Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

World Cup bóng đá nữ 2011:

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Tin Tức
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Năm 6 30, 2011 7:41 am    Tiêu đề: World Cup bóng đá nữ 2011: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

World Cup bóng đá nữ 2011:
Đến lúc chị em lên tiếng

Mùa giải bóng đá châu Âu đã kết thúc nhưng trên các phương tiện truyền thông vẫn tràn ngập các tin tức mua bán cầu thủ, tuyển chọn HLV, các đội chuẩn bị cho mùa bóng mới. Trong khi đó, tin tức về bóng đá nữ khá ít ỏi. Nếu có, là những tin tức mang nhiều bi quan.



Nào là giải bóng đá chuyên nghiệp Mỹ đang vật lộn kiếm nguồn tài chính, đội nữ Chelsea Ladies ở Anh bị cắt ngân sách khiến các cầu thủ nam như Terry, Lampard phải bỏ tiền túi quyên góp ủng hộ, các cầu thủ ở Afghanistan bị đe dọa tính mạng, FIFA cấm đội nữ Iran dự vòng loại Olympic 2012 vì trang phục thi đấu của họ (trùm khăn kín đầu và cổ) không phù hợp với luật bóng đá. Mới đây nhất là tin nữ phóng viên ảnh người Iran, cô Maryam Majd, 25 tuổi, đột ngột “mất tích” khi chuẩn bị lên máy bay đi từ Tehran tới Dusseldorf để đưa tin về giải World Cup bóng đá nữ thế giới 2011. Maryam là nhà hoạt động xã hội, là người đấu tranh cho các quyền phụ nữ.



Đội bóng đá nữ Iran.



Nhà báo Maryam Majd

World Cup bóng đá nữ 2011 có sức cuốn hút lớn

Cách đây 2 tuần, 5 nữ cầu thủ người Đức là Annika Doppler, Ivana Rudelic, Julia Simic, Kristina Gessat, Selina Wagner đã nhận chụp hình cho tạp chí Playboy phiên bản tiếng Đức để quảng bá cho World Cup nữ. Bộ ảnh của họ không quá hở hang. Là các cầu thủ, họ phải tập thể lực rất nhiều nhưng thân hình họ đẹp không khác các người mẫu, với những đường cong rất quyến rũ. Nhưng vấn đề không phải là đường cong. Vấn đề là để quảng bá cho World Cup nữ, các nữ cầu thủ phải lên bìa Playboy, nghe hơi nghèo nàn.
Tuy nhiên, nỗ lực của họ đã đóng góp không nhỏ. Sân vận động Olympic ở Berlin, nơi diễn ra trận khai mạc giải World Cup nữ giữa đội tuyển Đức và đội tuyển Canada vào ngày mai 26.6 có sức chứa 74.000 chỗ ngồi đã bán hết vé. Giải đấu có 16 đội tham dự, kéo dài 22 ngày, trên 9 sân bóng ở các thành phố Đức, sân nhỏ nhất có 20.452 chỗ ngồi, đã bán hết 80% vé của toàn giải. Đó là một con số rất ấn tượng với một giải bóng đá nữ.



5 cầu thủ nữ trên trang bìa Playboy.



Đây là ý tưởng quảng bá táo bạo.

Tuần trước, tuần san Die Zeit đã công bố kết quả một cuộc thăm dò cho thấy 63% đàn ông Đức tỏ ý rất quan tâm đến sự kiện này. Tất nhiên, không phải đa số đàn ông Đức có thói quen xem tờ Playboy và vì thế mà sự quan tâm của họ đến bóng đá nữ nhiều đến vậy. Đơn giản là đội tuyển nữ Đức đã được giới hâm mộ quan tâm từ lâu. Mỗi trận của đội này trong khoảng thời gian gần đây đều thu hút hơn 20.000 khán giả đến sân. Cách đây khoảng 10 năm, mỗi trận như vậy chỉ thu hút 1.000-2.000 khán giả.
Ngày nay, ở Đức có khoảng 1 triệu nữ cầu thủ đăng ký chính thức với LĐBĐ Đức và 6.000 CLB bóng đá nữ đang hoạt động. Giải bóng đá nữ vô địch quốc gia Frauen-Bundesliga ở Đức năm nay đã bước sang mùa thứ 22. Còn ở Anh, 150.000 cầu thủ nữ ra sân vào cuối mỗi tuần. Trên bình diện châu Âu, giải vô địch châu Âu cho các quốc gia bắt đầu năm 1984, giải Champions League cho các CLB bóng đá nữ được UEFA thành lập năm 2001 và đang ngày càng lớn mạnh. Ở bình diện thế giới, bóng đá nữ đã phát triển ở rất nhiều quốc gia.
Nhưng bóng đá nữ chưa nuôi nổi mình

