Hòang Thủy Biển Moderator


Ngày tham gia: 18 1 2010 Số bài: 167
|
Gửi: Sáu 6 18, 2010 12:02 pm Tiêu đề: Cho Em Những Giá»t Máu |
|
|
Truyện Ngắn
Cho Em Những Giá»t Máu
Hoà ng Thủy Biển
I.
Tảng cá»§i bi bằng lăng đè trên vai, kéo lưng Quân oằn xuống. Quân đứng sát cạnh đưá»ng rầy, mắt ngóng vá» cái Ä‘uôi khói xám trải dà i như Ä‘uôi con sóc khổng lồ bay trên ná»n trá»i chiá»u tÃm thẫm. Chuyến tầu há»a từ Sà i Gòn ra, sắp tá»›i, muá»™n hÆ¡n má»i ngà y. Quân trong tư thế sẵn sà ng chạy . . . .
Con tầu há»a chui đầu và o sân ga. Nó chưa ngừng lăn bánh hẳn, Quân đã vác khúc cá»§i chạy theo. Vừa chạy Quân vừa đảo mắt tìm má»™t toa tầu còn khoảng trống có thể quăng cá»§i lên. Rồi tầu ngừng hẳn lại trước sân nhà ga nhá».
Tìm được má»™t toa còn thừa chá»—, tuy cách đống cá»§i má»™t quãng khá xa, Quân lăn khúc cá»§i và o lòng toa. Tiếng chá»i rá»§a từ trong lòng toa văng ra:
“Äồ quá»· sứ, vứt cá»§i lên không ngó, là m mông bà đau Ä‘iếng.â€
Mặc kệ, Quân nghÄ©, dư hÆ¡i đâu để tai nghe mấy con mẹ Ä‘i buôn ngoa ngoắt; thá»i buổi nà y mạnh ai ngưá»i nấy sống. Quân cắm đầu chạy ngược vỠđống cá»§i. Tá»›i bên đống cá»§i, Quân ngồi chồm hổm xuống cho thằng em trai chất má»™t khúc cá»§i khác lên vai. Chạy tiếp. Chạy tá»›i rồi chạy lui. Vác gần hết ná»a đống cá»§i thì tầu ré lên má»™t hồi còi dà i, báo hiệu sắp rá»i ga. Hôm nay tầu đến ga muá»™n, và rá»i ga sá»›m. “Khốn nạn,†Quân rá»§a thầm, “Còn hÆ¡n cả ná»a đống.â€
Quân phóng mắt vá» phÃa sân ga. Ná»a đống cá»§i lầm lì nằm bên cạnh đưá»ng sắt chỠđợi. Thằng em trai đã biến đâu mất tiêu. Có thể nó đã phóng lên tầu rồi chăng? Không an tâm, Quân lại cắm đầu chạy ngược vá» phÃa sân ga.
Má»› cưa, rá»±a,và túi vải đựng đồ ăn không còn nằm bên đống cá»§i. Thá»i buổi nà y trá»™m cắp nhiá»u như rươi, má»™t tên nà o đó dám đã cuá»—m má»› đồ nghá» tiá»u phu kiếm sống cá»§a Quân. Mong sao thằng em trai đã mang chúng lên tầu.
Quân đứng lá»› ngá»› trước sân ga. Mắt quạt má»™t vòng cung trong cố gắng cuối cùng tìm kiếm bóng dáng đứa em trai. Chẳng thấy mặt mÅ©i nó đâu cả. Tà u lại hú thêm má»™t hú còi, rồi xục xịch xục xịch chuyển bánh. Quân nhìn ná»a đống cá»§i nằm lại, tiếc xót. Phải mất hai ngà y trá»i má»›i kiếm được đống cá»§i ngon là nh như thế nà y. ÄÆ°á»£c thêm khúc nà o thì có thêm má»™t tà tiá»n đỡ khổ, ý nghÄ© bòn mót xoẹt qua đầu. Quân láºp tức ngồi xuống, khom lưng tá»± mình chất má»™t tảng cá»§i lên vai, chạy vá» hướng toa.
Tà u chạy. Äuôi tà u đã ra khá»i nhà ga. Quân vác tảng cá»§i rượt theo. Miệng lẩm bẩm, tao sẽ bắt kịp mà y. Gần tá»›i. Chỉ và i toa nữa thôi. “Rán lên! Rán lên!†Quân nhÅ© thầm để tá»± động viên mình. Tà u tăng tốc, lao Ä‘i, má»—i lúc má»—i nhanh hÆ¡n. Quân rượt theo, nhanh hÆ¡n. Tảng cá»§i trên vai Quân chóc đầu xuống, ná»a như muốn lăn tuá»™t khá»i vai ná»a như muốn kéo dà hai bà n chân Quân chôn xuống đất. Má»™t cánh tay Quân xiết chặt qua chu vi tảng cá»§i, áp nó sát và o cần cổ mình. Chỉ còn má»™t toa nữa thôi mà ! Rán lên! Rán lên! Khi chạy qua má»™t toa tầu, Quân nghe loáng thoáng tiếng đứa em trai gá»i Quân. Và Quân nghe tiếng thở mình hồng há»™c. Mắt Quân cay xè, loà dần khi những giá»t mồ hôi lăn và o mắt.
Sức Quân Ä‘uối dần. Tầu lại chạy nhanh hÆ¡n. Quân có cảm tưởng là Quân Ä‘ang chạy giáºt lùi. Khoảng cách giữa Quân và con tầu cà ng lúc cà ng xa hÆ¡n. Chắc không kịp mất, Quân nghÄ©. Và Quân không muốn nằm kẹt lại thêm má»™t đêm ở khu rừng nà y. Hầu như cùng lúc vá»›i ý nghÄ© nà y lóe lên, Quân nghiêng ngưá»i cho tảng cá»§i lăn khá»i vai mình. Ngưá»i Quân bá»—ng nhẹ tâng như có thể bay bổng lên. Quân xả hết sức rượt theo con tà u. Khi còn cách toa cuối chừng má»™t sải tay, Quân phóng ngưá»i lên, má»™t bà n chân bám được thà nh cá»a toa, má»™t tay nắm được mép cá»a. Tầu vùn vụt. Gió vèo vèo. Toà n thân Quân Ä‘u bám bên mép cá»a, lung lay như má»™t chiếc lá dÃnh và o má»™t cà nh cây trong gió.
Chừng và i giây sau, Quân thấy má»™t bà n tay nhá» nhắn, gầy guá»™c thò ra cho tay Quân nắm lấy. Và kế đến là má»™t khuôn mặt thiếu nữ nháºp nhoà trong nắng chiá»u và ng vá»t.
“Cầm lấy tay tôi,†cô gái nói, “Tôi kéo anh và o.†Mắt cô gái nhìn Quân bằng một ánh mắt đằm thắm mà từ lâu lắm rồi Quân mới nhìn thấy lại.
Quân cảm thấy ngượng ngáºp, nói: “Cám Æ¡n cô.†Quân thở hổn hển. Tôi có thể tá»± và o được.†Quân nghe hÆ¡i thở cá»§a mình đã đứt thà nh những khúc ngắn.
II.
Lá»t hẳn và o lòng toa tà u, Quân muốn nghẹt thở. Mùi nước tiểu khai nồng, mùi cá ươn tanh tưởi lá»m lợm, và mùi mồ hôi nhá»›p nháp, trá»™n cùng đủ thứ mùi hôi hám tạp nhạp, đánh thốc và o mÅ©i Quân. Và chừng và i giây sau, Quân cảm thấy choáng váng, đầu óc quay vòng vòng như má»™t con cù quay. Toà n thân Quân mệt lã, rã rá»i tá»±a như đã bị băm vằm từng mảnh. Quân gần như ngất xỉu, muốn ngả qụy. Cắp mắt lòa Ä‘i, má»i váºt thể nhoà nhạt qua má»™t mà n sương mù. Mồ hôi vã ra trên trán và dưới những chân tóc. Mồ hôi nhúng nước chiếc áo kaki ướt nhẹp. Quân thả ngưá»i ngồi bệt xuống sà n toa tầu, lưng tá»±a và o vách toa, tay nắm chặt mép cá»a, thở hồng há»™c. Rồi đột nhiên ruá»™t gan Quân muốn trà o lên cổ há»ng. Quáºt bịt miệng, thò đầu ra ngoà i cá»§a toa. Má»a thốc, má»a tháo. Cặn bã thức ăn độn sắn theo nước và ng nước xanh á»™c trà o ra cá»a miệng.
“Anh có sao không?†Cô gái nói, giá»ng cô nhá» nhẹ và dịu dà ng.
Quân ngoái đầu qua bá» vai, ngó cô gái, và thá»u thà o: “Cám Æ¡n cô, tôi không sao cả.â€
Vừa nói Quân vừa quặp ngưá»i ho. Những cÆ¡n ho dà i nối Ä‘uôi nhau như muốn xé rách cổ há»ng và nẩy tung ngưá»i Quân lên.
