý cho xuất bản tập thơ này. Tuyển tập gồm gần 80 bài, tuyển chọn giai đoạn sáng tác 1956 - 1975, đặc biệt có một loạt phụ bản ảnh, sơn dầu, ký họa, màu nước vẽ chân dung tác giả của nhiều nghệ sĩ, họa sĩ nổi tiếng như Trịnh Cung, Đinh Cường, Duy Thanh, Nguyễn Trọng Khôi, Khánh Trường, Phạm Công Thiện, Nguyễn Bá Văn, Hồ Thành Đức... lần đầu được tập hợp công bố. Ảnh bìa 4 chụp nhà thơ Du Tử Lê tuổi 60 trở về Hà Nội của nhà nhiếp ảnh Nguyễn Đình Toán và bìa rất trang nhã, sang trọng của nhà thơ họa sĩ Nguyễn Trọng Tạo.

Sách do Nhà xuất bản


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Tư 9 30, 2009 10:03 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thơ Du Tử Lê


THƠ CHO MỘT NGƯỜI HỌ HUỲNH

Tôi vẫn thế trở về đây - đơn độc
Một hồn sầu chấn ngự một non cao
Môt vai xiêu, một cổ xiết ân - cừu
Một đầu nặng chất mang tình thảm thiết
Người vẫn thế gánh đời tôi thua thiệt
Mắt vẫn buồn như suốt dạo tôi đi
Tóc đương xanh nhưng lòng đã bạc nhiều
Chân bé nhỏ đi trong sầu bão lớn

Tôi hư hỏng với nửa đời lêu lổng
Nửa đồi buồn như chiếc lá khuya bay
Những buổi chiều ngồi đợi nắng ăn tay
Người thơ dại biết đâu lòng tôi tức tưởi
Người xa cách như chưa hề gần gụi
Làm sao người hiểu được đớn đau tôi
Những ước mơ là ngục tối đời đời
Nhốt tham vọng không bao giờ đạt được
Như con nước đã chọn đời xuôi ngược
Người âm thầm trông đợi phút thăng hoa
Như bóng cây nép khuât một hiên nhà
Như thực sự không bao giờ thay đổi

Tình muôn thuở nên suốt đời vẫn mới
Môi đam mê nên vẫn nụ hôn đầu
Ngực thanh tân nên hơi thở nhiệm màu
Tôi phủ phục dưới chân người - yếu - đuối

Tôi vẫn thế trở về đây thú tội
Tội yêu người hơn cả lúc ra đi
Và mai sau, tôi - nắm cỏ xanh rì
Xin bia mộ ghi tên người - cứu - rỗi

Người vẫn thế, vì yêu nên đắp đổi
Những hụt hao, lở sút ở đời tôi
Bên đắng cay, nhục nhã ở lòng người
Ai mai phục giùm tôi một hồn đắm đuối
Ai cờ xí đi trong tình tôi vời vợi
Cho tôi về theo nhã nhạc đêm nay.

KHÚC THỤY DU

1.
như con chim bói cá
trên cọc nhọn trăm năm
tôi tìm đời đánh mất
trong vụng nước cuộc đời

như con chim bói cá
tôi thường ngừng cánh bay
ngước nhìn lên huyệt lộ
bầy quạ rỉa xác người
(của tươi đời nhượng lại)
bữa ăn nào ngon hơn
làm sao tôi nói được

như con chim bói cá
tôi lặn sâu trong bùn
hoài công tìm ý nghĩa
cho cảnh tình hôm nay

trên xác người chưa rữa
trên thịt người chưa tan
trên cánh tay chó gậm
trên chiếc đầu lợn tha
tôi sống như người mù
tôi sống như người điên
tôi làm chim bói cá
lặn tìm vuông đời mình

trên mặt dài nhiên lặng
không tăm nào sủi lên

đời sống như thân nấm
mỗi ngày một lùn đi
tâm hồn ta cọc lại
ai làm người như tôi?