Bảng xếp hạng các đội tuyển nữ mới nhất của FIFA: 1-Mỹ, 2-Đức, 3-Brazil, 4-Nhật Bản, 5-Thụy Điển, 6-Canada, 7-Pháp, 8-Bắc Triều Tiên, 9-Nauy, 10-Anh.

Tuy đang ngày càng được thừa nhận nhưng bóng đá nữ vẫn chưa tự nuôi được mình. Frauen-Bundesliga qua 21 mùa giải mà hiện giờ mới thu hút khoảng 1.000 khán giả/trận (quá chênh lệch so với lượng khán giả trung bình một trận bóng đá nam ở giải Bundesliga: 42.000 người/trận), vẫn khó khăn trong việc kiếm nguồn tài trợ. Các cầu thủ vẫn phải vừa chơi bóng, vừa kiếm nguồn thu nhập từ các nghề khác. Hàng năm, LĐBĐ Đức vẫn đều đặn rót tiền vào để nuôi bóng đá nữ.

Ở Mỹ, nơi có nền bóng đá nữ phát triển như Đức, bóng đá nữ cũng chưa tự nuôi nổi họ. Năm 2001, hiệp hội bóng đá nữ Mỹ (WUSA) mở giải bóng đá nữ chuyên nghiệp đầu tiên trên thế giới. Sau 3 mùa, giải đấu lỗ hơn 100 triệu USD, tuyên bố phá sản.

Năm 2009, giải chuyên nghiệp Women’s Professional Soccer mở lại ở Mỹ. Chỉ sau 2 mùa, giải này đã có hiện tượng chết yểu khi đương kim vô địch FC Gold Pride không tìm được nguồn tài chính nên không được dự giải 2011. Giải chỉ còn 6 đội thi đấu với nhau. Tại hai nền bóng đá nữ lớn nhất thế giới, tình thế còn như vậy thì nói gì đến nơi khác...

Chúng ta có lỗi với bóng đá nữ



Đội bóng đá nữ Dick, Kerr Ladies.

Năm 1917, đội bóng đá nữ Dick, Kerr Ladies được thành lập ở Anh khi các đức ông chồng của các cầu thủ phải đi vào các công xưởng sản xuất súng đạn. Trận đấu đầu tiên gây quỹ cho gia đình các binh lính của họ đã thu hút hơn 10.000 khán giả đến xem. Năm 1920, trận đấu vào ngày Boxing Day của họ thu hút 53.000 khán giả đến sân Goodison Park (sân của CLB Everton). Nhưng đến năm 1921, bóng đá nữ bị LĐBĐ Anh (FA) cấm cửa vì “môn chơi không phù hợp với nữ giới”. FA cấm các sân bóng của các CLB đang chơi ở giải Anh không được tổ chức các trận bóng đá nữ. Năm 1971, lệnh cấm này mới được dỡ bỏ.
Ở Đức, người ta cũng cấm bóng đá nữ vào năm 1955 vì “bóng đá làm tổn thương đến cơ thể và tâm hồn phụ nữ cũng như không đúng mực với các khuôn phép”. Đến năm 1970, lệnh cấm này mới được dỡ. Trong thời gian đó, quần vợt nữ và các môn thể thao nữ khác vẫn phát triển ào ào. Khi được dỡ bỏ lệnh cấm, bóng đá nữ mới nhúc nhắc phát triển, lan sang các nước khác. Đến năm 1991, giải World Cup cho bóng đá nữ mới lần đầu tiên được tổ chức tại Trung Quốc, chậm 61 năm so với World Cup bóng đá nam đầu tiên. Phải chăng bóng đá nữ không bị kìm hãm thì đến bây giờ nó đã có một tầm vóc rất khác.

Nhưng bây giờ, việc vé cho các trận tại World Cup 2011 bán được 80%, có 12 nhà tài trợ chính thức cho giải, các trận được truyền hình đi khắp thế giới chứng tỏ bóng đá nữ đang được cộng đồng quan tâm ở mức lớn và giải đấu sẽ tạo đà cho bóng đá nữ phát triển hơn nữa trên toàn cầu. Việc kênh truyền hình Al Jazeera ở Qatar mua bản quyền phát sóng truyền hình trực tiếp các trận đấu tại 23 quốc gia vùng Trung Đông và Bắc Phi, những nơi nữ quyền đang bị xem nhẹ, có thể coi là bước tiến rất lớn.
Các tổ chức quản lý bóng đá, giới truyền thông, các nhà tài trợ và cả các khán giả đang cố gắng chuộc lỗi với bóng đá nữ.

Chức vô địch khó lọt khỏi tay Đức và Brazil



Marta, tiền đạo tuyển Brazil.

Với vị thế chủ nhà và dàn cầu thủ rất đều, Đức là ứng viên nặng ký nhất cho chức vô địch lần thứ ba liên tiếp. Brazil, á quân hai kỳ Olympic và một kỳ World Cup gần đây nhất là ứng viên sáng giá thứ hai. Mỹ dù vẫn đang đứng vị trí số 1 bảng xếp hạng FIFA nhưng đang ở vào giai đoạn chuyển đổi thế hệ cầu thủ. Bất ngờ có thể đến từ Thụy Điển, Nauy, Nhật Bản. Hai ngôi sao được cho là sẽ tỏa sáng ở giải này là Marta (Brazil) và Birgit Prinz (Đức). Marta được coi là “Pele của bóng đá nữ” với 5 lần liên tiếp giành danh hiệu nữ cầu thủ hay nhất thế giới (2006-2010). Còn với Prinz, cầu thủ 3 lần có danh hiệu nữ cầu thủ hay nhất thế giới (2003-2005) thì đây là lần 5 cô tham dự World Cup.

Các World Cup nữ từ trước đến nay:

Năm 1991 được tổ chức tại Trung Quốc
Vô địch : Mỹ
Á địch : Na Uy

Năm 1995 Được tổ chức tại Thụy Điển
Vô địch : Na uy
Á đich : Đức

Năm 1999 được tổ chức tại Mỹ
Vô địch : Mỹ
Á địch : Trung Quốc

Năm 2003 được tổ chức tại Mỹ
Vô đich : Đức
Á địch : Thụy Điển

Năm 2007 được tổ chức tại Trung Quốc
Vô địch : Đức
Á địch : Brazil

Lịch đấu tại World Cup 2011:

Bảng A: Đức, Canada, Nigeria, Pháp
Bảng B: Nhật Bản, New Zealand, Mexico, Anh
Bảng C: Mỹ, Bắc Triều Tiên, Colombia, Thụy Điển
Bảng D: Brazil, Úc, Nauy, Guinea xích đạo
Các trận vòng bảng diễn ra từ 26.6 đến 6.7; bốn trận tứ kết diễn ra vào 9 và 10.7; hai trận bán kết vào 13.7; trận tranh giải ba vào 16.7 và trận chung kết vào 17.7.

Theo tạp chí bóng đá thể thao


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: CN 7 17, 2011 11:58 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chung kết World Cup nữ - trận thư hùng giữa Hoa Kỳ- Nhật Bản





Trước giờ bóng lăn trận chung kết: Ðường đi sao quá gập ghềnh!!!


1. Trong cuộc đời của một nhà báo thể thao và của một người say mê bóng đá, chưa bao giờ tôi phải xem những trận banh “ép tim” như hai trận banh vừa rồi.



Nữ tiền đạo Hoa Kỳ Abby Wambach số 20 đánh đầu đưa banh vào lưới trong trận bán kết giải Women's World Cup 2011 giữa Hoa Kỳ và Pháp diễn ra trên sân Borussia Park, Moenchengladbach, Ðức ngày 13 tháng 7, 2011. (Hình: Martin Rose/Getty Images)


“Nghẹt thở chứ không đùa”, câu này không chỉ một mình tôi thốt lên mà là câu nói của tất cả những những người ủng hộ đội tuyển nữ Hoa Kỳ khi xem đội nhà ra sân trong bảy ngày vừa qua.



Kristie Mewis của đội USA dang dành banh với đội bóng của Pháp


Chủ Nhật tuần trước, đội tuyển của chúng ta tưởng đã đi đứt trong trận gặp Brazil ở tứ kết, đến trưa Thứ Tư lại hãi hùng hơn nữa khi thấy những chiếc áo xanh của đội tuyển quốc gia Pháp tung hoành trước khung thành của đội tuyển Mỹ, thấy cảnh vất vả của hàng hậu vệ khi tìm cách phá banh và thấy khuôn mặt của cô thủ môn Solo Hope như đanh lại mỗi lần tung người phá những đường banh hiểm hóc.

Chỉ vài giờ trước đây khi ngồi nói chuyện với bạn bè ở D.C. về trận chung kết sẽ diễn ra vào ngày mai, chúng tôi đều đồng ý với nhau: Hú vía, nếu không có những cú đánh đầu tuyệt đẹp của Abby Wambach thì các nữ tướng của Hoa Kỳ đã phải xách valise về nước từ lâu rồi, không có dịp nhìn thấy sân vận động Frankfurt và cũng đừng mong đưa chân đá trái banh của trận chung kết.

2. Rõ ràng chuyện Hoa Kỳ vào đến chung kết Giải Vô Ðịch Bóng Tròn Thế Giới Nữ 2011 là điều không ai dám nghĩ đến. Tháng 11 năm ngoái thua Mexico - chấm dứt thời kỳ vàng son làm chủ sân CONCACAF kéo dài hơn 20 năm -, sau đó thua cả Anh lẫn Thụy Ðiển trên đường đến Ðức so giày với thế giới. Tệ hơn nữa: Trong một năm thua Thụy Ðiển tới hai lần, lần cuối cùng xảy ra cách đây cũng chẳng bao xa, ngay trong trận cuối cùng của vòng bảng.



TEAM USA


Trận thua Thụy Ðiển đó khiến hy vọng vào tới bán kết của hội tuyển Hoa Kỳ hầu như tiêu tan, chẳng ai tin các nữ tuyển thủ Mỹ có thể qua được cửa ải Brazil với nữ cầu thủ Marta 5 lần đoạt giải cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Dự đoán đó hoàn toàn không sai, nếu không có đường banh tuyệt diệu của Megan Rapinoe và cú đánh đầu nhanh như sao xẹt của Wambach đúng phút thứ 122 giúp cân bằng tỷ số. Ở vòng đá phạt đền luân lưu nếu không có cô thiếu nữ với bàn tay vàng mang tên Solo Hope, chưa chắc đội tuyển Mỹ đã có thể đi xa hơn.

Vào đến bán kết, tình hình cũng không sáng sủa gì cho lắm!!! Từng có lúc mọi người “đều nghĩ” chiến thắng sẽ nằm trong tay của các nữ tướng người Pháp, đặc biệt nhất là trong 25 phút đầu tiên của hiệp nhì khi đoàn quân đại diện cho xứ Gaulloise dồn hết mọi nỗ lực để tìm cách ghi bàn thắng và trong một khoảng thời gian khá dài đội tuyển Pháp chỉ đá có nửa sân, banh lúc nào cũng nằm trên phần đất của Mỹ, hầu như lúc nào banh cũng lăn tròn trước khung thành của đội tuyển Mỹ, hết đường banh đi thật nhanh từ chân Gaetane Thiney, lại tới cú dứt bất ngờ từ ngoài vùng cấm địa của Sonia Bompastor. Khoảng thời gian chỉ vài chục phút đồng hồ nhưng kéo dài tưởng như cả thế kỷ đó là thời gian mọi người lo âu, không biết làm sao các nữ tuyển thủ của Hoa Kỳ lật ngược được tình thế.