“Dám anh trúng gió lắm.â€
“Tôi không sao đâu, chỉ hÆ¡i mệt chút thôi.â€
Quân dùng ống tay áo lau nước nhá»n, nước dãi sá»n sệt dÃnh quanh miệng. Äỡ mệt, Quân đứng lên, nhìn quanh lòng toa. Những khúc cá»§i nằm lầm lì trong má»™t góc toa như thầm nói vá»›i Quân rằng: “Tuị tao nằm đây chá» mà y nãy giỠđó nghe.†Cô gái đứng sau vai Quân, cách cỡ má»™t gang tay. Äầu cô cao ngang tá»›i vai Quân, thân hình mảnh khảnh, mái tóc dà i chấm vai. Ráng chiá»u soi thấy má»™t khuôn mặt chưa phai hết nét nữ sinh.
“Anh thoa má»™t chút và o mÅ©i,†cô gái nói, mở nắp, trao Quân má»™t cái chai nhá».
Quần cầm lấy, rồi nhá» và i giá»t trên đầu ngón tay trá», thoa lên mÅ©i hÃt sâu. Mùi dầu Nhị Thiên ÄÆ°á»ng chui và o mÅ©i Quân, cay nồng.
“Cám Æ¡n cô,†Quân nói, ngắm kỹ khuôn mặt thiếu nữ. Khuôn mặt cô trắng xanh, có vẻ yếu Ä‘uối. Äôi mắt nâu ánh lên nét dịu hiá»n, ươn ướt nét Ä‘a tình. Gá»ng kÃnh trắng Ä‘áºu trên sóng mÅ©i cao thẳng tắp. Cô có vẻ như má»™t nữ sinh vừa rá»i bá» trưá»ng lá»›p.
“Anh là m nghỠđốn củi?†cô gái nói.
“Vâng. Như cô đã thấy,†Quân nói.
“Nghá» là m cá»§i coi bá»™ cá»±c quá hả anh?â€
“Nghá» nà o có ná»—i cá»±c riêng cá»§a nghỠđó, phải không cô?†Quân nói. “Thế mà còn đỡ cá»±c hÆ¡n Ä‘i biển.â€
“Anh còn là m nghỠđánh cá nữa hả?â€
“Và nhiá»u nghá» lặt vặt khác nữa nếu có thể gá»i chúng là nghá».â€
“Anh là m gì nhiá»u dữ váºy. Tiá»n để đâu cho hết.â€
“Là m theo khả năng mà . Còn tiá»n thì tôi bá» và o nhà băng, biết mấy cho đủ.â€
“Còn nhà băng đâu nữa mà ký thác, anh.â€
“Thì tôi cho ngưá»i ta vay kiếm lá»i. Nhưng chẳng may, ngưá»i ta giáºt, chạy là ng hết trÆ¡n trá»i.†Quân cố nÃn cưá»i. đóng má»™t bá»™ mặt nghiêm trang.
Ngưá»i thiếu nữ cưá»i tá»§m tỉm: “Anh nói nghe như thiệt váºy đó.â€
“Cô không tin sao?â€
Quân nói má»™t câu thừa thãi. DÄ© nhiên, cô không tin Quân. Ai có thể tin má»™t ngưá»i vừa vác những tảng cá»§i rượt Ä‘uổi theo con tầu, mệt ná thở, má»a thốc má»a tháo, máºt xanh máºt và ng á»c trà o ra, lại là ngưá»i có tiá»n cho kẻ khác vay được chứ.
“Anh dư tiá»n thì cho tôi vay,†cô gái nói. “Tôi không giáºt đâu mà lo.â€
“Cô mà cÅ©ng cần tiá»n sao?â€
“Ai mà chẳng cần tiá»n, phải không anh. Vả lại, tôi còn cần vốn để Ä‘i buôn. Kỳ rồi tôi bị lấy sạch bách cả vốn.â€
Giá»ng cô Ä‘á»u Ä‘á»u thản nhiên, không phải giá»ng bá»±c tức cay cú cá»§a má»™t kẻ bị mất cá»§a. Quân không rõ cô Ä‘ang nói tháºt hay nói đùa.
“Cô mà cÅ©ng Ä‘i buôn sao?â€
“Anh nghÄ© coi, không Ä‘i buôn thì tôi biết là m gì giá».â€
Từ ngà y đất nước đổi chá»§, trên những chuyến tầu há»a, dân Ä‘i buôn đủ má»i hạng ngưá»i trám nghẹt các toa tầu chợ. Lạ kỳ, trong má»™t xã há»™i lên án buôn bán, cho là phi sản xuất, thì cà ng ngà y lại cà ng có nhiá»u ngưá»i Ä‘i buôn hÆ¡n. DÄ© nhiên là buôn láºu; má»i sản phẩm dù là nhu yếu phẩm Ä‘á»u bị qui là hà ng hoá quốc cấm.
“Cô buôn hà ng gì?â€
Cô gái chỉ tay và o hai cái can nhá»±a cá»™t và o nhau nằm bên cạnh hai bao vải mầu xanh lá cây, loại bao cát là m hầm trú ẩn cá»§a lÃnh chế độ cÅ©.
“Tôi buôn nước mắm,†cô nói. “Và cả cá khô nữa.â€
Quân nhìn cô gái, ngạc nhiên trá»™n lẫn xót xa. Khuôn mặt cô trắng xanh, còn sót lại nhiá»u nét nữ sinh, chưa phai hết má»™t nhan sắc cá»§a má»™t thứ hoa quả chưa chÃn tá»›i. Nhiá»u lần trên những chuyến tầu đông nghẹt, trên những hè đưá»ng phố chợ, và trên những vùng rừng rú thâm u, Quân đã bắt gặp nhiá»u thiếu nữ bị mưa nắng xóa hẳn nét ngây thÆ¡ trong trắng cá»§a tuổi má»›i lá»›n. Và ná»—i cÆ¡ cá»±c cá»§a cuá»™c sống đã tà n phá nhan sắc hỠđến độ há» có thể không còn muốn soi gương nhìn lại chân dung mình. Quân nhìn ngắm cô gái kỹ hÆ¡n, từ trên đỉnh đầu xuống tá»›i bà n chân. Dáng cô gái má»ng dòn quá là m sao cô có thể mang vác nổi hai can nước mắm, má»—i can hai chục lÃt, và hai bao cá khô, má»—i bao Ãt nhất nặng cả chục ký. Nhưng tảng cá»§i đè trên vai Quân có thấm tháp gì so vá»›i gánh nặng đè trên vai cô.
Quân quay mặt ra bên ngoà i cá»a toa, như cố giấu ná»—i buồn vừa nhen lá»a trong hồn. Ná»—i buồn cá»§a lá»›p tuổi trẻ như cô như Quân, bị quăng ra Ä‘á»i trước tuổi, và chưa há» chuẩn bị để bị quăng ném, lăn xả và o cuá»™c kiếm tìm cÆ¡m áo. Äâu phải là ná»—i khổ riêng cá»§a má»—i mình ai, Quân nghÄ©, mà là ná»—i khổ chung cá»§a hầu hết má»i ngưá»i phải gánh chịu sau chiến tranh.
Bóng tối đã ùa vá». Cánh rừng chạy ngược, vụt qua. Cà nh lá vẫy tay má» má» trong bóng đêm. Quân móc bao thuốc rê, vấn má»™t Ä‘iếu, châm lá»a, hút báºp báºp. Má»™t khoảng im lặng trôi qua dà i bằng thá»i gian tà n má»™t Ä‘iếu thuốc. Quân và cô gái, chốc chốc nhìn nhau, không nói gì, và ném mắt ra ngoà i khoảng không cá»§a đêm Ä‘en.
Cô gái bá»—ng cất tiếng nói: “Anh tên gì váºy, anh?â€
Má»™t câu há»i bình thưá»ng, nhưng Quân ngạc nhiên câu há»i ấy thốt lên từ môi cô gái. Nhiá»u lần, Quân đã muốn há»i tên cô. Nhưng Quân nghÄ© lại, trong má»™t gặp gỡ tình cá» qua mau, biết tên nhau rồi cÅ©ng sẽ quên nhau. Sau khi bước xuống tầu, má»—i ngưá»i sẽ như má»—i nhánh sông trôi vá» những dòng chảy khác nhau, mãi mãi chẳng bao giá» hạnh ngá»™. Không cần thiết phải biết tên cô. Và có cần thiết cho cô biết tên Quân không? Quân nhìn cô gái, nói: “Cô thá»±c sá»± muốn biết tên tôi.â€
“Không cần lắm đâu anh. Nhưng . . . dẫu sao vẫn tốt hÆ¡n là nói chuyện vá»›i má»™t kẻ vô danh, phải không anh?â€
Ba tiếng “phải không anh†thốt ra từ môi cô nghe ngá»t ngà o và chân tháºt, tá»±a như tiếng bùa chú có khả năng mê hoặc ngưá»i nghe. Và Quân nghÄ©, danh? Vô danh? Tại sao loà i ngưá»i đặt ra tên tuổi, chức tước gì cho phiá»n hà cuá»™c sống nhỉ? Quân muốn bịa ra má»™t cái tên Hùng, DÅ©ng, Cang, Cưá»ng hoặc má»™t cái tên vá»› vẩn nà o đó, trả lá»i cô cho qua chuyện.
