ton that phu si HS SaoMai
Ngày tham gia: 11 9 2008 Số bài: 30 Đến từ: France
|
Gửi: Hai 9 15, 2008 4:20 am Tiêu đề: Tuổi Má»™ng |
|
|
Tuổi Mộng
QUÊ NỘI
Quê Ná»™i tôi nằm bên giòng sông Hương, nước nguồn từ núi Ngá»± Bình xuôi chảy vá» giòng sông chÃnh trước khi ra biển, giòng nước chảy ngang qua Nam Hoà đem phù sa bồi đắp thà nh má»™t là ng nhá» vá» phÃa tả ngạn tên gá»i là là ng Chuồn, tôi không hiểu tại sao gá»i là là ng Chuồn, má»™t lần nà o đó, tôi há»i Ná»™i tôi, thưa Ná»™i, tại sao gá»i là là ng Chuồn, Ná»™i nói, cháu để ý thấy bữa cÆ¡m nà o nhà mình cÅ©ng ăn cá chuồng chiên, bởi vì là ng ta là má»™t là ng đánh cá, chuyên vỠđánh cá chuồng. Buổi sáng tinh sương ngưá»i dân chà i đưa ghe ra biển, buổi chiá»u ghé vỠđầy ắp cá chuồn, do đó từ thuở xa xưa đã có tên là là ng Chuồn, (cá chuồn là loại cá mình nhá» và dà i, có hai cánh, sống ngoà i biển và di chuyển từng đà n, bÆ¡i xuôi theo con nước, chốc chốc lại bay là là trên mặt nước, cá chuồn được mổ bụng lấy hết bá»™ lòng, nhồi hà nh, tá»i, á»›t rồi gáºp con cá lại, sau đó cá»™t chặt bằng lá hẹ và đem chiên, ăn vá»›i nước mắm nhÄ© rất là bình dân và ngon). Gia đình bên Ná»™i tôi sinh sống ở đây trong thá»i kỳ Việt Minh, sau đó trở vá» Huế, Huế má»›i chÃnh là quê Ná»™i, nÆ¡i đây có nhà thá» lá»›n cá»§a tổ tiên, nằm gần cuối đưá»ng Bạch Ãằng, trước mặt là Ãông Ba vá»›i dòng sông nhá» uốn quanh, khu vưá»n nhà tôi rá»™ng lá»›n được bao bá»c bởi hà ng rà o giâm bụt, đầy cây ăn trái, vú sữa, mãng cầu, măng cụt, mÃt, ổi trái cây bốn mùa, mùa nà o cÅ©ng có trái chÃn để cúng tổ tiên, nÆ¡i đây tôi được sinh ra và lá»›n lên trong thá»i thÆ¡ ấu, và mái trưá»ng đầu Ä‘á»i cá»§a tôi, ê a há»c đánh vần chữ Quốc ngữ, ngôi trưá»ng nhá» nằm cạnh bá» sông, tôi đã há»c từ lá»›p Năm đến lá»›p Nhất báºc tiểu há»c, trưá»ng tên là trưá»ng THẾ LẠI THƯỢNG
TÔI ÃI HỌC
Khu nhà tôi ở nằm cuối nhánh sông từ chợ ÃÔNG BA chảy vá», muốn qua sông chỉ có má»™t chiếc cầu độc nhất là cầu ÃÔNG BA, phần đông là nhà lá, xen lẫn và i mái nhà ngói đầy rong rêu, ngôi nhà thá» Tá»™c tôi vươn lên từ luỹ tre xanh, mái ngói cong cong chạm những con rồng uốn khúc, ông Ná»™i tôi đã mất lâu rồi, ngà y xưa ông là m Thượng Thư bá»™ Lá»… triá»u Nguyá»…n, do đó ai cÅ©ng gá»i bà Ná»™i tôi là Mệ Thượng Lá»…. Gia đình tôi gồm ba má và đứa em trai thua tôi 3 tuổi, được Mệ Ná»™i cho ở phÃa sau nhà thá». Ba tôi được vá» là m Chef gare xe lá»a HUẾ, mẹ ở nhà đi chợ nấu cÆ¡m, chiá»u chiá»u chá» Ba vá» trên chiếc xe đạp cÅ© kỹ lúc nà o cÅ©ng có má»™t chút quà nhá» treo tòn ten trước ghi đông xe, thưá»ng thưá»ng Ba ghé tiệm Lạc SÆ¡n bên khu chợ từ cầu Trưá»ng Tiá»n quẹo trái mua ná»a con vịt quay. Tôi thÃch nhất là vưá»n cây măng cụt, má»—i trưa hè, gió hiu hiu mát, tôi trèo lên cây măng cụt hái trái ăn, lá»±a những trái có nhiá»u tai vây quanh má»™t chùm như má»™t cánh hoa mai, bao nhiêu tai thì trong có bao nhiêu múi. Giòng sông êm Ä‘á»m chảy, uốn quanh xóm nghèo, tôi cùng lÅ© trẻ trong xóm chÆ¡i đùa bÆ¡i lá»™i, tuổi thÆ¡ êm ả trôi theo giòng sông, và mùa hè năm nay tôi đã lên lá»›p 6 (1949), cả nhà chuẩn bị cho tôi nháºp há»c trong mùa tá»±u trưá»ng sắp đến.