Nữ tiền vệ Nhật Homare Sawa sút banh trong trận bán kết giải Women's World Cup 2011 giữa Nhật và Thụy Ðiển diễn ra tại Frankfurt, ngày 13 tháng 7, 2011. (Hình: Johannes Eisele/AFP/Getty Images)


Cuối cùng, tình hình hoàn toàn đổi khác: Vẫn Wambach và cú đánh đầu tuyệt diệu thay đổi hẳn cục diện trên sân, giúp đội tuyển “đến rất gần với mục tiêu đặt ra” như cô cầu thủ mang số 20 vừa đưa tay lau mồ hôi vừa trả lời cuộc phỏng vấn ngay sau trận đấu. “Chúng tôi đã vào đến chung kết và bây giờ chỉ còn một trận cuối cùng nữa thôi. Chúng tôi muốn hoàn tất những gì đã đặt ra ngay từ ngày đầu tiên: Phải chiếm được cúp vô địch bóng tròn thế giới”.

Ngay bên cạnh Wambach là Lauren Cheney và Alex Morgan, hai nữ cầu thủ nổi tiếng khác của hàng tiền đạo, những cầu thủ với đôi chân vàng đã buộc thủ môn Berangere Sapowicz của Pháp phải nghẹn ngào vào lưới nhặt banh.

Bà huấn luyện viên Pia Sundhage cũng không dấu được vẻ xúc động, cho biết “hãnh diện về các cầu thủ của đội tuyển” nhưng không quên nhắc nhở tất cả mọi người “vẫn còn một trận banh nữa” và “trách nhiệm của tất cả chúng tôi là phải chứng tỏ cho mọi người thấy tại sao FIFA hoàn toàn không sai khi chọn Hoa Kỳ đứng đầu danh sách các đội tuyển quốc gia trên thế giới”. Bà sếp cũng nhìn nhận “phải nói thật là đội tuyển đá không xuất sắc lắm nhưng điều quan trọng nhất vẫn là chuyện chúng tôi tìm được cách để chiến thắng”.





3. Ðường đi quả quá gập ghềnh, nhưng yếu tố nào đã giúp đội tuyển Hoa Kỳ đi xa đến thế? Câu trả lời rất dễ: Tất cả các cầu thủ đều đồng ý với quan niệm của bà huấn luyện viên Sundhage “đội tuyển thành công là đội tuyển có 21 cầu thủ”. Nhưng khuôn mặt nổi bật trên sân như Wambach, Lauren Cheney chỉ là một phần của đội banh, và trách nhiệm của mọi người là phải đóng góp cho đội dưới bất cứ hình thức nào để cùng nhau thành công.

Họ đóng góp như thế nào? Câu chuyện của nữ cầu thủ Cheney đi hàng tiền vệ là câu chuyện đang được mọi người nói tới. Ðược đưa ra sân thay cho Heather O'Reilly (bị thương) trong trận đầu vòng bảng, cô Cheney cảm thấy “lạc lõng, đá không ăn khớp với bạn đồng đội”. Ở giờ giải lao, cô hỏi ngay các nữ cầu thủ khác đang ngồi ghế phòng hờ “nhờ họ hướng dẫn cách phải làm sao để đá đúng nhịp với các bạn khác”.

Cô kể lại: “Mọi người xúm lại bảo tôi là phải đá như thế nào, dặn dò phải dẫn banh làm sao, đưa banh ra sao để hàng tiền đạo có cú sút”. Không ai ích kỷ với ai, kể cả những cầu thủ trước đây từng tranh giành nhau để chiếm chỗ đứng trong đội tuyển.

Một yếu tố khác nữa: Luôn luôn giữ thái độ bình tĩnh. Theo nữ cầu thủ O'Reilly, chúng tôi luôn luôn bảo nhau “đừng bị chi phối vì khán giả la ó, trọng tài thổi sai, cứ bình tĩnh làm việc”. Bằng chứng rõ rệt nhất: Trong trận gặp Brazil trọng tài thổi sai tới 4 lần “nhưng chúng tôi vẫn bình tĩnh, tin tưởng thành công hay thất bại là ở chính tài sức của toàn đội, chuyện trọng tài đóng góp vào đó chỉ là một phần rất nhỏ”.

Yếu tố thứ ba: Chính bà huấn luyện viên Sundhage nói mỗi lần thất bại, đám học trò của bà “lại trưởng thành hơn và vững mạnh hơn”. Cô cầu thủ Rampone phụ họa theo “chính những thất bại đã giúp chị em chúng tôi gắn bó với nhau hơn, đội tuyển vững mạnh hơn. Ðó cũng chính là động lực giúp chúng tôi vượt qua những khó khăn và chúng tôi đã thể hiện điều này từng phút một trên sân, kể cả những lúc những người ái mộ lo âu vì nghĩ chúng tôi thua cuộc. Sau đó mọi người đều thấy đội tuyển chúng tôi không ai chấp nhận bỏ cuộc”.



Ngôi sao tiền đạo Mỹ Abby Wambach san bằng tỉ số 1-1 bằng cú đánh đầu từ quả đá phạt góc của Lauren Cheney ở phút thứ 79 trên sân Moenchengladbach ở Ðức, ngày 13/7/2011


4. Ðúng 12 năm sau ngày thành công với Giải Women's World Cup 1999 ngay tại sân nhà, lần đầu tiên Hoa Kỳ có mặt ở chung kết cuộc tranh tài thể thao quan trọng nhất dành cho phái nữ. Nếu thắng trận banh diễn ra trên sân Frankfurt, Hoa Kỳ sẽ là quốc gia đầu tiên 3 lần đoạt cúp vô địch bóng tròn nữ thế giới.

Ðối thủ lần này của đội tuyển quốc gia Hoa Kỳ là đội tuyển Nhật Bản. Tổng cộng hai đội tuyển đã gặp nhau 25 lần và Hoa Kỳ thắng 22 và hòa 3 trận. Mới tháng 5 vừa rồi trong 2 trận giao hữu trên sân Columbus, Ohio và sân Cary của tiểu bang North Carolina, đội tuyển Mỹ đều thắng Nhật Bản với tỷ số 2-0.

Nhưng trên sân của Ðức, tuyển nữ Nhật Bản hoàn toàn đổi khác: Thắng chủ nhà 1-0 và đè bẹp Thụy Ðiển với tỷ số 3-1 để vào chung kết. Cầu thủ Nhật không cao như cầu thủ Hoa Kỳ hay cầu thủ Âu Châu, nhưng họ nhanh nhẹn đến mức không ngờ và kỹ thuật nhồi bóng của họ khiến cả thế giới phải ngạc nhiên. Tài mở banh của thủ quân Homare Sawa và những cú sút của cô tạo thành tiếng vang ở sân vận động.

“Tôi tin Sawa chính là lực đẩy của đội tuyển Nhật Bản”, nữ cầu thủ Mỹ Rapinoe nhận xét. “Nhưng phải công nhận cả đội banh của Nhật rất nguy hiểm chứ không đùa được với họ. Họ ra sân tranh tài quá sức nhiệt tình, cho mọi người thấy rõ là họ để cả tâm và trí vào trái banh.”

Như vậy, Nhật hay Mỹ sẽ thắng trận chung kết? Cô Christie Rampone, nữ cầu thủ lớn tuổi nhất và cũng là cầu thủ duy nhất từng đá giải 1999 bảo “đội thắng giải là đội phải giỏi hơn đội khác”. Thế giữa Nhật và Mỹ, đội nào giỏi hơn đội nào? Cô thủ quân của đội tuyển Hoa Kỳ trả lời “chắc chắn phải là chúng tôi chứ không thể là ai khác”.

Hy vọng đường đi của đội tuyển Hoa Kỳ gập ghềnh ở những bước đầu, nhưng sẽ rất êm ở trận cuối cùng.

Sưu Tầm từ Việt Online















_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Hai 7 18, 2011 7:28 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Câu chuyện cổ tích của bóng đá nữ Nhật Bản đã kết thúc có hậu khi các cô gái xứ sở hoa anh đào giành chiến thắng 3-1 trước ĐT Mỹ trên loạt đá 11m. Trước đó, hai đội đã cống hiến cho người hâm mộ một trận cầu kịch tính với tỷ số 2-2 trong 120 phút thi đấu.

Nhật Bản đã chứng minh họ người hâm mộ thấy việc họ lọt tới chung kết không phải là một sự may mắn mà bởi chính thực lực, tinh thần và sự tự tin cao nhất của mình. Để lần đầu tiên lọt vào một trận chung kết môn bóng đá nữ, họ đã ngoạn mục vượt qua Đức và Thụy Điển ở những vòng đấu trước đó.