2.
mịn màng như nỗi chết
hoang đường như tuổi thơ
chưa một lần hé mở
trên ngọn cờ không bay
đôi mắt nàng không khép
bàn tay nàng không thưa
lọn tóc nàng đêm tối
khư khư ôm tình dài

ngực tôi đầy nắng lửa
hãy nói về cuộc đời
tôi còn gì để sống
hãy nói về cuộc đời
khi tôi không còn nữa
sẽ mang được những gì
về bên kia thế giới
thụy ơi và thụy ơi

tôi làm ma không đầu
tôi làm ma không bụng
tôi chỉ còn đôi chân
hay chỉ còn đôi tay
sờ soạng tìm thi thể
quờ quạng tìm trái tim
lẫn tan cùng vỏ đạn
dính văng cùng mảnh bom
thụy ơi và thụy ơi
đừng bao giờ em hỏi
vì sao mình yêu nhau
vì sao môi anh nóng
vì sao tay anh lạnh
vì sao thân anh run
vì sao chân không vững
vì sao anh van em
hãy cho anh được thở
bằng ngực em rũ buồn
hãy cho anh được ôm
em, ngang bằng sự chết
tình yêu như ngọn dao
anh đâm mình, lút cán
thụy ơi và thụy ơi

không còn gì có nghĩa
ngoài tình em tình em
đã ướt đầm thân thể

anh ru anh ngủ mùi
đợi một giờ linh hiển












Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Năm 10 01, 2009 9:08 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

TRONG TAY THÁNH NỮ CÓ ĐỜI TÔI
Thơ: Du Tử Lê
Nhạc: Trần Duy Đức

Hãy hỏi Chúa đi rồi em sẽ hay
tôi buồn như phố cũ như tay
bàn chân từng ngón ngưng không thở
lạc mất đường đi tận dấu bày

Hãy hỏi nắng đi rồi em sẽ hay
tôi gầy như lá, lá như mây
rừng khuya thổi suốt bao tâm sự
thiên đàng tôi là người hay ai ?

Hỏi môi đi ! Môi còn muối mặn
hỏi tóc đi ! Sông những buồn vui
và hỏi chúa đi ! Chúa sẽ trả lời
trong tay thánh nữ có đời tôi

Hãy hỏi gió đi rồi em sẽ hay
thiên đàng trong mỗi bước ta đi
biển sâu chùng thấp. Đêm quê nhà
tiếng gọi trời xa
ơi thánh nữ ơi.


TAN THEO NGÀY NẮNG VỘI
Thơ: Du Tử Lê
Nhạc: Trần Duy Đức_ Việt Dzũng

Phải rồi, em cũng như sương
phải rồi, em cũng như mây
phải rồi, em cũng như mưa
tan theo ngày nắng vội
Phải rồi, em cũng như ta
đời chìm theo bóng chim cuối ngày
ôi bóng chim cuối ngày mà thôi

Phải rồi, ta đã đi qua
cuộc đời em đã mưa sa
phải rồi, ta đã phôi pha
tan theo ngày nắng vội
Phải rồi, ta cũng như em
tình chìm theo bóng chim rữa tàn
ôi bóng đêm rửa tàn mà thôi
Phải em
rồi như hạt sương long lanh
trong tình chàng,
mong manh trong muộn màng
Sao vá»™i tan...
Sao vá»™i tan...
Phải em rồi như hạt sương lê thê
đêm tình kề
đêm ru câu chia lìa
đêm còn ai...?
đêm còn ai...?


CHỈ NHỚ NGƯỜI THÔI ĐỦ HẾT ĐỜI
Thơ: Du Tử Lê
Nhạc :Trần Duy Đức

Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
chim về góc biển. Bóng ra khơi
lòng tôi lũng thấp. Tâm hiu quạnh
chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi

Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
em còn gương lược dấu bên ngôi ?
nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn
và quãng trời xanh đến rợn người

Chỉ nhớ người thôi
ôi đủ hết đời

Đôi khi nghe ấm trên da thịt
chăn gối thơm hơi người
như thể ai đi mới trở về
Người đi để lại hồn thơ dại
tôi vó câu buồn
buồn sâu sớm mai

Chỉ nhớ ngườ thôi
sông đủ cạn
nói gì kiếp khác
với đời sau



KHI TƯỞNG TỚI NGƯỜI VẮNG MẶT
Thơ: Du Tử Lê
Nhạc: Trần Duy Đức

Rồi em bỏ tôi đi
trong một buổi sáng
Saigon đầy lá
hay em bỏ tôi đi
trong một buổi chiều
nắng an lốm đốm da em
Rồi em bỏ tôi đi
Anh ở lại như con sâu kèn
như con sâu kèn
ngủ vùi trong bao kín tối tăm
hồi còi không thê thiết rúc lên

Khi em bỏ tôi đi
Có nghe lòng trống trải
Có nghe rừng gió mãi
khi em bỏ tôi đi
em bỏ tôi đi
Rừng đã thổi sương theo
ôi cuộc tình hoang mang rất vội
hoang mang rất vội
qua những miền hư hao
tôi ngồi nghe gió nổi

Rồi em bỏ tôi đi
ôi chẳng còn cách chi khác được
cách chi khác được
lập loè con đom đóm mê điên
tuyệt vọng con đom đóm lửa tàn

Khi em bỏ tôi đi
Có nghe lòng trống trải
Có nghe rừng gió mãi
Khi em bỏ tôi đi
em bỏ tôi đi

Rừng đã thổi sương theo
ôi cuôc tình
hoang mang rất vội
hoang mang rất vội
qua những miền hư hao
tôi ngồi nghe gió nổi

Em môi đỏ ráng chiều
có nghe lòng sắp tối
khi em bỏ tôi đi
em bỏ tôi đi


EM HIỂU VÌ ĐÂU CHIM GỌI NHAU
Thơ: Du Tử Lê
Nhạc: Trần Duy Đức

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi biết buồn em giăng núi sông
ngày nghiêng vai xuống đôi vai nhỏ
nghe lá reo mừng những ngón son

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
em còn nắng gió tới mai sau
thấy nhau mà lệ không sao chảy
riêng máu còn sôi phút nghẹn ngào

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi chết từ khi trăng khuyết đi
ngày sau ai có còn han hỏi
xin đợi vầng trăng lúc tỏ, mờ

Ừ thôi trí nhớ rồi như gió
cùng đêm
đêm thổi từng cơn qua biển đông
ừ thôi năm tháng rồi xa lắc
và ta
ta cũng rồi trong nắm mộ sâu

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi với người chung một trái tim


KHÚC THÁNG HAI

Thơ: Du Tử Lê
Nhạc: Trần Duy Đức

Tôi đã buồn như nỗi ngón trông
tháng hai, trở lại những con đường
thấy tôi trên những cành câu cũ
và những con đường đã bỏ không
Tôi đã buồn như một ngọn cây
Thánh Hai, cành nhớ lá sương đầy
tháng hai, thôi đã không tay vẫy
và tiếng rơi buồn
rơi đều phương Tây

Tôi đã buồn như một giấc trưa
hồn đi... hồn đi trăng xứ vẫn mưa về
tháng hai, lệ chảy trong yên ắng
và dáng ai ngồi như chết khô
Tôi đã buồn như một quán không
chiều lên...chiều lên lênh láng một dây đàn
tháng Hai, bụi phủ từng vai ghế
Tôi với bàn chia nỗi ngổn ngang

Tôi đã buồn... ôi tôi đã buồn
hơn chiếc bóng tôi
mai kia...mai kia tôi sẽ bỏ xa đời
tuổi, tên, thôi cũng đi về... đất
riêng ở nơi này ôi vẫn tháng hai


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Góc phố sưu tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI