THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: Năm 10 15, 2009 4:22 am Tiêu đề: MẸ |
|
|
Má»—i ngưá»i trong chúng ta không ai là không có mẹ. Tình thương cá»§a Mẹ dà nh cho chúng ta má»—i ngưá»i má»—i khác nhưng cái chung mà tất cả chúng ta Ä‘á»u thừa hưởng được từ Mẹ là những hy sinh vô bá» bến để nuôi con khôn lá»›n.Bất kể ở đâu, bất kể hoà n cảnh nà o thì tình yêu ấy cÅ©ng không bao giá» thay đổi.
Những sáng tác vá» tình mẫu tá» trong kho tà ng văn chương nghệ thuáºt Việt Nam có lẽ bắt nguồn từ những bà i hát ru cá»§a ngưá»i mẹ cả ba miá»n Nam Trung Bắc. Những đứa trẻ được nuôi dưỡng từ tiếng ầu Æ¡ dịu ngá»t nà y đã thai nghén những bà i thÆ¡ viết vá» mẹ sau khi trưởng thà nh và nhanh chóng được ngưá»i Ä‘á»i chia sẻ.
* Bắt đầu biết thương nhá»› mẹ từ sá»›m, từ khi má»›i cháºp chững những bước đầu tiên thế nhưng để trá»n vẹn cảm nháºn được tình mẹ thì phải đợi đến khi khôn lá»›n. Ngưá»i sinh viên nghèo xa nhà đi há»c ở thà nh phố bá»—ng dưng má»™t hôm thấy nhá»› mẹ đến nao lòng. Anh như con trẻ, cảm thấy mẹ mình là má»™t nguồn sức mạnh chở che mà anh không thể tìm nÆ¡i đâu khác.
* Lâu nay con trá» há»c xa nhÃ
Sống tá»± láºp thiếu thốn nhiá»u mẹ ạ!
Nhưng má»™t thứ con thiếu nhiá»u hÆ¡n cả
Là vòng tay mẹ âu yếm sá»›m chiá»u.
Thiếu má»™t chút muối, mì chÃnh, hạt tiêu
Con có thể chạy vay phòng khác
Nhưng mẹ ơi! Tình mặn nồng ấm áp
Cá»§a mẹ hiá»n nà o con biết vay ai??!!"
Có bà i thơ nà y viết cho mẹ, nhưng lại là mẹ chồng, khá tâm lý và cảm động Xin đc chia sẻ ở đây...
Nhà thÆ¡ Xuân Quỳnh viết vá» ngưá»i mẹ cá»§a chồng mình mà khi Ä‘á»c lên sức lôi cuốn cá»§a những câu thÆ¡ cá»§a bà khiến ngưá»i ta không thể không tá»± há»i: phải chăng Xuân Quỳnh Ä‘ang nhắc cho chúng ta vá» má»™t ngưá»i mẹ hiá»n mà đã quá lâu chúng ta quên bẵng?
Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em Æ¡n mẹ suốt Ä‘á»i chưa xong
Ngà y xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giỠtóc mẹ trắng phau
Äể cho mái tóc trên đầu anh Ä‘en
Giữa là n hoa cỠnúi sông
Giữ lòng thương Mẹ mênh mông không bá»
Chắt chiu từ những ngà y xưa
Mẹ xin anh để bây giỠcho em
Hình ảnh nghèo khó cá»§a là ng quê Việt Nam vá»›i những mái tranh nghèo và những gia đình đôi khi neo đơn đến tá»™i nghiệp đã Ä‘i và o văn chương Việt Nam vá»›i khả năng gây xao động lòng ngưá»i. Trong những mái tranh nghèo ấy tình mẹ lại cà ng toả sáng biết bao nhiêu vá»›i những thân cò lặn lá»™i.
Ngưá»i con ao ước mua cho mẹ mình những miếng trầu thÆ¡m cay và cứ má»—i khi Ä‘i ngang hà ng trầu thì niá»m ao ước ấy lại cà ng mãnh liệt. Äến khi có thể mua miếng trầu cho mẹ thì bà đâu còn nữa. Ngưá»i con gái tá»™i nghiệp cÅ©ng là nhà thÆ¡ Nguyá»…n Thị Mai kể lại trong nước mắt.
"Mẹ ơi?