“Mẹ tôi gá»i tôi là Cu TÃ,†Quân nói.
Cô gái cưá»i khúc khÃch: “Cu TÃ? Cái tên nghe ngồ ngá»™. Còn má»i ngưá»i khác gá»i anh bằng tên gì?â€
“Quân. Bạn bè tôi gá»i tôi là Quân Khùng. Còn cô?â€
“Mẹ tôi gá»i tôi là Cái Mẹt. Ngưá»i khác gá»i tôi là Cái Lan.â€
Quân oà cưá»i. “Cái Mẹt. Tên nghe cÅ©ng hay hay.â€
Quân hÆ¡i nghi ngá» Lan là tên tháºt cá»§a cô. Nhưng cÅ©ng chẳng sao. Mai hay Lan hay Cúc hay Trúc, hay Cái Mẹt thì có khác nhau gì đâu. Tên nà o chăng nữa thì nó cÅ©ng không nằm lâu trong trà nhá»› Quân. Äá»i sống má»›i quần Quân ná thở xanh mặt, hÆ¡i sức đâu báºn tâm tá»›i má»™t kẻ mà Quân “chỉ gặp má»™t báºn, chân xa mau lòng chưa kịp giao thân.â€
“Anh ở Phan Thiết phải không?â€
“Vâng. Äó là cái nÆ¡i tôi tởm nhất trên Ä‘á»i.â€
“Coi bá»™ anh thÃch thù ghét hÆ¡n thÃch yêu thương. Sao mà lạ thế?â€
“Tôi không hiểu. Có lẽ tôi ghét lÅ© ngưá»i chung quanh tôi.†Quân nói, và những khuôn mặt tô son trét phấn che giấu lòng dạ mánh mung chợ trá»i trong khu xóm đồng loạt hiện vá» trong tâm trà Quân.
“Ồ, ở đâu mà chẳng có và i ngưá»i chung quanh mà mình không ưa,†cô Lan nói. “Và nhiá»u ngưá»i không ưa mình, phải không anh?â€
Câu nói là m Quân bất giác giáºt mình. Tâm hồn cô có vẻ bao dung và an ổn, Quân nghÄ©. Còn tâm hồn Quân là má»™t rương chất cứng háºn thù và cay cú.
“Còn cô, chắc từ Sà igòn ra?†Quân nói.
“Trước bảy lăm tôi chỉ sống ở Sà igòn. Còn hiện nay tôi vừa ở Sà igòn vừa ở Long Khánh.†Lan nói, vén tóc qua hai và nh tai. Trong giá»ng nói cô, Quân nghe được má»™t Ä‘iá»u như đổ vỡ và điá»u kia như nuối tiếc. Cô nói tiếp: “Còn anh? Phan Thiết, anh ở vùng nà o?â€
Quân nói tên khu phố mình đang cư ngụ.
“Lan biết chá»— đó,†Giá»ng Lan reo vui như hạnh ngá»™ má»™t thân quen. “Lan có bà chị ruá»™t sống cùng khu phố vá»›i anh.â€
“Chị cô tên gì? Có thể tôi biết.â€
“Chị tôi tên Hồng. Anh biết chị Hồng không?â€
“Ai chứ chị Hồng thì tôi xa lạ gì. Chị ấy là m nghá» dạy há»c phải không?â€
“Chị cá»§a Lan đó.â€
Bá»—ng con tầu há»a ré lên má»™t hồi còi. Tầu sắp và o ga Phan Thiết. Tiếng rầm rì nhốn nháo như bầy lợn đòi ăn nổi lên trong lòng toa. Má»i ngưá»i Ä‘á»u đứng lên, gồng gánh lên vai sẵn sáng bước ra khá»i toa.
Con tầu bò và o sân ga.
Cô gái bước xuống trước. Quân chuyá»n tay cho cô gái những cái can không dùng đựng nước mắm.
Dưới sân ga, cô gái ngước lên nhìn Quân giá»ng nhá» nhẹ: “Lan cám Æ¡n anh Quân.â€
“Tôi cám Æ¡n cô má»›i phải.â€
Quân định nói thêm: “Cám Æ¡n bà n tay cô. Và cám Æ¡n lá» dầu Nhị Thiên ÄÆ°á»ng.†Nhưng nghe sặc mùi cải lương nên thôi.
“Có dịp Lan sẽ ghé thăm anh. Lan không quên anh đâu.â€
Má»™t niá»m rạo rá»±c cÅ© ngỡ đã chết tá»± lâu, chợt phục sinh rá»™n rà ng trong Quân. Quân nói: “Cô đừng trêu tôi, bắt tôi chá» mà tá»™i nghiệp.â€
“Anh đừng chá»,†Lan nói, ánh mắt cô tha thiết, “Nhưng Lan sẽ tá»›i thăm anh. Không biết ngà y nà o nhưng chắc chắn Lan sẽ đến.â€
Cô gái tên Lan biến mất trong đám ngưá»i lục tục tuôn và o nhà ga.
Quân quay đầu và o lòng toa, nhìn đống cá»§i nằm im ỉm lăn lóc trên sà n toa. Lòng Quân chưa hết tiếc ná»a đống cá»§i bá» lại.
III.
Tháng Mưá»i biển triá»n miên động. Từ đầu tháng kéo dà i suốt cả tuần, những cÆ¡n bão ùa vá» tá»›i tấp, cà y nhà u mặt biển. Sóng bạc đầu, sóng trùng trùng, sóng lá»›p lá»›p, dâng cao như những ngá»n núi đứng chắn ngư phá»§ ra khÆ¡i. Ghe thuyá»n đánh cá đà nh nằm phÆ¡i mình trên bãi, ngá»a lòng hứng mưa gió à o à o chém xuống. Hà ng dừa dá»c bãi biển cong oằn nghiêng ngả giữa bầu trá»i mưa bão. Quân, cÅ©ng như thuyá»n, đà nh nằm chèo queo ở nhà , ngáp gió đến mục rã cả ngưá»i. Má»i năm, và o những tuần biển động, Quân cùng thằng em trai lên rừng đốn cá»§i kiếm sống thêm. Năm nay, nhà nước ra lệnh cấm rừng, và há»… ai đốn cá»§i phá rừng sẽ bị bắt giam. Thế là Quân chẳng biết là m gì có thêm tà tiá»n, đà nh tá»± giam cầm trong nhà suốt ngà y đến nẫu cả ruá»™t. Thôi thì cứ nằm chá» bão qua, gió yên, biển lặng.
Và niá»m vui từ xa tá»›i: Quân nháºn được thư Lan. Lá thư ngắn, vá»n vẹn hai trang giấy, nhưng phải mất hai tuần lá»… má»›i lết từ Long Khánh tá»›i tay Quân ở Phan Thiết. Trong thư, Lan viết:
. . . . Lan đã vỠsống hẳn ở Long Khánh rồi, không còn ở Sà i Gòn nữa. Lan hết có dịp ra Phan Thiết thăm anh rồi vì mẹ Lan không cho Lan đi buôn nữa. Mẹ Lan bảo con gái mới ngoà i hai mươi mà đi buôn thì nguy hiểm lắm. Mẹ bắt Lan ở nhà , có mắm ăn mắm có muối ăn muối, chứ đi buôn là m mẹ lo đủ thứ lo. . . . .
Và những giòng chữ Lan cuối thư nói Ä‘iá»u thương nhá»›. Lan muốn Quân vô Long Khánh thăm nà ng. Lan viết: Anh và o thăm Lan vá»›i. Lan mong. Và Lan nhá»›.
Quân Ä‘ang kẹt tiá»n, không biết đà o đâu ra và i đồng tiêu vặt, nói chi tá»›i chuyện và o thăm Lan, Ãt nhất phải có và i chục. Quân nhá»› Lan nhưng chỉ biết thở dà i. Äể mặc cho ná»—i nhá»› từng ngà y nhân hai lên.
Và o má»™t chiá»u mưa gió Ä‘áºp rầm rầm xuống mái tôn, Quân Ä‘ang nằm chèo queo trên phản thì Long từ đâu lò mò bò mặt tá»›i. Hắn cởi chiếc áo tÆ¡i treo lên lên má»™t cái Ä‘inh trên vách gá»—, móc túi áo sÆ¡ mi, lôi ra bao thuốc lá Lao Äá»™ng, ném vá» phÃa Quân.
Quân tung má»n, ngồi phắt dáºy như má»™t kẻ liệt giưá»ng vừa là nh bệnh. Quân chụp gói thuốc nằm trên mặt phản như má»™t kẻ ăn mà y bắt được và ng. Quân Ä‘ang thèm thuốc lá nhá» dãi cả hai hôm nay. Thuốc là o, hết; thuốc rê, sạch. Tháºm chà những mẫu tà n thuốc rê dán trên vách để dà nh lúc thèm khói cÅ©ng sạch trÆ¡n.
“Hôm nay trúng mánh gì mà bảnh quá váºy, mà y?†Quân nói.
“Mánh mung mẹ gì. Mới lãnh lương,†Long nói.
Quân ngạc nhiên, nghÄ© hắn là m nghá» chạy xe lam chở cá lên tỉnh, mà cả tháng nay biển động thì mà y cÅ©ng nằm nhà ngáp gió Ä‘uổi ruồi như tao thôi. HÆ¡n nữa, chiếc xe lam cà rịch cà tang cá»§a hắn Ä‘ang bị hư máy, nằm liệt cả mấy tuần nay. Tiá»n đâu hắn có?
“Lãnh lương? Mà y là m quái gì có lương mà lãnh.â€
“Sao không. Hai tháng lãnh má»™t.â€
Quân nhìn chăm chăm và o mắt Long. Ãnh mắt hắn không lá»™ ra má»™t nét dối trá nà o. Khuôn mặt hắn thản nhiên, tỉnh khô. Quân bóc gói thuốc lá, rút má»™t Ä‘iếu, châm lá»a đốt. Mùi thuốc lá có khả năng đánh thức cái đầu trÆ¡ lì khiến Quân cảm thấy sảng khoái phấn chấn.
“Quên cái chuyện lương bổng cá»§a mà y Ä‘i. Tao Ä‘ang đói nhăn răng ra đây,†Quân nói. “Có tiá»n, đưa mượn hai chục.â€
“Trụi!â€
“Mà y má»›i lãnh lương mà .â€
“Äêm qua nướng xì phé cháy túi.â€
“Há»… có tiá»n thì chui và o xòng, quên tao. Hết tiá»n, mà y vác mặt tá»›i tao là m khỉ gì.â€
“Mượn tiá»n mà y. Äêm nay và o xòng, hốt lại.â€
“Tao Ä‘ang cần tiá»n cháy ruá»™t cháy gan ra đây, không biết đà o đâu ra và i đồng.â€
“Mà y cần tiá»n thiệt sao?â€
“Tiá»n, tất nhiên là cần rồi. Mà mà y cÅ©ng chẳng giúp được gì tao.â€
“Bao nhiêu?â€
“Hai chục.â€
“Chỉ hai chục thôi sao,†Long nói. “Tám giá» ngà y mai mà y Ä‘i theo tao, lấy ba chục vá» xà i tạm.â€
“Mà y nói nghe như phép lạ.â€
“Cần quái gì phép lạ. Mà nếu mà y tin và o phép lạ thì,†Long nói, mặt ngá»a lên trần nhà , “Theo tao. Có ngay.â€
“Mồm mà y chỉ láo phét! Cách nà o nói nghe thá» coi.â€
“Thá»c huyết.â€
“Thá»c huyết? Máu heo hay máu bò?â€
“Máu ngưá»i. Máu mà y,†Long nói. “Dám không?â€
IV.
Quân hôn tá» giấy bạc mưá»i đồng thÆ¡m mùi giấy má»›i. Từng tá» má»™t, ba lần. Rồi Quân nhét chúng và o túi quần sau Ä‘Ãt. “Nằm yên sau Ä‘Ãt nghe em,†Quân nói thầm, “mất em là anh lúa Ä‘á»i đó em Æ¡i.†Ba chục bạc tiá»n má»›i, bằng mưá»i lăm ngà n tiá»n cÅ©, là giá bán má»™t phần lượng máu cá»§a Quân. Số tiá»n nà y là tấm giấy thông hà nh cho phép Quân và o Long Khánh thăm Lan. Má»™t bịch máu, đổi lấy ba chục bạc, biến thà nh niá»m vui nhảy nhót trong lòng Quân. Và niá»m vui hoá thà nh nụ cưá»i nở hoa trên môi Quân theo suốt lối Ä‘i lát sá»i dẫn ra khá»i bệnh viện Ä‘a khoa Phan Thiết.
Long Ä‘ang ngồi ở cái quán cóc phiá ngoà i bức tưá»ng gạch cá»§a bệnh viện. Quân Ä‘i vá» phiá Long. Tá»›i quán, Quân kéo chiếc ghế đẩu, ngồi xuống, và có cảm giác hụt hẩng chÆ¡i vÆ¡i cá»§a má»™t chiếc lá Ä‘ang rÆ¡i trên không. Quân nhìn Long và bắt gặp hắn Ä‘ang cưá»i ruồi. và không hiểu hắn cưá»i cái quái gì. Hắn cầm ly cà phê còn sót lại và i cục nước đá lại dưới đáy ly, lắc qua lắc lại như cố vắt cho bằng hết những giá»t cà phê.
“Ra chợ kiếm cái gì dằn bụng mà y,†Quân nói.
“Tao Ä‘ang đói khô cả xương ra đây,†Long nói. Hắn kéo ghế, trả tiá»n cho bà chá»§ quán xồn xồn. “Vả lại, mà y nên cháp cái gì bồi dưỡng cho luợng máu mất mát.â€
“Thì Ä‘i. Nhanh lên.â€
“Äi thì Ä‘i.â€
Quân và Long Ä‘i dá»c theo bá» sông Mưá»ng Mán. Mưa mù trá»i mù đất. Gió từng đợt từ ngoà i biển thốc và o, tru tréo. Những gốc cây hai bên đưá»ng lảo đảo ngả nghiêng, quặn mình hú lên những tiếng kêu sầu thảm giữa bầu trá»i mưa bão.
Khi Ä‘i ngang toà nhà Ủy Ban Nhân Dân Thị Xã, Quân bá»—ng choáng váng, xây xẩm. Cảnh váºt quay cuồng. Quân có cảm giác thân thể như má»™t gốc cây bị trốc rá»…, sắp đổ ngả. Quân ôm đầu, còng lưng, rán bước tá»›i má»™t gốc cây gần nhất.
Long mỉm cưá»i. Giá»ng cưá»i có vẻ trêu chá»c. “Sao váºy mà y? Äoạ hả?†Long nói. “Mà y yếu xìu như sên. Yếu váºy e không sống lâu.â€
“Tá»± nhiên sao tao muốn xỉu quá, mà y Æ¡i.â€
“Tá»± nhiên gì mà tá»± nhiên. Mất máu thì tất nhiên phải mệt rồi. Thằng nà o thá»c huyết lần đầu cÅ©ng như thế cả. Lát nữa khoẻ lại ngay.â€
Quân ngồi bệt xuống má»™t lỠđưá»ng ngáºp nước mưa.
Long đứng bên cạnh thản nhiên phì phèo thuốc lá.
“Tao van mà y đừng xỉu trước toà Ủy Ban Nhân Dân mà y. Công an ra há»i nà y há»i ná», lôi thôi lắm,†Long nói. “Lá»±a chá»— khác mà xỉu.â€
Quân tá»±a lưng và o thân cây, muốn nói: “Tao có muốn xỉu đâu mà lá»±a chá»n chá»— để xỉu.†Nhưng Quân mệt lả đà nh nÃn thinh.
Má»™t chặp sau, Long nôn nóng há»i: “Äỡ chưa mà y?â€
“HÆ¡i hÆ¡i.â€
Trá»i ngá»›t mưa, và gió dịu xuống, Quân cảm thấy cÆ¡n chóng mặt đã nguôi ngoai. “Ra chợ mà y,†Quân nói.
“Ra thì ra.â€
Quân và Long băng qua cầu, Ä‘i vá» phÃa chợ. Mua má»—i đứa hai quả trứng gà , rồi hai thằng và o cá»a hà ng ăn uống quốc doanh. Gá»i má»—i thằng má»™t tô phở tái và má»™t chai bia cổ cao. Phở không ra phở--nhạt nhẽo lá»m lợm. Bia không ra bia—không ga không hÆ¡i, nhạt như nước ốc.
Quân Ä‘áºp quả trứng, nút hết lòng Ä‘á», núc má»™t ngụm bia cho lòng đỠtanh tưởi lá»m lợm tuá»™t và o cổ há»ng. Äáºp thêm má»™t quả trứng khác, núc thêm má»™t ngụm bia. Gá»i là bồi dưỡng nhằm Ä‘á»n bù lại cho lượng máu đã bán. Mẹ kiếp! Bồi dưỡng cái mả ná»™i mà y, Quân nghÄ©.
Dù ngon dù dở, chai bia cạn và tô phở không còn má»™t giá»t nước. Thá»i buổi cÆ¡m độn đủ thứ nà y, bia và phở là những món xa xỉ phẩm, đã vắng mặt trong Ä‘á»i sống Quân từ hÆ¡n ba năm nay.
“Äế vương quá phải không mà y?†Long nói, uống nốt ngụm bia còn sót dưới đáy chai. Hắn cưá»i khà khà , nghe sảng khoái ngất trá»i xanh. Nhưng Quân biết đó là giá»ng sảng khoái giả vá».
“Äế vương cái đồ chó. Mấy chén máu tươi chứ Ãt á»i gì,†Quân nói.
“Nhằm nhò gì. Lâu lâu mà y nên Ä‘i lá»c máu cho sạch. Tống Ä‘i máu xấu, giữ lại máu tốt,†Long nói. “Cho cÆ¡ thể là nh mạnh hÆ¡n. Biết không.â€
“Biết hồi nà o đủ lại số máu đã bán?â€
“Và i tuần thôi. Lâu lắm là má»™t tháng.â€
“Máu chứ mà y tưởng là nước đái sao?â€
“Nhìn tao đây nà y. Tao đã thá»c huyết cả chục lần mà có gầy thêm chút nà o đâu.â€
Quả tháºt là thằng Long không thể gầy thêm nữa. Hắn đã gầy tối Ä‘a rồi.
“Mà y đã bán máu nhiá»u váºy sao?†Quân nói.
“Cứ má»—i hai tháng. Tao thá»c huyết thưá»ng xuyên đến độ thằng bác sÄ© Bắc Bá»™ quen mặt biết tên luôn mà . Tao Ä‘ang cầu mong cho nhà thương cho thá»c huyết má»—i tháng má»™t lần thì đỡ khổ hÆ¡n,†Long nói. “Má»—i tháng má»™t lần có nghÄ©a là có lương tháng hẳn hoi.â€
Giá»ng hắn nói Ä‘á»u Ä‘á»u thản nhiên, coi chuyện bán máu như bán má»™t món đồ cÅ©.
“Thôi, vỠmà y,†Quân nói.
“Vá» thì vá».â€
Quân và Long rá»i cá»a hà ng ăn uống, bắt xe lam vá» nhà . Trá»i đã tạnh mưa, và gió ngừng rú riết. Trên đưá»ng vá» nhà , Quân suy nghÄ© vá» những món cần mua để là m quà biếu Lan. Thoạt đầu, Quân nghÄ© mua má»™t chục khô má»±c, loại má»±c ống dà i bằng ná»a cánh tay. Nhưng lát sau Quân đổi ý. Nên mua má»™t chai nước mắm nhÄ© và dăm ký cá khô, Quân nghÄ©. Má»±c khô là để ăn chÆ¡i; nước mắm và cá khô là để ăn thiệt. Thiết thá»±c hÆ¡n. “Thiết thá»±c hÆ¡n.†Quân lẩm bẩm, lặp lại ý tưởng.
V.
Chiếc xe đò tuyến Phan Thiết-Sà igòn chạy nhanh, thắng gấp, tấp và o lá» quốc lá»™. Quân Ä‘eo túi hà nh lý lên vai, tay cầm bao vải đựng cá khô và chai nước mắm nhÄ©, bước vá» cá»a xe. Gã lÆ¡ xe chá» Quân bước xuống hẳn khá»i xe, lẹ như má»™t con beo gã phóng lên xe má»™t bà n tay nắm mép cá»a và bà n tay kia chà o Quân theo kiểu nhà binh, rồi Ä‘áºp tay và o hông xe ra hiệu cho bác tà i xế. Xe rồ máy, đâm thẳng và o lòng đưá»ng, mất hút.
Khoảng giữa trưa nhưng vắng nắng, bầu trá»i mầu chì ẩm đục. Những đám mây Ä‘en chùng thấp xuống như gần chạm đầu cánh rừng cao su. Quân đứng bên lá» quốc lá»™ 1, nhìn dáo dác. Quân cảm thấy mình ngÆ¡ ngáo, không biết phải bắt đầu Ä‘i từ hướng nà o: Ä‘i lên hướng bắc hay Ä‘i vá» hướng nam? Bên kia quốc lá»™ là ngôi nhà thá» nhá» cất bằng ván gá»— mầu xám xịt trông má»n hèn, dáng xiêu vẹo như sắp mục rã. Bên cạnh ngôi thánh đưá»ng, vá» mé phải, là má»™t cái tháp chuông thấp cÅ©ng bằng gá»— cây đứng chÆ¡ vÆ¡ câm nÃn dưới bầu trá»i u ám. Quân nghÄ© nếu Lan hát thánh ca cho nhà thá» thì cứ và o nhà thá» há»i tin thì chắc chắn sẽ tìm ra chá»— ở cá»§a nà ng.
Những giá»t mưa bắt đầu rải xuống trên đầu Quân. Quân ngó ngược ngó xuôi hai chiá»u quốc lá»™, rồi cắm đầu chạy băng qua bên kia đưá»ng, Ä‘i vá» phÃa nhà thá».
Mưa đổ xuống nặng hạt hÆ¡n. Quân chạy tá»›i mái hiên nhà thá» núp tránh mưa. Gió thổi mạnh hÆ¡n, tạt nước mưa và o chá»— Quân đứng. Những vồng khoai lang hai bên hông nhà thá» Ä‘ang ngáºp nước. Những gốc chuối nghiêng ngả như má»™t lÅ© say loạng choạng trong gió mưa.
Quân cứ đứng dưới mái hiên thánh đưá»ng và nhìn mà n mưa giăng kÃn trá»i đất. Chừng ná»a giá» sau Quân nghe tiếng cánh cá»a nhà thá» kẻo kẹt hé ra. Má»™t bà sÆ¡, khoảng tuổi năm mươi mặc áo dòng Ä‘en, lách qua cánh cá»a, ngó chăm chăm và o Quân, ánh mắt nhìn Quân như nhìn má»™t kẻ cù bÆ¡ cù bất. Quân chưa kịp mở miệng chà o bà sÆ¡ thì bà vá»›i khuôn mặt đăm đăm đã lên tiếng:
“Xin lá»—i, ông cần chuyện gì?â€
Lần đầu tiên trong Ä‘á»i, Quân nghe ngưá»i khác gá»i mình bằng ông. Quân nói: “Thưa sÆ¡, con từ Phan Thiết và o đây, muốn tìm má»™t ngưá»i bạn.â€
“Xin lá»—i, ông muốn tìm ai?â€
“Dạ, con có ngưá»i bạn tên là Lan. Cô ấy có hát trong ca Ä‘oà n nhà thá».â€
“Có phải cô Lan Ä‘eo kÃnh cáºn phải không?†Bà sÆ¡ nói, giá»ng nghe đã bá»›t phần chất vấn.
“Vâng, đúng thế, thưa sÆ¡.â€
“Anh đã Ä‘i quá xa rồi. Anh phải Ä‘i ngược lại.â€
“Xin nhá» sÆ¡ chỉ đưá»ng tá»›i nhà cô Lan.â€
“Dá»… thôi, nà y nhé . . . .â€
Quân mở banh cả hai tai lắng nghe bà sÆ¡ chỉ đưá»ng tá»›i nhà ngưá»i Quân yêu mến.
“Cám Æ¡n sÆ¡.â€
“Chúc anh may mắn,†bà sÆ¡ nói, mỉm cưá»i ý nhị. “Äừng Ä‘i lạc nữa nghe.â€
Quân chà o bà sÆ¡, rồi vá»™i vã rá»i mái hiên giáo đưá»ng, bước nhanh trở ra quốc lá»™. Mưa vẫn còn tầm tã. Quân lầm lÅ©i Ä‘i dưới cÆ¡n mưa tháng mưá»i trút xuống à o à o như thác đổ. Cảnh váºt chung quanh mù má» như chìm trong mà n mưa dà y đặc. Toà n thân Quân ướt nhẹp. Bao cá khô sÅ©ng nước nặng hÆ¡n trong bà n tay Quân. “Chục ký cá khô ượt nhẹp rồi, còn gì là cá khô nữa,†Quân lẩm bẩm như cằn nhằn vá»›i cÆ¡n mưa, và tiếp tục bước. Theo như lá»i chỉ dẫn cá»§a bà sÆ¡ thì Quân phải Ä‘i ngược lại, vá» hướng bắc quốc lá»™ 1 chừng ba, bốn cây số nữa, rồi má»›i dừng lại ở con đưá»ng nằm bên hông nhà máy xay lúa. “Quên mẹ mất tiêu,†Quân cà u nhà u vá»›i chÃnh mình. Lan đã dặn mình phải xuống xe trước nhà máy xay lúa. Có chừng đó cÅ©ng không nhá»› nổi. Quân tá»± trách mình hồi nà y đầu óc hoạt động hÆ¡i bất bình thưá»ng: ưa quên những Ä‘iá»u đáng phải nhá»›, nhưng lại hay nhá»› những Ä‘iá»u đáng phải quên Ä‘i.
Quân dừng lại bên con đưá»ng đất lún phún cá» dại. Quân nhìn xuyên qua mà n mưa trắng xoá vá» phÃa nhà máy xay lúa. Hôm nay nhà máy dưá»ng như không hoạt động, có lẽ là thứ bảy nghỉ việc chăng, hay là không có lúa để mà xay? Không có tiếng động hay bóng ngưá»i cho Quân biết nhà máy mở cá»a.
Mưa trút xuống. Gió nổi lên. Quân khom lưng cúi đầu bước ì ạch trên con đưá»ng bùn lầy trÆ¡n như thoa mỡ. Mấy lần Quân trượt chân, suýt bổ nhà o xuống con mương ngáºp nước sát bên đưá»ng đất. Quân cởi đôi dép Nháºt, chà bùn trên đám cá», rồi nhét hai chiếc dép và o hai túi quần. Quân xăn hai ống quần kaki lên quá đầu gối, và bước tiếp trên con đưá»ng thôn quê bùn lầy nhão nhoẹt. Quân bước tháºt cháºm. Những ngón chân Quân bấu xuống mặt bùn, từng bước từng bước dò dẫm như rà mìn vá» hướng nhà Lan.
Theo lá»i chỉ cá»§a bà sÆ¡ thì nhà Lan nằm bên trái và cuối con đưá»ng đất giáp ranh vá»›i cánh đồng. Váºy thì cÅ©ng dá»… tìm thôi, Quân nghÄ©, cứ Ä‘i thì sẽ tá»›i. Cuối cùng con đưá»ng là nhà Lan, không thể Ä‘i xa hÆ¡n nữa. Quân yên lòng bước tá»›i.
Tá»›i căn nhà nằm táºn cuối con đưòng đất, Quân dừng lại. Quân đứng tần ngần trước cái cổng tre không cá»a cá»§a ngôi nhà tranh bên cánh đồng. “Chắc là Lan đây rồi,†Quân thì thầm vá»›i chÃnh mình, và nghe lòng mình rung lên những nốt nhạc hoan ca. Quân đứng khá»±ng lại trước cổng má»™t lát, cho rá»™n rà ng lắng xuống. Và Quân nhìn quanh, tìm kiếm bóng ngưá»i. Ngôi nhà tranh nhá» bé nằm lẻ loi cuối đưá»ng, trông cô đơn tá»™i nghiệp. Những gốc mÃa trồng là m rà o giáºu bao quanh khu vưá»n nghiêng ngả trong gió. Quân bước tá»›i. Từ cổng tre tá»›i cánh cá»a nhà là má»™t khoảng ngắn, rất ngắn, song Quân lại cảm thấy dà i hÆ¡n cả Ä‘oạn đưá»ng quốc lá»™ 1 từ Phan Thiết tá»›i Long Khánh. Những vồng khoai lang chạy song song dá»c theo hai bên lối đất hẹp dẫn và o ngôi nhà đang nằm rạp xuống trong mưa. Những khoảng trÅ©ng giữa những vồng khoai đã ngáºp nước.
Quân lá»› ngá»› trước cá»a nhà má»™t hồi. Toà n thân Quân, từ đỉnh đầu xuống tá»›i gót chân, ướt nhẹp như má»›i té xuống sông vá»›t lên.
“Xin lá»—i, có ai ở nhà không ạ?†Quân rụt rè lên tiếng. Tiếng mưa à o à o đổ xuống trên mái rạ. Mưa lăn xối xả trên mặt Quân. Quân vuốt mặt, nghe ngóng. Chẳng có má»™t tiếng động nà o từ trong nhà vá»ng ra. Hay là mình lại lầm nhà , Quân nghÄ©.
“Xin lỗi, có ai ở nhà không ạ?†Quân lặp lại, lớn tiếng hơn cố át tiếng mưa tuôn.
Má»™t lát sau, cánh cá»a sổ chống lên, và cô bé, khoảng mưá»i lăm hay mưới sáu, khuôn mặt hao hao khuôn mặt Lan, nhìn Quân bằng đôi mắt tròn vo như hai viên bi.
“Anh kiếm ai?†Cô bé há»i, giá»ng nghe hÆ¡i xấc, thiếu thiện cảm.
“Xin lá»—i em, có phải đây là nhà cô Lan không?â€
“Anh kiếm chị tôi có chuyện gì?â€
Quân nghÄ©, đây là lần thứ hai trong ngà y Quân bị chất vấn, chả lẽ cứ phải nói chuyện vá»›i nhau bằng câu há»i thôi sao. “Chẳng có chuyện gì cả. Tôi từ ngoà i Phan Thiết và o thăm chị cô. Thế thôi.â€
“Anh là anh Quân, phải không?†Giá»ng cô bé nghe ngá»t ngà o hÆ¡n.
“Sao em biết?â€
“Em nghe chị Lan kể vá» anh hoà i. Anh chá» em má»™t chút nha, để em thức chị Lan dáºy.â€
Cô bé thiệt tệ! Äã nghe kể vá» Quân, dù chưa gặp mặt bao giá» thì cÅ©ng đâu xa lạ gì cho lắm, thế mà vẫn không chịu má»i Quân và o nhà , còn bắt Quân đứng chá» dưới mưa như thế nà y thêm má»™t lúc nữa. Cô bé nà y là m nghá» cai tù là thÃch hợp, sao mà giữ chị cô kỹ quá, sợ Quân là kẻ lục lâm thảo khấu tá»›i nhà bắt cóc chị cá»§a cô ta sao? Quân đã mất mấy tiếng đồng hồ xếp hà ng dà i mua cho được cái vé xe, Quân nhÅ© thầm, và thêm năm tiếng đồng hồ ngồi cá»±a quáºy khó khăn trong lòng xe đò cháºt như nêm,và lá»™i bùn tá»›i được nhà Lan thì chá» thêm năm ba phút có nhằm nhò chi. Chá» thì chá». Äá»i Quân, cho tá»›i nay đã hăm lăm tuổi Ä‘á»i, hầu như chuyện chi cÅ©ng phải chá»; và có những Ä‘iá»u chá» không bao giỠđến.
Quân đứng lú rú dưới mái hiên nhà . Mưa tạt và o má»—i lúc má»—i mạnh hÆ¡n, châm xuyên qua lá»›p vải áo kaki buốt xót. Quân nghÄ© mình từ ngoà i kia và o thăm Lan má»™t ngà y mưa gió ê chá» mà Lan vẫn còn nằm ngá»§ trong tiếng mưa rả rÃch thế nà y thì quả thá»±c Ä‘á»i Quân xui xẻo hết cách gỡ.
Chừng và i phút sau, cánh cá»a lát tranh nẹp tre chống lên bằng cây sà o tre. Và khuôn mặt Lan xuất hiện: tiếng cưá»i vỡ oà thá»§y tinh, ánh mắt sáng rá»±c đèn pha.
“Ồ, anh Quân! Anh Quân!†Giá»ng Lan vỡ oà . “Và o nhà , lẹ lên. Ướt nhẹp cả ngưá»i rồi còn gì.â€
VI.
Chỉ còn đêm nay nữa thôi, sáng sá»›m mai Quân sẽ trở vá» Phan Thiết. Trở vá» vá»›i ghe thuyá»n, vá»›i chà i lưới, và vá»›i những ngà y dà i lênh đênh trên mặt biển. Bốn ngà y thăm Lan qua nhanh, và hình như Quân vẫn chưa thốt lên được Ä‘iá»u mình muốn nói, và chưa nghe được Ä‘iá»u Lan muốn sẻ chia. Hay là chẳng cần phải nói gì cả, Quân nghÄ©, sá»± hiện diện đã là má»™t phát ngôn. Và bốn ngà y mưa dầm dá», Quân ngồi trong nhà suốt ngà y, nghe gió vụt qua như muốn bốc gỡ những liếp tranh bay Ä‘i, và nhìn mưa trút xuống khu vưá»n trước nhà ngáºp nước. Qua song cá»a sổ, Quân thấy con đưá»ng bùn nhão nhoẹt lầy lá»™i, và liên tưởng tá»›i con đưá»ng tương lai cá»§a chÃnh mình.
Rồi bóng đêm buông xuống, nhá nhem. Ngá»n đèn dầu thắp lên hiu hắt đặt giữa cái bà n ăn soi căn nhà tù mù. Bữa cÆ¡m chiá»u đã dá»n lên bà n trông buồn bã như ná»—i khó khăn cá»§a Ä‘á»i sống má»›i, gồm má»™t nồi cÆ¡m độn khoai mì, và hai con cá mối khô nướng đặt bên cạnh má»™t đĩa rau dá»n luá»™c, và má»™t chén nước mắm tá»i á»›t. Mẹ Lan, Lan, cô em gái tên Huệ, và Quân ngồi quanh cái bà n tròn; Quân ngồi đối diện vá»›i mẹ Lan.
Quân ngồi rụt rè, chỠmẹ Lan cầm đũa lên trước.
“Quân, cầm đũa đi con,†mẹ Lan nói.
“Dạ,†Quân nói, “Con má»i bác.â€
Quân và đũa cÆ¡m độn khoai mì khó nuốt trôi, và cảm thấy xót xa cho Ä‘á»i sống nông thôn. Nông dân sản xuất lúa gạo, hoa quả cho má»i ngưá»i nhưng chÃnh há» lại không đủ gạo nấu má»™t nồi cÆ¡m không độn. Chế độ nà o chăng nữa thì nông dân vẫn là giá»›i lao động thiệt thòi nhất, bị bóc lá»™t nhất.
“Cố nuốt cho trôi mà sống, nghe anh Quân,†Huệ nói, nhại má»™t câu hát, cưá»i khoe răng khá»…nh.
Quân cưá»i thầm, không nói. Từ lúc đặt chân và o nhà Lan, Quân đã tá»± nhắc nhở bản thân phải cà ng Ãt nói cà ng tốt. Nói nhiá»u sai nhiá»u mắc quai, dá»… mất Lan như chÆ¡i. Quân cảm thấy khi thương mến lan, Quân không còn hoà n toà n là Quân nữa. Quân không còn là thằng Quân Khùng mà bạn bè thưá»ng trêu chá»c nữa. NghÄ©a là Quân không còn là kẻ ăn nói không gìn giữ, sống bạt mạng tá»›i đâu hay tá»›i đó. Quân Ä‘ang sống lá»… phép hÆ¡n, sống giữ kẽ hÆ¡n. Äiá»u nà y hồ như ngược lại vá»›i tÃnh cách cá»§a Quân. Và nó nhoi nhói lên má»™t má»™t chút buồn buồn mất mát. Nhưng biết sao, Quân nghÄ©, để được má»™t Ä‘iá»u ngưá»i ta phải mất má»™t số Ä‘iá»u khác. Äể được Lan, Quân sẵn lòng mất nhiá»u thứ quan trá»ng hÆ¡n nữa.
Äá»™ giữa buổi cÆ¡m, mẹ Lan lên tiếng: “Quân, con có muốn và o đây là m rẫy vá»›i bác không?â€
Da mặt Lan trắng xanh chợt hồng lên. Nà ng cúi đầu nói: “Mẹ há»i kỳ quá. Anh Quân đâu biết gì vá» ruá»™ng rẫy . . .â€
“CÅ©ng như mẹ con mình thôi mà . Trước bảy lăm, . . . thì nhà mình biết gì vá» công việc đồng áng, con.†Mẹ Lan quay đầu vá» phÃa Lan nói: “Ăn xong còn chưa biết rá»a chén bát nữa là .â€
“Mẹ lại nói quá.†Lan nói. “Con đâu đến nổi hư như thế.â€
Quân gác đôi đũa lên miệng chén, và nói: “Dạ, thưa bác, con muốn lắm chứ. Nhưng con ngại con Ä‘i tá»›i đâu là mất mùa tói đó. Thầy bói bảo con có số trâu bạc.â€
“Nghe chi mấy ông thầy bói nói dối ăn tiá»n con,†bà nói. “Mấy ông không bói nổi mệnh số cá»§a mấy ông, nói chi bói cho kẻ khác.â€
“Dạ, bác nói phải.†Quân thưa.
“Anh và o đây là m ruá»™ng vá»›i em, nếu anh muốn.†Huệ nói, cưá»i cưá»i. “Em bà y cho. Hay chị Lan bà y cho cÅ©ng được.â€
“Ừ, em bà y cho anh nghe. Anh sẵn sà ng há»c thêm má»™t kế sinh nhai má»›i. Biết nhiá»u nghỠđỡ đói, em ạ.â€
“Bác nghe Lan nói con là m nghá» biển. Ngưá»i như con e khó hợp vá»›i nghá» biển. Bác Ä‘oán váºy thôi.â€
“Bác nghÄ© đúng đó, thưa bác. Nghá» biển tà n bạo lắm. Ä‚n sóng chém gió mà bác.â€
“Con cÅ©ng như Lan nhà bác, toà n là há»c trò má»›i bá» bút, bác nghÄ©, chỉ hợp vá»›i công việc văn phòng giấy má thôi,†bà nói, nghe như có tiếng thở dà i. “Nhưng thá»i thế thay đổi, biết sao!â€
Quân nghÄ© Quân vÄ©nh biệt sách vở đã lâu, lâu lắm rồi. Äã năm năm qua rồi chứ đâu phải má»›i ngà y má»™t ngà y hai. Thá»i ấy đã qua, đã chết. Năm đầu, sau bảy lăm, Quân còn nuối tiếc đèn sách, và còn nuôi hy vá»ng má»™t ngà y trở lại vá»›i trưá»ng lá»›p. Äá»i sống cÆ¡m áo cháºt váºt cá»™ng vá»›i cái lý lịch nhem nhuốc đã giết chết cái mầm hy vá»ng ấy. Cà ng vá» sau, niá»m hy vá»ng ấy há»a hoằn lắm má»›i hiện lên trong tâm tưởng. Äôi khi Ä‘i ngang qua má»™t ngôi trưá»ng, má»™t chút xót xa gợn sóng trong lòng, má»™t thoáng rồi vụt bay. Tâm hồn Quân, theo từng ngà y Ä‘uổi bắt cÆ¡m áo, ngà y má»—i chai lì hÆ¡n, má»—i căn cá»—i hÆ¡n, không còn là má»™t mảnh đất tốt là nh gieo hạt hy vá»ng hay hoà i bão nữa.
Má»i ngưá»i và những đũa cÆ¡m cuối. Tà n buổi cÆ¡m, Lan bưng ra má»™t ấm chè xanh, rót ra hai cái ca nhôm, má»™t cho mẹ Lan, má»™t cho Quân. Rồi nà ng lui ra sau bếp vá»›i Huệ, có lẽ Ä‘i rá»a chén bát.
Mẹ Lan nhấp má»™t má»™t ngụm chè xanh còn bốc khói, nói: “Ngà y mai con vá» rồi, bác muốn nói vá»›i con và i lá»i.â€
Quân nhìn bà , chăm chú nghe, và nghe tim mình Ä‘áºp mạnh hÆ¡n. “Dạ thưa bác, có Ä‘iá»u gì dạy bảo, bác nói, con nghe.â€
“Nhà bác như con đã thấy, bác trai thì Ä‘ang bị cải tạo không biết ngà y nà o vá» mà chá»; trong nhà bác thì toà n là đà n bà con gái, bác ngại hà ng xóm xầm xì to nhá»,†bà nói. “Không tốt.â€
“Dạ, thưa bác, con biết.â€
“Bác muốn nói vá»›i con thế nà y: Con vá» ngoà i ấy, lá»±a lá»i nói vá»›i mẹ con vô thăm bác nghe,†bà nói, gá»ng Ä‘á»u Ä‘á»u, và khuôn mặt bà trở nên nghiêm nghị. Bà tiếp: “Con vá»›i Lan cÅ©ng không còn nhá» dại gì nữa. Äã ngoà i hai mươi cả rồi. Bác nói thế, mong con hiểu.â€
“Dạ,thưa bác, con hiểu.â€
“Váºy thì tốt. Giá» thì bác Ä‘i nghỉ đây.â€
“Dạ, bác nghỉ.â€
VII.
Quân không cách nà o chợp mắt được. Quân cÅ©ng chẳng cần nhắm mắt má»›i thấy được bóng tối. Từ sau bữa cÆ¡m tối, để tiết kiệm dầu hôi, ngá»n đèn tắt má»i bóng Ä‘en đặc quánh vá» trùm kÃn khắp căn nhà . Tối Ä‘en, tối câm; Quân dÆ¡ bà n tay ra không thấy bà n tay mình. Quân nằm trên cái giưá»ng tre kê sát cá»a sổ. Äằng sau bức mà n chia đôi căn nhà là giưá»ng ngá»§ cá»§a bà mẹ và hai chị em Lan Huệ. Quân nằm yên, chắp tay là m gối kê đầu, ngó lên vùng bóng tối Ä‘áºm đặc. Quân không dám cá»±a quáºy, không dám lăn qua lăn lại. Quân ngại tiếng kêu ká»t kẹt cá»§a những thanh tre sẽ là m động giấc ngá»§ cá»§a ba ngưá»i. Quân nghe những hÆ¡i thở Ä‘á»u Ä‘á»u phát ra sau bức mà n. Có lẽ Lan Ä‘ang ngon giấc. Bên ngoà i nhà , tiếng ếch nhái kêu á»p á»p suốt đêm nghe thê lương não nuá»™t. Và xa hÆ¡n đâu ở cánh gần rừng gần đấy vá»ng tá»›i tiếng chó sói tru lên từng hồi ghê rợn.
Äêm thôn quê vừa êm Ä‘á»m yên ả vừa ẩn máºt rá»n rợn. Äêm ném và o tâm trà Quân nhiá»u câu há»i mà Quân chưa tìm ra được trả lá»i. Äá»i sống cá nhân cá»§a Quân, Quân nghÄ©, là má»™t má»› lá»™n xá»™n những vấn đỠnhá» nhặt nhưng lại khó khăn tìm má»™t giải đáp ổn thá»a. “Con vá» ngoà i ấy, lá»±a lá»i nói vá»›i mẹ con vô thăm bác nghe . . . Con vá»›i Lan cÅ©ng không còn nhá» dại gì nữa. Äã ngoà i hai mươi cả rồi. Bác nói váºy mong con hiểu.†Câu nói cá»§a mẹ Lan cứ như má»™t Ä‘oạn băng nhá»±a phát ra từng tiếng rõ rà ng, rồi lặp Ä‘i lặp lại suốt đêm trong tâm trà Quân. Ná»—i hoang mang và lo sợ trước tương lai biến đầu óc Quân thà nh má»™t má»› cước rối.
Vá» sáng, đêm Ä‘en loãng độ Ä‘áºm đặc. Những váºt thể trong nhà hiện ra lá» má». Quân choà i ngưá»i ra khá»i giưá»ng tre, xá» chân và o đôi dép, và bước rón rén vá» hướng giữa ngôi nhà , chá»— kê cái bà n tròn. Như má»™t gã mù, Quân quÆ¡ tay mò tìm cái ghế ngồi. Rồi cùng lúc đầu gối đụng cái ghế đẩu, bà n tay Quân chạm tá»›i được cạnh bà n. Quân kéo ghế ngồi xuống. Má»i cỠđộng cá»§a Quân Ä‘á»u khẽ khà ng.
Quân vấn má»™t Ä‘iếu thuốc rê, châm lá»a. Äốm lá»a cháy trên đầu Ä‘iếu thuốc là điểm sáng nhá» nhoi duy nhất trong căn nhà . Quân vừa hút thuốc vừa suy nghÄ© vá» lá»i mẹ Lan nói. Lá»i bà nói ngầm chừa má»™t bằng lòng cho Quân và Lan nên đôi. Và còn nghe như má»™t thúc hối. Nhưng Quân cảm thấy mình chưa sẵn sà ng bước và o Ä‘á»i sống hôn nhân. Và o thá»i buổi cháºt váºt cÆ¡m áo, Quân phải bươn bả lắm má»›i có thể tồn tại lây lất từng ngà y má»™t. Quân cảm thấy Ä‘á»i sống bản thân mình chưa đủ Ä‘iá»u kiện bảo bá»c Lan.
Quân vấn thêm má»™t Ä‘iếu thuốc khác. Giá» nà y, Quân Ä‘oán, có lẽ gần tá»›i giá» thưá»ng ngà y Quân gánh lưới ra bãi biển. Sáng ngà y mai, Quân sẽ xa Lan, ngưá»i mà Quân muốn gần gÅ©i suốt Ä‘á»i. Quân sẽ xa ngôi nhà Quân đã bốn ngà y sống dưới, và bắt đầu cảm thấy thương mến. Quân cảm thấy dưá»ng như tâm hồn Quân thÃch hợp vá»›i cái khung cảnh êm ả và cái nhịp sống cháºm Ä‘á»u cá»§a thôn dã so vá»›i cái tốc độ ăn sóng chém gió trên mặt biển. Giữa Ä‘á»i sống miá»n biển và và đá»i sống miá»n quê, Quân yêu ruá»™ng đồng hÆ¡n mặt sóng. Quân sẵn sà ng từ bá» miá»n biển, và o đây là m rẫy là m ruá»™ng vá»›i chung sống vá»›i Lan. Nhưng Quân chưa nghÄ© ra bằng cách nà o Quân sẽ thưa vá»›i mẹ Quân vá» vấn đỠtrá»ng đại và tế nhị nà y. Chẳng lẽ lại thưa vá»›i mẹ: “Con muốn lấy vợ. Mẹ cưới vợ cho con.†Mà điá»u nà y cÅ©ng chưa quan trá»ng so vá»›i ná»—i lo lắng vá» hôn lá»… và vá» Ä‘á»i sống đôi lứa trong tương lai. Tháºm chÃ, Quân chưa biết là m sao có tiá»n lo liệu cho má»™t hôn lá»…, cho dù đơn sÆ¡ cách mấy . . . .
Tiếng giưá»ng tre kêu kẻo kẹt cắt đứt dòng lo nghÄ© cá»§a Quân, Quân vẫn ngồi lặng yên, cúi đầu trên mặt bà n, và nghe tiếng vén mà n rồi tiếng guốc gá»— gõ trên ná»n đất, bước gần vá» phÃa Quân ngồi.
“Anh dáºy sá»›m thế,†giá»ng Lan thầm thì.
“Giá» nà y, Quân đã chuẩn bị ra khÆ¡i. Äã quen.â€
Lan kéo ghế, ngồi bên cạnh Quân, hương thÆ¡m thoảng ra từ nà ng cho Quân biết Ä‘iá»u đó. Lan gần Quân quá, chỉ cần Lan nghiêng đầu là đụng vai Quân mà sao Quân cảm thấy xa xôi như ngăn sông cách núi. Cảm giác ngăn cách khiến lòng Quân hụt hẫng như khi ngồi trên xe đổ xuống má»™t khúc đèo dốc. Quân sợ xa Lan, sợ mất Lan hÆ¡n bao giá». Rồi Quân rà rà bà n tay lên mặt bà n, hy vá»ng tìm gặp bà n tay Lan. Mò tìm má»™t lát, bà n tay Quân chạm bà n tay Lan nằm sấp trên mặt ván. Quân đặt nhè nhẹ lòng bà n tay mình lên lưng bà n tay Lan, và vuốt lên vuốt xuống từ đầu ngón tay xuống tá»›i cổ bà n tay nà ng. Bà n tay Lan lạnh ngắt như máu đã ngưng chảy; hÆ¡i lạnh từ những ngón tay Lan truyá»n và o lòng bà n tay Quân. Quân bóp chặt bà n tay Lan như cố truyá»n hÆ¡i ấm từ thân thể Quân sang Lan. Quân có cảm tưởng bà n tay mình như má»™t tấm chăn đắp lên những ngón tay gầy guá»™c cá»§a Lan. Rồi hai bà n tay ôm nhau nằm ngá»§ trên mặt bà n. Im lặng. Bất động. Và chưa bao giá» Quân thèm nhìn thấy chân dung Lan như giây phút nà y. Nhưng trong bóng tối lá» má», khuôn mặt Lan má» mỠảo ảo chìm hiện.
Má»™t lúc sau, những ngón tay Quân thức dáºy; Quân nhấc bà n tay mình khá»i bà n tay Lan, vấn má»™t Ä‘iếu thuốc. Que diêm báºt sáng lên. Khuôn mặt Lan loé sáng chá»›p nhoáng, diá»…m ảo lạ thưá»ng. Quân cầm que diêm để nó tiếp tục cháy tá»›i khi hÆ¡i nóng chạm đầu ngón tay Quân.
“Lan Æ¡i!†Quân nói khẽ. “Thương Lan quá! Lan Æ¡i!â€
Lan nghiêng đầu vá» phÃa Quân. Hai mái đầu chạm nhau.
“Lan thương anh. Mình thương nhau nghe anh.†Lan thì thầm, nhẹ như hÆ¡i thở. “Suốt Ä‘á»i nghe anh.â€
“Suốt Ä‘á»i,†Quân nói. “Nhưng Quân chưa biết là m sao đây . . . .â€
“Chưa biết là m gì?â€
“Chưa biết là m sao bảo bá»c Lan.â€
“Lo gì,†Lan nói. “Chúng mình bảo bá»c lẫn nhau.â€
Nghe Lan nói thế, Quân rùng mình như có má»™t luồng Ä‘iện lan toả rần rần khắp cÆ¡ thể. Quân chẳng còn Ä‘iá»u gì để nói nữa. Mà có nói thêm gì nữa cÅ©ng vô Ãch, cÅ©ng thừa thãi. Quân không thÃch ồn à o, nhưng cÅ©ng ghê sợ im lặng. Nhưng giây phút nà y, im lặng cá»§a bóng tối Ä‘ang nói giùm cho Quân và Lan cái vô ngôn cá»§a lòng đồng cảm táºn cùng.
. . . .Cho tới khi gà cất lên tiếng đầu ngà y
“Sáng sớm anh vỠngoà i ấy, rồi hồi nà o mới vô lại?†Lan nói.
“Quân cÅ©ng chưa biết,†Quân nói, rồi đùa: “Không chừng ngà y mốt Quân và o lại ngay.â€
“Siêng và o thăm Lan vá»›i, nghe anh.â€
“Quân gắng.â€
“Bao giá».â€
Quân chưa nghÄ© ra được khi nà o và bằng cách nà o Quân có thể và o thăm Lan. Äá»™t nhiên, khuôn mặt Long và hình ảnh nhà thương Phan Thiết loé sáng trong đầu Quân, mang lại cho Quân má»™t giải đáp tạm thá»i. Nếu thằng Long có thể cứ má»—i hai tháng bán máu má»™t lần, Quân tá»± há»i, thì tại sao Quân không thể là m như thế? Mà y là m được thì tao cÅ©ng là m được, Quân nói thầm. Và trong và Quân vẫn còn giữ cái thẻ bán máu cá»§a nhà thương cấp. Quân quyết định hai tháng nữa, Quân sẽ trở lại nhà thương, nằm dà i và duá»—i thẳng cánh tay ra cho mÅ©i kim đâm và o mạch máu mình. Äem máu mình đổi lấy má»™t cái vé xe đò và o vá»›i Lan. Quân nói: “Hai tháng sau.â€
“Hai tháng sao? Lâu quá!†Lan nói.
“Ừ, hai tháng lâu lắm. Nhưng Quân chưa biết là m sao hÆ¡n.â€
“Hai tháng . . .,†Lan nói. “Ừ, cÅ©ng được. Nhưng phải nhá»› nghe, anh.â€
“Chắc chắn,†Quân nói. “Cho tá»›i ngà y nà o dòng máu vẫn còn chảy trong Quân.â€
Và , Quân nghĩ, cho tới ngà y nà o nhà thương vẫn thiếu máu cần mua.□
Hoà ng Thủy Biển
|
|