BÀI THÆ THÃNG 7
may biết mấy chúng con còn bên mẹ
má»™t niá»m vui hÆ¡n hết má»i niá»m vui
nghìn Ä‘iá»u dá»… duy má»™t Ä‘iá»u không dá»…
mai mốt kia giữ mẹ lại trên Ä‘á»i
trăm lần sợ có một lần sợ nhất
mẹ ngá»§ luôn không thức dáºy bao giá»
trăm lần xa sẽ má»™t lần xa tháºt
đôi tay gầy mẹ buông thá»ng xuôi lÆ¡
tỉ ngưá»i con Ä‘á»u tỉ ngưá»i bất hiếu
bởi mẹ đâu mong cơm đỡ nước đần
(cả cởi trần phơi lưng cho muỗi đốt
hay giấu cam bà n tiệc lén vỠdâng)
miệng bồ tát mà lòng phưá»ng rắn độc
cắn mổ nhau quên tuốt luốt cội nguồn
đứa thì già u mấy Ä‘á»i xà i chẳng hết
thằng thì dè từng bữa đói giơ xương
đau đớn thay quân khôn nhà dại chợ
hơn thua nhau đôi chút nhảy cà tưng
với anh em nặng nghìn cân nắm đấm
ra ngoà i Ä‘á»i lại quì gối khom lưng
cáºy là m anh gom vá» mình hết trá»i
còn mâm cao cổ lá»›n đãi ngưá»i dưng
nếu có mong mẹ chỉ mong con mẹ
tựa nương nhau như dây bà dây bầu
thằng em ốm có thằng anh ốm thế
đứa nhỠđau thì đứa lớn già nh đau
giỠmới hay chúng con khỠbiết mấy
khi cả gan dám phong mẹ anh hùng
đâu biết thế là ngu là xúc phạm
Ä‘em ân tình trá»i biển đúc huân chương
là m được gì cho con là m tất cả
mẹ chẳng cần nháºn lấy má»™t danh xưng
hãy tưởng tượng một hôm không còn mẹ
(mà cái ngà y đau ấy chắc gì xa)
quây quần lại cháo rau cùng chia sẻ
để mẹ già thanh thản bước theo cha...
Nguyá»…n Äăng Trình
_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)