Thơm cay một miếng trầu xưa
Mà con phải bá»›t tiá»n mua vì nghèo
Bây giỠđã bớt gieo neo
Lại không còn mẹ mà chìu. Khổ không?
Từ ngà y đưa mẹ ra đồng
Qua hà ng trầu vỠcon không dám và o"
Có má»™t Ä‘iểm chung cá»§a những bà mẹ Việt Nam là sá»± khó nhá»c nuôi con cùng những hy sinh vô bỠđã khiến bà trở thà nh biểu tượng cá»§a Ä‘iá»u thiêng liêng mà chúng ta ai cÅ©ng có má»™t.
"À à á»i, À à ơi...
Cái ngủ, mà y ngủ cho lâu,
Mẹ mà y Ä‘i cấy đồng sâu, chưa vá»,
Bắt được con trắm con trê,
Cầm cổ lôi vá», cho cái ngá»§ nó ăn.
À à á»i, À à ơi..."
Và hình ảnh ngưá»i Mẹ già thui thá»§i má»™t mình trên cánh đồng chiá»u đông buốt giá
"Thương nhiá»u lắm dáng mẹ lom khom
Cúi trên ruá»™ng đồng chiá»u đông buốt giá,
Nặng gánh rau chợ tà n chiá»u muá»™n,
Chắt chiu tiá»n nhà u nát gá»i con xa.
Tim thổn thức, nước mắt cứ trà o ra
Khi cầm trên tay tỠbạc nhà u cũ nát."
Và hình ảnh ngưá»i mẹ cá»§a nhà thÆ¡ Thanh Vân cho thấy sá»± vất vả cá»§a bà trên cánh đồng như thế nà o:
"Mẹ tôi bước xuống đồng sâu
Ngá»n cá» ngóc đầu sắc tá»±a mÅ©i chông
Mẹ tôi ngã quỵ xuống đồng
Cây lúa đòng đòng đỡ mẹ đứng lên."
Nhà thÆ¡ Vương Trá»ng khi đến tuổi 70 khi nằm chiêm bao thấy lại mẹ mình vá»›i những câu thÆ¡ Ä‘au sót:
"Äã có lần con khóc giữa chiêm bao
Khi hình mẹ hiện vỠnăm khốn khó
Äồng sau lụt đưá»ng đê sụt lở,
Mẹ gánh gồng xộc xệch hoà ng hôn.
Anh em con chịu đói suốt ngà y tròn,
Trong chạng vạng ngồi co ro báºu cá»a.
Có gì nấu đâu mà nhóm lá»a
Ngô hay khoai còn ở phÃa mẹ vá»
Chiêm bao ta nước mắt dầm dá»
Con gá»i Mẹ má»™t mình trong đêm vắng
Dù biết lá»i con chẳng thể nà o vang vá»ng
Tới vuông đất Mẹ nằm lưng núi quê hương."
Hình ảnh cá»§a mẹ hiá»n ăn sâu và o tiá»m thức cá»§a ngưá»i con xa quê như má»™t vết thương không bao giá» là nh. Thao thức nhá»› mẹ là tình cảnh chung và nhà thÆ¡ Hoà ng Phố, sống cách Việt Nam ná»a vòng trái đất mượn bạn mình đến nhà để thăm bà trong khi heo hút:
"Mà y có đi là m ghé chơi thăm má
mua một tô mì cho má giùm tao
nhớ thêm bột nêm và o trong hoà nh thánh
tánh má từ xưa vẫn thÃch ngá»t ngà o
Nếu má há»i mà y là m ăn có khá
cÅ©ng ráng mà cưá»i nói được nghe chưa
tÃnh má hay buồn nghe ai thất bại
bốn chục năm rồi má vẫn như xưa
Khi mà y ra vỠcũng nên hẹn lại
sẽ đến thăm khi rảnh rá»—i việc nhÃ
má như trẻ thÆ¡ thÃch ngồi nói mãi
những chuyện ngà y xưa hồi còn có ba
Ừ mà tao quên mà y đốt cho ba
một nén nhang thơm cho má mát lòng
bởi tao đi rồi là hai hình bóng
nay đã mất tăm vừa con vừa chồng..."
Nhà thÆ¡ Trần Trung Äạo cÅ©ng ở xa nhà , xa rất xa nhưng cÅ©ng hạnh phúc hÆ¡n khi còn nghe ra giá»ng nói yêu dấu cá»§a mẹ mình:
"Nhắc chiếc phone lên bá»—ng lặng ngưá»i
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mưá»i năm mẹ nhỉ, mưá»i năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi."
Và rồi nhà thÆ¡ thở dà i vá»›i những cách trở mà ông không hy vá»ng gì san lấp được. Ông chỉ còn niá»m mÆ¡ ước duy nhất nhưng chừng như niá»m mÆ¡ ước nà y cÅ©ng chỉ là thiên thu mà thôi...
"Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên Ä‘á»i gió tạt vá»›i mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Äốt lá»a cho Ä‘á»i tan khói sương
Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngà o
Tiếng Ngưá»i hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá là m sao vói
Biết đến bao giỠtrông thấy nhau
Äừng khóc mẹ Æ¡i hãy ráng chá»
Ngáºm ngùi con sẽ dấu trong thÆ¡
Äau thương con viết và o trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ
Nhắc chiếc phone lên bá»—ng lặng ngưá»i
Giá»ng buồn hÆ¡n cả tiếng mưa rÆ¡i
Và mà tôi đổi thá»i gian được
Äổi cả thiên thu tiếng mẹ cưá»i.
Và dầu tình báºu muốn thôi
Báºu gieo tiếng dữ cho rồi báºu ra.
Bá»a nay lên giá»— bên chồng
Tay bưng quả nếp tay bồng con thơ."
Những chiếc bông hồng tượng trưng cho những ngưá»i còn mẹ là má»™t phong tục đẹp cá»§a ngưá»i Nháºt và đi sâu và o lòng chúng ta từ nhiá»u năm qua. Khi cánh hoa hồng biến thà nh mà u trắng thì ná»—i bất hạnh cÅ©ng áºp xuống cuá»™c Ä‘á»i. Nhà thÆ¡ Trần Kiêu Bạc trở vá» nhà thẩn thá» sau khi chôn cất mẹ:
Khi nắm đất sau cùng lắp kÃn má»™ sâu
Con trở vỠnhà một mình trống vắng
Trên ngực con nở đoá hoa hồng trắng
Quỳ trước bà n thá» cam pháºn mồ côi
Vá»›i nhà thÆ¡ Thu Nguyệt thì niá»m Ä‘au có khác như mà u trắng hoa cà na từ đây dưới mắt nhà thÆ¡ đã chá»›m mang má»™t mà u tang chế:
"Ngà y mẹ mất bông cà na rụng trắng
Hoa như mưa nhoè nhoẹt rối tÆ¡i bá»i
Trong nắm đất con lấp từ biệt mẹ
Có rất nhiá»u những cánh hoa rÆ¡i.
Hoa cÅ©ng như Ä‘á»i mẹ, mẹ Æ¡i!
Nở lặng lẽ và rơi lặng lẽ
Cô đơn nà o hÆ¡n những ngưá»i mẹ trẻ
Con chưa đủ lớn khôn để chia sẻ vui buồn.
Giá»ng ru buồn len lén hoà ng hôn
Ba mươi năm sau Ä‘á»i con má»›i hiểu
Nỗi cô đơn mẹ âm thầm gánh chịu
Nhiá»u như bông cá» dại quê mình."
Nhà thÆ¡ Vương Trá»ng cho chúng ta những khúc hát đẫm nước mắt như trong giấc mÆ¡ mà nhà thÆ¡ trải qua:
"Con lang thang vất vưởng giữa Ä‘á»i thưá»ng,
Äâu cÅ©ng sống không đâu thà nh quê được.
Còn quê mẹ cuối chân trá»i tÃt tắp,
Con Ãt vá» từ ngà y mẹ ra Ä‘i.
Äêm tha hương con tìm lại những gì
Vá»›i Ä‘á»i thá»±c chẳng bao giá» gặp nữa.
Mong hình mẹ lại hiện vỠgiấc ngủ
Dù thêm lần con khóc giữa chiêm bao."
Ngưá»i mẹ trong tâm thức Việt Nam vẫn luôn sáng lên niá»m hy vá»ng tuyệt đối. Là chá»— nương thân, là bóng mát, là đại dương, hay là gì chăng nữa vẫn không nói hết được tình yêu cá»§a bà đối vá»›i con thÆ¡. Ngà y Mother's Day, nghÄ© vá» mẹ má»™t chút cÅ©ng là diá»…m phúc vì con biết con đã và đang từng có mẹ...
SƯU TẦM .
|
|