Rồi má»™t buổi mai hôm ấy, nắng dìu dịu chảy dà i trên sông vắng, và i đám lục bình hững há» trôi, gió đầu thu quyện lấy bước chân non, thằng bé con lên 6 những tưởng như mình đã lá»›n lắm rồi, quần sá»t, áo che-mi trắng, mang già y tây, vai mang cạc tắp. Ngỡ ngà ng theo mẹ, chân run run trên con đưá»ng quen thuá»™c, tim hồi há»™p như sắp là m má»™t việc gì quan trá»ng. Mẹ tôi miệng cưá»i tươi, mắt âu yếm nhìn con, như thầm bảo, can đảm lên, can đảm lên con: Hôm nay tôi Ä‘i hoc .
TRƯỜNG LÀNG TÔI, KHÔNG GIÂY PHÚT TÔI QUÊN
Ngôi trưá»ng tôi là má»™t mái đình là ng, nÆ¡i đây được thỠÔng Thần Là ng và để há»™i há»p đình đám trong những ngà y lá»…, sau nầy trong là ng sá»a chữa lại thà nh má»™t gian nhà dà i, chia ra là m 5 lá»›p há»c và má»™t văn phòng, tấm bảng mà u và ng được treo lên: TRƯỜNG Tiểu Há»c THẾ LẠI THƯỢNG. Tôi được và o há»c lá»›p Năm (5) là lá»›p nhá» nhất, dà nh cho những há»c trò vừa má»›i biết đánh vần chữ Quốc ngữ, sau năm năm há»c từ lá»›p Năm đến lá»›p Nhất thì thi bằng TIỂU HỌC. Ngôi trưá»ng xa bá» sông và ẩn trong má»™t khu vưá»n đầy hoa dại, há»c sinh toà n trưá»ng lúc đó vá»n vẹn chừng 50 đứa, lá»›p cá»§a tôi hình như đã chiếm 20 đứa rồi, cả trai lẫn gái há»c chung. Cô giáo trạc tuổi Mẹ tôi, nhưng không hiá»n và dá»… thương bằng Mẹ, cô bắt há»c trò phải ngồi ngay ngắn, không được cúi sát và o táºp vở và nhất là không được nói chuyện hay khóc nheThợi thÆ¡ ấu giỠđây xa quá, tôi còn nhá»› mang máng có lần tôi Ä‘ang ngồi há»c, táºp đánh vần và há»c thuá»™c lòng câu: Tiên Há»c Lá»…, Háºu Há»c Văn, thằng nhóc ngồi bên cạnh không biết vì sao thúc cùi chá» và o bụng tôi, giáºn quá, tôi thoi và o mặt nó má»™t thoi, bị chảy máu răng, nó la là ng, thế là tôi bị bắt quì, có má»™t Ä‘iá»u tháºt ốt dá»™t, trong lúc quì tôi tè trong quần lúc nà o không hay, nước tiểu chảy dà i trên ná»n gạch, cô giáo phải thay quần áo cho tôi (mẹ rất cẩn tháºn lúc nà o cÅ©ng bá» má»™t bá»™ đồ phòng há» trong cặp), lau sạch sẽ và cho tôi trở lại chá»— ngồi).
Cứ như thế, tôi lá»›n lên theo ngà y tháng, từ lá»›p nầy lên lá»›p khác, thá»i thÆ¡ ấu vô tư, hái hoa bắt bướm, chuyá»n từ cà nh cây nầy qua cà nh cây khác như con khỉ con, hái ổi non, me chua, khế ngá»t, chà là , dái mÃt, những trưa hè thả diá»u, bắt dế, cởi truồng lá»™i qua sông hái trá»™m nhãn lồng trong khu vưá»n cổ kÃnh Tôi thÃch nhất là bà i há»c thuá»™c lòng: Ai Bảo Chăn Trâu Là Khổ, Không Chăn Trâu Sướng Lắm chứ , bà i Buổi Tối Gia Ãình: CÆ¡m nước xong trá»i vừa tối, cả nhà ăn uống ngon miệng no nê, cha me, con cái trên thuáºn dưới hoà , má»™t nhà đoà n tụ sum há»p vá»›i nhau, thì dẫu cÆ¡m rau cÅ©ng thú vị lắm trong sách QUá»C VÄ‚N GIÃO KHOA THƯ lá»›p Dá»° BỊ cá»§a TRẦN TRỌNG KIM do NHA HỌC CHÃNH TRUNG PHẦN ấn hà nh. Và quyển TOÃN Ãá» cá»§a TRẦN TIẾU. Thú vị nhất là hà ng năm, năm nà o cÅ©ng như năm nà o tôi cÅ©ng được lãnh phần thưởng, Ba Mẹ được má»i tham dá»±, phần thưởng là m tôi ngạc nhiên là lần nà o tôi cÅ©ng nháºn được các món quà mà mình ưa thÃch và ao ước được có nhưng Ba Mẹ không bao giá» mua cho. Sau nầy lá»›n lên tôi má»›i biết những phần thưởng đó do Mẹ mua và gởi nhà trưá»ng để phát cho tôi. Meợi! Sao Mẹ dá»… thương váºy!, Mẹ đã hiểu lòng con từ thuở ẤU THÆ và sau nầy khôn lá»›n, khi con bước chân và o Ä‘á»i, Mẹ là kim chỉ nam, là niá»m khÃch lệ, là nguồn an á»§i cho con trong suốt cuá»™c Ä‘á»i nổi trôi, giỠđây nÆ¡i cõi VÄ©nh Hằng nà o đó, Mẹ vẫn chá» con , con vá» bên Mẹ tìm lại dòng sữa Mẹ ngà y xưa.
Năm tôi há»c lá»›p Nhất, năm cuối cùng cá»§a báºc tiểu há»c, má»™t biến cố Ä‘au thương đã xảy ra trong thà nh phố Huế, ai đã từng sống vá»›i Huế, chia từng ná»—i niá»m thương Ä‘au vá»›i Huế, là m sao quên được tráºn lụt năm 1953, trà óc non ná»›t cá»§a tôi không là m sao phai nhạt được cảnh thương tâm xảy ra lần đầu tiên trong Ä‘á»i. Cái đêm hôm đó, dân Huế ngá»§ má»™t giấc dà i, bừng con mắt dáºy cả thà nh phố ngáºp trong mênh mông nước, nước lÅ© đục ngầu đầy phù sa, từ trên nguồn NGá»° BINH đổ xuống, cuốn bao nhiêu xác chết cá»§a ngưá»i, thú váºt và cây rừng, nhà cá»a theo giòng nước trôi ra cá»a biển THUẬN AN. Nước lên dần ... lên dần... nước ngáºp mái nhà , xung quanh là biển nước, chỉ thấy trÆ¡ trá»i và i ngá»n cây cổ thụ. Ba ôm tôi, Mẹ bồng em tôi, gia đình nhá» bé cá»§a tôi chÆ¡i vÆ¡i ngồi trên nóc nhà thá», sợ quá tôi ngá»§ thiếp Ä‘i, thằng bé con má»›i 9 tuổi đầu không đủ can đảm để nhìn cảnh tượng nầy, và cÅ©ng không hiểu được, nhá» phép lạ nà o đó đã cứu gia đình tôi trong tình trạng tháºp tá» nhất sinh nầy.
Từ đó, Ba có ý định bá» HUẾ ra Ä‘i, nÆ¡i chôn nhau cắt rún nầy không an toà n, Ba tôi nói như váºy, Ba lặn lá»™i và o ÃÀ Nẵng, má»™t hôm tôi nghe Ba thì thầm nói vá»›i Mẹ, Ba đã từ nhiệm ở Gare xe lá»a và đã xin được việc ở KHO BẠC ÃÀ NẴNG. Mẹ tôi suốt má»™t Ä‘á»i chìu theo ý Ba, chưa bao giá» thấy Mẹ phản đối Ä‘iá»u gì khi Ba đỠnghị. Mẹ thu dá»n hà nh trang, chá» cho đến cuối năm há»c, tôi thi Ä‘áºu được văn bằng Tiểu Há»c, niá»m vui đầu tiên cá»§a tuổi há»c trò vừa đến thì tôi phải xa quê, gởi lại cho quê Ná»™i bao ká»· niệm êm Ä‘á»m, mái nhà thá» thân yêu, giòng sông tuổi dại mà nÆ¡i đây tôi đã lặn ngụp bÆ¡i lá»™i, Ä‘iểm khởi hà nh cho má»™t Ä‘á»i là m thuá»· thá»§, Ä‘am mê Biển rá»™ng Sông dà i để bây giá» xa rồi vẫn còn luyến tiếc ngẩn ngÆ¡.
Chuyến xe lá»a HUẾ- ÃÀ NẴNG, qua Trùi, qua Lăng Cô, xuyên đèo Hải Vân, băng qua hầm Sen dà i hun hút, tiếng còi chói tai, khói than khét ngẹt. Xa rồi! Xa tháºt rồi! Quê tôi, khi lá»›n khôn đôi lúc chạnh lòng nhá»› lại, tôi đã viết cho Quê Cha tôi vần thÆ¡ vụng dại nhưng đấy là bao niá»m nhung nhá»› vá» chốn xưa.
Êm ái là ng tôi nắng mới reo
Mái ngói thay cho mái tranh nghèo
Và i chiếc thuyá»n con tìm bến Ä‘áºu
Bên bỠsông vắng nước trong veo
Tiếng ai trò chuyện như hơi thở
Là n gió mÆ¡n môi mắt đợi chá»
Hà ng dừa xanh như tình ai đó
Gá»i tôi vá» tìm lại những ngà y THÆ .
QUÊ NGOẠI ÃÀ NẴNG DẤU YÊU
Cách thà nh phố Ãà Nẵng 40 km vá» phÃa Nam , thà nh phố Há»™i An nhá» bé nằm ven theo giòng sông THU Bá»’N, nước trong veo lững lá» chảy xuôi vá» biển cá»a ÃẠI. Quê Ngoại cá»§a tôi, nÆ¡i đó, Mẹ tôi, cô gái nhà quê dịu dà ng thuỳ mị được sinh ra và lá»›n lên trong tiếng xà o xạc cá»§a hà ng dừa xanh, luôn luôn thầm thì vá»›i gió biển hiá»n hoà , muôn Ä‘á»i thuá»· chung vá»›i đất Quảng. Mẹ tôi, cô con gái độc nhất trong gia đình nên được ông bà Ngoại tôi cưng chìu. Thá»i đó, Ãt có ngưá»i con gái được cắp sách đến trưá»ng, sá»± há»c hà nh dưá»ng như để dà nh cho con trai, nhưng ông bà Ngoại cÅ©ng là m má»™t chức quan cho nhà nước bảo há»™ Pháp, nên mẹ tôi vẫn được theo bá»n con trai há»c hà nh thi cá», mẹ tôi đã Ä‘áºu được văn bằng Tiểu há»c Pháp rồi Mẹ không Ä‘i há»c nữa, vì muốn há»c lên phải Ä‘i xa, Mẹ sợ xa gia đình nên phải ở nhà giúp bà Ngoại tôi là m vưá»n, trông nom vá»±a lúa nương dâu. Cuá»™c sống êm ả thanh bình má»™t thá»i gian dà i trong khoảng Ä‘á»i con gái cá»§a Mẹ. Tôi nhá»› có những đêm nằm úp đầu và o ngá»±c mẹ để nghe mẹ kể chuyện: ngà y xưa ngà y xưa Mẹ chưa gặp Ba, Mẹ thÃch những đêm trăng sáng theo bà Ngoại Ä‘i xem hát tuồng ở má»™t rạp hát đầu là ng, Mẹ mÆ¡ Mẹ là công chúa ngá»§ trong rừng, chá» hoà ng tỠđẹp trai Ä‘i săn bắn ngang qua thức Mẹ dáºy. Tôi ngây thÆ¡ há»i Mẹ, hoà ng tá» có phải là Ba không?. Mẹ cưá»i vuốt tóc tôi và im lặng không nói gì, tôi cÅ©ng không há»i thêm Mẹ nữa, nằm im trong lòng Mẹ, ngá»§ lúc nà o không hay. Tôi ngá»§ theo giấc má»™ng là nh cá»§a Mẹ.
Cuá»™c sống thanh bình kéo dà i không được bao lâu. Chiến tranh lan trà n đến quê Ngoại, Việt Minh trà n vá», ban đêm Ä‘i ruồng bắt những ngưá»i Quốc Gia để thá»§ tiêu. Ông Ngoại tôi đà nh bá» nhà , bá» cá»a, bá» ruá»™ng vưá»n nương dâu, đưa gia đình vá» Ãà Nẵng. Mẹ rá»i quê ra Ä‘i khi tuổi Ä‘á»i vừa má»›i lá»›n. Mẹ nói, hôm lên xe đò Ä‘i Ãà Nẵng, Mẹ đã khóc sưng mắt và nhịn ăn má»™t ngà y, nhưng cuối cùng mẹ rất là vui, vì chuyện xa quê đưa Mẹ và o má»™t cuá»™c tình thÆ¡ má»™ng. Ba từ Huế, Mẹ từ Há»™i An, hai ngưá»i thân yêu nhất Ä‘á»i tôi đã gặp nhau trên bá» sông HÀN. Bá» sông HÀN thân thương đã kết tu Ba và Mẹ để sinh ra tôi. Sau nầy tôi lặn ngụp vui đùa suốt thá»i trẻ thÆ¡ bên bá» sông ká»· niệm nầy. ÃÀ NẴNG dấu yêu! Con đưá»ng Ãá»™c Láºp dà i nhung nhá»›, Cổ Viện Chà m huyá»n bà âm u, biển Thanh Bình vi vu tiếng thông già , cầu Vồng lên cao xuống thấp trong những ngà y cùng lÅ© bạn Ä‘ua xe đạp, con đưá»ng Hùng Vương hun hút theo mối tình đầu vu vÆ¡ , tất cả là những cánh hoa hạnh phúc cho tôi vá» má»™t vùng trá»i bao la gấm vóc cá»§a má»™t thá»i đầy tương tư: THỜI TUá»”I DẠI dưới mái trưá»ng PHAN CHÂU TRINH.
Ba ra Hà Ná»™i thi Tú tà i, trên đưá»ng vá» Huế ghé Ãà Nẵng, Ba đã gặp Mẹ. Mối tình cá»§a Ba Mẹ, tôi không biết được nhiá»u. Ba chỉ cưá»i khi Mẹ nhắc đến, còn Mẹ thì kể rất Ãt. Khi còn sinh thá»i, hai ngưá»i cứ nhá» to vá»›i nhau chứ không nói lá»›n nên tôi không biết gì thêm, nhưng tôi nghÄ© thá»i nà o cÅ©ng váºy, tình yêu nó nhiệm mà u và xét cho cùng, muôn thuở nó vẫn giống nhau, dù hình thức nầy, hình thức ná», tuỳ theo phong tục táºp quán, nhưng táºn đáy lòng hai kẻ thương nhau, yêu nhau tháºt sá»± vẫn là thương nhá»›, đợi chá», giáºn há»n, hy sinh, tha thiết, cÅ©ng là nhịp Ä‘áºp cá»§a hai con tim. Tuy Mẹ kể sÆ¡ qua nhưng tôi nghÄ© mối tình Me Ba thÆ¡ má»™ng lắm, tiếc là trong GIA PHẢ nhà tôi chỉ có má»™t Ä‘oạn ngắn viết vá» mối tình nầy. Tôi Ä‘á»c Gia phả, tôi tức lắm bởi vì Ä‘oạn nầy là đoạn quan trá»ng đối vá»›i tôi, thế mà Ba viết ngắn quá, Ba viết: Tôi quen vợ tôi tình cá» trên bá» sông Hà n ÃN trong má»™t chiá»u có nhiá»u gió cá»§a mùa Thu năm 1943, tôi và nà ng không nói nhiá»u chỉ biết Ä‘i song song bên nhau dá»c bá» sông. Cuối đông 43 chúng tôi là m đám cưới, sau đó, tôi đưa vợ tôi vá» là ng Chuồng, và chúng tôi có đứa con trai đầu lòng sinh 01 Oct 1942., tôi vừa Ä‘áºu Tú tà i và đang xin việc là m.
Trá»i Æ¡i! Ba Ä‘áºu Tú tà i mà sao Ba Ãt chữ quá! Mối tình cá»§a Ba Mẹ chỉ vá»n vẹn có bấy nhiêu chữ hay sao? Sau nầy lăn lá»™n nhiá»u, bầm dáºp nhiá»u trong tình trưá»ng, tôi thá»§ thỉ há»i mẹ: Tại sao Ba viết Ãt váºy. Mẹ cưá»i, lúc nà o Mẹ cÅ©ng nở nụ cưá»i dá»… thương để trả lá»i, Ba nói Ãt nhưng là m nhiá»u, Ba không quen nói nhiá»u vì tÃnh Ba nhát lắm chứ không giống như con, cái miệng bô bô nói tháºt nhiá»u nhưng là chúa là m biếng. Tôi cưá»i trừ vì tôi biết không ai hiểu tôi bằng Mẹ
PHAN CHÂU TRINH - THÆ¯Æ NG NHỚ ( 54 - 60)
Hè năm 1953, gia đình tôi từ Huế dá»n vá» Ãà Nẵng, nhà Ngoại là má»™t đại gia đình ở chung, gia đình dì, cáºu và con cháu Ba Mẹ tôi được má»™t căn nhà trong dãy nhà 5 căn cá»§a ông bà Ngoại, xung quanh bao bá»c bởi hà ng rà o tre, có ao nuôi cá và ruá»™ng rau muống, và i loại cây ăn trái, nhiá»u nhất là nhãn và đu đủ, sung sướng cho tôi là nhà tuy là ở thà nh phố nhưng chá»— tôi ở như là nhà quê, trước mặt là đồng lúa xanh rì mạ non đầy cá rô, cá lia thia, cá trà u, cá bống Ãang hè, chưa và o trưá»ng nên mặc sức tôi chÆ¡i đùa nghịch phá, bắt cá, bắn chim, chạy rong thả diá»u ngoà i đồng trong tiếng vi vu cá»§a gió, cá»§a nắng, cá»§a bầu trá»i trong vắt không gợn má»™t chút mây. Bước ra khá»i nhà theo con đưá»ng đất ra ngoà i lá»™ lá»›n, vá» phÃa trái là con đưá»ng dà i hun hút chạy thẳng ra chợ Hà n, trung tâm cá»§a thà nh phố Ãà Nẵng; vá» phÃa phải băng qua cầu De Lattre De Tassegny, sau nầy gá»i là cầu Trình Minh Thế băng qua Mỹ Thị, Mỹ Khê, SÆ¡n Trà , Non Nước ; sau nhà là má»™t ngôi chùa cổ gá»i là VU LAN Tá»°, má»—i ngà y tôi và o chùa xin cÆ¡m chay nên thưá»ng không ăn cÆ¡m nhà , có lẽ tôi có căn tu từ lúc lên 10 nhưng sau đó lại ăn trá»™m trái cây, chuối, camcá»§a nhà chùa để trên bà n thá» cúng Pháºt. Có má»™t lần, tôi bị ông thầy chùa bắt gặp mét vá»›i Ba, bị tráºn đòn nên thân, từ đó không thèm và o chùa và tôi cÅ©ng ghét ông sư . Sau tráºn đòn, Mẹ giáºn Ba, bảo Ba bênh ông thầy chùa, tá»™i nầy chỉ là tá»™i nghịch ngợm thôi, tại sao ba phải đánh đòn nặng, Mẹ lấy dầu xức các chá»— lằn roi và sau đó Mẹ tôi mua rất nhiá»u trái cây Ä‘em qua cúng chùa như để xin lá»—i và bồi hoà n lại số trái cây đã mất.
Từ ngà y vá» quê ngoại, tôi thấy Mẹ tôi có vẻ vui vì dù sao cÅ©ng gần gụi được ông bà Ngoại tôi, má»—i buổi chiá»u tối khi Mẹ là m cÆ¡m, tôi và em trai lẽo đẽo theo Mẹ để xin nếm thức ăn, món nà o mẹ nấu cÅ©ng tuyệt, và i lần Mẹ cho nếm thì khá»i ăn cÅ©ng đã no rồi, Mẹ là m bếp thưá»ng hay hát nho nhỠđủ cho anh em tôi nghe:
Quê nhà tôi chiá»u khi nắng êm Ä‘á»m, chạy dà i trên khóm cây, đà n chim rÃu rÃt ca, bao ngưá»i ra ngồi hay đứng bên thá»m, chuyện trò vui vá»›i nhau Ä‘á»i sống thần tiên, sáo diá»u êm nà o khác lá»i thÆ¡, lúa và ng reo dưá»ng như sóng nhấp nhô. Chân trá»i xa má» mÆ¡ bóng ai vá». Ãợi chồng con mắt trông vá» phÃa trá»i xa
Bà i hát êm Ä‘á»m như lòng Mẹ hiá»n vá»›i con dại. Má»—i khi nhá»› vá» Mẹ, tôi vẫn hát nho nhá» như thì thầm vá»›i mẹ, từ nÆ¡i xa xa nà o đó tôi vẫn có cảm giác Mẹ tôi Ä‘ang cưá»i, nụ cưá»i theo tôi suốt má»™t Ä‘á»i bôn ba từ quê nhà đến năm tháng lưu lạc nÆ¡i đất khách.
Tuổi lên 10 cá»§a tôi trãi dà i theo ruá»™ng lúa, cánh diá»u, nắng hè mát rượi không được bao lâu, tôi phải ôn bà i để thi và o kỳ thi tuyển Ãệ thất trưá»ng công láºp PHAN CHÂU TRINH niên khoá 1953-1954.
Ngà y thi tuyển và o Ãệ thất, má»™t buổi sáng cuối hè, má»™t buổi ban mai đầu thu, lòng tôi rá»™n rã như tiếng chim chÃch choè hót trong vưá»n, như những gợn sóng lăn tăn trên bá» ao, như giá»t sương mai trên ngá»n cá», như những vòng tròn nhá» lá»›n dần lá»›n dần trên mặt nước bởi con cá đớp mồi quáºy cái Ä‘uôi Ba chở tôi trên chiếc xe Solex cÅ© kỹ, tôi ngồi ôm chặt lưng Ba, vai mang cạc tắp mà Mẹ đã chuẩn bị kỹ cà ng cho đứa con trai rượu Ä‘i thi. Mẹ vẫn thưá»ng gá»i anh em tôi là con trai rượu, tôi không hiểu nghÄ©a là m sao, nhưng tôi nghÄ© đây là cái tên thương yêu nhất mà Mẹ gá»i chúng tôi, bởi vì Mẹ là m rượu nếp rất ngon, cách nấu xôi, á»§ xôi và cho lên men, phÆ¡i nắng Mẹ là m rất kỹ và có phương pháp gia truyá»n, Ba nói ai ăn rượu nếp cá»§a Mẹ là m thì phải mê- rồi Ba nói tiếp, mê rượu chứ không phải mê Mẹ đâu mà ham. Mẹ cưá»i, bao giá» Mẹ cÅ©ng cưá»i, nụ cưá»i muôn Ä‘á»i mát dịu như ngá»n suối từ nÆ¡i non ngà n núi thẳm chảy vá» biển cả mênh mông, mà chúng tôi, những đứa con cá»§a mẹ lặn ngụp trong giòng hạnh phúc đó.
Ãịa Ä‘iểm thi là trưá»ng Tiểu Há»c Ãà Nẵng, nằm cạnh nhà Ãèn cá»§a thà nh phố, tôi qua được kỳ thi dá»… dà ng và kể từ đó tôi được chÃnh thức là há»c trò cá»§a trưá»ng Trung há»c Công láºp PHAN CHÂU TRINH ÃÀ NẴNG. Cáºu há»c trò má»›i toanh và ngôi trưá»ng cÅ©ng má»›i toanh, tôi và o trưá»ng, trưá»ng tôi còn thÆ¡m mùi gạch má»›i cá»§a cái thuở ban đầu khai giảng năm há»c đầu tiên. Ba Mẹ tôi vui vô cùng, nhưng Ba tôi chỉ gáºt gáºt cái đầu, còn Mẹ thì hết khoe ngưá»i nầy, ngưá»i ná» má»—i khi có ai đến nhà chÆ¡i.
- Cháu nó vừa thi Ä‘áºu và o Ãệ thất Phan Châu Trinh đó.
- Phan Châu Trinh là trưá»ng nà o? Tôi không biết.
- Chị không biết hả? Phan Châu Trinh là trưá»ng Trung há»c công má»›i mở trong năm nay đó.
- Cứ như váºy, Mẹ tôi vui mừng trong cái Ãệ thất Phan Châu Trinh cá»§a tôi, là há»c sinh Phan Châu Trinh, tôi cảm thấy sung sướng và đem lại niá»m vui bất táºn trong lòng ngưá»i Mẹ RƯỢU cá»§a tôi.
Mùa hè vui nhá»™n sắp sá»a Ä‘i qua, nắng bá»›t gắt, trá»i mát dịu vá»›i những tráºn mưa rà o là m ướt thân tôi trong những ngà y chạy rong chÆ¡i ngoà i đồng, má»—i lần tắm mưa như váºy rất là thú vị, quần áo ướt sÅ©ng, chúng tôi má»™t lÅ© bạn và i ba đứa, vừa chạy vừa la dưới cÆ¡n mưa trút nước, má»™t thoáng là mưa tạnh, không bao giá» mưa lâu, và nắng lại bắt đầu reo vui theo tiếng cưá»i đùa tinh nghịch cá»§a lÅ© trẻ, chúng tôi cởi hết áo quần, vắt khô và phÆ¡i trên các cà nh tre, đâu có biết thẹn thùng gì, cứ như thế, chúng tôi lại chÆ¡i đùa đến khi áo quần khô ráo, vá» nhà Mẹ có biết gì đâu, Mẹ vẫn tưởng là đứa con trai ngoan cá»§a mẹ hiá»n như ông Pháºt đất trong ngôi chùa cổ.
Lá bắt đầu và ng trên các cà nh me chua, mùa thu bắt đầu ló dạng đâu đó, tôi lại phải cắp sách đến trưá»ng. Mùa tá»±u trưá»ng đã đến, lại hồi há»™p lo âu, cái gì cÅ©ng má»›i, cÅ©ng thÆ¡m mùi há»c trò. Mẹ lại báºn rá»™n cho cáºu con trai rượu cá»§a Mẹ, cái cạc-tắp má»›i nguyên có quai Ä‘eo trên vai, hồi còn há»c ở báºc tiểu há»c, chỉ có hai táºp vở, táºp bà i há»c và táºp bà i là m, bây giá» sao táºp vở nhiá»u thế, môn há»c cÅ©ng nhiá»u theo táºp vở Mẹ mua, má»—i môn há»c là má»™t quyển, mua táºp vở hiệu XÃch Lô cho tốt, nà o viết máy, nà o thước kẻ, com-pa cái gì cÅ©ng má»›i lạ đối vá»›i tôi. Má»™t sáng sá»›m tinh khôi cá»§a má»™t ngà y quan trá»ng, hai mẹ con ngồi trên chiếc xe xÃch lô, bác phu xe đạp từ nhà đến trưá»ng , mà lòng tôi rá»™n rà ng theo bánh xe lăn trên con đưá»ng đầy ổ gà thẳng tắp. Mẹ Æ¡i! Tôi vẫn gá»i Mẹ má»—i khi trong lòng không được bình yên, Mẹ nở nụ cưá»i tươi như ông mặt trá»i vừa má»›i ló đầu bên chân trá»i biển Mỹ Khê : Hôm nay con Ä‘i há»c.
Ngôi trưá»ng má»›i toanh vừa má»›i khánh thà nh hôm qua, mái ngói đỠchói mà u đất sét nung, vách tưá»ng trắng tinh mà u vôi, các cánh cá»a xanh mà u ngá»n lúa, trên má»™t khu đất trống còn ngổn ngang gạch, đá, cát, ciment, má»™t dãy lá»›p nằm ngang khu đất rá»™ng, chưa có má»™t bóng cây, cổng trưá»ng bá» thế vá»›i tấm bảng có dòng chữ mà u xanh Ä‘áºm: TRƯỜNG TRUNG HỌC ÃỆ NHẤT CẤP PHAN CHÂU TRINH. Má»™t hà ng rà o sÆ¡ sà i bá»c quanh trưá»ng, chỉ ngần ấy thôi, khung cảnh trưá»ng tôi trong ngà y khai giảng đầu tiên cá»§a má»™t năm há»c má»›i. Tất cả há»c sinh được sắp hà ng ngay ngắn trước sân cá», đối diện là văn phòng thầy Hiệu trưởng GI và những vị giáo sư đứng trên bá»±c thá»m, lần lượt Ä‘á»c danh sách từng há»c trò và từng lá»›p, tất cả có 4 lá»›p Ãệ thất, 2 lá»›p Ãệ lục và 1 lá»›p Ãệ ngÅ©, (2 lá»›p Ãệ lục và 1 lá»›p Ãệ ngÅ© há»c tạm từ trưá»ng Nam Tiểu há»c được chuyển qua).Tôn Thất Phú SÄ©, tên tôi được thầy Hiệu trưởng gá»i và sắp và o lá»›p Ãệ thất 2, tôi thấy Mẹ tôi đứng trong nhóm phụ huynh há»c sinh nhìn tôi mÄ©m cưá»i, không còn lo sợ nữa, tôi bắt đầu bạo dạn nhá» nụ cưá»i cá»§a Mẹ, mắt nhìn tứ tung như muốn thu tất cả hình ảnh và o trong trà non ná»›t cá»§a mình, má»—i lá»›p khoảng 50 há»c sinh, ba hà ng trên là con gái, tiếp là những đứa con trai, trai gái há»c chung báo hiệu má»™t năm há»c sôi nổi, khi tất cả sắp xếp đã xong, buổi lá»… chà o QUá»C KỲ bắt đầu .
Bà i Quốc ca do các lá»›p Ãệ lục và Ãệ ngÅ© hát theo nhịp cá»§a má»™t vị giáo sư, chúng tôi cÅ©ng ê a hát theo Ä‘iệu nhạc, chỉ ê a thôi chứ chưa thuá»™c lá»i, lá Quốc kỳ từ từ được kéo lên. Buổi chà o cỠđầu tiên trong Ä‘á»i cá»§a tôi nghiêm trang quá, và cÅ©ng là lần đầu tiên tôi cảm thấy có má»™t cái gì khó nói, khó tả trong trái tim non cá»§a mình, má»™t ý niệm mÆ¡ hồ vá» Quốc Gia phải chăng đã bắt đầu từ đấy.
Sân trưá»ng im lặng để nghe thầy Hiệu trưởng nói chuyện, sau đó từng lá»›p theo sá»± huiá»›ng dẫn cá»§a má»™t vị giáo sư phụ trách, thứ tá»± từng lá»›p Ä‘i và o phòng há»c, tôi nhìn theo bóng dáng Mẹ ra vá», Mẹ vẫn để lại cho tôi nụ cưá»i can đảm và tá»± tin. Ãnh nắng nhạt nhoà cá»§a má»™t buổi mai mùa Thu, xung quanh tôi, lá»§ bạn má»›i bắt đầu thì thầm to nhá», Ä‘á»i tôi lại bắt đầu má»™t khung trá»i má»›i lạ- KHUNG TRỜI ÃẦY HOA BƯỚM. PHƯỢNG ÃỎ VE SẦU và những táºp LƯU BÚT NGÀY XANH. Khung trá»i Phan Châu Trinh đầy THÆ¯Æ NG NHỚ cá»§a riêng tôi, cá»§a em và cá»§a tất cả bạn bè thầy cô cùng chung má»™t ká»· niệm.
Tôi nghe thoang thoảng đâu đây tiếng nhạc như tiếng nhạc quân hà nh, thầy Hoà ng BÃch SÆ¡n đã dạy cho há»c trò cá»§a Thầy hát trong giỠâm nhạc đầu Ä‘á»i :
Phan Châu Trinh ngưá»i Chiến SÄ© Quốc Gia bất diệt, đã từng hy sinh tranh đấu cho Nhân Quyá»n. Ngà n Ä‘á»i còn ghi công Ngưá»i Chiến SÄ©, buồn thấy đế quốc chiếm giang sÆ¡n, công lao bao đấng anh hùng, Ä‘iêu linh dưới ách gông cùm, ra tay hết lòng vì nước quên mình. Hồ Tây phương Nam còn in bóng ....
Tôi nhắm mắt lại để hồn chìm và o TUá»”I MỘNG cá»§a thá»i thÆ¡ ấu xưa .
PARIS , những ngà y đầu Xuân QUà MÙI
Tôn Thất Phú Sĩ
_________________ Bá»—ng dưng từ thiên thu ai gá»i
Im lặng trong ta tiếng thác gà o
|
|