ĐT nữ Nhật Bản lần đầu tiên vô địch thế giới

Cũng chính nhờ những hiệu ứng tinh thần ấy, Nhật Bản đã nhập cuộc tốt và chơi một trận sòng phẳng với ĐT Mỹ, cường quốc của bóng đá nữ thế giới. Hai lần bị dẫn bàn, hai lần Nhật Bản đều có bàn gỡ hòa trước khi hạ đối phương trên loạt đá 11m may rủi nhờ tinh thần và bản lĩnh của mình.

Morgan chính là cầu thủ đã mở tỷ số cho ĐT Mỹ ở phút thứ 69 của trận đấu nhưng sự kiên cường của các cô gái Nhật Bản giúp họ có bàn thắng gỡ hòa ở phút thứ 81 sau pha lập công của Miyama. Giữ nguyên tỷ số 1-1 trong 90 phút chính thức, Nhật Bản buộc Mỹ phải bước vào quãng thời gian đá hiệp phụ và một lần nữa họ phải nhận bàn thua ở phút thứ 104 sau pha làm bàn của Wamback. Những tưởng đây là dấu chấm hết cho đội bóng châu Á thì đúng 3 phút trước khi hiệp phụ thứ 2 kết thúc, Sawa ghi bàn thắng quý hơn vàng gỡ hòa 2-2 cho Nhật Bản.

Bước vào loạt đá 11m "cân não", thủ thành Kaihori đã có một "đêm diễn" quá xuất sắc khi cô lần lượt cản phá thành công 3 quả 11m của của Shannon Boxx, Lloyd và Heath. Bên phía Nhật Bản, Nagasato không hoàn thành nhiệm vụ của mình nhưng cú đá quyết định của Kumagai ở loạt đá cuối cùng đã giúp đội bóng châu Á có chiến thắng 3-1 và trở thành nhà vô địch thế giới lần đầu tiên trong lịch sử.

Chức vô địch World Cup 2011 có thể nói là danh hiệu ngọt ngào với môn bóng đá nữ nói riêng và toàn thể đất nước Nhật Bản nói chung. Sau thảm họa sóng thần và động đất khiến gần hàng chục nghìn người thiệt mạng cũng như nền kinh tế bị thiệt hại tới gần 210 tỷ USD, người Nhật đã xích lại gần nhau để cùng đứng lên sau những mất mát. Chính tinh thần ấy đã "truyền lửa" cho sự quyết tâm của thầy trò HLV Norio Sakasi ở VCK World Cup 2011 và họ đã khiến cho cả thế giới phải ngả mũ trước sự kiên cường và tinh thần vượt khó ấy.

Suốt chặng đường chinh phục chức vô địch thế giới, Nhật Bản chỉ thua 1 lần trước tuyển Anh (0-2) nhưng đó là trận đấu ở vòng bảng khi thế cục gần như đã an bài (Nhật Bản sớm giành vé vào tứ kết trước một vòng đấu). Từ vòng loại trực tiếp, các cô gái Nhật đã mang người hâm mộ đi hết từ những bất ngờ này đến bất ngờ khác khi loại Đức ở tứ kết sau 120 phút kịch tính (1-0), hạ Thụy Điển ở bán kết với một cú lội ngược dòng ngoạn mục (3-1) trước khi chính thức trở thành nhà vô địch thế giới khi vượt qua các cô gái Mỹ.

Chiến thắng của ĐT nữ Nhật Bản là niềm tự hào của đất nước xứ sở hoa anh đào cũng như toàn thể châu Á. Họ đã viết nên một câu chuyện cổ tích của thế kỉ 21 bằng chính sức mạnh của lòng quyết tâm, sự quả cảm và những khát khao mãnh liệt từ tình yêu với bóng đá nói riêng và cuộc sống nói chung...

Hằng Thu




Hạ đội tuyển nữ Mỹ trên chấm 11m cân não



ĐT nữ Nhật Bản thi đấu rất kiên cường.



Thành quả đến với họ là hoàn toàn xứng đáng.










Niềm vui của người này...



Là nỗi buồn của kẻ khác.

Nguồn internt


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Tin Tức Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI